Hoạn Phi Thiên Hạ

Quyển 2-Chương 93 :

    trước sau   
Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa còcgbdn chưdwiha kịfswip hôghpt mộjqext tiếjxjmng đewgdãhari ngãhari xuốnclzng.

“Tùbzgwm!” Bọkammt nưdwihkjhic văztjgng khắakrzp nơrtini, bózlbbng ngưdwihaxhfi màerafu đewgdesoz kia lậrhoip tứvrjnc kiệcnldt lựalgjc giãhariy giụhysfa. Tâzrdey Đgqjzfswich gầrtinn biểxnvdn, hơrtinn nửjzxxa quốnclzc thổsmuzeraf đewgdvlnho nhỏesoz, ngưdwihaxhfi Tâzrdey Đgqjzfswich bấjzxxt kểxnvd nam nữlvuo giàeraf trẻgcvy trêcgbdn cơrtin bảvlnhn đewgdxdnzu biếjxjmt bơrtini, thếjxjm nhưdwihng mùbzgwa đewgdôghptng vốnclzn mặmcogc khôghptng ípdjdt quầrtinn áytwso, trêcgbdn ngưdwihaxhfi còcgbdn khoáytwsc áytwso choàerafng lôghptng, đewgdáytwsm cung nhâzrden cũharing mỗggedi ngưdwihaxhfi mặmcogc mộjqext chiếjxjmc áytwso bôghptng, nhữlvuong thứvrjnerafy cựalgjc kỳiwag thấjzxxm nưdwihkjhic, chỉiwag chốnclzc láytwst, chiếjxjmc áytwso choàerafng lôghptng trêcgbdn ngưdwihaxhfi Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa đewgdãhari thấjzxxm đewgdrhoim nưdwihkjhic kéxnvdo nàerafng ta chìechbm xuốnclzng.

Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa hoảvlnhng sợjaxu, cộjqexng thêcgbdm trờaxhfi giáytwsxnvdt làerafm cho tay châzrden rúpwsxt gâzrden, càerafng chìechbm nhanh xuốnclzng nưdwihkjhic, lầrtinn đewgdrtinu tiêcgbdn trong đewgdaxhfi nàerafng ta cảvlnhm thấjzxxy trong lòcgbdng tràerafn ngậrhoip cảvlnhm giáytwsc sợjaxuharii, gầrtinn nhưdwihzlbb thểxnvd coi làeraf nỗggedi sợjaxuytwsi chếjxjmt.

“Cứvrjnu mạjgqcng… Cứvrjnu… Ưgcvym ưdwihm…” Nàerafng ta giãhariy dụhysfa thậrhoit mạjgqcnh, tay dùbzgwng sứvrjnc vưdwihơrtinn lêcgbdn, vưdwihơrtinn ra khỏesozi mặmcogt nưdwihkjhic, nàerafng ta cózlbb thểxnvd nhìechbn thấjzxxy Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct lạjgqcnh lùbzgwng đewgdvrjnng trêcgbdn bờaxhf nhìechbn nàerafng ta ngàerafy mộjqext chìechbm xuốnclzng.

Nữlvuo nhâzrden kia… Nữlvuo nhâzrden kia thậrhoit sựalgj muốnclzn dìechbm chếjxjmt nàerafng!

Khi nàerafng ta uốnclzng vàerafo rấjzxxt nhiềxdnzu nưdwihkjhic, hoàerafn toàerafn khôghptng còcgbdn cáytwsch nàerafo hípdjdt thởrsrv, tuyệcnldt vọkammng chìechbm vàerafo trong nưdwihkjhic lạjgqci bỗggedng cózlbb mộjqext bàerafn tay thòcgbd xuốnclzng, kéxnvdo áytwso nàerafng ta túpwsxm ra khỏesozi mặmcogt nưdwihkjhic.


Khôghptng khípdjd mớkjhii mẻgcvy lạjgqci lạjgqcnh giáytws nhưdwihdwihkjhic suốnclzi rózlbbt vàerafo trong khípdjd quảvlnhn nàerafng ta, Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa hípdjdt sâzrdeu từjzxxng hơrtini, phổsmuzi cózlbb vẻgcvy co giậrhoit đewgdau đewgdkjhin, nàerafng ta liềxdnzu mạjgqcng ho khan, giốnclzng nhưdwih muốnclzn ho nổsmuz phổsmuzi.

“Khụhysf khụhysf khụhysf…”

Thếjxjm nhưdwihng cảvlnhm giáytwsc sốnclzng sózlbbt khiếjxjmn Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa cảvlnhm thấjzxxy toàerafn thâzrden thảvlnh lỏesozng, nàerafng ta biếjxjmt dùbzgwzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct kiêcgbdu ngạjgqco vàeraf tứvrjnc giậrhoin đewgdếjxjmn mứvrjnc nàerafo cũharing khôghptng to gan đewgdếjxjmn mứvrjnc dìechbm chếjxjmt nàerafng ngay trưdwihkjhic mắakrzt côghptng chúpwsxng, ởrsrv trong hoàerafng cung.

erafng ta vừjzxxa ho khan vừjzxxa phẫrhoin nộjqex ngẩnclzng đewgdrtinu nhìechbn vềxdnz phípdjda Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct, đewgdang đewgdfswinh nózlbbi gìechb thìechb thấjzxxy khózlbbe môghpti Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct bỗggedng nhếjxjmch lêcgbdn mộjqext nụhysfdwihaxhfi lạjgqcnh, rồnkhxi bàerafn tay kéxnvdo cổsmuz áytwso nàerafng bỗggedng ấjzxxn mạjgqcnh mộjqext cạjgqci, lạjgqci dìechbm nàerafng ta vàerafo trong nưdwihkjhic.

“Ưgcvy ưdwih ưdwih… A…” Trinh Nguyêcgbdn trởrsrv tay khôghptng kịfswip, trong nháytwsy mắakrzt bịfswijzxxn vàerafo trong nưdwihkjhic, khoang mũharii tràerafn đewgdrtiny khôghptng khípdjd mớkjhii mẻgcvy vừjzxxa cốnclz gắakrzng hípdjdt vàerafo lạjgqci bịfswidwihkjhic hồnkhx lạjgqcnh giáytws ùbzgwa vàerafo, khiếjxjmn ngưdwihaxhfi ta khổsmuz sởrsrv đewgdếjxjmn mứvrjnc toàerafn bộjqex phổsmuzi vàeraf khoang mũharii muốnclzn nổsmuz tung.

Ngay khi nàerafng ta cho rằjpchng mìechbnh sẽphdz chếjxjmt đewgdi nhưdwih thếjxjm thìechb mộjqext lầrtinn nữlvuoa đewgdưdwihjaxuc Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct xáytwsch cổsmuz áytwso kéxnvdo lêcgbdn, cứvrjn lặmcogp lạjgqci nhưdwih thếjxjm mấjzxxy lầrtinn làerafm cho Trinh Nguyêcgbdn cảvlnhm nhậrhoin đewgdưdwihjaxuc cáytwsi gìechb gọkammi làeraf muốnclzn sốnclzng khôghptng đewgdưdwihjaxuc muốnclzn chếjxjmt khôghptng xong. Nàerafng ta cózlbb ngu ngốnclzc đewgdếjxjmn đewgdâzrdeu chăztjgng nữlvuoa cũharing hiểxnvdu rằjpchng Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct đewgdang cốnclzechbnh hàerafnh hạjgqcechbnh, màeraf sựalgj tra tấjzxxn nàerafy khôghptng biếjxjmt lúpwsxc nàerafo mớkjhii làeraf đewgdiểxnvdm dừjzxxng, mỗggedi mộjqext lầrtinn nàerafng ta cho rằjpchng đewgdnclzi phưdwihơrtinng sẽphdz dừjzxxng tay thìechb đewgdsmuzi lấjzxxy lạjgqci làeraf thấjzxxt vọkammng mộjqext lầrtinn nữlvuoa vàerafdwihkjhic hồnkhx giáytws lạjgqcnh.

erafng ta thậrhoim chípdjd khôghptng cózlbb cảvlnhrtin hộjqexi ngấjzxxt đewgdi, bởrsrvi vìechb trêcgbdn tay Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct đewgdãharizlbb mộjqext bìechbnh thuốnclzc kípdjdch thípdjdch từjzxxpwsxc nàerafo, mỗggedi lầrtinn nàerafng ta ngấjzxxt đewgdi lạjgqci bịfswibzgwi hưdwihơrtinng đewgdáytwsng sợjaxu kia sặmcogc tỉiwagnh lạjgqci.

Cho đewgdếjxjmn khi… hấjzxxp hốnclzi.

“Dừjzxxng lạjgqci… Ta xin ngưdwihơrtini… Đgqjzjzxxng tiếjxjmp tụhysfc nữlvuoa… Cầrtinu xin ngưdwihơrtini!” Trong mộjqext lầrtinn đewgdưdwihjaxuc kéxnvdo khỏesozi mặmcogt nưdwihkjhic mộjqext lầrtinn nữlvuoa, Trinh Nguyêcgbdn dùbzgwng hếjxjmt sứvrjnc lựalgjc toàerafn thâzrden ôghptm chặmcogt lấjzxxy tay Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct, hấjzxxp hốnclzi nózlbbi: “Đgqjznclzc Vệcnld đewgdjgqci nhâzrden… van xin ngưdwihơrtini!”

zrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct thấjzxxy sắakrzc mặmcogt nàerafng ta típdjdm ngắakrzt, mũharii vàeraf miệcnldng chảvlnhy máytwsu – đewgdózlbberafechb nhữlvuong mảvlnhnh băztjgng nhỏesoz sắakrzc nhọkammn cắakrzt vàerafo xoang mũharii vàeraf miệcnldng mềxdnzm mạjgqci.

Nhếjxjmch nháytwsc khôghptng chịfswiu nổsmuzi, nàerafo cózlbb nửjzxxa phầrtinn dáytwsng dấjzxxp mỹbghq nhâzrden tuyệcnldt sắakrzc, lúpwsxc nàerafy nàerafng mớkjhii quẳpdjdng Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa lêcgbdn bờaxhf, cưdwihaxhfi nhạjgqct mộjqext tiếjxjmng: “Côghptng Chúpwsxa khôghptng cầrtinn kháytwsch khípdjd, ta chỉiwag đewgdang báytwso đewgdáytwsp đewgdjgqci lễcgbd củlrvza ngàerafi màeraf thôghpti, nhưdwih thếjxjmerafy còcgbdn chưdwiha đewgdlrvz chứvrjnng minh thàerafnh kípdjdnh vàeraf vui mừjzxxng củlrvza ta đewgdnclzi vớkjhii côghptng chúpwsxa đewgdâzrdeu.”

Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa thảvlnhm hạjgqci nằjpchm trêcgbdn mặmcogt đewgdjzxxt, sắakrzc mặmcogt xanh típdjdm, run nhưdwih cầrtiny sấjzxxy, ưdwihkjhit sũharing nhưdwih chuộjqext lộjqext, khiếjxjmn hai ngưdwihaxhfi Bạjgqcch Trâzrden vàeraf Bạjgqcch Nhụhysfy đewgdxdnzu khôghptng nhịfswin đewgdưdwihjaxuc cúpwsxi đewgdrtinu cưdwihaxhfi.

Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa thởrsrv hổsmuzn hểxnvdn, luồnkhxng giózlbb lạjgqcnh thấjzxxu xưdwihơrtinng khiếjxjmn nàerafng ta càerafng khózlbb chịfswiu, nhưdwihng tứvrjnc giậrhoin vàerafztjgm hậrhoin trong lòcgbdng khiếjxjmn nàerafng ta cốnclz gắakrzng xoay ngưdwihaxhfi, nằjpchm trêcgbdn mặmcogt đewgdjzxxt ngẩnclzng đewgdrtinu nhìechbn chằjpchm chằjpchm Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct đewgdrtiny oáytwsn hậrhoin: “Ngưdwihơrtini… Ngưdwihơrtini… Khôghptng sợjaxu việcnldc nàerafy truyềxdnzn đewgdi àeraf…”


“Truyềxdnzn đewgdi?” Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct nhìechbn nàerafng ta đewgdrtiny mỉiwaga mai, rồnkhxi hơrtini nghiêcgbdng đewgdrtinu thảvlnhn nhiêcgbdn liếjxjmc mắakrzt nhìechbn quanh mộjqext lưdwihjaxut, lạjgqcnh nhạjgqct nózlbbi: “Cózlbb ai nhìechbn thấjzxxy gìechb khôghptng?”

Trờaxhfi đewgdôghptng giáytwsxnvdt, tuy chưdwiha cózlbb tuyếjxjmt rơrtini nhưdwihng cũharing khôghptng cózlbb mặmcogt trờaxhfi, cung nhâzrden ra ngoàerafi đewgdxdnzu vìechbzlbb chuyệcnldn phảvlnhi làerafm, thậrhoit sựalgj khôghptng còcgbdn cáytwsch nàerafo kháytwsc mớkjhii ra khỏesozi phòcgbdng nêcgbdn rấjzxxt vắakrzng ngưdwihaxhfi, chỉiwag đewgdôghpti ba ngưdwihaxhfi, huốnclzng hồnkhx đewgdâzrdey còcgbdn làeraf loạjgqci chuyệcnldn chủlrvz tửjzxx trừjzxxng trịfswi ngưdwihaxhfi kháytwsc.

Tuy đewgdnclzi phưdwihơrtinng làerafghptng Chúpwsxa Tâzrdey Đgqjzfswich, sau nàerafy sẽphdz trởrsrv thàerafnh Ninh Vưdwihơrtinng Phi, thếjxjm nhưdwihng dùbzgw sao cũharing làeraf ngưdwihaxhfi kháytwsc họkamm, hơrtinn nữlvuoa nơrtini nàerafy làeraf đewgdfswia giớkjhii Thiêcgbdn Triềxdnzu, trêcgbdn đewgdfswia phậrhoin nàerafy ngay cảvlnh Hoàerafng Đgqjzếjxjmharing chỉiwageraf quâzrden cờaxhf trong tay Cửjzxxu Thiêcgbdn Tuếjxjm, mộjqext Ninh Vưdwihơrtinng Phi đewgdãharierafytwsi gìechb?

Nhózlbbm cung nhâzrden đewgdxdnzu rấjzxxt thôghptng minh, nhìechbn nhau mộjqext cáytwsi rồnkhxi đewgdnkhxng thanh nghiêcgbdm túpwsxc nózlbbi: “Nôghpterafi/ nôghpt tỳiwag nhìechbn thấjzxxy Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa rơrtini xuốnclzng nưdwihkjhic, Thiêcgbdn Tuếjxjmdwihơrtinng Phi khôghptng đewgdxnvd ýlzfx an nguy, trờaxhfi đewgdôghptng giáytwsxnvdt vưdwihơrtinn tay cứvrjnu giúpwsxp.”

Ăcgbdn ýlzfx nhưdwih vậrhoiy làerafm cho cảvlnhzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct cũharing khôghptng nhịfswin đewgdưdwihjaxuc buồnkhxn cưdwihaxhfi, sung sưdwihkjhing nózlbbi vớkjhii Bạjgqcch Trâzrden: “Ngưdwihaxhfi nàerafo ngưdwihaxhfi nấjzxxy rấjzxxt thàerafnh thậrhoit, nózlbbi vớkjhii tháytwsi giáytwsm quảvlnhn sựalgj củlrvza bọkammn họkamm mộjqext tiếjxjmng, ban thưdwihrsrvng.”

Chúpwsxng cung nhâzrden vui vẻgcvy, đewgdnkhxng loạjgqct hàerafnh lễcgbd rồnkhxi lui xuốnclzng.

Ázrdenh mắakrzt lạjgqcnh giáytws củlrvza Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct hưdwihkjhing vềxdnz phípdjda hai thịfswi nữlvuozrdey Đgqjzfswich đewgdang quỳiwagdwihkjhii đewgdjzxxt câzrdem nhưdwih hếjxjmn: “Hay làeraf hai vịfswierafy nhìechbn thấjzxxy cáytwsi gìechb, hửjzxx?”

Ngay cảvlnhdwihkjhii áytwsnh mắakrzt lạjgqcnh giáytws phẫrhoin nộjqex củlrvza Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa, họkammharing biếjxjmt câzrdeu trảvlnh lờaxhfi củlrvza mìechbnh sẽphdz khiếjxjmn mìechbnh khôghptng cózlbb kếjxjmt cụhysfc gìechb tốnclzt, nhưdwihng lúpwsxc nàerafy, nếjxjmu câzrdeu trảvlnh lờaxhfi khiếjxjmn vịfswi Thiêcgbdn Tuếjxjmdwihơrtinng Phi, hoặmcogc nêcgbdn nózlbbi làeraf Phi Vũhari Đgqjznclzc Vệcnlderafn nhẫrhoin quảvlnh quyếjxjmt nàerafy khôghptng hàerafi lòcgbdng, chỉiwag e mộjqext giâzrdey sau bọkammn họkamm sẽphdz biếjxjmn thàerafnh hai cáytwsi xáytwsc chếjxjmt trôghpti trong hồnkhx.

Họkamm đewgdàerafnh gắakrzng gưdwihjaxung nózlbbi: “Chúpwsxng… Chúpwsxng ta thấjzxxy Đgqjznclzc Vệcnld đewgdjgqci nhâzrden cứvrjnu… cứvrjnu Côghptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqc củlrvza chúpwsxng ta.”

Vừjzxxa dứvrjnt lờaxhfi đewgdãhari cảvlnhm thấjzxxy áytwsnh mắakrzt dùbzgw suy yếjxjmu lạjgqci căztjgm tứvrjnc tớkjhii cựalgjc đewgdiểxnvdm củlrvza Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa đewgdâzrdem vàerafi cáytwsi lỗgged trêcgbdn ngưdwihaxhfi mìechbnh.

zrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct nhìechbn bọkammn họkamm, tràerafo phúpwsxng nhếjxjmch khózlbbe môghpti, nhìechbn Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa nằjpchm dưdwihkjhii đewgdjzxxt toàerafn thâzrden run rẩnclzy: “Xem đewgdi, Côghptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqc, ngay cảvlnh thịfswi nữlvuo “trung thàerafnh” củlrvza ngưdwihơrtini cũharing nózlbbi vậrhoiy, ngưdwihơrtini nózlbbi còcgbdn ai thấjzxxy gìechb đewgdưdwihjaxuc nữlvuoa.”

erafng thoáytwsng dừjzxxng, lạjgqcnh nhạjgqct nózlbbi: “Cózlbb đewgdiềxdnzu ngưdwihơrtini nózlbbi khôghptng sai, xem hai vịfswicgbdn cạjgqcnh ngưdwihơrtini mớkjhii đewgdjqext nhiêcgbdn chứvrjnng tỏesoz ngưdwihaxhfi bêcgbdn cạjgqcnh bảvlnhn Đgqjznclzc Vệcnld rấjzxxt trung thàerafnh.”

“Ngưdwihơrtini…” Con mắakrzt oáytwsn đewgdjqexc âzrdem u củlrvzaTrinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa nhìechbn chằjpchm chằjpchm vàerafo Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct, cuốnclzi cùbzgwng nàerafng ta hạjgqc tầrtinm mắakrzt, khôghptng tựalgjechbnh rưdwihkjhic lấjzxxy nhụhysfc nữlvuoa.


erafng ta bỗggedng ýlzfx thứvrjnc đewgdưdwihjaxuc mìechbnh đewgdãhari hoàerafn toàerafn đewgdáytwsnh giáytws thấjzxxp Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct, khi nàerafng ta cho rằjpchng Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct sẽphdz cẩnclzn thậrhoin thìechbzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct lạjgqci bấjzxxt ngờaxhf ra tay tàerafn nhẫrhoin bừjzxxa bãharii, khiếjxjmn nàerafng ta khôghptng kịfswip đewgdxdnz phòcgbdng, nhậrhoin hếjxjmt nhụhysfc nhãhari.

zrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct nhìechbn Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa yêcgbdn lặmcogng run rẩnclzy dưdwihkjhii đewgdjzxxt, ngưdwihjaxuc lạjgqci nhưdwihkjhing màerafy, cózlbb chúpwsxt bấjzxxt ngờaxhfechb sựalgj thôghptng minh bìechbnh tĩvrjnnh củlrvza nàerafng ta, sau đewgdózlbberafng cúpwsxi đewgdrtinu nhìechbn Trinh Nguyêcgbdn, thảvlnhn nhiêcgbdn nózlbbi: “Khôghptng phụhysfc phảvlnhi khôghptng? Ta đewgdjaxui ngưdwihơrtini tiếjxjmp tụhysfc ra tay, cũharing khôghptng ngạjgqci giúpwsxp Côghptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqc hiểxnvdu đewgdưdwihjaxuc cáytwsi gìechb gọkammi làerafrsrvdwihkjhii máytwsi hiêcgbdn nhàeraf ngưdwihaxhfi khôghptng thểxnvd khôghptng cúpwsxi đewgdrtinu. Mong Côghptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqc nhớkjhi cho kỹbghq, ngưdwihơrtini sắakrzp bịfswi gảvlnh tớkjhii Thiêcgbdn Triềxdnzu, đewgdãhari khôghptng còcgbdn làerafghptng chúpwsxa mỹbghq mạjgqco vôghpt song củlrvza Tâzrdey Đgqjzfswich cáytwsc ngưdwihơrtini, ta nghĩvrjnzrdey Đgqjzfswich cũharing cózlbb khôghptng ípdjdt côghptng chúpwsxa, nếjxjmu Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa ngưdwihơrtini trưdwihkjhic hôghptn lễcgbd bịfswi nhiễcgbdm phong hàerafn hoặmcogc trưdwihjaxut châzrden rơrtini xuốnclzng nưdwihkjhic màeraf chếjxjmt, ngưdwihơrtini nózlbbi Hoàerafng Hậrhoiu Tâzrdey Đgqjzfswich nưdwihơrtinng nưdwihơrtinng sẽphdz khai chiếjxjmn vớkjhii Thiêcgbdn Triềxdnzu ta, hay gảvlnh mộjqext thiếjxjmu nữlvuoerafng trẻgcvy tuổsmuzi hơrtinn đewgdếjxjmn đewgdâzrdey?”

Đgqjzâzrdey làeraf uy hiếjxjmp, hơrtinn nữlvuoa đewgdnclzi phưdwihơrtinng hoàerafn toàerafn khôghptng che giấjzxxu sựalgj uy hiếjxjmp củlrvza mìechbnh, kiêcgbdu ngạjgqco nhưdwih vậrhoiy, khôghptng kiêcgbdng nểxnvdechb nhưdwih vậrhoiy, lạjgqci chỉiwag ngay chỗgged yếjxjmu, khiếjxjmn ngózlbbn tay Trinh Nguyêcgbdn bấjzxxm thậrhoit sâzrdeu vàerafo trong tuyếjxjmt lạjgqci khôghptng nózlbbi nổsmuzi mộjqext lờaxhfi.

Bởrsrvi vìechberafng hiểxnvdu rõiwag nhữlvuong lờaxhfi Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct nózlbbi từjzxxng câzrdeu từjzxxng chữlvuo chọkammc đewgdúpwsxng chỗgged đewgdau củlrvza mìechbnh.

zrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct cưdwihaxhfi mỉiwaga mộjqext tiếjxjmng, lạjgqcnh nhạjgqct sai bảvlnho hai thịfswi nữlvuozrdey Đgqjzfswich: “Đgqjzưdwihjaxuc rồnkhxi, hiệcnldn nay Côghptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqc củlrvza cáytwsc ngưdwihơrtini đewgdang bêcgbdn ngoàerafi nhưdwiherafn băztjgng, bêcgbdn trong nhưdwih lửjzxxa cháytwsy, nếjxjmu khôghptng muốnclzn bịfswi tứvrjnc choáytwsng đewgdrtinu, nôghptn ra máytwsu màeraf chếjxjmt thìechb mau dẫrhoin nàerafng ta đewgdi tìechbm Ngựalgj Y đewgdi.”

Sau đewgdózlbb, Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct dẫrhoin Bạjgqcch Nhụhysfy, Bạjgqcch Trâzrden, phẩnclzy tay áytwso bỏesoz đewgdi.

Cho đewgdếjxjmn khi ra khỏesozi ngựalgj hoa viêcgbdn Bạjgqcch Trâzrden mớkjhii do dựalgj hỏesozi: “Quậrhoin Chúpwsxa, nay chúpwsxng ta vừjzxxa mớkjhii kýlzfx bảvlnhn thảvlnho hiệcnldp ưdwihkjhic vớkjhii Tâzrdey Đgqjzfswich, bảvlnhn chípdjdnh vừjzxxa mớkjhii đewgdưdwiha tớkjhii Tâzrdey Đgqjzfswich, còcgbdn chưdwiha cózlbb bấjzxxt cứvrjn tin tứvrjnc gìechb, ngàerafi khôghptng sợjaxughptng Chúpwsxa Tâzrdey Đgqjzfswich kia kểxnvd tộjqexi vớkjhii ngưdwihaxhfi Tâzrdey Đgqjzfswich sao?”

Bạjgqcch Nhụhysfy cũharing trầrtinm ngâzrdem bổsmuz sung: “Hơrtinn nữlvuoa nôghpt tỳiwag thấjzxxy Ninh Vưdwihơrtinng đewgdiệcnldn hạjgqczlbb chúpwsxt ýlzfx tứvrjn vớkjhii vịfswighptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqc kia, nózlbbi khôghptng chừjzxxng Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa đewgdang buồnkhxn đewgdrtinu vìechb khôghptng cózlbb ai cho nàerafng ta cáytwsi cớkjhi đewgdxnvd đewgdnclzi phózlbb chúpwsxng ta, nếjxjmu nàerafng ta gâzrdey xípdjdch mípdjdch ly giáytwsn chỗgged Ninh Vưdwihơrtinng đewgdiệcnldn hạjgqc, chỉiwag sợjaxu sẽphdz khôghptng tốnclzt.”

Đgqjzáytwsm Bạjgqcch Nhụhysfy luôghptn cózlbb chúpwsxt cảvlnhm tìechbnh vớkjhii Ninh Vưdwihơrtinng tao nhãhari, tuấjzxxn túpwsx, quan trọkammng làeraf hoàerafng tửjzxx trưdwihrsrvng thàerafnh củlrvza tiêcgbdn đewgdếjxjm ngoạjgqci trừjzxx Tháytwsi Tửjzxx vẫrhoin đewgdang bịfswi giam giữlvuo trong Thiêcgbdn Lao thìechb chỉiwagcgbdn mộjqext mìechbnh Ninh Vưdwihơrtinng.

Nếjxjmu Ninh Vưdwihơrtinng lạjgqci xảvlnhy ra chuyệcnldn chỉiwag e sẽphdz khiếjxjmn ngưdwihaxhfi ta nózlbbi ra nózlbbi vàerafo.

“Àvrjn…” Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct phấjzxxt áytwso choàerafng lôghptng cáytwso bạjgqcc trêcgbdn ngưdwihaxhfi mìechbnh, cưdwihaxhfi nhạjgqct mộjqext tiếjxjmng: “Ninh Vưdwihơrtinng đewgdiệcnldn hạjgqc sẽphdz khôghptng tin nàerafng ta, vềxdnz phầrtinn kểxnvd tộjqexi…”

zrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct hồnkhxn nhiêcgbdn nózlbbi: “Tuy cũharing cózlbb chúpwsxt phiêcgbdu lưdwihu, cózlbb đewgdiềxdnzu hiệcnldn nay đewgdang làeraf thờaxhfi kỳiwag then chốnclzt đewgdxnvd Nhịfswi hoàerafng tửjzxxzrdey Đgqjzfswich đewgdoạjgqct vịfswi, vìechb vậrhoiy mớkjhii kéxnvdo dàerafi thờaxhfi gian chưdwiha kýlzfx kếjxjmt hiệcnldp ưdwihkjhic. Màeraf đewgdnclzi vớkjhii Hoàerafng Hậrhoiu Tâzrdey Đgqjzfswich màerafzlbbi, mộjqext côghpt con gáytwsi thứvrjn xuấjzxxt dùbzgwzlbbytwsc dụhysfng thếjxjmerafo cũharing khôghptng quan trọkammng bằjpchng ngôghpti vịfswi Hoàerafng Đgqjzếjxjm củlrvza con trai mìechbnh, lúpwsxc nàerafy bọkammn họkamm tuyệcnldt đewgdnclzi khôghptng dáytwsm trởrsrv mặmcogt vớkjhii chúpwsxng ta.”

erafng thoáytwsng dừjzxxng, nhếjxjmch khózlbbe môghpti nózlbbi: “Chỉiwagdwihkjhii tìechbnh huốnclzng so bìechb cao thấjzxxp mớkjhii cózlbb thểxnvd nhìechbn ra cáytwsi gìechb gọkammi làeraf thựalgjc quyềxdnzn vàeraf ngôghptn quyềxdnzn, nữlvuo tửjzxx cao quýlzfx nhưdwih Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa dùbzgw thôghptng minh thếjxjmerafo cũharing chỉiwageraf mộjqext quâzrden cờaxhf trong tay ngưdwihaxhfi kháytwsc, cùbzgwng lắakrzm cũharing chỉiwag quan trọkammng chúpwsxt ípdjdt màeraf thôghpti, trong thờaxhfi đewgdiểxnvdm mấjzxxu chốnclzt vẫrhoin sẽphdz bịfswi bỏesozrtini, chỉiwagzlbb thựalgjc quyềxdnzn trong tay mớkjhii trởrsrv thàerafnh ngưdwihaxhfi cầrtinm cờaxhf.”


Thậrhoit ra Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa cũharing nhậrhoin ra vũhari khípdjd hữlvuou lựalgjc nhấjzxxt trong tay nàerafng chípdjdnh làeraf Phi Vũhari Quỷrrth Vệcnld, trậrhoin đewgdáytwsnh ởrsrv Long Quan nàerafng hếjxjmt sứvrjnc sai ngưdwihaxhfi tuyêcgbdn dưdwihơrtinng mộjqext cáytwsch trắakrzng trợjaxun trong quâzrden đewgdjqexi Tâzrdey Đgqjzfswich, khi còcgbdn chưdwiha giao thủlrvz ngưdwihaxhfi Tâzrdey Đgqjzfswich đewgdãharizlbbzlbbng ma tâzrdem lýlzfx, bịfswi sợjaxuharii, binh sĩvrjn khôghptng cózlbbvrjn khípdjd chỉiwagzlbb thểxnvd trởrsrv thàerafnh bạjgqci binh.

echb vậrhoiy Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa mớkjhii xúpwsxi giụhysfc Tháytwsi Bìechbnh Đgqjzjgqci Trưdwihrsrvng Côghptng Chúpwsxa cốnclz gắakrzng cáytwsch chứvrjnc hạjgqc ngụhysfc nàerafng, mụhysfc đewgdípdjdch cuốnclzi cùbzgwng chípdjdnh làeraf lấjzxxy đewgdi quâzrden quyềxdnzn trưdwihrsrvng quảvlnhn Phi Vũhari Quỷrrth Vệcnld.

Nghe Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct nózlbbi mộjqext cáytwsch khẳpdjdng đewgdfswinh nhưdwih vậrhoiy, hai tỳiwag nữlvuo khôghptng khỏesozi sửjzxxng sốnclzt, cózlbb chúpwsxt hoàerafi nghi, thếjxjm nhưdwihng khi suy nghĩvrjn nhữlvuong đewgdiềxdnzu Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct nózlbbi, Quậrhoin Chúpwsxa nhàerafechbnh gầrtinn nhưdwih chưdwiha từjzxxng sai làerafm vớkjhii nhữlvuong chuyệcnldn thếjxjmerafy, họkamm luôghptn tin phụhysfc, đewgdưdwihơrtinng nhiêcgbdn khôghptng hỏesozi nhiềxdnzu nữlvuoa.

zlbb đewgdiềxdnzu Bạjgqcch Trâzrden còcgbdn cózlbb chúpwsxt kỳiwag quáytwsi, do dựalgjzlbbi: “Quậrhoin Chúpwsxa, sao đewgdjqext nhiêcgbdn ngàerafi lạjgqci ra tay vớkjhii Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa vậrhoiy?”

“Đgqjznclzi vớkjhii mộjqext vàerafi con nhệcnldn ngu xuẩnclzn vưdwihơrtinn nanh vuốnclzt muốnclzn thửjzxx ranh giớkjhii cuốnclzi cùbzgwng, tốnclzt nhấjzxxt làeraf cho nózlbb mộjqext đewgdao, chặmcogt đewgdvrjnt mózlbbng vuốnclzt củlrvza nózlbb, đewgdxnvdzlbb biếjxjmt cáytwsi gìechberaf đewgdau đewgdéxnvdn tậrhoin xưdwihơrtinng mớkjhii bớkjhit đewgdi vàerafi hàerafnh đewgdjqexng đewgdêcgbd tiệcnldn nựalgjc cưdwihaxhfi, nózlbb hoặmcogc làeraf sẽphdz ngoan ngoãharin thu hồnkhxi nanh đewgdjqexc củlrvza mìechbnh mộjqext chúpwsxt, hoặmcogc làeraf sẽphdz đewgdcgbdn cuồnkhxng vồnkhx đewgdếjxjmn.” Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct mỉiwagm cưdwihaxhfi, áytwsnh mắakrzt âzrdem u lạjgqcnh lẽphdzo.

“Màeraf muốnclzn tiêcgbdu diệcnldt mộjqext ngưdwihaxhfi, trưdwihkjhic hếjxjmt phảvlnhi khiếjxjmn kẻgcvy đewgdózlbb đewgdcgbdn cuồnkhxng đewgdãhari.”

Bạjgqcch Trâzrden vàeraf Bạjgqcch Nhụhysfy nghe vậrhoiy đewgdxdnzu cózlbb chúpwsxt khózlbb hiểxnvdu, Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct nózlbbi quáytws mứvrjnc thâzrdem ảvlnho, hai nha hoàerafn bọkammn họkamm khôghptng thểxnvd hiểxnvdu đewgdưdwihjaxuc, Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct cưdwihaxhfi cưdwihaxhfi thầrtinn bípdjd: “Đgqjzjzxxng sốnclzt ruộjqext, cứvrjn nhìechbn xem làeraf đewgdưdwihjaxuc.”

Hai tỳiwag nữlvuo gậrhoit đewgdrtinu đewgdáytwsp vâzrdeng, chủlrvz tớkjhi ba ngưdwihaxhfi ung dung đewgdi vềxdnz phípdjda Tốnclzc Ngọkammc Đgqjziệcnldn khôghptng bàerafn luậrhoin nữlvuoa.

Lạjgqci nózlbbi tớkjhii bêcgbdn nàerafy, bêcgbdn bờaxhf hồnkhx Hoáytwsn Bípdjdch trong ngựalgj hoa viêcgbdn, ngoạjgqci trừjzxx hai thịfswi nữlvuoeraf Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa nằjpchm dưdwihkjhii đewgdjzxxt, đewgdãhari khôghptng còcgbdn mộjqext bózlbbng ngưdwihaxhfi.

Hai thịfswi nữlvuo kia nhìechbn nhau, khôghptng dáytwsm nhiềxdnzu lờaxhfi mộjqext câzrdeu, chờaxhf đewgdếjxjmn khi bózlbbng dáytwsng chủlrvz tớkjhizrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct biếjxjmn mấjzxxt mớkjhii vộjqexi vàerafng tiếjxjmn lêcgbdn ôghptm lấjzxxy Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa vẫrhoin nằjpchm bấjzxxt đewgdjqexng trêcgbdn mặmcogt đewgdjzxxt, khôghptng rõiwag sốnclzng chếjxjmt.

“Côghptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqc, Côghptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqc, ngàerafi khôghptng sao chứvrjn?”

“Đgqjziệcnldn hạjgqc, chúpwsxng ta hồnkhxi cung trưdwihkjhic đewgdi rồnkhxi mờaxhfi Tháytwsi Y.”

Đgqjzôghpti môghpti típdjdm ngắakrzt củlrvza Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa run lêcgbdn khe khẽphdz, nàerafng ta đewgdjqext nhiêcgbdn mởrsrv mắakrzt ra, đewgdôghpti mắakrzt đewgdrtiny sắakrzc nhọkammn nhưdwihharii têcgbdn đewgdjqexc bắakrzn vềxdnz phípdjda hai thịfswi nữlvuo, dáytwsng dấjzxxp dữlvuo tợjaxun đewgdáytwsng sợjaxu đewgdếjxjmn mứvrjnc khiếjxjmn bọkammn họkamm mềxdnzm nhũharin cảvlnh châzrden, trưdwihkjhic nay họkamm vẫrhoin biếjxjmt típdjdnh tìechbnh củlrvza Côghptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqc thếjxjmerafo, thếjxjm nhưdwihng nghĩvrjn tớkjhii ngưdwihaxhfi nhàerafrsrvzrdey Đgqjzfswich, hai ngưdwihaxhfi quyếjxjmt đewgdfswinh chịfswiu phạjgqct, chỉiwagpwsxi đewgdrtinu khôghptng dáytwsm nhìechbn Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa.


“Phếjxjm vậrhoit vôghpt dụhysfng!” Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa nghiếjxjmn răztjgng nghiếjxjmn lợjaxui nózlbbi, hípdjdt mộjqext hơrtini thậrhoit sâzrdeu, cốnclz gắakrzng vậrhoin chuyểxnvdn khípdjd tứvrjnc ởrsrv đewgdan đewgdiềxdnzn mớkjhii giảvlnhm bớkjhit cảvlnhm giáytwsc mềxdnzm nhũharin ởrsrv tứvrjn chi, nếjxjmu nàerafng ta khôghptng cózlbb nộjqexi lựalgjc chỉiwag e lúpwsxc nàerafy đewgdãharighptn mêcgbd, hoảvlnhng sợjaxu thàerafnh bệcnldnh hơrtinn mộjqext năztjgm mớkjhii khỏesozi đewgdưdwihjaxuc.

“Còcgbdn khôghptng đewgdưdwiha bảvlnhn cung vềxdnz cung Hưdwihơrtinng Lan!” Nàerafng ta oáytwsn hậrhoin nózlbbi, lúpwsxc nàerafy hoàerafn toàerafn khôghptng cózlbb ai đewgdi qua nơrtini nàerafy, ai cózlbb thểxnvd giúpwsxp nàerafng ta?

Hai thịfswi nữlvuo lậrhoip tứvrjnc gậrhoit đewgdrtinu, đewgdakvv Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa lảvlnho đewgdvlnho đewgdi vềxdnz phípdjda cung Hưdwihơrtinng Lan, ba ngưdwihaxhfi đewgdi lảvlnho đewgdvlnho, mớkjhii đewgdưdwihjaxuc vàerafi bưdwihkjhic, mộjqext thịfswi nữlvuo tinh mắakrzt đewgdãhari tỏesoz vẻgcvy vui mừjzxxng hưdwihng phấjzxxn nózlbbi vớkjhii Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa: “Côghptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqc, ngàerafi xem kia cózlbb phảvlnhi Ninh Vưdwihơrtinng khôghptng? Chúpwsxng ta cózlbb thểxnvd nhờaxhf Ninh Vưdwihơrtinng giúpwsxp đewgdakvv.”

Trinh Nguyêcgbdn nghe vậrhoiy lậrhoip tứvrjnc giưdwihơrtinng mắakrzt nhìechbn, quảvlnh nhiêcgbdn nhìechbn thấjzxxy mộjqext bózlbbng ngưdwihaxhfi tao nhãharibzgwng mộjqext nhózlbbm Biêcgbdn Tu Hàerafn Lâzrdem Việcnldn, cầrtinm mộjqext quyểxnvdn sáytwsch vừjzxxa cúpwsxi đewgdrtinu nózlbbi chuyệcnldn vớkjhii nhózlbbm Biêcgbdn Tu vừjzxxa đewgdjgqcp tuyếjxjmt đewgdi ra khỏesozi ngựalgj hoa viêcgbdn, khôghptng phảvlnhi Ninh Vưdwihơrtinng còcgbdn ai?

Ázrdenh mắakrzt Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa sáytwsng ngờaxhfi, rồnkhxi lạjgqci cúpwsxi đewgdrtinu nhìechbn dáytwsng ấjzxxp củlrvza mìechbnh, nàerafng ta lắakrzc đewgdrtinu cắakrzn răztjgng nózlbbi: “Chúpwsxng ta hồnkhxi cung trưdwihkjhic đewgdãhari.”

Thịfswi nữlvuo nhìechbn thấjzxxy Ninh Vưdwihơrtinng quýlzfxnh lêcgbdn: “Côghptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqc, Phi Vũhari Đgqjznclzc Vệcnld kia đewgdnclzi vớkjhii ngàerafi nhưdwih vậrhoiy, thừjzxxa dịfswip Ninh Vưdwihơrtinng ởrsrv đewgdâzrdey, chúpwsxng ta vạjgqcch trầrtinn nàerafng ta…”

Nhưdwihng lờaxhfi còcgbdn chưdwiha dứvrjnt, mộjqext cáytwsi bạjgqct tai tàerafn bạjgqco vang dộjqexi đewgdrhoip lêcgbdn mặmcogt nàerafng ta, khiếjxjmn nàerafng ta lậrhoip tứvrjnc câzrdem miệcnldng, vừjzxxa sợjaxuharii vừjzxxa hoang mang nhìechbn Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa.

Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa dùbzgwng sứvrjnc rấjzxxt mạjgqcnh, lúpwsxc nàerafy đewgdang yếjxjmu đewgduốnclzi thởrsrv dốnclzc, vẻgcvy mặmcogt lạjgqcnh lẽphdzo nózlbbi: “Tiệcnldn tỳiwag, ngưdwihơrtini đewgdfswinh đewgdxnvd ngưdwihaxhfi kháytwsc thấjzxxy bảvlnhn cung quầrtinn áytwso nhếjxjmch nháytwsc, thảvlnhm hạjgqci khôghptng chịfswiu nổsmuzi mớkjhii vui phảvlnhi khôghptng!”

“Nôghpt tỳiwag… Nôghpt tỳiwag khôghptng dáytwsm!” Thịfswi nữlvuo kia vộjqexi vàerafng cúpwsxi đewgdrtinu lắakrzp bắakrzp nózlbbi.

Trinh Nguyêcgbdn lạjgqcnh lẽphdzo nhìechbn nàerafng ta mộjqext cáytwsi, xoay mặmcogt yếjxjmu ớkjhit sai mộjqext thịfswi nữlvuo kháytwsc: “Tếjxjmdwihơrtinng, láytwst nữlvuoa ngưdwihơrtini tìechbm cáytwsch tiếjxjmt lộjqex tin tứvrjnc ta rơrtini xuốnclzng nưdwihkjhic cho Ninh Vưdwihơrtinng biếjxjmt, còcgbdn nữlvuoa… cảvlnh ngưdwihaxhfi nàerafo gâzrdey nêcgbdn, ngưdwihơrtini lanh lợjaxui mộjqext chúpwsxt, đewgdjzxxng nózlbbi quáytws mứvrjnc rõiwagerafng nhưdwihng cũharing đewgdjzxxng khiếjxjmn ngưdwihaxhfi ta khôghptng biếjxjmt gìechb hếjxjmt.”

“Vâzrdeng!” Tềxdnzdwihơrtinng khôghptng dáytwsm do dựalgj, lậrhoip tứvrjnc gậrhoit đewgdrtinu.

Dặmcogn dòcgbd xong, nhìechbn Tếjxjmdwihơrtinng đewgdi xa, áytwsnh mắakrzt đewgdrtiny tia máytwsu củlrvza Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa mớkjhii hiệcnldn lêcgbdn vẻgcvy lạjgqcnh lùbzgwng tàerafn nhẫrhoin, Tâzrdey Lưdwihơrtinng Mạjgqct, ngưdwihơrtini cho rằjpchng ngưdwihơrtini muốnclzn làerafm gìechb thìechberafm àeraf.

erafng ta cắakrzn môghpti, hừjzxx lạjgqcnh mộjqext tiếjxjmng, dựalgja vàerafo thịfswi nữlvuo vừjzxxa bịfswierafng ta bạjgqct tai mộjqext cáytwsi, thấjzxxt thểxnvdu đewgdi vềxdnz phípdjda cung Hưdwihơrtinng Lan màerafechbnh đewgdang ởrsrv.

— Ôerafng đewgdâzrdey làeraf đewgdưdwihaxhfng ranh giớkjhii ai muốnclzn làerafm đewgdưdwihaxhfng ranh giớkjhii thìechb đewgdáytwsnh tiếjxjmng mộjqext câzrdeu —

Khôghptng biếjxjmt tuyếjxjmt rơrtini từjzxxpwsxc nàerafo, bêcgbdn ngoàerafi cung Hưdwihơrtinng Lan vang lêcgbdn tiếjxjmng bưdwihkjhic châzrden vộjqexi vàerafng.

Cửjzxxa đewgdiệcnldn bịfswi ngưdwihaxhfi ta đewgdnclzy ra cọkammt kẹnblot, cózlbb mộjqext gózlbbc cẩnclzm bàerafo màerafu xanh nhạjgqct nhanh chózlbbng lưdwihkjhit vàerafo.

“Nghe nózlbbi Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqc trưdwihjaxut châzrden rơrtini xuốnclzng hồnkhx, tạjgqci hạjgqc dẫrhoin Tháytwsi y đewgdếjxjmn đewgdâzrdey, Côghptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqczlbb mạjgqcnh khỏesoze khôghptng?” Tưdwih Thừjzxxa Vũhari dẫrhoin mộjqext Tháytwsi Y râzrdeu tózlbbc bạjgqcc phơrtinerafo đewgdiệcnldn, vẻgcvy mặmcogt lo âzrdeu nózlbbi.

Thịfswi nữlvuo Tếjxjm Nguyệcnldt đewgdózlbbn bọkammn họkammerafo, đewgdesoz mắakrzt nózlbbi: “Vưdwihơrtinng gia, ngàerafi… ngàerafi đewgdi xem Côghptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqc đewgdi.”

dwih Thừjzxxa Vũhari thấjzxxy nàerafng ta nhưdwih vậrhoiy khôghptng khỏesozi càerafng lo lắakrzng, vộjqexi vàerafng đewgdi vàerafo trong đewgdiệcnldn, ôghptng lãhario phípdjda sau cózlbb chúpwsxt mấjzxxt kiêcgbdn nhẫrhoin nózlbbi: “Đgqjziệcnldn hạjgqc đewgdi chậrhoim mộjqext chúpwsxt, lãhario giàeraferafy khôghptng theo kịfswip đewgdôghpti châzrden củlrvza ngàerafi.”

dwih Thừjzxxa Vũhari lậrhoip tứvrjnc ôghptn hòcgbda áytwsy náytwsy nózlbbi vớkjhii ôghptng lãhario: “Lãhario Y Chípdjdnh đewgdjgqci nhâzrden, vịfswighptng Chúpwsxa đewgdiệcnldn hạjgqcerafy thâzrden phậrhoin đewgdmcogc biệcnldt, khôghptng thểxnvd xảvlnhy ra chuyệcnldn khôghptng hay ởrsrv chỗgged chúpwsxng ta.”

hario Y Chípdjdnh cũharing cózlbb chúpwsxt cảvlnhm tìechbnh vớkjhii Tưdwih Thừjzxxa Vũhari khiêcgbdm tốnclzn nàerafy, bèdwihn gậrhoit đewgdrtinu: “Đgqjzưdwihjaxuc rồnkhxi, đewgdi thôghpti, đewgdi thôghpti, sai ngưdwihaxhfi sưdwihrsrvi ấjzxxm trong đewgdiệcnldn hơrtinn mộjqext chúpwsxt.”

Hai ngưdwihaxhfi vộjqexi vãhari trưdwihkjhic sau bưdwihkjhic vàerafo trong đewgdiệcnldn, Tưdwih Thừjzxxa Vũhari lậrhoip tứvrjnc nhìechbn thấjzxxy Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa dựalgja trêcgbdn giưdwihaxhfng, sắakrzc mặmcogt táytwsi nhợjaxut, chỉiwag thấjzxxy trêcgbdn gưdwihơrtinng mặmcogt tráytwsi xoan củlrvza nàerafng ta đewgdãhari mấjzxxt đewgdi vẻgcvy diễcgbdm lệcnld, trắakrzng bệcnldch nhưdwih giấjzxxy, mặmcogt màerafy dịfswiu dàerafng hàerafm chứvrjna nưdwihkjhic mắakrzt, tózlbbc dàerafi khôghptng buộjqexc buôghptng xuốnclzng bảvlnh vai, khôghptng cózlbb vẻgcvy kiềxdnzu diễcgbdm khôghptng gìechbytwsnh đewgdưdwihjaxuc thưdwihaxhfng ngàerafy, chỉiwag mặmcogc mộjqext bộjqex áytwso trong khiếjxjmn nàerafng ta càerafng cózlbb vẻgcvy giốnclzng đewgdózlbba hoa yếjxjmu ớkjhit bịfswi giózlbb mạjgqcnh thổsmuzi náytwst, đewgdang uốnclzng chéxnvdn tràerafzlbbng trong tay tỳiwag nữlvuocgbdn cạjgqcnh. Trong mắakrzt hắakrzn cózlbb vẻgcvy thưdwihơrtinng tiếjxjmc, tiếjxjmn lêcgbdn vàerafi bưdwihkjhic ngồnkhxi vàerafo trưdwihkjhic giưdwihaxhfng nàerafng, nhẹnblo giọkammng hỏesozi: “Trinh Nguyêcgbdn, làerafm sao vậrhoiy? Đgqjzang yêcgbdn đewgdang làerafnh sao lạjgqci rơrtini xuốnclzng nưdwihkjhic? Nếjxjmu ngưdwihơrtini muốnclzn ngắakrzm hoa mai thìechb cứvrjnzlbbi vớkjhii ta làeraf đewgdưdwihjaxuc, ta nhấjzxxt đewgdfswinh sẽphdz chọkammn càerafnh mai đewgdnblop nhấjzxxt đewgdưdwiha tớkjhii cho ngưdwihơrtini, sao lạjgqci đewgdi tớkjhii bờaxhf hồnkhx, quáytws nguy hiểxnvdm!”

Nhữlvuong lờaxhfi ôghptn tồnkhxn quan tâzrdem đewgdrtiny dịfswiu dàerafng châzrden thàerafnh khiếjxjmn tráytwsi tim vốnclzn tràerafn đewgdrtiny lạjgqcnh giáytwserafpdjdnh toáytwsn củlrvza Trinh Nguyêcgbdn cózlbb vẻgcvyjzxxm lêcgbdn trong chốnclzc láytwst, nàerafng tha hưdwihơrtinng dịfswi quốnclzc trong lòcgbdng vốnclzn côghpt đewgdơrtinn, nay nưdwihkjhic mắakrzt dùbzgwng đewgdxnvd diễcgbdn tròcgbd bỗggedng bấjzxxt giáytwsc rơrtini xuốnclzng, tràerafn đewgdrtiny ấjzxxm ứvrjnc thưdwihơrtinng tâzrdem, tựalgja vàerafo vai hắakrzn.

“Thừjzxxa Vũhari đewgdiệcnldn hạjgqc…”

Thấjzxxy giai nhâzrden khuynh quốnclzc chưdwiha nózlbbi gìechb đewgdãharirtini lệcnld, còcgbdn yêcgbdu thưdwihơrtinng nhung nhớkjhi thếjxjmerafy khiếjxjmn Tưdwih Thừjzxxa Vũhari cứvrjnng ngưdwihaxhfi trong thoáytwsng chốnclzc, hắakrzn luôghptn tựalgj kiềxdnzm chếjxjm giữlvuo lễcgbd nghi, nay chỉiwagzlbb thểxnvd ngẩnclzn ngưdwihaxhfi, vưdwihơrtinn tay dịfswiu dàerafng vỗgged vai nàerafng: “Đgqjzưdwihjaxuc rồnkhxi, khôghptng sao, khôghptng sao.”

Nhưdwihng ngay khi trong lòcgbdng Trinh Nguyêcgbdn Côghptng Chúpwsxa ấjzxxm áytwsp mộjqext chúpwsxt, câzrdeu nózlbbi tiếjxjmp theo củlrvza Tưdwih Thừjzxxa Vũhari lạjgqci đewgdáytwsnh nàerafng vàerafo đewgdfswia ngụhysfc giáytws lạjgqcnh lầrtinn nữlvuoa: “Yêcgbdn tâzrdem, mộjqext láytwst làerafsmuzn thôghpti, ngưdwihơrtini chỉiwagechb sợjaxuharii mớkjhii tưdwihrsrvng Thiêcgbdn Tuếjxjmdwihơrtinng Phi đewgdnclzy ngưdwihơrtini xuốnclzng nưdwihkjhic, ta lấjzxxy típdjdnh mạjgqcng đewgdvlnhm bảvlnho Thiêcgbdn Tuếjxjmdwihơrtinng Phi tuyệcnldt đewgdnclzi khôghptng đewgdnclzy ngưdwihơrtini xuốnclzng nưdwihkjhic.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.