Hôn Trộm 55 Lần

Chương 771 : Lựa chọn của Hứa Gia Mộc (30)

    trước sau   
Đwhdsvuuzu nóxbfai, tìopqonh thâzrgbm lâzrgbu rồzsoii chỉhzlz nhưqcmb bầvuuzu bạqedsn, yêeatpu thưqcmbơsirgng khôezveng cầvuuzn nhiềvuuzu lờopqoi.

Nhưqcmbng làvcmf, rõkbdivcmfng côezveeinmng yêeatpu anh 13 năhejhm, nhưqcmbng vìopqo sao khi anh nóxbfai anh yêeatpu côezve 13 năhejhm nhưqcmb thếotxj, cóxbfa vẻuiiw nhưqcmbopqonh yêeatpu củzdlxa côezve lạqedsi trởkxwzeatpn nhỏopqocbrs khôezveng đjkglátlcvng nhắuiiwc tớshwvi.

Ngưqcmbopqoi đjkglàvcmfn ôezveng kíbdfc... vĩotxjnh viễwdjpn đjkglvuuzu làvcmftlcvng vẻuiiw lạqedsnh lùqgevng, íbdfct nóxbfai, bạqedsn lảjmwli nhảjmwli nóxbfai mấzxyzy chụzrgbc câzrgbu, anh cũeinmng chỉhzlz biếotxjt rồzsoii “Ừnceehm”, “Đwhdsưqcmbeiylc” nhưqcmb vậrmmpy, đjkglôezvei khi sẽssnw cảjmwlm thấzxyzy rấzxyzt buồzsoin tẻuiiw, khôezveng nhịihtzn đjkglưqcmbeiylc lạqedsi đjkgltrtdi tíbdfcnh đjkgltrtdi nếotxjt đjkglùqgeva giỡvuxnn anh.

Nhưqcmbng làvcmf, ngưqcmbopqoi đjkglàvcmfn ôezveng íbdfct nóxbfai nhưqcmb thếotxj, mộycgot khi mởkxwz miệkgscng, liềvuuzn đjkgli thẳrqhbng vàvcmfo lòeinmng ngưqcmbopqoi.

Kiềvuuzu An Hảjmwlo vậrmmpy màvcmfopqom đjkglưqcmbeiylc mộycgot ngưqcmbopqoi nguyệkgscn vìopqoezvevcmf chốgveing lạqedsi cảjmwl thếotxj giớshwvi.

-

Cuộycgoc phỏopqong vấzxyzn củzdlxa Lụzrgbc Cẩhejhn Niêeatpn kếotxjt thúocogc, trởkxwz lạqedsi phòeinmng nghỉhzlz, lôezvei đjkgliệkgscn thoạqedsi ra liềvuuzn thấzxyzy cuộycgoc gọdspdi nhỡvuxn củzdlxa Kiềvuuzu An Hảjmwlo, anh khôezveng hềvuuz nghĩotxj ngợeiyli liềvuuzn gọdspdi lạqedsi. Đwhdsiệkgscn thoạqedsi vang lêeatpn vàvcmfi tiếotxjng túocogt túocogt mớshwvi đjkglưqcmbeiylc Kiềvuuzu An Hảjmwlo đjkglóxbfan nhậrmmpn, bêeatpn trong truyềvuuzn đjkglếotxjn khôezveng phảjmwli làvcmf giọdspdng nóxbfai mềvuuzm mạqedsi củzdlxa côezvevcmfvcmf tiếotxjng nứoathc nởkxwz.

Cảjmwl ngưqcmbopqoi anh liềvuuzn trởkxwzeatpn căhejhng thẳrqhbng trong nhátlcvy mắuiiwt: “Kiềvuuzu Kiềvuuzu? Sao vậrmmpy?”

“Em...” Kiềvuuzu An Hảjmwlo chỉhzlzxbfai mộycgot chữdspd, bởkxwzi vìopqo khóxbfac lâzrgbu, trởkxwzeatpn nấzxyzc cụzrgbc.

Trátlcvi tim Lụzrgbc Cẩhejhn niêeatpn, liềvuuzn lo lắuiiwng nhưqcmb thiêeatpu đjkglgveit, khôezveng hềvuuz nghĩotxj ngợeiyli xoay ngưqcmbopqoi, xin lỗycgoi ngưqcmbopqoi củzdlxa đjkglàvcmfi truyềvuuzn hìopqonh đjkglihtznh tốgveii nay mờopqoi mìopqonh ăhejhn cơsirgm nóxbfai: “Thậrmmpt xin lỗycgoi, vợeiylezvei cóxbfa chúocogt chuyệkgscn, tôezvei phảjmwli vềvuuz nhàvcmf trưqcmbshwvc, hôezvem nàvcmfo tôezvei sẽssnw bốgvei tríbdfc mờopqoi mọdspdi ngưqcmbopqoi.”

“Khôezveng sao, Lụzrgbc tổtrtdng, anh bậrmmpn thìopqo cứoath đjkgli trưqcmbshwvc, hôezvem nàvcmfo gặtozkp lạqedsi.”

Lụzrgbc Cẩhejhn Niêeatpn lạqedsi nóxbfai mộycgot tiếotxjng xin lỗycgoi rồzsoii quay đjkglvuuzu, nóxbfai vớshwvi trợeiyldjwj: “Chuẩhejhn bịihtz xe nhanh lêeatpn, quay vềvuuz Cẩhejhm Túocog viêeatpn.”

Kiềvuuzu An Hảjmwlo trong đjkgliệkgscn thoạqedsi khôezveng dễwdjpvcmfng gìopqo mớshwvi ổtrtdn đjkglihtznh lạqedsi đjkglưqcmbeiylc cảjmwlm xúocogc, nghe đjkglưqcmbeiylc tiếotxjng đjkglycgong củzdlxa anh, khóxbfac càvcmfng lớshwvn hơsirgn.

Lụzrgbc Cẩhejhn Niêeatpn nghe thấzxyzy tiếotxjng khóxbfac, đjkgli từjmwl trong đjkglàvcmfi truyềvuuzn hìopqonh ra rấzxyzt nhanh, vừjmwla ngồzsoii lêeatpn xe đjkglãopqo thúocogc giụzrgbc trợeiyldjwj, sau đjkglóxbfa thi thoảjmwlng lạqedsi an ủzdlxi côezve mấzxyzy câzrgbu.

Đwhdsàvcmfi truyềvuuzn hìopqonh ởkxwz đjkgloạqedsn trung tâzrgbm thàvcmfnh phốgvei phồzsoin hoa tấzxyzp nậrmmpp, lúocogc nàvcmfy lạqedsi làvcmf tan tầvuuzm, tắuiiwc đjkglưqcmbopqong vôezveqgevng, xe thưqcmbopqong xuyêeatpn phảjmwli dừjmwlng lạqedsi, Kiềvuuzu An Hảjmwlo nghe đjkglưqcmbeiylc tiếotxjng thúocogc giụzrgbc trợeiyldjwj củzdlxa anh liêeatpn tụzrgbc trong đjkgliệkgscn thoạqedsi.

“Khôezveng phảjmwli bảjmwlo cậrmmpu nhanh lêeatpn sao!”

“Cóxbfa biếotxjt látlcvi xe khôezveng thếotxj?”

“Cho tôezvei xuốgveing xe, xuốgveing xe, mởkxwz cửjzoza ra!”

Tuy khôezveng phảjmwli rốgveing Kiềvuuzu An Hảjmwlo, nhưqcmbng Kiềvuuzu An Hảjmwlo vẫezven bịihtz anh quátlcvt đjkglếotxjn run sợeiyl, sau đjkglóxbfa theo bảjmwln năhejhng sờopqo bụzrgbng củzdlxa mìopqonh, híbdfct híbdfct cátlcvi mũeinmi, dịihtzu dàvcmfng mởkxwz miệkgscng: “Lụzrgbc Cẩhejhn Niêeatpn...”

Vốgvein dĩotxj Lụzrgbc Cẩhejhn Niêeatpn đjkglang đjkglihtznh đjkglhejhy cửjzoza xuốgveing xe, nghe đjkglưqcmbeiylc âzrgbm thanh củzdlxa anh, lậrmmpp tứoathc dừjmwlng đjkglycgong tátlcvc lạqedsi, thậrmmpt cẩhejhn thậrmmpn mởkxwz miệkgscng nóxbfai: “Sao vậrmmpy? Kiềvuuzu Kiềvuuzu, anh ởkxwz đjkglâzrgby?”

“Em, ... em khôezveng sao...” Bởkxwzi vìopqo KIềvuuzu An Hảjmwlo khôezveng dừjmwlng đjkglưqcmbeiylc nứoathc nởkxwz, lờopqoi nóxbfai đjkglvuuzu bịihtz đjkgloatht quãopqong, sau đjkglóxbfaezve lạqedsi nghĩotxj đjkglếotxjn mìopqonh vừjmwla khóxbfac to nhưqcmb thếotxj, khôezveng nhịihtzn đjkglưqcmbeiylc níbdfcn khóxbfac màvcmfqcmbopqoi, sau đjkglóxbfa vừjmwla lau nưqcmbshwvc mắuiiwt, vừjmwla nécbrsn giậrmmpn nóxbfai vớshwvi Lụzrgbc Cẩhejhn Niêeatpn: “Đwhdsvuuzu tạqedsi anh... nếotxju khôezveng phảjmwli anh, sao em lạqedsi khóxbfac đjkglưqcmbeiylc?”

“Anh?” Lúocogc anh bịihtz hỏopqoi nhưqcmb thếotxj quảjmwl thựprpbc đjkglãopqo bịihtz dọdspda bay hếotxjt nửjzoza cátlcvi hồzsoin víbdfca, anh làvcmfm gìopqovcmf khiếotxjn côezve khóxbfac thàvcmfnh nhưqcmb vậrmmpy?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.