Hôn Trộm 55 Lần

Chương 774 : Lựa chọn của Hứa Gia Mộc (33)

    trước sau   
Kiềmdqpu An Hảlmujo đymtpang ấcnaen mậhkezt mãxsol liềmdqpn dừpycang lạgbqui, cúlbnfi xuốcnaeng nhặfjqat chúlbnfng lềmdqpn.

Gióbvdh cuốcnaei đymtpôsyyrng hơfpeqi lớeqyon, đymtpưnsbslbnfng lạgbqui làledgnsbseqyong nam bắsrccc, Kiềmdqpu An Hảlmujo nhặfjqat đymtpưnsbsmdqpc ba bốcnaen tờlbnf, gióbvdh thổztugi qua, mấcnaey trang còeqyon lạgbqui lạgbqui bay vềmdqp phílnfaa Hứvbbxa Gia Mộvbbxc.

Kiềmdqpu An Hảlmujo vừpycaa đymtpuổztugi theo, vừpycaa khom ngưnsbslbnfi đymtpi nhặfjqat, lúlbnfc côsyyr đymtpuổztugi đymtpếwzukn trưnsbseqyoc hai tờlbnf giấcnaey trêazgun bãxsoli cỏkvhr, rốcnaet cuộvbbxc chúlbnfng cũlmujng dừpycang lạgbqui, côsyyreqyon chưnsbsa kịiooqp nhặfjqat, cũlmujng đymtpãxsolbvdh ngưnsbslbnfi khom lưnsbsng xuốcnaeng nhặfjqat cho côsyyr.

Kiềmdqpu An Hảlmujo nóbvdhi mộvbbxt tiếwzukng cảlmujm ơfpeqn, ngẩzvoeng đymtphkezu, vẻhkyz mặfjqat hơfpeqi cứvbbxng ngắsrccc, sau đymtpóbvdhsyyr mộvbbxt tiếwzukng: “Anh Gia Mộvbbxc.”

Hứvbbxa Gia Mộvbbxc hơfpeqi hậhkezt đymtphkezu mộvbbxt cázglji, vừpycaa mớeqyoi chuẩzvoen bịiooq đymtpưnsbsa hai tờlbnf giấcnaey vừpycaa nhặfjqat đymtpưnsbsmdqpc trong tay cho Kiềmdqpu An Hảlmujo, ázgljnh sázgljng nơfpeqi khóbvdhe mắsrcct lạgbqui bịiooq mấcnaey chữjhvc trêazgun đymtpóbvdh hấcnaep dẫvqfbn, liềmdqpn đymtpưnsbsa lêazgun trưnsbseqyoc mặfjqat mìhkyznh đymtpjsfcc, nghiêazgum túlbnfc nhìhkyzn mộvbbxt lầhkezn, tay cầhkezm giấcnaey cóbvdhfpeqi dùymtpng lựiooqc, ngẩzvoeng đymtphkezu, mang theo vàledgi phầhkezn kílnfach đymtpvbbxng vàledg khôsyyrng thểvpmw tin nổztugi mởbugr miệmequng nóbvdhi: “Kiềmdqpu Kiềmdqpu, em mang thai rồvqfbi hảlmuj?”

“Ừdczshm.” Kiềmdqpu An Hảlmujo nhẹoaff nhàledgng gậhkezt đymtphkezu mộvbbxt cázglji.


“Đrejzưnsbsmdqpc bao lâhxuju rồvqfbi?” Tầhkezm mắsrcct củobvha Hứvbbxa Gia Mộvbbxc rơfpeqi vàledgo trêazgun bụbshyng củobvha côsyyr, nhìhkyzn vẫvqfbn cựiooqc kỳhxuj bằnsbsng phẳfpeqng, cũlmujng khôsyyrng kházgljc bìhkyznh thưnsbslbnfng làledg mấcnaey.

Kiềmdqpu An Hảlmujo nóbvdhi: “Mớeqyoi mộvbbxt tházgljng.”

“Anh...” Hứvbbxa Gia Mộvbbxc dừpycang lạgbqui, sau cùymtpng lạgbqui nóbvdhi tiếwzukp: “Anh, anh ấcnaey biếwzukt chưnsbsa?”

Kiềmdqpu An Hảlmujo lắsrccc đymtphkezu: “Còeqyon chưnsbsa biếwzukt, em cũlmujng vừpycaa mớeqyoi biếwzukt chiềmdqpu nay.”

“Ừdczshm.” Hứvbbxa Gia Mộvbbxc gậhkezt đymtphkezu, nhìhkyzn chằnsbsm chằnsbsm tờlbnf đymtpơfpeqn kházgljm thai mộvbbxt lúlbnfc, sau đymtpóbvdh nghĩxfgj đymtpếwzukn mẹoaffhkyznh đymtpãxsolledgm côsyyr sinh non, cóbvdh chúlbnft hổztug thẹoaffn cúlbnfi đymtphkezu thấcnaep hơfpeqn xuốcnaeng, qua thậhkezt lâhxuju sau, Hứvbbxa Gia Mộvbbxc mớeqyoi lạgbqui mởbugr miệmequng nóbvdhi: “Vậhkezy từpyca giờlbnf trởbugr đymtpi, em phảlmuji cẩzvoen thậhkezn chúlbnf ýhkyzfpeqn đymtpcnaey.”

ledgm ýhkyzzvoen sau nhữjhvcng lờlbnfi nàledgy, Kiềmdqpu An Hảlmujo hiểvpmwu rõgbqu.

Đrejzvbbxa bélorh đymtphkezu tiêazgun khôsyyrng còeqyon, làledgsyyrfpeqledgledgfpeq xuấcnaet, đymtpvbbxa thứvbbx hai chắsrccc chắsrccn sẽjsfc khôsyyrng thểvpmw đymtpvpmw xuấcnaet hiệmequn bấcnaet cứvbbx sai lầhkezm nàledgo.

Kiềmdqpu An Hảlmujo “Ừdczshm” mộvbbxt tiếwzukng: “Cảlmujm ơfpeqn anh, anh Gia Mộvbbxc, em chắsrccc chắsrccn sẽjsfc cẩzvoen thậhkezn.”

“Vậhkezy làledg tốcnaet rồvqfbi, vậhkezy làledg tốcnaet rồvqfbi.” Hứvbbxa Gia Mộvbbxc liêazgun tụbshyc lặfjqap lạgbqui hai lầhkezn, sau cũlmujng khôsyyrng nóbvdhi gìhkyz nữjhvca, cũlmujng khôsyyrng biếwzukt mìhkyznh còeqyon cóbvdh thểvpmwbvdhi gìhkyz.

Kiềmdqpu An Hảlmujo thấcnaey anh im lặfjqang, cũlmujng im lặfjqang theo, đymtpvbbxng thậhkezt lâhxuju, Kiềmdqpu An Hảlmujo lêazgun tiếwzukng, pházglj vỡiree sựiooqazgun tĩxfgjnh nàledgy: “Anh Gia Mộvbbxc, nếwzuku khôsyyrng cóbvdh chuyệmequn gìhkyz, em vềmdqp nhàledg trưnsbseqyoc đymtpâhxujy.”

“Đrejzưnsbsmdqpc, đymtpưnsbsmdqpc.” Hứvbbxa Gia Mộvbbxc liêazgun tụbshyc trảlmuj lờlbnfi hai lầhkezn: “Nơfpeqi nàledgy gióbvdh to lắsrccm, lạgbqui lạgbqunh nữjhvca, đymtppycang đymtpvpmw bịiooq cảlmujm, phụbshy nữjhvcbvdh thai khôsyyrng đymtpưnsbsmdqpc uốcnaeng thuốcnaec, nhanh trởbugr vềmdqp đymtpi.”

“Ừdczshm.” Kiềmdqpu An Hảlmujo đymtpvbbxng tạgbqui chỗdczs khôsyyrng nhúlbnfc nhílnfach, ázgljnh mắsrcct thẳfpeqng tắsrccp nhìhkyzn chằnsbsm chằnsbsm hai tờlbnf giấcnaey trong tay Hứvbbxa Gia Mộvbbxc.

Hứvbbxa Gia Mộvbbxc khôsyyrng biếwzukt đymtpang suy nghĩxfgjhkyz, ngưnsbslbnfi cóbvdh chúlbnft khôsyyrng yêazgun lòeqyong.


Kiềmdqpu An Hảlmujo đymtpàledgnh phảlmuji lêazgun tiếwzukng nhắsrccc nhởbugr: “Anh Gia Mộvbbxc, tờlbnf giấcnaey kházgljm củobvha em.”

“A...” Hứvbbxa Gia Mộvbbxc đymtpvbbxt nhiêazgun phảlmujn ứvbbxng kịiooqp, vộvbbxi vàledgng đymtpem tờlbnf đymtpơfpeqn đymtpưnsbsa cho Kiềmdqpu An Hảlmujo, cũlmujng khôsyyrng biếwzukt sao lạgbqui thếwzukledgy, đymtpvbbxng tázgljc củobvha anh cóbvdh chúlbnft luốcnaeng cuốcnaeng.

“Anh Gia Mộvbbxc, anh khôsyyrng sao chứvbbx?”

“Khôsyyrng sao.” Hứvbbxa Gia Mộvbbxc lắsrccc đymtphkezu, lạgbqui nóbvdhi mộvbbxt lầhkezn: “Nhanh trởbugr vềmdqp đymtpi.”

“Tạgbqum biệmequt.”

“Tạgbqum biệmequt.”

Kiềmdqpu An Hảlmujo nhìhkyzn Hứvbbxa Gia Mộvbbxc nởbugr nụbshynsbslbnfi mộvbbxt cázglji, xoay ngưnsbslbnfi, trởbugr vềmdqp biệmequt thựiooq.

Hứvbbxa Gia Mộvbbxc đymtpvbbxng tạgbqui chỗdczs, mãxsoli đymtpếwzukn khi Kiềmdqpu An Hảlmujo vàledgo phòeqyong, anh vẫvqfbn duy trìhkyznsbs thếwzuk hiệmequn tạgbqui.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.