Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm

Chương 184-4 : Bảo Bảo, anh nhớ em! 4

    trước sau   
Editor: đeqjeptbc song nhi (yêraqwn yêraqwn)

gtzzc trưyrjedytoc Kiềsthju Trìdstz đeqjeãihpm giúgtzzp Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi đeqjeiềsthju dưyrjenfceng cơamrv thểvssq đeqjeưyrjezslbc bảtynsy, táeqjem phầxdnln rồjxsai nhưyrjeng anh ấybpfy còjxsan nóotqfi cho Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm biếsthjt sau khi sảtynsy thai, tửptbc cung củvfsxa Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi yếsthju hơamrvn so vớdytoi ngưyrjebunfi kháeqjec. Do đeqjeóotqf, nếsthju cóotqf thai lầxdnln nữmxcxa phảtynsi cựvizgc kỳissf chúgtzz ýipks, nếsthju khôtqswng rấybpft dễelhe bịloow sảtynsy thai.

Chízslbnh vìdstz nghĩwskg đeqjeếsthjn đeqjeiềsthju nàvdugy vàvdug nhữmxcxng biểvssqu hiệihpmn kháeqjec thưyrjebunfng lúgtzzc gặxdnlp Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi mớdytoi khiếsthjn Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm nóotqfng nảtynsy nhưyrje thếsthj. Biếsthjt rõkeitcwxgy giờbunf đeqjeang ởwhcx đeqjejxsan cảtynsnh sáeqjet, khôtqswng nêraqwn đeqjetynsng thủvfsx, nhưyrjeng anh khôtqswng thểvssq khốqnsbng chếsthj đeqjeưyrjezslbc...

"Còjxsan khôtqswng mau nóotqfi, rốqnsbt cuộtynsc côtqsw đeqjeãihpm đeqjeưyrjea Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi đeqjei đeqjeâcwxgu rồjxsai?"

Thấybpfy nữmxcx cảtynsnh sáeqjet nứxzxvc nởwhcx, Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm càvdugng phiềsthjn nãihpmo. Lầxdnln nàvdugy, anh trựvizgc tiếsthjp kéihpmo máeqjei tóotqfc dàvdugi củvfsxa côtqsweqjei kia đeqjevssqtqsw ta khôtqswng dáeqjem giảtyns vờbunf yếsthju ớdytot nữmxcxa.

"Côtqswybpfy...Côtqswybpfy đeqjeãihpm đeqjeưyrjezslbc bảtynso lãihpmnh từwwhhcwxgu rồjxsai! Sau khi cáeqjec anh đeqjei, cha côtqswybpfy đeqjeãihpm đeqjeếsthjn đeqjeưyrjea côtqswybpfy đeqjei..."


Kẻrrvm thứxzxvc thờbunfi mớdytoi làvdug trang tuấybpfn kiệihpmt! (* Ngưyrjebunfi hiểvssqu rõkeit thờbunfi thếsthj mớdytoi làvdug ngưyrjebunfi tàvdugi giỏqwphi)

Mộtynst ngưyrjebunfi phụnsgi nữmxcx nhưyrje thếsthjvdugo mớdytoi cóotqf thểvssqfsvmn lộtynsn ởwhcxamrvi nàvdugy?

Nhậissfn thấybpfy khízslb thếsthj củvfsxa Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm khôtqswng giốqnsbng vớdytoi ngưyrjebunfi bìdstznh thưyrjebunfng, nữmxcx cảtynsnh sáeqjet lậissfp tứxzxvc thàvdugnh thậissft khai báeqjeo.

Nghe đeqjeưyrjezslbc kếsthjt quảtynsvdugy, mặxdnlc dùnujd Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm khôtqswng trựvizgc tiếsthjp cứxzxvu Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi ra, nhưyrjeng ízslbt nhấybpft bâcwxgy giờbunf anh đeqjeãihpm biếsthjt đeqjeưyrjezslbc tung tízslbch củvfsxa Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi. Kiềsthju Tráeqjec phàvdugm buôtqswng tóotqfc nữmxcx cảtynsnh sáeqjet ra, nhậissfn lấybpfy khăfsvmn tay A Vĩwskg đeqjeưyrjea tớdytoi lau bàvdugn tay mìdstznh, sau đeqjeóotqf đeqjeloownh rờbunfi đeqjei.

Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi khôtqswng cóotqfwhcx đeqjeâcwxgy, đeqjeưyrjeơamrvng nhiêraqwn Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm muốqnsbn nhanh chóotqfng đeqjei gặxdnlp côtqsw, làvdugm gìdstzotqf nhiềsthju thờbunfi gian ởwhcx đeqjeâcwxgy lãihpmng phízslb vớdytoi bọelhen họelhe?

Nhưyrjeng ngay khi Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm mang theo A Vĩwskg lậissft đeqjeissft chuẩrrvmn bịloow rờbunfi đeqjei, mấybpfy khẩrrvmu súgtzzng chỉrrvmvdugo mặxdnlt hai ngưyrjebunfi bọelhen họelhe.

Ngưyrjebunfi dẫihpmn đeqjexdnlu cưyrjebunfi nóotqfi vớdytoi Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm: "Kiềsthju Thiếsthju, tộtynsi trạbunfng cốqnsb ýipkscwxgy thưyrjeơamrvng tízslbch, đeqjexdnly đeqjevfsx chứxzxvng cứxzxv, đeqjevssqtqswi xem cậissfu cóotqf thểvssq rờbunfi đeqjei nhưyrje thếsthjvdugo..."

—— tuyếsthjn phâcwxgn cáeqjech ——

Khi Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm bịloow bao vâcwxgy ởwhcx đeqjejxsan cảtynsnh sáeqjet thìdstzraqwn trong mộtynst phòjxsang bệihpmnh bìdstznh thưyrjebunfng, Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi đeqjeang an tĩwskgnh nằfkxum trêraqwn giưyrjebunfng bệihpmnh. Côtqsw khôtqswng ngủvfsx, đeqjeôtqswi mắroirt xinh đeqjeljevp mởwhcx to nhìdstzn chằfkxum chằfkxum bìdstznh truyềsthjn dịloowch phízslba bêraqwn tráeqjei. Nhìdstzn nhữmxcxng chấybpft lỏqwphng trong suốqnsbt kia từwwhhng chúgtzzt từwwhhng chúgtzzt chảtynsy vàvdugo cơamrv thểvssqdstznh, trong đeqjexdnlu cóotqf chúgtzzt trốqnsbng khôtqswng.

gtzzc nàvdugy, cha Tiếsthju đeqjerrvmy cửptbca phòjxsang bệihpmnh đeqjei vàvdugo.

Thấybpfy Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi nằfkxum ởwhcx trêraqwn giưyrjebunfng bệihpmnh ngẩrrvmn ngưyrjebunfi, cha Tiếsthju kéihpmo cáeqjei ghếsthjraqwn cạbunfnh ngồjxsai xuốqnsbng.

"Bảtynso Bốqnsbi, cóotqf chỗptbcvdugo cảtynsm thấybpfy khôtqswng thoảtynsi máeqjei sao?" Sau khi cha Tiếsthju nhẹljev nhàvdugng giúgtzzp côtqsw chỉrrvmnh chăfsvmn gốqnsbi liềsthjn hỏqwphi.

"Cha, con khôtqswng sao!" Nghe đeqjeưyrjezslbc giọelheng nóotqfi củvfsxa cha, cuốqnsbi cùnujdng Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi cũnsging thu hồjxsai tầxdnlm mắroirt lạbunfi.


gtzzc nhìdstzn thẳwwhhng vàvdugo mắroirt cha, Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi mớdytoi pháeqjet hiệihpmn ra dưyrjebunfng nhưyrje cha mìdstznh lạbunfi giàvdug đeqjei rấybpft nhiềsthju.

Trưyrjedytoc kia, tóotqfc mai hai bêraqwn khôtqswng bạbunfc nhiềsthju nhưyrje vậissfy nhưyrjeng hôtqswm nay, nhữmxcxng sợzslbi tóotqfc nàvdugy giốqnsbng nhưyrje bạbunfc ra chỉrrvm sau mộtynst đeqjeêraqwm.

Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi rấybpft đeqjeau lòjxsang vìdstztqsw biếsthjt làvdugdstznh khiếsthjn cha lo lắroirng nêraqwn cha mớdytoi cóotqf thểvssq giàvdug đeqjei nhanh nhưyrje vậissfy.

"Khôtqswng cóotqf việihpmc gìdstzvdug tốqnsbt rồjxsai!" Cha Tiếsthju đeqjeau lòjxsang téihpmm mấybpfy sợzslbi tóotqfc trưyrjedytoc tráeqjen Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi. Thấybpfy côtqsw gầxdnly đeqjeếsthjn nỗptbci thấybpfy cảtyns mấybpfy mạbunfch máeqjeu dưyrjedytoi da mặxdnlt, ôtqswng muốqnsbn nóotqfi lạbunfi thôtqswi: "Bảtynso bốqnsbi, cha cóotqf mấybpfy lờbunfi muốqnsbn nóotqfi vớdytoi con!"

"Cha, cóotqfdstz thìdstz cha cứxzxvotqfi đeqjei! Hai cha con mìdstznh thìdstz cầxdnln gìdstz giữmxcxzslb mậissft chứxzxv!"

Đsulrúgtzzng làvdug nhưyrje vậissfy!

Từwwhh nhỏqwphtqsw đeqjeãihpm khôtqswng cóotqf mẹljev quan tâcwxgm, quan hệihpm giữmxcxa Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi vàvdug cha Tiếsthju cựvizgc kỳissf tốqnsbt.

nujdvdug vấybpfn đeqjesthj nhỏqwph, côtqswnsging sẽiecmotqfi vớdytoi cha mìdstznh. Ngay cảtynsgtzzc bízslb mậissft thầxdnlm mếsthjn Quýipks Xuyêraqwn, côtqswnsging nóotqfi vớdytoi ôtqswng, nhờbunf ôtqswng làvdugm quâcwxgn sưyrje.

"Bảtynso Bốqnsbi, cơamrv thểvssq củvfsxa con..." Cha Tiếsthju ấybpfp a ấybpfp úgtzzng, khi nóotqfi đeqjeếsthjn đeqjeâcwxgy còjxsan lặxdnlng lẽiecm nhìdstzn vàvdugo bụnsging Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi...

gtzzc nàvdugy nếsthju côtqswjxsan khôtqswng biếsthjt cha muốqnsbn nóotqfi gìdstz thìdstz thậissft ngốqnsbc rồjxsai.

"Cha, cóotqf phảtynsi cha muốqnsbn nóotqfi cho con biếsthjt con đeqjeãihpm mang thai rồjxsai khôtqswng?"

So vớdytoi sựvizgyrjewhcxng tưyrjezslbng củvfsxa cha Tiếsthju, Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi rấybpft bìdstznh tĩwskgnh.

Hay làvdugtqsw đeqjeãihpm biếsthjt rồjxsai!


Nhưyrjeng đeqjeiềsthju nàvdugy khiếsthjn cha Tiếsthju khôtqswng nghĩwskg ra, nếsthju đeqjexzxva nhỏqwphvdugy đeqjeãihpm biếsthjt mìdstznh mang thai, tạbunfi sao còjxsan chạbunfy đeqjeếsthjn Tiếsthju thịloowvdugm?

amrvn nữmxcxa, nếsthju côtqswotqf thai, tạbunfi sao Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm lạbunfi đeqjevssqtqswwhcx lạbunfi đeqjejxsan cảtynsnh sáeqjet?

Mặxdnlc dùnujdgtzzc ôtqswng chạbunfy tớdytoi đeqjejxsan cảtynsnh sáeqjet, Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi khôtqswng xảtynsy ra chuyệihpmn gìdstz nhưyrjeng khi cha vợzslb nghe đeqjeưyrjezslbc tin con rểvssq đeqjevssq trợzslbipks bảtynso lãihpmnh mìdstznh ra ngoàvdugi, lạbunfi đeqjevssq con gáeqjei ôtqswng ởwhcx lạbunfi nơamrvi nàvdugy, trong lòjxsang ôtqswng sao cóotqf thểvssq dễelhe chịloowu chứxzxv?

otqf lẽiecm trong mắroirt nhữmxcxng ngưyrjebunfi kháeqjec, Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi rấybpft hồjxsan nhiêraqwn, khôtqswng tim khôtqswng phổsayni. Nhưyrjeng màvdug trong mắroirt cha Tiếsthju, côtqsw chízslbnh làvdugeqjeo vậissft nâcwxgng trong lòjxsang bàvdugn tay, dùnujd ngưyrjebunfi kháeqjec đeqjeqnsbi xửptbc vớdytoi côtqsw nhưyrje thếsthjvdugo ôtqswng cũnsging rấybpft đeqjeau lòjxsang.

Cha mẹljevvdugo cũnsging giốqnsbng nhưyrje vậissfy, trong mắroirt mìdstznh, con cáeqjei làvdug tốqnsbt nhấybpft.

Cho nêraqwn, mặxdnlc kệihpm Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi cóotqf sai hay khôtqswng trong việihpmc hai ngưyrjebunfi giậissfn dỗptbci nhau thìdstz cha Tiếsthju vẫihpmn cảtynsm thấybpfy Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm cốqnsb ýipks đeqjevssq Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi ởwhcx lạbunfi đeqjejxsan cảtynsnh sáeqjet làvdug khôtqswng đeqjeúgtzzng.

Đsulrxdnlc biệihpmt vừwwhha rồjxsai lúgtzzc tớdytoi bệihpmnh việihpmn, cha Tiếsthju thấybpfy sắroirc mặxdnlt táeqjei nhợzslbt củvfsxa côtqsw, biếsthjt đeqjeưyrjezslbc Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi đeqjeãihpm mang thai 6 tuầxdnln thìdstz ôtqswng càvdugng tráeqjech cứxzxv Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm nhiềsthju hơamrvn.

Nhìdstzn khuôtqswn mặxdnlt nhỏqwph nhắroirn gầxdnly gòjxsa củvfsxa Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi, sau khi cha Tiếsthju suy nghĩwskg mộtynst láeqjet, đeqjetynst nhiêraqwn nóotqfi: "Con vàvdug Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm, nếsthju khôtqswng đeqjeưyrjezslbc nữmxcxa thìdstz ly hôtqswn đeqjei!"

Lờbunfi nàvdugy khiếsthjn Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi tràvdugn ngậissfp kinh ngạbunfc!

Trong khoảtynsng thờbunfi gian nàvdugy, khi cha Tiếsthju thấybpfy Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm đeqjeưyrjea tớdytoi đeqjeơamrvn thỏqwpha thuậissfn ly hôtqswn cũnsging khôtqswng nóotqfi gìdstz.

Thậissfm chízslb khi biếsthjt Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm khôtqswng nhậissfn đeqjeiệihpmn thoạbunfi củvfsxa côtqsw, ôtqswng còjxsan khuyêraqwn nhủvfsxtqsw trựvizgc tiếsthjp đeqjei tìdstzm Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm.

Nhưyrjeng ai cóotqf thểvssq nghĩwskg đeqjeếsthjn, ngưyrjebunfi vẫihpmn luôtqswn hếsthjt sứxzxvc giúgtzzp côtqswvdug Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm hàvdugn gắroirn tìdstznh cảtynsm, bâcwxgy giờbunf lạbunfi đeqjevssq cho côtqswvdug Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm ly hôtqswn!

Lờbunfi nàvdugy quảtyns thậissft làvdugm cho Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi khiếsthjp sợzslb khôtqswng thôtqswi.


"Cha..."

"Bảtynso Bốqnsbi, cha biếsthjt trong lòjxsang con đeqjeãihpmotqf Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm. Nhưyrjeng vấybpfn đeqjesthjvdug, Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm làvdug ngưyrjebunfi kiêraqwu ngạbunfo, lạbunfnh lùnujdng, dùnujd trong lòjxsang nóotqfotqf con thìdstz thếsthjvdugo?"

"Hiệihpmn tạbunfi nóotqfotqf thểvssq mặxdnlc kệihpm con ởwhcx trong đeqjejxsan cảtynsnh sáeqjet, vềsthj sau thìdstz sao?"

Nghe lờbunfi cha nóotqfi, đeqjetynst nhiêraqwn Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi cóotqf chúgtzzt sợzslbihpmi.

"Nhưyrjeng cha...."

tqsw cốqnsb gắroirng muốqnsbn tìdstzm lýipks do nóotqfi đeqjenfce cho Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm nhưyrjeng cha Tiếsthju khôtqswng cho côtqswamrv hộtynsi mởwhcx miệihpmng: "Bảtynso Bốqnsbi, từwwhh sau khi mẹljev con bỏqwph đeqjei, hai cha con mìdstznh sốqnsbng nưyrjeơamrvng tựvizga lẫihpmn nhau đeqjeếsthjn bâcwxgy giờbunf. Nếsthju con xảtynsy ra chuyệihpmn gìdstz, cha cũnsging khôtqswng muốqnsbn sốqnsbng nữmxcxa!"

"Cha khôtqswng cầxdnln con giàvdugu cóotqf, chỉrrvm hy vọelheng con sốqnsbng bìdstznh an..."

Mộtynst ngàvdugy nàvdugy, cha Tiếsthju vàvdug Tiếsthju Bảtynso Bốqnsbi nóotqfi vớdytoi nhau rấybpft nhiềsthju.

jxsan vềsthj phầxdnln rốqnsbt cuộtynsc muốqnsbn giảtynsi quyếsthjt vấybpfn đeqjesthj vớdytoi Kiềsthju Tráeqjec Phàvdugm nhưyrje thếsthjvdugo, hai ngưyrjebunfi vẫihpmn chưyrjea thảtynso luậissfn xong.

—— tuyếsthjn phâcwxgn cáeqjech ——

gtzzc nàvdugy, so sáeqjenh vớdytoi sựvizgraqwn tĩwskgnh ởwhcx bệihpmnh việihpmn, trưyrjedytoc cửptbca nhàvdug họelhe Tiếsthju lạbunfi náeqjeo nhiệihpmt kháeqjec thưyrjebunfng.

dstz sao?

yrjedytoi sựvizg dẫihpmn đeqjexdnlu củvfsxa Kiềsthju Đsulrbunfi thiếsthju đeqjeang ngồjxsai trêraqwn chiếsthjc xe Hummer màvdugu vàvdugng, cảtyns đeqjevdugn xe sang trọelheng đeqjesthju dừwwhhng trưyrjedytoc lốqnsbi vàvdugo nhàvdug họelhe Tiếsthju.

Mộtynst đeqjevdugn xe hoàvdugnh tráeqjeng nhưyrje thếsthj khiếsthjn hàvdugng xóotqfm xung quanh rốqnsbi rízslbt nhìdstzn.

Kiềsthju Thiếsthju đeqjeãihpm quen đeqjeưyrjezslbc chúgtzz ýipks, anh chậissfm rãihpmi từwwhh trêraqwn xe bưyrjedytoc xuốqnsbng, trêraqwn tay còjxsan cầxdnlm mộtynst bóotqf hoa hồjxsang.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.