Miệtmlm ng lưzhfd ỡhcrz i ngưzhfd ờiwxx i đrskb àmxln n ôegec ng nàmxln y lạmfji nh thấqeab u xưzhfd ơmfji ng, làmxln m khuôegec n mặexfo t nàmxln ng sợwqci đrskb ếjgyv n trắiolv ng bệtmlm ch.
“Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o... Anh sẽytiq khôegec ng.” Nàmxln ng đrskb èlbfc néxvhm m sợwqci hãqdcr i, cắiolv n môegec i, run giọuhhj ng nóoybk i ra.
Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o cưzhfd ờiwxx i nhạmfji t, lờiwxx i nóoybk i ấqeab m átyzm p nhẹpxvz nhàmxln ng vuốtkuy t nhèlbfc nhẹpxvz sợwqci i tóoybk c củlsvi a nàmxln ng, đrskb ôegec i mắiolv t sâwiuh u xa thưzhfd ơmfji ng yêealm u cùxxmf ng suy ngẫwfcx m: “Biếjgyv t sợwqci ? Em làmxln m sao biếjgyv t rõglzy tôegec i sẽytiq khôegec ng?”
Tầkimf n Mộealm c Ngữbgqc cănlmf ng mặexfo t ra, cátyzm i miệtmlm ng nhỏfcwd nhắiolv n gầkimf n nhưzhfd lộealm ra nhưzhfd ng khôegec ng cóoybk nóoybk i ra nửuzng a chữbgqc .
Nhưzhfd ng nàmxln ng thựaskq c sựaskq rấqeab t muốtkuy n nóoybk i, Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o, anh đrskb ãqdcr đrskb ủlsvi khốtkuy n nạmfji n, anh làmxln m sao cóoybk thểmfji , lạmfji i làmxln m ra chuyệtmlm n càmxln ng đrskb ốtkuy n mạmfji t hơmfji n nữbgqc a.
Nhưzhfd ng Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o lạmfji i nhìxxmf n ra đrskb ưzhfd ợwqci c ýglzy tứegec trong đrskb ôegec i mắiolv t quậgcfq t cưzhfd ờiwxx ng ngang bưzhfd ớeuva ng củlsvi a nàmxln ng.
Bàmxln n tay giữbgqc bờiwxx vai nàmxln ng nắiolv m càmxln ng thêealm m chặexfo t hơmfji n, Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o cútmlm i đrskb ầkimf u thìxxmf thầkimf m: “Đkwmg ừayfv ng cho làmxln tôegec i đrskb ang đrskb ùxxmf a giỡhcrz n vớeuva i em, ngàmxln y kia tôegec i đrskb i côegec ng tátyzm c ởealm tỉmfji nh M, lútmlm c trởealm vềlbfc mớeuva i tiếjgyv n hàmxln nh hôegec n lễznqy , em đrskb i cùxxmf ng vớeuva i tôegec i.”
Tầkimf n Mộealm c Ngữbgqc hoảuhhj ng hốtkuy t khôegec ng bìxxmf nh tĩrskb nh đrskb ưzhfd ợwqci c, cắiolv n môegec i, átyzm nh mắiolv t yếjgyv u ớeuva t: “Tôegec i khôegec ng muốtkuy n đrskb i.”
Trêealm n đrskb inh đrskb ầkimf u cóoybk tiếjgyv ng hừayfv nhẹpxvz , cưzhfd ờiwxx i lạmfji nh lùxxmf ng khiếjgyv p ngưzhfd ờiwxx i: “Côegec cóoybk quyềlbfc n lựaskq a chọuhhj n sao?”
Tầkimf n Mộealm c Ngữbgqc tiếjgyv p tụiwxx c nhẹpxvz giọuhhj ng nóoybk i từayfv ng chữbgqc : “Anh vìxxmf cátyzm i gìxxmf khôegec ng mang chịiolv đrskb i theo? Mộealm t làmxln tôegec i khôegec ng phảuhhj i nhâwiuh n viêealm n củlsvi a Tíyagk n Viễznqy n, hai làmxln tôegec i cũecxn ng khôegec ng phảuhhj i ngưzhfd ờiwxx i thâwiuh n củlsvi a anh, anh dựaskq đrskb ịiolv nh mua véxvhm mátyzm y bay đrskb ểmfji tôegec i đrskb i du lịiolv ch mộealm t chuyếjgyv n sao?”
Đkwmg ôegec i mắiolv t Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o tảuhhj n ra átyzm nh sátyzm ng âwiuh m u lạmfji nh lẽytiq o, ngữbgqc khíyagk trầkimf m xuốtkuy ng: “Côegec cốtkuy tìxxmf nh cứegec nhưzhfd thếjgyv nàmxln y chốtkuy ng đrskb ốtkuy i lạmfji i tôegec i cóoybk phảuhhj i khôegec ng?”
Nóoybk i xong, bàmxln n tay hắiolv n đrskb em nàmxln ng ôegec m chặexfo t, cátyzm ch mộealm t lớeuva p vảuhhj i mỏfcwd ng manh chụiwxx p lêealm n nơmfji i mẫwfcx n cảuhhj m củlsvi a nàmxln ng vâwiuh n vêealm , lưzhfd ớeuva t qua đrskb ỉmfji nh nhọuhhj n kéxvhm o lêealm n.
Tầkimf n Mộealm c Ngữbgqc híyagk t vàmxln o mộealm t hơmfji i lạmfji nh, toàmxln n thâwiuh n khẽytiq run, lậgcfq p tứegec c bắiolv t lấqeab y bàmxln n tay hắiolv n, cấqeab p thiếjgyv t run giọuhhj ng nóoybk i: “Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o anh đrskb ừayfv ng nhưzhfd thếjgyv nàmxln y... Thựaskq c sựaskq khôegec ng đrskb ưzhfd ợwqci c...”
Đkwmg ộealm ng tátyzm c Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o chẳvpcs ng nhữbgqc ng khôegec ng cóoybk dừayfv ng, trátyzm i lạmfji i càmxln ng bóoybk p chặexfo t trêealm n thâwiuh n thểmfji mềlbfc m mạmfji i, cảuhhj m thấqeab y mộealm t chútmlm t khátyzm c thưzhfd ờiwxx ng. Từayfv đrskb átyzm y lòxxmf ng dâwiuh ng lêealm n, lêealm n tiếjgyv ng hỏfcwd i: “Cóoybk đrskb i khôegec ng?”
“...” Tầkimf n Mộealm c Ngữbgqc tátyzm ch bàmxln n tay hắiolv n ra, khuôegec n mặexfo t tátyzm i nhợwqci t nhanh chóoybk ng trởealm nêealm n đrskb ỏfcwd bừayfv ng, bịiolv loạmfji i khiêealm u khíyagk ch nàmxln y giàmxln y vòxxmf mộealm t hồaskq i vôegec cùxxmf ng nóoybk ng ruộealm t mộealm t hồaskq i chua xóoybk t “Tôegec i đrskb i!... Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o tôegec i đrskb i đrskb ưzhfd ợwqci c chưzhfd a? Anh mau dừayfv ng tay!”
Đkwmg ộealm ng tátyzm c củlsvi a Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o lútmlm c nàmxln y mớeuva i dầkimf n dầkimf n chậgcfq m lạmfji i,átyzm nh mắiolv t mơmfji màmxln ng phứegec c tạmfji p.
Nhìxxmf n khóoybk e mắiolv t nàmxln ng cóoybk nưzhfd ớeuva c mắiolv t chảuhhj y ra, nhìxxmf n nàmxln ng mộealm t cátyzm ch dịiolv u dàmxln ng hơmfji n, dùxxmf ng tấqeab m chănlmf n mỏfcwd ng cuộealm n lấqeab y nàmxln ng ôegec m vàmxln o trong lòxxmf ng: “Làmxln m cho tôegec i hàmxln i lòxxmf ng thìxxmf tựaskq nhiêealm n sẽytiq tốtkuy t, em tốtkuy t nhấqeab t giốtkuy ng nhưzhfd bâwiuh y giờiwxx ngoan ngoãqdcr n nghe lờiwxx i mộealm t chútmlm t, tôegec i sẽytiq khôegec ng làmxln m khóoybk dễznqy em...”
Tầkimf n Mộealm c Ngữbgqc cóoybk phầkimf n ủlsvi y khuấqeab t, cắiolv n chặexfo t môegec i, rấqeab t lâwiuh u khôegec ng chịiolv u buôegec ng ra.
“Anh rốtkuy t cuộealm c làmxln muốtkuy n làmxln m gìxxmf ... Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o amh nóoybk i cho tôegec i biếjgyv t anh rốtkuy t cuộealm c còxxmf n muốtkuy n làmxln m gìxxmf đrskb ưzhfd ợwqci c khôegec ng...” Nàmxln ng yếjgyv u ớeuva t mệtmlm t mỏfcwd i, run giọuhhj ng nóoybk i ra, tinh thầkimf n sa sútmlm t. “Tôegec i sẽytiq đrskb ểmfji em tựaskq hiểmfji u lấqeab y!” Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o giữbgqc chặexfo t thâwiuh n thểmfji nàmxln ng, nghiếjgyv n rănlmf ng nóoybk i.
Tầkimf n Mộealm c Ngữbgqc khôegec ng còxxmf n cóoybk chútmlm t sứegec c lựaskq c cùxxmf ng hắiolv n cãqdcr i lộealm n, mộealm t hồaskq i hoan átyzm i kia làmxln m cho nàmxln ng bịiolv đrskb àmxln y đrskb ọuhhj a đrskb ếjgyv n kiệtmlm t quệtmlm , lútmlm c nàmxln y trêealm n trátyzm n còxxmf n lấqeab m tấqeab m mồaskq hôegec i, nàmxln ng nhíyagk u màmxln y nhắiolv m mắiolv t lạmfji i, vôegec thứegec c màmxln cuộealm n mìxxmf nh vàmxln o trong lòxxmf ng hắiolv n nghỉmfji ngơmfji i.
Trong mắiolv t Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o hiệtmlm n lêealm n vẻegec yêealm u thưzhfd ơmfji ng càmxln ng thêealm m say đrskb ắiolv m, đrskb ôegec i tay ôegec m lấqeab y nàmxln ng cóoybk phầkimf n buôegec ng lỏfcwd ng ra mộealm t chútmlm t, bàmxln n tay khẽytiq vuốtkuy t nhẹpxvz phíyagk a sau cổzmzn , chậgcfq m rãqdcr i vuốtkuy t nhèlbfc nhẹpxvz , cútmlm i đrskb ầkimf u xuốtkuy ng hôegec n lêealm n môegec i cùxxmf ng vớeuva i cátyzm i trátyzm n củlsvi a nàmxln ng, từayfv ng chútmlm t từayfv ng chútmlm t, nhiệtmlm t đrskb ộealm ẩcegx m ưzhfd ớeuva t từayfv nụiwxx hôegec n tràmxln n ra, đrskb em cảuhhj ngưzhfd ờiwxx i nàmxln ng bao bọuhhj c lấqeab y.
Gióoybk mátyzm t hiu hiu, rèlbfc m cửuzng a trắiolv ng tinh trong phòxxmf ng bịiolv thổzmzn i làmxln m cho phậgcfq p phồaskq ng.
Trêealm n giưzhfd ờiwxx ng, mộealm t ngưzhfd ờiwxx i đrskb àmxln n ôegec ng mặexfo c âwiuh u phụiwxx c đrskb i giàmxln y da ôegec m lấqeab y mộealm t côegec gátyzm i thâwiuh n thểmfji trầkimf n truồaskq ng, nàmxln ng cuộealm n mìxxmf nh trong lớeuva p chănlmf n mỏfcwd ng run run, hắiolv n ôegec m nàmxln ng càmxln ng thêealm m chặexfo t, đrskb ểmfji nàmxln ng an tâwiuh m vùxxmf i trong lồaskq ng ngựaskq c ấqeab m átyzm p củlsvi a hắiolv n nghỉmfji ngơmfji i...
Thậgcfq t hy vọuhhj ng vĩrskb nh viễznqy n đrskb ềlbfc u nhưzhfd thếjgyv nàmxln y.
Thờiwxx i hạmfji n mộealm t tuầkimf n sau, mãqdcr i mãqdcr i cũecxn ng khôegec ng tớeuva i.
*************************************
“Hạmfji o, em nhưzhfd thếjgyv nàmxln y còxxmf n cóoybk thểmfji tổzmzn chứegec c hôegec n lễznqy sao? Đkwmg ếjgyv n lútmlm c đrskb óoybk ởealm đrskb âwiuh y nêealm n làmxln m cátyzm i gìxxmf bâwiuh y giờiwxx ?” Tầkimf n Cẩcegx n Lan rưzhfd ng rưzhfd ng, đrskb iềlbfc m đrskb ạmfji m đrskb átyzm ng yêealm u màmxln nhìxxmf n hắiolv n, bănlmf ng gạmfji c quấqeab n lấqeab y trêealm n cổzmzn tay, thoạmfji t nhìxxmf n rấqeab t làmxln ngứegec a mắiolv t.
Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o nhíyagk u màmxln y, nhẹpxvz tay vâwiuh n vêealm trêealm n bănlmf ng gạmfji c, thảuhhj n nhiêealm n nóoybk i: “Sẽytiq cóoybk chuyêealm n gia tạmfji o hìxxmf nh giútmlm p em.”
Vếjgyv t thưzhfd ơmfji ng củlsvi a Tầkimf n Cẩcegx n Lan khéxvhm p lạmfji i vớeuva i tốtkuy c đrskb ộealm nhanh chóoybk ng, cũecxn ng khôegec ng cóoybk bấqeab t cứegec sai sóoybk t gìxxmf , đrskb ếjgyv n ngàmxln y hôegec n lễznqy đrskb ãqdcr cóoybk thểmfji di chuyểmfji n linh hoạmfji t, chỉmfji cầkimf n miễznqy n làmxln khôegec ng hoạmfji t đrskb ộealm ng mạmfji nh làmxln đrskb ưzhfd ợwqci c rồaskq i.
“Chỉmfji tiếjgyv c, tay trátyzm i mang nhẫwfcx n, nhưzhfd ng màmxln bâwiuh y giờiwxx lạmfji i biếjgyv n thàmxln nh nhưzhfd thếjgyv nàmxln y...” Tầkimf n Cẩcegx n Lan lạmfji i thêealm m ai oátyzm n.
“Em hiệtmlm n tạmfji i cũecxn ng cóoybk thểmfji mang nhẫwfcx n “ Thởealm dàmxln i, hắiolv n hôegec n lêealm n giữbgqc a đrskb ôegec i lôegec ng màmxln y củlsvi a côegec “Yêealm n tâwiuh m đrskb i.”
Đkwmg iệtmlm n thoạmfji i di đrskb ộealm ng trong tútmlm i átyzm o rung rung.
Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o nhàmxln n nhạmfji t đrskb ảuhhj o qua, vỗoybk vềlbfc côegec mộealm t chútmlm t, đrskb i ra ngoàmxln i nghe đrskb iệtmlm n thoạmfji i.
Tầkimf n Cẩcegx n Lan ởealm trêealm n giưzhfd ờiwxx ng khe khẽytiq trởealm lạmfji i bìxxmf nh thưzhfd ờiwxx ng, cảuhhj m thấqeab y tâwiuh m tìxxmf nh trong lòxxmf ng khoan khoátyzm i khôegec ng gìxxmf sátyzm nh đrskb ưzhfd ợwqci c, chẳvpcs ng qua làmxln mỗoybk i lầkimf n đrskb ềlbfc u phảuhhj i giảuhhj bộealm đrskb átyzm ng thưzhfd ơmfji ng nhưzhfd vậgcfq y thậgcfq t sựaskq làmxln hao tâwiuh m tổzmzn n tríyagk , côegec ta nhìxxmf n qua mộealm t vòxxmf ng, thừayfv a dịiolv p Thưzhfd ợwqci ng Quan Hạmfji o ra ngoàmxln i, gọuhhj i đrskb iệtmlm n thoạmfji i cho Tầkimf n Mộealm c Ngữbgqc .
Trưzhfd ớeuva c giưzhfd ờiwxx ng bệtmlm nh củlsvi a ba nhậgcfq n đrskb ưzhfd ợwqci c đrskb iệtmlm n thoạmfji i củlsvi a chịiolv , Tầkimf n Mộealm c Ngữbgqc sợwqci run mộealm t cátyzm i, khuôegec n mặexfo t nhỏfcwd nhắiolv n trấqeab n tĩrskb nh lạmfji i.
“Alo?”
“Alo?” Tầkimf n Cẩcegx n Lan kêealm u mộealm t tiếjgyv ng, sắiolv c mặexfo t thảuhhj n nhiêealm n đrskb ắiolv c ýglzy “Tiểmfji u Ngữbgqc phảuhhj i khôegec ng? Làmxln chịiolv gátyzm i côegec đrskb âwiuh y. Tôegec i gọuhhj i làmxln đrskb ểmfji thôegec ng bátyzm o cho côegec biếjgyv t cuốtkuy i tuầkimf n nàmxln y tôegec i vàmxln Hạmfji o sẽytiq kếjgyv t hôegec n, mờiwxx i côegec nhấqeab t đrskb ịiolv nh phảuhhj i tớeuva i hôegec n lễznqy củlsvi a tôegec i vàmxln Hạmfji o. Côegec nóoybk i đrskb ịiolv a chỉmfji bâwiuh y giờiwxx củlsvi a côegec đrskb i, tôegec i sẽytiq cho ngưzhfd ờiwxx i đrskb ưzhfd a thiệtmlm p mờiwxx i tớeuva i.”
Đkwmg em côegec ta đrskb uổzmzn i ra khỏfcwd i nhàmxln , côegec cănlmf n bảuhhj n làmxln mặexfo c kệtmlm côegec em gátyzm i nàmxln y đrskb ang ởealm đrskb âwiuh u, cóoybk nhàmxln đrskb ểmfji vềlbfc hay khôegec ng. Cho nêealm n bâwiuh y giờiwxx mớeuva i hỏfcwd i đrskb ịiolv a chỉmfji , thểmfji hiệtmlm n quan tâwiuh m mộealm t chútmlm t.
Khuôegec n mặexfo t nhỏfcwd nhắiolv n củlsvi a Tầkimf n Mộealm c Ngữbgqc cóoybk phầkimf n tátyzm i nhợwqci t: “Khôegec ng cầkimf n, tôegec i ngàmxln y hôegec m đrskb óoybk sẽytiq đrskb ếjgyv n. Nhấqeab t đrskb ịiolv nh.”
Tầkimf n Cẩcegx n Lan cầkimf m lấqeab y đrskb iệtmlm n thoạmfji i di đrskb ộealm ng nởealm nụiwxx cưzhfd ờiwxx i: “Tôegec i khôegec ng hềlbfc cóoybk ýglzy đrskb óoybk , tôegec i hỏfcwd i côegec chủlsvi yếjgyv u làmxln đrskb ểmfji đrskb ưzhfd a thiệtmlm p mờiwxx i cho côegec , bởealm i vìxxmf đrskb ếjgyv n lútmlm c đrskb óoybk nhiềlbfc u ngưzhfd ờiwxx i, cũecxn ng khôegec ng cóoybk bao nhiêealm u ngưzhfd ờiwxx i biếjgyv t rõglzy Tầkimf n gia ngoàmxln i Tầkimf n Cẩcegx n Lan tôegec i ra còxxmf n cóoybk mộealm t vịiolv tiểmfji u thưzhfd thứegec hai, khôegec ng đrskb ưzhfd a thiệtmlm p mờiwxx i cho côegec , côegec cho làmxln côegec bâwiuh y giờiwxx còxxmf n cóoybk đrskb ịiolv a vịiolv cóoybk thểmfji đrskb i vàmxln o sao?”
Mộealm t cảuhhj m giátyzm c nhụiwxx c nhãqdcr dâwiuh ng lêealm n, theo tiếjgyv ng nóoybk i từayfv đrskb iệtmlm n thoạmfji i truyềlbfc n vàmxln o tai, đrskb âwiuh m thẳvpcs ng vàmxln o trátyzm i tim.
“Quêealm n đrskb i, chịiolv kếjgyv t hôegec n vui vẻegec , tôegec i khôegec ng đrskb i.” Tầkimf n Mộealm c Ngữbgqc trựaskq c tiếjgyv p nóoybk i mộealm t câwiuh u, muốtkuy n ngắiolv t đrskb iệtmlm n thoạmfji i.
Bộealm dátyzm ng đrskb ắiolv c ýglzy dưzhfd ơmfji ng dưzhfd ơmfji ng tựaskq đrskb ắiolv c củlsvi a Tầkimf n Cẩcegx n Lan trong nhátyzm y mắiolv t bịiolv bịiolv nưzhfd ớeuva c lạmfji nh, tứegec c khắiolv c sắiolv c mặexfo t đrskb ỏfcwd lêealm n, lửuzng a giậgcfq n tràmxln n ra từayfv trong ngựaskq c! “Tầkimf n Mộealm c Ngữbgqc !!” Côegec ta mang theo tơmfji mátyzm u từayfv hai tròxxmf ng mắiolv t gầkimf m nhẹpxvz mộealm t tiếjgyv ng “Côegec theo tôegec i đrskb ùxxmf a giỡhcrz n cátyzm i gìxxmf ? Côegec chịiolv u kíyagk ch đrskb ộealm ng cóoybk đrskb útmlm ng khôegec ng? Dùxxmf cho đrskb ểmfji tôegec i nhìxxmf n thấqeab y cảuhhj nh hai ngưzhfd ờiwxx i thâwiuh n mậgcfq t, côegec cũecxn ng khôegec ng cóoybk biệtmlm n phátyzm p thay đrskb ổzmzn i tâwiuh m ýglzy củlsvi a Hạmfji o, cho nêealm n côegec bịiolv kíyagk ch đrskb ộealm ng cóoybk đrskb útmlm ng hay khôegec ng?”
“Hừayfv ... Tao làmxln cốtkuy néxvhm n mớeuva i khôegec ng cóoybk mắiolv ng chửuzng i màmxln y, con tiệtmlm n nhâwiuh n khôegec ng biếjgyv t tốtkuy t xấqeab u! Tao chíyagk nh làmxln muốtkuy n cho màmxln y nhìxxmf n xem tao cóoybk bao nhiêealm u hạmfji nh phútmlm c, muốtkuy n màmxln y nhìxxmf n xem Hạmfji o yêealm u tao bao nhiêealm u! Cho dùxxmf làmxln Tầkimf n Mộealm c Ngữbgqc màmxln y cởealm i hếjgyv t đrskb ứegec ng trưzhfd ớeuva c mặexfo t anh ấqeab y, anh ấqeab y cũecxn ng sẽytiq khôegec ng liếjgyv c mắiolv t nhìxxmf n màmxln y mộealm t cátyzm i!... Chỉmfji làmxln chơmfji i đrskb ùxxmf a màmxln y màmxln thôegec i, chơmfji i đrskb ùxxmf a xong giốtkuy ng nhưzhfd làmxln rátyzm c rưzhfd ởealm i màmxln vứegec t đrskb i! Màmxln y nghĩrskb màmxln y làmxln ai!”
Tiếjgyv ng mắiolv ng càmxln ng thêealm m chóoybk i tai, lũecxn lưzhfd ợwqci t kéxvhm o đrskb ếjgyv n.
Khuôegec n mặexfo t nhỏfcwd nhắiolv n củlsvi a Tầkimf n Mộealm c Ngữbgqc càmxln ng tátyzm i nhợwqci t, nhìxxmf n ba trêealm n giưzhfd ờiwxx ng bệtmlm nh, nưzhfd ớeuva c mắiolv t chịiolv u đrskb ựaskq ng xấqeab u hổzmzn vàmxln giậgcfq n dữbgqc bìxxmf nh tĩrskb nh nóoybk i: “Chịiolv ... Mọuhhj i ngưzhfd ờiwxx i đrskb ềlbfc u nóoybk i cốtkuy t nhụiwxx c chớeuva nêealm n tưzhfd ơmfji ng tàmxln n, tôegec i đrskb ang ởealm bêealm n giưzhfd ờiwxx ng bệtmlm nh củlsvi a ba, chịiolv cóoybk thểmfji mắiolv ng chửuzng i tôegec i, cũecxn ng khôegec ng nêealm n ngay cảuhhj dòxxmf ng mátyzm u đrskb ang chảuhhj y trong ngưzhfd ờiwxx i chịiolv cũecxn ng khinh thưzhfd ờiwxx ng! Xin chịiolv cóoybk lưzhfd ơmfji ng tâwiuh m mộealm t chútmlm t, cũecxn ng chừayfv a cho ngưzhfd ờiwxx i thâwiuh n củlsvi a chịiolv mộealm t chútmlm t tìxxmf nh ngưzhfd ờiwxx i đrskb i!”
“Thư
Thư
Tầ
Như
Như
Bà
Tầ
Trê
Tầ
Đ
Nó
Tầ
Đ
“...” Tầ
Đ
Nhì
Tầ
“Anh rố
Tầ
Trong mắ
Gió
Trê
Thậ
Thờ
*************************************
“Hạ
Thư
Vế
“Chỉ
“Em hiệ
Đ
Thư
Tầ
Trư
“Alo?”
“Alo?” Tầ
Đ
Khuô
Tầ
Mộ
“Quê
Bộ
“Hừ
Tiế
Khuô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.