Hoạn Phi Thiên Hạ

Quyển 3-Chương 2 : Đêm tăm tối (Cửu gia hắc hóa)

    trước sau   
“Phưjyqnơdimsng Quan, khôbngyng phảwkxji chúodudng ta khôbngyng muốjwdtn giúodudp ngưjyqnơdimsi, lờqsxli nójgpvi thậauqft khôbngyng dễqsxl nghe, ngưjyqnơdimsi cũyzgzng biếqftct thâzskqn phậauqfn củhggpa mìiyuanh làaevxiyua thìiyuaaevxng đmveoxtdvng trêwprzu chọnocnc phu nhâzskqn. Khi đmveoójgpv gia bảwkxjo chúodudng ta cứkcimu ngưjyqnơdimsi mộljict mạayypng dưjyqnobiki tay phu nhâzskqn, phu nhâzskqn làaevx ai? Gia chưjyqna từxtdvng làaevxm tráxtdvi ýgqte phu nhâzskqn! Nhưjyqn vậauqfy đmveoãkzotaevx đmveogfuwc biệlekrt khai âzskqn vớobiki ngưjyqnơdimsi rồlzrei, đmveoxtdvng làaevxm mấnthty chuyệlekrn khôbngyng biếqftct đmveoiềthcku nữzdwpa.” Liêwprzn côbngyng côbngyng lắaevxc đmveoxfutu, coi nhưjyqn tậauqfn tìiyuanh khuyêwprzn bảwkxjo.

Nếqftcu khôbngyng nhìiyuan gưjyqnơdimsng mặgfuwt nàaevxy cójgpv bảwkxjy phầxfutn tưjyqnơdimsng tựyzgz vớobiki gia, hơdimsn nữzdwpa Phưjyqnơdimsng Quan coi nhưjyqnjgpvaevxi phầxfutn thậauqft lòkcimng vớobiki gia, Liêwprzn Đzdwpayypi tổsnkong quảwkxjn nhưjyqn hắaevxn sẽfisn khôbngyng dễqsxlaevxng nójgpvi nhữzdwpng lờqsxli nàaevxy vớobiki ngưjyqnqsxli kháxtdvc.

Phưjyqnơdimsng Quan nhìiyuan liêwprzn côbngyng côbngyng mộljict cáxtdvi, đmveoáxtdvy mắaevxt hiệlekrn lêwprzn mộljict tia sáxtdvng kháxtdvc thưjyqnqsxlng rồlzrei tiếqftcn lêwprzn nửpnjva bưjyqnobikc: “Ngưjyqnơdimsi nójgpvi Thiêwprzn Tuếqftc gia đmveoãkzot cứkcimu ta, làaevx lầxfutn đmveoxfutu tiêwprzn gia làaevxm tráxtdvi ýgqte phu nhâzskqn?”

Liêwprzn côbngyng côbngyng khôbngyng khỏzskqi ghékqij mắaevxt vìiyua sựyzgzthckch đmveoljicng kháxtdvc thưjyqnqsxlng củhggpa Phưjyqnơdimsng Quan, hoàaevxi nghi nójgpvi: “Thìiyua sao?”

Phưjyqnơdimsng Quan pháxtdvt hiệlekrn mìiyuanh mấnthtt khốjwdtng chếqftc, hắaevxn lậauqfp tứkcimc buôbngyng tầxfutm mắaevxt, khôbngyng nójgpvng khôbngyng vộljici nójgpvi: “Khôbngyng cójgpviyua, chỉjyqnaevx gia lạayypnh lùfisnng tỉjyqnnh táxtdvo biếqftct dùfisnng ngưjyqnqsxli nhưjyqn vậauqfy màaevx lạayypi coi trọnocnng Thiêwprzn Tuếqftcjyqnơdimsng Phi nêwprzn Phưjyqnơdimsng Quan cảwkxjm thấnthty vôbngyfisnng ngạayypc nhiêwprzn thôbngyi.”

Hắaevxn thoáxtdvng dừxtdvng, nâzskqng tầxfutm mắaevxt thàaevxnh khẩmpfun nhìiyuan Liêwprzn côbngyng côbngyng: “Côbngyng côbngyng, Phưjyqnơdimsng Quan thậauqft sựyzgzjgpv chuyệlekrn quan trọnocnng muốjwdtn nójgpvi vớobiki Thiêwprzn Tuếqftc gia.”


Liêwprzn côbngyng côbngyng hoàaevxi nghi quan sáxtdvt hắaevxn mộljict láxtdvt mớobiki miễqsxln cưjyqnpfxyng nójgpvi: “Đzdwpưjyqnylqxc rồlzrei, chúodudng ta bẩmpfum báxtdvo vớobiki Thiêwprzn Tuếqftc gia thửpnjv xem, nhưjyqnng Thiêwprzn Tuếqftc gia cójgpv muốjwdtn gặgfuwp ngưjyqnơdimsi hay khôbngyng chúodudng ta khôbngyng nójgpvi chắaevxc đmveoưjyqnylqxc.”

Phưjyqnơdimsng Quan cung kíthcknh gậauqft đmveoxfutu: “Làaevxm phiềthckn côbngyng côbngyng.”

Qua mấnthty ngàaevxy, trờqsxli còkcimn chưjyqna sáxtdvng Phưjyqnơdimsng Quan đmveoãkzot nghe thấnthty cójgpv ngưjyqnqsxli gõxlzf cửpnjva, hắaevxn đmveokcimng dậauqfy mởqngh cửpnjva ra xem, khôbngyng biếqftct mộljict tiểgqteu tháxtdvi giáxtdvm môbngyi hồlzreng răjgpvng trắaevxng đmveokcimng đmveoójgpv từxtdvodudc nàaevxo, tiểgqteu tháxtdvi giam nhìiyuan thấnthty hắaevxn cũyzgzng khôbngyng nójgpvi nhiềthcku màaevx đmveoưjyqna cho hắaevxn mộljict cáxtdvi đmveoèlzren lồlzreng rồlzrei xoay ngưjyqnqsxli đmveoi trưjyqnobikc.

Phưjyqnơdimsng Quan do dựyzgz chốjwdtc láxtdvt rồlzrei lậauqfp tứkcimc đmveouổsnkoi theo.

Trong Tháxtdvi Cựyzgzc Đzdwpiệlekrn luôbngyn cójgpv mộljict mùfisni hưjyqnơdimsng thoang thoảwkxjng khiếqftcn Phưjyqnơdimsng Quan cảwkxjm thấnthty vôbngyfisnng thoảwkxji máxtdvi, mùfisni hưjyqnơdimsng nàaevxy rấnthtt phùfisn hợylqxp vớobiki nam nhâzskqn mạayypnh mẽfisn đmveoếqftcn mứkcimc khiếqftcn ngưjyqnqsxli ta chỉjyqnjgpv thểgqte nhìiyuan lêwprzn kia, cao quýgqte, lạayypnh giáxtdv, yêwprzu dịnocn, đmveolzreng thờqsxli… thâzskqm sâzskqu khójgpvjyqnqsxlng.

Loạayypi khíthck chấnthtt nàaevxy khiếqftcn nam nhâzskqn kia cho dùfisnjgpv phầxfutn khôbngyng trọnocnn vẹpnjvn cũyzgzng sẽfisn biếqftcn thàaevxnh mộljict loạayypi khôbngyng trọnocn vẹpnjvn rấnthtt đmveopnjvp.

Phưjyqnơdimsng Quan híthckt vàaevxo mộljict hơdimsi mùfisni mạayypn đmveoàaevx la, hơdimsi nheo mắaevxt lạayypi.

Tiểgqteu tháxtdvi giáxtdvm dẫgfuwn hắaevxn vàaevxo cửpnjva xong đmveoójgpvng cửpnjva trưjyqnobikc lạayypi.

Phưjyqnơdimsng Quan mộljict mìiyuanh đmveoi vàaevxo phòkcimng sưjyqnqnghi, thếqftc nhưjyqnng trong phòkcimng sưjyqnqnghi dưjyqnqsxlng nhưjyqnyzgzng khôbngyng cójgpv ngưjyqnqsxli, hắaevxn khôbngyng khỏzskqi sữzdwpng sờqsxl, đmveoxtdvn rằrpzkng Báxtdvch Lýgqte Thanh còkcimn chưjyqna tớobiki bèlzren nhìiyuan quanh mộljict lưjyqnylqxt, đmveoang đmveonocnnh tìiyuam chỗkkti ngồlzrei xuốjwdtng chờqsxlxtdvch Lýgqte Thanh tớobiki.

Đzdwpljict nhiêwprzn mộljict giọnocnng nójgpvi lưjyqnqsxli biếqftcng, lạayypnh nhạayypt vang lêwprzn: “Cójgpviyua muốjwdtn nójgpvi thìiyuajgpvi đmveoi.”

Phưjyqnơdimsng Quan sửpnjvng sốjwdtt, áxtdvnh mắaevxt nhìiyuan lêwprzn trêwprzn theo hưjyqnobikng củhggpa âzskqm thanh kia, rồlzrei bịnocn mộljict vệlekrt trắaevxng muốjwdtt trêwprzn lớobikp thảwkxjm lôbngyng cáxtdvo hấnthtp dẫgfuwn.

Đzdwpójgpvaevx mộljict bàaevxn tay rấnthtt đmveopnjvp, ngójgpvn tay thon dàaevxi, khớobikp xưjyqnơdimsng câzskqn xứkcimng, làaevxn da loang loáxtdvng nhưjyqnaevxu củhggpa ngọnocnc thạayypch, ngójgpvn áxtdvp úodudt vàaevx ngójgpvn úodudt đmveoeo bảwkxjo vệlekrjgpvng vàaevxng ròkcimng khảwkxjm bảwkxjo thạayypch, càaevxng tôbngyn lêwprzn vẻtrbf mỹxxvt lệlekr lạayypnh giáxtdv củhggpa bàaevxn tay kia, khôbngyng hềthckjgpv sứkcimc sốjwdtng nhưjyqnng cao quýgqte khôbngyng gìiyuaxtdvnh bằrpzkng.

Phưjyqnơdimsng Quan kinh ngạayypc nhìiyuan bàaevxn tay đmveoójgpv, trong áxtdvnh mắaevxt lójgpve lêwprzn vẻtrbf si mêwprz.


Mộljict láxtdvt sau, cójgpvjgpvng ngưjyqnqsxli cao gầxfuty ngồlzrei dậauqfy sau mộljict chồlzreng tấnthtu chưjyqnơdimsng, nắaevxm đmveonthtm chốjwdtng lêwprzn tráxtdvn, tójgpvc dàaevxi buôbngyng xõxlzfa nhưjyqn tháxtdvc nưjyqnobikc chảwkxjy xuốjwdtng bảwkxj vai, cójgpvaevxi sợylqxi tójgpvc đmveoen nháxtdvnh rủhggp xuốjwdtng gưjyqnơdimsng mặgfuwt trắaevxng nõxlzfn nhưjyqn ngọnocnc, càaevxng tăjgpvng thêwprzm vàaevxi phầxfutn phong tìiyuanh kháxtdvc thưjyqnqsxlng, đmveoôbngyi mắaevxt lạayypnh giáxtdv âzskqm mịnocn củhggpa hắaevxn nhìiyuan Phưjyqnơdimsng Quan từxtdv trêwprzn cao: “Ngồlzrei đmveoi.”

Mộljict cáxtdvi tay đmveoãkzotwprz hoặgfuwc ngưjyqnqsxli ta nhưjyqn vậauqfy đmveohggp đmveogqte biếqftct chủhggp nhâzskqn củhggpa nójgpv phong hoa tuyệlekrt đmveoayypi cỡpfxyaevxo.

Phưjyqnơdimsng Quan nhìiyuan hắaevxn, buôbngyng tầxfutm mắaevxt kíthcknh cẩmpfun hàaevxnh lễqsxl xong mớobiki ngồlzrei xuốjwdtng.

“Chuyệlekrn gìiyua, nójgpvi đmveoi, bảwkxjn tọnocna vừxtdva duyệlekrt tấnthtu chưjyqnơdimsng xong, trong ngưjyqnqsxli mệlekrt mỏzskqi.” Báxtdvch Lýgqte Thanh cójgpv chúodudt mấnthtt kiêwprzn nhẫgfuwn nójgpvi.

Cảwkxj ngàaevxy bịnocn nhốjwdtt ởqngh đmveoâzskqy, thậauqfm chíthck khôbngyng đmveoưjyqnylqxc trởqngh vềthck chỗkkti củhggpa tiểgqteu hồlzre ly nhàaevxiyuanh khiếqftcn tâzskqm trạayypng củhggpa hắaevxn rấnthtt tệlekr.

Phưjyqnơdimsng Quan nhẹpnjv giọnocnng nójgpvi: “Phưjyqnơdimsng Quan nghe nójgpvi Nhịnocn hoàaevxng tửpnjv, khôbngyng, nghe nójgpvi Hoàaevxng Đzdwpếqftc bệlekr hạayypzskqy Đzdwpnocnch muốjwdtn kếqftct minh vớobiki Thiêwprzn Tuếqftc gia, vìiyua vậauqfy đmveogfuwc biệlekrt tớobiki hỏzskqi ýgqte Thiêwprzn Tuếqftc gia vềthck chuyệlekrn nàaevxy.”

xtdvch Lýgqte Thanh khékqijp hờqsxl mắaevxt, nhàaevxn nhạayypt nójgpvi: “Bảwkxjn tọnocna cójgpv ýgqteiyua thìiyua liêwprzn quan gìiyua đmveoếqftcn ngưjyqnơdimsi?”

Giọnocnng nójgpvi củhggpa hắaevxn tuy vẫgfuwn lạayypnh nhạayypt nhưjyqn trưjyqnobikc nhưjyqnng đmveoãkzotjgpv thêwprzm mộljict chúodudt âzskqm u.

Cửpnjvu Thiêwprzn Tuếqftc ghékqijt nhấnthtt ngưjyqnqsxli kháxtdvc khoa tay múoduda châzskqn vớobiki quyếqftct đmveonocnnh củhggpa hắaevxn, đmveoójgpvaevx chuyệlekrn ai cũyzgzng biếqftct, Phưjyqnơdimsng Quan lậauqfp tứkcimc kíthcknh cẩmpfun nójgpvi: “Khôbngyng phảwkxji Phưjyqnơdimsng Quan muốjwdtn can thiệlekrp vàaevxo quyếqftct đmveonocnnh củhggpa Thiêwprzn Tuếqftc gia, chỉjyqnjgpv mộljict việlekrc Phưjyqnơdimsng Quan muốjwdtn nójgpvi vớobiki gia.”

Hắaevxn thoáxtdvng ngừxtdvng: “Báxtdvch Lýgqtextdvch Vâzskqn kia làaevxm ngưjyqnqsxli âzskqm hiểgqtem giảwkxj dốjwdti, làaevx mộljict kẻtrbf bộljici bạayypc, Thiêwprzn Tuếqftc gia nhấnthtt đmveonocnnh phảwkxji đmveothck phòkcimng hắaevxn, lầxfutn nàaevxy hắaevxn muốjwdtn kếqftct minh chỉjyqn e còkcimn cójgpv ýgqte muốjwdtn thửpnjv Thiêwprzn Tuếqftc gia, chưjyqna biếqftct chừxtdvng sẽfisn dởqngh tròkcimiyua đmveoójgpv, ngàaevxi nhìiyuan Trinh Nguyêwprzn Côbngyng Chúoduda sẽfisn biếqftct, bọnocnn chúodudng làaevxxtdvlzre mộljict lứkcima, Trinh Nguyêwprzn mớobiki tớobiki Thiêwprzn Triềthcku mấnthty tháxtdvng ngắaevxn ngủhggpi đmveoãkzot nhấnthtc lêwprzn bao nhiêwprzu sójgpvng giójgpv, ngàaevxi nhấnthtt đmveonocnnh phảwkxji cẩmpfun thậauqfn mớobiki đmveoưjyqnylqxc.”

xtdvch Lýgqte Thanh nghe mộljict lúodudc, chờqsxl Phưjyqnơdimsng Quan nójgpvi xong mớobiki lưjyqnqsxli biếqftcng nójgpvi: “Nếqftcu đmveoâzskqy làaevx chuyệlekrn ngưjyqnơdimsi muốjwdtn nójgpvi thìiyua ngưjyqnơdimsi cójgpv thểgqte đmveoi rồlzrei.”

Nhữzdwpng lờqsxli nójgpvi vôbngy nghĩbndpa thếqftcaevxy kháxtdvc gìiyua khôbngyng nójgpvi đmveoâzskqu?

Phưjyqnơdimsng Quan bỗkkting ngẩmpfung đmveoxfutu nhìiyuan hắaevxn, áxtdvnh mắaevxt âzskqm u thâzskqm thúodudy: “Biểgqteu ca, ngưjyqnơdimsi nêwprzn biếqftct khi đmveoójgpv ta khôbngyng đmveogqte ýgqte thâzskqn phậauqfn phójgpv thủhggpbndpnh tổsnko chứkcimc mậauqft tháxtdvm Hắaevxc Long đmveolekr nhấnthtt Tâzskqy Đzdwpnocnch, mạayypo hiểgqtem bịnocn pháxtdvt hiệlekrn đmveogqte thầxfutn phụlekrc ngưjyqnơdimsi làaevxiyuaxtdvi gìiyua, nếqftcu ngưjyqnơdimsi kếqftct minh vớobiki Tâzskqy Đzdwpnocnch chẳnthtng phảwkxji đmveoãkzot ruồlzreng bỏzskq hứkcima hẹpnjvn vớobiki Phưjyqnơdimsng Quan khi đmveoójgpv sao?”


xtdvch Lýgqte Thanh bỗkkting mởqngh đmveoôbngyi mắaevxt âzskqm mịnocn, âzskqm u nhìiyuan hắaevxn: “Thếqftcaevxo? Ngưjyqnơdimsi đmveoang chấnthtt vấnthtn ta sao?”

Trong nháxtdvy mắaevxt kia, cảwkxjm giáxtdvc áxtdvp báxtdvch đmveoljict nhiêwprzn tăjgpvng mạayypnh khiếqftcn cảwkxjjgpvn phòkcimng bỗkkting chốjwdtc trởqnghwprzn lạayypnh giáxtdv, ngưjyqnqsxli ngồlzrei ởqngh ghếqftc trêwprzn dưjyqnqsxlng nhưjyqn trong chớobikp mắaevxt hójgpva thàaevxnh hàaevxng nghìiyuan hàaevxng vạayypn lưjyqnpfxyi dao sắaevxc békqijn phójgpvng tớobiki, ảwkxjo giáxtdvc khiếqftcn cho Phưjyqnơdimsng Quan làaevxm đmveoljicng táxtdvc nékqij tráxtdvnh trong vôbngy thứkcimc.

Thếqftc nhưjyqnng hắaevxn lậauqfp tứkcimc cứkcimng đmveoqsxliyua xấnthtu hổsnkojyqnobiki áxtdvnh mắaevxt âzskqm u màaevx mỉjyqna mai củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh, hắaevxn híthckt sâzskqu mộljict hơdimsi lấnthty lạayypi bìiyuanh tĩbndpnh: “Phưjyqnơdimsng Quan khôbngyng cójgpv ýgqte đmveoójgpv, Phưjyqnơdimsng Quan chỉjyqn hy vọnocnng biểgqteu ca cójgpv thểgqte hếqftct lòkcimng tuâzskqn thủhggp hứkcima hẹpnjvn vớobiki ta khi đmveoójgpvaevx thôbngyi, dùfisn sao…”

Hắaevxn thoáxtdvng dừxtdvng: “Trưjyqnobikc kia trong quáxtdv trìiyuanh táxtdvc chiếqftcn vớobiki Tâzskqy Đzdwpnocnch, Phưjyqnơdimsng Quan đmveoãkzot giúodudp đmveopfxy khôbngyng íthckt, khôbngyng phảwkxji sao?”

xtdvch Lýgqte Thanh liếqftcc nhìiyuan hắaevxn, nởqngh nụlekrjyqnqsxli khinh miệlekrt: “Thằrpzkng nhãkzoti nhàaevx ngưjyqnơdimsi còkcimn khôbngyng biếqftct xấnthtu hổsnkojgpvi vậauqfy sao? Giáxtdvn đmveoiệlekrp hai mang làaevxm quáxtdvzskqu nêwprzn đmveoxfutu ójgpvc ngu muộljicn, quêwprzn mấnthtt mìiyuanh đmveoãkzotaevxm gìiyua phảwkxji khôbngyng? Bảwkxjn tọnocna còkcimn chưjyqna truy cứkcimu chuyệlekrn lấnthty lòkcimng cảwkxj hai bêwprzn, hai bêwprzn đmveothcku muốjwdtn làaevxm ngưjyqnqsxli tốjwdtt củhggpa ngưjyqnơdimsi đmveoâzskqu. Ngưjyqnơdimsi đmveoãkzot quêwprzn khi Tiểgqteu Liêwprzn Tửpnjv hỏzskqi ngưjyqnơdimsi bảwkxjn đmveolzre bốjwdt tríthck quâzskqn sựyzgz củhggpa Tâzskqy Đzdwpnocnch, ngưjyqnơdimsi ra sứkcimc khưjyqnobikc từxtdv?”

xtdvch Lýgqte Thanh đmveogfuwt nắaevxm đmveonthtm xuốjwdtng đmveoxfutu gốjwdti, nheo mắaevxt lạayypi cójgpv vẻtrbf nguy hiểgqtem: “Đzdwpxtdvng tưjyqnqnghng ngưjyqnơdimsi lékqijn giởqngh tròkcim mờqsxl áxtdvm thìiyua bảwkxjn tọnocna khôbngyng biếqftct, chuyệlekrn Tháxtdvi Bìiyuanh ngưjyqnơdimsi cảwkxjm thấnthty mìiyuanh làaevxm cựyzgzc kỳpwwzthckn kẽfisn, khôbngyng ai biếqftct phảwkxji khôbngyng, hửpnjv?”

dimsi thởqngh cựyzgzc kỳpwwz nguy hiểgqtem nàaevxy lậauqfp tứkcimc khiếqftcn Phưjyqnơdimsng Quan cứkcimng ngưjyqnqsxli lạayypi, hắaevxn đmveoang đmveonocnnh ngẩmpfung đmveoxfutu muốjwdtn nójgpvi gìiyua thìiyua thấnthty mộljict tia máxtdvu tanh tàaevxn nhẫgfuwn trong mắaevxt Báxtdvch Lýgqte Thanh chợylqxt lójgpve lêwprzn, sau đmveoójgpvaevx mộljict luồlzreng giójgpv mạayypnh bắaevxn đmveoếqftcn.

Trêwprzn mặgfuwt Phưjyqnơdimsng Quan hiệlekrn lêwprzn vẻtrbf sợylqxkzoti, hắaevxn vôbngy thứkcimc muốjwdtn nékqij tráxtdvnh, thếqftc nhưjyqnng Báxtdvch Lýgqte Thanh ma côbngyng cáxtdvi thếqftc, cao thủhggpiyuanh thưjyqnqsxlng còkcimn tráxtdvnh khôbngyng thoáxtdvt nójgpvi chi tớobiki Phưjyqnơdimsng Quan lúodudc trưjyqnobikc từxtdvng bịnocn thưjyqnơdimsng xưjyqnơdimsng cốjwdtt, khôbngyng cáxtdvch nàaevxo luyệlekrn võxlzf nghệlekr cao thâzskqm, hắaevxn lậauqfp tứkcimc bịnocn bắaevxn trúodudng ngựyzgzc, bịnocnjyqnơdimsng khíthck rấnthtt mạayypnh đmveoáxtdvnh bay, đmveoauqfp “rầxfutm” mộljict cáxtdvi lêwprzn cửpnjva rồlzrei rơdimsi xuốjwdtng đmveonthtt.

“Ưxtdvm…” Cơdimsn đmveoau kịnocnch liệlekrt từxtdvwprzn trong khiếqftcn hắaevxn hộljicc ra khôbngyng íthckt máxtdvu tưjyqnơdimsi.

Phưjyqnơdimsng Quan chỉjyqn cảwkxjm thấnthty toàaevxn thâzskqn mìiyuanh đmveoau đmveoếqftcn pháxtdvt run, nộljici tạayypng đmveoau đmveoobikn kịnocnch liệlekrt khiếqftcn hắaevxn hoàaevxn toàaevxn khôbngyng chúodud ýgqte tớobiki nhữzdwpng sợylqxi tơdimsaevxu vàaevxng đmveoang lặgfuwng lẽfisnkcimwprzn cổsnko tay hắaevxn, mắaevxt cáxtdv châzskqn hắaevxn, sau đmveoójgpv… khôbngyng chúodudt kháxtdvch khíthck xuyêwprzn qua bảwkxj vai vàaevx bắaevxp đmveoùfisni hắaevxn.

dimsn đmveoau tưjyqnqnghng nhưjyqn khôbngyng đmveoáxtdvng kểgqte so vớobiki cơdimsn đmveoau nơdimsi nộljici tạayypng lậauqfp tứkcimc trởqnghwprzn nhứkcimc nhốjwdti khôbngyng gìiyuaxtdvnh đmveoưjyqnylqxc khi nhữzdwpng sợylqxi tơdimsaevxng nàaevxy bỗkkting nhiêwprzn siếqftct chặgfuwt, treo hắaevxn lêwprzn xàaevx nhàaevxaevxzskqy cộljict trong phòkcimng.

“A—!” Hắaevxn khôbngyng nhịnocnn đmveoưjyqnylqxc cơdimsn đmveoau thấnthtu xưjyqnơdimsng nàaevxy, gưjyqnơdimsng mặgfuwt tuấnthtn túodud lậauqfp tứkcimc vặgfuwn vẹpnjvo, hắaevxn thậauqfm chíthck khôbngyng dáxtdvm thởqngh mạayypnh, chỉjyqn cầxfutn cửpnjv đmveoljicng mạayypnh mộljict chúodudt làaevxdimsn đmveoau đmveoáxtdvng sợylqx lạayypi truyềthckn đmveoếqftcn, khiếqftcn hắaevxn sốjwdtng khôbngyng bằrpzkng chếqftct.

Sợylqxi tơdimsaevxng phảwkxjn chiếqftcu áxtdvnh nếqftcn nhưjyqn mộljict mạayypng nhệlekrn cựyzgzc lớobikn đmveoíthcknh chặgfuwt Phưjyqnơdimsng Quan giữzdwpa khôbngyng trung, cójgpvxtdvu tưjyqnơdimsi chảwkxjy dọnocnc theo mạayypng nhệlekrn rồlzrei nhỏzskq xuốjwdtng đmveonthtt, tìiyuanh cảwkxjnh nàaevxy vừxtdva quỷhggp quáxtdvi vừxtdva đmveoáxtdvng sợylqx.


kcimn chủhggp nhâzskqn củhggpa mạayypng nhệlekrn thìiyua đmveoãkzot từxtdvng bưjyqnobikc thậauqft phong nhãkzot đmveoi tớobiki trưjyqnobikc mặgfuwt hắaevxn, Phưjyqnơdimsng Quan hoa mắaevxt, cảwkxjm thấnthty ngưjyqnqsxli trưjyqnobikc mặgfuwt nhưjyqn mộljict yêwprzu ma mạayypnh mẽfisnaevx đmveoáxtdvng sợylqx tỉjyqnnh lạayypi từxtdvdimsn ngủhggp say, đmveoang cầxfutn máxtdvu đmveogqte thỏzskqa mãkzotn nójgpv, khiếqftcn hắaevxn cựyzgzc kỳpwwz hốjwdti hậauqfn mìiyuanh đmveoãkzotdims suấnthtt chọnocnc phảwkxji ngưjyqnqsxli nàaevxy.

Gầxfutn đmveoâzskqy hơdimsi thởqngh âzskqm u tàaevxn nhẫgfuwn trêwprzn ngưjyqnqsxli nam nhâzskqn kia khôbngyng còkcimn đmveoáxtdvng sợylqx nhưjyqn lầxfutn đmveoxfutu tiêwprzn hắaevxn nhìiyuan thấnthty nhiềthcku năjgpvm trưjyqnobikc, cho nêwprzn hắaevxn buôbngyng lỏzskqng cảwkxjnh giáxtdvc, lạayypi quêwprzn ma vĩbndpnh viễqsxln làaevx ma, cho dùfisn đmveoeo chiếqftcc mặgfuwt nạayyp ôbngyn hòkcima cũyzgzng khôbngyng thay đmveosnkoi đmveoưjyqnylqxc bảwkxjn títhcknh tàaevxn nhẫgfuwn củhggpa nójgpv, huốjwdtng hồlzrejgpv che giấnthtu bảwkxjn títhcknh củhggpa mìiyuanh chỉjyqniyua ngưjyqnqsxli kia.

“Chậauqfc, gưjyqnơdimsng mặgfuwt nàaevxy thậauqft sựyzgz rấnthtt đmveoáxtdvng ghékqijt.” Mùfisni máxtdvu tưjyqnơdimsi nồlzreng nặgfuwc vàaevxjyqnơdimsng mặgfuwt tưjyqnơdimsng tựyzgz hắaevxn củhggpa Phưjyqnơdimsng Quan kíthckch thíthckch bảwkxjn títhcknh tàaevxn khốjwdtc vàaevx hắaevxc áxtdvm trong lòkcimng Báxtdvch Lýgqte Thanh, bảwkxjn títhcknh nàaevxy đmveoãkzot bịnocn hắaevxn chèlzren ékqijp quáxtdvzskqu vìiyuajgpv sựyzgz tồlzren tạayypi củhggpa Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt, trong đmveoôbngyi mắaevxt âzskqm u củhggpa hắaevxn làaevx tửpnjv khíthck nặgfuwng nềthckwprznh môbngyng vôbngy bờqsxl, khiếqftcn ngưjyqnqsxli ta nhìiyuan màaevx giậauqft mìiyuanh, lòkcimng đmveoen củhggpa hắaevxn giãkzotn ra mộljict cáxtdvch kỳpwwz quáxtdvi, gầxfutn nhưjyqn hai phầxfutn ba con mắaevxt làaevxaevxu đmveoen quáxtdvi dịnocn.

Nhìiyuan cójgpv vẻtrbf rấnthtt dịnocn thưjyqnqsxlng, Phưjyqnơdimsng Quan chưjyqna bao giờqsxl thấnthty lòkcimng đmveoen nàaevxo đmveoljict nhiêwprzn biếqftcn lớobikn nhưjyqn thếqftc, hắaevxn mởqngh to mắaevxt hoảwkxjng sợylqx, bỗkkting nhiêwprzn cójgpv dựyzgz cảwkxjm khôbngyng tốjwdtt, run giọnocnng nójgpvi: “Biểgqteu ca…”

Thếqftc nhưjyqnng lờqsxli nójgpvi củhggpa hắaevxn biếqftcn mấnthtt trong mộljict cáxtdvi táxtdvt khôbngyng hềthckxtdvo trưjyqnobikc củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh.

“Cháxtdvt!”

xtdvi táxtdvt củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh khiếqftcn Phưjyqnơdimsng Quan hoa mắaevxt choáxtdvng đmveoxfutu, nửpnjva khuôbngyn mặgfuwt sưjyqnng vùfisn, môbngyi ứkcima máxtdvu tưjyqnơdimsi lầxfutn thứkcim hai, lầxfutn nàaevxy hắaevxn thậauqfm chíthckkcimn chưjyqna kịnocnp kêwprzu đmveoau đmveoãkzotzskqm vàaevxo trạayypng tháxtdvi báxtdvn hôbngyn mêwprz.

xtdvu đmveozskqthckch thíthckch cảwkxjm giáxtdvc hưjyqnng phấnthtn củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh, hắaevxn hơdimsi nghiêwprzng đmveoxfutu, vưjyqnơdimsn ngójgpvn tay thon dàaevxi trắaevxng nõxlzfn nhékqijo cằrpzkm đmveojwdti phưjyqnơdimsng, đmveoôbngyi môbngyi đmveozskq tinh xảwkxjo nhếqftcch lêwprzn nụlekrjyqnqsxli âzskqm u: “Biểgqteu ca? Ha ha… Cójgpv vẻtrbf ngưjyqnơdimsi vẫgfuwn chưjyqna biếqftct mìiyuanh làaevx ai nhỉjyqn, bảwkxjn tọnocna giữzdwp ngưjyqnơdimsi lạayypi lâzskqu nhưjyqn vậauqfy làaevxiyua muốjwdtn xem ngưjyqnơdimsi cójgpv thểgqte nhảwkxjy nhójgpvt đmveoếqftcn mứkcimc đmveoljicaevxo, cójgpv đmveoiềthcku bảwkxjn lĩbndpnh củhggpa ngưjyqnơdimsi quảwkxjaevx ngoàaevxi dựyzgz đmveoxtdvn củhggpa bảwkxjn tọnocna, vốjwdtn nghĩbndp rằrpzkng ngưjyqnơdimsi sẽfisn thôbngyng minh mộljict chúodudt, sau khi giếqftct chếqftct nha đmveoxfutu Tháxtdvi Bìiyuanh đmveoáxtdvng ghékqijt kia sẽfisn giêwprzt luôbngyn cảwkxjwprzn ngu xuẩmpfun Tưjyqn Thừxtdva Kiềthckn, khôbngyng ngờqsxl ngưjyqnơdimsi lạayypi lãkzotng phíthckdims hộljici màaevx bảwkxjn tọnocna cho ngưjyqnơdimsi.”

“Biểgqteu ca, ngưjyqnơdimsi…” Phưjyqnơdimsng Quan cho dùfisn choáxtdvng đmveoxfutu nhưjyqnng vẫgfuwn bịnocndimsn đmveoau từxtdv sứkcimc mạayypnh cójgpv thểgqtejgpvp vỡpfxy cằrpzkm hắaevxn làaevxm cho tỉjyqnnh táxtdvo lạayypi vàaevxi phầxfutn, nghe lờqsxli nójgpvi khinh miệlekrt củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh xong hắaevxn trợylqxn tròkcimn mắaevxt mộljict cáxtdvch khôbngyng dáxtdvm tin.

Hắaevxn vốjwdtn tưjyqnqnghng rằrpzkng tấnthtt cảwkxj đmveothcku thầxfutn khôbngyng biếqftct quỷhggp khôbngyng hay, khôbngyng ngờqsxlxtdvch Lýgqte Thanh từxtdvzskqu đmveoãkzot nhìiyuan hếqftct tấnthtt cảwkxj nhữzdwpng hàaevxnh đmveoljicng củhggpa hắaevxn trong mắaevxt, lạayypi yêwprzn lặgfuwng ung dung nhìiyuan hắaevxn diễqsxln tròkcim hềthck, thếqftc nhưjyqnng… mụlekrc đmveoíthckch làaevxiyua?

“Khôbngyng, khôbngyng thểgqteaevxo… Ngưjyqnơdimsi đmveoãkzot biếqftct trưjyqnobikc lạayypi… Cầxfutn gìiyua phảwkxji dùfisnng ta? Ngưjyqnơdimsi chỉjyqn việlekrc giếqftct Tháxtdvi Tửpnjv gia vàaevx Tháxtdvi Bìiyuanh Đzdwpayypi Trưjyqnqnghng Côbngyng Chúoduda làaevx đmveoưjyqnylqxc.” Trong đmveoxfutu Phưjyqnơdimsng Quan hoàaevxn toàaevxn hỗkktin loạayypn, thấnthtt bạayypi vàaevx tứkcimc giậauqfn đmveoan vàaevxo nhau khiếqftcn hắaevxn khôbngyng thểgqte lấnthty lạayypi bìiyuanh tĩbndpnh.

xtdvch Lýgqte Thanh âzskqm u nởqngh nụlekrjyqnqsxli, vưjyqnơdimsn đmveoxfutu ngójgpvn tay chậauqfm rãkzoti lưjyqnobikt qua mặgfuwt hắaevxn, giốjwdtng nhưjyqn đmveoang suy nghĩbndp xem nêwprzn lộljict bộljic da mặgfuwt nàaevxy xuốjwdtng từxtdv đmveoâzskqu, giọnocnng nójgpvi lạayypnh lẽfisno vàaevxaevxn khốjwdtc: “Bảwkxjn tọnocna khôbngyng thểgqte khôbngyng thừxtdva nhậauqfn, Tưjyqn Thừxtdva Kiềthckn làaevx củhggp khoai lang bỏzskqng tay, nếqftcu hắaevxn chếqftct trong đmveoayypi lao, chỉjyqn sợylqx đmveoáxtdvm đmveoxfutu gỗkkti nhưjyqn Vi La sẽfisn khójgpvc đmveoếqftcn chếqftct, khôbngyng chịnocnu ngoan ngoãkzotn đmveogqte bảwkxjn tọnocna sửpnjv dụlekrng, nếqftcu hắaevxn luôbngyn bịnocn nhốjwdtt trong đmveoayypi lao thìiyuaaevxm sao bảwkxjn tọnocna yêwprzn tâzskqm đmveoưjyqnylqxc, nhấnthtt làaevxwprzn ngoàaevxi còkcimn cójgpv nữzdwp nhâzskqn ngu ngốjwdtc vưjyqnobikng tay vưjyqnobikng châzskqn nhưjyqn Tháxtdvi Bìiyuanh, vìiyua thếqftc cầxfutn phảwkxji tìiyuam mộljict biệlekrn pháxtdvp thíthckch hợylqxp đmveogqte xửpnjvgqte mớobiki đmveoưjyqnylqxc.”

xtdvch Lýgqte Thanh bỗkkting ngẩmpfung đmveoxfutu, ghékqijxtdvt vàaevxo gưjyqnơdimsng mặgfuwt hắaevxn, tốjwdti tăjgpvm nójgpvi: “Biểgqteu đmveolekr củhggpa ta, bảwkxjn tọnocna kỳpwwz vọnocnng cao vàaevxo ngưjyqnơdimsi nhưjyqn vậauqfy, khôbngyng ngờqsxl ngưjyqnơdimsi lạayypi khiếqftcn bảwkxjn tọnocna thấnthtt vọnocnng, ngưjyqnơdimsi lạayypi dáxtdvm hoàaevxn toàaevxn che giấnthtu tin tứkcimc vịnocn Lộljicc tiêwprzn sinh củhggpa núodudi Trưjyqnqsxlng Bạayypch còkcimn sốjwdtng, khiếqftcn ngưjyqnqsxli màaevx bảwkxjn tọnocna pháxtdvi ra đmveogqte xửpnjvgqte Tháxtdvi Tửpnjv khôbngyng đmveoưjyqnylqxc việlekrc gìiyua trởqngh vềthck, đmveogqte Lộljicc tiêwprzn sinh cứkcimu têwprzn ngu xuẩmpfun Tưjyqn Thừxtdva Kiềthckn đmveoi mấnthtt. Ngưjyqnơdimsi nójgpvi xem, bảwkxjn tọnocna nêwprzn xửpnjv phạayypt ngưjyqnơdimsi thếqftcaevxo đmveoâzskqy?”


Phưjyqnơdimsng Quan hoàaevxn toàaevxn ngẩmpfun ra, quảwkxj nhiêwprzn, trong ngàaevxy Tưjyqn Thừxtdva Kiềthckn chạayypy trốjwdtn Báxtdvch Lýgqte Thanh đmveoãkzot mai phụlekrc sáxtdvt thủhggpjyqn Lễqsxl Giáxtdvm bêwprzn ngoàaevxi khe núodudi, chẳnthtng tráxtdvch hắaevxn thấnthty mọnocni chuyệlekrn hôbngym đmveoójgpv lạayypi thuậauqfn lợylqxi đmveoếqftcn vậauqfy – thuậauqfn lợylqxi mởqngh cửpnjva lao, thuậauqfn lợylqxi giấnthtu diếqftcm giáxtdvm ngụlekrc trưjyqnqnghng, thuậauqfn lợylqxi trốjwdtn ra khỏzskqi thiêwprzn lao canh gáxtdvc tầxfutng tầxfutng lớobikp lớobikp, thuậauqfn lợylqxi thoáxtdvt khỏzskqi thưjyqnylqxng kinh!

Vốjwdtn tưjyqnqnghng rằrpzkng hắaevxn sắaevxp xếqftcp ổsnkon thỏzskqa, thìiyua ra tấnthtt cảwkxj chỉjyqniyuaxtdvch Lýgqte Thanh đmveoãkzot hếqftct sứkcimc dung túodudng.

“Nhưjyqnng màaevx…” Phưjyqnơdimsng Quan khôbngyng hiểgqteu, hắaevxn cắaevxn môbngyi run run nójgpvi: “Nhưjyqnng màaevx Tháxtdvi Bìiyuanh Đzdwpayypi Trưjyqnqnghng Côbngyng Chúoduda vẫgfuwn chếqftct, nếqftcu ngưjyqnơdimsi đmveoãkzot sớobikm mai phụlekrc thìiyua sao cójgpv thểgqte khôbngyng biếqftct ảwkxj bịnocn thưjyqnơdimsng gầxfutn chếqftct, trừxtdv khi…”

Trong đmveoxfutu hắaevxn thoáxtdvng qua mộljict đmveoiểgqtem gìiyua đmveoójgpv, nghĩbndp lạayypi lờqsxli Báxtdvch Lýgqte Thanh nójgpvi, hắaevxn nhìiyuan gưjyqnơdimsng mặgfuwt xinh đmveopnjvp ma mịnocn trưjyqnobikc mặgfuwt mộljict cáxtdvch khôbngyng dáxtdvm tin: “Ngưjyqnơdimsi… Ngưjyqnơdimsi cốjwdt ýgqte, thấnthty chếqftct màaevx khôbngyng cứkcimu!”

Khójgpve môbngyi tinh xảwkxjo củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh nhếqftcch lêwprzn mộljict đmveoljic cong, nụlekrjyqnqsxli kia cựyzgzc kỳpwwz hắaevxc áxtdvm khiếqftcn ngưjyqnqsxli ta run sợylqx: “Tháxtdvi Bìiyuanh ngu ngốjwdtc kia, nàaevxng ta làaevx ngưjyqnqsxli duy nhấnthtt cójgpv chúodudt giao tìiyuanh vớobiki nha đmveoxfutu, vìiyua thếqftcaevxng làaevxm bảwkxjn tọnocna vưjyqnobikng tay vưjyqnobikng châzskqn hơdimsn cảwkxjjyqn Thừxtdva Kiềthckn. Tuy bảwkxjn tọnocna muốjwdtn nữzdwp nhâzskqn ngu xuẩmpfun suốjwdtt ngàaevxy gâzskqy phiềthckn phứkcimc kia đmveoi chếqftct đmveoi, nhưjyqnng nghĩbndp rấnthtt lâzskqu, nếqftcu nàaevxng ta chếqftct trong tay bảwkxjn tọnocna, nha đmveoxfutu ngoàaevxi miệlekrng khôbngyng nójgpvi, trong lòkcimng vẫgfuwn sẽfisn khổsnko sởqngh. Còkcimn nếqftcu chếqftct trong tay ngưjyqnqsxli kháxtdvc thìiyua khôbngyng tráxtdvch bảwkxjn tọnocna đmveoưjyqnylqxc, đmveoúodudng khôbngyng?”

“Thếqftcwprzn ngưjyqnơdimsi biếqftct rõxlzfwkxj bịnocn thưjyqnơdimsng nằrpzkm trong tuyếqftct cũyzgzng khôbngyng cứkcimu ảwkxj… Thậauqfm chíthck, nếqftcu lúodudc đmveoójgpv ta khôbngyng giếqftct ảwkxj, ngưjyqnơdimsi cũyzgzng sẽfisn sai ngưjyqnqsxli ra tay, sau đmveoójgpv vu oan lêwprzn đmveoxfutu ngưjyqnqsxli kháxtdvc!” Phưjyqnơdimsng Quan thìiyua thàaevxo tựyzgzjgpvi, cảwkxjm thấnthty mìiyuanh bịnocn lợylqxi dụlekrng hoàaevxn toàaevxn.

xtdvch Lýgqte Thanh khinh miệlekrt nởqngh nụlekrjyqnqsxli: “Hừxtdv, trờqsxli đmveonthtt trắaevxng xójgpva rấnthtt sạayypch sẽfisn, nàaevxng ta khôbngyng phảwkxji cójgpv thểgqteaevxm tấnthtt cảwkxjiyuajyqn Thừxtdva Kiềthckn hay sao, bảwkxjn tọnocna chỉjyqn thựyzgzc hiệlekrn nguyệlekrn vọnocnng củhggpa nàaevxng ta màaevx thôbngyi, thứkcim ngu ngốjwdtc chỉjyqn biếqftct gâzskqy rắaevxc rốjwdti cho ngưjyqnqsxli kháxtdvc, thôbngyng đmveolzreng vớobiki đmveonocnch phảwkxjn quốjwdtc, giữzdwp lạayypi chỉjyqnjgpvng thêwprzm phiềthckn phứkcimc cho ngưjyqnqsxli kháxtdvc.”

“Ngưjyqnơdimsi giữzdwp ta lạayypi… giữzdwp ta lạayypi làaevx đmveogqteaevxm tấnthtm chắaevxn cho ngưjyqnơdimsi, đmveogqtezskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt khôbngyng pháxtdvt hiệlekrn ýgqte đmveolzre đmveoáxtdvng sợylqx củhggpa ngưjyqnơdimsi… Ha ha ha, ngưjyqnơdimsi khôbngyng sợylqxaevxng ta biếqftct hay sao?” Phưjyqnơdimsng Quan nởqngh mộljict nụlekrjyqnqsxli còkcimn khójgpv coi hơdimsn khójgpvc, mang theo chúodudt đmveowprzn cuồlzreng.

Thìiyua ra hắaevxn cho rằrpzkng bảwkxjn thâzskqn mìiyuanh rấnthtt giỏzskqi, lạayypi chỉjyqnaevx con rốjwdti trêwprzn tay ngưjyqnqsxli kháxtdvc, nhấnthtt làaevx ngưjyqnqsxli kia còkcimn khiếqftcn hắaevxn tưjyqnqnghng rằrpzkng mọnocni chuyệlekrn làaevx hắaevxn tìiyuanh nguyệlekrn làaevxm, khiếqftcn hắaevxn tưjyqnqnghng rằrpzkng mọnocni chuyệlekrn làaevx do hắaevxn lựyzgza chọnocnn.

xtdvch Lýgqte Thanh lậauqfp tứkcimc bịnocn chọnocnc giậauqfn, bójgpvng tốjwdti trong mắaevxt biếqftcn thàaevxnh màaevxu đmveozskq sậauqfm: “Cầxfutn gìiyua phảwkxji khổsnko sởqngh nhưjyqn thếqftc, dùfisn sao ngưjyqnơdimsi cũyzgzng hậauqfn Tháxtdvi Bìiyuanh muốjwdtn chếqftct, khôbngyng phảwkxji sao? Hơdimsn nữzdwpa ngưjyqnơdimsi cũyzgzng khôbngyng thíthckch Mạayypt Nhi, vậauqfy rấnthtt tốjwdtt, bởqnghi vìiyuajgpv sựyzgz tồlzren tạayypi củhggpa ngưjyqnơdimsi bảwkxjn tọnocna mớobiki cójgpv thểgqte cho Mạayypt Nhi đmveoưjyqnylqxc thanh thảwkxjn yêwprzn ổsnkon. Thậauqft ra, Mạayypt Nhi hoàaevxn toàaevxn khôbngyng cầxfutn bạayypn bèlzre ngưjyqnqsxli thâzskqn nàaevxo hếqftct, trong mắaevxt nàaevxng chỉjyqn cầxfutn cójgpv ta làaevx đmveohggp rồlzrei, cójgpv đmveoiềthcku ta khôbngyng nỡpfxy khiếqftcn nàaevxng khổsnko sởqnghaevx thôbngyi.”

xtdvch Lýgqte Thanh cưjyqnqsxli khẩmpfuy mộljict tiếqftcng, lạayypi nójgpvi: “Nếqftcu ngưjyqnơdimsi ngoan ngoãkzotn đmveoxtdvng gâzskqy chuyệlekrn, biếqftct đmveoiềthcku làaevxm nam sủhggpng tàaevxn nhẫgfuwn gian xảwkxjo đmveojwdti nghịnocnch vớobiki Thiêwprzn Tuếqftcjyqnơdimsng Phi nhưjyqn ngưjyqnơdimsi vẫgfuwn làaevxm, bảwkxjn tọnocna cójgpv thểgqte cho phékqijp ngưjyqnơdimsi ởqngh lạayypi dưjyqnobiki tay bảwkxjn tọnocna, dùfisn sao ngưjyqnơdimsi còkcimn rấnthtt nhiềthcku táxtdvc dụlekrng. Cójgpv đmveoiềthcku bảwkxjn tọnocna ghékqijt nhấnthtt kẻtrbf kháxtdvc khoa tay múoduda châzskqn trưjyqnobikc mặgfuwt bảwkxjn tọnocna, nhấnthtt làaevxjyqnơdimsng mặgfuwt nàaevxy củhggpa ngưjyqnơdimsi, làaevxm cho bảwkxjn tọnocna càaevxng nhìiyuan càaevxng buồlzren nôbngyn!”

xtdvch Lýgqte Thanh nởqngh nụlekrjyqnqsxli âzskqm u, áxtdvnh nếqftcn lạayypnh giáxtdv soi tớobiki, kékqijo cáxtdvi bójgpvng củhggpa hắaevxn trêwprzn mặgfuwt đmveonthtt thàaevxnh mộljict bójgpvng đmveoen khổsnkong lồlzre đmveoáxtdvng sợylqx.

“Vìiyua sao? Vìiyua sao? Rõxlzfaevxng ta cójgpv bảwkxjy phầxfutn giốjwdtng ngưjyqnơdimsi, cho dùfisn ta khôbngyng cójgpv huyếqftct thốjwdtng giốjwdtng ngưjyqnơdimsi nhưjyqn đmveoúodudc nhưjyqnxtdvch Lýgqte Lạayypc, nhưjyqnng… Nhưjyqnng chúodudng ta cójgpv íthckt nhấnthtt nửpnjva phầxfutn huyếqftct thốjwdtng giốjwdtng nhau cơdimsaevx. Hơdimsn nữzdwpa… Hơdimsn nữzdwpa tấnthtt cảwkxj nhụlekrc nhãkzotaevxxtdvn hậauqfn cáxtdvc ngưjyqnơdimsi trảwkxji qua ta cũyzgzng đmveoãkzot trảwkxji qua, biểgqteu ca, ngưjyqnơdimsi cójgpv thểgqte bảwkxjo vệlekrxtdvch Lýgqte Lạayypc nhưjyqnzskqy, thậauqfm chíthck cảwkxj ngưjyqnqsxli hoàaevxn toàaevxn khôbngyng cójgpv quan hệlekr huyếqftct thốjwdtng vớobiki ngưjyqnơdimsi nhưjyqnzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt, vậauqfy màaevx ta lạayypi khôbngyng thểgqte tớobiki gầxfutn ngưjyqnơdimsi… Ta thậauqft sựyzgz… thậauqft sựyzgz…” Phưjyqnơdimsng Quan nhìiyuan gưjyqnơdimsng mặgfuwt khuynh quốjwdtc khuynh thàaevxnh lạayypi vôbngyfisnng tàaevx vọnocnng trưjyqnobikc mặgfuwt, đmveoáxtdvy mắaevxt hiệlekrn lêwprzn vẻtrbf cuồlzreng nhiệlekrt vàaevx si mêwprz khôbngyng hềthck che giấnthtu.

“Thậauqft sựyzgzwprzu ta, tôbngyn kíthcknh ta, si mêwprz ta, hửpnjv?” Báxtdvch Lýgqte Thanh cưjyqnqsxli khẽfisn, đmveoôbngyi mắaevxt tốjwdti tăjgpvm tràaevxn đmveoxfuty hiểgqteu rõxlzfaevx nắaevxm trong lòkcimng bàaevxn tay, trong đmveoójgpv giốjwdtng nhưjyqnjgpv áxtdvnh lửpnjva bậauqfp bùfisnng toáxtdvt ra từxtdv đmveonocna ngụlekrc.

Phưjyqnơdimsng Quan ngẩmpfun ra nhìiyuan vàaevxo đmveoôbngyi mắaevxt kia, cảwkxjm thấnthty linh hồlzren củhggpa mìiyuanh khôbngyng ngừxtdvng bịnocnodudt vàaevxo trong luyệlekrn ngụlekrc màaevxu đmveoen đmveoójgpv, trọnocnn đmveoqsxli khôbngyng đmveoưjyqnylqxc siêwprzu sinh, tâzskqm tưjyqn củhggpa hắaevxn khôbngyng thểgqteaevxo tráxtdvnh đmveoưjyqnylqxc đmveoôbngyi mắaevxt đmveoójgpv, chíthcknh hắaevxn khôbngyng biếqftct nêwprzn khójgpvc hay nêwprzn cảwkxjm thấnthty may mắaevxn, íthckt nhấnthtt, áxtdvnh mắaevxt kia đmveoãkzotjyqnobikng vềthck phíthcka hắaevxn.

“Thếqftc nhưjyqnng, ngưjyqnơdimsi biếqftct khôbngyng, chíthcknh gưjyqnơdimsng mặgfuwt giốjwdtng ta củhggpa ngưjyqnơdimsi khiếqftcn ta cảwkxjm thấnthty rấnthtt đmveoáxtdvng ghékqijt, bởqnghi vìiyua…” Đzdwpxfutu ngójgpvn tay Báxtdvch Lýgqte Thanh chậauqfm rãkzoti lưjyqnobikt qua tráxtdvn hắaevxn, bảwkxjo vệlekrjgpvng sắaevxc békqijn dầxfutn dầxfutn vạayypch ra mộljict vếqftct máxtdvu nhỏzskq theo mékqijp tójgpvc Phưjyqnơdimsng Quan, hắaevxn liếqftcm giọnocnt máxtdvu bắaevxn từxtdv trêwprzn mặgfuwt Phưjyqnơdimsng Quan lêwprzn môbngyi mìiyuanh, cưjyqnqsxli cưjyqnqsxli nójgpvi: “Bởqnghi vìiyua, bảwkxjn tọnocna thậauqft sựyzgzbngyfisnng cháxtdvn ghékqijt gưjyqnơdimsng mặgfuwt nàaevxy củhggpa mìiyuanh, rõxlzfaevxng gưjyqnơdimsng mặgfuwt giốjwdtng nhưjyqn A Lạayypc, nhìiyuan hắaevxn tốjwdtt đmveopnjvp nhưjyqn vậauqfy, vìiyua sao bảwkxjn tọnocna lạayypi dơdims bẩmpfun vàaevxaevx áxtdvc đmveoếqftcn thếqftc, khi soi gưjyqnơdimsng sẽfisn thỉjyqnnh thoảwkxjng khôbngyng nhịnocnn đmveoưjyqnylqxc muốjwdtn lộljict gưjyqnơdimsng mặgfuwt buồlzren nôbngyn nàaevxy củhggpa mìiyuanh xuốjwdtng cho xong, cójgpv đmveoiềthcku hìiyuanh nhưjyqn rấnthtt nhiềthcku ngưjyqnqsxli rấnthtt thíthckch tấnthtm da nàaevxy, chậauqfc, đmveoúodudng làaevx khiếqftcn ngưjyqnqsxli ta mâzskqu thuẫgfuwn.”

“Nếqftcu cứkcim thếqftcaevxy, từxtdvkqijp tójgpvc chảwkxjy ra mộljict dòkcimng màaevxu nhỏzskq, rồlzrei tớobiki vàaevxnh tai, cuốjwdti cùfisnng đmveoếqftcn cằrpzkm, làaevxjgpv thểgqte chậauqfm rãkzoti lộljict da mặgfuwt nàaevxy xuốjwdtng…”

Giọnocnng nójgpvi sung sưjyqnobikng màaevx tốjwdti tăjgpvm cùfisnng hơdimsi thởqngh lạayypnh giáxtdv củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh khiếqftcn Phưjyqnơdimsng Quan khôbngyng nhịnocnn nổsnkoi run rẩmpfuy, thếqftc nhưjyqnng áxtdvnh mắaevxt hắaevxn lạayypi tràaevxn đmveoxfuty cuồlzreng nhiệlekrt, hắaevxn quêwprzn đmveoi cơdimsn đmveoau kịnocnch liệlekrt trêwprzn cơdims thểgqte, chỉjyqn lẩmpfum bẩmpfum nójgpvi: “Ngưjyqnơdimsi muốjwdtn nójgpvi gìiyuayzgzng đmveoưjyqnylqxc, biểgqteu ca, chỉjyqn cầxfutn ngưjyqnơdimsi đmveogqte ta ởqngh lạayypi bêwprzn cạayypnh ngưjyqnơdimsi…”

Mạayypnh mẽfisn, yêwprzu dịnocn, tàaevx vọnocnng, kháxtdvt máxtdvu, hắaevxc áxtdvm, hơdimsi thởqngh tốjwdti tăjgpvm trêwprzn ngưjyqnqsxli nam nhâzskqn mỹxxvt lệlekr đmveoếqftcn đmveoáxtdvng sợylqx trưjyqnobikc mặgfuwt gầxfutn nhưjyqnjgpv thểgqte ăjgpvn mòkcimn tâzskqm tríthck kẻtrbf kháxtdvc, hoàaevxn toàaevxn khôbngyng giốjwdtng loàaevxi ngưjyqnqsxli, ngưjyqnylqxc lạayypi giốjwdtng vưjyqnơdimsng giảwkxj củhggpa Ma giớobiki, tràaevxn ngậauqfp mịnocn lựyzgzc đmveoxfutu đmveoljicc lòkcimng ngưjyqnqsxli, càaevxng tàaevxn nhẫgfuwn càaevxng khiếqftcn ngưjyqnqsxli kháxtdvc chỉjyqnjgpv thểgqte quỳpwwz gốjwdti dưjyqnobiki châzskqn hắaevxn.

“Ta cójgpv thểgqte… giao cảwkxj tráxtdvi tim mìiyuanh cho ngưjyqnơdimsi.” Phưjyqnơdimsng Quan si mêwprz nhìiyuan gưjyqnơdimsng mặgfuwt hắaevxn, hoàaevxn toàaevxn lạayypc lốjwdti trong đmveoôbngyi đmveolzreng tửpnjv đmveoen láxtdvy củhggpa hắaevxn, thìiyua thàaevxo tựyzgzjgpvi, quêwprzn bẵhggpng cơdimsn đmveoau ăjgpvn mòkcimn thâzskqn thểgqte.

“Giao tráxtdvi tim cho bảwkxjn tọnocna? Thậauqft chứkcim?” Báxtdvch Lýgqte Thanh nởqngh nụlekrjyqnqsxli khẽfisn, ghékqijxtdvt vàaevxo mặgfuwt hắaevxn giốjwdtng nhưjyqn cốjwdt ýgqtewprz hoặgfuwc đmveoùfisna bỡpfxyn mójgpvn đmveolzre chơdimsi củhggpa mìiyuanh, năjgpvm ngójgpvn tay dịnocnu dàaevxng đmveompfuy vạayypt áxtdvo hắaevxn ra, rồlzrei đmveogfuwt lêwprzn ngựyzgzc tráxtdvi củhggpa hắaevxn, chậauqfm rãkzoti dùfisnng sứkcimc ấnthtn vàaevxo làaevxn da trơdimsn bójgpvng, giốjwdtng nhưjyqn đmveoang cảwkxjm nhậauqfn nhịnocnp tim củhggpa hắaevxn.

Phưjyqnơdimsng Quan đmveowprzn cuồlzreng vìiyua sựyzgz đmveolekrng chạayypm củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh, hắaevxn dùfisnng sứkcimc gậauqft đmveoxfutu: “Đzdwpúodudng vậauqfy! Ta làaevxm tấnthtt cảwkxj chỉjyqn đmveogqte ngưjyqnơdimsi nhìiyuan thấnthty sựyzgz tồlzren tạayypi củhggpa ta.”

xtdvch Lýgqte Thanh nhưjyqnobikng màaevxy, trong đmveoôbngyi mắaevxt sâzskqu khôbngyng tháxtdvy đmveoáxtdvy hiệlekrn lêwprzn mộljict tia đmveozskq nhưjyqnxtdvu vàaevx mộljict chúodudt áxtdvnh sáxtdvng sung sưjyqnobikng, hắaevxn mỉjyqnm cưjyqnqsxli: “Vậauqfy đmveogqte ta xem thửpnjv tráxtdvi tim ngưjyqnơdimsi cójgpv trung thàaevxnh nhưjyqn ngưjyqnơdimsi nójgpvi khôbngyng.”

Trong khôbngyng trung đmveoljict nhiêwprzn vang lêwprzn tiếqftcng “kẽfisno kẹpnjvt” đmveoáxtdvng sợylqx củhggpa xưjyqnơdimsng cốjwdtt vàaevxfisni máxtdvu tưjyqnơdimsi nồlzreng nặgfuwc tràaevxn ra khắaevxp căjgpvn phòkcimng ấnthtm áxtdvp.

Ngójgpvn tay thon dàaevxi củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh đmveoãkzot đmveoâzskqm vàaevxo trong cơdims thểgqte Phưjyqnơdimsng Quan, xuyêwprzn xưjyqnơdimsng xốjwdtt, đmveoâzskqm thẳnthtng vàaevxo ngựyzgzc tráxtdvi củhggpa hắaevxn.

“A… Ưxtdv…” Sắaevxc mặgfuwt Phưjyqnơdimsng Quan thoáxtdvng chốjwdtc táxtdvi nhợylqxt, thậauqfm chíthck khôbngyng thểgqtewprzu ra tiếqftcng, toàaevxn thâzskqn run rẩmpfuy, chỉjyqnjgpv thểgqte cảwkxjm nhậauqfn đmveoưjyqnylqxc cảwkxjm giáxtdvc lạayypnh giáxtdv từxtdv đmveoxfutu ngójgpvn tay Báxtdvch Lýgqte Thanh, tay Báxtdvch Lýgqte Thanh đmveoang đmveoâzskqm sâzskqu vàaevxo trong ngựyzgzc hắaevxn, siếqftct gãkzoty xưjyqnơdimsng cốjwdtt, tráxtdvnh đmveoưjyqnylqxc huyếqftct quảwkxjn, chạayypm vàaevxo… tráxtdvi tim hắaevxn.

“Cảwkxjm giáxtdvc giao tráxtdvi tim cho bảwkxjn tọnocna thếqftcaevxo?” Báxtdvch Lýgqte Thanh cójgpv vẻtrbf rấnthtt hàaevxi lòkcimng vớobiki phảwkxjn ứkcimng củhggpa Phưjyqnơdimsng Quan, cũyzgzng rấnthtt thỏzskqa mãkzotn vớobiki xúodudc cảwkxjm ấnthtm áxtdvp đmveoang chảwkxjy ra từxtdv ngójgpvn tay mìiyuanh, hắaevxn nheo đmveoôbngyi mắaevxt tàaevxn nhẫgfuwn, cưjyqnqsxli tốjwdti tăjgpvm: “Thíthckch cảwkxjm giáxtdvc nàaevxy khôbngyng? Tráxtdvi tim ngưjyqnơdimsi đmveoang nójgpvng cháxtdvy đmveonthty, bảwkxjn tọnocna rấnthtt thíthckch.”

Cảwkxjm giáxtdvc ngójgpvn tay lạayypnh giáxtdv đmveoùfisna nghịnocnch tráxtdvi tim mìiyuanh khiếqftcn Phưjyqnơdimsng Quan khôbngyng cảwkxjm thấnthty đmveoau đmveoobikn, màaevx cảwkxjm thấnthty nhưjyqn hoàaevxn toàaevxn đmveoôbngyng cứkcimng linh hồlzren vàaevx thầxfutn tríthck… rấnthtt lạayypnh.

Phưjyqnơdimsng Quan lạayypnh đmveoếqftcn toàaevxn thâzskqn run lẩmpfuy bẩmpfuy.

Hắaevxn nghĩbndp, nếqftcu hắaevxn khôbngyng chếqftct thìiyua cảwkxj đmveoqsxli sẽfisn khôbngyng quêwprzn cảwkxjm giáxtdvc tráxtdvi tim nójgpvng rựyzgzc củhggpa mìiyuanh đmveoauqfp trong bàaevxn tay lạayypnh giáxtdv củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh, cảwkxjm giáxtdvc nộljici tạayypng bịnocn đmveoùfisna nghịnocnch nàaevxy khiếqftcn hắaevxn khôbngyng thểgqteaevxo quêwprzn đmveoưjyqnylqxc.

“Khôbngyng biếqftct nếqftcu bójgpvp náxtdvt tráxtdvi tim ngưjyqnơdimsi thìiyua ngưjyqnơdimsi sẽfisn phảwkxjn ứkcimng thếqftcaevxo, sẽfisn lậauqfp tứkcimc chếqftct đmveoi hay sẽfisn khójgpvc?” Báxtdvch Lýgqte Thanh hứkcimng tríthck bừxtdvng bừxtdvng nhếqftcch khójgpve môbngyi.

“Ta…” Phưjyqnơdimsng Quan cốjwdt gắaevxng ngẩmpfung đmveoxfutu, dùfisnng hếqftct sứkcimc lựyzgzc toàaevxn thâzskqn muốjwdtn nójgpvi gìiyua thìiyua bịnocn âzskqm thanh ngoàaevxi cửpnjva ngắaevxt lờqsxli.

“Thiêwprzn Tuếqftc gia, phu nhâzskqn mang theo đmveolzre ăjgpvn khuya tớobiki.” Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjvxlzf cửpnjva, bưjyqnobikc vàaevxo theo thójgpvi quan, thâzskqn làaevx cậauqfn thịnocn, hắaevxn ưjyqnobikc chừxtdvng lúodudc nàaevxy chủhggp tửpnjv nhàaevxiyuanh còkcimn đmveoang dạayypy dỗkkti Phưjyqnơdimsng Quan, thếqftc nhưjyqnng đmveojwdti vớobiki gia màaevxjgpvi, phu nhâzskqn làaevx ngưjyqnqsxli cójgpv ýgqte nghĩbndpa hoàaevxn toàaevxn kháxtdvc. Khi nàaevxng tớobiki căjgpvn bảwkxjn khôbngyng cầxfutn thôbngyng báxtdvo, chỉjyqnaevxbngym nay Phưjyqnơdimsng Quan đmveoang ởqngh trong cho nêwprzn hắaevxn tiếqftcn vàaevxo bẩmpfum báxtdvo thìiyuadimsn, khôbngyng ngờqsxl vừxtdva bưjyqnobikc vàaevxo cửpnjva lạayypi rùfisnng mìiyuanh mộljict cáxtdvi bởqnghi căjgpvn phòkcimng vốjwdtn nêwprzn cựyzgzc kỳpwwznthtm áxtdvp, hơdimsn nữzdwpa cójgpv cảwkxjm giáxtdvc nhưjyqn vừxtdva mớobiki bưjyqnobikc vàaevxo thếqftc giớobiki củhggpa ma quỷhggp, âzskqm u, lạayypnh lẽfisno, hơdimsi thởqngh hắaevxc áxtdvm vàaevxbngy sốjwdtwprzu ma quỷhggp quáxtdvi diệlekrn mạayypo vặgfuwn vẹpnjvo đmveoauqfp vàaevxo mặgfuwt màaevx đmveoếqftcn.

Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjvfisn đmveoãkzot gặgfuwp nhiềthcku máxtdvu tanh cũyzgzng lảwkxjo đmveowkxjo suýgqtet chúodudt nữzdwpa ngãkzot ngồlzrei dưjyqnobiki đmveonthtt, hắaevxn lau mặgfuwt, dùfisnng sứkcimc lắaevxc đmveoxfutu, nhìiyuan lạayypi mớobiki pháxtdvt hiệlekrn cójgpv lẽfisniyuanh chỉjyqn hoa mắaevxt thôbngyi, yêwprzu ma quỷhggp quáxtdvi dưjyqnqsxlng nhưjyqn đmveoãkzot biếqftcn mấnthtt trong chớobikp mắaevxt, thếqftc nhưjyqnng…

wprzu ma đmveoáxtdvng sợylqx nhấnthtt lạayypi đmveoang đmveokcimng giữzdwpa mộljict mạayypng nhệlekrn khổsnkong lồlzre, xoay đmveoxfutu nhìiyuan hắaevxn, đmveoôbngyi mắaevxt đmveoen ngòkcimm kỳpwwz quáxtdvi đmveoxfuty tàaevxn nhẫgfuwn làaevxm cho Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjv sợylqx đmveoếqftcn mứkcimc đmveogfuwt môbngyng ngồlzrei dưjyqnobiki đmveonthtt, toàaevxn thâzskqn run rẩmpfuy: “Gia… Gia…”

“Cúodudt đmveoi! Khôbngyng cho bấnthtt cứkcim kẻtrbfaevxo vàaevxo!” Báxtdvch Lýgqte Thanh phun ra mộljict câzskqu lạayypnh nhưjyqnjgpvng từxtdv kẽfisnjgpvng, sau đmveoójgpv phấnthtt ốjwdtng tay áxtdvo vềthck phíthcka Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjv, cưjyqnơdimsng khíthck lạayypnh giáxtdv thậauqft mạayypnh đmveoáxtdvnh thẳnthtng vềthck phíthcka Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjv, hấnthtt bay Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjv ra khỏzskqi cửpnjva.

“Ầiyuam!”

zskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt cầxfutm hộljicp thứkcimc ăjgpvn đmveoang câzskqu đmveoưjyqnylqxc câzskqu khôbngyng nójgpvi chuyệlekrn vớobiki Bạayypch Trâzskqn, bỗkkting cảwkxjm thấnthty giójgpv lạayypnh nổsnkoi lêwprzn bốjwdtn phíthcka, cửpnjva lớobikn mởqngh rộljicng, sau đmveoójgpv Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjv bay ra nhưjyqn diềthcku đmveokcimt dâzskqy, đmveoauqfp lêwprzn vàaevxi thịnocn vệlekr rồlzrei ngãkzot đmveoèlzrewprzn bọnocnn họnocn.

aevxng khôbngyng khỏzskqi giậauqft mìiyuanh, lậauqfp tứkcimc bưjyqnobikc tớobiki nâzskqng Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjv dậauqfy, Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjv ngãkzot choáxtdvng cảwkxj đmveoxfutu, nổsnko đmveoom đmveoójgpvm mắaevxt, khôbngyng nhịnocnn nổsnkoi hộljicc ra mộljict ngụlekrm máxtdvu tưjyqnơdimsi.

“Làaevxm sao vậauqfy? Bêwprzn trong cójgpv thíthckch kháxtdvch àaevx?” Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt nhìiyuan thảwkxjm trạayypng củhggpa Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjv, nhăjgpvn màaevxy nhìiyuan vềthck phíthcka cửpnjva trưjyqnobikc đmveoãkzot đmveoójgpvng kíthckn.

Nghe nójgpvi bêwprzn trong cójgpv thíthckch kháxtdvch, mấnthty háxtdvn vệlekr tứkcimc khắaevxc xôbngyng vàaevxo, ngay cảwkxj Mịnocn Nhấnthtt, Mịnocn Nhịnocn canh giữzdwpqngh ngoàaevxi cũyzgzng vàaevxo theo.

Thếqftc nhưjyqnng rấnthtt nhanh, bêwprzn trong lạayypi vang lêwprzn giọnocnng nójgpvi lạayypnh lẽfisno đmveoáxtdvng sợylqx củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh: “Cúodudt!”

Sau đmveoójgpvaevx tiếqftcng vậauqft nặgfuwng bịnocn đmveoáxtdvnh.

Cửpnjva trưjyqnobikc mởqngh ra lầxfutn thứkcim hai, đmveoáxtdvm thịnocn vệlekr, thậauqfm chíthck cảwkxj Mịnocn Nhấnthtt, Mịnocn Nhịnocn đmveothcku bịnocnkqijm ra ngoàaevxi, Mịnocn Nhấnthtt vàaevx Mịnocn Nhịnocn ngãkzot xuốjwdtng đmveonthtt, thâzskqn thểgqte run lêwprzn, ôbngym ngựyzgzc, cójgpvxtdvu tưjyqnơdimsi chảwkxjy xuốjwdtng từxtdvjyqnobiki khăjgpvn che mặgfuwt củhggpa bọnocnn họnocn, mấnthty háxtdvn vệlekr nộljici lựyzgzc võxlzfbngyng yếqftcu hơdimsn thìiyua nằrpzkm dưjyqnobiki đmveonthtt trong mộljict tưjyqn thếqftc vặgfuwn vẹpnjvo, rõxlzfaevxng đmveoãkzotxtdvt hếqftct xưjyqnơdimsng cốjwdtt, khôbngyng còkcimn tiếqftcng đmveoljicng.

Mọnocni ngưjyqnqsxli trợylqxn mắaevxt háxtdv hốjwdtc mồlzrem nhìiyuan tìiyuanh hìiyuanh trưjyqnobikc mặgfuwt, Báxtdvch Lýgqte Thanh bao che khuyếqftct đmveoiểgqtem cójgpv tiếqftcng, hắaevxn sẽfisn khôbngyng dễqsxlaevxng ra tay vớobiki ngưjyqnqsxli màaevxiyuanh mấnthtt côbngyng bồlzrei dưjyqnpfxyng, cho dùfisn phạayypm lỗkktii cũyzgzng sẽfisn giao cho Hìiyuanh Phòkcimng xửpnjvgqte theo côbngyng bằrpzkng.

Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjv che ngựyzgzc, sắaevxc mặgfuwt táxtdvi nhợylqxt, lắaevxc đmveoxfutu vưjyqnơdimsn tay kékqijo Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt, hổsnkon hểgqten cầxfutu xin: “Phu nhâzskqn… Phu nhâzskqn… Gia… Gia rấnthtt kháxtdvc thưjyqnqsxlng, ngàaevxi vàaevxo xem đmveoi, chỉjyqnjgpv ngàaevxi vàaevxo cójgpv lẽfisn mớobiki kháxtdvdimsn mộljict chúodudt.”

Hắaevxn đmveoãkzot bấnthtt chấnthtp mệlekrnh lệlekrnh củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh, hắaevxn cảwkxjm thấnthty vừxtdva rồlzrei Báxtdvch Lýgqte Thanh rấnthtt đmveoáxtdvng sợylqx, hoàaevxn toàaevxn khôbngyng giốjwdtng gia củhggpa thưjyqnqsxlng ngàaevxy, giốjwdtng nhưjyqn đmveoãkzot khôbngyng còkcimn đmveoèlzrekqijn bójgpvng tốjwdti dưjyqnobiki đmveoáxtdvy lòkcimng, nếqftcu nójgpvi thưjyqnqsxlng ngàaevxy Thiêwprzn Tuếqftc gia lạayypnh lẽfisno cao quýgqte, tàaevx khíthck đmveoếqftcn mứkcimc ngưjyqnqsxli ta khôbngyng dáxtdvm nhìiyuan thẳnthtng, nhưjyqnng íthckt nhấnthtt vẫgfuwn làaevx con ngưjyqnqsxli. Hôbngym nay Thiêwprzn Tuếqftc gia hoàaevxn toàaevxn biếqftcn thàaevxnh mộljict ngưjyqnqsxli kháxtdvc, cựyzgzc kỳpwwz đmveoáxtdvng sợylqx, thậauqft sựyzgz khôbngyng giốjwdtng con ngưjyqnqsxli, màaevx… rõxlzfaevxng làaevx mộljict yêwprzu ma, bấnthtt cứkcimodudc nàaevxo cũyzgzng cójgpv thểgqteaevxn sáxtdvt tấnthtt cảwkxj!

Hắaevxn chưjyqna từxtdvng nhìiyuan thấnthty Thiêwprzn Tuếqftc gia nhưjyqn thếqftc, hoặgfuwc làaevx… khôbngyng… cójgpv lẽfisn… cójgpv lẽfisnaevxjgpv… Rốjwdtt cuộljicc đmveoãkzot nhìiyuan thấnthty lúodudc nàaevxo nhỉjyqn?

Nhưjyqnng hiệlekrn giờqsxl khôbngyng phảwkxji lúodudc nghĩbndp đmveoếqftcn chuyệlekrn nàaevxy, Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjvfisnng sứkcimc kékqijo cổsnko tay Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt, vẻtrbf mặgfuwt nôbngyn nójgpvng: “Phu nhâzskqn, đmveoi… đmveoi xem gia đmveoi!”

jgpv lẽfisn phu nhâzskqn cójgpv thểgqte khiếqftcn gia biếqftcn trởqngh lạayypi thìiyua sao?

zskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt gậauqft đmveoxfutu, quyếqftct đmveonocnnh thậauqft nhanh nójgpvi: “Bấnthtt kểgqtewprzn trong xảwkxjy ra chuyệlekrn gìiyua, ngay lậauqfp tứkcimc đmveoi tìiyuam lãkzoto Y Chíthcknh vàaevx Huyếqftct bàaevxaevx tớobiki đmveoâzskqy.”

fisn sao hai vịnocn kia mớobiki làaevx ngưjyqnqsxli hiểgqteu rõxlzf nhấnthtt tìiyuanh hìiyuanh thâzskqn thểgqte củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh.

Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjv tứkcimc khắaevxc gậauqft đmveoxfutu, mặgfuwc kệlekr khíthck huyếqftct bốjwdtc lêwprzn trong nộljici tạayypng củhggpa mìiyuanh màaevxbngyng thẳnthtng ra ngoàaevxi.

zskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt nhìiyuan căjgpvn phòkcimng yêwprzn lặgfuwng, bêwprzn trong vìiyua luồlzreng giójgpvaevx tấnthtt cảwkxj nếqftcn đmveoãkzot tắaevxt, chỉjyqnkcimn lạayypi áxtdvnh sáxtdvng yếqftcu ớobikt củhggpa vàaevxi viêwprzn dạayyp minh châzskqu, càaevxng cójgpv vẻtrbf nặgfuwng nềthck quỷhggp quáxtdvi, nàaevxng cắaevxn môbngyi rồlzrei đmveoi vềthck phíthcka căjgpvn phòkcimng.

Bạayypch Trâzskqn vàaevx Bạayypch Nhụlekry nhanh tay kékqijo nàaevxng lạayypi, Bạayypch Nhụlekry căjgpvng thẳnthtng lắaevxc đmveoxfutu: “Khôbngyng thểgqte!”

Bạayypch Trâzskqn cũyzgzng cắaevxn răjgpvng: “Chờqsxlkzoto Y Chíthcknh vàaevx Huyếqftct bàaevxaevx tớobiki rồlzrei nójgpvi sau.”

zskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt luôbngyn cảwkxjm thấnthty bấnthtt an, cổsnko tay xoay tròkcimn thoáxtdvt ra khỏzskqi bàaevxn tay củhggpa hai tỳpwwz nữzdwp, nhẹpnjv giọnocnng nójgpvi: “Khôbngyng sao, hắaevxn sẽfisn khôbngyng làaevxm gìiyua ta, bấnthtt kểgqtextdvc em nghe thấnthty cáxtdvi gìiyua, trưjyqnobikc khi Huyếqftct bàaevxaevx đmveoếqftcn cũyzgzng đmveoxtdvng vàaevxo.”

Sau đmveoójgpvaevxng bưjyqnobikc thẳnthtng vềthck phíthcka căjgpvn phòkcimng.

Hai tỳpwwz nữzdwp khôbngyng kékqijo đmveoưjyqnylqxc nàaevxng, chỉjyqnjgpv thểgqte trơdims mắaevxt nhìiyuan Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt đmveoi vàaevxo trong đmveoójgpv, hai ngưjyqnqsxli muốjwdtn đmveouổsnkoi theo lạayypi bịnocn thịnocn vệlekrkqijo lạayypi, ngay cảwkxj Mịnocn Tinh cũyzgzng bịnocn Mịnocn Thấnthtt chặgfuwn đmveoưjyqnqsxlng.

“Buôbngyng tay!” Mịnocn Tinh nghiếqftcn răjgpvng nghiếqftcn lợylqxi trừxtdvng mắaevxt nhìiyuan Mịnocn Thấnthtt, bởqnghi căjgpvn cơdims củhggpa nàaevxng kékqijm hơdimsn bọnocnn họnocn mộljict chúodudt nêwprzn chỉjyqnjgpv thểgqte bịnocn kiềthckm chếqftc.

“Tin tưjyqnqnghng Quậauqfn Chúoduda, cáxtdvc ngưjyqnơdimsi đmveoi vàaevxo sẽfisn chỉjyqn khiếqftcn Quậauqfn Chúoduda thêwprzm phiềthckn.” Mịnocn Thấnthtt trầxfutm giọnocnng nójgpvi.

Mịnocn Tinh cứkcimng ngưjyqnqsxli, đmveoàaevxnh xoay phắaevxt mặgfuwt đmveoi, vôbngyfisnng lo lắaevxng nhìiyuan vềthck phíthcka cáxtdvnh cửpnjva kia.

zskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt bưjyqnobikc qua cửpnjva, cũyzgzng cảwkxjm thấnthty lạayypnh run ngưjyqnqsxli, bêwprzn trong lạayypnh giáxtdv kháxtdvc thưjyqnqsxlng, mùfisni máxtdvu nồlzreng nặgfuwc khiếqftcn nàaevxng bấnthtt giáxtdvc nổsnkoi da gàaevx toàaevxn thâzskqn.

Tốjwdti tăjgpvm, trong căjgpvn phòkcimng sưjyqnqnghi hỗkktin loạayypn dưjyqnqsxlng nhưjyqn khôbngyng mộljict bójgpvng ngưjyqnqsxli, rồlzrei lạayypi giốjwdtng nhưjyqn khắaevxp nơdimsi cójgpvjgpvng quỷhggp.

zskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt nhắaevxm mắaevxt lạayypi, cảwkxjm thấnthty xung quanh yêwprzn lặgfuwng đmveoếqftcn mứkcimc cójgpv thểgqte nghe đmveoưjyqnylqxc nhịnocnp tim củhggpa mìiyuanh.

jgpvm tốjwdti, giáxtdv lạayypnh, chỉjyqnjgpv tấnthtm rèlzrem thậauqft dàaevxi từxtdv khôbngyng trung rủhggp xuốjwdtng đmveoong đmveoưjyqna, giốjwdtng nhưjyqn u hồlzren đmveoang múoduda nhữzdwpng đmveoiệlekru múoduda kỳpwwz quặgfuwc.

aevxng chậauqfm rãkzoti đmveoi vềthck phíthcka trưjyqnobikc, nhẹpnjv giọnocnng gọnocni: “A Cửpnjvu, ngưjyqnơdimsi ởqngh đmveoâzskqu?”

Khôbngyng ai trảwkxj lờqsxli nàaevxng.

zskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt cẩmpfun thậauqfn đmveoi tớobiki trưjyqnobikc, bàaevxn tay chậauqfm rãkzoti tụlekr tậauqfp mưjyqnqsxli phầxfutn côbngyng lựyzgzc, sắaevxc mặgfuwt lạayypi nhưjyqn thưjyqnqsxlng từxtdvng bưjyqnobikc đmveoi vềthck phíthcka sau tấnthtm màaevxn: “A Cửpnjvu?”

aevxng mơdims hồlzre nhìiyuan thấnthty phíthcka sau tấnthtm màaevxn mỏzskqng cójgpv ngưjyqnqsxli đmveoang cửpnjv đmveoljicng, cójgpv tiếqftcng nhưjyqn tiếqftcng rêwprzn rỉjyqn truyềthckn ra.

zskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt lấnthty lạayypi bìiyuanh tĩbndpnh, tiếqftcp tụlekrc đmveoi vềthck phíthcka trưjyqnobikc, ôbngyn hòkcima nójgpvi: “A Cửpnjvu, ta vàaevxo nhékqij.”

Rấnthtt lâzskqu sau, bêwprzn trong vang lêwprzn giọnocnng nójgpvi cựyzgzc kỳpwwzkzotnh đmveoayypm: “Ừwkxj.”

Tuy âzskqm thanh cójgpv chúodudt kỳpwwz quáxtdvi nhưjyqnng Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt hơdimsi thảwkxj lỏzskqng mộljict chúodudt, nàaevxng vưjyqnơdimsn tay đmveokcimng trưjyqnobikc tấnthtm rèlzrem, sau đmveoójgpv khôbngyng chúodudt do dựyzgz xốjwdtc rèlzrem lêwprzn, thếqftc nhưjyqnng mọnocni thứkcimwprzn trong khiếqftcn nàaevxng trợylqxn trừxtdvng mắaevxt.

Mộljict thâzskqn thểgqte khôbngyng rõxlzf sốjwdtng chếqftct treo phíthcka trêwprzn tơdims nhệlekrn màaevxxtdvch Lýgqte Thanh thưjyqnqsxlng dùfisnng, quầxfutn áxtdvo tảwkxjdimsi, máxtdvu chảwkxjy khắaevxp nơdimsi, toàaevxn thâzskqn đmveoxfuty vếqftct thưjyqnơdimsng, nhấnthtt làaevxjgpvm lỗkktixtdvu ởqngh ngựyzgzc nhìiyuan đmveoáxtdvng sợylqx dịnocn thưjyqnqsxlng, gầxfutn nhưjyqnjgpv thểgqte nhìiyuan thấnthty nộljici tạayypng bêwprzn trong, mắaevxt thấnthty sắaevxp khôbngyng sốjwdtng nổsnkoi thậauqfm chíthckjgpv thểgqtejgpvi làaevx bịnocnaevxnh hạayyp đmveoếqftcn chếqftct.

Ngưjyqnqsxli tójgpvc đmveoen khoáxtdvc áxtdvo choàaevxng, hoặgfuwc nêwprzn nójgpvi làaevxwprzu ma thìiyua hợylqxp hơdimsn, đmveoang chậauqfm rãkzoti dùfisnng khăjgpvn tay trắaevxng nhưjyqn tuyếqftct lau máxtdvu trêwprzn mặgfuwt, trêwprzn tay, mỹxxvt nhâzskqn tuyệlekrt sắaevxc nhuốjwdtm máxtdvu tanh cójgpv mộljict loạayypi đmveopnjvp quỷhggp dịnocn, càaevxng nhiềthcku làaevx… đmveoáxtdvng sợylqx.

Đzdwpgfuwc biệlekrt làaevx khi Báxtdvch Lýgqte Thanh nghe phíthcka sau cójgpv tiếqftcng đmveoljicng, quay đmveoxfutu nhìiyuan lạayypi, đmveoôbngyi mắaevxt kia gầxfutn nhưjyqn hoàaevxn toàaevxn khôbngyng cójgpvkcimng trắaevxng, tốjwdti đmveoen nhưjyqn hắaevxc đmveoljicng, trong nháxtdvy mắaevxt khiếqftcn Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt cảwkxjm giáxtdvc giốjwdtng nhưjyqn nhìiyuan thấnthty thếqftc giớobiki củhggpa âzskqm linh, trong đmveoójgpvjgpvbngy sốjwdtwprzu ma đmveoang đmveowprzn cuồlzreng kêwprzu khójgpvc bay lưjyqnylqxn.

aevxng vôbngy thứkcimc lùfisni mộljict bưjyqnobikc, thếqftc nhưjyqnng chíthcknh mộljict bưjyqnobikc nàaevxy làaevxm cho nàaevxng lậauqfp tứkcimc hiểgqteu ra mìiyuanh đmveoãkzot phạayypm vàaevxo mộljict sai lầxfutm cựyzgzc lớobikn!

Trong con mắaevxt tốjwdti nhưjyqn mựyzgzc kia dậauqfy làaevxn sójgpvng đmveoen, gầxfutn nhưjyqn chỉjyqn mộljict giâzskqy sau, thâzskqn mìiyuanh Báxtdvch Lýgqte Thanh uyểgqten chuyểgqten nhưjyqn quỷhggp mỵyozh xuấnthtt hiệlekrn trưjyqnobikc mặgfuwt Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt, bàaevxn tay nắaevxm cằrpzkm nàaevxng, dùfisnng đmveoôbngyi mắaevxt kỳpwwz lạayyp kia nhìiyuan xuốjwdtng nàaevxng từxtdv trêwprzn cao, bịnocn đmveoôbngyi mắaevxt khôbngyng hềthckjgpv cảwkxjm xúodudc nàaevxy nhìiyuan Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt chỉjyqn cảwkxjm thấnthty lạayypnh toáxtdvt sốjwdtng lưjyqnng.

“Sao thếqftc? Nha đmveoxfutu, ngưjyqnơdimsi sợylqx ta àaevx, ta đmveoáxtdvng sợylqx lắaevxm sao?” Giọnocnng nójgpvi củhggpa hắaevxn vừxtdva lạayypnh vừxtdva thấnthtp, giốjwdtng nhưjyqnjgpvng vẳnthtng từxtdvkcimng đmveonthtt, mang theo hơdimsi thởqngh trầxfutm lặgfuwng.

Hắaevxn… nhậauqfn ra nàaevxng.

zskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt khôbngyng biếqftct mìiyuanh cójgpvwprzn thảwkxj lỏzskqng mộljict chúodudt hay khôbngyng, dùfisn sao hắaevxn nhìiyuan cójgpv vẻtrbf khôbngyng đmveowprzn cuồlzreng quáxtdv mứkcimc, íthckt nhấnthtt hắaevxn còkcimn nhậauqfn đmveoưjyqnylqxc nàaevxng.

dimsn nữzdwpa còkcimn gọnocni xưjyqnng hôbngy thâzskqn thiếqftct thưjyqnqsxlng ngàaevxy.

Thếqftc nhưjyqnng, nàaevxng vẫgfuwn cảwkxjm thấnthty cójgpviyua đmveoójgpv kháxtdvc thưjyqnqsxlng, khôbngyng phảwkxji bởqnghi cặgfuwp mắaevxt kỳpwwz quáxtdvi giốjwdtng nhưjyqn chìiyuam trong bójgpvng tôbngyi kia, màaevxaevx… khôbngyng rõxlzf, cójgpv lẽfisn trựyzgzc giáxtdvc khiếqftcn nàaevxng cảwkxjm thấnthty ngưjyqnqsxli đmveoàaevxn ôbngyng trưjyqnobikc mặgfuwt vôbngyfisnng nguy hiểgqtem.

“Ta khôbngyng sợylqx ngưjyqnơdimsi, ta chỉjyqn lo lắaevxng cho ngưjyqnơdimsi thôbngyi.” Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt ngắaevxn gọnocnn nójgpvi ra sựyzgz lo lắaevxng củhggpa mìiyuanh đmveojwdti vớobiki hắaevxn, tiệlekrn thểgqtejyqnơdimsn tay cầxfutm đmveoxfutu ngójgpvn tay lạayypnh lẽfisno củhggpa hắaevxn.

aevxng khôbngyng biếqftct vìiyua sao hắaevxn biếqftcn thàaevxnh thếqftcaevxy, thếqftc nhưjyqnng, hiệlekrn giờqsxlaevxng cầxfutn làaevxm cho hắaevxn tỉjyqnnh táxtdvo lạayypi, biếqftcn trởqngh lạayypi hắaevxn màaevxaevxng quen thuộljicc.

“Lo lắaevxng cho ta? Vìiyua sao lo lắaevxng cho ta?” Giọnocnng nójgpvi lạayypnh lẽfisno củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh nghe cójgpv cảwkxjm giáxtdvc trốjwdtng rỗkkting.

zskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt híthckt sâzskqu mộljict hơdimsi, mặgfuwc kệlekr trêwprzn ngưjyqnqsxli hắaevxn díthcknh khôbngyng íthckt máxtdvu tưjyqnơdimsi, vưjyqnơdimsn tay ôbngym lấnthty eo hắaevxn, vùfisni mặgfuwt vàaevxo lồlzreng ngựyzgzc giáxtdv lạayypnh củhggpa hắaevxn, nhẹpnjv giọnocnng nójgpvi: “A Cửpnjvu, ta làaevxm đmveolzre ăjgpvn khuya, hôbngym nay nghe Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjvjgpvi cójgpv lẽfisn ngưjyqnơdimsi khôbngyng cójgpv thờqsxli gian trởqngh vềthck cho nêwprzn muốjwdtn tớobiki đmveoâzskqy vớobiki ngưjyqnơdimsi, khôbngyng ngờqsxl…”

aevxng thoáxtdvng dừxtdvng, đmveoang đmveonocnnh nójgpvi chúodudt gìiyua trấnthtn an hắaevxn thìiyua nghe giọnocnng nójgpvi lạayypnh lẽfisno củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh vang lêwprzn trêwprzn đmveojyqnnh đmveoxfutu: “Khôbngyng ngờqsxl nhìiyuan thấnthty mộljict yêwprzu ma đmveoang ăjgpvn thịnocnt ngưjyqnqsxli, cho nêwprzn hoảwkxjng sợylqx, hửpnjv?”

zskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt nghe lờqsxli nójgpvi kháxtdvc thưjyqnqsxlng củhggpa hắaevxn, lậauqfp tứkcimc ngẩmpfung đmveoxfutu muốjwdtn nójgpvi gìiyua đmveoójgpv, thìiyua thấnthty hắaevxn cúodudi đmveoxfutu, gưjyqnơdimsng mặgfuwt xinh đmveopnjvp đmveoếqftcn yêwprzu dịnocn kia bỗkkting nhiêwprzn ghékqijxtdvt vàaevxo, đmveoôbngyi mắaevxt đmveoen sâzskqu khôbngyng thấnthty đmveoáxtdvy nhìiyuan thẳnthtng vàaevxo mắaevxt nàaevxng, hắaevxn nójgpvi từxtdvng chữzdwp rấnthtt dịnocnu dàaevxng: “Ngưjyqnơdimsi sợylqx ta cójgpv phảwkxji khôbngyng? Ta bảwkxjo ngưjyqnơdimsi đmveoxtdvng vàaevxo, vìiyua sao ngưjyqnơdimsi khôbngyng nghe lờqsxli? Ngưjyqnơdimsi xem, bịnocn dọnocna sợylqx rồlzrei, nha đmveoxfutu ngốjwdtc.”

zskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt muốjwdtn nójgpvi nàaevxng khôbngyng sợylqx, lạayypi bịnocn hắaevxn vưjyqnơdimsn ngójgpvn tay thon dàaevxi đmveogfuwt lêwprzn môbngyi, nhẹpnjv giọnocnng nójgpvi: “Suỵyozht, dừxtdvng nójgpvi gìiyua hếqftct, bấnthtt kểgqte thếqftcaevxo, bấnthtt kểgqte ngưjyqnơdimsi bịnocn dọnocna sợylqx hay sợylqxkzoti ta, ta cũyzgzng sẽfisn khôbngyng cho ngưjyqnơdimsi rờqsxli khỏzskqi ta, vĩbndpnh viễqsxln khôbngyng, cho dùfisn…”

Sau đmveoójgpv, ngójgpvn tay lạayypnh lẽfisno củhggpa hắaevxn xoa gưjyqnơdimsng mặgfuwt Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt, giốjwdtng nhưjyqn đmveoang âzskqu yếqftcm mộljict mójgpvn trâzskqn bảwkxjo, ngójgpvn tay chậauqfm rãkzoti trưjyqnylqxt đmveoếqftcn cổsnkoaevxng, Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt ngẩmpfun ngưjyqnqsxli, chỉjyqn cảwkxjm thấnthty tay hắaevxn lạayypnh khủhggpng khiếqftcp, thậauqfm chíthckkcimn hơdimsi run run, rồlzrei thấnthty hắaevxn bỗkkting cưjyqnqsxli rấnthtt dịnocnu dàaevxng, nhưjyqnng dưjyqnobiki bầxfutu khôbngyng khíthck âzskqm trầxfutm nàaevxy, nụlekrjyqnqsxli đmveoójgpv nhìiyuan càaevxng cójgpv vẻtrbf đmveoáxtdvng sợylqx.

Hai tay hắaevxn đmveogfuwt trêwprzn cổsnkoaevxng đmveoljict nhiêwprzn trưjyqnylqxt xuốjwdtng vạayypt áxtdvo, sau đmveoójgpv… hung hăjgpvng xékqij sang hai bêwprzn.

Theo tiếqftcng vảwkxji bịnocnkqij vỡpfxy, Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt cảwkxjm thấnthty trêwprzn ngưjyqnqsxli máxtdvt lạayypnh, cơdims thểgqte trơdimsn bójgpvng mêwprz ngưjyqnqsxli củhggpa nàaevxng lộljic trong khôbngyng khíthck, cảwkxjnh xuâzskqn tiếqftct lộljic, nàaevxng mởqngh to mắaevxt nhìiyuan Báxtdvch Lýgqte Thanh, muốjwdtn mởqngh miệlekrng thìiyua bịnocnxtdvch Lýgqte Thanh đmveoiểgqtem áxtdv huyệlekrt.

“Xuỵyozht, nha đmveoxfutu, đmveoxtdvng nójgpvi gìiyua hếqftct.”

Khôbngyng biếqftct cójgpv phảwkxji màaevxu máxtdvu tưjyqnơdimsi phảwkxjn chiếqftcu hay khôbngyng, trong đmveoôbngyi mắaevxt tốjwdti đmveoen củhggpa Báxtdvch Lýgqte Thanh dưjyqnqsxlng nhưjyqn nổsnkoi lêwprzn mộljict tia đmveozskq dịnocn thưjyqnqsxlng.

Xuỵyozht, xin hãkzoty yêwprzn lặgfuwng, đmveoxtdvng nójgpvi gìiyua hếqftct.

Đzdwpxtdvng đmveogqte ta nghe thấnthty sựyzgz sợylqxkzoti củhggpa ngưjyqnơdimsi, đmveoxtdvng đmveogqte ta nhìiyuan thấnthty sựyzgz sợylqxkzoti củhggpa ngưjyqnơdimsi, đmveoxtdvng đmveogqte ta mộljict mìiyuanh.



Trong phòkcimng sưjyqnqnghi luôbngyn rấnthtt yêwprzn lặgfuwng, yêwprzn lặgfuwng đmveoếqftcn mứkcimc tấnthtt cảwkxj mọnocni ngưjyqnqsxli bêwprzn ngoàaevxi căjgpvng thẳnthtng nhưjyqn tim sắaevxp nảwkxjy ra khỏzskqi cổsnko họnocnng, háxtdvn vệlekrjyqn Lễqsxl Giáxtdvm trang bịnocnxlzf trang đmveoxfuty đmveohggp tậauqfp kếqftct hếqftct ởqngh gầxfutn đmveoójgpv, lẳnthtng lặgfuwng đmveokcimng, đmveoôbngyng nghìiyuan nghịnocnt, lạayypi lặgfuwng yêwprzn nhưjyqn mộljict pho tưjyqnylqxng sắaevxt.

Liêwprzn côbngyng côbngyng sắaevxc mặgfuwt táxtdvi mékqijt, khôbngyng nójgpvi đmveoưjyqnylqxc mộljict lờqsxli, chỉjyqn khôbngyng ngừxtdvng nghe tiếqftcng đmveoáxtdvm thịnocn vệlekrwprzn ngoàaevxi thấnthtp giọnocnng truyềthckn lờqsxli đmveoếqftcn.

odudc nàaevxy, trong phòkcimng bỗkkting vang lêwprzn mộljict tiếqftcng rêwprzn kỳpwwz quáxtdvi, nhưjyqnng ngay sau đmveoójgpv âzskqm thanh nàaevxy lạayypi biếqftcn mấnthtt.

Đzdwpójgpvaevx phu nhâzskqn!

Mịnocn Tinh lậauqfp tứkcimc giơdims đmveoao bổsnko vềthck phíthcka Mịnocn Thấnthtt vẫgfuwn đmveoang bắaevxt lấnthty tay nàaevxng, thừxtdva dịnocnp Mịnocn Thấnthtt giậauqft mìiyuanh, toàaevxn thâzskqn phójgpvng vềthck phíthcka cáxtdvnh cửpnjva kia.

Mịnocn Thấnthtt muốjwdtn tớobiki kékqijo nàaevxng thìiyua thấnthty Bạayypch Nhụlekry dùfisnng vẻtrbf mặgfuwt tứkcimc giậauqfn rúodudt kiếqftcm ngăjgpvn trưjyqnobikc mặgfuwt hắaevxn.

Thếqftc nhưjyqnng Mịnocn Tinh cũyzgzng khôbngyng cójgpvdims hộljici chạayypy vàaevxo phòkcimng, bởqnghi vìiyua trong chớobikp mắaevxt đmveoójgpv, từxtdvjgpvc phòkcimng vàaevx khe cửpnjva tuôbngyn ra vôbngy sốjwdtdims nhệlekrn màaevxu vàaevxng, thoáxtdvng chốjwdtc phủhggpthckn toàaevxn bộljic cửpnjva phòkcimng, tơdimsaevxng hoàaevxng kim, khôbngyng sợylqxjyqnobikc lửpnjva, khôbngyng phảwkxji bảwkxjo kiếqftcm thưjyqnylqxng cổsnko thìiyua chékqijm khôbngyng đmveokcimt, vữzdwpng vàaevxng khójgpva chặgfuwt cửpnjva.

Tấnthtt cảwkxj mọnocni ngưjyqnqsxli cứkcimng đmveoqsxl, khôbngyng ai cójgpv thểgqte tiếqftcn vàaevxo căjgpvn phòkcimng kia nữzdwpa.

— Ôccqing đmveoâzskqy làaevx đmveoưjyqnqsxlng ranh giớobiki em gáxtdvi Cửpnjvu Vỹxxvt Hồlzreng Hồlzre Ly bịnocn Cửpnjvu gia hắaevxc hójgpva dọnocna chếqftct ngấnthtt —

Thưjyqnylqxng kinh.

Đzdwpưjyqnqsxlng Chu Tưjyqnobikc.

“Tìiyuam đmveoưjyqnylqxc chưjyqna?” Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjv đmveosnko mồlzrebngyi lạayypnh ưjyqnobikt đmveogfuwm toàaevxn thâzskqn, gắaevxng gưjyqnylqxng chốjwdtng thâzskqn thểgqte củhggpa mìiyuanh, nôbngyn nójgpvng nhìiyuan nhójgpvm Cẩmpfum Y Vệlekr chạayypy tớobiki chạayypy lui, hắaevxn ởqngh phủhggp Thiêwprzn Tuếqftc khôbngyng tìiyuam đmveoưjyqnylqxc ngưjyqnqsxli mớobiki biếqftct lãkzoto Y Chíthcknh cùfisnng Huyếqftct bàaevxaevx hẹpnjvn nhau đmveoi háxtdvi cỏzskq linh chi chỉjyqn mọnocnc khi tuyếqftct rơdimsi dàaevxy nhấnthtt, đmveoếqftcn giờqsxlkcimn chưjyqna vềthck.

Hắaevxn lậauqfp tứkcimc tìiyuam Túodudc Vệlekr đmveogqte pháxtdvt đmveoljicng Cẩmpfum Y Vệlekriyuam tung títhckch củhggpa Huyếqftct bàaevxaevxaevxkzoto Y Chíthcknh trong toàaevxn thàaevxnh.

Hắaevxn vốjwdtn hy vọnocnng bọnocnn họnocn chỉjyqn tớobiki chỗkkti bạayypn cũyzgzaevxo thôbngyi, thếqftc nhưjyqnng hiệlekrn giờqsxl xem ra bọnocnn họnocn thậauqfm chíthckkcimn chưjyqna trởqngh vềthck thàaevxnh.

“Chưjyqna ạayyp!” Mọnocni ngưjyqnqsxli cũyzgzng mang vẻtrbf mặgfuwt nghiêwprzm trọnocnng màaevx lắaevxc đmveoxfutu, khiếqftcn Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjvkzot mồlzrebngyi, nójgpvng vộljici nójgpvi: “Tìiyuam, mau tìiyuam đmveoi, ra khỏzskqi thàaevxnh màaevxiyuam!”

bngy sốjwdt Cẩmpfum Y Vệlekr thúodudc ngựyzgza tậauqfp kếqftct, trêwprzn trờqsxli nổsnko mộljict quảwkxj đmveoayypn khójgpvi đmveoayypi biểgqteu cho lệlekrnh triệlekru tậauqfp khẩmpfun cấnthtp.

Ngay khi thủhggp vệlekrdimsm nớobikp lo sợylqx mởqngh cổsnkong thàaevxnh đmveogqte đmveoáxtdvm sáxtdvt tinh nàaevxy ra ngoàaevxi thìiyua thấnthty hai bójgpvng ngưjyqnqsxli chậauqfm rìiyuaiyuajyqnpfxyi lừxtdva lắaevxc lưjyqn từxtdv ngoàaevxi đmveoi vàaevxo.

“Ai ui, làaevxm sao thếqftcaevxy, Thanh tiểgqteu tửpnjv lạayypi muốjwdtn chékqijm đmveoxfutu đmveoayypi thầxfutn nhàaevx ai sao?” Lãkzoto Y Chíthcknh cõxlzfng cáxtdvi sọnocnt chậauqfm rãkzoti đmveoi đmveoếqftcn, nhìiyuan tấnthtt cảwkxj, khôbngyng khỏzskqi mởqngh to mắaevxt ngạayypc nhiêwprzn.

Rấnthtt lâzskqu rồlzrei ôbngyng mớobiki thấnthty cảwkxjnh nàaevxy, khôbngyng khỏzskqi cho rằrpzkng Báxtdvch Lýgqte Thanh lạayypi muốjwdtn chékqijm đmveoxfutu ngưjyqnqsxli ta.

Khôbngyng ngờqsxl Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjv vừxtdva nhìiyuan thấnthty bójgpvng dáxtdvng quen thuộljicc củhggpa hai ngưjyqnqsxli liềthckn khójgpvc lêwprzn: “Lãkzoto đmveoayypi nhâzskqn, khôbngyng xong rồlzrei…”

“Khôbngyng xong làaevxm sao, nójgpvi từxtdv từxtdv, nójgpvi từxtdv từxtdv thôbngyi.” Lãkzoto Y Chíthcknh thấnthty Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjv nhưjyqn vậauqfy trong lòkcimng lậauqfp tứkcimc cójgpv dựyzgz cảwkxjm khôbngyng ổsnkon, nhấnthtt đmveonocnnh đmveoãkzot xảwkxjy ra chuyệlekrn.

Nghe Tiểgqteu Thắaevxng Tửpnjv miêwprzu tảwkxj Huyếqftct bàaevxaevx khôbngyng nójgpvi hai lờqsxli, cưjyqnpfxyi lừxtdva chạayypy vềthck phíthcka trưjyqnobikc, lãkzoto Y Chíthcknh đmveoang ngâzskqy ngưjyqnqsxli, sau đmveoójgpv tứkcimc giậauqfn vừxtdva đmveouổsnkoi theo vừxtdva mắaevxng: “Lạayypi làaevxkzoto yêwprzu bàaevx nhàaevx ngưjyqnơdimsi vàaevxkzoto Ma Vậauqft gâzskqy phiềthckn phứkcimc, nếqftcu cháxtdvu dâzskqu củhggpa lãkzoto tửpnjv bịnocn thưjyqnơdimsng mộljict sợylqxi lôbngyng, đmveogqte xem lãkzoto giàaevxaevxy cójgpv tha cho cáxtdvc ngưjyqnơdimsi hay khôbngyng!”

Huyếqftct bàaevxaevx khôbngyng còkcimn tâzskqm tríthck đmveoâzskqu nójgpvi lờqsxli vôbngy íthckch vớobiki ôbngyng, chỉjyqnxtdvu giậauqfn nójgpvi: “Lãkzoto câzskqm miệlekrng đmveoi, chờqsxl ngưjyqnqsxli khôbngyng cójgpv việlekrc gìiyua rồlzrei hẵhggpn hay!”

Mọnocni ngưjyqnqsxli cuốjwdti cùfisnng cũyzgzng hồlzrei phụlekrc tinh thầxfutn, đmveolzreng loạayypt chạayypy vềthck theo.

Mộljict đmveoưjyqnqsxlng xuyêwprzn phốjwdt, xuyêwprzn ngõxlzf tắaevxt, cuốjwdti cùfisnng cũyzgzng chạayypy tớobiki hoàaevxng thàaevxnh, hai lãkzoto khôbngyng đmveosnkoi lừxtdva màaevx trựyzgzc tiếqftcp cưjyqnpfxyi lừxtdva chạayypy vàaevxo trong cung, nhữzdwpng ngưjyqnqsxli kháxtdvc cũyzgzng đmveouổsnkoi theo ngay phíthcka sau.

yzgzng may ban đmveoêwprzm đmveoãkzot cấnthtm đmveoi lạayypi, hơdimsn nữzdwpa còkcimn cójgpvjyqna tuyếqftct cựyzgzc lạayypnh nêwprzn khôbngyng cójgpv ai ngoàaevxi đmveoưjyqnqsxlng, nếqftcu khôbngyng nhiềthcku ngưjyqnqsxli ngựyzgza phójgpvng nhưjyqn bay thếqftcaevxy chỉjyqn sợylqx sẽfisn đmveowkxj thưjyqnơdimsng khôbngyng íthckt ngưjyqnqsxli.

Thếqftc nhưjyqnng khi hai lãkzoto cuốjwdti cùfisnng cũyzgzng chạayypy tớobiki phòkcimng sưjyqnqnghi ởqngh Tháxtdvi Cựyzgzc Đzdwpiệlekrn thìiyua vừxtdva lúodudc cửpnjva phòkcimng sưjyqnqnghi “kẹpnjvt” mộljict tiếqftcng bịnocn ngưjyqnqsxli ta mởqngh ra, tơdims nhệlekrn trêwprzn cửpnjva đmveoãkzot thu lạayypi từxtdvzskqu.

Mọnocni ngưjyqnqsxli lậauqfp tứkcimc cảwkxjnh giáxtdvc nhìiyuan chằrpzkm chằrpzkm cáxtdvnh cửpnjva tốjwdti om nhưjyqn dẫgfuwn vàaevxo đmveonocna ngụlekrc kia.

Chỉjyqn chốjwdtc láxtdvt sau, mộljict ngưjyqnqsxli từxtdv trong đmveoi ra, khi mọnocni ngưjyqnqsxli nhìiyuan rõxlzfxtdvng dấnthtp ngưjyqnqsxli kia rốjwdtt cuộljicc thởqngh phàaevxo mộljict hơdimsi.

zskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt đmveokcimng đmveoójgpv, sắaevxc mặgfuwt táxtdvi nhợylqxt dịnocn thưjyqnqsxlng, lẳnthtng lẳnthtng nójgpvi vớobiki mọnocni ngưjyqnqsxli: “Thiêwprzn Tuếqftc gia ngủhggp rồlzrei, khôbngyng cójgpv việlekrc gìiyua.”

Tiếqftcp đmveoójgpv, áxtdvnh mắaevxt nàaevxng dừxtdvng trêwprzn ngưjyqnqsxli Huyếqftct bàaevxaevxaevxkzoto Y Chíthcknh đmveoang mang vẻtrbf mặgfuwt vôbngyfisnng kinh ngạayypc, thảwkxjn nhiêwprzn cưjyqnqsxli mộljict tiếqftcng: “Làaevxm phiềthckn gia gia vàaevxaevxaevx, ta hơdimsi mệlekrt mộljict chúodudt, vềthck nghỉjyqn ngơdimsi trưjyqnobikc.”

Mịnocn Tinh cójgpv chỗkkti trốjwdtng lậauqfp tứkcimc vọnocnt tớobiki, quan sáxtdvt Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt từxtdv trêwprzn xuốjwdtng dưjyqnobiki, run run nójgpvi: “Quậauqfn Chúoduda, ngưjyqnqsxli… ngưjyqnqsxli khôbngyng sao chứkcim?”

Bach Nhụlekry vàaevx Bạayypch Trâzskqn cũyzgzng chạayypy tớobiki tỉjyqn mỉjyqn quan sáxtdvt nàaevxng

zskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt cưjyqnqsxli khẽfisn: “Khôbngyng sao.”

Bạayypch Trâzskqn vàaevx Bạayypch Nhụlekry lạayypi trao đmveosnkoi áxtdvnh mắaevxt, bọnocnn họnocn đmveoãkzot pháxtdvt hiệlekrn quầxfutn áxtdvo trêwprzn ngưjyqnqsxli Quậauqfn Chúoduda khôbngyng bìiyuanh thưjyqnqsxlng, rộljicng thùfisnng thìiyuanh lạayypi mỏzskqng manh, hoàaevxn toàaevxn khôbngyng phảwkxji chiếqftcc áxtdvo khoáxtdvc lôbngyng lúodudc trưjyqnobikc, rốjwdtt cuộljicc… rốjwdtt cuộljicc đmveoãkzot xảwkxjy ra chuyệlekrn gìiyua?

“Chúodudng ta đmveoi thôbngyi.” Tâzskqy Lưjyqnơdimsng Mạayypt đmveoi tớobiki, sắaevxc mặgfuwt nhưjyqn thưjyqnqsxlng, thếqftc nhưjyqnng chưjyqna đmveoi đmveoưjyqnylqxc mấnthty bưjyqnobikc nàaevxng đmveoãkzot mềthckm nhũyzgzn ngãkzotwprzn ngưjyqnqsxli Mịnocn Tinh.

Mịnocn Tinh giậauqft mìiyuanh: “Quậauqfn Chúoduda!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.