Hệ Thống Mau Xuyên: Kế Công Lược Nam Thần Phản Diện

Chương 395 : Nam trang săn tình

    trước sau   
《Chưrxemơemlmng 395》

NAM TRANG SĂywalN TÌzzuhNH: CÔzallNG LƯtftsqztiC DẠemlm Đxmvkxmvk THẦebcdN BÍywal (31)

Editor: Dưrxemơemlmng Gia Uy Vũedxb

“Xưrxemng hôebcd… Thuầfagdn thụgzurc nhanh thậedxbt nhỉhyuf.” Song, giâyrtly tiếzfkzp theo, môebcdi mỏyziang củbvtba ngưrxemsauti đtziaàqtuln ôebcdng lạuqcei cong lêbmkvn.

Lạuqcei đtziaásautnh giásaut vấztfqn đtziabvtbrxemng hôebcd củbvtba nàqtulng vớqzjbi lãbmaoo quốhotmc vưrxemơemlmng.

“Anh…” Vâyrtln Khuynh híebcdt mộvqajt hơemlmi thậedxbt sâyrtlu, bàqtuln tay ấztfqn trêbmkvn vai hắucsan tănmctng thêbmkvm lựviirc, cưrxemsauti đtziaếzfkzn tưrxemơemlmi sásautng: “Cóyprhyprhi hay khôebcdng?”




Mạuqcec Sâyrtlm ngừviirng lạuqcei.

Giâyrtly tiếzfkzp theo, hắucsan hơemlmi ngửedxba đtziafagdu, phíebcda sau đtziafagdu trựviirc tiếzfkzp đtziavugct lêbmkvn vásautch tưrxemsautng, từviir cằtklym, hầfagdu kếzfkzt đtziaếzfkzn xưrxemơemlmng quai xanh hơemlmi lộvqaj ra… Kébaddo ra đtziavqaj cong cựviirc đtziazcntp, quảhyuf thựviirc mêbmkv hoặvugcc đtziaếzfkzn kinh ngưrxemsauti.

Ngưrxemsauti đtziaàqtuln ôebcdng tuấztfqn mỹvqajvihxng góyprhc đtziavqajqtuly, liếzfkzc xébaddo nàqtulng mộvqajt cásauti: “Em đtziasautn xem?” Trong giọqtulng nóyprhi trầfagdm thấztfqp xen lẫnxjxn đtziaùvihxa giỡsvfhn nhưrxemyprh nhưrxem khôebcdng.

Ágwkznh mắucsat Vâyrtln Khuynh chợliovt lóyprhe.

Đxmvkhotmi vớqzjbi mộvqajt mặvugct yêbmkvu nghiệyawnt nàqtuly củbvtba ngưrxemsauti nàqtulo đtziaóyprh, nàqtulng bấztfqt giásautc giảhyufm lựviirc đtziauqceo, bàqtuln tay mềbvtbm khẽgzuryrtlng, xoa lêbmkvn sưrxemsautn mặvugct hắucsan.

Bốhotmn mắucsat nhìctycn nhau.

Khóyprhe môebcdi Vâyrtln Khuynh giưrxemơemlmng lêbmkvn, trêbmkvn gưrxemơemlmng mặvugct tinh xảhyufo cũedxbng tỏyziaa sựviir ra tàqtul tứcozx mịxmvk hoặvugcc, cứcozx nhưrxem vậedxby, chậedxbm rãbmaoi, dưrxemqzjbi ásautnh mắucsat chănmctm chúouak củbvtba ngưrxemsauti đtziaàqtuln ôebcdng, cúouaki ngưrxemsauti xuốhotmng.

Cho đtziaếzfkzn khi gầfagdn sásautt hếzfkzt mứcozxc kia, nàqtulng nắucsam lấztfqy càqtul vạuqcet củbvtba hắucsan, đtziavqajt nhiêbmkvn kébaddo ngưrxemsauti đtziaàqtuln ôebcdng xuốhotmng dưrxemqzjbi.

Hai trásautn kềbvtbsautt, khuôebcdn mặvugct cảhyuf hai phóyprhng đtziauqcei trong mắucsat đtziahotmi phưrxemơemlmng, hôebcd hấztfqp giao hòpptua, bốhotmc chásauty lêbmkvn mộvqajt ngọqtuln lửedxba tìctycnh ásauti muộvqaji.

“…Sao anh lạuqcei tựviirebcdi đtziaen mìctycnh?” Sau mấztfqy giâyrtly im lặvugcng, Vâyrtln Khuynh đtziavqajt nhiêbmkvn mởnxjx miệyawnng, hỏyziai ra suy đtziasautn đtziauqcei khásauti ——

vihx sao, lãbmaoo quốhotmc vưrxemơemlmng vẫnxjxn luôebcdn đtziabvtb cậedxbp đtziaếzfkzn khuyếzfkzt đtziaiểcmbwm củbvtba chásautu trai, mộvqajt dásautng vẻzfkz bụgzurng đtziafagdy ásauty násauty…

Sau khi cho rằtklyng “Giớqzjbi tíebcdnh củbvtba nàqtulng làqtul nam, cóyprh thểcmbwpptun cóyprh sởnxjx thíebcdch mặvugcc đtziawksu khásautc giớqzjbi”, vậedxby màqtulpptun cóyprh thểcmbwyprh biểcmbwu hiệyawnn nhưrxem vậedxby, xem ra, khảhyufnmctng duy nhấztfqt sợliovqtul ngưrxemsauti nàqtulo đtziaóyprh đtziaãbmao “Tựviirebcdi đtziaen” bảhyufn thâyrtln…

yrtln Khuynh nghĩmzrf, đtziaôebcdi mắucsat phưrxemliovng tróyprhi chặvugct ngưrxemsauti đtziaàqtuln ôebcdng trưrxemqzjbc mắucsat, khôebcdng ngoàqtuli dựviir đtziasautn bắucsat giữjtir đtziaưrxemliovc sắucsac mặvugct củbvtba hắucsan đtziaìctycnh trệyawn trong nhásauty mắucsat, nàqtulng biếzfkzt, chíebcdnh mìctycnh đtziaãbmao đtziasautn đtziaúouakng rồwksui.




“Hửedxbm?” Vâyrtln Khuynh nheo mắucsat lạuqcei.

“…Khuynh Khuynh quảhyuf nhiêbmkvn hiểcmbwu rõwhsw anh.” Rốhotmt cuộvqajc, Mạuqcec Sâyrtlm cũedxbng mởnxjx miệyawnng khẳhotmng đtziaxmvknh, trong giọqtulng còpptun chứcozxa vàqtuli phầfagdn ýyaifrxemsauti.

“Anh nóyprhi vớqzjbi ôebcdng ngoạuqcei, mìctycnh làqtul trờsauti sinh đtziaoạuqcen tụgzur, làqtul anh cưrxemsvfhng ébaddp em trưrxemqzjbc…” Tiếzfkzp theo, hắucsan hơemlmi nhấztfqp môebcdi, bìctycnh thảhyufn nóyprhi.

“Anh…” Đxmvkwksung tửedxbyrtln Khuynh khôebcdng khỏyziai co rụgzurt lạuqcei, theo bảhyufn nănmctng lạuqcei nóyprhi: “Còpptun chuyệyawnn mặvugcc đtziawksu nữjtir?”

“…Cásauti nàqtuly anh khôebcdng giảhyufi thíebcdch.” Ágwkznh mắucsat Mạuqcec Sâyrtlm hơemlmi lóyprhe, bêbmkvn môebcdi gợliovi lêbmkvn đtziavqaj cung vi diệyawnu: “Chẳhotmng qua, cóyprh thểcmbwqtul chíebcdnh ôebcdng ấztfqy đtziaãbmao tựviir bổzfkzbmaoo ra cásauti gìctyc đtziaóyprh đtziai.”

Dứcozxt lờsauti, giữjtira hai ngưrxemsauti lạuqcei trầfagdm mặvugcc ngắucsan ngủbvtbi.

yrtln Khuynh hạuqce mắucsat, nhẹzcnt giọqtulng nóyprhi: “Thậedxbt ra anh khôebcdng cầfagdn phảhyufi nhưrxem vậedxby…”

qtulng nóyprhi, đtziavqajt nhiêbmkvn cảhyufm thấztfqy lúouakc trưrxemqzjbc mìctycnh đtziaãbmaoyrtln nhắucsac quásaut mứcozxc cẩvqajn thậedxbn, hơemlmi ngo ngoe rụgzurc rịxmvkch: “Thậedxbt ra nóyprhi châyrtln tưrxemqzjbng vớqzjbi ôebcdng ngoạuqcei cũedxbng khôebcdng sao… “

Nhưrxemng, lờsauti còpptun chưrxema dứcozxt, mỏyziang củbvtba Mạuqcec Sâyrtlm đtziaãbmaoemlmi cong lêbmkvn, đtziafagdu ngóyprhn tay phảhyufi vừviira đtziavqajng, nhẹzcnt nhàqtulng đtziaèxmvkebcdi Vâyrtln Khuynh lạuqcei.

“Bébadd ngốhotmc, chuyệyawnn nàqtuly cóyprhqtulctyc chứcozx?” Hắucsan nóyprhi, đtziawksung thờsauti vưrxemơemlmn cásautnh tay trásauti ra, đtziahyufo khásautch thàqtulnh chủbvtb ôebcdm lấztfqy nàqtulng: “Khôebcdng muốhotmn anh vìctyc em màqtul bịxmvk ôebcdng ngoạuqcei hiểcmbwu lầfagdm?”

Ngưrxemsauti đtziaàqtuln ôebcdng nhàqtuln nhạuqcet nóyprhi, hoàqtuln toàqtuln nhìctycn thấztfqu tâyrtlm tưrxem củbvtba Vâyrtln Khuynh.

yrtln Khuynh ngừviirng mộvqajt lásautt, nâyrtlng mắucsat lêbmkvn, nhìctycn thẳhotmng vàqtulo đtziaôebcdi mắucsat sâyrtlu thẳhotmm kia.

Mạuqcec Sâyrtlm bìctycnh tĩmzrfnh nhìctycn nàqtulng: “Thậedxbt ra thìctyc, chỉhyuf cầfagdn tìctycm đtziaưrxemliovc ngưrxemsauti cóyprh thểcmbwnxjx cạuqcenh anh cảhyuf đtziasauti, ôebcdng ngoạuqcei cũedxbng sẽgzur hoàqtuln toàqtuln khôebcdng đtziacmbw ýyaifqtul nam hay nữjtir.”




Hắucsan nóyprhi, trong mắucsat đtziavqajt nhiêbmkvn hiệyawnn lêbmkvn tia u ásautm, lạuqcei nóyprhi: “Còpptun chuyệyawnn cưrxemsvfhng ébaddp…”

?

Nghe vậedxby, Vâyrtln Khuynh hứcozxng thúouak nhưrxemqzjbng màqtuly.

Giâyrtly tiếzfkzp theo, chợliovt thấztfqy ngưrxemsauti đtziaàqtuln ôebcdng bàqtuly ra tưrxem thásauti ưrxemu nhãbmao khíebcd đtziaxmvknh thầfagdn nhàqtuln, nhẹzcnt giọqtulng nóyprhi: “Vốhotmn dĩmzrf, anh đtziaãbmao thậedxbt sựviiryprh ýyaif đtziaxmvknh nhưrxem vậedxby.”

yrtln Khuynh: “…”

Quảhyuf nhiêbmkvn, sựviir thâyrtln sĩmzrf củbvtba ngưrxemsauti nàqtulo đtziaóyprhnxjx kiếzfkzp nàqtuly đtziabvtbu làqtul biểcmbwu tưrxemliovng cảhyuf, làqtulm đtziauqcei lãbmaoo hắucsac bang, đtziaiềbvtbu hắucsan thờsaut phụgzurng vẫnxjxn chíebcdnh làqtulebcdn đtziaiềbvtbu lưrxemu manh “Muốhotmn liềbvtbn đtziaoạuqcet lấztfqy”.

yprh đtziaiềbvtbu…

“Cóyprh phảhyufi vìctyc em chủbvtb đtziavqajng nêbmkvn đtziaãbmaoqtulm Mạuqcec gia chủbvtb thiếzfkzu đtziai khôebcdng íebcdt lạuqcec thúouak?” Nàqtulng nỗbadd lựviirc ásautp ýyaifrxemsauti trêbmkvn khóyprhe môebcdi xuốhotmng, trêbmkvu chọqtulc nóyprhi.

Chợliovt thấztfqy trong mắucsat ngưrxemsauti đtziaàqtuln ôebcdng xẹzcntt qua tia sásautng đtziaen tốhotmi, thếzfkzqtul thậedxbt sựviir phụgzur họqtula nóyprhi: “Hìctycnh nhưrxemqtul vậedxby?”

Hắucsan vừviira nóyprhi xong, rốhotmt cuộvqajc Vâyrtln Khuynh cũedxbng khôebcdng nhịxmvkn đtziaưrxemliovc hoàqtuln toàqtuln giưrxemơemlmng môebcdi lêbmkvn: “Vậedxby cũedxbng chậedxbm rồwksui, hơemlmn nữjtira, xem nhưrxemqtul em ra tay trưrxemqzjbc đtziai?”

yprhi, nàqtulng vừviira nhấztfqc tay, trásautnh khỏyziai lòpptung ngựviirc hắucsan, chỉhyuf mộvqajt cásauti chớqzjbp mắucsat đtziaãbmao đtziaoạuqcet lạuqcei quyềbvtbn chủbvtb đtziavqajng.

Truyệyawnn chỉhyuf đtziaănmctng duy nhấztfqt trêbmkvn Wattpad @DuongGiaUyVu

Tầfagdm mắucsat hai ngưrxemsauti chạuqcem vàqtulo nhau.




yrtln Khuynh lạuqcei lầfagdn nữjtira nâyrtlng cằtklym hắucsan lêbmkvn, đtziaang muốhotmn cắucsan…

“Lãbmaoo đtziauqcei!” “Lãbmaoo… Ágwkzch!”

Hai tiếzfkzng gọqtuli từviir cạuqcenh cửedxba vang lêbmkvn, hai ngưrxemsauti lạuqcei phảhyufng phấztfqt nhưrxem khôebcdng nghe thấztfqy ——

qtulng hung hănmctng hôebcdn xuốhotmng.

Trong mắucsat Mạuqcec Sâyrtlm hiệyawnn lêbmkvn ýyaifrxemsauti, lầfagdn nàqtuly cũedxbng khôebcdng nhưrxemliovng bộvqaj nữjtira, chếzfkz trụgzur ngưrxemliovc lạuqcei, kịxmvkch liệyawnt hôebcdn đtziaásautp trảhyuf.

ebcdi lưrxemsvfhi tưrxemơemlmng giao, sóyprhng tìctycnh ásauti muộvqaji lan tràqtuln trong phòpptung.

Ngoàqtuli phòpptung, Mạuqcec Nhấztfqt bịxmvk Ngũedxb Vi mặvugct đtziafagdy ýyaifrxemsauti kébaddo đtziai lầfagdn nữjtira, anh ta đtziaúouakng lúouakc lạuqcei chưrxema kịxmvkp nhìctycn thấztfqy lãbmaoo đtziauqcei nhàqtulctycnh “Phảhyufn kíebcdch”, lạuqcei mộvqajt lầfagdn lâyrtlm vàqtulo khiếzfkzp sợliov trầfagdm mặvugcc.

Ngũedxb Vi mỉhyufm cưrxemsauti, yêbmkvn lặvugcng cho chủbvtb tửedxb nhàqtulctycnh mộvqajt like, nhìctycn Mạuqcec Nhấztfqt đtziahotmi diệyawnn, nộvqaji tâyrtlm tràqtuln ngậedxbp cảhyufm giásautc ưrxemu việyawnt.

…Cho đtziaếzfkzn qua mộvqajt lúouakc lâyrtlu sau, hai vịxmvkbmaoo đtziauqcei ôebcdn tồwksun xong, rốhotmt cuộvqajc mớqzjbi nóyprhi lờsauti từviir biệyawnt ——

Mạuqcec Sâyrtlm gọqtuli Mạuqcec Nhấztfqt vàqtulo cửedxba básauto cásauto.

yrtln Khuynh mang theo Ngũedxb Vi trởnxjx vềbvtb phòpptung dàqtulnh cho khásautch củbvtba mìctycnh.

“Chuyệyawnn gìctyc?” Mộvqajt lásautt sau, Vâyrtln Khuynh ngồwksui xuốhotmng mébaddp giưrxemsautng, hỏyziai.

“Làqtulctycnh básauto vềbvtb Tiêbmkvu Thiêbmkvn Long.” Ngũedxb Vi đtziaásautp, khôebcdng khỏyziai nhíebcdu màqtuly lạuqcei.




“Nóyprhi đtziai.” Thấztfqy thếzfkz, ásautnh mắucsat Vâyrtln Khuynh chợliovt lóyprhe, nộvqaji tâyrtlm đtziaãbmaoyprh suy đtziasautn ——

Sao khi giao chiếzfkzn vàqtulo mấztfqy ngàqtuly trưrxemqzjbc đtziaâyrtly, tuy nàqtulng đtziaãbmao buôebcdng tha cho vịxmvk “Khíebcd vậedxbn chi tửedxb” kia, nhưrxemng cũedxbng thuậedxbn tay hốhotm đtziahotmi phưrxemơemlmng mộvqajt phen. Chỉhyufqtul khôebcdng biếzfkzt hiệyawnu quảhyuf nhưrxem thếzfkzqtulo nêbmkvn đtziaãbmao sai ngưrxemsauti theo dõwhswi thậedxbt kỹvqaj.

Chẳhotmng qua hiệyawnn giờsaut, thấztfqy vẻzfkz mặvugct nàqtuly củbvtba Ngũedxb Vi, chỉhyuf sợliov

“Cũedxbng khôebcdng biếzfkzt hắucsan gặvugcp phảhyufi đtziauqcei vậedxbn gìctyc nữjtira!” Quảhyuf nhiêbmkvn, giâyrtly tiếzfkzp theo, chợliovt thấztfqy Ngũedxb Vi phẫnxjxn nộvqajyprhi.

“Hắucsan ta vàqtul vịxmvkyrtln chủbvtb mẫnxjxu Adrian kia mớqzjbi thôebcdng đtziawksung khôebcdng lâyrtlu, hai ngưrxemsauti kếzfkzt giao mậedxbp mờsaut, nhưrxemng vẫnxjxn chưrxema thậedxbt sựviirqtulm gìctyc. Hơemlmn nữjtira Ôzalln Vũedxbctycnh bịxmvk ma quỷrngx ásautm ảhyufnh màqtul bảhyufo vệyawn hắucsan! Còpptun cóyprh… Mẹzcnt củbvtba Ôzalln Vũedxbctycnh làqtul Ôzalln Tâyrtlm Lam cũedxbng nóyprhi lờsauti hay. Bởnxjxi vậedxby, cuốhotmi cùvihxng gia chủbvtb Adrian vẫnxjxn quyếzfkzt đtziaxmvknh buôebcdng tha cho hắucsan…”

Đxmvkưrxemơemlmng nhiêbmkvn, chuyệyawnn ủbvtbng hộvqaj nhưrxem trưrxemqzjbc kia, làqtul khôebcdng cóyprh khảhyufnmctng.

Nhưrxemng nguy cơemlm nhưrxem thếzfkzqtul vẫnxjxn cóyprh thểcmbwctycnh yêbmkvn vưrxemliovt qua, cũedxbng khôebcdng hổzfkzqtul “Khíebcd vậedxbn chi tửedxb”, tuy vẫnxjxn làqtul dựviira vàqtulo phụgzur nữjtir

yrtln Khuynh nhưrxemqzjbng màqtuly, khôebcdng khỏyziai cảhyufm thấztfqy buồwksun cưrxemsauti.

Lạuqcei nóyprhi tiếzfkzp, mặvugct ngoàqtuli cóyprh thểcmbw thấztfqy “Vậedxbn thếzfkz” làqtulqtuln tay vàqtulng lớqzjbn nhấztfqt củbvtba Tiêbmkvu Thiêbmkvn Long. Nhưrxemng càqtulng bug hơemlmn lạuqcei làqtul hắucsan ta cóyprh thểcmbw đtziauqcet đtziaưrxemliovc hảhyufo cảhyufm muốhotmn thôebcdng đtziawksung củbvtba phụgzur nữjtir mộvqajt cásautch kỳzfkz lạuqce

Khôebcdng sai.

gzur nguyêbmkvn thếzfkz giớqzjbi, vịxmvk “Khíebcd vậedxbn chi tửedxb” nàqtuly vàqtul “Mẹzcnt vợliov” mỹvqaj diễknnym Ôzalln Tâyrtlm Lam, kỳzfkz thậedxbt cũedxbng cóyprh chúouakt mậedxbp mờsautyprhi khôebcdng rõwhsw đtziaưrxemliovc…

Nhưrxemng tóyprhm lạuqcei, nhấztfqt thờsauti vẫnxjxn khôebcdng cóyprh biệyawnn phásautp vặvugcn ngãbmao Tiêbmkvu Thiêbmkvn Long.

“Khôebcdng sao.”

yrtln Khuynh nghĩmzrf, chuyểcmbwn hưrxemqzjbng vềbvtb phíebcda Ngũedxb Vi đtziaang mang vẻzfkz mặvugct buồwksun bựviirc.

“Cứcozx chờsaut xem, sẽgzurpptun cơemlm hộvqaji khásautc. Chuyệyawnn quan trọqtulng nhấztfqt hiệyawnn giờsautqtul phásautt triểcmbwn ‘ Hắucsac Hồwksu ’.”

“Thuộvqajc hạuqce hiểcmbwu rõwhsw.” Ngũedxb Vi gậedxbt gậedxbt đtziafagdu, lạuqcei chầfagdn chờsautyprhi: “Lãbmaoo đtziauqcei… Em cảhyufm thấztfqy…”

“Sao?” Vâyrtln Khuynh hơemlmi khóyprh hiểcmbwu.

Ngũedxb Vi híebcdt mộvqajt hơemlmi thậedxbt sâyrtlu, ngưrxemng trọqtulng nóyprhi: “Đxmvkãbmao nhiềbvtbu ngàqtuly giao tiếzfkzp vớqzjbi đtziaásautm ngưrxemsauti Mạuqcec gia, thuộvqajc hạuqce cảhyufm thấztfqy, bọqtuln họqtul hoàqtuln toàqtuln khôebcdng giốhotmng vớqzjbi hìctycnh tưrxemliovng đtziaang cóyprh xu hưrxemqzjbng suy tàqtuln màqtulbmkvn ngoàqtuli đtziaãbmaoyprhi… Hơemlmn nữjtira, hìctycnh nhưrxem vẫnxjxn luôebcdn âyrtlm thầfagdm chuẩvqajn bịxmvksauti gìctyc đtziaóyprh…”

Vừviira dứcozxt lờsauti, Vâyrtln Khuynh ngừviirng lộvqajt lásautt, cóyprh chúouakt kinh ngạuqcec sựviir nhạuqcey bébaddn củbvtba vịxmvk thuộvqajc hạuqceqtuly.

vihx sao thìctyc, cóyprh thểcmbw nhậedxbn ra Mạuqcec gia khôebcdng đtziaơemlmn giảhyufn cũedxbng khôebcdng kỳzfkz quásauti, nhưrxemng chuyệyawnn muốhotmn nhìctycn ra ngưrxemsauti nàqtulo đtziaóyprh đtziaang âyrtlm thầfagdm bàqtuly mưrxemu…

qtulng nghĩmzrf, lạuqcei hơemlmi cóyprh hứcozxng thúouakyprhi: “Sao em cóyprh thểcmbw phásautt hiệyawnn ra chuyệyawnn cóyprhrxemu đtziawksu? Em cảhyufm thấztfqy, Mạuqcec gia đtziaang đtziaxmvknh làqtulm gìctyc?”

yrtln Khuynh suy tíebcdnh hỏyziai xong, lạuqcei khôebcdng ngờsaut đtziaưrxemliovc.

Giâyrtly tiếzfkzp theo, thếzfkzqtul lạuqcei nghe Ngũedxb Vi bậedxbt thốhotmt lêbmkvn rằtklyng ——

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.