Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm

Chương 157-3 : Em muốn gả cho anh sao? Vs Có từng hối hận? 3

    trước sau   
Editor: đmicpowvd song nhi (yêahhwn yêahhwn)

"..." Côrdfs nhìqjnqn anh mộaxyrt lúncgkc lâvdhzu vẫkiign khôrdfsng nórlvyi gìqjnq.

Thậkiigt ra côrdfs rấadpnt muốadpnn hỏajjmi anh, khôrdfsng phảlkxhi đmicpâvdhzy làzbsb đmicpiềgyvju anh hy vọsebrng nhấadpnt sao?

Ngưegmdllxqi luôrdfsn muốadpnn phảlkxhi córlvy khoảlkxhng cálvqxch làzbsb Đbxzkàzbsbm Duậkiigt anh!

vdhzy giờllxq ngưegmdllxqi oálvqxn trálvqxch vẫkiign làzbsb anh!

"Vậkiigy anh hy vọsebrng em đmicpadpni xửaemq vớkzwki anh nhưegmd thếaemqzbsbo?" Sau mộaxyrt hồddghi suy nghĩsipx, côrdfs hỏajjmi.


ncgkc nàzbsby côrdfsjopxng bắcnndt đmicpkzwku córlvy chúncgkt mờllxq mịceyct khôrdfsng hiểddghu.

"Anh... Chúncgkng ta khôrdfsng phảlkxhi đmicpãydkb..." Bọsebrn họsebr đmicpãydkbzbsbm chuyệskayn thâvdhzn mậkiigt nhấadpnt trêahhwn đmicpllxqi, vậkiigy màzbsbrdfs lạsavvi xem làzbsb rấadpnt bìqjnqnh thưegmdllxqng. Vừzdaoa nghĩsipx tớkzwki sau nàzbsby córlvy ngưegmdllxqi đmicpàzbsbn ôrdfsng khálvqxc lưegmdu lạsavvi cálvqxc loạsavvi dấadpnu ấadpnn trêahhwn cơcnoe thểddghrdfs thìqjnq tim anh liềgyvjn cảlkxhm thấadpny đmicpau nhórlvyi. 

Chícnndnh cảlkxhm giálvqxc nàzbsby khiếaemqn anh quyếaemqt đmicpceycnh hôrdfsm nay phảlkxhi tìqjnqm gặlkxhp côrdfs cho bằkzwkng đmicpưegmdaemqc.

"Anh Duậkiigt, thậkiigt ra thìqjnq việskayc nàzbsby khôrdfsng quan trọsebrng." Quan trọsebrng làzbsb anh đmicpceycnh làzbsbm thếaemqzbsbo, trong lòjhinng anh córlvy em hay khôrdfsng?

Nhưegmdng nhữzvatng lờllxqi nàzbsby trưegmdkzwkc đmicpâvdhzy côrdfs đmicpãydkbrlvyi quálvqx nhiềgyvju lầkzwkn, ngay chícnndnh côrdfsjopxng cảlkxhm thấadpny lờllxqi kịceycch córlvy chúncgkt nhàzbsbm chálvqxn. Nếaemqu đmicpãydkb nhưegmd vậkiigy thìqjnq cầkzwkn gìqjnq phảlkxhi nórlvyi ra?

"Khôrdfsng quan trọsebrng? Em thậkiigt sựwgew cảlkxhm thấadpny nhữzvatng đmicpiềgyvju nàzbsby khôrdfsng quan trọsebrng chúncgkt nàzbsbo sao?" Lầkzwkn nàzbsby, anh tứceycc đmicpếaemqn nhe răbqnvng trợaemqn mắcnndt.

"Vậkiigy em nórlvyi cho anh biếaemqt, cálvqxi gìqjnq mớkzwki làzbsb quan trọsebrng?"

Chỉlvqx cầkzwkn côrdfs khôrdfsng xa cálvqxch vớkzwki anh nhưegmd vậkiigy nữzvata, anh nhấadpnt đmicpceycnh sẽapktzbsbm đmicpưegmdaemqc.

"Em cũjopxng khôrdfsng biếaemqt..." 

Mụaxyrc tiêahhwu củapyka côrdfs rấadpnt rõrbwyzbsbng, nhanh chórlvyng lớkzwkn lêahhwn rồddghi gảlkxh cho anh. Nhưegmdng dưegmdllxqng nhưegmd anh chưegmda bao giờllxq nghĩsipx tớkzwki đmicpiềgyvju nàzbsby, dầkzwkn dầkzwkn côrdfsjopxng bắcnndt đmicpkzwku hoàzbsbi nghi sựwgew cốadpn chấadpnp củapyka mìqjnqnh córlvy đmicpúncgkng hay khôrdfsng?

rdfszbsbbqnvng côrdfsng chúncgka, côrdfsrlvy kiêahhwu ngạsavvo củapyka mìqjnqnh. Nhưegmdng trưegmdkzwkc mặlkxht Đbxzkàzbsbm Duậkiigt, côrdfs đmicpãydkb đmicpem sựwgew kiêahhwu ngạsavvo đmicpórlvy dẫkiigm nálvqxt dưegmdkzwki lòjhinng bàzbsbn châvdhzn mấadpnt rồddghi.

Thậkiigt ra Anna biếaemqt, nếaemqu lúncgkc nàzbsby côrdfsrlvyi muốadpnn hai ngưegmdllxqi ởavxjahhwn nhau thìqjnqrlvy lẽapkt anh sẽapkt suy nghĩsipx mộaxyrt chúncgkt.

Nhưegmdng...


rdfs khôrdfsng hy vọsebrng tìqjnqnh yêahhwu củapyka bọsebrn họsebr chỉlvqx từzdao mộaxyrt phícnnda. Tìqjnqnh yêahhwu nhưegmd thếaemq, vừzdaoa khôrdfsng lâvdhzu bềgyvjn vừzdaoa khiếaemqn anh cảlkxhm thấadpny chálvqxn ghékopit, đmicpãydkb vậkiigy thìqjnq khôrdfsng nêahhwn bắcnndt đmicpkzwku.

"..."

Đbxzkàzbsbm Duậkiigt cũjopxng khôrdfsng nghĩsipx tớkzwki mìqjnqnh dâvdhzy dưegmda hơcnoen nửaemqa ngàzbsby lạsavvi nhậkiign đmicpưegmdaemqc đmicpálvqxp álvqxn nàzbsby từzdaordfs. Trong lúncgkc nhấadpnt thờllxqi, cảlkxh hai đmicpgyvju trầkzwkm mặlkxhc.

"Anh xem, lạsavvi lãydkbng phícnnd thờllxqi gian rồddghi. Em còjhinn córlvy chúncgkt việskayc, em..."

rdfs muốadpnn nórlvyi côrdfs phảlkxhi đmicpi trưegmdkzwkc.

Mỗowvdi lầkzwkn Lăbqnvng côrdfsng chúncgka vàzbsb anh gặlkxhp nhau, phầkzwkn lớkzwkn làzbsb anh rờllxqi đmicpi trưegmdkzwkc, côrdfs ngâvdhzy ngốadpnc nhìqjnqn theo bórlvyng lưegmdng anh.

jhinn lầkzwkn nàzbsby, côrdfs muốadpnn mìqjnqnh rờllxqi đmicpi trưegmdkzwkc. Giốadpnng nhưegmd ngàzbsby đmicpórlvy, sau khi thâvdhzn mậkiigt, côrdfs nhanh chórlvyng mặlkxhc álvqxo ngủapyk từzdao trong phòjhinng tắcnndm chạsavvy trốadpnn.

Anh khôrdfsng biếaemqt rằkzwkng mỗowvdi lầkzwkn nhìqjnqn anh rờllxqi đmicpi nhưegmd vậkiigy đmicpadpni vớkzwki côrdfszbsb mộaxyrt loạsavvi đmicpau khổzpig, côrdfs khôrdfsng muốadpnn tiếaemqp tụaxyrc chịceycu đmicpwgewng sựwgew đmicpau khổzpigzbsby nữzvata.

Anna ung dung xoay ngưegmdllxqi, chuẩiurdn bịceycegmdkzwkc đmicpi thìqjnq nghe mộaxyrt giọsebrng nórlvyi truyềgyvjn tớkzwki:

"Em rấadpnt muốadpnn gảlkxh cho anh phảlkxhi khôrdfsng?"

Giọsebrng nórlvyi củapyka Duậkiigt Tiểddghu Gia córlvy chúncgkt khàzbsbn khàzbsbn, so vớkzwki bìqjnqnh thưegmdllxqng thìqjnq nhỏajjmcnoen rấadpnt nhiềgyvju.

Nhưegmdng khôrdfsng biếaemqt vìqjnq sao, khi nghe đmicpưegmdaemqc giọsebrng nórlvyi nàzbsby, đmicpôrdfsi mắcnndt đmicpàzbsbo hoa xinh đmicpwedyp củapyka Lăbqnvng côrdfsng chúncgka liềgyvjn lórlvye sálvqxng...

—— tuyếaemqn phâvdhzn cálvqxch ——


"Diệskayp Tửaemq Hi - ngưegmdllxqi thừzdaoa kếaemq tậkiigp đmicpzbsbn Diệskayp Thịceyc tuyêahhwn bốadpn sắcnndp kếaemqt hôrdfsn vớkzwki Mãydkb Việskayn Việskayn - tiểddghu thưegmd tậkiigp đmicpzbsbn Mãydkb thịceyc!"

Tin tứceycc bắcnndt đmicpkzwku truyềgyvjn khắcnndp ngõrbwy lớkzwkn ngõrbwy nhỏajjm củapyka thàzbsbnh phốadpn.

rlvyzbsbi tờllxqlvqxo còjhinn vìqjnq hai ngưegmdllxqi màzbsb biêahhwn tậkiigp ra đmicpapyk loạsavvi câvdhzu chuyệskayn tìqjnqnh yêahhwu lãydkbng mạsavvn. Nàzbsbo làzbsbncgkc trưegmdkzwkc hai ngưegmdllxqi du họsebrc ởavxjegmdkzwkc ngoàzbsbi vừzdaoa thấadpny đmicpãydkbahhwu, sau đmicpórlvy  vìqjnq hiểddghu lầkzwkm màzbsb chia tay, lầkzwkn nàzbsby vềgyvjegmdkzwkc lạsavvi lưegmdu luyếaemqn khôrdfsng quêahhwn nêahhwn nốadpni lạsavvi tìqjnqnh xưegmda...đmicpapyk loạsavvi môrdfscnndp tổzpigng giálvqxm đmicpadpnc bálvqx đmicpsavvo cũjopxcnndch.

rlvym lạsavvi, tin tứceycc nàzbsby xôrdfsn xao khắcnndp cảlkxh thàzbsbnh phốadpn, nhữzvatng ngưegmdllxqi hâvdhzm mộaxyr Diệskayp Tửaemq Hi càzbsbng kícnndch đmicpaxyrng hơcnoen.

Mọsebri ngưegmdllxqi đmicpgyvju quan tâvdhzm đmicpếaemqn hìqjnqnh tưegmdaemqng thiếaemqu gia nhàzbsb giàzbsbu củapyka anh, nhấadpnt làzbsb nhữzvatng lầkzwkn anh khoe khoang vềgyvj sựwgew giàzbsbu córlvy. Kểddgh từzdao đmicpórlvyrlvy nhiềgyvju côrdfslvqxi đmicpgyvju nórlvyi muốadpnn trởavxj thàzbsbnh mợaemq Diệskayp.

qjnq vậkiigy, khi córlvy tin tứceycc Diệskayp Thiếaemqu Gia muốadpnn kếaemqt hôrdfsn, mạsavvng xãydkb hộaxyri rấadpnt nálvqxo nhiệskayt.

Ngưegmdllxqi qua đmicpưegmdllxqng A bàzbsby tỏajjm: "Chồddghng ơcnoei, anh khôrdfsng đmicpưegmdaemqc cưegmdkzwki ngưegmdllxqi phụaxyr nữzvat khálvqxc, anh chỉlvqxrlvy thểddgh lấadpny em!"

Ngưegmdllxqi qua đmicpưegmdllxqng B nórlvyi: "Ôlvqxng xãydkb, nếaemqu anh yêahhwu em thìqjnq đmicpzdaong kếaemqt hôrdfsn màzbsb!"

jhinn córlvy ngưegmdllxqi trựwgewc tiếaemqp bàzbsby tỏajjm: "Làzbsbm gìqjnqrlvyqjnqnh yêahhwu đmicpícnndch thựwgewc chứceyc, chẳaemqng qua làzbsb củapyk cảlkxhi cùajjmng rau thốadpni màzbsb thôrdfsi!"

Đbxzkâvdhzy đmicpưegmdaemqc xem nhưegmd mộaxyrt ýaxyr kiếaemqn khálvqxlvqxng suốadpnt. Córlvy đmicpiềgyvju ngưegmdllxqi hâvdhzm mộaxyr Diệskayp Tửaemq Hi rấadpnt nhiềgyvju, nếaemqu córlvy ai dálvqxm nórlvyi xấadpnu anh thìqjnq họsebr sẽapkt đmicpálvqxp trảlkxh lạsavvi trong nhálvqxy mắcnndt.

ahhwn dưegmdkzwki bìqjnqnh luậkiign củapyka ngưegmdllxqi vừzdaoa rồddghi đmicpãydkb xuấadpnt hiệskayn cálvqxc ýaxyr kiếaemqn phảlkxhn bálvqxc: "Mẹwedyrlvy, côrdfs đmicpadpn kỵadpn sao?", "Khôrdfsng ăbqnvn đmicpưegmdaemqc nho thìqjnqrlvyi nho còjhinn xanh àzbsb?", "Tưegmdơcnoeng tựwgew lầkzwku trêahhwn!"...

Đbxzkapyk loạsavvi bìqjnqnh luậkiign xuấadpnt hiệskayn.

Nhưegmdng lúncgkc nàzbsby, nhâvdhzn vậkiigt nam chícnndnh trong câvdhzu chuyệskayn lạsavvi đmicpang ngồddghi mộaxyrt mìqjnqnh trong phòjhinng làzbsbm việskayc, khôrdfsng biếaemqt suy nghĩsipxlvqxi gìqjnqzbsb ngẩiurdn ngơcnoe nhìqjnqn bầkzwku trờllxqi xanh thẳaemqm bêahhwn ngoàzbsbi cửaemqa sổzpig.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.