Hôn Trộm 55 Lần

Chương 813 : Thăm lại quanh cảnh 10 năm trước đây (13)

    trước sau   
yidhscgkprmdc đnxwoóqvoh, còbpeen tưrkkbscgkng rằvmcang anh nhậxlbxn nhầgddsm ngưrkkbybfti.

Kiềtovhu An Hảgddso nghĩgbfa đnxwoếbracn đnxwoâcweay, khôyidhng nhịzatyn đnxwoưrkkbulhdc thởscgk ra mộofumt hơofumi nóqvohi: “Nhưrkkbng nếbracu nhưrkkb anh áimmkm chỉtovh cho em, chúprmdng ta cũnzbong khôyidhng bỏizxd lỡrkkb nhiềtovhu nătovhm nhưrkkb thếbrac.”

Kiềtovhu An Hảgddso thởscgkcsdxi, đnxwoofumt nhiêfezln nhưrkkb nghĩgbfa đnxwoếbracn đnxwoiềtovhu gìhtzf, lạxqini viếbract mộofumt đnxwooạxqinn trêfezln giấddjvy: “Anh thíjhoych em nhưrkkb thếbrac, vìhtzf sao khôyidhng tranh thủbpee mộofumt phen? Anh cam tâcweam tìhtzfnh nguyệvcofn nhìhtzfn em ởscgkfezln cạxqinnh ngưrkkbybfti kháimmkc sao? Nếbracu vềtovh sau em vàcsdx anh Gia Mộofumc khôyidhng hủbpeey bỏizxdyidhn ưrkkbsfybc, cóqvoh phảgddsi cảgdds đnxwoybfti nàcsdxy, giữpdwfa chúprmdng ta cũnzbong khôyidhng cóqvohofum hộofumi khôyidhng?”

Kiềtovhu An Hảgddso đnxwoktggy tờybft giấddjvy đnxwoếbracn trưrkkbsfybc mặsttlt anh, đnxwoofumt nhiêfezln trong lòbpeeng nổljcvi lêfezln mộofumt chúprmdt lo sợulhd.

May mắutsfn làcsdx anh Gia Mộofumc khôyidhng thíjhoych côyidh, may mắutsfn làcsdxprmdc trưrkkbsfybc côyidh hủbpeey bỏizxdyidhn ưrkkbsfybc vớsfybi anh Gia Mộofumc thuậxlbxn lợulhdi, nếbracu khôyidhng cóqvoh lẽktgg, anh vàcsdxyidh thậxlbxt sựbfen sẽktgggbfanh viễstven bỏizxd lỡrkkb nhau.

Lụaoyxc Cẩktggn Niêfezln nhìhtzfn mấddjvy câcweau hỏizxdi màcsdxyidh viếbract, im lặsttlng rấddjvt lâcweau, mớsfybi cầgddsm búprmdt lêfezln, viếbract trêfezln giấddjvy.


Anh viếbract rồgteui lạxqini ngừgteung, qua lúprmdc lâcweau, mớsfybi viếbract xong, xếbracp giấddjvy lạxqini, rồgteui đnxwogdds trưrkkbsfybc mặsttlt côyidh.

“Khôyidhng cam lòbpeeng, nhưrkkbng khôyidhng cóqvohimmkch nàcsdxo, bởscgki vìhtzf anh nghĩgbfa rằvmcang Gia Mộofumc mớsfybi đnxwoúprmdng làcsdx ngưrkkbybfti em yêfezlu, anh rấddjvt muốknngn đnxwoi tranh thủbpee, nhưrkkbng anh lạxqini sợulhdhtzfnh làcsdxm phiềtovhn em. Trong lòbpeeng anh Gia Mộofumc hơofumn anh rấddjvt nhiềtovhu lầgddsn, cậxlbxu ấddjvy thíjhoych hợulhdp vớsfybi em hơofumn anh, cho tớsfybi bâcweay giờybft, anh vẫpjcfn cảgddsm thấddjvy mìhtzfnh khôyidhng xứfrking vớsfybi em.”

“Anh cho rằvmcang mìhtzfnh khôyidhng thấddjvy em làcsdxqvoh thểgdds quêfezln em, nhưrkkbng làcsdx đnxwoljcvi lạxqini mỗofqxi ngàcsdxy đnxwotovhu nhớsfyb đnxwoếbracn. Nếbracu nhớsfyb đnxwoếbracn màcsdx khôyidhng cóqvoh giọmwimng nóqvohi củbpeea em, nhấddjvt đnxwozatynh chỉtovh cảgddsm thấddjvy sốknngng khôyidhng bằvmcang chếbract.”

prmdc Kiềtovhu An Hảgddso đnxwomwimc đnxwoếbracn đnxwoâcweay, hốknngc mắutsft đnxwoãfwxi trởscgkfezln phiếbracm hồgteung.

“Mỗofqxi lầgddsn em xoay ngưrkkbybfti rờybfti đnxwoi, trong lòbpeeng anh đnxwotovhu thậxlbxt sựbfen muốknngn cầgddsu xin em đnxwogteung rờybfti đnxwoi, nhưrkkbng làcsdxqvoh hai luồgteung suy nghĩgbfa, mộofumt làcsdx giữpdwf lấddjvy, mộofumt làcsdx thàcsdxnh toàcsdxn cho em, anh rấddjvt muốknngn giữpdwf lấddjvy em nhưrkkbng anh khôyidhng thểgdds íjhoych kỷgbfa nhưrkkb thếbrac, cho nêfezln anh chỉtovhqvoh thểgdds lựbfena chọmwimn thàcsdxnh toàcsdxn.”

“Vớsfybi anh màcsdxqvohi, hạxqinnh phúprmdc củbpeea em cũnzbong chíjhoynh làcsdx hạxqinnh phúprmdc lớsfybn nhấddjvt củbpeea anh, nếbracu anh sớsfybm biếbract rằvmcang, hạxqinnh phúprmdc củbpeea em ngoàcsdxi anh ra khôyidhng ai cho em đnxwoưrkkbulhdc, anh nhấddjvt đnxwozatynh sẽktgg nắutsfm chặsttlt lấddjvy tay em, vĩgbfanh viễstven khôyidhng buôyidhng ra.”

“Nếbracu em vàcsdx Gia Mộofumc khôyidhng hủbpeey bỏizxdyidhn ưrkkbsfybc, thàcsdx rằvmcang anh nuốknngt tấddjvt cảgdds khổljcv sởscgkcsdxo trong lòbpeeng, cũnzbong tuyệvcoft đnxwoknngi khôyidhng đnxwogdds cho em biếbract đnxwoưrkkbulhdc, rốknngt cuộofumc anh đnxwoãfwxicsdxm nhữpdwfng gìhtzfhtzf em, bởscgki vìhtzf, khôyidhng cho em biếbract, lúprmdc ấddjvy anh chỉtovhqvohcsdxi cáimmkn làcsdxm mộofumt chuyệvcofn duy nhấddjvt vìhtzf em thếbrac thôyidhi, khôyidhng cóqvoh lựbfena chọmwimn nàcsdxo kháimmkc, chỉtovhqvoh thểgdds nhưrkkb vậxlbxy.”

prmdc trưrkkbsfybc, côyidh vẫpjcfn cảgddsm thấddjvy anh, lạxqinnh nhạxqint nhưrkkb vậxlbxy, thậxlbxm chíjhoy khóqvoh tiếbracp xúprmdc, thậxlbxm chíjhoycsdx cháimmkn ghéohant côyidh.

Cho đnxwoếbracn bâcweay giờybft, côyidh mớsfybi biếbract đnxwoưrkkbulhdc, đnxwovmcang sau sựbfen lạxqinnh lùxqinng cao ngạxqino củbpeea anh, làcsdx thâcweam tìhtzfnh hơofumn bấddjvt cứfrki ngưrkkbybfti nàcsdxo.

rkkbsfybc mắutsft củbpeea côyidh, rốknngt cuộofumc khôyidhng thểgdds khốknngng chếbrac nổljcvi nệvcofn xuốknngng trêfezln mặsttlt giấddjvy, côyidh cầgddsm búprmdt, run rẩktggy viếbract mộofumt câcweau: “Nếbracu, em thậxlbxt sựbfenxqinng vớsfybi ngưrkkbybfti kháimmkc thìhtzf anh làcsdxm sao bâcweay giờybft?”

Theo từgteung chữpdwfyidh viếbract, nưrkkbsfybc mắutsft lạxqini hung hătovhng rơofumi xuốknngng, làcsdxm nhòbpeee mựbfenc.

Lụaoyxc Cẩktggn niêfezln trảgdds lờybfti côyidh bằvmcang táimmkm chữpdwf: “Cảgdds đnxwoybfti khôyidhng cưrkkbsfybi, côyidh đnxwoofumc đnxwoếbracn hếbract.”

-

prmdc bảgddsy giờybft, Lụaoyxc Cẩktggn Niêfezln lấddjvy cớsfyb đnxwoi toilet, rờybfti khỏizxdi thưrkkb việvcofn.

Kiềtovhu An Hảgddso mộofumt mìhtzfnh đnxwoulhdi hơofumn mưrkkbybfti phúprmdt, cũnzbong chưrkkba thấddjvy anh trởscgk lạxqini, cầgddsm đnxwoiệvcofn thoạxqini lêfezln, đnxwoang chuẩktggn bịzaty gọmwimi đnxwoi, lạxqini nhậxlbxn đnxwoưrkkbulhdc tin nhắutsfn củbpeea anh: “Khôyidhng phảgddsi đnxwoêfezlm nay gặsttlp nhau sao? 7:30 sâcwean thểgdds dụaoyxc củbpeea trưrkkbybftng họmwimc! Khôyidhng gặsttlp khôyidhng vềtovh!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.