Hợp Đồng Tình Nhân (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình)

Chương 124 : Dám làm thì phải có gan chịu

    trước sau   
Editor: ViVu

Ngoàvrfii cửefgaa sổqoxw, tiếulyvng sấbpvim vang rung trờmwwqi. Tiếulyvng xe cứgojcu thưgojcơxmldng gàvrfio théwoyft xuyêzjmkn thủceidng thàvrfinh phốryfx T, cảibynnh sáobevt cũchzzng pháobev lệhufjvrfinh đoccgymzfng giữcjowa đoccgêzjmkm mưgojca. Đcxxqêzjmkm nay, nhấbpvit đoccgpironh khôwoyfng phảibyni làvrfi mộymzft đoccgêzjmkm yêzjmkn bìdffenh. Xe cảibynnh sáobevt chạceily đoccgếulyvn bệhufjnh việhufjn rồobevi lạceili chạceily đoccgi, ngay cảibyn bệhufjnh việhufjn đoccgáobevng lẽxnvu phảibyni tĩceidnh lặpvuong lúfuiqc đoccgêzjmkm khuya cũchzzng bịpiro bao vâulyvy chậhtext nhưgojczjmkm cốryfxi.

Vếulyvt máobevu đoccgpvuogojcơxmldi chảibyny tràvrfin lan, từuehwvrfinh lang, kéwoyfo dàvrfii mãpiqmi cho đoccgếulyvn tậhtexn phòhufjng cấbpvip cứgojcu… Dưgojczoyxi áobevnh đoccgètaofn trắeqltng sáobevng, màvrfiu máobevu đoccgpvuogojcơxmldi trởceilzjmkn vôwoyfcyhing chóuehwi mắeqltt…

Trêzjmkn hàvrfinh lang cóuehw rấbpvit nhiềpuzvu ngưgojcmwwqi, sắeqltc mặpvuot củceida mỗkicdi ngưgojcmwwqi đoccgpuzvu rấbpvit nặpvuong nềpuzv. Chuyệhufjn Dạceil Khuynh còhufjn chưgojca kịpirop giảibyni quyếulyvt, Tiêzjmku Lăyejeng Phong đoccgãpiqm gặpvuop phảibyni chuyệhufjn thếulyvvrfiy.

“Hay làvrfi ngàvrfii vềpuzv nghỉeyiu ngơxmldi trưgojczoyxc đoccgi! Tổqoxwng giáobevm đoccgryfxc ra ngoàvrfii, tôwoyfi sẽxnvu thôwoyfng báobevo vớzoyxi ngàvrfii ngay lậhtexp tứgojcc!” Cảibyn ngưgojcmwwqi Joe đoccgokddy máobevu, đoccgmbxz lấbpviy Tiêzjmku Thiêzjmkn Trìdffe, trong đoccgôwoyfi mắeqltt giàvrfi nua củceida ôwoyfng, tràvrfin đoccgokddy vẻhyww lo lắeqltng. “Ngàvrfii yêzjmkn tâulyvm đoccgi! Nhấbpvit đoccgpironh Tổqoxwng giáobevm đoccgryfxc sẽxnvu khôwoyfng xảibyny ra chuyệhufjn gìdffe.”

“Tôwoyfi khôwoyfng sao, khôwoyfng cóuehw việhufjc gìdffe cảibyn!” Tiêzjmku Thiêzjmkn Trìdffe lắeqltc đoccgokddu, “Tôwoyfi phảibyni chờmwwqyejeng Phong, chờmwwquehw ra ngoàvrfii.” Ôrsabng lẩylhzm bẩylhzm.


“Ôrsabng nộymzfi, ôwoyfng vẫcjown nêzjmkn vềpuzv trưgojczoyxc đoccgi!” Bùcyhii Hạceilo Thầokddn đoccgmbxz Tiêzjmku Thiêzjmkn Trìdffe ngồobevi xuốryfxng. “Lăyejeng Phong khôwoyfng sao đoccgâulyvu.” Anh ta nóuehwi xong, đoccgưgojca mắeqltt nhìdffen Joe, đoccgãpiqm trễpnld thếulyvvrfiy, làvrfim sao anh ta lạceili biếulyvt Tiêzjmku Lăyejeng Phong xảibyny ra chuyệhufjn, làvrfim sao anh ta lạceili xuấbpvit hiệhufjn kịpirop thờmwwqi ởceilxmldi xảibyny ra chuyệhufjn.

dffenh nhưgojc cảibynm thấbpviy đoccgưgojcqoxwc áobevnh mắeqltt củceida Bùcyhii Hạceilo Thầokddn, Joe quay đoccgokddu lạceili. “Thầokddn thiếulyvu, cậhtexu cóuehw chuyệhufjn gìdffe sao?”

cyhii Hạceilo Thầokddn khôwoyfng nóuehwi gìdffe, khẽxnvu lắeqltc đoccgokddu mộymzft cáobevi. Anh đoccguehwng đoccgzjmkwoyfi đoccgiềpuzvu tra ra chuyệhufjn nàvrfiy cóuehw liêzjmkn quan đoccgếulyvn anh! Anh âulyvm thầokddm siếulyvt chặpvuot quảibyn đoccgbpvim.

Cảibynnh sáobevt trưgojcceilng mớzoyxi đoccgưgojcqoxwc nhậhtexm chứgojcc, vộymzfi đoccgếulyvn mứgojcc đoccgokddu đoccgokddy mồobevwoyfi, tạceili sao lạceili vừuehwa đoccgưgojcqoxwc đoccgiềpuzvu đoccgymzfng đoccgếulyvn đoccgâulyvy đoccgãpiqm gặpvuop ngay chuyệhufjn liêzjmkn quan đoccgếulyvn nhàvrfi họdwpk Tiêzjmku vậhtexy chứgojc, vốryfxn chuyệhufjn củceida Dạceil Khuynh cũchzzng đoccgãpiqm đoccgceid chấbpvin đoccgymzfng rồobevi, lầokddn nàvrfiy, mọdwpki ngưgojcmwwqi lạceili càvrfing chúfuiq ýqoxz đoccgếulyvn nhàvrfi họdwpk Tiêzjmku. Sựoccgdffenh thậhtext khóuehw giảibyni quyếulyvt màvrfi

“Tiêzjmku lãpiqmo tiêzjmkn sinh, xin ngàvrfii yêzjmkn tâulyvm, chuyệhufjn nàvrfiy, tôwoyfi nhấbpvit đoccgpironh sẽxnvuyejeng cưgojcmwwqng đoccgiềpuzvu tra, bảibyno đoccgibynm sẽxnvu cho ngàvrfii câulyvu trảibyn lờmwwqi hàvrfii lòhufjng!”

Tiêzjmku Thiêzjmkn Trìdffechzzng khôwoyfng nóuehwi gìdffe. Ôrsabng tựoccg hỏpvuoi, cảibyn đoccgmwwqi ôwoyfng khôwoyfng cóuehw kẻhyww thùcyhivrfio, làvrfi ai đoccgymzfc áobevc nhưgojc vậhtexy, lạceili ra tay vớzoyxi cháobevu trai củceida ôwoyfng. Chậhtexm rãpiqmi co cáobevc ngóuehwn tay lạceili, trêzjmkn bàvrfin tay giàvrfi nua hiệhufjn rõkvuv nhữcjowng đoccgưgojcmwwqng gâulyvn xanh.

Hạceil Cẩylhzm Trìdffenh lo lắeqltng nhìdffen phòhufjng cấbpvip cứgojcu, trêzjmkn ngưgojcmwwqi trúfuiqng hai pháobevt đoccgceiln, mấbpvit máobevu quáobev nhiềpuzvu… Hìdffenh ảibynnh Tiêzjmku Lăyejeng Phong bịpiro đoccgylhzy ra khỏpvuoi xe, khôwoyfng ngừuehwng hiệhufjn lêzjmkn trưgojczoyxc mắeqltt, nghĩceid đoccgếulyvn cảibyn ngưgojcmwwqi anh ta đoccgokddy máobevu, anh bètaofn khôwoyfng tráobevnh khỏpvuoi hốryfxt hoảibynng. Rốryfxt cuộymzfc làvrfi ai ra tay đoccgymzfc áobevc nhưgojc vậhtexy. Ngay cảibyn Diệhufju Tinh cũchzzng bịpiro liêzjmkn lụwoyfy. Nghĩceid đoccgếulyvn cảibyn ngưgojcmwwqi Diệhufju Tinh cũchzzng đoccgokddy máobevu, tim anh khôwoyfng tráobevnh khỏpvuoi mộymzft trậhtexn co rúfuiqt đoccgau đoccgzoyxn. Diệhufju Tinh, thậhtext tốryfxt làvrfi em khôwoyfng cóuehw chuyệhufjn gìdffe, thậhtext tốryfxt...

“Lăyejeng Phong!” Mộymzft tiếulyvng kêzjmku gàvrfio thêzjmkgojcơxmldng vang lêzjmkn. Trêzjmkn hàvrfinh lang vụwoyft ra mộymzft bóuehwng ngưgojcmwwqi. Mọdwpki ngưgojcmwwqi đoccgpuzvu nhìdffen sang. Ngưgojcmwwqi đoccgếulyvn chíibynnh làvrfi Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh. Tóuehwc tai rốryfxi bùcyhi, côwoyf ta lảibyno đoccgibyno nghiêzjmkng ngãpiqm chạceily đoccgếulyvn, suýqoxzt ngãpiqm trêzjmkn mặpvuot đoccgbpvit mấbpviy lầokddn.

“Cẩylhzm Trìdffenh, Lăyejeng Phong sao rồobevi, anh ấbpviy sao rồobevi!” Níibynu chặpvuot vạceilt áobevo Hạceil Cẩylhzm Trìdffenh, Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh khóuehwc lóuehwc.

“Buôwoyfng tôwoyfi ra!” Hạceil Cẩylhzm Trìdffenh lạceilnh lùcyhing nóuehwi ra mấbpviy chữcjow. Áuehwnh mắeqltt nhìdffen Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh lạceilnh lùcyhing nhưgojc muốryfxn làvrfim côwoyf ta đoccgôwoyfng cứgojcng.

“Tôwoyfi hỏpvuoi anh, anh ấbpviy sao rồobevi!” Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh hôwoyf to, khôwoyfng lấbpviy đoccgưgojcqoxwc đoccgáobevp áobevn từuehw chỗkicd Hạceil Cẩylhzm Trìdffenh, côwoyf chạceily đoccgếulyvn bêzjmkn cạceilnh Bùcyhii Hạceilo Thầokddn. “Hạceilo Thầokddn, anh nóuehwi cho tôwoyfi biếulyvt, Lăyejeng Phong sao rồobevi, anh ấbpviy sao rồobevi!”

cyhii Hạceilo Thầokddn siếulyvt chặpvuot tay, nghĩceid đoccgếulyvn nhữcjowng ngàvrfiy thêzjmk thảibynm gầokddn đoccgâulyvy, anh khẽxnvu ngưgojczoyxc lêzjmkn. “Đcxxquehwng đoccgwoyfng tôwoyfi!” Anh lạceilnh lùcyhing nóuehwi ra mấbpviy từuehw.

Tháobevi đoccgymzf lạceilnh lùcyhing củceida anh ta làvrfim Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh kinh ngạceilc, trưgojczoyxc đoccgâulyvy, mặpvuoc dùcyhicyhii Hạceilo Thầokddn khôwoyfng thâulyvn thiệhufjn vớzoyxi côwoyf, nhưgojcng íibynt ra cũchzzng nểzjmk mặpvuot Tiêzjmku Lăyejeng Phong, nhưgojcng bâulyvy giờmwwq… Anh ta nhưgojc vậhtexy, cóuehw phảibyni Tiêzjmku Lăyejeng Phong cóuehw chuyệhufjn gìdffe hay khôwoyfng.


“Hạceilo Thầokddn, anh nóuehwi cho tôwoyfi biếulyvt cóuehw đoccgưgojcqoxwc khôwoyfng. Anh ấbpviy sao rồobevi!” Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh kêzjmku gàvrfio.

“Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh!” Rốryfxt cuộymzfc tiếulyvng khóuehwc lóuehwc củceida Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh đoccgãpiqm chọdwpkc giậhtexn Bùcyhii Hạceilo Thầokddn, anh nắeqltm cổqoxw tay Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh, chậhtexm rãpiqmi đoccgếulyvn gầokddn. “Côwoyf cảibynm thấbpviy côwoyf hạceili Lăyejeng Phong chưgojca đoccgceid thảibynm sao? Nơxmldi nàvrfiy khôwoyfng hoan nghêzjmknh côwoyf, cúfuiqt ngay!” Anh lạceilnh lùcyhing nóuehwi. “Hạceil Cẩylhzm Trìdffenh, anh cũchzzng cúfuiqt.” Trong lòhufjng thầokddm mắeqltng bọdwpkn họdwpk đoccgúfuiqng làvrfi đoccgôwoyfi cẩylhzu nam nữcjow.

“Thầokddn thiếulyvu!” Joe bưgojczoyxc tớzoyxi. Anh ta vàvrfi Tiêzjmku Lăyejeng Phong làvrfi bạceiln rấbpvit thâulyvn, hôwoyfm nay xảibyny ra chuyệhufjn thếulyvvrfiy, anh ta nôwoyfn nóuehwng làvrfi phảibyni, huốryfxng chi nhữcjowng chuyệhufjn pháobevt sinh gầokddn đoccgâulyvy, quảibyn thậhtext íibynt nhiềpuzvu cũchzzng liêzjmkn quan đoccgếulyvn hai ngưgojcmwwqi nàvrfiy. Nhưgojcng ởceil trưgojczoyxc mặpvuot Tiêzjmku lãpiqmo gia, nếulyvu nhưgojc anh ta khôwoyfng cẩylhzn thậhtexn nóuehwi ra chuyệhufjn đoccggojca béwoyf, thậhtext sựoccg khôwoyfng biếulyvt, Tiêzjmku lãpiqmo gia sẽxnvuvrfim ra chuyệhufjn gìdffe.

“Hạceilo Thầokddn?” Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh ấbpvim ứgojcc khẽxnvu gọdwpki. Côwoyf chỉeyiu lo lắeqltng cho Lăyejeng Phong, chẳeugjng lẽxnvu đoccgiềpuzvu nàvrfiy cũchzzng cóuehw lỗkicdi sao? Tạceili sao tấbpvit cảibyn mọdwpki ngưgojcmwwqi đoccgpuzvu nhìdffen côwoyf chằkikmm chằkikmm.

“Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh. Nếulyvu nhưgojc đoccgzjmkwoyfi đoccgiềpuzvu tra ra chuyệhufjn nàvrfiy cóuehw liêzjmkn quan đoccgếulyvn côwoyf, tôwoyfi bảibyno đoccgibynm, tôwoyfi sẽxnvu tựoccg tay giếulyvt chếulyvt côwoyf!” Hạceil Cẩylhzm Trìdffenh kéwoyfo Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh qua, cắeqltn răyejeng nghiếulyvn lợqoxwi nóuehwi.

“Tạceili sao chuyệhufjn gìdffe khôwoyfng tốryfxt anh đoccgpuzvu liêzjmkn tưgojcceilng đoccgếulyvn tôwoyfi!” Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh théwoyft chóuehwi tai. Côwoyf thừuehwa nhậhtexn mìdffenh xấbpviu xa, nhưgojcng… Làvrfim sao côwoyfuehw thểzjmk hạceili Lăyejeng Phong.

“Nơxmldi nàvrfiy làvrfi bệhufjnh viêzjmkn, côwoyfuehwi nhỏpvuo mộymzft chúfuiqt!” Trong đoccgáobevm đoccgôwoyfng, khôwoyfng biếulyvt ai bìdffenh tĩceidnh nóuehwi ra mộymzft câulyvu. Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh tủceidi thâulyvn mếulyvu máobevo. Tấbpvit cảibyn mọdwpki ngưgojcmwwqi đoccgpuzvu ghéwoyft côwoyf, cóuehw phảibyni chỉeyiudffewoyfvrfi con gáobevi củceida Đcxxqưgojcmwwqng Cáobevt Nguyêzjmkn, chỉeyiudffewoyf đoccgãpiqm phạceilm sai lầokddm hay khôwoyfng.

Áuehwnh đoccgètaofn trong hàvrfinh lang vôwoyfcyhing sáobevng rõkvuv, Đcxxqưgojcmwwqng Nhãpiqm Đcxxqìdffenh nhìdffen từuehwng gưgojcơxmldng mặpvuot lạceilnh lùcyhing, thêzjmk thảibynm mỉeyium cưgojcmwwqi, Tiêzjmku Lăyejeng Phong, anh cóuehw biếulyvt khôwoyfng, tấbpvit cảibyn mọdwpki ngưgojcmwwqi đoccgpuzvu khi dễpnld em, trêzjmkn thếulyv gian nàvrfiy, chỉeyiuuehw anh làvrfi đoccgryfxi xửefga vớzoyxi em tốryfxt nhấbpvit, cho nêzjmkn, anh tỉeyiunh lạceili nhanh mộymzft chúfuiqt cóuehw đoccgưgojcqoxwc khôwoyfng, anh đoccguehwng cóuehw chuyệhufjn gìdffe, đoccguehwng gặpvuop chuyệhufjn gìdffe xấbpviu cảibyn

Trong phòhufjng bệhufjnh, Diệhufju Tinh đoccgãpiqm thay đoccgobevng phụwoyfc bệhufjnh nhâulyvn, trêzjmkn ngưgojcmwwqi khôwoyfng còhufjn vếulyvt máobevu, xem ra côwoyfchzzng khôwoyfng cóuehw thêzjmk thảibynm, chẳeugjng qua, lúfuiqc nàvrfiy gưgojcơxmldng mặpvuot nhỏpvuo nhắeqltn vẫcjown táobevi nhợqoxwt đoccgếulyvn dọdwpka ngưgojcmwwqi.

“Báobevc sĩceid, sao côwoyfbpviy còhufjn hôwoyfn mêzjmk!” Mộymzf Sởceil hỏpvuoi.

“Côwoyfbpviy bịpiro kinh sợqoxw. Hiệhufjn tạceili thuốryfxc vẫcjown chưgojca hếulyvt táobevc dụwoyfng, côwoyfbpviy cũchzzng khôwoyfng thểzjmk tỉeyiunh lạceili nhanh nhưgojc vậhtexy, nhưgojcng cóuehw thểzjmkzjmkn tâulyvm. Côwoyfbpviy khôwoyfng cóuehw việhufjc gìdffe!” Báobevc sĩceiduehwi xong thìdffe đoccgi ra ngoảibyni. Thậhtext sựoccgvrfi quáobev khoa trưgojcơxmldng, hiệhufjn tạceili nhữcjowng ngưgojcmwwqi nàvrfiy lạceili dáobevm ngang nhiêzjmkn đoccgibyn thưgojcơxmldng ngưgojcmwwqi…

Mộymzf Sờmwwq nắeqltm chặpvuot quyềpuzvn, nhìdffen đoccgêzjmkm đoccgen ngoàvrfii cửefgaa sổqoxw, vẻhyww mặpvuot củceida anh càvrfing lúfuiqc càvrfing lạceilnh. Thậhtext to gan, Triệhufju Chíibyn Viễpnldn, xem ra ôwoyfng khôwoyfng coi tôwoyfi ra gìdffe. Cóuehw lẽxnvu, lầokddn trưgojczoyxc tôwoyfi khôwoyfng nêzjmkn bỏpvuo qua cho ôwoyfng. Tôwoyfi bảibyno đoccgibynm, chẳeugjng mấbpviy chốryfxc ôwoyfng sẽxnvu biếulyvn mấbpvit thôwoyfi.

Rắeqltc Rắeqltc… Ly thủceidy tinh trong tay Mộymzf Sởceil cứgojc thếulyvvrfi vỡmbxzobevt, mảibynnh thủceidy tinh vụwoyfn đoccgâulyvm vàvrfio lòhufjng bàvrfin tay. Máobevu chảibyny xuốryfxng theo từuehwng kẽxnvu tay, nhưgojcng nhìdffen thếulyvvrfio cũchzzng giốryfxng nhưgojc anh ta khôwoyfng hềpuzv pháobevt hiệhufjn đoccgiềpuzvu đoccgóuehw, chỉeyiuuehw áobevnh mắeqltt, càvrfing lúfuiqc càvrfing lạceilnh…

Diệhufju Tinh, tạceili sao em lạceili đoccgi cùcyhing Tiêzjmku Lăyejeng Phong, khôwoyfng phảibyni em đoccgãpiqmuehwi, chuyệhufjn củceida anh ta, khôwoyfng liêzjmkn quan đoccgếulyvn em sao? Diệhufju Tinh, trêzjmkn ngưgojcmwwqi em ngoạceili trừuehw nhữcjowng vếulyvt thưgojcơxmldng ngoàvrfii da, khôwoyfng còhufjn vếulyvt thưgojcơxmldng nàvrfio kháobevc, đoccgiềpuzvu nàvrfiy cóuehw phảibyni làvrfi kếulyvt quảibyn củceida việhufjc Tiêzjmku Lăyejeng Phong liềpuzvu chếulyvt bảibyno vệhufj em. Làvrfi loạceili sứgojcc mạceilnh nàvrfio đoccgzjmkuehw thểzjmkvrfim cho mộymzft ngưgojcmwwqi đoccgàvrfi ôwoyfng bấbpvit chấbpvip tấbpvit cảibyn

Từuehw từuehw đoccgi đoccgếulyvn bêzjmkn giưgojcmwwqng. Đcxxqưgojca tay vuốryfxt nhẹtaofgojcơxmldng mặpvuot nhỏpvuo nhắeqltn táobevi nhợqoxwt củceida Diệhufju Tinh, véwoyfn lạceili nhữcjowng sợqoxwi tóuehwc táobevn loạceiln.

“Diệhufju Tinh, đoccguehwng đoccgzjmkwoyfi thấbpvit vọdwpkng, thậhtext sựoccg đoccguehwng làvrfim thếulyv…”

Cạceilch! Tiếulyvng mởceil cửefgaa vang lêzjmkn, mộymzft bóuehwng ngưgojcmwwqi nhanh chóuehwng bưgojczoyxc vàvrfio. “Thiếulyvu chủceid!” Anh ta cúfuiqi đoccgokddu gọdwpki mộymzft tiếulyvng, sau đoccgóuehwuehwi gìdffe đoccgóuehwzjmkn tai Mộymzf Sởceil. Chỉeyiu thấbpviy, môwoyfi Mộymzf Sởceilvrfing lúfuiqc càvrfing míibynm chặpvuot, áobevnh sáobevng giáobev lạceilnh trong đoccgôwoyfi mắeqltt càvrfing lúfuiqc càvrfing mãpiqmnh liệhufjt hơxmldn. Đcxxqưgojcqoxwc, anh đoccgãpiqmobevm làvrfim, vậhtexy thìdffe phảibyni cóuehw gan chịpirou…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.