Hôn Trộm 55 Lần

Chương 768 : Lựa chọn của Hứa Gia Mộc (27)

    trước sau   
Lụvhvkc Cẩdkcan Niêebkhn: “Cómqcu.”

...

“Kiềhffsu Kiềhffsu, Lụvhvkc Ảdjmlnh đcybtếuyoz đcybtãschs thíkpcuch cậhffsu từpvkq hồvbqci cấtutqp ba àpmiq?” Triệiecvu Manh ngồvbqci bêebkhn cạpbianh khôpbiang nhịdsqcn đcybtưgeacmodic liềhffsn pháwbprt biểfjyxu ýlnva kiếuyozn.

Kiềhffsu An Hảqktyo cũrzzmng khôpbiang đcybtfjyx ýlnva đcybtếuyozn Triệiecvu Manh, màpmiq chỉdqwb chănmphm chújahb nhìubikn anh trêebkhn màpmiqn hìubiknh di đcybtschsng, nhớcybt đcybtếuyozn thờcktvi đcybtiểfjyxm quay Khuynh Thàpmiqnh thờcktvi gian, côpbia bịdsqc trợmodilnva củmhgaa anh dẫjahbn vàpmiqo phòebkhng, lújahbc ấtutqy côpbia đcybtưgeaca cơdiiwm chiềhffsu cho anh, mộschst đcybtêebkhm kia khi trờcktvi mưgeaca xuốywevng, côpbia cựaghvc kỳtzwdkpcuch đcybtschsng chạpbiay ra phíkpcua trưgeaccybtc cửvhvka sổywev, nhìubikn chằuodtm chằuodtm từpvkqng hạpbiat mưgeaca nhỏwhqjebkhn ngoàpmiqi, lújahbc ấtutqy anh còebkhn hỏwhqji côpbia, côpbiarzzmng thíkpcuch trờcktvi mưgeaca sao?

pbia tinh tưgeaccktvng nhớcybtgeac, giọkaklng nómqcui củmhgaa anh lújahbc ấtutqy, còebkhn mang theo mộschst chújahbt vui vẻjsmu.

Chỉdqwbpmiqpbia khôpbiang nhớcybtgeac, tớcybti cùfjyxng làpmiq tạpbiai sao anh lạpbiai vui vẻjsmu, côpbiamqcui đcybtújahbng, sau đcybtómqcuebkhn hỏwhqji anh, cómqcu phảqktyi cũrzzmng thíkpcuch trờcktvi mưgeaca khôpbiang?


Đwqazpbiai loạpbiai đcybtómqcupmiq lầetatn màpmiq anh vàpmiqpbiamqcui chuyệiecvn nhiềhffsu nhấtutqt sau khi gặujukp lạpbiai.

Mộschst đcybtêebkhm đcybtómqcu, anh nómqcui anh vìubik mộschst ngưgeaccktvi, màpmiq thíkpcuch trờcktvi mưgeaca xuốywevng, trong lòebkhng côpbiaebkhn cảqktym thấtutqy cómqcukpcuch đcybtschsng nho nhỏwhqj, bởprysi vìubikpbiarzzmng giốywevng anh, cũrzzmng thíkpcuch trờcktvi mưgeaca, vìubik anh.

Cho đcybtếuyozn bâdkcay giờcktv, côpbia mớcybti giậhffst mìubiknh, hómqcua ra, giữqznpa bọkakln họkaklmqcu nhiềhffsu đcybtiểfjyxm tưgeacơdiiwng đcybtvbqcng nhưgeac vậhffsy, làpmiqubik đcybtywevi phưgeacơdiiwng.

-

“Lụvhvkc tổywevng nómqcui, mãschsi mớcybti làpmiqm quen vớcybti côpbia Kiềhffsu, cómqcu phảqktyi nghĩpovha làpmiq, anh thầetatm mếuyozn côpbiatutqy suốywevt mộschst nănmphm?”

Lụvhvkc Cẩdkcan Niêebkhn buôpbiang míkpcu mắvbqct xuốywevng, giọkaklng nómqcui vẫjahbn lạpbianh nhạpbiat nhưgeacrzzm nhưgeacng lạpbiai cómqcu chújahbt thưgeacơdiiwng cảqktym ẩdkcan giấtutqu trong đcybtómqcu: “Khôpbiang phảqktyi mộschst nănmphm, màpmiqpmiq 13 nănmphm.”

“13 nănmphm?” ngưgeaccktvi dẫjahbn chưgeacơdiiwng trìubiknh hoàpmiqn toàpmiqn bịdsqc con sốywevpmiqy làpmiqm cho hoảqktyng hốywevt: “13 nănmphm cũrzzmng khôpbiang phảqktyi mộschst thờcktvi gian ngắvbqcn ngủmhgai, rấtutqt nhiềhffsu ngưgeaccktvi đcybthffsu từpvkqng yêebkhu đcybtơdiiwn phưgeacơdiiwng, nhưgeacng cuốywevi cùfjyxng đcybthffsu bịdsqc đcybtáwbprnh bạpbiai bởprysi hiệiecvn thựaghvc, Lụvhvkc tổywevng sao cómqcu thểfjyx kiêebkhn trìubik nhưgeac thếuyoz?”

“Cũrzzmng khôpbiang phảqktyi tôpbiai muốywevn kiêebkhn trìubik, màpmiqpmiqpbiai khôpbiang thểfjyx khôpbiang kiêebkhn trìubik, bởprysi vìubik, lújahbc đcybtetatu, tôpbiai đcybthffsu đcybtưgeaca hếuyozt tấtutqt cảqktyubiknh cảqktym cho côpbiatutqy, từpvkq nay vềhffs sau, khôpbiang còebkhn dưgeac lạpbiai chújahbt tìubiknh cảqktym nàpmiqo cho ngưgeaccktvi kháwbprc.” Lụvhvkc Cẩdkcan Niêebkhn nómqcui lờcktvi nàpmiqy, vẻjsmu mặujukt rấtutqt lạpbianh nhạpbiat, nhưgeacng giọkaklng nómqcui lạpbiai sâdkcau sắvbqcc thâdkcam tìubiknh vôpbiafjyxng.

Ngưgeaccktvi dẫjahbn chưgeacơdiiwng trìubiknh ngồvbqci bêebkhn cạpbianh, bịdsqc anh làpmiqm cho ngẩdkcan ra, tạpbiam dừpvkqng mộschst lújahbc mớcybti hỏwhqji: “Lụvhvkc tổywevng làpmiqm sao đcybtfjyx thôpbiang báwbpro vớcybti côpbiatutqy?”

Lụvhvkc Cẩdkcan Niêebkhn chưgeaca bao giờcktvmqcui đcybtếuyozn tìubiknh cảqktym vàpmiq cuộschsc sốywevng riêebkhng tưgeac củmhgaa mìubiknh ởprys trưgeaccybtc mặujukt truyềhffsn thôpbiang, bâdkcay giờcktv lạpbiai khôpbiang hềhffsmqcu bấtutqt kỳtzwd che giấtutqu vàpmiq trốywevn tráwbprnh nàpmiqo, thẳtcsqng thắvbqcn nómqcui ra: “Lújahbc đcybtetatu, tôpbiai đcybtưgeaca cho côpbiatutqy mộschst mómqcun quàpmiq sinh nhậhffst, đcybthffsu phảqktyi pháwbprt tờcktvdiiwi suốywevt mấtutqy tuầetatn liềhffsn, đcybtpvkqng nómqcui cómqcu thểfjyx cho côpbiatutqy mộschst cuộschsc sốywevng tốywevt, ngay cảqkty củmhgai gạpbiao dầetatu muốywevi tưgeacơdiiwng dấtutqm chua tràpmiq, nhữqznpng thứctbhdiiw bảqktyn nhấtutqt, tôpbiai cũrzzmng khôpbiang thểfjyx cho côpbiatutqy.”

“Lụvhvkc tổywevng sợmodi ngưgeaccktvi phụvhvk nữqznpubiknh thíkpcuch, đcybti theo mìubiknh sẽcybt phảqktyi chịdsqcu khổywev, cho nêebkhn vẫjahbn khôpbiang hềhffsmqcui ra?”

Lầetatn nàpmiqy anh khôpbiang nómqcui gìubik, chỉdqwb nhẹcktv nhàpmiqng gậhffst đcybtetatu mộschst cáwbpri.

“Nhưgeacng làpmiq, nếuyozu tôpbiai nhớcybt khôpbiang nhầetatm, sáwbpru nănmphm trưgeaccybtc, Lụvhvkc tổywevng đcybtãschs giàpmiqnh đcybtưgeacmodic giảqktyi thưgeacprysng Nam phụvhvk xuấtutqt sắvbqcc nhấtutqt, lújahbc đcybtómqcu thùfjyx lao đcybtómqcung phim củmhgaa anh đcybtãschs rấtutqt cao rồvbqci? Hoàpmiqn toàpmiqn cómqcu thểfjyx cho côpbia Kiềhffsu mộschst cuộschsc sốywevng tốywevt đcybtcktvp, tạpbiai sao anh vẫjahbn khôpbiang thổywev lộschs?”

“Tôpbiai cómqcu đcybti thổywev lộschs...” Nhớcybt tớcybti đcybtêebkhm hôpbiam đcybtómqcu, anh từpvkq Trưgeaccktvng Sa đcybti vềhffs Bắvbqcc Kinh, đcybti suốywevt mộschst đcybtêebkhm, chỉdqwbubikpbiam sau làpmiq sinh nhậhffst củmhgaa côpbia, nómqcui vớcybti côpbia mộschst câdkcau sinh nhậhffst vui vẻjsmupmiq anh yêebkhu côpbia, kếuyozt quảqkty đcybtywevi lấtutqy lạpbiai làpmiq: “Chỉdqwbpmiq, tôpbiai còebkhn chưgeaca kịdsqcp thổywev lộschs, đcybtãschs biếuyozt đcybtưgeacmodic côpbiatutqy cómqcupbian ưgeaccybtc vớcybti ngưgeaccktvi kháwbprc.”

“Ngưgeaccktvi kháwbprc?” Vềhffs tin đcybtvbqcn củmhgaa Kiềhffsu An Hảqktyo, sợmodipmiq ngưgeaccktvi dẫjahbn chưgeacơdiiwng trìubiknh cũrzzmng cómqcu nghe thấtutqy: “Làpmiq anh Hứctbha Gia Mộschsc sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.