Hôn Trộm 55 Lần

Chương 813 : Thăm lại quanh cảnh 10 năm trước đây (13)

    trước sau   
ilakumcnbxnhc đnblkóqrcm, còyyoon tưjkusumcnng rằwupgng anh nhậsdnhn nhầzcvrm ngưjkusvbeyi.

Kiềupppu An Hảnblko nghĩrdoy đnblkếjgocn đnblkâkghfy, khôilakng nhịilqln đnblkưjkusteupc thởumcn ra mộhdevt hơjnifi nóqrcmi: “Nhưjkusng nếjgocu nhưjkus anh áeucqm chỉrdoy cho em, chúbxnhng ta cũermnng khôilakng bỏrpwu lỡrmiq nhiềupppu năxqebm nhưjkus thếjgoc.”

Kiềupppu An Hảnblko thởumcnpfgfi, đnblkhdevt nhiêxqebn nhưjkus nghĩrdoy đnblkếjgocn đnblkiềupppu gìdtzz, lạtokki viếjgoct mộhdevt đnblkoạtokkn trêxqebn giấrmiqy: “Anh thímsvfch em nhưjkus thếjgoc, vìdtzz sao khôilakng tranh thủdgdq mộhdevt phen? Anh cam tâkghfm tìdtzznh nguyệemftn nhìdtzzn em ởumcnxqebn cạtokknh ngưjkusvbeyi kháeucqc sao? Nếjgocu vềuppp sau em vàpfgf anh Gia Mộhdevc khôilakng hủdgdqy bỏrpwuilakn ưjkuseucqc, cóqrcm phảnblki cảnblk đnblkvbeyi nàpfgfy, giữrmiqa chúbxnhng ta cũermnng khôilakng cóqrcmjnif hộhdevi khôilakng?”

Kiềupppu An Hảnblko đnblkpfgfy tờvbey giấrmiqy đnblkếjgocn trưjkuseucqc mặosdgt anh, đnblkhdevt nhiêxqebn trong lòyyoong nổabnci lêxqebn mộhdevt chúbxnht lo sợteup.

May mắkrykn làpfgf anh Gia Mộhdevc khôilakng thímsvfch côilak, may mắkrykn làpfgfbxnhc trưjkuseucqc côilak hủdgdqy bỏrpwuilakn ưjkuseucqc vớeucqi anh Gia Mộhdevc thuậsdnhn lợteupi, nếjgocu khôilakng cóqrcm lẽebtm, anh vàpfgfilak thậsdnht sựeaxr sẽebtmrdoynh viễloeqn bỏrpwu lỡrmiq nhau.

Lụxgehc Cẩpfgfn Niêxqebn nhìdtzzn mấrmiqy câkghfu hỏrpwui màpfgfilak viếjgoct, im lặosdgng rấrmiqt lâkghfu, mớeucqi cầzcvrm búbxnht lêxqebn, viếjgoct trêxqebn giấrmiqy.


Anh viếjgoct rồkfyfi lạtokki ngừpfgfng, qua lúbxnhc lâkghfu, mớeucqi viếjgoct xong, xếjgocp giấrmiqy lạtokki, rồkfyfi đnblkfeli trưjkuseucqc mặosdgt côilak.

“Khôilakng cam lòyyoong, nhưjkusng khôilakng cóqrcmeucqch nàpfgfo, bởumcni vìdtzz anh nghĩrdoy rằwupgng Gia Mộhdevc mớeucqi đnblkúbxnhng làpfgf ngưjkusvbeyi em yêxqebu, anh rấrmiqt muốswvun đnblki tranh thủdgdq, nhưjkusng anh lạtokki sợteupdtzznh làpfgfm phiềupppn em. Trong lòyyoong anh Gia Mộhdevc hơjnifn anh rấrmiqt nhiềupppu lầzcvrn, cậsdnhu ấrmiqy thímsvfch hợteupp vớeucqi em hơjnifn anh, cho tớeucqi bâkghfy giờvbey, anh vẫsoaqn cảnblkm thấrmiqy mìdtzznh khôilakng xứuektng vớeucqi em.”

“Anh cho rằwupgng mìdtzznh khôilakng thấrmiqy em làpfgfqrcm thểfeli quêxqebn em, nhưjkusng làpfgf đnblkabnci lạtokki mỗkfyfi ngàpfgfy đnblkupppu nhớeucq đnblkếjgocn. Nếjgocu nhớeucq đnblkếjgocn màpfgf khôilakng cóqrcm giọkrykng nóqrcmi củdgdqa em, nhấrmiqt đnblkilqlnh chỉrdoy cảnblkm thấrmiqy sốswvung khôilakng bằwupgng chếjgoct.”

bxnhc Kiềupppu An Hảnblko đnblkkrykc đnblkếjgocn đnblkâkghfy, hốswvuc mắkrykt đnblkãpmjy trởumcnxqebn phiếjgocm hồkfyfng.

“Mỗkfyfi lầzcvrn em xoay ngưjkusvbeyi rờvbeyi đnblki, trong lòyyoong anh đnblkupppu thậsdnht sựeaxr muốswvun cầzcvru xin em đnblkpfgfng rờvbeyi đnblki, nhưjkusng làpfgfqrcm hai luồkfyfng suy nghĩrdoy, mộhdevt làpfgf giữrmiq lấrmiqy, mộhdevt làpfgf thàpfgfnh toàpfgfn cho em, anh rấrmiqt muốswvun giữrmiq lấrmiqy em nhưjkusng anh khôilakng thểfeli ímsvfch kỷeaxr nhưjkus thếjgoc, cho nêxqebn anh chỉrdoyqrcm thểfeli lựeaxra chọkrykn thàpfgfnh toàpfgfn.”

“Vớeucqi anh màpfgfqrcmi, hạtokknh phúbxnhc củdgdqa em cũermnng chímsvfnh làpfgf hạtokknh phúbxnhc lớeucqn nhấrmiqt củdgdqa anh, nếjgocu anh sớeucqm biếjgoct rằwupgng, hạtokknh phúbxnhc củdgdqa em ngoàpfgfi anh ra khôilakng ai cho em đnblkưjkusteupc, anh nhấrmiqt đnblkilqlnh sẽebtm nắkrykm chặosdgt lấrmiqy tay em, vĩrdoynh viễloeqn khôilakng buôilakng ra.”

“Nếjgocu em vàpfgf Gia Mộhdevc khôilakng hủdgdqy bỏrpwuilakn ưjkuseucqc, thàpfgf rằwupgng anh nuốswvut tấrmiqt cảnblk khổabnc sởumcnpfgfo trong lòyyoong, cũermnng tuyệemftt đnblkswvui khôilakng đnblkfeli cho em biếjgoct đnblkưjkusteupc, rốswvut cuộhdevc anh đnblkãpmjypfgfm nhữrmiqng gìdtzzdtzz em, bởumcni vìdtzz, khôilakng cho em biếjgoct, lúbxnhc ấrmiqy anh chỉrdoyqrcmpfgfi cáeucqn làpfgfm mộhdevt chuyệemftn duy nhấrmiqt vìdtzz em thếjgoc thôilaki, khôilakng cóqrcm lựeaxra chọkrykn nàpfgfo kháeucqc, chỉrdoyqrcm thểfeli nhưjkus vậsdnhy.”

bxnhc trưjkuseucqc, côilak vẫsoaqn cảnblkm thấrmiqy anh, lạtokknh nhạtokkt nhưjkus vậsdnhy, thậsdnhm chímsvf khóqrcm tiếjgocp xúbxnhc, thậsdnhm chímsvfpfgf cháeucqn ghéjgoct côilak.

Cho đnblkếjgocn bâkghfy giờvbey, côilak mớeucqi biếjgoct đnblkưjkusteupc, đnblkwupgng sau sựeaxr lạtokknh lùrdoyng cao ngạtokko củdgdqa anh, làpfgf thâkghfm tìdtzznh hơjnifn bấrmiqt cứuekt ngưjkusvbeyi nàpfgfo.

jkuseucqc mắkrykt củdgdqa côilak, rốswvut cuộhdevc khôilakng thểfeli khốswvung chếjgoc nổabnci nệemftn xuốswvung trêxqebn mặosdgt giấrmiqy, côilak cầzcvrm búbxnht, run rẩpfgfy viếjgoct mộhdevt câkghfu: “Nếjgocu, em thậsdnht sựeaxrrdoyng vớeucqi ngưjkusvbeyi kháeucqc thìdtzz anh làpfgfm sao bâkghfy giờvbey?”

Theo từpfgfng chữrmiqilak viếjgoct, nưjkuseucqc mắkrykt lạtokki hung hăxqebng rơjnifi xuốswvung, làpfgfm nhòyyooe mựeaxrc.

Lụxgehc Cẩpfgfn niêxqebn trảnblk lờvbeyi côilak bằwupgng táeucqm chữrmiq: “Cảnblk đnblkvbeyi khôilakng cưjkuseucqi, côilak đnblkhdevc đnblkếjgocn hếjgoct.”

-

bxnhc bảnblky giờvbey, Lụxgehc Cẩpfgfn Niêxqebn lấrmiqy cớeucq đnblki toilet, rờvbeyi khỏrpwui thưjkus việemftn.

Kiềupppu An Hảnblko mộhdevt mìdtzznh đnblkteupi hơjnifn mưjkusvbeyi phúbxnht, cũermnng chưjkusa thấrmiqy anh trởumcn lạtokki, cầzcvrm đnblkiệemftn thoạtokki lêxqebn, đnblkang chuẩpfgfn bịilql gọkryki đnblki, lạtokki nhậsdnhn đnblkưjkusteupc tin nhắkrykn củdgdqa anh: “Khôilakng phảnblki đnblkêxqebm nay gặosdgp nhau sao? 7:30 sâkghfn thểfeli dụxgehc củdgdqa trưjkusvbeyng họkrykc! Khôilakng gặosdgp khôilakng vềuppp!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.