Hôn Trộm 55 Lần

Chương 771 : Lựa chọn của Hứa Gia Mộc (30)

    trước sau   
Đptkrcucbu nójibui, tìjibunh thâggxam lâggxau rồkigqi chỉwzxd nhưcilu bầrygju bạdzdyn, yêdhkou thưciluơptkrng khôxkodng cầrygjn nhiềcucbu lờarcji.

Nhưcilung làqycu, rõmqftqycung côxkodunztng yêdhkou anh 13 nărygjm, nhưcilung vìjibu sao khi anh nójibui anh yêdhkou côxkod 13 nărygjm nhưcilu thếlwdu, cójibu vẻkyeu nhưcilujibunh yêdhkou củxowpa côxkod lạdzdyi trởyazudhkon nhỏqxesuspu khôxkodng đdmhdáhhuyng nhắqhgcc tớgrwhi.

Ngưciluarcji đdmhdàqycun ôxkodng kíunzt... vĩzwvbnh viễuspun đdmhdcucbu làqycuhhuyng vẻkyeu lạdzdynh lùvaiong, íunztt nójibui, bạdzdyn lảzwvbi nhảzwvbi nójibui mấunzty chụgsyuc câggxau, anh cũunztng chỉwzxd biếlwdut rồkigqi “Ừnukdhm”, “Đptkrưcilumlnsc” nhưcilu vậshzpy, đdmhdôxkodi khi sẽfugx cảzwvbm thấunzty rấunztt buồkigqn tẻkyeu, khôxkodng nhịdmhdn đdmhdưcilumlnsc lạdzdyi đdmhdwitpi tíunztnh đdmhdwitpi nếlwdut đdmhdùvaioa giỡqyyen anh.

Nhưcilung làqycu, ngưciluarcji đdmhdàqycun ôxkodng íunztt nójibui nhưcilu thếlwdu, mộdwwbt khi mởyazu miệznwgng, liềcucbn đdmhdi thẳpvylng vàqycuo lòpmying ngưciluarcji.

Kiềcucbu An Hảzwvbo vậshzpy màqycujibum đdmhdưcilumlnsc mộdwwbt ngưciluarcji nguyệznwgn vìjibuxkodqycu chốpgzrng lạdzdyi cảzwvb thếlwdu giớgrwhi.

-

Cuộdwwbc phỏqxesng vấunztn củxowpa Lụgsyuc Cẩpgzrn Niêdhkon kếlwdut thúcucbc, trởyazu lạdzdyi phòpmying nghỉwzxd, lôxkodi đdmhdiệznwgn thoạdzdyi ra liềcucbn thấunzty cuộdwwbc gọhjshi nhỡqyye củxowpa Kiềcucbu An Hảzwvbo, anh khôxkodng hềcucb nghĩzwvb ngợmlnsi liềcucbn gọhjshi lạdzdyi. Đptkriệznwgn thoạdzdyi vang lêdhkon vàqycui tiếlwdung túcucbt túcucbt mớgrwhi đdmhdưcilumlnsc Kiềcucbu An Hảzwvbo đdmhdójibun nhậshzpn, bêdhkon trong truyềcucbn đdmhdếlwdun khôxkodng phảzwvbi làqycu giọhjshng nójibui mềcucbm mạdzdyi củxowpa côxkodqycuqycu tiếlwdung nứtmtcc nởyazu.

Cảzwvb ngưciluarcji anh liềcucbn trởyazudhkon cărygjng thẳpvylng trong nháhhuyy mắqhgct: “Kiềcucbu Kiềcucbu? Sao vậshzpy?”

“Em...” Kiềcucbu An Hảzwvbo chỉwzxdjibui mộdwwbt chữmcfs, bởyazui vìjibu khójibuc lâggxau, trởyazudhkon nấunztc cụgsyuc.

Tráhhuyi tim Lụgsyuc Cẩpgzrn niêdhkon, liềcucbn lo lắqhgcng nhưcilu thiêdhkou đdmhdpgzrt, khôxkodng hềcucb nghĩzwvb ngợmlnsi xoay ngưciluarcji, xin lỗtdtsi ngưciluarcji củxowpa đdmhdàqycui truyềcucbn hìjibunh đdmhddmhdnh tốpgzri nay mờarcji mìjibunh ărygjn cơptkrm nójibui: “Thậshzpt xin lỗtdtsi, vợmlnsxkodi cójibu chúcucbt chuyệznwgn, tôxkodi phảzwvbi vềcucb nhàqycu trưcilugrwhc, hôxkodm nàqycuo tôxkodi sẽfugx bốpgzr tríunzt mờarcji mọhjshi ngưciluarcji.”

“Khôxkodng sao, Lụgsyuc tổwitpng, anh bậshzpn thìjibu cứtmtc đdmhdi trưcilugrwhc, hôxkodm nàqycuo gặfxbip lạdzdyi.”

Lụgsyuc Cẩpgzrn Niêdhkon lạdzdyi nójibui mộdwwbt tiếlwdung xin lỗtdtsi rồkigqi quay đdmhdrygju, nójibui vớgrwhi trợmlnspvyl: “Chuẩpgzrn bịdmhd xe nhanh lêdhkon, quay vềcucb Cẩpgzrm Túcucb viêdhkon.”

Kiềcucbu An Hảzwvbo trong đdmhdiệznwgn thoạdzdyi khôxkodng dễuspuqycung gìjibu mớgrwhi ổwitpn đdmhddmhdnh lạdzdyi đdmhdưcilumlnsc cảzwvbm xúcucbc, nghe đdmhdưcilumlnsc tiếlwdung đdmhddwwbng củxowpa anh, khójibuc càqycung lớgrwhn hơptkrn.

Lụgsyuc Cẩpgzrn Niêdhkon nghe thấunzty tiếlwdung khójibuc, đdmhdi từsxjh trong đdmhdàqycui truyềcucbn hìjibunh ra rấunztt nhanh, vừsxjha ngồkigqi lêdhkon xe đdmhdãefgb thúcucbc giụgsyuc trợmlnspvyl, sau đdmhdójibu thi thoảzwvbng lạdzdyi an ủxowpi côxkod mấunzty câggxau.

Đptkràqycui truyềcucbn hìjibunh ởyazu đdmhdoạdzdyn trung tâggxam thàqycunh phốpgzr phồkigqn hoa tấunztp nậshzpp, lúcucbc nàqycuy lạdzdyi làqycu tan tầrygjm, tắqhgcc đdmhdưciluarcjng vôxkodvaiong, xe thưciluarcjng xuyêdhkon phảzwvbi dừsxjhng lạdzdyi, Kiềcucbu An Hảzwvbo nghe đdmhdưcilumlnsc tiếlwdung thúcucbc giụgsyuc trợmlnspvyl củxowpa anh liêdhkon tụgsyuc trong đdmhdiệznwgn thoạdzdyi.

“Khôxkodng phảzwvbi bảzwvbo cậshzpu nhanh lêdhkon sao!”

“Cójibu biếlwdut láhhuyi xe khôxkodng thếlwdu?”

“Cho tôxkodi xuốpgzrng xe, xuốpgzrng xe, mởyazu cửarcja ra!”

Tuy khôxkodng phảzwvbi rốpgzrng Kiềcucbu An Hảzwvbo, nhưcilung Kiềcucbu An Hảzwvbo vẫfkvxn bịdmhd anh quáhhuyt đdmhdếlwdun run sợmlns, sau đdmhdójibu theo bảzwvbn nărygjng sờarcj bụgsyung củxowpa mìjibunh, híunztt híunztt cáhhuyi mũunzti, dịdmhdu dàqycung mởyazu miệznwgng: “Lụgsyuc Cẩpgzrn Niêdhkon...”

Vốpgzrn dĩzwvb Lụgsyuc Cẩpgzrn Niêdhkon đdmhdang đdmhddmhdnh đdmhdpgzry cửarcja xuốpgzrng xe, nghe đdmhdưcilumlnsc âggxam thanh củxowpa anh, lậshzpp tứtmtcc dừsxjhng đdmhddwwbng táhhuyc lạdzdyi, thậshzpt cẩpgzrn thậshzpn mởyazu miệznwgng nójibui: “Sao vậshzpy? Kiềcucbu Kiềcucbu, anh ởyazu đdmhdâggxay?”

“Em, ... em khôxkodng sao...” Bởyazui vìjibu KIềcucbu An Hảzwvbo khôxkodng dừsxjhng đdmhdưcilumlnsc nứtmtcc nởyazu, lờarcji nójibui đdmhdcucbu bịdmhd đdmhdtmtct quãefgbng, sau đdmhdójibuxkod lạdzdyi nghĩzwvb đdmhdếlwdun mìjibunh vừsxjha khójibuc to nhưcilu thếlwdu, khôxkodng nhịdmhdn đdmhdưcilumlnsc níunztn khójibuc màqycuciluarcji, sau đdmhdójibu vừsxjha lau nưcilugrwhc mắqhgct, vừsxjha néuspun giậshzpn nójibui vớgrwhi Lụgsyuc Cẩpgzrn Niêdhkon: “Đptkrcucbu tạdzdyi anh... nếlwduu khôxkodng phảzwvbi anh, sao em lạdzdyi khójibuc đdmhdưcilumlnsc?”

“Anh?” Lúcucbc anh bịdmhd hỏqxesi nhưcilu thếlwdu quảzwvb thựjgosc đdmhdãefgb bịdmhd dọhjsha bay hếlwdut nửarcja cáhhuyi hồkigqn víunzta, anh làqycum gìjibuqycu khiếlwdun côxkod khójibuc thàqycunh nhưcilu vậshzpy?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.