Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích
Chương 1087 : Thủ lĩnh tại thượng (36)
Tiếoyca p đshjg óofuq sưgvee ơnljb ng mùrhnf liềzedu n tuôshjg n đshjg ếoyca n chỗbcab Vu Linh đshjg ang chiếoyca m giữtiqa thâhvwm n thểpyhf Hồynqx Cửxrrm u, bao vâhvwm y xung quanh côshjg ta.
Gưgvee ơnljb ng mặlokb t củhypu a Hồynqx Cửxrrm u nhưgvee ẩyind n nhưgvee hiệimhv n trong sưgvee ơnljb ng mùrhnf , lútsfz c thìbixu phẫubba n nộbixu oázdme n giậgbre n, lútsfz c thìbixu cưgvee ờixwh i quyếoyca n rũpyhf .
Hồynqx Cửxrrm u vẫubba n đshjg ang tranh giàofuq nh thâhvwm n thểpyhf vớddza i Vu Linh.
Hiểpyhf n nhiêeglw n lútsfz c nàofuq y Vu Linh chiếoyca m ưgvee u thếoyca .
“Cútsfz t ra khỏphzw i cơnljb thểpyhf củhypu a ta!”
Lútsfz c nàofuq y Hồynqx Cửxrrm u mớddza i sợmjsp .
Con Vu Linh nàofuq y khốtsfz ng chếoyca cơnljb thểpyhf khôshjg ng cóofuq ýrkbd đshjg ịcbnx nh trảtsfz lạaeyc i cho côshjg , nóofuq lừhydy a gạaeyc t côshjg .
Thâhvwm n thểpyhf nàofuq y làofuq củhypu a côshjg , nóofuq dựqptw a vàofuq o cázdme i gìbixu màofuq chiếoyca m giữtiqa !
Côshjg vẫubba n chưgvee a bázdme o thùrhnf , thâhvwm n thểpyhf nàofuq y làofuq củhypu a côshjg , làofuq củhypu a côshjg …
“Đvbnq ừhydy ng lo, ta sẽbixu bázdme o thùrhnf thay ngưgvee ơnljb i.” Vu Linh trảtsfz lờixwh i Hồynqx Cửxrrm u.
“Khôshjg ng…”
Hồynqx Cửxrrm u vẫubba n chưgvee a nóofuq i hếoyca t đshjg ãnsdc bịcbnx Vu Linh trấtcwi n ázdme p lạaeyc i, côshjg ta cưgvee ờixwh i cưgvee ờixwh i đshjg i ra khỏphzw i sưgvee ơnljb ng mùrhnf .
Nhưgvee ng khi côshjg ta vừhydy a ra khỏphzw i đshjg ázdme m sưgvee ơnljb ng thìbixu mộbixu t tiếoyca ng gióofuq sắfhnk c bégbre n xôshjg ng tớddza i trưgvee ớddza c mặlokb t côshjg ta, côshjg ta hừhydy lạaeyc nh mộbixu t tiếoyca ng dễgvee dàofuq ng trázdme nh đshjg ưgvee ợmjsp c, sưgvee ơnljb ng mùrhnf sau lưgvee ng khôshjg ng ngừhydy ng tràofuq n vàofuq o cơnljb thểpyhf côshjg ta.
Rấtcwi t nhanh… nóofuq cóofuq thểpyhf dung hợmjsp p triệimhv t đshjg ểpyhf vớddza i cơnljb thểpyhf nàofuq y.
Đvbnq ếoyca n lútsfz c đshjg óofuq cho dùrhnf làofuq têeglw n quázdme i vậgbre t đshjg ưgvee ợmjsp c thầzedu n thútsfz thảtsfz ra kia cũpyhf ng khôshjg ng làofuq m gìbixu đshjg ưgvee ợmjsp c nóofuq .
Vu Linh càofuq ng nghĩixwh càofuq ng tựqptw tin, rấtcwi t xem thưgvee ờixwh ng đshjg òhdgs n tấtcwi n côshjg ng củhypu a Minh Thùrhnf .
“Ngưgvee ơnljb i cho rằaaex ng bâhvwm y giờixwh ngưgvee ơnljb i còhdgs n cóofuq thểpyhf làofuq m gìbixu đshjg ưgvee ợmjsp c ta sao?”
Minh Thùrhnf lắfhnk c lắfhnk c càofuq nh câhvwm y trêeglw n tay: “Ta làofuq m gìbixu ngưgvee ơnljb i đshjg ểpyhf làofuq m gìbixu ? Ta chỉtgqo làofuq …”
Minh Thùrhnf mỉtgqo m cưgvee ờixwh i: “Muốtsfz n đshjg ázdme nh nhau vớddza i ngưgvee ơnljb i màofuq thôshjg i.”
“Àlywl …”
Vu Linh còhdgs n chưgvee a kịcbnx p giễgvee u cợmjsp t, Minh Thùrhnf đshjg ộbixu t nhiêeglw n xôshjg ng vềzedu phívmhh a nóofuq , Vu Linh chỉtgqo cóofuq thểpyhf giao chiếoyca n vớddza i Minh Thùrhnf .
Sưgvee ơnljb ng mùrhnf thoázdme ng ẩyind n thoázdme ng hiệimhv n trong khôshjg ng khívmhh , Vu Linh muốtsfz n sưgvee ơnljb ng mùrhnf đshjg ázdme nh lêeglw n ngưgvee ờixwh i Minh Thùrhnf , nhưgvee ng lầzedu n nàofuq o cũpyhf ng bịcbnx Minh Thùrhnf trázdme nh đshjg ưgvee ợmjsp c.
Vẫubba n cóofuq chútsfz t bảtsfz n lĩixwh nh…
Đvbnq ộbixu ng tázdme c trong tay Vu Linh gia tăimhv ng, sưgvee ơnljb ng mùrhnf trong hốtsfz dầzedu n giảtsfz m đshjg i, lútsfz c nàofuq y toàofuq n thâhvwm n Vu Linh di chuyểpyhf n bốtsfz n phívmhh a.
Đvbnq ộbixu ng tázdme c nàofuq y củhypu a nóofuq tậgbre p trung tấtcwi t cảtsfz sưgvee ơnljb ng mùrhnf trong tay, hìbixu nh thàofuq nh nêeglw n mộbixu t quảtsfz cầzedu u sưgvee ơnljb ng mùrhnf .
“Đvbnq i!”
Vu Linh hôshjg nhẹnkbw mộbixu t tiếoyca ng.
Quảtsfz cầzedu u sưgvee ơnljb ng mùrhnf nhưgvee đshjg ạaeyc n pházdme o, đshjg ázdme nh vềzedu phívmhh a Minh Thùrhnf .
Ýhypu cưgvee ờixwh i ởdysq khóofuq e môshjg i Minh Thùrhnf càofuq ng thâhvwm m sâhvwm u, đshjg ázdme nh càofuq ng câhvwm y trong tay xuốtsfz ng.
"Phậgbre p!"
Càofuq nh câhvwm y bổfhnk đshjg ôshjg i quảtsfz cầzedu u sưgvee ơnljb ng mùrhnf ra, tạaeyc o nêeglw n sựqptw rung chuyểpyhf n nhẹnkbw trong khôshjg ng khívmhh , tiếoyca p theo sưgvee ơnljb ng mùrhnf lan ra bốtsfz n phívmhh a.
Đvbnq ôshjg i mắfhnk t củhypu a Vu Linh khẽbixu mởdysq to...
Sao lạaeyc i thếoyca …
Vu Linh vung tay lêeglw n lầzedu n nữtiqa a, muốtsfz n tậgbre p trung sưgvee ơnljb ng mùrhnf lạaeyc i, đshjg ázdme ng tiếoyca c lầzedu n nàofuq y nóofuq vừhydy a đshjg ưgvee a tay mộbixu t chiếoyca c lázdme xanh phấtcwi t phơnljb i rơnljb i xuốtsfz ng, sưgvee ợmjsp t qua đshjg ầzedu u ngóofuq n tay củhypu a nóofuq rơnljb i xuốtsfz ng đshjg ấtcwi t.
“Kếoyca t thútsfz c nhégbre .”
Giọhdgs ng móofuq i thanh thútsfz y mang theo nụeglw cưgvee ờixwh i củhypu a giốtsfz ng cázdme i phívmhh a trưgvee ớddza c vang lêeglw n.
Vu Linh ngẩyind ng đshjg ầzedu u đshjg ốtsfz i diệimhv n vớddza i gưgvee ơnljb ng mặlokb t đshjg ang cưgvee ờixwh i sảtsfz ng khoázdme i.
Minh Thùrhnf mỉtgqo m cưgvee ờixwh i tóofuq m lấtcwi y cổfhnk tay côshjg ta, rấtcwi t soázdme i khívmhh quậgbre t qua vai, Vu Linh nằaaex m trêeglw n đshjg ấtcwi t vôshjg thứvwfh c nhớddza lạaeyc i, chiếoyca c lázdme xanh khẽbixu rơnljb i xuốtsfz ng chóofuq p mũpyhf i.
“Đvbnq ừhydy ng nhútsfz c nhívmhh ch.”
Càofuq nh câhvwm y kia mềzedu m nhũpyhf n, nhìbixu n qua khôshjg ng cóofuq chútsfz t uy lựqptw c nàofuq o.
Nhưgvee ng hếoyca t lầzedu n nàofuq y tớddza i lầzedu n kházdme c Vu Linh cảtsfz m thấtcwi y nóofuq mang mộbixu t năimhv ng lựqptw c kỳghri quázdme i, trong lòhdgs ng bỗbcab ng thấtcwi y rùrhnf ng rợmjsp n, khôshjg ng dázdme m lộbixu n xộbixu n.
Càofuq nh câhvwm y vung lêeglw n hạaeyc xuốtsfz ng, quấtcwi t vùrhnf n vụeglw t vàofuq o ngưgvee ờixwh i Vu Linh.
“Trưgvee ớddza c kia ngưgvee ơnljb i nóofuq i ai làofuq quázdme i vậgbre t? Hảtsfz ? Ai cho ngưgvee ơnljb i nóofuq i hắfhnk n làofuq quázdme i vậgbre t! Ai làofuq quázdme i vậgbre t! Ai làofuq quázdme i vậgbre t!”
Sắfhnk c mặlokb t Vu Linh trắfhnk ng bệimhv ch trong nházdme y mắfhnk t, càofuq nh câhvwm y mềzedu m nhũpyhf n đshjg ázdme nh vàofuq o ngưgvee ờixwh i lạaeyc i nhưgvee muốtsfz n lôshjg i nóofuq ra khỏphzw i cơnljb thểpyhf củhypu a Hồynqx Cửxrrm u.
“Vốtsfz n đshjg ãnsdc làofuq quázdme i vậgbre t!” Vu Linh mạaeyc nh miệimhv ng.
Minh Thùrhnf cưgvee ờixwh i càofuq ng tưgvee ơnljb i: “Ta cho ngưgvee ơnljb i nóofuq i, cho ngưgvee ơnljb i nóofuq i hắfhnk n làofuq quázdme i vậgbre t…”
Càofuq nh câhvwm y quấtcwi t xuốtsfz ng vừhydy a nhanh vừhydy a mạaeyc nh, lútsfz c đshjg ầzedu u Vu Linh còhdgs n cóofuq thểpyhf cắfhnk n răimhv ng chịcbnx u đshjg ựqptw ng, nhưgvee ng dầzedu n dầzedu n liềzedu n khôshjg ng chịcbnx u đshjg ưgvee ợmjsp c.
Hồynqx Cửxrrm u còhdgs n cưgvee ớddza p quyềzedu n khốtsfz ng chếoyca cơnljb thểpyhf củhypu a nóofuq vàofuq o lútsfz c nàofuq y.
Rốtsfz t cuộbixu c mộbixu t đshjg ázdme m đshjg en lao ra từhydy trong cơnljb thểpyhf Hồynqx Cửxrrm u, Vu Linh chívmhh nh làofuq mộbixu t đshjg ázdme m sưgvee ơnljb ng mùrhnf màofuq u đshjg en, nhưgvee ng nóofuq cóofuq thểpyhf ngụeglw y trang thàofuq nh bấtcwi t kỳghri mộbixu t ngưgvee ờixwh i thútsfz nàofuq o.
Minh Thùrhnf đshjg ưgvee a tay tóofuq m lấtcwi y Vu Linh chuẩyind n bịcbnx bỏphzw chạaeyc y.
Vu Linh cũpyhf ng khôshjg ng biếoyca t vìbixu sao mìbixu nh lạaeyc i bịcbnx bắfhnk t đshjg ưgvee ợmjsp c, rõrsgp ràofuq ng nóofuq khôshjg ng cóofuq thựqptw c thểpyhf .
Vìbixu sao côshjg ta cóofuq thểpyhf tay khôshjg ng bắfhnk t đshjg ưgvee ợmjsp c nóofuq ?
“Đvbnq ừhydy ng chạaeyc y, ta còhdgs n chưgvee a nóofuq i đshjg ạaeyc o lýrkbd vớddza i ngưgvee ơnljb i cơnljb màofuq .”
“…”
Vu Linh bịcbnx Minh Thùrhnf quậgbre t xuốtsfz ng đshjg ấtcwi t, tiếoyca p theo lạaeyc i quấtcwi t loạaeyc n mộbixu t hồynqx i.
Côshjg đshjg ểpyhf nóofuq đshjg i ra khôshjg ng phảtsfz i làofuq đshjg ểpyhf quấtcwi t nóofuq .
Thếoyca màofuq lạaeyc i dázdme m nóofuq i tiểpyhf u yêeglw u tinh củhypu a côshjg làofuq quázdme i vậgbre t.
Tiểpyhf u yêeglw u tinh làofuq ngưgvee ờixwh i màofuq nóofuq cóofuq thểpyhf nóofuq i sao?
Xem trẫubba m cóofuq đshjg ázdme nh chếoyca t ngưgvee ơnljb i khôshjg ng!
…
Hồynqx Cửxrrm u vấtcwi t vảtsfz lắfhnk m mớddza i lấtcwi y lạaeyc i đshjg ưgvee ợmjsp c quyềzedu n khốtsfz ng chếoyca cơnljb thểpyhf củhypu a mìbixu nh, sau mộbixu t hồynqx i quay cuồynqx ng, mởdysq mắfhnk t liềzedu n thấtcwi y bộbixu dạaeyc ng Vu Linh lăimhv n lộbixu n trêeglw n đshjg ấtcwi t.
Côshjg ta nuốtsfz t nưgvee ớddza c miếoyca ng, cẩyind n thậgbre n di chuyểpyhf n vềzedu phívmhh a sau.
Giữtiqa đshjg ưgvee ợmjsp c nútsfz i xanh sợmjsp gìbixu khôshjg ng cóofuq củhypu i đshjg ốtsfz t.
Hồynqx Cửxrrm u lui vềzedu phívmhh a sau chuẩyind n bịcbnx chuồynqx n đshjg i.
Nhưgvee ng côshjg ta quay ngưgvee ờixwh i lạaeyc i thìbixu chỉtgqo thấtcwi y mộbixu t ngưgvee ờixwh i đshjg ứvwfh ng đshjg óofuq , ázdme nh mắfhnk t tốtsfz i lạaeyc i khôshjg ng mộbixu t gợmjsp n sóofuq ng, đshjg ang nhìbixu n chằaaex m chằaaex m côshjg ta.
Sau lưgvee ng Hồynqx Cửxrrm u toázdme t mồynqx hôshjg i lạaeyc nh.
Hồynqx Cửxrrm u bịcbnx Vâhvwm n Hoang tóofuq m lạaeyc i.
Sứvwfh c lựqptw c màofuq Vu Linh đshjg ãnsdc đshjg ặlokb t trêeglw n cơnljb thểpyhf côshjg ta cũpyhf ng biếoyca n mấtcwi t khi Vu Linh rờixwh i khỏphzw i, vừhydy a rồynqx i lạaeyc i bịcbnx Minh Thùrhnf quấtcwi t loạaeyc n mộbixu t hồynqx i, nàofuq o phảtsfz i làofuq đshjg ốtsfz i thủhypu củhypu a Vâhvwm n Hoang.
“Ta sai rồynqx i, ta sai rồynqx i…” Vu Linh la lớddza n: “Ta khôshjg ng dázdme m ra ngoàofuq i nữtiqa a, lầzedu n nàofuq y ta sẽbixu quay vềzedu , đshjg ừhydy ng đshjg ázdme nh.”
Hồynqx Cửxrrm u: “…” Đvbnq âhvwm y làofuq Vu Linh kiêeglw u ngạaeyc o trưgvee ớddza c mặlokb t côshjg sao?
Minh Thùrhnf dừhydy ng lạaeyc i, cútsfz i ngưgvee ờixwh i nhìbixu n Vu Linh chỉtgqo còhdgs n mộbixu t đshjg ázdme m nhỏphzw trêeglw n mặlokb t đshjg ấtcwi t: “Ngưgvee ơnljb i nóofuq i…”
Vu Linh cũpyhf ng khôshjg ng dázdme m thởdysq mạaeyc nh… đshjg ưgvee ơnljb ng nhiêeglw n nóofuq cũpyhf ng khôshjg ng biếoyca t thởdysq .
Nóofuq nóofuq i gìbixu cơnljb ?
Minh Thùrhnf dùrhnf ng càofuq nh câhvwm y đshjg ãnsdc rụeglw ng gầzedu n hếoyca t lázdme chọhdgs c vàofuq o nóofuq : “Trêeglw n thếoyca giớddza i nàofuq y cóofuq phảtsfz i chỉtgqo cóofuq mộbixu t Vu Linh?”
Vu Linh: “?”
Ngưgvee ơnljb i đshjg ốtsfz i phóofuq ta chívmhh nh làofuq vìbixu danh hiệimhv u Vu Linh sao?
“Ngưgvee ờixwh i làofuq Vu Linh, ngưgvee ờixwh i làofuq Vu Linh, ngưgvee ờixwh i làofuq Vu Linh duy nhấtcwi t…” Vìbixu mạaeyc ng sốtsfz ng, bảtsfz o vệimhv thâhvwm n phậgbre n Vu Linh cũpyhf ng chỉtgqo làofuq phùrhnf du.
Minh Thùrhnf cóofuq vẻtjhc hàofuq i lòhdgs ng, côshjg nghiêeglw ng đshjg ầzedu u nhìbixu n vềzedu phívmhh a Vâhvwm n Hoang: “Bâhvwm y giờixwh phảtsfz i làofuq m sao?”
Thuậgbre t nghiệimhv p cóofuq chuyêeglw n ngàofuq nh, tiếoyca p theo phảtsfz i đshjg ểpyhf nhâhvwm n sĩixwh chuyêeglw n nghiệimhv p lêeglw n thôshjg i.
Vâhvwm n Hoang mặlokb t khôshjg ng đshjg ổfhnk i sắfhnk c, Minh Thùrhnf nhưgvee ờixwh ng chỗbcab cho hắfhnk n, vẫubba n khôshjg ng quêeglw n cảtsfz nh cázdme o Vu Linh: “Đvbnq ừhydy ng lộbixu n xộbixu n.”
Vu Linh: “…” Khôshjg ng dázdme m đshjg ộbixu ng, khôshjg ng dázdme m đshjg ộbixu ng.
Vâhvwm n Hoang vẽbixu hìbixu nh thầzedu n thútsfz xung quanh Vu Linh.
Cũpyhf ng giốtsfz ng buổfhnk i tốtsfz i hôshjg m đshjg óofuq nhưgvee ng lạaeyc i cóofuq chỗbcab khôshjg ng giốtsfz ng.
Vâhvwm n Hoang lấtcwi y thẻtjhc gỗbcab củhypu a hắfhnk n ra, Vu Linh nhìbixu n thấtcwi y thẻtjhc gỗbcab liềzedu n quằaaex n quạaeyc i, mộbixu t đshjg ázdme m sưgvee ơnljb ng mùrhnf nhàofuq o lộbixu n giốtsfz ng nhưgvee đshjg ặlokb t mộbixu t côshjg ng cụeglw rung chuyểpyhf n ởdysq bêeglw n trong.
Vâhvwm n Hoang đshjg ặlokb t thẻtjhc gỗbcab bêeglw n dưgvee ớddza i đshjg ázdme m sưgvee ơnljb ng đshjg en chuẩyind n bịcbnx đshjg ọhdgs c bùrhnf a chútsfz .
Vu Linh khôshjg ng đshjg ợmjsp i Vâhvwm n Hoang đshjg ọhdgs c, tựqptw mìbixu nh chui vàofuq o.
Vâhvwm n Hoang: “…”
Tuy Vu Linh tựqptw mìbixu nh chui vàofuq o nhưgvee ng Vâhvwm n Hoang vẫubba n đshjg ọhdgs c bùrhnf a chútsfz , lútsfz c hắfhnk n dứvwfh t lờixwh i thẻtjhc gỗbcab biếoyca n mấtcwi t nhưgvee quảtsfz tim đshjg ãnsdc biếoyca n mấtcwi t trưgvee ớddza c đshjg óofuq , biếoyca n mấtcwi t vàofuq o khoảtsfz ng khôshjg ng.
Sắfhnk c mặlokb t Vâhvwm n Hoang trắfhnk ng bệimhv ch, đshjg ưgvee ờixwh ng négbre t hai bêeglw n tházdme i dưgvee ơnljb ng nhưgvee bịcbnx mázdme u ngâhvwm m, mộbixu t màofuq u đshjg ỏphzw đshjg ẹnkbw p kỳghri diệimhv u.
Minh Thùrhnf giang hai tay, Vâhvwm n Hoang lảtsfz o đshjg ảtsfz o đshjg i tớddza i, hắfhnk n nhìbixu n thấtcwi y đshjg ưgvee ờixwh ng négbre t trêeglw n tházdme i dưgvee ơnljb ng củhypu a mìbixu nh trong mắfhnk t Minh Thùrhnf , hắfhnk n dựqptw a vàofuq o Minh Thùrhnf , chậgbre m rãnsdc i hỏphzw i: “Cóofuq phảtsfz i… lạaeyc i biếoyca n dạaeyc ng rồynqx i khôshjg ng?”
Minh Thùrhnf quan sázdme t cẩyind n thậgbre n mộbixu t lútsfz c, khôshjg ng nóofuq i dốtsfz i, khôshjg ng qua loa lấtcwi y lệimhv , nghiêeglw m tútsfz c gậgbre t đshjg ầzedu u: “Ừhdgs m.”
Vâhvwm n Hoang giơnljb tay lêeglw n che mặlokb t, quay đshjg ầzedu u đshjg i, khôshjg ng muốtsfz n đshjg ốtsfz i diệimhv n vớddza i Minh Thùrhnf .
Côshjg sẽbixu cházdme n ghégbre t mìbixu nh mấtcwi t!
Màofuq Minh Thùrhnf sau khi bắfhnk t nạaeyc t ngưgvee ờixwh i ta xong, khôshjg ng nhữtiqa ng khôshjg ng cảtsfz m thấtcwi y mìbixu nh đshjg ãnsdc làofuq m gìbixu sai, ngưgvee ợmjsp c lạaeyc i còhdgs n cảtsfz m thấtcwi y phảtsfz n ứvwfh ng củhypu a hắfhnk n vôshjg cùrhnf ng tốtsfz t ýrkbd đshjg ồynqx tiếoyca p tụeglw c bắfhnk t nạaeyc t.
Cóofuq đshjg iềzedu u Hồynqx Cửxrrm u nằaaex m giảtsfz chếoyca t trêeglw n đshjg ấtcwi t đshjg ãnsdc ngăimhv n cảtsfz n hàofuq nh vi bệimhv nh hoạaeyc n củhypu a côshjg .
Gư
Hồ
Hiể
“Cú
Lú
Con Vu Linh nà
Thâ
Cô
“Đ
“Khô
Hồ
Như
Rấ
Đ
Vu Linh cà
“Ngư
Minh Thù
Minh Thù
“À
Vu Linh cò
Sư
Vẫ
Đ
Đ
“Đ
Vu Linh hô
Quả
Ý
"Phậ
Cà
Đ
Sao lạ
Vu Linh vung tay lê
“Kế
Giọ
Vu Linh ngẩ
Minh Thù
“Đ
Cà
Như
Cà
“Trư
Sắ
“Vố
Minh Thù
Cà
Hồ
Rố
Minh Thù
Vu Linh cũ
Vì
“Đ
“…”
Vu Linh bị
Cô
Thế
Tiể
Xem trẫ
…
Hồ
Cô
Giữ
Hồ
Như
Sau lư
Hồ
Sứ
“Ta sai rồ
Hồ
Minh Thù
Vu Linh cũ
Nó
Minh Thù
Vu Linh: “?”
Ngư
“Ngư
Minh Thù
Thuậ
Vâ
Vu Linh: “…” Khô
Vâ
Cũ
Vâ
Vâ
Vu Linh khô
Vâ
Tuy Vu Linh tự
Sắ
Minh Thù
Minh Thù
Vâ
Cô
Mà
Có
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.