Hoàng Phi Sở Đặc Công Số 11

Quyển 1-Chương 30 : Thân và tâm khác biệt

    trước sau   
Thờmqdci đuhkbiểcruvm Gia Cáqsmjt Nguyệylact, Yếqsmjn Tuâotpyn vàpcmn Ngụpcsvy Thưntcm Diệylacp ba ngưntcmmqdci đuhkbang vung roi thúylacc ngựkbjfa chạydhyy đuhkbếqsmjn phủhyfr đuhkbylac củhyfra Gia Cáqsmjt Tịlkxsch, bêzhfin trong đuhkbydhyi sảvvffnh vốwpnjn luôndsvn vang vọivjtng tiếqsmjng đuhkbàpcmnn sáqsmjo hiệylacn lạydhyi đuhkbang chìwjfam trong sựkbjf vắxmesng lặwjfang chếqsmjt chócrkzc.

qsmju tưntcmơuirui từawwtntcmi thanh chủhyfry thủhyfr sắxmesc bélostn chậoaskm rãtrghi nhỏhful xuốwpnjng trêzhfin tấhyfrm thảvvffm nhung bằpvzyng lôndsvng lạydhyc đuhkbàpcmn trắxmesng đuhkbưntcmqlgmc mang vềecrx từawwt tậoaskn Tâotpyy Vựkbjfc, nhanh chócrkzng thẩzhfim thấhyfru rồwnxqi lan ra thàpcmnnh nhữgnbnng đuhkbócrkza hoa đuhkbhful thẫsuzdm. Giócrkz đuhkbêzhfim từawwt cửivjta sổmteh thổmtehi vàpcmno, mang theo hơuirui lạydhynh làpcmnm tảvvffn đuhkbi mùiwhri huâotpyn hưntcmơuirung trong căpssln phòqsmjng xa hoa lãtrghng phíwpnj. Bêzhfin dưntcmawwti áqsmjnh nếqsmjn sáqsmjng rựkbjfc, khuôndsvn mặwjfat giàpcmn nua củhyfra Gia Cáqsmjt Tịlkxsch lộyuuf vẻrtqo kinh hoàpcmnng, tay bịlkxst chặwjfat cổmteh, khôndsvng thểcruv tin nhìwjfan đuhkbevuma bélostqsmji cao khôndsvng đuhkbếqsmjn vai mìwjfanh. Cáqsmjt trong chiếqsmjc đuhkbwnxqng hồwnxqqsmjt chậoaskm rãtrghi chảvvffy xuốwpnjng, cuốwpnji cùiwhrng lãtrgho nặwjfang nềecrx gụpcsvc xuốwpnjng trêzhfin mặwjfat đuhkbhyfrt.

“Ngưntcmơuirui cầdabcu xin ta tha cho ngưntcmơuirui?” Bélostqsmji nócrkzi giọivjtng rấhyfrt nhẹsuzd, nàpcmnng cúylaci đuhkbdabcu dùiwhrng khócrkze mắxmest liếqsmjc vềecrx phíwpnja lãtrgho nhâotpyn, dạydhypcmny lạydhyi sôndsvi tràpcmno khiếqsmjn nàpcmnng cơuiru hồwnxq nhưntcm muốwpnjn nôndsvn ra.

wjfanh ảvvffnh đuhkbwpnjng thi thểcruv củhyfra đuhkbáqsmjm ngưntcmmqdci Hiệylacp Tưntcmơuirung trong mộyuuft đuhkbêzhfim kia giốwpnjng nhưntcm luồwnxqng đuhkbiệylacn khôndsvng ngừawwtng kíwpnjch thíwpnjch thầdabcn kinh củhyfra nàpcmnng. Côndsvlost chậoaskm rãtrghi quay đuhkbdabcu sang, thấhyfrp giọivjtng nócrkzi: “Từawwtng cócrkz nhiềecrxu ngưntcmmqdci cũntcmng cầdabcu xin ngưntcmơuirui nhưntcm vậoasky, xin ngưntcmơuirui tha cho cáqsmjc nàpcmnng, tạydhyi sao ngưntcmơuirui lạydhyi khôndsvng tha?”

Gia Cáqsmjt Tịlkxsch gụpcsvc trêzhfin mặwjfat đuhkbhyfrt, trêzhfin cổmtehqsmju tưntcmơuirui vẫsuzdn tuôndsvn ra nhưntcm suốwpnji, lãtrgho quýcruv tộyuufc quen sốwpnjng an nhàpcmnn sung sưntcmawwtng rấhyfrt sợqlgm chếqsmjt hiệylacn tạydhyi đuhkbang run rẩzhfiy toàpcmnn thâotpyn, khôndsvng ngừawwtng vưntcmơuirun cáqsmjnh tay đuhkbdabcy máqsmju trưntcmmqdcn bòqsmj vềecrx phíwpnja trưntcmawwtc, tựkbjfa nhưntcm muốwpnjn rờmqdci xa đuhkbevuma trẻrtqo giốwpnjng nhưntcm ma quỷtrznpcmny. Máqsmju tưntcmơuirui kélosto thàpcmnnh mộyuuft đuhkbưntcmmqdcng dàpcmni trêzhfin mặwjfat đuhkbhyfrt, chócrkzi mắxmest đuhkbếqsmjn kinh ngưntcmmqdci.

“Ngưntcmơuirui đuhkbãtrgh sốwpnjng quáqsmjotpyu, đuhkbếqsmjn lúylacc phảvvffi trảvvff giáqsmj rồwnxqi. Ôuirung trờmqdci khôndsvng thu ngưntcmơuirui thìwjfa ta tớawwti thu.” Mộyuuft âotpym thanh giòqsmjn tan vang lêzhfin, lưntcmordhi chủhyfry thủhyfr khôndsvng do dựkbjf chélostm ngang cổmteh Gia Cáqsmjt Tịlkxsch, cắxmest đuhkbevumt xưntcmơuirung khiếqsmjn đuhkbdabcu lãtrgho lậoaskp tứevumc lìwjfaa khỏhfuli ngưntcmmqdci, máqsmju phun tung tócrkze thàpcmnnh vòqsmji, nhuộyuufm mặwjfat đuhkbhyfrt tíwpnjm đuhkben.


Sởydhy Kiềecrxu cầdabcm cáqsmji đuhkbdabcu vẫsuzdn chưntcma nhắxmesm mắxmest củhyfra Gia Cáqsmjt Tịlkxsch, mặwjfat khôndsvng chúylact biểcruvu tìwjfanh nélostm cáqsmji *thịlkxsch* xuốwpnjng đuhkbhyfrt, quay đuhkbdabcu đuhkbi vềecrx phíwpnja mưntcmmqdci tiểcruvu nữgnbnndsv đuhkbang co cụpcsvm trong gócrkzc. Bọivjtn nhỏhful hoảvvffng sợqlgm nhìwjfan nàpcmnng, trong mắxmest cáqsmjc nàpcmnng, đuhkbevuma bélostqsmji đuhkbyuuft nhiêzhfin thoáqsmjt khỏhfuli dâotpyy trócrkzi, to gan lớawwtn mậoaskt giếqsmjt chếqsmjt Gia Cáqsmjt lãtrgho gia nàpcmny quảvvff thựkbjfc đuhkbzhfin cuồwnxqng nhưntcm áqsmjc quỷtrzn từawwtntcmawwti đuhkblkxsa ngụpcsvc, khôndsvng hềecrx ýcruv thứevumc rằpvzyng nếqsmju khôndsvng cócrkzndsvlost, giờmqdc phúylact nàpcmny bọivjtn họivjt sẽfzuz khôndsvng cócrkz mấhyfry ngưntcmmqdci còqsmjn sốwpnjng sócrkzt.

losto mộyuuft côndsvlost khoảvvffng hơuirun mưntcmmqdci tuổmtehi tưntcmawwtng mạydhyo thanh túylac ra, chỉqbcq thấhyfry nàpcmnng đuhkbãtrgh sợqlgm đuhkbếqsmjn sắxmesc mặwjfat trắxmesng bệylacch, ngay cảvvffcrkzi chuyệylacn cũntcmng khôndsvng đuhkbưntcmqlgmc, Sởydhy Kiềecrxu cúylaci đuhkbdabcu, nhàpcmnn nhạydhyt cấhyfrt giọivjtng trong trẻrtqoo hỏhfuli: “Sợqlgm sao?”

ndsvlost kia vẫsuzdn mởydhy to hai mắxmest, khôndsvng ngừawwtng run rẩzhfiy, sợqlgmwjfanh sẽfzuz trởydhy thàpcmnnh thi thểcruv khôndsvng đuhkbdabcu thứevum hai, nưntcmawwtc mắxmest nưntcmawwtc mũntcmi đuhkbwnxqng loạydhyt chảvvffy xuốwpnjng nhưntcmng cũntcmng khôndsvng dáqsmjm pháqsmjt ra mộyuuft tiếqsmjng.

“Nếqsmju sợqlgm thìwjfazhfiu lêzhfin đuhkbi.”

iwhr sao cũntcmng làpcmn đuhkbevuma trẻrtqo nhàpcmn nghèsetbo, tuy nhỏhful tuổmtehi nhưntcmng đuhkbãtrgh sớawwtm hiểcruvu chuyệylacn, nàpcmnng vộyuufi vàpcmnng lắxmesc đuhkbdabcu, khócrkzc ròqsmjng nócrkzi: “Sẽfzuz khôndsvng kêzhfiu, ta cáqsmji gìwjfantcmng khôndsvng thấhyfry, xin ngưntcmơuirui tha cho ta.”

Sởydhy Kiềecrxu khôndsvng nhịlkxsn đuhkbưntcmqlgmc khẽfzuz nhíwpnju màpcmny, “Ta nócrkzi khôndsvng rõpvzy sao, kêzhfiu to lêzhfin.”

“Van xin ngưntcmơuirui.” Đqlgmevuma trẻrtqo lắxmesp bắxmesp, liêzhfin tụpcsvc khócrkzc lócrkzc cầdabcu khẩzhfin: “Xin tha cho ta, ta nguyệylacn làpcmnm trâotpyu làpcmnm ngựkbjfa… Ánzvl!”

Sởydhy Kiềecrxu vung chủhyfry thủhyfrzhfin, hàpcmni tửivjt vốwpnjn còqsmjn thấhyfrp giọivjtng cầdabcu khẩzhfin thấhyfry thếqsmj thìwjfa nhấhyfrt thờmqdci lớawwtn tiếqsmjng la lêzhfin, chỉqbcq nghe *phậoaskp* mộyuuft tiếqsmjng, thanh chủhyfry thủhyfr sắxmesc bélostn lưntcmawwtt qua cổmtehpcmnng cắxmesm thẳcruvng vàpcmno cộyuuft giưntcmmqdcng ởydhy phíwpnja sau. Đqlgmevuma trẻrtqo tửivjt bịlkxs kinh sợqlgm nhưntcmng khôndsvng mảvvffy may cócrkz chúylact thưntcmơuirung tíwpnjch.

“Lãtrgho gia, đuhkbãtrgh xảvvffy ra chuyệylacn gìwjfa… A! Giếqsmjt ngưntcmmqdci!” Gãtrgh ngưntcmmqdci hầdabcu nhỏhful tuổmtehi canh giữgnbnydhy ngoàpcmni cửivjta nghe thấhyfry tiếqsmjng đuhkbyuufng, cẩzhfin thậoaskn thòqsmj đuhkbdabcu vàpcmno, chưntcma nócrkzi hếqsmjt lờmqdci thìwjfa đuhkbãtrgh thấhyfry Gia Cáqsmjt Tịlkxsch toàpcmnn thâotpyn đuhkbdabcy máqsmju nằpvzym trêzhfin mặwjfat đuhkbhyfrt, lậoaskp tứevumc hồwnxqn phi pháqsmjch táqsmjn, sợqlgmtrghi kêzhfiu to mộyuuft tiếqsmjng rồwnxqi ngãtrgh ngồwnxqi ra trêzhfin mặwjfat đuhkbhyfrt.

Mộyuuft lúylacc sau gãtrgh mớawwti chậoaskt vậoaskt bòqsmj dậoasky, lảvvffo đuhkbvvffo bỏhful chạydhyy ra ngoàpcmni. Sởydhy Kiềecrxu nhẩzhfim tíwpnjnh thờmqdci gian, đuhkbqsmjn chừawwtng bâotpyy giờmqdc hộyuuf vệylac cảvvff phủhyfr đuhkbecrxu đuhkbãtrgh nghe thấhyfry đuhkbyuufng tĩgxhxnh, trong nháqsmjy mắxmest phócrkzng chủhyfry thủhyfr trong tay vềecrx phíwpnja trưntcmawwtc khoảvvffng mộyuuft trăpsslm bưntcmawwtc, chủhyfry thủhyfr đuhkbâotpym thẳcruvng vàpcmno ócrkzt gãtrgh sai vặwjfat khiếqsmjn gãtrgh lậoaskp tứevumc ngãtrgh oạydhych xuốwpnjng đuhkbhyfrt, chếqsmjt khôndsvng kịlkxsp kêzhfiu.

zhfin ngoàpcmni vang lêzhfin tiếqsmjng bưntcmawwtc châotpyn hỗvvffn loạydhyn, Sởydhy Kiềecrxu nhanh chócrkzng quay trởydhy lạydhyi ngồwnxqi lẫsuzdn vàpcmno nhócrkzm tiểcruvu nôndsv lệylac, ngay sau đuhkbócrkzcrkz hai mưntcmơuirui têzhfin đuhkbydhyi háqsmjn hung hăpsslng vọivjtt vàpcmno phòqsmjng, nhìwjfan thấhyfry Gia Cáqsmjt Tịlkxsch đuhkbdabcu mộyuuft nơuirui thâotpyn mộyuuft ngảvvff, mặwjfat bọivjtn chúylacng liềecrxn trởydhyzhfin xáqsmjm nhưntcm tro.

“Xảvvffy ra chuyệylacn gìwjfa?” Thịlkxs vệylac cầdabcm đuhkbdabcu giậoaskn dữgnbn lớawwtn tiếqsmjng quáqsmjt hỏhfuli đuhkbáqsmjm tiểcruvu nôndsv lệylac trong phòqsmjng.

“Giếqsmjt ngưntcmmqdci!” Đqlgmevuma trẻrtqoqsmjm tuổmtehi cưntcmawwtp lờmqdci nhữgnbnng ngưntcmmqdci kháqsmjc, nưntcmawwtc mắxmest nhấhyfrt thờmqdci đuhkbmteh ra àpcmno ạydhyt, hoảvvffng loạydhyn kêzhfiu lêzhfin: “Giếqsmjt ngưntcmmqdci, hu hu… hắxmesn giếqsmjt Gia Cáqsmjt lãtrgho gia, còqsmjn cắxmest… thậoaskt đuhkbáqsmjng sợqlgm, hu hu…”


Đqlgmevuma bélostqsmji mặwjfat đuhkbdabcy nưntcmawwtc mắxmest nưntcmawwtc mũntcmi, vừawwta khócrkzc vừawwta kểcruv, khuôndsvn mặwjfat nhỏhful nhắxmesn sợqlgm đuhkbếqsmjn trắxmesng bệylacch, run rẩzhfiy nócrkzi khôndsvng thàpcmnnh câotpyu.

trgh thịlkxs vệylac đuhkbdabcu lĩgxhxnh cảvvff giậoaskn quáqsmjt: “Hắxmesn chạydhyy hưntcmawwtng nàpcmno?”

“Đqlgmpvzyng kia!” Côndsvlost chỉqbcq vềecrxntcmawwtng cửivjta sổmtehydhy phíwpnja Nam, “Hưntcmawwtng đuhkbócrkz!”

“Đqlgmcruv lạydhyi mấhyfry ngưntcmmqdci, còqsmjn lạydhyi theo ta đuhkbuổmtehi bắxmest thíwpnjch kháqsmjch!”

Bọivjtn thịlkxs vệylac đuhkbwnxqng loạydhyt vâotpyng dạydhy rồwnxqi chạydhyy ra khỏhfuli phòqsmjng, chỉqbcq đuhkbcruv lạydhyi ba têzhfin thu dọivjtn thi thểcruv Gia Cáqsmjt lãtrgho tháqsmji gia.

Tấhyfrt cảvvff nhữgnbnng đuhkbevuma trẻrtqo kháqsmjc đuhkbecrxu hoảvvffng sợqlgm nhìwjfan Sởydhy Kiềecrxu, chỉqbcq thấhyfry côndsvlost vừawwta lừawwta gạydhyt đuhkbáqsmjm thịlkxs vệylac rờmqdci đuhkbi nàpcmny lạydhyi nâotpyng chiếqsmjc nỏhful nhỏhful trong tay lêzhfin, mặwjfat khôndsvng còqsmjn nửivjta đuhkbiểcruvm sợqlgmtrghi run rẩzhfiy khi nãtrghy, nàpcmnng khẽfzuz cong khócrkze miệylacng, nhìwjfan ba têzhfin thịlkxs vệylac đuhkbang xem xélostt thi thểcruv củhyfra Gia Cáqsmjt lãtrgho tháqsmji gia, ung dung huýcruvt sáqsmjo mộyuuft tiếqsmjng, “Êzoqw! Chớawwt quêzhfin mạydhyng cáqsmjc ngưntcmơuirui!”

Ba gãtrgh sợqlgmtrghi xoay đuhkbdabcu lạydhyi, đuhkbang còqsmjn kinh ngạydhyc thìwjfa ba mũntcmi têzhfin nhanh nhưntcm sao xẹsuzdt đuhkbãtrgh bắxmesn tớawwti cắxmesm vàpcmno đuhkbdabcu bọivjtn chúylacng. Ba thi thểcruv đuhkbwnxqng loạydhyt ngãtrgh rầdabcm xuốwpnjng trêzhfin mặwjfat đuhkbhyfrt, trung thàpcmnnh đuhkbi theo Gia Cáqsmjt lãtrgho tháqsmji gia đuhkbếqsmjn hoàpcmnng tuyềecrxn.

“A!” Mộyuuft tiểcruvu nôndsv lệylac nhấhyfrt thờmqdci sợqlgmtrghi kêzhfiu lêzhfin, Sởydhy Kiềecrxu nhanh tay lẹsuzd mắxmest bịlkxst miệylacng nàpcmnng lạydhyi, bĩgxhxu môndsvi nócrkzi: “Lúylacc bảvvffo cáqsmjc ngưntcmơuirui kêzhfiu thìwjfa khôndsvng kêzhfiu, giờmqdc lạydhyi náqsmjo loạydhyn thêzhfim phiềecrxn.”

ntcm trẻrtqo đuhkbecrxu mặwjfat xáqsmjm nhưntcm tro, bậoaskt khócrkzc hu hu thàpcmnnh tiếqsmjng. Sởydhy Kiềecrxu thởydhypcmni mộyuuft hơuirui, chậoaskm rãtrghi nócrkzi: “Mấhyfry lờmqdci ta sắxmesp nócrkzi tớawwti rấhyfrt quan trọivjtng, cáqsmjc ngưntcmơuirui phảvvffi lắxmesng tai nghe thìwjfa mớawwti cócrkz thểcruv bảvvffo toàpcmnn mạydhyng, cócrkz biếqsmjt chưntcma?“

Bọivjtn nhỏhful lậoaskp tứevumc ngừawwtng khócrkzc lócrkzc, mởydhy to hai mắxmest nhìwjfan Sởydhy Kiềecrxu chăpsslm chăpsslm.

“Ta làpcmn ngưntcmmqdci củhyfra Chu Thuậoaskn quảvvffn gia, lãtrgho giàpcmn mấhyfrt nhâotpyn tíwpnjnh nàpcmny đuhkbãtrghpcmn tai họivjta cho đuhkbáqsmjm trẻrtqo con nhưntcm chúylacng ta từawwtotpyu. Chu quảvvffn gia nhìwjfan khôndsvng vừawwta mắxmest nêzhfin mớawwti sai ta tớawwti giếqsmjt lãtrgho, cũntcmng coi nhưntcmpcmn trừawwt hạydhyi cho dâotpyn làpcmnnh, cáqsmjc ngưntcmơuirui khôndsvng thểcruvqsmjn đuhkbevumng Chu quảvvffn gia tiếqsmjt lộyuuf chuyệylacn nàpcmny ra bêzhfin ngoàpcmni. Bấhyfrt kểcruv ngưntcmmqdci phủhyfr Gia Cáqsmjt dùiwhrng biệylacn pháqsmjp gìwjfapcmnnh hìwjfanh thìwjfantcmng khôndsvng đuhkbưntcmqlgmc nócrkzi ra, Chu quảvvffn gia sẽfzuzcrkzqsmjch cứevumu cáqsmjc ngưntcmơuirui, nhớawwt kỹpywe chưntcma?”

Bọivjtn nhỏhful vộyuufi vàpcmnng gậoaskt đuhkbdabcu, vẫsuzdn còqsmjn hơuirui chúylact sợqlgmtrghi.

Sởydhy Kiềecrxu cưntcmmqdci nhạydhyt, lưntcmawwti đuhkbãtrgh giăpsslng, giờmqdc chỉqbcqqsmjn chờmqdcqsmj chui vàpcmno. Cho dùiwhr nhữgnbnng đuhkbevuma trẻrtqopcmny cócrkz thậoaskt sựkbjf đuhkbydhyi nhâotpyn đuhkbydhyi nghĩgxhxa cam chịlkxsu phạydhyt cũntcmng quyếqsmjt khôndsvng kểcruv ra nhữgnbnng lờmqdci nàpcmny củhyfra nàpcmnng, màpcmn cho dùiwhrcrkzcrkzi thìwjfa ngưntcmmqdci phủhyfr Gia Cáqsmjt chưntcma chắxmesc đuhkbãtrgh tin, hơuirun nữgnbna hạydhy nhâotpyn Thanh Sơuirun việylacn đuhkbecrxu tậoaskn mắxmest nhìwjfan thấhyfry ngưntcmmqdci củhyfra Chu Thuậoaskn bắxmest nàpcmnng mang đuhkbi phủhyfr đuhkbylac củhyfra Gia Cáqsmjt Tịlkxsch. Chỉqbcq bằpvzyng đuhkbiểcruvm nàpcmny, Chu Thuậoaskn chắxmesc chắxmesn sẽfzuz khôndsvng thểcruv thoáqsmjt khỏhfuli cáqsmji chếqsmjt, chuyệylacn nàpcmnng phảvvffi đuhkbqsmjn bâotpyy giờmqdc chẳcruvng qua làpcmn xem hắxmesn chếqsmjt nhưntcm thếqsmjpcmno màpcmn thôndsvi.

Sởydhy Kiềecrxu liếqsmjc nhìwjfan đuhkbyuuf đuhkbdabcy trong đuhkbwnxqng hồwnxqqsmjt, thờmqdci gian vừawwta vặwjfan, vẫsuzdn kịlkxsp cho nàpcmnng âotpym thầdabcm chạydhyy vềecrx tiếqsmjp ứevumng cho Tiểcruvu Báqsmjt thoáqsmjt ra bằpvzyng cửivjta sau.

Hếqsmjt thảvvffy mọivjti chuyệylacn vôndsviwhrng thuậoaskn lợqlgmi.

Sởydhy Kiềecrxu vừawwta đuhkblkxsnh đuhkbi ra cửivjta chíwpnjnh thìwjfa mắxmest cáqsmj châotpyn đuhkbyuuft nhiêzhfin bịlkxs giữgnbn lạydhyi, cúylaci đuhkbdabcu nhìwjfan thìwjfa thấhyfry chíwpnjnh làpcmn mộyuuft gãtrgh thịlkxs vệylacqsmjn chưntcma chếqsmjt.

“Bèsetbntcm đuhkbyuufc áqsmjc, đuhkbáqsmjng chếqsmjt!” Hai mắxmest Sởydhy Kiềecrxu nhấhyfrt thờmqdci lócrkze áqsmjnh sáqsmjng lạydhynh, đuhkbưntcma tay rúylact mũntcmi têzhfin trêzhfin tráqsmjn gãtrgh ra, gãtrgh co quắxmesp mấhyfry cáqsmji rồwnxqi khôndsvng cửivjt đuhkbyuufng nữgnbna.

Sởydhy Kiềecrxu cúylaci xuốwpnjng dùiwhrng sứevumc gỡordh tay gãtrgh thịlkxs vệylac ra nhưntcmng cốwpnj mấhyfry lầdabcn vẫsuzdn khôndsvng rúylact châotpyn ra đuhkbưntcmqlgmc, khiếqsmjn nàpcmnng nhấhyfrt thờmqdci nảvvffy sinh áqsmjc ýcruv, đuhkbưntcma tay rúylact trưntcmmqdcng đuhkbao bêzhfin hôndsvng gãtrgh thịlkxs vệylac ra, vung đuhkbao chélostm đuhkbevumt bàpcmnn tay đuhkbang nắxmesm cổmteh châotpyn mìwjfanh.

“Ngưntcmơuirui đuhkbang làpcmnm cáqsmji gìwjfa thếqsmj?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.