Hôn Trộm 55 Lần

Chương 852 : Kết thúc (12)

    trước sau   
Shmily... mọzqdfi ngưztghxxhbi đoomgwastu biếzalwt nhãhfegn hiệmjgiu nàxncny, cũqjghng biếzalwt ýdvmc nghĩounla củmjgia nómrim, see, how, much, i, love, you...

Thậbloct ra Lụsegmc Cẩzjsnn Niêkgqtn khôlbhhng phảpycsi khôlbhhng muốwbqon đoomgjbys cho Kiềwastu An Hảpycso nómrimi, lúqsqjc ban đoomgypthu chỉoamgxncn đoomgùqvrma cợbdzct vớmitoi côlbhh, nhưztghng lạxrsii khôlbhhng nghĩounl, đoomgùqvrma vớmitoi đoomgùqvrma, liềwastn nhậblocn đoomgưztghbdzcc nhiềwastu phảpycsn bábdzcc nhưztgh vậblocy, sau liềwastn thuậblocn thếzalwmrimi tiếzalwp.

“Kia còitdbn khôlbhhng biếzalwt làxncn ai, lúqsqjc trưztghmitoc vìoavv muốwbqon đoomgưztghbdzcc họzqdfc cùqvrmng lớmitop vớmitoi anh màxncn cốwbqo gắkgqtng họzqdfc tậblocp hơukein nửiraaa nănaahm thi đoomgưztghbdzcc vàxncno Ban 1.

“Kia còitdbn khôlbhhng biếzalwt làxncn ai, vìoavv muốwbqon cùqvrmng lớmitop vớmitoi em, liềwastn đoomgjbys trốwbqong bàxncni thi, chạxrsiy tớmitoi ban 3.” Kiềwastu An Hảpycso khôlbhhng phụsegmc đoomgábdzcp lạxrsii, sau khi nómrimi xong, còitdbn bổdvmc sung mộipdat câeypwu: “Thậblocm chíztghitdbn cốwbqooavvnh dùqvrmng bàxncnn họzqdfc củmjgia em!”

“Kia còitdbn khôlbhhng biếzalwt làxncn ai, sau cùqvrmng vìoavv anh màxncn thi đoomgdnil đoomgxrsii họzqdfc A!”

“Kia còitdbn khôlbhhng biếzalwt làxncn ai, vìoavv em màxncn đoomgi đoomgếzalwn tậblocn Hàxncnng Châeypwu!” Mộipdat thứfyji khôlbhhng đoomgmjgi, Kiềwastu An Hảpycso bổdvmc sung: “Còitdbn cómrim, lúqsqjc họzqdfc trung họzqdfc mọzqdfi ngưztghxxhbi cùqvrmng nhau ra ngoàxncni chơukeii, khôlbhhng biếzalwt làxncn ai, nửiraaa đoomgêkgqtm khôlbhhng ngủmjgi đoomgưztghbdzcc, vụsegmng trộipdam đoomguổdvmci muỗdnili giúqsqjp em.”

Thậbloct ra chuyệmjgin nàxncny, Kiềwastu An Hảpycso vốwbqon dĩounl khôlbhhng biếzalwt, làxncn mấxwrgy ngàxncny nay nómrimi chuyệmjgin vớmitoi Kiềwastu An Hạxrsi, Kiềwastu An Hạxrsimrimi cho côlbhh biếzalwt. Đeqiuưztghơukeing nhiêkgqtn, Kiềwastu An Hạxrsiitdbn nómrimi cho côlbhh biếzalwt mộipdat chuyệmjgin khábdzcc, vìoavv thếzalw Kiềwastu An Hảpycso tiếzalwp tụsegmc bổdvmc sung: “Còitdbn cómrim, còitdbn cómrim, khôlbhhng biếzalwt làxncn ai, trong mấxwrgy nănaahm khôlbhhng liêkgqtn hệmjgi, mỗdnili ngàxncny đoomgwastu đoomgi tìoavvm ngưztghxxhbi khábdzcc hỏmitoi thănaahm hàxncnnh tung củmjgia em!”

Haha... Kiềwastu An Hạxrsimrimi cho côlbhh biếzalwt sao? Thếzalw nhưztghng, Kiềwastu An Hạxrsi lạxrsii nómrimi cho anh biếzalwt mộipdat chuyệmjgin khábdzcc.... Lụsegmc Cẩzjsnn Niêkgqtn nhàxncnn nhãhfeg mởtata miệmjging nómrimi: “Khôlbhhng biếzalwt lúqsqjc trưztghmitoc làxncn ai mỗdnili ngàxncny lêkgqtn mábdzcy bay, nómrimi làxncnoavvm chịfyjibdzci đoomgi chơukeii cùqvrmng, thậbloct ra làxncn đoomgếzalwn Hàxncnng Châeypwu tìoavvm anh!”

Lụsegmc Cẩzjsnn Niêkgqtn nómrimi xong, cũqjghng yêkgqtn lặnaahng bổdvmc sung: “A..., còitdbn khôlbhhng biếzalwt làxncn ai, đoomgjbys nhữhpdcng véecucbdzcy bay vàxncnecucxncnu lạxrsii, cùqvrmng vớmitoi mấxwrgy trănaahm đoomgsegmng tiềwastn lúqsqjc trưztghmitoc anh đoomgưztgha cho côlbhhxwrgy, đoomgwastu giữhpdc lạxrsii đoomgếzalwn tậblocn bâeypwy giờxxhb.”

Álvchnh mắkgqtt củmjgia Kiềwastu An Hảpycso bỗdnilng mởtata to, sau đoomgómrim lạxrsii nhìoavvn vềwast phíztgha Kiềwastu An Hạxrsi.

Phảpycsn bộipdai!

Mấxwrgy ngàxncny nay côlbhh đoomgwastu bịfyji Kiềwastu An Hạxrsi hỏmitoi làxncn khi nàxncno thìoavv thíztghch Lụsegmc Cẩzjsnn Niêkgqtn, liềwastn mang hếzalwt nhữhpdcng bíztgh mậbloct nhỏmito củmjgia mìoavvnh nómrimi cho chịfyjixwrgy biếzalwt, kếzalwt quảpycs, chịfyjixwrgy vậblocy màxncnmrimi lạxrsii hếzalwt cho Lụsegmc Cẩzjsnn Niêkgqtn?

Kiềwastu An Hạxrsi nhậblocn đoomgưztghbdzcc ábdzcnh mắkgqtt củmjgia Kiềwastu An Hảpycso, cưztghxxhbi khẽdihv mộipdat tiếzalwng, hoàxncnn toàxncnn khôlbhhng quan trọzqdfng vẻzolj phẫczhsn nộipda đoomgómrim, ngưztghbdzcc lạxrsii còitdbn nâeypwng mặnaaht lêkgqtn, nhìoavvn lạxrsii Kiềwastu An Hảpycso mộipdat cábdzci, vẻzolj mặnaaht chịfyjimrimi đoomgxwrgy, thìoavvxncnm sao.

Khôlbhhng dábdzcm tin chịfyji em tìoavvnh thâeypwm màxncn! Hómrima ra tấxwrgt cảpycs đoomgwastu làxncn gạxrsit ngưztghxxhbi!

Kiềwastu An Hảpycso âeypwm thầypthm cắkgqtn chặnaaht rănaahng, quay đoomgypthu, nhìoavvn chằtatam chằtatam Lụsegmc Cẩzjsnn Niêkgqtn, tứfyjic giậblocn mởtata miệmjging nómrimi: “Còitdbn khôlbhhng biếzalwt lúqsqjc trưztghmitoc làxncn ai, nhiềwastu lầypthn đoomgêkgqtm hôlbhhm khuya khoắkgqtt khôlbhhng ngủmjgi đoomgưztghbdzcc, lạxrsii thưztghxxhbng đoomgếzalwn gầypthn chỗdnil em đoomgfyjing từfdve xa ngắkgqtm nhìoavvn!”

Kiềwastu An Hảpycso nómrimi câeypwu nàxncny, khíztgh phábdzcch trong ngưztghxxhbi vôlbhhqvrmng cao, nhưztghng đoomgbdzci sau khi côlbhhmrimi ra, trong lòitdbng côlbhhmrim chúqsqjt cảpycsm đoomgipdang.

mrima ra, chỉoamgmrimqsqjc tan vỡurze, mớmitoi cómrim thểjbys biếzalwt đoomgưztghbdzcc, trong hồsegmi ứfyjic củmjgia côlbhh vềwast anh, cómrim nhiềwastu tốwbqot đoomgwkxvp nhưztgh vậblocy.

Mộipdat bêkgqtn vốwbqon làxncnqsqjc đoomgypthu chỉoamg muốwbqon trêkgqtu đoomgùqvrma, bâeypwy giờxxhb vẻzolj mặnaaht củmjgia Lụsegmc Cẩzjsnn Niêkgqtn đoomgãhfeg trởtatakgqtn thậbloct sựooqe thâeypwm thúqsqjy, giọzqdfng đoomgiệmjgiu củmjgia anh khôlbhhng còitdbn chỉoamgxncn cảpycsm xúqsqjc nhạxrsit nhẽdihvo màxncn đoomgãhfeg nhiễxrsim tìoavvnh cảpycsm sâeypwu nặnaahng: “Còitdbn khôlbhhng biếzalwt làxncn ai, lúqsqjc tếzalwt âeypwm lịfyjich, thấxwrgy anh vàxncnlbhhxwrgy đoomgưztghbdzcc bìoavvnh chọzqdfn làxncn cặnaahp đoomgôlbhhi đoomgwkxvp nhấxwrgt màxncn ngồsegmi xổdvmcm khómrimc mộipdat mìoavvnh trưztghmitoc cửiraaa Kiềwastu gia.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.