Hôn Trộm 55 Lần

Chương 813 : Thăm lại quanh cảnh 10 năm trước đây (13)

    trước sau   
srdekzggkzggc đpbeióholn, còhyttn tưyozckzggng rằqqyhng anh nhậtmuun nhầhyttm ngưyozcklcgi.

Kiềmkbpu An Hảdzzko nghĩsvmo đpbeiếpilqn đpbeiâqdejy, khôsrdeng nhịzzjhn đpbeiưyozcilhic thởkzgg ra mộtpvft hơjiuhi nóholni: “Nhưyozcng nếpilqu nhưyozc anh ásjpnm chỉvauf cho em, chúkzggng ta cũmkbpng khôsrdeng bỏocmo lỡwyvq nhiềmkbpu năaplqm nhưyozc thếpilq.”

Kiềmkbpu An Hảdzzko thởkzggdgbvi, đpbeitpvft nhiêlqvtn nhưyozc nghĩsvmo đpbeiếpilqn đpbeiiềmkbpu gìxpsv, lạmucui viếpilqt mộtpvft đpbeioạmucun trêlqvtn giấocmoy: “Anh thíkzggch em nhưyozc thếpilq, vìxpsv sao khôsrdeng tranh thủpcae mộtpvft phen? Anh cam tâqdejm tìxpsvnh nguyệgnlqn nhìxpsvn em ởkzgglqvtn cạmucunh ngưyozcklcgi khásjpnc sao? Nếpilqu vềmkbp sau em vàdgbv anh Gia Mộtpvfc khôsrdeng hủpcaey bỏocmosrden ưyozcgcxsc, cóholn phảdzzki cảdzzk đpbeiklcgi nàdgbvy, giữfccya chúkzggng ta cũmkbpng khôsrdeng cóholnjiuh hộtpvfi khôsrdeng?”

Kiềmkbpu An Hảdzzko đpbeitwtfy tờklcg giấocmoy đpbeiếpilqn trưyozcgcxsc mặqktbt anh, đpbeitpvft nhiêlqvtn trong lòhyttng nổhaldi lêlqvtn mộtpvft chúkzggt lo sợilhi.

May mắnrxhn làdgbv anh Gia Mộtpvfc khôsrdeng thíkzggch côsrde, may mắnrxhn làdgbvkzggc trưyozcgcxsc côsrde hủpcaey bỏocmosrden ưyozcgcxsc vớgcxsi anh Gia Mộtpvfc thuậtmuun lợilhii, nếpilqu khôsrdeng cóholn lẽilhi, anh vàdgbvsrde thậtmuut sựswkx sẽilhisvmonh viễpcaen bỏocmo lỡwyvq nhau.

Lụzarzc Cẩtwtfn Niêlqvtn nhìxpsvn mấocmoy câqdeju hỏocmoi màdgbvsrde viếpilqt, im lặqktbng rấocmot lâqdeju, mớgcxsi cầhyttm búkzggt lêlqvtn, viếpilqt trêlqvtn giấocmoy.


Anh viếpilqt rồynnci lạmucui ngừfccyng, qua lúkzggc lâqdeju, mớgcxsi viếpilqt xong, xếpilqp giấocmoy lạmucui, rồynnci đpbeihces trưyozcgcxsc mặqktbt côsrde.

“Khôsrdeng cam lòhyttng, nhưyozcng khôsrdeng cóholnsjpnch nàdgbvo, bởkzggi vìxpsv anh nghĩsvmo rằqqyhng Gia Mộtpvfc mớgcxsi đpbeiúkzggng làdgbv ngưyozcklcgi em yêlqvtu, anh rấocmot muốvaufn đpbeii tranh thủpcae, nhưyozcng anh lạmucui sợilhixpsvnh làdgbvm phiềmkbpn em. Trong lòhyttng anh Gia Mộtpvfc hơjiuhn anh rấocmot nhiềmkbpu lầhyttn, cậtmuuu ấocmoy thíkzggch hợilhip vớgcxsi em hơjiuhn anh, cho tớgcxsi bâqdejy giờklcg, anh vẫhefln cảdzzkm thấocmoy mìxpsvnh khôsrdeng xứicpvng vớgcxsi em.”

“Anh cho rằqqyhng mìxpsvnh khôsrdeng thấocmoy em làdgbvholn thểhces quêlqvtn em, nhưyozcng làdgbv đpbeihaldi lạmucui mỗpbeii ngàdgbvy đpbeimkbpu nhớgcxs đpbeiếpilqn. Nếpilqu nhớgcxs đpbeiếpilqn màdgbv khôsrdeng cóholn giọrotrng nóholni củpcaea em, nhấocmot đpbeizzjhnh chỉvauf cảdzzkm thấocmoy sốvaufng khôsrdeng bằqqyhng chếpilqt.”

kzggc Kiềmkbpu An Hảdzzko đpbeirotrc đpbeiếpilqn đpbeiâqdejy, hốvaufc mắnrxht đpbeiãfoog trởkzgglqvtn phiếpilqm hồynncng.

“Mỗpbeii lầhyttn em xoay ngưyozcklcgi rờklcgi đpbeii, trong lòhyttng anh đpbeimkbpu thậtmuut sựswkx muốvaufn cầhyttu xin em đpbeifccyng rờklcgi đpbeii, nhưyozcng làdgbvholn hai luồynncng suy nghĩsvmo, mộtpvft làdgbv giữfccy lấocmoy, mộtpvft làdgbv thàdgbvnh toàdgbvn cho em, anh rấocmot muốvaufn giữfccy lấocmoy em nhưyozcng anh khôsrdeng thểhces íkzggch kỷpubk nhưyozc thếpilq, cho nêlqvtn anh chỉvaufholn thểhces lựswkxa chọrotrn thàdgbvnh toàdgbvn.”

“Vớgcxsi anh màdgbvholni, hạmucunh phúkzggc củpcaea em cũmkbpng chíkzggnh làdgbv hạmucunh phúkzggc lớgcxsn nhấocmot củpcaea anh, nếpilqu anh sớgcxsm biếpilqt rằqqyhng, hạmucunh phúkzggc củpcaea em ngoàdgbvi anh ra khôsrdeng ai cho em đpbeiưyozcilhic, anh nhấocmot đpbeizzjhnh sẽilhi nắnrxhm chặqktbt lấocmoy tay em, vĩsvmonh viễpcaen khôsrdeng buôsrdeng ra.”

“Nếpilqu em vàdgbv Gia Mộtpvfc khôsrdeng hủpcaey bỏocmosrden ưyozcgcxsc, thàdgbv rằqqyhng anh nuốvauft tấocmot cảdzzk khổhald sởkzggdgbvo trong lòhyttng, cũmkbpng tuyệgnlqt đpbeivaufi khôsrdeng đpbeihces cho em biếpilqt đpbeiưyozcilhic, rốvauft cuộtpvfc anh đpbeiãfoogdgbvm nhữfccyng gìxpsvxpsv em, bởkzggi vìxpsv, khôsrdeng cho em biếpilqt, lúkzggc ấocmoy anh chỉvaufholndgbvi cásjpnn làdgbvm mộtpvft chuyệgnlqn duy nhấocmot vìxpsv em thếpilq thôsrdei, khôsrdeng cóholn lựswkxa chọrotrn nàdgbvo khásjpnc, chỉvaufholn thểhces nhưyozc vậtmuuy.”

kzggc trưyozcgcxsc, côsrde vẫhefln cảdzzkm thấocmoy anh, lạmucunh nhạmucut nhưyozc vậtmuuy, thậtmuum chíkzgg khóholn tiếpilqp xúkzggc, thậtmuum chíkzggdgbv chásjpnn ghéklcgt côsrde.

Cho đpbeiếpilqn bâqdejy giờklcg, côsrde mớgcxsi biếpilqt đpbeiưyozcilhic, đpbeiqqyhng sau sựswkx lạmucunh lùwtlqng cao ngạmucuo củpcaea anh, làdgbv thâqdejm tìxpsvnh hơjiuhn bấocmot cứicpv ngưyozcklcgi nàdgbvo.

yozcgcxsc mắnrxht củpcaea côsrde, rốvauft cuộtpvfc khôsrdeng thểhces khốvaufng chếpilq nổhaldi nệgnlqn xuốvaufng trêlqvtn mặqktbt giấocmoy, côsrde cầhyttm búkzggt, run rẩtwtfy viếpilqt mộtpvft câqdeju: “Nếpilqu, em thậtmuut sựswkxwtlqng vớgcxsi ngưyozcklcgi khásjpnc thìxpsv anh làdgbvm sao bâqdejy giờklcg?”

Theo từfccyng chữfccysrde viếpilqt, nưyozcgcxsc mắnrxht lạmucui hung hăaplqng rơjiuhi xuốvaufng, làdgbvm nhòhytte mựswkxc.

Lụzarzc Cẩtwtfn niêlqvtn trảdzzk lờklcgi côsrde bằqqyhng tásjpnm chữfccy: “Cảdzzk đpbeiklcgi khôsrdeng cưyozcgcxsi, côsrde đpbeitpvfc đpbeiếpilqn hếpilqt.”

-

kzggc bảdzzky giờklcg, Lụzarzc Cẩtwtfn Niêlqvtn lấocmoy cớgcxs đpbeii toilet, rờklcgi khỏocmoi thưyozc việgnlqn.

Kiềmkbpu An Hảdzzko mộtpvft mìxpsvnh đpbeiilhii hơjiuhn mưyozcklcgi phúkzggt, cũmkbpng chưyozca thấocmoy anh trởkzgg lạmucui, cầhyttm đpbeiiệgnlqn thoạmucui lêlqvtn, đpbeiang chuẩtwtfn bịzzjh gọrotri đpbeii, lạmucui nhậtmuun đpbeiưyozcilhic tin nhắnrxhn củpcaea anh: “Khôsrdeng phảdzzki đpbeiêlqvtm nay gặqktbp nhau sao? 7:30 sâqdejn thểhces dụzarzc củpcaea trưyozcklcgng họrotrc! Khôsrdeng gặqktbp khôsrdeng vềmkbp!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.