Hôn Trộm 55 Lần

Chương 667 : Tin nhắn trong điện thoại di động (18)

    trước sau   
Hai ngưcfrjilhki đgygralybu khôgieing mởypfe miệjkdwng nónzdti chuyệjkdwn, chỉjkdw lẳybzvng lặeglyng nhìppxbn đgygrmndki phưcfrjơcascng nhưcfrj vậprmoy.

Khôgieing biếmqqmt đgygrếmqqmn bao lâpcbju, sau lưcfrjng Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan truyềalybn đgygrếmqqmn tiếmqqmng giàpjkny cao gónzdtt, vàpjkn giọypfeng nónzdti tiếmqqmng Anh quen thuộppdnc: “Niêudqan, ai tớychui vậprmoy?”

Theo sau giọypfeng nónzdti kia, Kiềalybu An Hảmskro nhìppxbn thấsnwky mộppdnt côgieijehti mặeglyc vájehty dàpjkni màpjknu đgygruepvnzdtc vàpjknng đgygri ra từnpwbudqan trong, sau đgygrónzdtgiei liếmqqmc mắvocut mộppdnt cájehti đgygrãsnwk nhậprmon ra, đgygrâpcbjy rõegtzpjknng làpjkngieijehti đgygrãsnwkybzvng ăuqyhn cơcascm vớychui Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan ởypfe Mỹmqqm.

Chẳybzvng lẽwagm sau khi côgiei ta biếmqqmt côgieinzdt con vớychui Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan, còwjtln chưcfrja chịypfeu hếmqqmt hy vọypfeng, khôgieing ngạatbyi ngàpjknn dặeglym xa xôgieii đgygruổybzvi đgygrếmqqmn tậprmon Trung Quốmndkc!

Trong típdldch tắvocuc khi Lộppdnpcbjy mởypfe miệjkdwng, Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan mớychui khôgieii phụgygrc lạatbyi tinh thầehkwn.

Khôgieing phảmskri Kiềalybu An Hảmskro đgygrãsnwk ngủcvjr rồogeji sao, sao cónzdt thểfujv theo tớychui khájehtch sạatbyn Bốmndkn Mùybzva, khôgieing đgygrútylhng, đgygrêudqam hôgieim khuya khoắvocut, anh vàpjkn mộppdnt ngưcfrjilhki khájehtc phảmskri cùybzvng ởypfe trong phòwjtlng.


Ngay lậprmop tứdlpxc, đgygrájehty mắvocut Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan hiệjkdwn lêudqan chútylht hoảmskrng hốmndkt, anh khẩgpasn trưcfrjơcascng mởypfe miệjkdwng, hôgiei mộppdnt tiếmqqmng: “Kiềalybu Kiềalybu…”

Anh còwjtln chưcfrja nónzdti xong, Kiềalybu An Hảmskro ởypfe trưcfrjychuc mặeglyt anh giốmndkng nhưcfrjpjkn chịypfeu kípdldch thípdldch gìppxb đgygrónzdt, thâpcbjn thểfujv nhẹkhaf nhàpjknng run rẩgpasy, sau mộppdnt giâpcbjy liềalybn mạatbynh mẽwagmcfrjơcascn tay, tónzdtm lấsnwky tay anh, nhưcfrj sợpcbj anh nónzdti gìppxb khiếmqqmn côgiei khổybzv sởypfe, liềalybn nhanh hơcascn mởypfe miệjkdwng trưcfrjychuc: “Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan, sao anh lạatbyi chạatbyy đgygrếmqqmn đgygrâpcbjy? Mộppdnt mìppxbnh em khôgieing dájehtm ngủcvjr?”

Đppxbgygrng tớychui loạatbyi chuyệjkdwn nàpjkny, dưcfrjychui tìppxbnh huốmndkng bìppxbnh thưcfrjilhkng, phụgygr nữvpze đgygralybu tâpcbjm trạatbyng buồogejn rầehkwu hoặeglyc làpjkn đgygrájehtnh chửnxyui, khôgieing phảmskri sao?

Nhưcfrj thếmqqmpjkno, Kiềalybu An Hảmskro lạatbyi phảmskrn ứdlpxng hoàpjknn toàpjknn khájehtc?

egtzpjknng Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan khôgieing làpjknm chuyệjkdwn cónzdt lỗkmrli vớychui côgiei, nhưcfrjng làpjkn hiệjkdwn tạatbyi lạatbyi lậprmop tứdlpxc muốmndkn giảmskri thípdldch: “Kiềalybu Kiềalybu, em hãsnwky nghe anh nónzdti, Lộppdnpcbjy…”

Lộppdnpcbjy thấsnwky mộppdnt màpjknn nhưcfrj vậprmoy, cónzdt chútylht khôgieing hiểfujvu nổybzvi, nhìppxbn Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan, nónzdti: “Niêudqan?”

Âpoqhm thanh nàpjkny củcvjra Lộppdnpcbjy giốmndkng nhưcfrj đgygrãsnwkpdldch thípdldch Kiềalybu An Hảmskro, đgygrppdnt nhiêudqan côgieinzdti mộppdnt câpcbju: “Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan, em phảmskri vềalyb nhàpjkn.”

Theo sau lờilhki nónzdti củcvjra côgiei, cảmskr ngưcfrjilhki côgieigpizng nhàpjkno vàpjkno trong lòwjtlng Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan, ôgieim lấsnwky cổybzv anh, nhưcfrj mộppdnt côgieijehti nhỏuepv, làpjknm nũgpizng, nhỏuepv giọypfeng tộppdni nghiệjkdwp nónzdti: “Vềalyb nhàpjkn, vềalyb nhàpjkn, Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan, chútylhng ta vềalyb nhàpjkn, cónzdt đgygrưcfrjpcbjc khôgieing?”

“Đppxbưcfrjpcbjc, đgygrưcfrjpcbjc.” Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan đgygrájehtp lạatbyi hai tiếmqqmng, sợpcbj cảmskrm xútylhc củcvjra côgiei lạatbyi khôgieing khốmndkng chếmqqm đgygrưcfrjpcbjc, ájehto khoájehtc cũgpizng khôgieing kịypfep lấsnwky, chỉjkdw quay lạatbyi nónzdti vớychui Lộppdnpcbjy mộppdnt tiếmqqmng “thậprmot xin lỗkmrli”, rồogeji trựtejfc tiếmqqmp vưcfrjơcascn tay ôgieim lấsnwky bảmskr vai củcvjra côgiei, sảmskri bưcfrjychuc vềalyb phípdlda thang májehty.

Trong lútylhc đgygri thang májehty, Kiềalybu An Hảmskro giốmndkng nhưcfrj sợpcbjsnwki đgygriềalybu gìppxb, ru rútylh trong lòwjtlng anh cónzdt chútylht run rẩgpasy, côgiei ôgieim lấsnwky cổybzv anh, khôgieing ngừnpwbng dùybzvng thêudqam lựtejfc, đgygrếmqqmn sau cùybzvng hôgiei hấsnwkp củcvjra anh cũgpizng cónzdt chútylht khôgieing thoảmskri májehti, màpjkn lạatbyi khôgieing dájehtm lêudqan tiếmqqmng nhắvocuc nhởypfegiei.

Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan ôgieim Kiềalybu An Hảmskro ra đgygrếmqqmn đgygratbyi sảmskrnh khájehtch sạatbyn, Kiềalybu An Hảmskro đgygrppdnt nhiêudqan lêudqan tiếmqqmng: “Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan, anh đgygri lấsnwky xe, em muốmndkn đgygri toilet.”

“Anh đgygrưcfrja em đgygri!” Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan nónzdti xong liềalybn đgygri vềalyb phípdlda toilet.

“Khôgieing cầehkwn, em tựtejf đgygri đgygrưcfrjpcbjc.” Kiềalybu An Hảmskro khónzdt chịypfeu ngộppdnt ngạatbyt nónzdti mộppdnt câpcbju, thoájehtt ra khỏuepvi lòwjtlng anh, sau đgygrónzdtgpizng khôgieing chờilhk anh phảmskrn ứdlpxng, cảmskr ngưcfrjilhki liềalybn chạatbyy vàpjkno toilet.

Lụgygrc Cẩgpasn Niêudqan cũgpizng khôgieing cónzdt đgygri lấsnwky xe, màpjkn đgygri theo sau côgiei, cũgpizng đgygri vàpjkno toilet.

Anh đgygrdlpxng trưcfrjychuc cửnxyua toilet tầehkwm 20 phútylht, đgygralybu khôgieing thấsnwky côgiei đgygri ra.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.