Hôn Trộm 55 Lần

Chương 637 : Đi đăng ký kết hôn (8)

    trước sau   
Editor: Xiu Xiu

Âbdiom thanh kêsejmu gàgvueo củkpioa Kiềdocbu An Hảfsbqo kházzsw lớmziun, khiếfsmtn chung quanh khôrmmtng íqbgxt ngưterzevgii đfmddi qua ghéxvfq mắddnet vàgvueo quan sázzswt.

“Lụeodcc Cẩulpsn Niêsejmn, cuốzuggi cùrmmtng làgvue anh muốzuggn nhưterz thếfsmtgvueo? Em đfmddãagrd xin lỗvegbi anh, em cũmtmcng nóskmii cho anh biếfsmtt lýrbcf do vìriyf sao khôrmmtng thểrckr đfmddi gặmtmcp anh, anh nóskmii vớmziui em nhữqzrlng lờevgii khóskmi nghe nhưterz thếfsmt em cũmtmcng khôrmmtng đfmddrckr bụeodcng, anh ngủkpio vớmziui em, xong rồahcdi lạevgii đfmddưterza thuốzuggc trázzswnh thai cho em uốzuggng, lạevgii còceqbn đfmdduổtweai em đfmddi.”

Tuy nhiêsejmn, đfmdda sốzuggzuggycdtn bay đfmdddocbu làgvue ngưterzevgii nưterzmziuc ngoàgvuei, khôrmmtng thểrckr nghe hiểrckru đfmddưterzzaklc tiếfsmtng Trung Quốzuggc, nhưterzng bốzuggn chữqzrl “anh ngủkpio vớmziui em” màgvuermmt thốzuggt ra, vẫevgin khiếfsmtn lôrmmtng màgvuey củkpioa Lụeodcc Cẩulpsn Niêsejmn nhíqbgxu lạevgii thậipyht chặmtmct, trêsejmn khuôrmmtn mặmtmct trắddneng nõrwdjn hiệfsmtn lêsejmn mộzzswt tầzvoyng đfmddoltv sậipyhm.

Anh theo bảfsbqn năzzswng giơikjm tay lêsejmn, muốzuggn kéxvfqo côrmmt xuốzuggng, che miệfsmtng củkpioa côrmmt lạevgii, khiếfsmtn côrmmtriyfnh tĩxjuvnh mộzzswt chúrmmtt, nhưterzng làgvuegvuenh đfmddzzswng nhưterz vậipyhy, lạevgii khiếfsmtn côrmmt nghĩxjuvgvue anh muốzuggn kéxvfqo côrmmt xuốzuggng đfmddrckr vứotent côrmmt quay lạevgii sâycdtn bay, Kiềdocbu An Hảfsbqo dùrmmtng thêsejmm nhiềdocbu sứotenc ôrmmtm lấepzzy cổtwea anh, khôrmmtng còceqbn chúrmmtt hìriyfnh tưterzzaklng nàgvueo hắddneng giọldhlng, vừuqeta khóskmic vừuqeta nóskmii lớmziun hơikjmn nữqzrla: “Lụeodcc Cẩulpsn Niêsejmn, anh làgvuesejmn khốzuggn khiếfsmtp, em nóskmii em khôrmmtng muốzuggn vềdocbterzmziuc, vìriyf sao anh vẫevgin muốzuggn đfmddưterza em vềdocbterzmziuc?”

“Lụeodcc Cẩulpsn Niêsejmn, làgvuem gìriyfskmi ai nhưterz anh, ăzzswn sạevgich sàgvuenh sanh ngưterzevgii kházzswc rồahcdi còceqbn khôrmmtng chịragfu nhậipyhn trázzswch nhiệfsmtm”.

“Lụeodcc Cẩulpsn Niêsejmn, anh khôrmmtng muốzuggn em, tạevgii sao tốzuggi qua còceqbn ngủkpio vớmziui em, trong bụeodcng em đfmddãagrdskmi tiểrckru bảfsbqo bảfsbqo, em khôrmmtng muốzuggn đfmddi, khôrmmtng muốzuggn đfmddi...”

“Oa...” Kiềdocbu An Hảfsbqo mởzugg miệfsmtng nóskmii rấepzzt lớmziun, kêsejmu hôrmmt vang dộzzswi vôrmmtrmmtng, sau đfmddóskmi tiếfsmtng khóskmic càgvueng đfmddinh tai nhứotenc óskmic hơikjmn.

Chung quanh đfmddãagrdskmi khôrmmtng íqbgxt ngưterzevgii vâycdty quanh nhìriyfn, lấepzzy di đfmddzzswng ra bắddnet đfmddzvoyu chụeodcp ảfsbqnh.

Lầzvoyn đfmddzvoyu tiêsejmn trong đfmddevgii Lụeodcc Cẩulpsn Niêsejmn cảfsbqm thấepzzy mấepzzt mặmtmct nhưterz vậipyhy, anh theo bảfsbqn năzzswng quay mặmtmct trázzswnh khỏoltvi mấepzzy góskmic quay, sau đfmddóskmi nhìriyfn Kiềdocbu An Hảfsbqo đfmddang rầzvoym rầzvoym chảfsbqy nưterzmziuc mắddnet, đfmddàgvuenh phảfsbqi quay đfmddzvoyu lạevgii, chặmtmcn mặmtmct côrmmt: “Kiềdocbu Kiềdocbu, bìriyfnh tĩxjuvnh mộzzswt chúrmmtt đfmddưterzzaklc khôrmmtng, trưterzmziuc hếfsmtt đfmdduqetng cóskmisejmu gàgvueo nữqzrla, chúrmmtng ta tìriyfm mộzzswt chỗvegb vắddneng ngưterzevgii bàgvuen lạevgii, cóskmi đfmddưterzzaklc khôrmmtng?”

“Khôrmmtng đfmddưterzzaklc, em khôrmmtng cầzvoyn tìriyfm chỗvegbgvueo cảfsbq, em phảfsbqi ởzugg chỗvegbgvuey, em khôrmmtng cầzvoyn bảfsbqo bảfsbqo trong bụeodcng khôrmmtng cóskmi ba...”

Lụeodcc Cẩulpsn Niêsejmn bịragfzzswng vẻxiihrmmt lạevgii củkpioa Kiềdocbu An Hảfsbqo làgvuem cho hoàgvuen toàgvuen khôrmmtng biếfsmtt nóskmii gìriyf, anh bấepzzt đfmddddnec dĩxjuv mởzugg miệfsmtng nóskmii: “Kiềdocbu Kiềdocbu, mớmziui mộzzswt đfmddêsejmm, khôrmmtng óskmi khảfsbqzzswng mang thai...”

“Em cóskmi, em liềdocbn cóskmi rồahcdi! Anh cũmtmcng khôrmmtng phảfsbqi em, anh làgvuem sao màgvue biếfsmtt đfmddưterzzaklc em khôrmmtng cóskmi!” Kiềdocbu An Hảfsbqo cũmtmcng khôrmmtng đfmddrckr anh nóskmii hếfsmtt lờevgii, liềdocbn vộzzswi vàgvueng ngắddnet lờevgii anh, bởzuggi vìriyf theo ýrbcf củkpioa anh nóskmii, ngưterzevgii côrmmt lạevgii càgvueng khóskmic lợzakli hạevgii hơikjmn: “Lụeodcc Cẩulpsn Niêsejmn, em cho anh hai lựdfxga chọldhln, hoặmtmcc làgvue anh cùrmmtng vớmziui em, hai làgvue em cùrmmtng vớmziui anh!”

Lụeodcc Cẩulpsn Niêsejmn hoàgvuen toàgvuen cảfsbqm thấepzzy hiệfsmtn tạevgii mìriyfnh vàgvue Kiềdocbu An Hảfsbqo cho dùrmmtskmiskmii chuyệfsmtn cũmtmcng khôrmmtng cóskmi đfmddưterzzaklc mộzzswt kếfsmtt quảfsbqgvueo, ngưterzevgii vâycdty quanh xem ngàgvuey càgvueng nhiềdocbu, toàgvuen bộzzsw đfmdddocbu đfmddang chỉvegb chỉvegb trỏoltv trỏoltv hai ngưterzevgii, bàgvuen tázzswn khôrmmtng dứotent, tiếfsmtp tụeodcc nhưterz vậipyhy, khẳshifng đfmddragfnh sẽddne bịragf ngưterzevgii kházzswc chụeodcp ảfsbqnh đfmddưterza lêsejmn trang nhấepzzt, đfmddếfsmtn lúrmmtc đfmddóskmi khôrmmtng biếfsmtt còceqbn bao nhiêsejmu sóskming to gióskmi lớmziun nữqzrla.

Lụeodcc Cẩulpsn Niêsejmn nghĩxjuv ngợzakli, trựdfxgc tiếfsmtp giơikjm tay lêsejmn kéxvfqo ngưterzevgii Kiềdocbu An Hảfsbqo, sau đfmddóskmi khiêsejmng lêsejmn vai, sảfsbqi bưterzmziuc đfmddi ra khỏoltvi cửhagda.

Kiềdocbu An Hảfsbqo đfmddotent quãagrdng khóskmic mãagrdi khôrmmtng dứotent, miệfsmtng vẫevgin lảfsbqi nhảfsbqi hôrmmt mấepzzy chữqzrl “khôrmmtng muốzuggn vềdocbterzmziuc”.

Lụeodcc Cẩulpsn Niêsejmn vẫevgin khiêsejmng côrmmt trêsejmn vai, đfmddếfsmtn mặmtmct sau củkpioa sâycdtn bay khôrmmtng cóskmi ai, mớmziui đfmddmtmct côrmmt xuốzuggng, đfmddrckr trázzswnh cho côrmmt tiếfsmtp tụeodcc thêsejmm kíqbgxch đfmddzzswng, anh liềdocbn đfmddázzswnh đfmddòceqbn phủkpio đfmddzvoyu, vưterzơikjmn tay ấepzzn chặmtmct bảfsbq vai củkpioa côrmmt, đfmddrckrrmmt cốzugg đfmddragfnh mộzzswt chỗvegb khôrmmtng thểrckr đfmddzzswng đfmddipyhy, nhìriyfn chằepzzm chằepzzm mắddnet côrmmt, mang theo sựdfxg nghiêsejmm túrmmtc vôrmmtrmmtng: “Kiềdocbu Kiềdocbu, tôrmmti chỉvegb hỏoltvi em mộzzswt câycdtu, nếfsmtu em trảfsbq lờevgii hợzaklp ýrbcfrmmti, tôrmmti sẽddnermmtng vớmziui em.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.