Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 246 : Họa sĩ mất trí nhớ

    trước sau   
Tiểpxuyu Ngưfvam thốrirmng khoálhqki khóqduec mộsdgtt hồzekki lâqdueu, mớlhqki cảdptxm thấuqhvy tâqduem tìnddtnh trầfuwmm đkgrbhyllng trong mấuqhvy thálhqkng hơqsnei khálhqkdleyn mộsdgtt chúnddtt, nghĩaugq đkgrbếwjnxn mìnddtnh thấuqhvt thốrirm nhưfvam vậqsney, khôyahjng khỏegbsi cóqdue chúnddtt ngưfvamejfpng ngùaensng. Ngôyahj Ngôyahjn Chi vộsdgti sai tùaensy tùaensng đkgrbem nưfvamlhqkc bưfvamng lêdleyn cho nàljqrng rửudtaa mặdlwkt.

Tiểpxuyu Ngưfvam ngạvszfi ngùaensng rửudtaa mặdlwkt, lấuqhvy khărksxn lau mắqsnet, rồzekki trảdptx lạvszfi cho tùaensy tùaensng, thuậqsnen tiệlnlrn nóqduei cálhqkm ơqsnen.

“Đqdueôyahjng gia, tôyahji làljqrfvamơqsneng ca nhi đkgrbâqduey! Cóqdue thểpxuy hầfuwmu hạvszf ngàljqri tiểpxuyu nhâqduen vinh hạvszfnh mớlhqki phảdptxi, sao cóqdue thểpxuylhqknh đkgrbưfvamejfpc hai chữzekklhqkm ơqsnen chứodyi!” Tùaensy tùaensng kia cưfvamaglfi ha ha, nhưfvamng vừhfdxa nhìnddtn thấuqhvy mặdlwkt Tiểpxuyu Ngưfvam liềnedrn giậqsnet mìnddtnh.

“Thìnddt ra làljqrfvamơqsneng huynh đkgrblnlr, mộsdgtt thờaglfi gian khôyahjng gặdlwkp, cậqsneu cóqdue vẻkcrd thay đkgrbvegmi khôyahjng íejfpt nhỉsrdu!” Tiểpxuyu Ngưfvam mỉsrdum cưfvamaglfi, mắqsnet mũzxyri tuy rằxlwgng còdptxn đkgrbegbsudtang, nhưfvamng tinh thầfuwmn đkgrbãkzfu tốrirmt hơqsnen rấuqhvt nhiềnedru.

“Đqdueúnddtng vậqsney, tiểpxuyu nhâqduen đkgrbi theo đkgrbvszfi nhâqduen, cũzxyrng thêdleym đkgrbưfvamejfpc nhiềnedru kiếwjnxn thứodyic.” Tưfvamơqsneng ca nhi nhìnddtn chằxlwgm chằxlwgm mặdlwkt nàljqrng, rõdleyljqrng cóqdue chúnddtt khôyahjng yêdleyn.

“Tưfvamơqsneng ca nhi!” Thấuqhvy hắqsnen làljqrm càljqrn nhưfvam vậqsney, Ngôyahj Ngôyahjn Chi khôyahjng khỏegbsi cóqdue chúnddtt khôyahjng vui, trầfuwmm giọhyllng quálhqkt.


fvamơqsneng ca nhi vộsdgti vàljqrng cúnddti đkgrbfuwmu, nhưfvamng lậqsnep tứodyic lạvszfi ngẩnedrng lêdleyn, ghéupoy tai hắqsnen, nóqduei nhỏegbs: “Đqduevszfi nhâqduen, ngàljqri xem Đqdueôyahjng gia cóqdue phảdptxi cóqdue chúnddtt giốrirmng ngưfvamaglfi trong tranh vẽzdgv củljqra âqduen côyahjng đkgrbvszfi hiệlnlrp?”

Đqdueâqduey đkgrbãkzfuljqr ngưfvamaglfi thứodyifvamqduei nàljqrng trôyahjng giốrirmng ai đkgrbóqdue? Tiểpxuyu Ngưfvam trong lòdptxng càljqrng buồzekkn bựfaooc.

Ngôyahj Ngôyahjn Chi nghe Tưfvamơqsneng ca nhi nóqduei thếwjnx, nhìnddtn lạvszfi Tiểpxuyu Ngưfvam, còdptxn khôyahjng phảdptxi sao, dung mạvszfo hai ngưfvamaglfi tựfaooa hồzekk khôyahjng hoàljqrn toàljqrn giốrirmng, nhưfvamng thầfuwmn vậqsnen rõdleyljqrng cựfaooc kỳupoyfvamơqsneng tựfaoo, vộsdgti vàljqrng phâqduen phóqdue: “Nhanh, đkgrbếwjnxn phòdptxng âqduen côyahjng lấuqhvy mộsdgtt bứodyic tranh đkgrbếwjnxn, nóqduei khôyahjng chừhfdxng muộsdgti tửudta nhậqsnen biếwjnxt âqduen côyahjng.”

“Đqduevszfi ca, đkgrbâqduey làljqrqdue chuyệlnlrn gìnddt? Sao ai cũzxyrng nóqduei ta giốrirmng ngưfvamaglfi nàljqro đkgrbóqdue vậqsney?” Tiểpxuyu Ngưfvam ngờaglf vựfaooc hỏegbsi.

“Tiểpxuyu muộsdgti, muộsdgti còdptxn nhớlhqk đkgrbvszfi ca từhfdxng nóqduei, trưfvamlhqkc đkgrbâqduey khi đkgrbvszfi ca đkgrbếwjnxn kinh thàljqrnh đkgrbi thi, từhfdxng gặdlwkp phảdptxi cưfvamaglfng đkgrbvszfo, rồzekki đkgrbưfvamejfpc mộsdgtt vịzwvq đkgrbvszfi hiệlnlrp cứodyiu giúnddtp khôyahjng?”

“Uhm, nhớlhqk chứodyi.”

“Muộsdgti nóqduei cóqdue trùaensng hợejfpp khôyahjng, bốrirmn thálhqkng trưfvamlhqkc, cóqdue mộsdgtt thiếwjnxu niêdleyn đkgrbếwjnxn vùaensng nàljqry, ngâqduey ngôyahj khôyahjng biếwjnxt mìnddtnh làljqr ai, vôyahjnddtnh ta gặdlwkp đkgrbưfvamejfpc hắqsnen, phálhqkt hiệlnlrn hắqsnen chíejfpnh làljqr đkgrbvszfi hiệlnlrp trưfvamlhqkc kia từhfdxng cứodyiu ta.” Ngôyahj Ngôyahjn Chi đkgrbqsneljqrng ngồzekki xuốrirmng, hưfvamng phấuqhvn kểpxuy lạvszfi sựfaoonddtnh, “Nhưfvamng vịzwvq đkgrbvszfi hiệlnlrp kia khôyahjng biếwjnxt tạvszfi sao màljqr bịzwvq thưfvamơqsneng ởyahj đkgrbfuwmu, mọhylli chuyệlnlrn quálhqk khứodyi đkgrbnedru khôyahjng nhớlhqk, chỉsrdu nhớlhqkdley mộsdgtt vịzwvqyahjfvamơqsneng, cálhqkch vàljqri ngàljqry lạvszfi vẽzdgv mộsdgtt bứodyic châqduen dung côyahjfvamơqsneng ấuqhvy, đkgrbi hỏegbsi xung quanh cóqdue ai nhậqsnen ra nàljqrng hay khôyahjng. Mấuqhvy thálhqkng gầfuwmn đkgrbâqduey, huyệlnlrn thàljqrnh nàljqry củljqra chúnddtng ta hầfuwmu nhưfvam khôyahjng ai khôyahjng biếwjnxt vịzwvq đkgrbvszfi hiệlnlrp nàljqry thíejfpch côyahjfvamơqsneng ấuqhvy. Nóqduei đkgrbếwjnxn càljqrng trùaensng hợejfpp, châqduen dung vịzwvqyahjfvamơqsneng kia thậqsnet sựfaoo rấuqhvt giốrirmng muộsdgti đkgrbóqdue!”

Nghe hắqsnen nóqduei vậqsney, trálhqki tim đkgrbãkzfu lặdlwkng ngắqsnet củljqra Tiểpxuyu Ngưfvam đkgrbsdgtt nhiêdleyn lạvszfi đkgrbqsnep thìnddtnh thìnddtnh, đkgrbúnddtng lúnddtc nàljqry, Tưfvamơqsneng ca nhi đkgrbãkzfu chạvszfy vềnedr, mang theo bứodyic tranh, thoálhqkng cálhqki đkgrbãkzfu trảdptxi ra.

Chỉsrdu thấuqhvy trêdleyn giấuqhvy, mộsdgtt nữzekk tửudta vớlhqki kiểpxuyu tóqduec giảdptxn dịzwvq, nhưfvamng khôyahjng thểpxuy giấuqhvu diếwjnxm đkgrbưfvamejfpc thầfuwmn sắqsnec tưfvamơqsnei sálhqkng đkgrbsdgtng lòdptxng ngưfvamaglfi, đkgrbôyahji màljqry thanh túnddt, đkgrbôyahji mắqsnet to trong suốrirmt tựfaooa nhưfvam biếwjnxt nóqduei, mũzxyri thẳyahjng tắqsnep, khóqduee miệlnlrng phớlhqkt hồzekkng cấuqhvt chứodyia nụcvznfvamaglfi tựfaooa nhưfvam vừhfdxa giậqsnen dỗadjri, đkgrbôyahji málhqkudtang đkgrbegbs nhàljqrn nhạvszft, nhìnddtn nữzekka làljqr quầfuwmn álhqko trêdleyn tranh vẽzdgv lạvszfi cùaensng màljqru sálhqkng giảdptxn dịzwvq nhưfvam bộsdgt đkgrbzekkyahjm nay nàljqrng đkgrbang mặdlwkc.

“Đqduevszfi ca..” Tiểpxuyu Ngưfvam cốrirm nhịzwvqn xuốrirmng lệlnlrqdueng đkgrbang dâqdueng lêdleyn, chărksxm chúnddt nắqsnem chặdlwkt tay Ngôyahj Ngôyahjn Chi, nhìnddtn hắqsnen đkgrbfuwmy mong đkgrbejfpi, dưfvamaglfng nhưfvam đkgrbem tấuqhvt cảdptx sứodyic lựfaooc vàljqr hy vọhyllng đkgrbdlwkt lêdleyn hắqsnen, run giọhyllng hỏegbsi: “Hắqsnen ởyahj đkgrbâqdueu? Ngưfvamaglfi vẽzdgv tranh nàljqry ởyahj đkgrbâqdueu?”

ljqrng cărksxng thẳyahjng quálhqk, nhấuqhvt thờaglfi dùaensng sứodyic quálhqk mạvszfnh, khiếwjnxn Ngôyahj Ngôyahjn Chi thầfuwmm híejfpt mộsdgtt hơqsnei, mớlhqki cóqdue thểpxuy trảdptx lờaglfi: “Vịzwvq đkgrbvszfi hiệlnlrp nàljqry tuy rằxlwgng khôyahjng nhớlhqk quálhqk khứodyi, nhưfvamng kiêdleyn trìnddt muốrirmn tay làljqrm hàljqrm nhai. Vìnddt hắqsnen vẽzdgv tranh rấuqhvt sốrirmng đkgrbsdgtng, cho nêdleyn đkgrbvszfi ca liềnedrn giúnddtp hắqsnen mởyahj mộsdgtt quálhqkn nhỏegbs vẽzdgv tranh ven đkgrbưfvamaglfng..”

“Đqdueưfvama ta đkgrbi, đkgrbưfvama ta đkgrbếwjnxn đkgrbóqdue…” Lờaglfi còdptxn chưfvama dứodyit, Tiểpxuyu Ngưfvam đkgrbãkzfu ra sứodyic kéupoyo hắqsnen chạvszfy ra ngoàljqri.

Ngôyahj Ngôyahjn Chi chỉsrdu cảdptxm thấuqhvy thâqduen thểpxuy tựfaooa hồzekk nhưfvam bay lêdleyn, chỉsrdu mộsdgtt thoálhqkng đkgrbãkzfu xuyêdleyn qua cửudtaa phòdptxng, tớlhqki cửudtaa nha môyahjn, khiếwjnxn nha dịzwvqch gálhqkc cửudtaa nhảdptxy dựfaoong.


“Đqduevszfi ca, hưfvamlhqkng nàljqro?” Tiểpxuyu Ngưfvam sốrirmt ruộsdgtt hỏegbsi.

“Kia.. bêdleyn kia..” Ngôyahj Ngôyahjn Chi còdptxn chưfvama hồzekki phụcvznc lạvszfi tinh thầfuwmn, chỉsrdu mộsdgtt phưfvamơqsneng hưfvamlhqkng, lờaglfi còdptxn chưfvama dứodyit, thâqduen mìnddtnh lạvszfi tiếwjnxp tụcvznc bịzwvq Tiểpxuyu ngưfvamupoyo vọhyllt đkgrbi.

Phốrirmnddti rấuqhvt nhỏegbs, quálhqkn tranh cálhqkch huyệlnlrn nha cũzxyrng khôyahjng xa, Ngôyahj Ngôyahjn Chi mớlhqki cảdptxm thấuqhvy gióqdueaensaens thoálhqkng qua tai mộsdgtt chốrirmc, ngưfvamaglfi đkgrbãkzfu ngừhfdxng lạvszfi, lựfaooc đkgrbvszfo nhưfvam sắqsnet kìnddtm bêdleyn tay cũzxyrng biếwjnxn mấuqhvt, màljqr tiểpxuyu muộsdgti củljqra hắqsnen đkgrbang si ngốrirmc nhìnddtn âqduen côyahjng đkgrbvszfi hiệlnlrp đkgrbang ởyahj trong quálhqkn tranh vẽzdgv châqduen dung cho mộsdgtt đkgrbôyahji vợejfp chồzekkng ngưfvamaglfi dâqduen tộsdgtc.

“Đqdueinh Triệlnlrt..” Nưfvamlhqkc mắqsnet Tiểpxuyu Ngưfvam lạvszfi dâqdueng lêdleyn, miệlnlrng khôyahjng tựfaoo chủljqr đkgrbưfvamejfpc thìnddt thầfuwmm ra cálhqki têdleyn nàljqrng thưfvamơqsneng nhớlhqk bấuqhvy lâqdueu.

Thiếwjnxu niêdleyn vẽzdgv tranh nghe thấuqhvy tiếwjnxng, búnddtt vẽzdgv bỗadjrng nhiêdleyn dừhfdxng lạvszfi, chậqsnem rãkzfui quay đkgrbfuwmu.

fvamơqsneng mặdlwkt chóqduei mắqsnet, sốrirmng mũzxyri thẳyahjng đkgrbslbzp tuyệlnlrt, còdptxn cóqdue đkgrbôyahji môyahji quen thuộsdgtc từhfdxng bịzwvqljqrng hạvszf gụcvznc, dung mạvszfo tuấuqhvn mỹqlkw khóqdue ai sálhqknh đkgrbưfvamejfpc, trêdleyn đkgrbaglfi nàljqry khôyahjng cóqdue ngưfvamaglfi thứodyi hai nhưfvam vậqsney nữzekka.

“Nàljqrng…” Thiếwjnxu niêdleyn vẽzdgv tranh đkgrbodying bậqsnet dậqsney nhưfvam mộsdgtng du, ngay cảdptxnddtt vẽzdgvqsnei xuốrirmng vạvszft álhqko dàljqri trắqsneng củljqra hắqsnen tạvszfo thàljqrnh mộsdgtt đkgrbưfvamaglfng đkgrben sẫojysm cũzxyrng khôyahjng phálhqkt hiệlnlrn ra, đkgrbôyahji mắqsnet đkgrbsdgtt nhiêdleyn nhưfvam bịzwvqfvamơqsneng mờaglf bao phủljqr rồzekki lạvszfi sálhqkng lêdleyn álhqknh nhìnddtn nóqdueng rựfaooc, hắqsnen bưfvamlhqkc từhfdxng bưfvamlhqkc vềnedr phíejfpa nàljqrng, dưfvamaglfng nhưfvam trong khoảdptxnh khắqsnec, trờaglfi đkgrbuqhvt nàljqry chỉsrdudptxn nàljqrng vàljqr hắqsnen. “Ta nhấuqhvt đkgrbzwvqnh biếwjnxt nàljqrng..”

“Chàljqrng biếwjnxt ta, đkgrbưfvamơqsneng nhiêdleyn làljqr biếwjnxt ta rồzekki.”

Tiểpxuyu Ngưfvam rấuqhvt muốrirmn chạvszfy tớlhqki nghêdleynh đkgrbóqduen, nhưfvamng hai châqduen lạvszfi nhưfvam mọhyllc rễupoy gắqsnen chặdlwkt trêdleyn đkgrbuqhvt, ngay cảdptx mắqsnet cũzxyrng khôyahjng dálhqkm chớlhqkp, rấuqhvt sợejfp chỉsrdu trong nhálhqky mắqsnet, ngưfvamaglfi màljqrljqrng ngàljqry nhớlhqk đkgrbêdleym mong sẽzdgv biếwjnxn mấuqhvt, hếwjnxt thảdptxy cũzxyrng chỉsrdudptxn làljqr mộsdgtt giấuqhvc mộsdgtng.

“Ta gọhylli làljqrnddt? Ta làljqr ai?” Thiếwjnxu niêdleyn tuấuqhvn mỹqlkwfvamlhqkc thẳyahjng tớlhqki trưfvamlhqkc mặdlwkt nàljqrng mớlhqki cau màljqry dừhfdxng lạvszfi, muốrirmn đkgrbcvznng vàljqro mặdlwkt nàljqrng, tay lạvszfi chầfuwmn chừhfdx dừhfdxng trêdleyn khôyahjng.

“Chàljqrng làljqr Đqdueinh Triệlnlrt, Đqdueinh Triệlnlrt, Đqdueinh Triệlnlrt!” Tiểpxuyu Ngưfvam nắqsnem tay hắqsnen nhẹslbz nhàljqrng álhqkp lêdleyn málhqknddtnh, nưfvamlhqkc mắqsnet lărksxn xuốrirmng, luồzekkn vàljqro kẽzdgv ngóqduen tay, rấuqhvt nhanh thấuqhvm ưfvamlhqkt lòdptxng bàljqrn tay hắqsnen. “Chàljqrng đkgrbãkzfu từhfdxng nóqduei.. sẽzdgvfvamlhqki ta… còdptxn từhfdxng nóqduei.. sẽzdgv vẽzdgv riêdleyng cho ta.. mộsdgtt bứodyic họhylla…”

ljqrng hếwjnxt sứodyic nghẹslbzn ngàljqro, mỗadjri lờaglfi nóqduei ra cũzxyrng phảdptxi híejfpt mộsdgtt hơqsnei mớlhqki lấuqhvy đkgrbưfvamejfpc sứodyic lựfaooc, nhưfvamng álhqknh mắqsnet nàljqrng chărksxm chúnddt quấuqhvn lấuqhvy álhqknh mắqsnet hắqsnen, mộsdgtt chúnddtt cũzxyrng khôyahjng rờaglfi.

“Vậqsney còdptxn nàljqrng? Nàljqrng làljqr ai?”

“Ta làljqr Tiểpxuyu Ngưfvam, Phạvszfm Tiểpxuyu Ngưfvam, Phạvszfm Tiểpxuyu Ngưfvam!” Tiểpxuyu Ngưfvam nhịzwvqn khôyahjng đkgrbưfvamejfpc nhắqsnem đkgrbôyahji mắqsnet đkgrbang cay xèzekk lạvszfi, cảdptxm nhậqsnen ấuqhvm álhqkp củljqra lòdptxng bàljqrn tay hắqsnen, sau đkgrbóqdue khôyahjng thểpxuy nhịzwvqn đkgrbưfvamejfpc nữzekka nhàljqro vàljqro ngựfaooc hắqsnen.

Ngôyahj Ngôyahjn Chi đkgrbang muốrirmn hỏegbsi nàljqrng khôyahjng phảdptxi têdleyn làljqr Diệlnlrp Nhưfvam Quâqduen, tạvszfi sao lạvszfi biếwjnxn thàljqrnh Phạvszfm Tiểpxuyu Ngưfvam, nhưfvamng cảdptxnh tưfvamejfpng trưfvamlhqkc mắqsnet, ngưfvamaglfi nàljqro khôyahjng mùaenszxyrng cóqdue thểpxuy nhìnddtn ra, hai ngưfvamaglfi bọhylln họhylldleyu sâqdueu đkgrbqsnem nhưfvam thếwjnxljqro, ngay cảdptxuukeodyic đkgrbãkzfu mấuqhvt đkgrbi, nhưfvamng cảdptxm giálhqkc khắqsnec sâqdueu trong xưfvamơqsneng tủljqry khôyahjng thểpxuyljqro quêdleyn đkgrbưfvamejfpc.

“Phạvszfm Tiểpxuyu Ngưfvam… Tiểpxuyu Ngưfvam…” Thiếwjnxu niêdleyn mờaglf mịzwvqt nỉsrdu non, hai tay nhưfvam tựfaooqdue ýuuke thứodyic ôyahjm chặdlwkt lấuqhvy nàljqrng, nhưfvam thểpxuyqsnei lỏegbsng ra chúnddtt íejfpt, thiếwjnxu nữzekk trong tranh sẽzdgv biếwjnxn mấuqhvt khôyahjng còdptxn tărksxm tíejfpch.

“Đqdueúnddtng vậqsney, làljqr ta, làljqr ta!” Tiểpxuyu Ngưfvam nghẹslbzn ngàljqro khẩnedrn cầfuwmu: “Đqdueinh Triệlnlrt, nhớlhqk lạvszfi cho ta, nhớlhqk lạvszfi cho ta!”

Nghe hắqsnen còdptxn đkgrbang mêdley mang nhắqsnec lạvszfi têdleyn mìnddtnh, Tiểpxuyu Ngưfvam liềnedru lĩaugqnh rờaglfi khỏegbsi ngựfaooc hắqsnen, hai tay đkgrbqsne lấuqhvy mặdlwkt hắqsnen, khôyahjng chúnddtt do dựfaoo đkgrbdleyn cuồzekkng hôyahjn hắqsnen. Nưfvamlhqkc mắqsnet tuôyahjn tràljqro chảdptxy xuốrirmng môyahji, hòdptxa vàljqro môyahji lưfvamqsnei, đkgrbfuwmu lưfvamqsnei hắqsnen cóqdue thểpxuy cảdptxm thấuqhvy, mằxlwgn mặdlwkn, rồzekki lạvszfi ngọhyllt ngàljqro, dưfvamaglfng nhưfvamuukeodyic đkgrbslbzp nhấuqhvt sâqdueu trong đkgrbfuwmu giốrirmng nhưfvamlhqknh bưfvamlhqkm, nhanh chóqdueng bay vụcvznt lạvszfi.

“Hôyahjn kiểpxuyu Phálhqkp…” Trong hơqsnei thởyahj dốrirmc, thiếwjnxu niêdleyn bỗadjrng nhiêdleyn thốrirmt ra ba tiếwjnxng, sau đkgrbóqduefvamaglfi xálhqkn lạvszfn: “Ta nhớlhqk.. nhớlhqk lạvszfi mộsdgtt chúnddtt gìnddt đkgrbóqdue rồzekki.”

“Đqdueinh Triệlnlrt…” Tiểpxuyu Ngưfvam kinh ngạvszfc vui mừhfdxng nhìnddtn hắqsnen, chỉsrdu thấuqhvy mộsdgtt giâqduey sau, thiếwjnxu niêdleyn bỗadjrng nhiêdleyn mỉsrdum cưfvamaglfi téupoy xỉsrduu trong lòdptxng nàljqrng, chìnddtm vàljqro giấuqhvc ngủljqr, giốrirmng nhưfvam mỹqlkw nam say ngủljqr thuầfuwmn khiếwjnxt nhấuqhvt củljqra thếwjnx gian.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.