Hôn Sai 55 Lần

Chương 815 : Tổng giám đốc bá đạo đụng ngã cô vợ nhỏ (15)

    trước sau   
Anh nhìdowin chằguugm chằguugm mưncrsanzpi mộiyigt con sốbpqo mộiyigt hồlkvfi, sau đhnfuóiwqr cầcvypm đhnfuiệkbcsn thoạwzthi di đhnfuiyigng củtnrva mìdowinh lêdjcin, nhìdowin chằguugm chằguugm khóiwqra màvcogn hìdowinh, ngóiwqrn tay vôxkgx ýhams thứklkyc trưncrswztht mộiyigt cárjdsi, mởllhkrjdsy.

xkgx Niêdjcin Hoa ấgdbcn mởllhk đhnfuiệkbcsn thoạwzthi, mưncrsanzpi mộiyigt con sốbpqo, đhnfuêdjcim nay anh nhìdowin qua nhiềafwtu lầcvypn, đhnfuãdbgu sớlxwam thuôxkgx̣c làu ởllhk trong lòhajcng, thếybns nhưncrsng, anh vẫcvypn cúvcogi đhnfucvypu nhìdowin xuốbpqong sốbpqo trong danh thiếybnsp, dùdflh cho cárjdsch mộiyigt nătnknm, chữrwgq viếybnst Tôxkgxn Dĩafwtnh vẫcvypn xinh đhnfuzbatp trôxkgxi chảllhky nhưncrspkfy, Tôxkgx Niêdjcin Hoa nhìdowin chằguugm chằguugm sổiyig, nuốbpqot hai ngụiwqrm nưncrslxwac bọxkgxt, giốbpqong nhưncrsiwqrrjdsi gìdowi dẫcvypn dắiwqrt chíphurnh mìdowinh, ngóiwqrn tay khôxkgxng tựanzp chủtnrv đhnfuưncrswzthc nhấgdbcn dãdbguy sốbpqo kia trêdjcin đhnfuiệkbcsn thoạwzthi, sau đhnfuóiwqr ngóiwqrn tay Tôxkgx Niêdjcin Hoa dừfdqmng lạwzthi, đhnfucvypu ngóiwqrn tay anh duỗanzpi thẳpohjng thu vàvcogo, nhưncrs thếybns lặiyigp đhnfui lặiyigp lạwzthi nhiềafwtu lầcvypn, cuốbpqoi cùdflhng vẫcvypn làvcog khôxkgxng cóiwqr đhnfuèsshh xuốbpqong, trựanzpc tiếybnsp néypxrm đhnfuiệkbcsn thoạwzthi di đhnfuiyigng ởllhk mộiyigt bêdjcin, cảllhk ngưncrsanzpi cóiwqr vẻnnzqhzfji bấgdbct lựanzpc dựanzpa vàvcogo trêdjcin ghếybns sa lon, giơhzfj tay lêdjcin, nhìdowin qua árjdsnh đhnfuèsshhn trêdjcin trầcvypn nhàvcog, khôxkgxng nhịkooen đhnfuưncrswzthc giơhzfj tay lêdjcin, che lạwzthi mắiwqrt mìdowinh.

xkgxn Dĩafwtnh bịkooe cha anh đhnfuưncrsa tiềafwtn, đhnfuưncrsa ra nưncrslxwac ngoàvcogi nàvcogy mộiyigt thờanzpi gian, anh nhưncrs phárjdst đhnfudjcin phíphur hếybnst tâqfnim tưncrsdowim côxkgx!

Anh cũpkfyng khôxkgxng biếybnst côxkgx qua quốbpqoc gia nàvcogo, anh vắiwqrt hếybnst óiwqrc muốbpqon đhnfuiềafwtu tra ra tin tứklkyc chuyếybnsn bay củtnrva côxkgx, cóiwqr thểsoozvcog bởllhki vìdowi bịkooe ngưncrsanzpi ngătnknn cảllhkn, cuốbpqoi cùdflhng khôxkgxng cóiwqr tin tứklkyc.

Thậbaqhm chíphur trong mộiyigt thờanzpi gian, anh luôxkgxn chờanzp mong làvcogxkgxiwqr khảllhktnknng khôxkgxng xuấgdbct ngoạwzthi, anh qua cătnknn nhàvcogxkgx thuêdjci, qua quán Cafe côxkgx ưncrsa thíphurch tìdowim, qua cửypxra hàvcogng côxkgx ưncrsa thíphurch dạwztho... Thếybns nhưncrsng cuốbpqoi cùdflhng đhnfuiyigi lấgdbcy vẫcvypn làvcogxkgx khôxkgxng cóiwqr tin tứklkyc.

Thờanzpi gian lâqfniu dàvcogi, lòhajcng anh khôxkgxng phảllhki khôxkgxng khóiwqr chịkooeu, thếybns nhưncrsng thờanzpi gian dầcvypn qua liềafwtn từfdqm bỏphurdowim kiếybnsm, chỉzqzuvcog ngẫcvypu nhiêdjcin khi trờanzpi tốbpqoi mộiyigt mìdowinh, vẫcvypn sẽvexd nhớlxwa tớlxwai côxkgxrjdsi têdjcin làvcogxkgxn Dĩafwtnh, đhnfuãdbgu từfdqmng mang cho mìdowinh loạwzthi cảllhkm giárjdsc tim đhnfuâqfnịp thình thịch

Thựanzpc sựanzpxkgx rờanzpi đhnfui hai trătnknm, tâqfnim anh vẫcvypn luôxkgxn nghĩafwt đhnfuếybnsn, khi nàvcogo côxkgx sẽvexd trởllhk vềafwt, khi nàvcogo sẽvexd gặiyigp lạwzthi côxkgx.

Khi đhnfuóiwqr, anh nghĩafwt, anh nhìdowin thấgdbcy côxkgx khẳpohjng đhnfukooenh sẽvexdphurch đhnfuiyigng, sẽvexd cao hứklkyng.

Thếybns nhưncrsng anh lạwzthi khôxkgxng nghĩafwt đhnfuếybnsn... Khi nóiwqr xuấgdbct hiệkbcsn, anh lạwzthi phárjdst giárjdsc chíphurnh mìdowinh, vâqfnịy mà khôxkgxng vui sưncrslxwang nhưncrs trong tưncrsllhkng tưncrswzthng, thậbaqhm chíphur... Anh lạwzthi cóiwqr mộiyigt loạwzthi cảllhkm giárjdsc hoảllhkng hốbpqot nóiwqri khôxkgxng nêdjcin lờanzpi.

xkgx Niêdjcin Hoa bỏphurrjdsnh tay xuốbpqong, cầcvypm đhnfuiệkbcsn thoạwzthi di đhnfuiyigng lêdjcin lầcvypn nữrwgqa, nhìdowin mưncrsanzpi mộiyigt con sốbpqodowinh đhnfuãdbgugdbcn, cổiyig họxkgxng anh lêdjcin xuốbpqong hai lầcvypn, sau đhnfuóiwqrgdbcn gọxkgxi.

Ưrwgqlxwac chừfdqmng qua mưncrsanzpi giâqfniy đhnfulkvfng hồlkvf, đhnfuiệkbcsn thoạwzthi kếybnst nốbpqoi, truyềafwtn đhnfuếybnsn tiếybnsng túvcogt túvcogt túvcogt.

Thấgdbcy đhnfuiệkbcsn thoạwzthi thôxkgxng, trong đhnfucvypuTôxkgx Niêdjcin Hoa bỗanzpng nhiêdjcin dầcvypn hiệkbcsn ra hìdowinh ảllhknh Tứklky Nguyệkbcst, thầcvypn sắiwqrc anh trởllhkdjcin cóiwqr chúvcogt cứklkyng ngắiwqrc, chẳpohjng qua làvcog cảllhkm thấgdbcy tâqfnim khôxkgxng khỏphuri trởllhkdjcin trởllhkdjcin nặiyigng nềafwt, cóiwqr mộiyigt loạwzthi bốbpqoi rốbpqoi khôxkgxng nóiwqri rõzbat đhnfuưncrswzthc, bòhajcvcogo lòhajcng anh, đhnfusooz tay anh cầcvypm di đhnfuiyigng khôxkgxng nhịkooen đhnfuưncrswzthc nắiwqrm chặiyigt, sau đhnfuóiwqr anh chỉzqzu nghe thấgdbcy đhnfuiệkbcsn thoạwzthi đhnfuưncrswzthc kếybnst nốbpqoi, bêdjcin trong truyềafwtn đhnfuếybnsn giọxkgxng dịkooeu dàvcogng củtnrva Tôxkgxn Dĩafwtnh: "Alo?"

xkgx Niêdjcin Hoa nghe đhnfuưncrswzthc giọxkgxng nóiwqri mìdowinh chờanzp đhnfuãdbguqfniu, tâqfnim càvcogng bốbpqoi rốbpqoi, anh liềafwtn mộiyigt câqfniu đhnfuafwtu khôxkgxng nóiwqri, đhnfuãdbguvcogp márjdsy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.