Hoàng Phi Sở Đặc Công Số 11

Quyển 1-Chương 27 : Thay đổi kế hoạch

    trước sau   
Sởxlob Kiềdsenu mặyqkdc y phụiowec chỉxlobnh tềdsen xong, đpvhfang chuẩvvyln bịgwzy lặyqkdng lẽznuh rờpvhfi đpvhfi thìsdlv chợdilvt nghe thấulsgy bêunamn ngoàugtai vang lêunamn tiếlpxfng đpvhfbtrfng ồekavn àugtao, nàugtang khẽznuh nhăxoqun tráxoqun, đpvhfbtrfng táxoquc khôsifbng khỏmfmdi ngừhjwkng lạoasfi.

edee tiếlpxfng gõamzv cửlpxfa vang lêunamn, Hoàugtan Nhi khẽznuh thấulsgp giọrxgwng nóedeei vớtwmbi vàugtao: “Tinh Nhi, cóedee tin tốugtat!”

Cửlpxfa vừhjwka đpvhfưjrbedilvc kéiepso ra, Hoàugtan Nhi liềdsenn hưjrbeng phấulsgn chạoasfy vàugtao, cưjrbepvhfi nóedeei: “Tinh nhi, cóedee tin tứvvylc tốugtat, cóedee muốugtan nghe khôsifbng?”

sifbieps nhỏmfmd gầohwxy ngồekavi xuốugtang trêunamn ghếlpxf, mặyqkdt lộbtrf ra chúdncpt buồekavn cưjrbepvhfi, róedeet mộbtrft ly tràugta rồekavi đpvhfoan trang uốugtang mộbtrft hớtwmbp, “Nóedeei đpvhfi.”

“Tinh Nhi!” Tiểhjwku nha hoàugtan mấulsgt hứvvylng quệulsgt mồekavm, “Ngưjrbeơiowei rốugtat cuộbtrfc cóedee muốugtan nghe hay khôsifbng, làugtam sao màugta mộbtrft chúdncpt hưjrbeng phấulsgn cũkynong khôsifbng cóedee vậrdxqy!”

sifbiepsiepssifbi cưjrbepvhfi mộbtrft tiếlpxfng: “Ngưjrbeơiowei đpvhfãiins muốugtan nóedeei tấulsgt sẽznuhedeei, ta cóedeeedeei khôsifbng muốugtan nghe thìsdlv ngưjrbeơiowei cũkynong sẽznuhedeei màugta thôsifbi.”


“Hừhjwk, khôsifbng thèpyirm so đpvhfo vớtwmbi ngưjrbeơiowei. Bấulsgt quáxoqu lầohwxn nàugtay thậrdxqt sựtzizugta tin tốugtat đpvhfóedee.” Hoàugtan Nhi cưjrbepvhfi nóedeei: “Chu quảkzamn gia ởxlob ngoạoasfi phủybajjrbe thôsifbng vớtwmbi mộbtrft ca cơiowe trong nộbtrfi phủybaj rấulsgt đpvhfưjrbedilvc cưjrbeng chiềdsenu gầohwxn đpvhfâxloby, vừhjwka vặyqkdn bịgwzy Thấulsgt phu nhâxlobn bắmfmdt gặyqkdp, còuvain kinh đpvhfbtrfng đpvhfếlpxfn cảkzam Tam phu nhâxlobn vàugta Đvxscoasfi thiếlpxfu gia, ca cơiowe kia đpvhfãiins bịgwzy quăxoqung xuốugtang giếlpxfng rồekavi, Chu quảkzamn gia cũkynong bịgwzy đpvhfáxoqunh ba mưjrbeơiowei đpvhfoasfi bảkzamn, sao hảkzam, làugta tin tốugtat chứvvyl?”

xoqunh tay đpvhfang cầohwxm ly tràugtaedeeiowei khựtzizng lạoasfi, côsifbieps ngồekavi yêunamn trêunamn ghếlpxf, sắmfmdc mặyqkdt nhưjrbe giếlpxfng cổuycs trăxoqum năxoqum khôsifbng gợdilvn sóedeeng cũkynong khôsifbng sợdilviinsi, đpvhfôsifbi mắmfmdt đpvhfen nháxoqunh chậrdxqm rãiinsi hícujgp lạoasfi lặyqkdng lẽznuh che giấulsgu mọrxgwi tâxlobm tìsdlvnh cùotprng sắmfmdc tháxoqui. Nàugtang khẽznuh gậrdxqt đpvhfohwxu, trầohwxm giọrxgwng nóedeei: “Đvxscícujgch thựtzizc làugta tin hay.”

Tiểhjwku nha hoàugtan tứvvylc giậrdxqn nóedeei: “Chícujgnh xáxoquc, gãiins Chu Thuậrdxqn kia ngàugtay thưjrbepvhfng chóedee cậrdxqy thếlpxf chủybaj luôsifbn khi dễpyir ngưjrbepvhfi kháxoquc. Đvxscáxoqum nôsifbugtai chúdncpng ta cóedee ai màugta khôsifbng từhjwkng bịgwzy hắmfmdn làugtam khóedee? Cáxoquc tỷpejp muộbtrfi Kinh gia ngưjrbeơiowei sởxlobzwyz bịgwzy đpvhfưjrbea đpvhfếlpxfn chỗyybdiinso tháxoqui gia cũkynong đpvhfdsenu do mộbtrft tay hắmfmdn an bàugtai. Hôsifbm nay hắmfmdn bịgwzy đpvhfáxoqunh mộbtrft trậrdxqn nhưjrbe vậrdxqy, coi nhưjrbeugta ôsifbng trờpvhfi mởxlob mắmfmdt thay chúdncpng ta xảkzamxoqun khícujg rồekavi.”

sifbieps khôsifbng đpvhfuycsi sắmfmdc mặyqkdt, vẫcecin trầohwxm giọrxgwng nóedeei mộbtrft cáxoquch đpvhfdsenu đpvhfdsenu: “Tằcwkang tịgwzyu vớtwmbi ca cơiowe nộbtrfi phòuvaing màugta chỉxlob bịgwzy đpvhfáxoqunh ba mưjrbeơiowei đpvhfoasfi bảkzamn, hìsdlvnh phạoasft cóedeeiowei nhẹuypt.”

“Thìsdlv đpvhfulsgy!” Hoàugtan Nhi tiếlpxfp lờpvhfi: “Vừhjwka nãiinsy Thấulsgt phu nhâxlobn tứvvylc giậrdxqn chạoasfy đpvhfếlpxfn tìsdlvm Tứvvyl thiếlpxfu gia xin phâxlobn xửlpxf, chỉxlob tiếlpxfc thiếlpxfu gia chúdncpng ta từhjwk trưjrbetwmbc đpvhfếlpxfn nay khôsifbng muốugtan quảkzamn nhữsdlvng chuyệulsgn nàugtay. Đvxscoasfi phu nhâxlobn vàugtaiinso gia lạoasfi khôsifbng ởxlob trong phủybaj, nêunamn tấulsgt cảkzam đpvhfdsenu do Đvxscoasfi thiếlpxfu gia đpvhfgwzynh đpvhfoạoasft, màugta Chu Thuậrdxqn lạoasfi làugta ngưjrbepvhfi củybaja Đvxscoasfi thiếlpxfu gia.”

Sởxlob Kiềdsenu gậrdxqt đpvhfohwxu, chậrdxqm rãiinsi nóedeei: “Ừpyir, ta biếlpxft rồekavi. Hoàugtan Nhi, cáxoqum ơiowen đpvhfãiins tớtwmbi nóedeei cho ta biếlpxft.”

Hoàugtan Nhi nhìsdlvn thấulsgy sắmfmdc mặyqkdt côsifbieps trưjrbetwmbc mắmfmdt cóedee chúdncpt khôsifbng đpvhfúdncpng thìsdlv khôsifbng khỏmfmdi hơiowei băxoqun khoảkzamn, bấulsgt an hỏmfmdi: “Tinh Nhi, khôsifbng thoảkzami máxoqui sao? Ta đpvhfi tìsdlvm đpvhfoasfi phu cho ngưjrbeơiowei nhéieps?”

“Khôsifbng cầohwxn.” Sởxlob Kiềdsenu mỉxlobm cưjrbepvhfi, trấulsgn an nàugtang, “Ta nghỉxlob ngơiowei mộbtrft chúdncpt sẽznuhuycsn.”

“Ừpyir.” Hoàugtan Nhi gậrdxqt đpvhfohwxu rồekavi rờpvhfi khỏmfmdi phòuvaing.

Cửlpxfa phòuvaing vừhjwka đpvhfưjrbedilvc đpvhfóedeeng lạoasfi, sắmfmdc mặyqkdt côsifbieps liềdsenn lậrdxqp tứvvylc chìsdlvm xuốugtang.

Nhưjrbe vậrdxqy cũkynong khôsifbng kếlpxft liễpyiru đpvhfưjrbedilvc hắmfmdn? Vậrdxqy nàugtang cũkynong chỉxlobedee thểhjwk tựtzizsdlvnh xuấulsgt thủybajugta thôsifbi.

Sởxlob Kiềdsenu cắmfmdn môsifbi, chậrdxqm rãiinsi ngồekavi xuốugtang ghếlpxf. Xem ra, nàugtang phảkzami câxlobn nhắmfmdc toàugtan bộbtrf kếlpxf hoạoasfch lạoasfi mộbtrft lầohwxn nữsdlva.

……………………………………………………………………………………


unamn trong việulsgn củybaja đpvhfoasfi quảkzamn gia Chu Thuậrdxqn, từhjwk xa đpvhfãiinsedee thểhjwk thỉxlobnh thoảkzamng nghe thấulsgy tiếlpxfng nam nhâxlobn kêunamu thảkzamm thiếlpxft nhưjrbe heo bịgwzy giếlpxft, đpvhfáxoqum hạoasf nhâxlobn đpvhfi ngang qua đpvhfdsenu cụiowep mắmfmdt cúdncpi đpvhfohwxu, khôsifbng ai dáxoqum càugtan rỡsifb liếlpxfc nhìsdlvn mộbtrft cáxoqui, nhưjrbeng tấulsgt cảkzam đpvhfdsenu mang vẻytfx hảkzamunam khôsifbng thểhjwk che giấulsgu trêunamn mặyqkdt, xem ra còuvain vui vẻytfxiowen khi nhậrdxqn đpvhfưjrbedilvc tiềdsenn thưjrbexlobng cuốugtai năxoqum.

Chu Thuậrdxqn đpvhfang cởxlobi quầohwxn nằcwkam chổuycsng môsifbng ởxlob trêunamn giưjrbepvhfng, vừhjwka gàugtao khóedeec thảkzamm thiếlpxft, vừhjwka khôsifbng ngừhjwkng mắmfmdng chửlpxfi hai gãiins sai vặyqkdt đpvhfang bôsifbi thuốugtac cho mìsdlvnh, giốugtang nhưjrbe bọrxgwn họrxgw chícujgnh làugta ngưjrbepvhfi đpvhfáxoqunh hắmfmdn thàugtanh nhưjrbe vậrdxqy.

“Con bàugtaxoquc ngưjrbeơiowei! Muốugtan đpvhfau chếlpxft lãiinso tửlpxf sao!”

Mộbtrft trong hai gãiins sai vặyqkdt mặyqkdt đpvhfohwxy mồekavsifbi đpvhfang cẩvvyln thẩvvyln xứvvylc thuốugtac, khôsifbng nhịgwzyn đpvhfưjrbedilvc nóedeei: “Chu quảkzamn gia, ngưjrbepvhfi phảkzami kiêunamn nhẫcecin mộbtrft chúdncpt, da thịgwzyt bịgwzycujgnh vớtwmbi vảkzami quầohwxn, khôsifbng gỡsifb ra khôsifbng đpvhfưjrbedilvc.”

Phícujga đpvhfôsifbng gian phòuvaing cóedee mấulsgy bụiowei câxloby thưjrbea thớtwmbt, Sởxlob Kiềdsenu dùotprng chủybajy thủybaj sắmfmdc béiepsn dọrxgwn dẹuyptp đpvhfưjrbepvhfng đpvhfi, nàugtang thừhjwka dịgwzyp gãiins nam nhâxlobn trong phòuvaing kêunamu la thảkzamm thiếlpxft, lặyqkdng yêunamn khôsifbng tiếlpxfng đpvhfbtrfng đpvhfvvyly cửlpxfa sổuycs ra, tay đpvhfsifb mộbtrft chiếlpxfc nỏmfmd gấulsgp tựtziz chếlpxf, chậrdxqm rãiinsi đpvhfvvylng dậrdxqy nhắmfmdm ngay đpvhfohwxu gãiins.

Loạoasfi cung nỏmfmdugtay vốugtan cóedee xuấulsgt xứvvyl từhjwk mộbtrft bộbtrf lạoasfc trong rừhjwkng rậrdxqm Nam Phi, hìsdlvnh thứvvylc tinh xảkzamo, cóedee thểhjwk tháxoquo gấulsgp tùotpry ýunam, bắmfmdn khoảkzamng cáxoquch gầohwxn vôsifbotprng chícujgnh xáxoquc, lạoasfi êunamm áxoqui khôsifbng mộbtrft tiếlpxfng đpvhfbtrfng. Năxoqum đpvhfóedeedncpc Sởxlob Kiềdsenu ẩvvyln núdncpp ởxlobjrbetwmbc ngoàugtai làugtam nhiệulsgm vụiowe, từhjwkng dùotprng loạoasfi nỏmfmdugtay tràugta trộbtrfn vàugtao mộbtrft buổuycsi tiệulsgc tưjrbe nhâxlobn đpvhfưjrbedilvc giáxoqum sáxoqut nghiêunamm ngặyqkdt bởxlobi hàugtang loạoasft cảkzamnh vệulsg trang bịgwzydncpng ốugtang đpvhfohwxy đpvhfybaj, cuốugtai cùotprng thàugtanh côsifbng giếlpxft chếlpxft đpvhfưjrbedilvc mụiowec tiêunamu. Loạoasfi nỏmfmdugtay khôsifbng nhữsdlvng dễpyir mang theo màugtauvain cóedee lựtzizc sáxoqut thưjrbeơioweng kinh ngưjrbepvhfi, thợdilvxoqun làugtanh nghềdsenedee thểhjwk nhờpvhfugtao loạoasfi nỏmfmdugtay màugta giếlpxft chếlpxft cảkzam mộbtrft con cọrxgwp trưjrbexlobng thàugtanh. Trong thờpvhfi đpvhfoasfi vũkyno khícujg thôsifbioweugtay, Chu Thuậrdxqn cóedee thểhjwkedeei làugta rấulsgt may mắmfmdn đpvhfưjrbedilvc làugtam ngưjrbepvhfi đpvhfohwxu tiêunamn chếlpxft bởxlobi loạoasfi vũkyno khícujg siêunamu cấulsgp vưjrbedilvt thờpvhfi gian nàugtay.

Ngay lúdncpc đpvhfóedee, mộbtrft hạoasf nhâxlobn đpvhfbtrft nhiêunamn thấulsgt kinh chạoasfy vàugtao, lớtwmbn tiếlpxfng kêunamu lêunamn: “Chu quảkzamn gia, Chu quảkzamn gia!”

“Kêunamu la cáxoqui gìsdlv?” Chu Thuậrdxqn giậrdxqn tícujgm mặyqkdt, “Khóedeec tang sao? Lãiinso tửlpxfuvain chưjrbea cóedee chếlpxft!”

Hạoasf nhâxlobn kia vộbtrfi vàugtang nóedeei: “Chu quảkzamn gia, biệulsgt việulsgn Lãiinso tháxoqui gia pháxoqui ngưjrbepvhfi đpvhfếlpxfn hỏmfmdi sao còuvain chưjrbea đpvhfưjrbea tiểhjwku nữsdlvsifb kia sang?”

Chu Thuậrdxqn sửlpxfng sốugtat đpvhfếlpxfn mứvvylc nhảkzamy nhổuycsm, ai ngờpvhf chưjrbea kịgwzyp nóedeei câxlobu nàugtao thìsdlv đpvhfãiins gụiowec xuốugtang trêunamn mặyqkdt đpvhfulsgt, vừhjwka rêunamn la thảkzamm thiếlpxft vừhjwka nóedeei: “Nha đpvhfohwxu kia e làugta khôsifbng thểhjwk rồekavi, Tứvvyl thiếlpxfu gia sẽznuh khôsifbng thảkzam ngưjrbepvhfi. Ta cóedee chuẩvvyln bịgwzy sẵlpxfn mưjrbepvhfi tiểhjwku nôsifb lệulsg vừhjwka mớtwmbi mua vềdsen đpvhfhjwkxlob Hỉxlob Nhạoasfc việulsgn, ngưjrbeơiowei cho ngưjrbepvhfi mang sang bêunamn đpvhfóedee trưjrbetwmbc đpvhfi.”

“Dạoasf, tiểhjwku nhâxlobn đpvhfãiins biếlpxft.” Hạoasf nhâxlobn nọrxgw đpvhfáxoqup ứvvylng mộbtrft tiếlpxfng rồekavi xoay ngưjrbepvhfi chạoasfy ra ngoàugtai.

Chu Thuậrdxqn héiepst lớtwmbn: “Nhớtwmbedeei vớtwmbi Lãiinso tháxoqui gia mộbtrft tiếlpxfng làugta ta bịgwzy bệulsgnh nặyqkdng, khỏmfmdi bệulsgnh sẽznuh đpvhfi hỏmfmdi thăxoqum lãiinso nhâxlobn gia ôsifbng ấulsgy.”

Chiếlpxfc nỏmfmd ngoàugtai cửlpxfa sổuycs chậrdxqm rãiinsi đpvhfưjrbedilvc hạoasf xuốugtang, béiepsxoqui khẽznuh chớtwmbp mắmfmdt, trong lòuvaing dâxlobng lêunamn mộbtrft ýunam đpvhfgwzynh.


edee lẽznuhugtang cóedee thểhjwkotprng mộbtrft phưjrbeơioweng pháxoqup diệulsgt trừhjwk cảkzam hai ngưjrbepvhfi kia, tay khôsifbng vấulsgy máxoquu màugta lạoasfi gọrxgwn gàugtang.

Hầohwxm đpvhfulsgt ởxlob Hỉxlob Nhạoasfc việulsgn vừhjwka đpvhfưjrbedilvc mởxlob ra thìsdlv mộbtrft mùotpri hôsifbi thốugtai khóedee ngửlpxfi lậrdxqp tứvvylc ậrdxqp tớtwmbi, quảkzamn sựtziz biệulsgt biệulsgn nhưjrbetwmbng màugtay, bịgwzyt mũkynoi nóedeei: “Đvxscâxloby đpvhfdsenu làugta nhữsdlvng thứvvylsdlv? Đvxscekav nhưjrbe vậrdxqy màugtakynong cóedee thểhjwk hiếlpxfn tặyqkdng cho Lãiinso tháxoqui gia?”

Hạoasf nhâxlobn khi nãiinsy vộbtrfi vàugtang khom lưjrbeng cúdncpi đpvhfohwxu nóedeei: “Gầohwxn đpvhfâxloby khôsifbng dễpyir mua đpvhfưjrbedilvc nôsifb lệulsg, màugta chủybajsifb vừhjwka nghe nóedeei làugtaxoqun cho phủybaj Gia Cáxoqut chúdncpng ta thìsdlv đpvhfdsenu liềdsenn đpvhfunamn cuồekavng tăxoqung giáxoqu. Mấulsgy đpvhfvvyla nàugtay cũkynong làugta do Chu quảkzamn gia phảkzami vắmfmdt óedeec nghĩzwyz kếlpxf mớtwmbi thu gom đpvhfưjrbedilvc. Quảkzamn sựtzizunamn tâxlobm, sau khi tắmfmdm rửlpxfa sạoasfch sẽznuh tuyệulsgt đpvhfugtai đpvhfdsenu làugta tiểhjwku mỹznuh nhâxlobn, Lãiinso tháxoqui gia nhìsdlvn thấulsgy nhấulsgt đpvhfgwzynh sẽznuhsifbotprng vui vẻytfx.”

Đvxscưjrbedilvc rồekavi, đpvhfhjwkng nóedeei nhảkzamm nữsdlva, kéiepso bọrxgwn chúdncpng ra đpvhfi, ta khôsifbng rảkzamnh ởxlob đpvhfâxloby nóedeei hưjrbeơioweu nóedeei vưjrbedilvn vớtwmbi ngưjrbeơiowei.”

Bọrxgwn trẻytfx từhjwk khi bịgwzy mua vềdsen vẫcecin bịgwzy giam trong hầohwxm đpvhfulsgt, đpvhfãiinsxlobu khôsifbng nhìsdlvn thấulsgy áxoqunh mặyqkdt trờpvhfi, đpvhfvvyla nàugtao cũkynong đpvhfohwxu tóedeec rốugtai bùotpr, sắmfmdc mặyqkdt kinh hoàugtang, áxoqunh mắmfmdt run rẩvvyly, giốugtang nhưjrbe mộbtrft đpvhfáxoqum thúdncp con co chặyqkdt vàugtao nhau.

Quảkzamn sựtziz biệulsgt việulsgn nhìsdlvn thoáxoqung qua, ngay sau đpvhfóedee cau màugtay nóedeei: “Khôsifbng phảkzami nóedeei chỉxlobedeejrbepvhfi đpvhfvvyla sao? Ởedee đpvhfâxloby ta đpvhfếlpxfm đpvhfưjrbedilvc mưjrbepvhfi mộbtrft.”

“Vậrdxqy sao?” Hạoasf nhâxlobn vộbtrfi vàugtang đpvhfếlpxfm lạoasfi, sau đpvhfóedee vộbtrfi vàugtang nóedeei: “Chắmfmdc Chu quảkzamn gia nhớtwmb nhầohwxm, đpvhfhjwk tiểhjwku nhâxlobn đpvhfi vềdsen hỏmfmdi xem.”

“Đvxscưjrbedilvc rồekavi, khỏmfmdi cầohwxn hỏmfmdi, ta khôsifbng cóedee thờpvhfi gian chờpvhf, mang hếlpxft đpvhfi!”

Mấulsgy gãiins đpvhfoasfi háxoqun vạoasfm vỡsifb tiếlpxfn lêunamn, kéiepso ngưjrbepvhfi mộbtrft đpvhfvvyla trẻytfx, tứvvylc giậrdxqn quáxoqut: “Đvxscdsenu lêunamn đpvhfâxloby!”

Bọrxgwn nhỏmfmd sợdilviinsi, nhấulsgt thờpvhfi cóedee đpvhfvvyla nhỏmfmd giọrxgwng khóedeec lêunamn.

“Đvxscvvyla nàugtao dáxoqum khóedeec thìsdlv ta cho ăxoqun mộbtrft đpvhfao! Muốugtan phảkzamn kháxoqung àugta?”

iins gia đpvhfinh cậrdxqy thếlpxf chủybaj vừhjwka nóedeei vừhjwka kéiepso mộbtrft đpvhfvvyla trẻytfx bộbtrf dạoasfng còuvain hơiowei sạoasfch sẽznuh, ngay lúdncpc đpvhfóedeesifbieps kia đpvhfbtrft nhiêunamn quay đpvhfohwxu lạoasfi, hung hăxoqung cắmfmdn mạoasfnh lêunamn cổuycs tay hắmfmdn. Gãiins gia đpvhfinh kêunamu thảkzamm mộbtrft tiếlpxfng, nhấulsgt thờpvhfi buôsifbng tay ra, đpvhfvvyla trẻytfx kia liềdsenn lậrdxqp tứvvylc bỏmfmd chạoasfy nhanh nhưjrbe thỏmfmd.

“A! Chạoasfy mấulsgt mộbtrft đpvhfvvyla rồekavi! Mau đpvhfuổuycsi theo bắmfmdt nóedee lạoasfi cho ta!”

Hạoasf nhâxlobn Gia Cáxoqut phủybaj nhìsdlvn hưjrbetwmbng đpvhfvvyla trẻytfx kia chạoasfy thìsdlv lậrdxqp tứvvylc sợdilviinsi, kéiepso kéiepso gãiins quảkzamn sựtzizxlob biệulsgt việulsgn, héiepst lớtwmbn: “Chúdncpc quảkzamn sựtziz, bêunamn kia làugta Thanh Sơiowen việulsgn củybaja Tứvvyl thiếlpxfu gia, khôsifbng thểhjwk đpvhfi vàugtao!”

“Chỉxlobugtaugtao bắmfmdt mộbtrft đpvhfvvyla nôsifb lệulsg thìsdlv sao lạoasfi khôsifbng thểhjwk?” Chúdncpc quảkzamn sựtziz gầohwxm lêunamn, đpvhfvvyly tay têunamn hạoasf nhâxlobn ra, đpvhfuổuycsi theo hưjrbetwmbng đpvhfvvyla trẻytfx kia vừhjwka chạoasfy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.