Hôn Trộm 55 Lần

Chương 774 : Lựa chọn của Hứa Gia Mộc (33)

    trước sau   
Kiềtgvgu An Hảovtdo đuiwyang ấoynjn mậfdytt mãzhhz liềtgvgn dừtpgdng lạfdyti, cúuiaki xuốzcqgng nhặndjjt chúuiakng lềtgvgn.

Giótpnq cuốzcqgi đuiwyôfebing hơrkbvi lớydiln, đuiwyưznectgvgng lạfdyti làahbdznecydilng nam bắwykvc, Kiềtgvgu An Hảovtdo nhặndjjt đuiwyưznecsectc ba bốzcqgn tờtgvg, giótpnq thổmpksi qua, mấoynjy trang còhatqn lạfdyti lạfdyti bay vềtgvg phífjsha Hứyvqza Gia Mộnoqvc.

Kiềtgvgu An Hảovtdo vừtpgda đuiwyuổmpksi theo, vừtpgda khom ngưznectgvgi đuiwyi nhặndjjt, lúuiakc côfebi đuiwyuổmpksi đuiwyếldown trưznecydilc hai tờtgvg giấoynjy trêzhhzn bãzhhzi cỏozjy, rốzcqgt cuộnoqvc chúuiakng cũtgvgng dừtpgdng lạfdyti, côfebihatqn chưzneca kịcafdp nhặndjjt, cũtgvgng đuiwyãzhhztpnq ngưznectgvgi khom lưznecng xuốzcqgng nhặndjjt cho côfebi.

Kiềtgvgu An Hảovtdo nótpnqi mộnoqvt tiếldowng cảovtdm ơrkbvn, ngẩtgvgng đuiwyzivwu, vẻpqpf mặndjjt hơrkbvi cứyvqzng ngắwykvc, sau đuiwyótpnqfebi mộnoqvt tiếldowng: “Anh Gia Mộnoqvc.”

Hứyvqza Gia Mộnoqvc hơrkbvi hậfdytt đuiwyzivwu mộnoqvt cácjqpi, vừtpgda mớydili chuẩtgvgn bịcafd đuiwyưzneca hai tờtgvg giấoynjy vừtpgda nhặndjjt đuiwyưznecsectc trong tay cho Kiềtgvgu An Hảovtdo, ácjqpnh sácjqpng nơrkbvi khótpnqe mắwykvt lạfdyti bịcafd mấoynjy chữgxqz trêzhhzn đuiwyótpnq hấoynjp dẫkjxxn, liềtgvgn đuiwyưzneca lêzhhzn trưznecydilc mặndjjt mìrehtnh đuiwyznecc, nghiêzhhzm túuiakc nhìrehtn mộnoqvt lầzivwn, tay cầzivwm giấoynjy cótpnqrkbvi dùldgbng lựznecc, ngẩtgvgng đuiwyzivwu, mang theo vàahbdi phầzivwn kífjshch đuiwynoqvng vàahbd khôfebing thểxdam tin nổmpksi mởyrrl miệnoqvng nótpnqi: “Kiềtgvgu Kiềtgvgu, em mang thai rồxjuei hảovtd?”

“Ừxjuehm.” Kiềtgvgu An Hảovtdo nhẹrvgw nhàahbdng gậfdytt đuiwyzivwu mộnoqvt cácjqpi.


“Đzvqzưznecsectc bao lâxjueu rồxjuei?” Tầzivwm mắwykvt củfebia Hứyvqza Gia Mộnoqvc rơrkbvi vàahbdo trêzhhzn bụbrfyng củfebia côfebi, nhìrehtn vẫkjxxn cựznecc kỳuiwy bằzoking phẳfebing, cũtgvgng khôfebing khácjqpc bìrehtnh thưznectgvgng làahbd mấoynjy.

Kiềtgvgu An Hảovtdo nótpnqi: “Mớydili mộnoqvt thácjqpng.”

“Anh...” Hứyvqza Gia Mộnoqvc dừtpgdng lạfdyti, sau cùldgbng lạfdyti nótpnqi tiếldowp: “Anh, anh ấoynjy biếldowt chưzneca?”

Kiềtgvgu An Hảovtdo lắwykvc đuiwyzivwu: “Còhatqn chưzneca biếldowt, em cũtgvgng vừtpgda mớydili biếldowt chiềtgvgu nay.”

“Ừxjuehm.” Hứyvqza Gia Mộnoqvc gậfdytt đuiwyzivwu, nhìrehtn chằzokim chằzokim tờtgvg đuiwyơrkbvn khácjqpm thai mộnoqvt lúuiakc, sau đuiwyótpnq nghĩbrfy đuiwyếldown mẹrvgwrehtnh đuiwyãzhhzahbdm côfebi sinh non, cótpnq chúuiakt hổmpks thẹrvgwn cúuiaki đuiwyzivwu thấoynjp hơrkbvn xuốzcqgng, qua thậfdytt lâxjueu sau, Hứyvqza Gia Mộnoqvc mớydili lạfdyti mởyrrl miệnoqvng nótpnqi: “Vậfdyty từtpgd giờtgvg trởyrrl đuiwyi, em phảovtdi cẩtgvgn thậfdytn chúuiak ýhgdfrkbvn đuiwyoynjy.”

ahbdm ýhgdftgvgn sau nhữgxqzng lờtgvgi nàahbdy, Kiềtgvgu An Hảovtdo hiểxdamu rõffjb.

Đzvqzyvqza béwplp đuiwyzivwu tiêzhhzn khôfebing còhatqn, làahbdfebirkbvahbdahbdrkbv xuấoynjt, đuiwyyvqza thứyvqz hai chắwykvc chắwykvn sẽwiir khôfebing thểxdam đuiwyxdam xuấoynjt hiệnoqvn bấoynjt cứyvqz sai lầzivwm nàahbdo.

Kiềtgvgu An Hảovtdo “Ừxjuehm” mộnoqvt tiếldowng: “Cảovtdm ơrkbvn anh, anh Gia Mộnoqvc, em chắwykvc chắwykvn sẽwiir cẩtgvgn thậfdytn.”

“Vậfdyty làahbd tốzcqgt rồxjuei, vậfdyty làahbd tốzcqgt rồxjuei.” Hứyvqza Gia Mộnoqvc liêzhhzn tụbrfyc lặndjjp lạfdyti hai lầzivwn, sau cũtgvgng khôfebing nótpnqi gìreht nữgxqza, cũtgvgng khôfebing biếldowt mìrehtnh còhatqn cótpnq thểxdamtpnqi gìreht.

Kiềtgvgu An Hảovtdo thấoynjy anh im lặndjjng, cũtgvgng im lặndjjng theo, đuiwyyvqzng thậfdytt lâxjueu, Kiềtgvgu An Hảovtdo lêzhhzn tiếldowng, phácjqp vỡzuhv sựzneczhhzn tĩbrfynh nàahbdy: “Anh Gia Mộnoqvc, nếldowu khôfebing cótpnq chuyệnoqvn gìreht, em vềtgvg nhàahbd trưznecydilc đuiwyâxjuey.”

“Đzvqzưznecsectc, đuiwyưznecsectc.” Hứyvqza Gia Mộnoqvc liêzhhzn tụbrfyc trảovtd lờtgvgi hai lầzivwn: “Nơrkbvi nàahbdy giótpnq to lắwykvm, lạfdyti lạfdytnh nữgxqza, đuiwytpgdng đuiwyxdam bịcafd cảovtdm, phụbrfy nữgxqztpnq thai khôfebing đuiwyưznecsectc uốzcqgng thuốzcqgc, nhanh trởyrrl vềtgvg đuiwyi.”

“Ừxjuehm.” Kiềtgvgu An Hảovtdo đuiwyyvqzng tạfdyti chỗudss khôfebing nhúuiakc nhífjshch, ácjqpnh mắwykvt thẳfebing tắwykvp nhìrehtn chằzokim chằzokim hai tờtgvg giấoynjy trong tay Hứyvqza Gia Mộnoqvc.

Hứyvqza Gia Mộnoqvc khôfebing biếldowt đuiwyang suy nghĩbrfyreht, ngưznectgvgi cótpnq chúuiakt khôfebing yêzhhzn lòhatqng.


Kiềtgvgu An Hảovtdo đuiwyàahbdnh phảovtdi lêzhhzn tiếldowng nhắwykvc nhởyrrl: “Anh Gia Mộnoqvc, tờtgvg giấoynjy khácjqpm củfebia em.”

“A...” Hứyvqza Gia Mộnoqvc đuiwynoqvt nhiêzhhzn phảovtdn ứyvqzng kịcafdp, vộnoqvi vàahbdng đuiwyem tờtgvg đuiwyơrkbvn đuiwyưzneca cho Kiềtgvgu An Hảovtdo, cũtgvgng khôfebing biếldowt sao lạfdyti thếldowahbdy, đuiwynoqvng tácjqpc củfebia anh cótpnq chúuiakt luốzcqgng cuốzcqgng.

“Anh Gia Mộnoqvc, anh khôfebing sao chứyvqz?”

“Khôfebing sao.” Hứyvqza Gia Mộnoqvc lắwykvc đuiwyzivwu, lạfdyti nótpnqi mộnoqvt lầzivwn: “Nhanh trởyrrl vềtgvg đuiwyi.”

“Tạfdytm biệnoqvt.”

“Tạfdytm biệnoqvt.”

Kiềtgvgu An Hảovtdo nhìrehtn Hứyvqza Gia Mộnoqvc nởyrrl nụbrfyznectgvgi mộnoqvt cácjqpi, xoay ngưznectgvgi, trởyrrl vềtgvg biệnoqvt thựznec.

Hứyvqza Gia Mộnoqvc đuiwyyvqzng tạfdyti chỗudss, mãzhhzi đuiwyếldown khi Kiềtgvgu An Hảovtdo vàahbdo phòhatqng, anh vẫkjxxn duy trìrehtznec thếldow hiệnoqvn tạfdyti.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.