Hôn Trộm 55 Lần

Chương 901 : Về sau (16)

    trước sau   
Sau đthfgóphds, Hứgbmia Gia Mộfiajc đthfgwolvt hai tay trêqrlbn ghếtpsm vịhwxzn, vâeuxpy côajtktpwx trong lòqqwbng, khẽmzqledpji đthfghmdju, nhìgxqcn chằmcxkm chằmcxkm vàbagjo ákufgnh mắssvot củeuxpa côajtk: “Tưzzvfơgvctng Tưzzvf, em cóphds thểgmal đthfgfpqtng nhưzzvf vậpaypy đthfgưzzvfvoylc khôajtkng, chúedpjng ta nóphdsi chuyệcqlcn mộfiajt lúedpjc đthfgưzzvfvoylc khôajtkng?”

Trong quákufg khứgbmi, anh chưzzvfa từfpqtng dùdbltng giọzvzjng nóphdsi nhưzzvf vậpaypy nóphdsi vớbdjni côajtk?

Trong quákufg khứgbmi, lúedpjc côajtk ngang ngạvevanh, anh chỉtcll biếtpsmt trởtpwx mặwolvt phẫtpwxn nộfiaj.

Nhưzzvfng anh củeuxpa hiệcqlcn tạvevai, vậpaypy màbagjdbltng loạvevai ngữgcvq khíveva mềbagjm mạvevai nàbagjy nóphdsi vớbdjni côajtk.

Rốbagjt cuộfiajc anh cóphds ývmedgxqc... chẳfiajng lẽmzql anh muốbagjn cùdbltng côajtk...

Tốbagjng Tưzzvfơgvctng Tưzzvf nghĩsadd đthfgếtpsmn đthfgâeuxpy, trong lòqqwbng khôajtkng nhịhwxzn đthfgưzzvfvoylc dâeuxpng lêqrlbn châeuxpm biếtpsmm, côajtk thếtpsmbagjo màbagj dạvevay mãjxiqi cũdbltng khôajtkng sửtclla đthfgưzzvfvoylc?


edpjc trưzzvfbdjnc hếtpsmt lầhmdjn nàbagjy đthfgếtpsmn lầhmdjn khákufgc mềbagjm lòqqwbng vớbdjni anh, đthfgbnuti lạvevai chỉtcllbagj anh giảcqlci trừfpqtajtkn ưzzvfbdjnc rồzvzji lạvevai cùdbltng ngưzzvfbagji khákufgc đthfgívevanh hôajtkn.

Liềbagjn làbagj hy vọzvzjng xa vợvoyli quákufg nhiềbagju lầhmdjn, cho nêqrlbn đthfgếtpsmn sau cùdbltng mớbdjni cóphds thểgmal tuyệcqlct vọzvzjng nhưzzvf thếtpsm.

Cho nêqrlbn, xin nhờbagj, Tốbagjng Tưzzvfơgvctng Tưzzvf, màbagjy khôajtkng cóphds tiềbagjn đthfgzvzj sao, lầhmdjn nàbagjy vềbagjzzvfbdjnc, khôajtkng phảcqlci làbagjgxqc muốbagjn bắssvot đthfghmdju vớbdjni Hứgbmia Gia Mộfiajc, màbagjbagjgxqc ba củeuxpa màbagjy, đthfgvoyli cho ba màbagjy tốbagjt lêqrlbn, màbagjy liềbagjn quay lạvevai Mỹvlhr, cuộfiajc sốbagjng bâeuxpy giờbagj củeuxpa màbagjy rấnnvmt tốbagjt, tuy rằmcxkng thi thoảcqlcng nghĩsadd đthfgếtpsmn anh lạvevai thấnnvmy khổbnut sởtpwx, nhưzzvfng đthfgãjxiqgxqcnh tĩsaddnh hơgvctn, khôajtkng cầhmdjn đthfggmal bảcqlcn thâeuxpn bịhwxz thưzzvfơgvctng hếtpsmt lầhmdjn nàbagjy đthfgếtpsmn lầhmdjn khákufgc.

Tốbagjng Tưzzvfơgvctng Tưzzvfdbltng lựeuxpc nắssvom chặwolvt tay lạvevai, sau đthfgóphds lạvevai hưzzvfbdjnng vềbagj phívevaa Hứgbmia Gia Mộfiajc cưzzvfbagji cưzzvfbagji: “Anh Hứgbmia, đthfgâeuxpy làbagj ývmedgxqc thếtpsm, muốbagjn cùdbltng tôajtki tro tàbagjn lạvevai chákufgy sao? Nếtpsmu tôajtki nhớbdjn khôajtkng nhầhmdjm, ba nădpsrm trưzzvfbdjnc, làbagj chívevanh mồzvzjm anh nóphdsi vớbdjni tôajtki, giữgcvqa tôajtki vàbagj anh khôajtkng còqqwbn quan hệcqlcgxqc nuwax1”

“Cho nêqrlbn, anh Hứgbmia, tôajtki nghĩsadd thậpaypt sựeuxp giữgcvqa chúedpjng ta khôajtkng còqqwbn gìgxqc đthfggmalphdsi, dùdblt sao, tôajtki cũdbltng khôajtkng phảcqlci làbagj ngưzzvfbagji nàbagjo củeuxpa anh, anh cũdbltng khôajtkng phảcqlci làbagj ngưzzvfbagji nàbagjo củeuxpa tôajtki.”

Hứgbmia Gia Mộfiajc nắssvom chặwolvt tay lạvevai, bởtpwxi vìgxqcdbltng lựeuxpc khiếtpsmn khớbdjnp xưzzvfơgvctng nổbnuti lêqrlbn rõvoylbagjng.

“A... khôajtkng đthfgúedpjng.” Tốbagjng Tưzzvfơgvctng Tưzzvf nhưzzvfbagj khoong hềbagj nhìgxqcn ra đthfgưzzvfvoylc sựeuxp khákufgc thưzzvfbagjng củeuxpa anh, lạvevai cưzzvfbagji khẽmzql mộfiajt tiếtpsmng: “Ba nădpsrm trưzzvfbdjnc đthfgâeuxpy, tôajtki cũdbltng khôajtkng phảcqlci làbagj ngưzzvfbagji nàbagjo củeuxpa anh, anh cũdbltng khôajtkng phảcqlci làbagjgxqc củeuxpa tôajtki, giữgcvqa chúedpjng ta, tấnnvmt cảcqlc chỉtcllbagj mộfiajt giao dịhwxzch, hai bêqrlbn thỏcceba thuậpaypn xong, khôajtkng ai nợvoyl ai.”

“Trong lòqqwbng em, từfpqt trưzzvfbdjnc đthfgếtpsmn giờbagj, chỉtcll nghĩsadd nhưzzvf vậpaypy?” Hứgbmia Gia Mộfiajc ngừfpqtng thởtpwx, gằmcxkn từfpqtng chữgcvqphdsi.

“Chẳfiajng thếtpsm thìgxqc sao?” Tốbagjng Tưzzvfơgvctng Tưzzvf khôajtkng yêqrlbn lòqqwbng hỏccebi lạvevai, sau đthfgóphds ngẩuleung đthfghmdju, nhìgxqcn ákufgnh mắssvot củeuxpa Hứgbmia Gia Mộfiajc: “Nếtpsmu khôajtkng sao cóphds thểgmal phákufg đthfgi đthfggbmia con củeuxpa anh...”

Tốbagjng Tưzzvfơgvctng Tưzzvfqqwbn chưzzvfa nóphdsi xong, Hứgbmia Gia Mộfiajc liềbagjn quay đthfghmdju, hôajtk hấnnvmp củeuxpa anh trởtpwxqrlbn cóphds chúedpjt dồzvzjn dậpaypp, trêqrlbn mặwolvt đthfghmdjy tứgbmic giậpaypn.

Ngay lúedpjc Tốbagjng Tưzzvfơgvctng Tưzzvf cho rằmcxkng anh lạvevai trởtpwxqrlbn tứgbmic giậpaypn nhưzzvf ba nădpsrm trưzzvfbdjnc, Hứgbmia gIa Mộfiajc lạvevai đthfgfiajt nhiêqrlbn buôajtkng lỏccebng tay, cảcqlc ngưzzvfbagji lui vềbagj phívevaa sau mộfiajt bưzzvfbdjnc, xoay ngưzzvfbagji nhìgxqcn chằmcxkm chằmcxkm ngoàbagji cửtclla sổbnut, ngữgcvq đthfgiệcqlcu cựeuxpc kỳjbau nhạvevat nhẽmzqlo nóphdsi: “Em đthfgi đthfgi, vềbagj chuyệcqlcn hợvoylp đthfgzvzjng, chỉtcll cầhmdjn nóphdsi ngưzzvfbagji đthfgvevai diệcqlcn củeuxpa em đthfgếtpsmn làbagj đthfgưzzvfvoylc.”

Sắssvoc mặwolvt Tốbagjng Tưzzvfơgvctng Tưzzvf lạvevanh lùdbltng ngồzvzji trêqrlbn ghếtpsm, sau đthfgóphds khôajtkng nóphdsi tiếtpsmng nàbagjo đthfggbming lêqrlbn, xákufgch túedpji củeuxpa mìgxqcnh, đthfgi ra ngoàbagji cửtclla.

Hứgbmia Gia Mộfiajc đthfggbming tạvevai chỗjxiq, cũdbltng khôajtkng thèaqkzm nhúedpjc nhívevach, mãjxiqi đthfgếtpsmn khi tiếtpsmng đthfgóphdsng cửtclla vang lêqrlbn, anh mớbdjni nhẹpaav nhàbagjng run rẩuleuy mộfiajt cákufgi.

Cửtclla lạvevai rấnnvmt nhanh đthfgưzzvfvoylc đthfguleuy ra, truyềbagjn đthfgếtpsmn tiếtpsmng củeuxpa ngưzzvfbagji đthfgvevai diệcqlcn: “Hứgbmia tổbnutng, hợvoylp đthfgzvzjng...”

“Hợvoylp đthfgzvzjng đthfgvoyli tôajtki bốbagj tríveva xong sẽmzql cho ngưzzvfbagji đthfgưzzvfa đthfgếtpsmn.” Hứgbmia Gia Mộfiajc khôajtkng đthfgvoyli ngưzzvfbagji đthfgvevai diệcqlcn củeuxpa Tốbagjng Tưzzvfơgvctng Tưzzvfphdsi hếtpsmt lờbagji, đthfgãjxiq vứgbmit lạvevai mộfiajt câeuxpu.

“Đlnlyưzzvfvoylc.” Ngưzzvfbagji đthfgvevai diệcqlcn lêqrlbn tiếtpsmng, lạvevai nóphdsi mộfiajt câeuxpu: “Hứgbmia tổbnutng, hẹpaavn gặwolvp lạvevai.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.