Hôn Trộm 55 Lần

Chương 360 : Hai câu “wo ai ni” (16)

    trước sau   
Kiềrwnru An Hảlozyo vừedoga mớgpcli lưkotogpclt xem bìebmznh luậzxzhn, kếustdt quảlozy lạtisci nhìebmzn thấitduy hai chữkoto củnmrla Lụtaldc Cẩppyln Niêcybzn, khóccsxe môhdtfi khôhdtfng nhịxyqmn đnkrxưkotovdgmc cong lêcybzn.

hdtf khôhdtfng tiếustdp tụtaldc trảlozy lờtaldi anh, nhưkotong áxmzsnh mắtaldt lạtisci chúuona ýustd đnkrxếustdn Lụtaldc Cẩppyln niêcybzn ởnmrlcybzn cạtiscnh.

cybzn trong xe chỉaxefccsx hai ngưkototaldi, tuy khôhdtfng cóccsx trao đnkrxahjli bấitdut kỳrhqw đnkrxiềrwnru gìebmz, nhưkotong khôhdtfng khífgeo rấitdut ấitdum áxmzsp.

uonac xe chạtiscy qua mộsbegt KTV tưkotoơmtjwng đnkrxiudki cũebmz, Kiềrwnru An Hảlozyo nghĩxbdc mỗfeaui lầewmbn sinh nhậzxzht đnkrxrwnru rấitdut quen thuộsbegc, sinh nhậzxzht hàwpchng năohpmm anh đnkrxrwnru tặvpfang quàwpch cho côhdtf, mãznfbi đnkrxếustdn mộsbegt năohpmm tốiudkt nghiệvdgmp đnkrxtisci họeuhnc kia, côhdtf lạtisci khôhdtfng cóccsx quàwpch củnmrla anh.

uonac đnkrxóccsx, vừedoga làwpchuonac quan hệvdgm củnmrla anh vàwpchhdtf trởnmrlcybzn xa lạtisc.

uonac trưkotogpclc khi còlozyn họeuhnc trung họeuhnc, nhiềrwnru lầewmbn cũebmzng đnkrxếustdn KTV chơmtjwi đnkrxùiirva vớgpcli bạtiscn bèuwaq.


Xe chạtiscy qua KTV rấitdut lâxmzsu, Kiềrwnru An Hảlozyo vẫnlzmn quay đnkrxewmbu, nhìebmzn Lụtaldc Cẩppyln Niêcybzn: “Khôhdtfng nghĩxbdc tớgpcli, anh còlozyn nhớgpcllfve sinh nhậzxzht củnmrla tôhdtfi, tôhdtfi còlozyn tưkotonmrlng anh đnkrxãznfb quêcybzn rồgpcli.”

Lụtaldc Cẩppyln Niêcybzn nhìebmzn thẳnlzmng đnkrxưkototaldng phốiudk phífgeoa trưkotogpclc, áxmzsnh đnkrxèuwaqn nêcybz ôhdtfn ngoàwpchi cửpzjma xe, khôhdtfng ngừedogng xẹeqoct qua trêcybzn mặvpfat anh, khiếustdn vẻebmz mặvpfat anh cóccsx chúuonat mơmtjwwpchng, anh im lặvpfang tầewmbm năohpmm giâxmzsy, mớgpcli lêcybzn tiếustdng: “Cho tớgpcli bâxmzsy giờtald đnkrxrwnru chưkotoa từedogng quêcybzn.”

Sinh nhậzxzht củnmrla côhdtf, sinh nhậzxzht củnmrla mẹeqoc, ngàwpchy giỗfeau củnmrla mẹeqoc, làwpch ba ngàwpchy quan trọeuhnng nhấitdut củnmrla anh trong mấitduy năohpmm nay, cho tớgpcli bâxmzsy giờtald anh đnkrxrwnru chưkotoa từedogng quêcybzn.

Đfeauáxmzsy lòlozyng Kiềrwnru An Hảlozyo run lêcybzn mộsbegt chúuonat, sau đnkrxóccsxccsx cảlozym giáxmzsc khẩppyln trưkotoơmtjwng khôhdtfng nóccsxi nêcybzn lờtaldi, côhdtf ngừedogng thởnmrl, nhưkotowpch muốiudkn xáxmzsc nhậzxzhn đnkrxiềrwnru gìebmz, hỏkblqi: “Anh đnkrxrwnru nhớgpcl kỹadbm sinh nhậzxzht củnmrla tôhdtfi sao?”

“Bảlozyy lầewmbn sinh nhậzxzht củnmrla em, làwpchm sao cóccsx thểyvvc quêcybzn?” Lúuonac anh nóccsxi nhữkotong lờtaldi nàwpchy, ngữkoto đnkrxiệvdgmu dưkototaldng nhưkoto nhiễulrkm mộsbegt tầewmbng sầewmbu nãznfbo khiếustdn ngưkototaldi kháxmzsc khôhdtfng nhậzxzhn ra.

Nhữkotong sinh nhậzxzht từedog thờtaldi thiếustdu niêcybzn củnmrla côhdtf, anh tặvpfang quàwpch, tuy nhiêcybzn khôhdtfng chớgpclp mắtaldt qua, đnkrxúuonang làwpch mỗfeaui năohpmm anh đnkrxrwnru tặvpfang.

Từedog thấitdup đnkrxếustdn cao, trọeuhnn vẹeqocn bảlozyy năohpmm, bảlozyy năohpmm đnkrxóccsx, làwpch anh cốiudk gắtaldng yêcybzu côhdtf.

Bảlozyy năohpmm?

Đfeauâxmzsy làwpch đnkrxiềrwnru nhưkoto thếustdwpcho, trong nháxmzsy mắtaldt khiếustdn cho Kiềrwnru An Hảlozyo nghĩxbdc lạtisci nhữkotong năohpmm tháxmzsng kia, chífgeonh mìebmznh cốiudk chấitdup yêcybzu anh nhưkoto thếustdwpcho, mỗfeaui móccsxn quàwpch anh tặvpfang côhdtf, đnkrxrwnru trởnmrl thàwpchnh mộsbegt loạtisci bảlozyo bốiudki màwpchhdtfhdtfiirvng trâxmzsn trọeuhnng.

Đfeausbegt nhiêcybzn, Kiềrwnru An Hảlozyo chau màwpchy, khôhdtfng đnkrxúuonang, côhdtf chỉaxef nhậzxzhn đnkrxưkotovdgmc sáxmzsu móccsxn quàwpch củnmrla anh, sao anh lạtisci nóccsxi làwpch bảlozyy? Thêcybzm mộsbegt móccsxn nữkotoa củnmrla năohpmm nay sao?

Kiềrwnru An Hảlozyo vừedoga muốiudkn mởnmrl miệvdgmng hỏkblqi Lụtaldc Cẩppyln Niêcybzn, đnkrxiệvdgmn thoạtisci lạtisci vang lêcybzn.

wpch mộsbegt dãznfby sốiudk xa lạtisc.

Kiềrwnru An Hảlozyo nuốiudkt lờtaldi nóccsxi vàwpcho trong miệvdgmng, cầewmbm lấitduy đnkrxiệvdgmn thoạtisci, tiếustdp nhậzxzhn, bêcybzn trong truyềrwnrn đnkrxếustdn mộsbegt giọeuhnng nữkoto lễulrk phélfvep: “Xin hỏkblqi cóccsx phảlozyi làwpchhdtf Kiềrwnru – vợvdgm củnmrla anh Hứwvbqa Gia Mộsbegc khôhdtfng ạtisc?”


Kiềrwnru An Hảlozyo sửpzjmng sốiudkt mộsbegt phen: “Côhdtfwpch?”

“Đfeauâxmzsy làwpch bệvdgmnh việvdgmn, anh Hứwvbqa vừedoga mớgpcli tỉaxefnh lạtisci, tôhdtfi gọeuhni đnkrxiệvdgmn thoạtisci cho Hứwvbqa gia, nhưkotong khôhdtfng ai nghe máxmzsy, vìebmz thếustd chỉaxefccsx thểyvvc gọeuhni cho côhdtf.”

“Tôhdtfi lậzxzhp tứwvbqc đnkrxếustdn đnkrxóccsx.” Kiềrwnru An Hảlozyo cúuonap đnkrxiệvdgmn thoạtisci, nhìebmzn Lụtaldc Cẩppyln Niêcybzn nóccsxi: “Chúuonang ta đnkrxếustdn bệvdgmnh việvdgmn mộsbegt chuyếustdn, anh Gia Mộsbegc đnkrxãznfb tỉaxefnh.”

Lụtaldc Cẩppyln Niêcybzn nhẹeqoc nhàwpchng gậzxzht đnkrxewmbu, khôhdtfng nóccsxi lờtaldi nàwpcho liềrwnrn quay đnkrxewmbu xe, chuyểyvvcn hưkotogpclng vềrwnr bệvdgmnh việvdgmn nơmtjwi Hứwvbqa Gia Mộsbegc đnkrxang nằwjzcm.

Dọeuhnc đnkrxưkototaldng đnkrxi, đnkrxáxmzsy lòlozyng anh còlozyn nghĩxbdc, Hứwvbqa Gia Mộsbegc đnkrxãznfb tỉaxefnh, anh vàwpchhdtfccsx phảlozyi cũebmzng nêcybzn kếustdt thúuonac khôhdtfng?

Dọeuhnc đnkrxưkototaldng đnkrxi, đnkrxáxmzsy lòlozyng côhdtf cong nghĩxbdc, anh Gia Mộsbegc đnkrxãznfb tỉaxefnh, quan hệvdgm củnmrla anh vàwpchhdtf sẽqcuz trởnmrlcybzn nhưkoto thếustdwpcho đnkrxâxmzsy, sau khi côhdtf hủnmrly bỏkblqhdtfn ưkotogpclc, bọeuhnn họeuhnccsx thểyvvcwpchm bạtiscn bèuwaq củnmrla nhau giốiudkng nhưkoto hiệvdgmn tạtisci sao?

Dọeuhnc đnkrxưkototaldng đnkrxi, hai ngưkototaldi, hai tâxmzsm tưkoto kháxmzsc nhau, mộsbegt ngưkototaldi sợvdgmznfbi việvdgmc chia tay, mộsbegt ngưkototaldi nhớgpcl lạtisci khi bắtaldt đnkrxewmbu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.