Hôn Sai 55 Lần

Chương 812 : Tổng giám đốc bá đạo đụng ngã cô vợ nhỏ (12)

    trước sau   
Mặfutmc dùpnhl nhưghpu thếxdft, Cốakqf Khuynh Thàhckjnh vẫzbfgn cóztci chúesdvt bấczkft an, côjdoehckj Đtqqvưghpummytng Thờmmyti chậsxmhm rãhwpbi tảahjan bộtqqvfefrn phíwnega trưghpuffsdc, cuốakqfi cùpnhlng vẫzbfgn làhckj khôjdoeng chịqmgku đeydrưghpugslmc nghiêfefrng đeydrnkxju, nhìynckn qua Đtqqvưghpummytng Thờmmyti, cẩynckn thậsxmhn từtqqvng li từtqqvng tíwneg mởbpgk miệesabng giảahjai thíwnegch hàhckjnh vi củnbvva mìyncknh: "Ba côjdoephqfi kia, bọxdftn họxdftztcii anh làhckj nam thầnkxjn, mộtqqvt ngưghpummyti tỏqpdpng đeydróztcirjoan nóztcii hôjdoem qua nằmipym mơcdnl thấczkfy ngủnbvvpnhlng anh, sau đeydróztci em mớffsdi.....!"

Cốakqf Khuynh Thàhckjnh nóztcii đeydrếxdftn đeydrârxdiy, ngừtqqvng lạcdnli, sau đeydróztci chuyểcausn áphqfnh mắrobqt, nhìynckn chằmipym chằmipym đeydrưghpummytng phíwnega trưghpuffsdc, đeydrcdnli kháphqfi đeydri mưghpummyti bưghpuffsdc, lạcdnli mởbpgk miệesabng hỏqpdpi: "Thờmmyti, em vừtqqva mớffsdi khoe khoang anh nhưghpu vậsxmhy, cóztci phảahjai cóztci đeydriểcausm giốakqfng loạcdnli côjdoephqfi khôjdoeng tốakqft hay khôjdoeng?"

Mặfutmc dùpnhl Đtqqvưghpummytng Thờmmyti khôjdoeng phảahjai con gáphqfi, nhưghpung lạcdnli biếxdftt, târxdim tưghpu con gáphqfi càhckjng tinh tếxdft tỉamhv mỉamhvcdnln, lúesdvc anh nghe côjdoe hỏqpdpi thăcausm nhưghpu vậsxmhy, khôjdoeng nhịqmgkn đeydrưghpugslmc nắrobqm càhckjng chặfutmt tay Cốakqf Khuynh Thàhckjnh, mởbpgk miệesabng nhấczkft quáphqfn: "Khuynh Khuynh, anh rấczkft cao hứztcing, em cóztci thểcausynck anh ăcausn dấczkfm."

Đtqqvưghpummytng Thờmmyti nóztcii xong cârxdiu đeydróztci, đeydrtqqvt nhiêfefrn ngừtqqvng cưghpuffsdc bộtqqv lạcdnli.

Cốakqf Khuynh Thàhckjnh cũxfiyng dừtqqvng lạcdnli theo anh.

Đtqqvưghpummytng Thờmmyti nắrobqm bàhckjn tay kháphqfc củnbvva Cốakqf Khuynh Thàhckjnh lêfefrn, lôjdoei kétiezo côjdoe xoay lạcdnli, đeydrcausjdoehckjyncknh đeydrztcing đeydrakqfi diệesabn, nhìynckn chằmipym chằmipym vàhckjo mắrobqt côjdoe, lóztcie ra mộtqqvt tầnkxjng hàhckjo quang sáphqfng ngờmmyti mêfefr ngưghpummyti, mởbpgk miệesabng vẫzbfgn khôjdoeng nhanh khôjdoeng chậsxmhm nhưghpuxfiy, thếxdft nhưghpung nóztcii ra lờmmyti nóztcii, lạcdnli thàhckjnh tìyncknh thoạcdnli thếxdft gian, đeydráphqfnh đeydrtqqvng lòrjoang ngưghpummyti nhưghpu thếxdft: "Khuynh Khuynh, em ởbpgk trưghpuffsdc mặfutmt anh, cóztci thểcaushckjm bấczkft luậsxmhn côjdoephqfi nàhckjo, cóztci thểcauspnhly hứztcing, cóztci thểcausghpu vinh, cóztci thểcaus khôjdoeng ôjdoen nhu, cũxfiyng cóztci thểcaus cốakqfyncknh gârxdiy sựeafu, chỉamhv cầnkxjn em chârxdin thựeafuc, mặfutmc kệesab nhưghpu thếxdfthckjo, vớffsdi anh màhckjztcii, đeydrrobqu làhckj tốakqft nhấczkft."

Đtqqvưghpummytng Thờmmyti nghĩynck, mộtqqvt ngưghpummyti đeydràhckjn ôjdoeng, nếxdftu thậsxmht lòrjoang yêfefru mộtqqvt côjdoephqfi, anh tuyệesabt đeydrakqfi sẽuqqh đeydri dung túesdvng côjdoephqfi củnbvva mìyncknh muốakqfn làhckjm gìynck thìynckhckjm, dùpnhljdoepnhlng toàhckjn thếxdft giớffsdi làhckj đeydrqmgkch, anh cũxfiyng sẽuqqh khôjdoeng chúesdvt do dựeafu đeydrztcing ởbpgk sau lưghpung côjdoe, vìynckjdoe che gióztci che mưghpua.

Anh làhckjfefru Cốakqf Khuynh Thàhckjnh, cho nêfefrn côjdoephqfi anh yêfefru, cóztci thểcausbpgk trưghpuffsdc mặfutmt anh làhckjm bấczkft luậsxmhn loạcdnli phụnaio nữahjaynck, khôjdoeng cầnkxjn hoàhckjn mỹrolx, khôjdoeng cầnkxjn phụnaioc tùpnhlng, khôjdoeng cầnkxjn ôjdoen nhu quan târxdim, khôjdoeng cầnkxjn ủnbvvy khúesdvc cầnkxju toàhckjn.

rjoang Cốakqf Khuynh Thàhckjnh, trong nháphqfy mắrobqt trởbpgkfefrn ủnbvvczkfm, mắrobqt côjdoe nổrzpbi lêfefrn mộtqqvt tia ấczkfm áphqfp, côjdoe cảahjam đeydrtqqvng cóztci chút muốakqfn khóztcic, thếxdft nhưghpung côjdoe lạcdnli cưghpummyti lêfefrn, nhìynckn qua cao ngưghpummyti đeydràhckjn ôjdoeng cao hơcdnln chíwnegnh mìyncknh nhiềrobqu, nũxfiyng nịqmgku mởbpgk miệesabng nóztcii: "Thờmmyti, anh nhưghpu vậsxmhy sẽuqqhhckjm em hưghpu."

"Côjdoephqfi củnbvva anh, anh khôjdoeng chiềrobqu, thìynck ai chiềrobqu?"

Đtqqvưghpummytng Thờmmyti nóztcii cârxdiu nóztcii nàhckjy, thậsxmht thàhckj khôjdoeng cóztci gợgslmn sóztcing chúesdvt nàhckjo, thếxdft nhưghpung hếxdftt lầnkxjn nàhckjy tớffsdi lầnkxjn kháphqfc từtqqv trong lờmmyti nóztcii lạcdnli nghe ra mộtqqvt bộtqqv kiêfefru ngạcdnlo cuồakqfng vọxdftng.

Cốakqf Khuynh Thàhckjnh nghĩynck, cáphqfi nàhckjy đeydrcdnli kháphqfi làhckjyncknh thoạcdnli côjdoe nghe rung đeydrtqqvng lòrjoang ngưghpummyti nhấczkft.

jdoe khôjdoeng nhịqmgkn đeydrưghpugslmc ôjdoem lấczkfy cáphqfnh tay Đtqqvưghpummytng Thờmmyti, mặfutmt màhckjy hớffsdn hởbpgk, côjdoeghpummyti, chiếxdftu rọxdfti ởbpgkghpuffsdi đeydrèkljyn đeydrưghpummytng, đeydrffkqp đeydrếxdftn kinh ngưghpummyti.

Đtqqvưghpummytng Thờmmyti nhìynckn qua áphqfnh mắrobqt côjdoe, ôjdoen hòrjoaa màhckj nhu tìyncknh, anh thấczkfy đeydrưghpugslmc trêfefrn chârxdin côjdoe đeydri giàhckjy cao góztcit, nghĩynck đeydrếxdftn từtqqv kim bíwnegch huy hoàhckjng đeydrếxdftn đeydrârxdiy, đeydrãhwpb đeydri mộtqqvt đeydroạcdnln đeydrưghpummytng rấczkft dàhckji, sau đeydróztci liềrobqn ngồakqfi xổrzpbm ởbpgk trưghpuffsdc mặfutmt Cốakqf Khuynh Thàhckjnh: "Lêfefrn, anh cõxcsong em."

Cốakqf Khuynh Thàhckjnh ghétiezhckjo lưghpung Đtqqvưghpummytng Thờmmyti, tay ôjdoem lấczkfy cổrzpb ngưghpummyti đeydràhckjn ôjdoeng, khôjdoeng biếxdftt cóztci phảahjai bờmmyti vìynck ngưghpummyti đeydràhckjn ôjdoeng đeydrakqfi côjdoe dung túesdvng cùpnhlng sủnbvvng áphqfi, khiếxdftn cho tinh thầnkxjn côjdoeztci chúesdvt phấczkfn khởbpgki, miệesabng thảahjao luậsxmhn cóztci vẻpmglcdnli nhiêfefr̀u.

Đtqqvưghpummytng Thờmmyti khôjdoeng cóztci chúesdvt nàhckjo làhckj khôjdoeng kiêfefrn nhẫzbfgn bôjdoèi côjdoeztcii đeydrôjdoeng nóztcii târxdiy, kétiezo tớffsdi sau cùpnhlng, Cốakqf Khuynh Thàhckjnh khôjdoeng cẩynckn thậsxmhn, lạcdnli nhắrobqc tớffsdi Trầnkxjn Mặfutmc Thârxdim.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.