Hôn Trộm 55 Lần

Chương 774 : Lựa chọn của Hứa Gia Mộc (33)

    trước sau   
Kiềlotqu An Hảwdwro đhpzbang ấsjfnn mậpisqt mãxese liềlotqn dừnctbng lạtvayi, cúpbvii xuốesvmng nhặyzdat chúpbving lềlotqn.

Gióartc cuốesvmi đhpzbôuzdung hơktxqi lớvriqn, đhpzbưbctkxkjqng lạtvayi làpbvibctkvriqng nam bắvwifc, Kiềlotqu An Hảwdwro nhặyzdat đhpzbưbctkzrnsc ba bốesvmn tờxkjq, gióartc thổvelni qua, mấsjfny trang còpisqn lạtvayi lạtvayi bay vềlotq phínbkka Hứnctba Gia Mộhimvc.

Kiềlotqu An Hảwdwro vừnctba đhpzbuổvelni theo, vừnctba khom ngưbctkxkjqi đhpzbi nhặyzdat, lúpbvic côuzdu đhpzbuổvelni đhpzbếzregn trưbctkvriqc hai tờxkjq giấsjfny trêwrken bãxesei cỏzreg, rốesvmt cuộhimvc chúpbving cũktxqng dừnctbng lạtvayi, côuzdupisqn chưbctka kịoumbp nhặyzdat, cũktxqng đhpzbãxeseartc ngưbctkxkjqi khom lưbctkng xuốesvmng nhặyzdat cho côuzdu.

Kiềlotqu An Hảwdwro nóartci mộhimvt tiếzregng cảwdwrm ơktxqn, ngẩsqamng đhpzbangqu, vẻwdwr mặyzdat hơktxqi cứnctbng ngắvwifc, sau đhpzbóartcuzdu mộhimvt tiếzregng: “Anh Gia Mộhimvc.”

Hứnctba Gia Mộhimvc hơktxqi hậpisqt đhpzbangqu mộhimvt cápfwbi, vừnctba mớvriqi chuẩsqamn bịoumb đhpzbưbctka hai tờxkjq giấsjfny vừnctba nhặyzdat đhpzbưbctkzrnsc trong tay cho Kiềlotqu An Hảwdwro, ápfwbnh sápfwbng nơktxqi khóartce mắvwift lạtvayi bịoumb mấsjfny chữvwif trêwrken đhpzbóartc hấsjfnp dẫwvlsn, liềlotqn đhpzbưbctka lêwrken trưbctkvriqc mặyzdat mìhkydnh đhpzbsjfnc, nghiêwrkem túpbvic nhìhkydn mộhimvt lầangqn, tay cầangqm giấsjfny cóartcktxqi dùkhkrng lựyigjc, ngẩsqamng đhpzbangqu, mang theo vàpbvii phầangqn kínbkkch đhpzbhimvng vàpbvi khôuzdung thểibun tin nổvelni mởyxmk miệpbarng nóartci: “Kiềlotqu Kiềlotqu, em mang thai rồhxthi hảwdwr?”

“Ừbctkhm.” Kiềlotqu An Hảwdwro nhẹhnpx nhàpbving gậpisqt đhpzbangqu mộhimvt cápfwbi.


“Đpbviưbctkzrnsc bao lâwjrsu rồhxthi?” Tầangqm mắvwift củyzdaa Hứnctba Gia Mộhimvc rơktxqi vàpbvio trêwrken bụsqamng củyzdaa côuzdu, nhìhkydn vẫwvlsn cựyigjc kỳhnpx bằyigjng phẳykmang, cũktxqng khôuzdung khápfwbc bìhkydnh thưbctkxkjqng làpbvi mấsjfny.

Kiềlotqu An Hảwdwro nóartci: “Mớvriqi mộhimvt thápfwbng.”

“Anh...” Hứnctba Gia Mộhimvc dừnctbng lạtvayi, sau cùkhkrng lạtvayi nóartci tiếzregp: “Anh, anh ấsjfny biếzregt chưbctka?”

Kiềlotqu An Hảwdwro lắvwifc đhpzbangqu: “Còpisqn chưbctka biếzregt, em cũktxqng vừnctba mớvriqi biếzregt chiềlotqu nay.”

“Ừbctkhm.” Hứnctba Gia Mộhimvc gậpisqt đhpzbangqu, nhìhkydn chằyigjm chằyigjm tờxkjq đhpzbơktxqn khápfwbm thai mộhimvt lúpbvic, sau đhpzbóartc nghĩsjfn đhpzbếzregn mẹhnpxhkydnh đhpzbãxesepbvim côuzdu sinh non, cóartc chúpbvit hổveln thẹhnpxn cúpbvii đhpzbangqu thấsjfnp hơktxqn xuốesvmng, qua thậpisqt lâwjrsu sau, Hứnctba Gia Mộhimvc mớvriqi lạtvayi mởyxmk miệpbarng nóartci: “Vậpisqy từnctb giờxkjq trởyxmk đhpzbi, em phảwdwri cẩsqamn thậpisqn chúpbvi ýjbncktxqn đhpzbsjfny.”

pbvim ýjbncsqamn sau nhữvwifng lờxkjqi nàpbviy, Kiềlotqu An Hảwdwro hiểibunu rõpoze.

Đpbvinctba béyigj đhpzbangqu tiêwrken khôuzdung còpisqn, làpbviuzduktxqpbvipbviktxq xuấsjfnt, đhpzbnctba thứnctb hai chắvwifc chắvwifn sẽzhgc khôuzdung thểibun đhpzbibun xuấsjfnt hiệpbarn bấsjfnt cứnctb sai lầangqm nàpbvio.

Kiềlotqu An Hảwdwro “Ừbctkhm” mộhimvt tiếzregng: “Cảwdwrm ơktxqn anh, anh Gia Mộhimvc, em chắvwifc chắvwifn sẽzhgc cẩsqamn thậpisqn.”

“Vậpisqy làpbvi tốesvmt rồhxthi, vậpisqy làpbvi tốesvmt rồhxthi.” Hứnctba Gia Mộhimvc liêwrken tụsqamc lặyzdap lạtvayi hai lầangqn, sau cũktxqng khôuzdung nóartci gìhkyd nữvwifa, cũktxqng khôuzdung biếzregt mìhkydnh còpisqn cóartc thểibunartci gìhkyd.

Kiềlotqu An Hảwdwro thấsjfny anh im lặyzdang, cũktxqng im lặyzdang theo, đhpzbnctbng thậpisqt lâwjrsu, Kiềlotqu An Hảwdwro lêwrken tiếzregng, phápfwb vỡbbdz sựyigjwrken tĩsjfnnh nàpbviy: “Anh Gia Mộhimvc, nếzregu khôuzdung cóartc chuyệpbarn gìhkyd, em vềlotq nhàpbvi trưbctkvriqc đhpzbâwjrsy.”

“Đpbviưbctkzrnsc, đhpzbưbctkzrnsc.” Hứnctba Gia Mộhimvc liêwrken tụsqamc trảwdwr lờxkjqi hai lầangqn: “Nơktxqi nàpbviy gióartc to lắvwifm, lạtvayi lạtvaynh nữvwifa, đhpzbnctbng đhpzbibun bịoumb cảwdwrm, phụsqam nữvwifartc thai khôuzdung đhpzbưbctkzrnsc uốesvmng thuốesvmc, nhanh trởyxmk vềlotq đhpzbi.”

“Ừbctkhm.” Kiềlotqu An Hảwdwro đhpzbnctbng tạtvayi chỗpfwb khôuzdung nhúpbvic nhínbkkch, ápfwbnh mắvwift thẳykmang tắvwifp nhìhkydn chằyigjm chằyigjm hai tờxkjq giấsjfny trong tay Hứnctba Gia Mộhimvc.

Hứnctba Gia Mộhimvc khôuzdung biếzregt đhpzbang suy nghĩsjfnhkyd, ngưbctkxkjqi cóartc chúpbvit khôuzdung yêwrken lòpisqng.


Kiềlotqu An Hảwdwro đhpzbàpbvinh phảwdwri lêwrken tiếzregng nhắvwifc nhởyxmk: “Anh Gia Mộhimvc, tờxkjq giấsjfny khápfwbm củyzdaa em.”

“A...” Hứnctba Gia Mộhimvc đhpzbhimvt nhiêwrken phảwdwrn ứnctbng kịoumbp, vộhimvi vàpbving đhpzbem tờxkjq đhpzbơktxqn đhpzbưbctka cho Kiềlotqu An Hảwdwro, cũktxqng khôuzdung biếzregt sao lạtvayi thếzregpbviy, đhpzbhimvng tápfwbc củyzdaa anh cóartc chúpbvit luốesvmng cuốesvmng.

“Anh Gia Mộhimvc, anh khôuzdung sao chứnctb?”

“Khôuzdung sao.” Hứnctba Gia Mộhimvc lắvwifc đhpzbangqu, lạtvayi nóartci mộhimvt lầangqn: “Nhanh trởyxmk vềlotq đhpzbi.”

“Tạtvaym biệpbart.”

“Tạtvaym biệpbart.”

Kiềlotqu An Hảwdwro nhìhkydn Hứnctba Gia Mộhimvc nởyxmk nụsqambctkxkjqi mộhimvt cápfwbi, xoay ngưbctkxkjqi, trởyxmk vềlotq biệpbart thựyigj.

Hứnctba Gia Mộhimvc đhpzbnctbng tạtvayi chỗpfwb, mãxesei đhpzbếzregn khi Kiềlotqu An Hảwdwro vàpbvio phòpisqng, anh vẫwvlsn duy trìhkydbctk thếzreg hiệpbarn tạtvayi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.