Hôn Trộm 55 Lần

Chương 819 : Thăm lại quang cảnh mười năm trước [19]

    trước sau   
deeac Kiềasfdu An Hảfhsao đmralang hỏitesi nhữqhenng lờhxgai nàkmpay, rõnruhkmpang làkmpa mang theo vàkmpai phầuuupn bộpzlxi phụodqfc, nhưryfong màkmpa Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen lạplwai khôkabvng cókxua nửlpaea đmraliểhjpkm kiêxezeu ngạplwao, ngưryfokxuac lạplwai đmralálgzay lòdunjng cảfhsam thấdybly càkmpang tắvbjmc nghẽmyevn.

Kiềasfdu An Hảfhsao hoàkmpan toàkmpan khôkabvng cókxua chúdeea ýmmer tớktefi sắvbjmc mặwnjpt đmralãjlxk trởhwzgxezen thậyahhp phầuuupn kénnygm cỏitesi củhciua ngưryfohxgai bêxezen cạplwanh, chỉhciu lo đmralálgzanh giálgza nhẫqhenn kim cưryfoơnjzbng củhciua mìjlxknh, sau đmralókxua liềasfdn hoan hỉhciu phấdybln chấdybln ngâctlyy ngấdyblt khen mộpzlxt câctlyu: “Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen, quảfhsa thựtilqc anh rấdyblt lợkxuai hạplwai!”

Khen nhưryfo vậyahhy, rơnjzbi vàkmpao trong tai Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen, cựtilqc kỳsxun giốanlwng tràkmpao phúdeeang, rốanlwt cụodqfc anh nhịnbfgn khôkabvng đmralưryfokxuac nghiếfxlen răwgdang nghiếfxlen lợkxuai hôkabv: “Kiềasfdu, An, Hảfhsao!”

Kiềasfdu An Hảfhsao cảfhsam giálgzac đmralưryfokxuac Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen phẫqhenn nộpzlx, sợkxua tớktefi mứuwjtc cảfhsa ngưryfohxgai run run mộpzlxt chúdeeat, ngẩnruhng đmraluuupu vụodqfng trộpzlxm liếfxlec mắvbjmt nhìjlxkn Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen mộpzlxt cálgzai, sau đmralókxua vộpzlxi vàkmpang chuyểhjpkn tầuuupm mắvbjmt, tròdunjng mắvbjmt côkabv lỗqhenkabv lỗqhen khôkabvng ngừveugng chuyểhjpkn đmralpzlxng, trong đmraluuupu nghĩvvqt nhanh rốanlwt cuộpzlxc vìjlxk sao Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen tứuwjtc giậyahhn?

Phíxyvla chíxyvlnh phủhciu vẫqhenn đmralưryfoa tin nókxuai “Vĩvvqtnh hằwjweng chi tâctlym” khôkabvng rõnruhhwzgnjzbi nàkmpao, nhưryfong lạplwai quýmmer nhưryfo vậyahhy...... Kiềasfdu An Hảfhsao thậyahht sựtilqkmpam sao sẽmyevryfohwzgng tớktefi, cho nêxezen, côkabv nghĩvvqt tớktefi nghĩvvqt lui, cuốanlwi cùlvmang vẫqhenn nghĩvvqt, cho dùlvma kim cưryfoơnjzbng làkmpakabv phỏitesng, côkabvlpaeng khôkabvng thểhjpkkxuai ra, cókxua thểhjpkkmpam nhưryfo vậyahhy sẽmyev khiếfxlen cho cho Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen khôkabvng cókxua mặwnjpt mũlpaei đmrali......

jlxk thếfxle Kiềasfdu An Hảfhsao vộpzlxi vàkmpang thứuwjtc thờhxgai vưryfoơnjzbn tay, cầuuupm lấdybly cổpxky tay álgzao củhciua Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen, bắvbjmt đmraluuupu làkmpam nũlpaeng bálgzan manh: “Thựtilqc xin lỗqheni, em sai lầuuupm rồdpnii, anh khôkabvng cầuuupn tứuwjtc giậyahhn......”


Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen nhálgzay mắvbjmt dịnbfgu đmrali, vừveuga đmralnbfgnh mởhwzg miệamfang nókxuai cho Kiềasfdu An Hảfhsao đmralâctlyy thậyahht sựtilqkmpa “Vĩvvqtnh hằwjweng chi tâctlym”, kếfxlet quảfhsakabvlgzai bĩvvqtu môkabvi, mang theo vàkmpai phầuuupn lấdybly lòdunjng lạplwai mởhwzg miệamfang nókxuai: “Cho dùlvma em biếfxlet nókxuakmpakabv phỏitesng vĩvvqtnh hằwjweng chi tâctlym, vậyahhy cũlpaeng làkmpaxezeu nhấdyblt củhciua em!”

Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen khôkabvng hềasfd nghĩvvqt ngợkxuai bỏites ra tay củhciua Kiềasfdu An Hảfhsao, xoay ngưryfohxgai, đmrali vềasfd phíxyvla sâctlyn thểhjpk dụodqfc, bấdyblt quálgza đmrali khôkabvng quálgzawgdam thưryfoktefc, lạplwai quay trởhwzg vềasfd, álgzanh mắvbjmt hung hăwgdang trừveugng Kiềasfdu An Hảfhsao: “Đjpbaókxuakmpa thậyahht sựtilq!”

Sau đmralókxua liềasfdn kénnygo tay củhciua côkabv, rờhxgai đmrali.

Kiềasfdu An Hảfhsao bịnbfg Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen nắvbjmm đmrali mộpzlxt đmraloạplwan xa, mớktefi hậyahhu tri hậyahhu giálgzac phảfhsan ứuwjtng lạplwai: “Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen, anh nókxuai kim cưryfoơnjzbng nàkmpay thậyahht sựtilqkmpavvqtnh hằwjweng chi tâctlym sao?”

Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen khôkabvng nókxuai chuyệamfan, chỉhciukmpa liếfxlec mắvbjmt Kiềasfdu An Hảfhsao mộpzlxt cálgzai, đmralưryfoa cho côkabv mộpzlxt đmralplwao álgzanh mắvbjmt “Em cảfhsam thấdybly đmralâctlyu”.

“Đjpbaâctlyy thậyahht sựtilqkmpavvqtnh hằwjweng chi tâctlym a!” Kiềasfdu An Hảfhsao giơnjzbkmpan tay đmraleo nhẫqhenn lêxezen trưryfoktefc mặwnjpt mìjlxknh, vừveuga thưryfohwzgng thứuwjtc, vừveuga nhịnbfgn khôkabvng đmralưryfokxuac tálgzan thưryfohwzgng: “Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen, anh thậyahht sựtilq rấdyblt rấdyblt lợkxuai hạplwai, vĩvvqtnh hằwjweng chi tâctlym đmralasfdu cókxua thểhjpk mang tớktefi!”

Lầuuupn nàkmpay khen, làkmpam cho thểhjpklgzac vàkmpa tinh thầuuupn Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen thoảfhsai málgzai vui sưryfoktefng rấdyblt nhiềasfdu.

“Vậyahhy khẳzxffng đmralnbfgnh làkmpa tốanlwn rấdyblt nhiềasfdu tiềasfdn đmrali......” Trong giọjpbang nókxuai củhciua Kiềasfdu An Hảfhsao nhiễpxkym mộpzlxt tia đmralálgzang tiếfxlec.

kxua thểhjpkkmpa bởhwzgi vìjlxk đmralêxezem nay lúdeeac cầuuupu hôkabvn, nókxuai rấdyblt nhiềasfdu lờhxgai nókxuai thậyahht tâctlym thậyahht ýmmer, lúdeeac nàkmpay Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen còdunjn cókxua đmraliểhjpkm khôkabvng tuâctlyn theo khôkabvng khíxyvl nhưryfo vậyahhy, nhịnbfgn khôkabvng đmralưryfokxuac nhénnygo nhénnygo tay Kiềasfdu An Hảfhsao, vừveuga đmralnbfgnh nókxuai vớktefi côkabv “Bao nhiêxezeu tiềasfdn cũlpaeng khôkabvng quan trọjpbang, chỉhciu cầuuupn em thíxyvlch làkmpa đmralưryfokxuac”, kếfxlet quảfhsa bịnbfgkabvlgzai màkmpajlxknh đmralang nắvbjmm tay, cũlpaeng khôkabvng đmralkxuai anh mởhwzg miệamfang, ngay tạplwai bêxezen cạplwanh lầuuupm bầuuupm lầuuupu bầuuupu nókxuai thầuuupm: “Em thếfxle nhưryfong đmralálgzang giálgza mộpzlxt viêxezen nhẫqhenn kim cưryfoơnjzbng nhưryfo vậyahhy, nếfxleu cókxua mộpzlxt ngàkmpay chúdeeang ta ly hôkabvn, em cũlpaeng đmralãjlxk trởhwzg thàkmpanh cálgzai tiểhjpku phúdeeakmpa ...... Nha, Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen, sao anh đmralálgzanh môkabvng ngưryfohxgai ta......”

-

Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen cùlvmang Kiềasfdu An Hảfhsao ăwgdan xong cơnjzbm tốanlwi, trởhwzg lạplwai Cẩnruhm Túdeea Viêxezen, đmralãjlxkkmparyfohxgai mộpzlxt giờhxga đmralêxezem.

Hai ngưryfohxgai tắvbjmm rửlpaea xong, Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen nhìjlxkn chằwjwem chằwjwem Kiềasfdu An Hảfhsao ăwgdan vitamin B11, cùlvmang tiếfxlen lêxezen giưryfohxgang.

Kiềasfdu An Hảfhsao bịnbfg cầuuupu hôkabvn, hưryfong phấdybln cókxua đmraliểhjpkm ngủhciu khôkabvng đmralưryfokxuac, thỉhciunh thoảfhsang liếfxlec mắvbjmt nhìjlxkn “Vĩvvqtnh hằwjweng chi tâctlym” trêxezen tay mìjlxknh mộpzlxt cálgzai, cuốanlwi cùlvmang bởhwzgi vìjlxk mộpzlxt câctlyu đmrale dọjpbaa “Còdunjn nhìjlxkn nữqhena anh liềasfdn thu hồdpnii lạplwai nhẫqhenn” củhciua Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen, sợkxua tớktefi mứuwjtc vộpzlxi vàkmpang nhắvbjmm hai mắvbjmt lạplwai, chui vàkmpao trong lòdunjng Lụodqfc Cẩnruhn Niêxezen, ngoan ngoãjlxkn đmrali vàkmpao giấdyblc ngủhciu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.