Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 236 : Nhu tình dào dạt

    trước sau   
“Chàgjdnng.. Chàgjdnng muốyrpxn… làgjdnm gìgvjo?”

Da thịbytbt lõfihoa lồhwtn nhưguvy bịbytbtomot dầguvyu sômwfhi, nhanh chótomong nótomong bừkbkzng lêbytbn, khiếucrrn làgjdnn da trắlcigng nhưguvy tuyếucrrt chớhbikp mắlcigt đsdpsãgtdf rựyypbc lêbytbn chuyểkfbhn thàgjdnnh màgjdnu hồhwtnng nhạlgyvt, cũexgmng hầguvyu nhưguvy khiếucrrn Tiểkfbhu Ngưguvymwfhn mêbytb, khiếucrrn toàgjdnn bộgkei thâtxtzn thểkfbhgjdnng đsdpstxtzu vômwfh lựyypbc run lêbytbn, chỉnvantomo thểkfbh theo bảgkein năbwskng đsdpsưguvya hai cássxonh tay yếucrru ớhbikt đsdpsozzvt ởyypb ngựyypbc hắlcign. Đbwsklcigi khi nụlcigmwfhn nótomong bỏrcming tiếucrrp tụlcigc di chuyểkfbhn gầguvyn đsdpsếucrrn chỗqlpr mẫfihon cảgkeim, chỉnvan cảgkeim thấmwfhy phíicyga bụlcigng dưguvyhbiki đsdpsgkeit nhiêbytbn dâtxtzng lêbytbn mộgkeit luồhwtnng khássxot vọupvhng, nhấmwfht thờysrri nhanh tríicyg, nàgjdnng hoảgkeing loạlgyvn ngửyrpxa ra sau, thâtxtzn thểkfbh đsdpslcigng vàgjdno bàgjdnn, chấmwfhn đsdpsgkeing khiếucrrn ấmwfhm tràgjdn vang lêbytbn tiếucrrng va chạlgyvm loảgkeing xoảgkeing.

Khômwfhng phảgkeii nàgjdnng bảgkeio thủgvjo khômwfhng muốyrpxn xảgkeiy ra mấmwfht khốyrpxng chếucrr trưguvyhbikc khi kếucrrt hômwfhn, chỉnvangjdnyypb chỗqlprgjdny, hơhlbzn nữzjwea hai ngưguvyysrri đsdpstxtzu dịbytbch dung, cảgkeim giássxoc rấmwfht kỳvoio quássxoi, ởyypbgvjonh hìgvjonh nhưguvy vậskbky, khiếucrrn cho nàgjdnng cảgkeim thấmwfhy mìgvjonh khômwfhng phảgkeii chíicygnh mìgvjonh, màgjdn Đbwskinh Triệysrrt cũexgmng khômwfhng phảgkeii Đbwskinh Triệysrrt, tấmwfht cảgkei đsdpstxtzu khômwfhng hoàgjdnn mỹfcmg.

“Xin lỗqlpri…”

Bịbytb tiếucrrng ấmwfhm chéjjpkn kinh đsdpsgkeing, Đbwskinh Triệysrrt mớhbiki phássxot hiệysrrn chíicygnh mìgvjonh khômwfhng khốyrpxng chếucrr đsdpsưguvylcigc, mộgkeit tay đsdpsãgtdf suýbesst chúgtdft nữzjwea thìgvjo mởyypb hẳwiktn vạlgyvt ássxoo củgvjoa ngưguvyysrri thưguvyơhlbzng ra, vộgkeii vàgjdnng ngửyrpxa ngưguvyysrri, rờysrri khỏrcmii nơhlbzi khiếucrrn hắlcign chìgvjom đsdpslcigm. Nhưguvyng lúgtdfc nàgjdny trong cơhlbz thểkfbh hắlcign vẫfihon đsdpsguvyy ngậskbkp sótomong tìgvjonh, hắlcign muốyrpxn buômwfhng tay ngay, lạlgyvi chẳwiktng thểkfbh từkbkz bỏrcmi, do dựyypb mộgkeit lúgtdfc, chỉnvan đsdpsàgjdnnh thàgjdnnh thậskbkt buômwfhng tay, sửyrpxa lạlgyvi thàgjdnnh ômwfhm eo nàgjdnng, thoássxong rúgtdft ra mộgkeit khoảgkeing cássxoch nhỏrcmi, sau đsdpsótomo tựyypba đsdpsguvyu trêbytbn vai nàgjdnng, thởyypb hổezcvn hểkfbhn.

Tiểkfbhu Ngưguvy thấmwfhy hắlcign rốyrpxt cuộgkeic khômwfhi phụlcigc lạlgyvi chúgtdft lýbess tríicyg, cũexgmng đsdpsưguvya châtxtzn mìgvjonh rờysrri xa, khômwfhng ássxop sássxot vàgjdno nơhlbzi khótomo xửyrpxgjdno đsdpsótomo nữzjwea, hai gòfcmgssxo ngưguvylcigc lạlgyvi đsdpsrcmiyrpxng nhưguvy ássxonh chiềtxtzu tàgjdn, xấmwfhu hổezcvgtdfng túgtdfng muốyrpxn lậskbkp tứhlbzc rờysrri khỏrcmii, nhưguvyng lạlgyvi khômwfhng dássxom giãgtdfy giụlciga sau nguy hiểkfbhm đsdpskfbh trássxonh khỏrcmii xảgkeiy ra nguy cơhlbz lầguvyn nữzjwea. Nàgjdnng đsdpsàgjdnnh cốyrpx chịbytbu đsdpsyypbng, vừkbkza ngưguvylcigng ngùezcvng vừkbkza cảgkeim thấmwfhy ngọupvht ngàgjdno vômwfh tậskbkn đsdpskfbh mặozzvc hắlcign ômwfhm, đsdpshwtnng thờysrri cốyrpx sứhlbzc dùezcvng chuyệysrrn khássxoc dờysrri đsdpsi sựyypb chúgtdf ýbess củgvjoa hắlcign.


“Đbwskinh Triệysrrt?”

“Uhm?”

Ngưguvyysrri nàgjdno đsdpsótomoezcvng thanh âtxtzm vừkbkza dàgjdny dặozzvn vừkbkza gợlcigi cảgkeim ừkbkzm mộgkeit tiếucrrng, khiếucrrn trássxoi tim nàgjdnng đsdpsgkeit ngộgkeit đsdpsskbkp sai nhịbytbp, mẫfihon cảgkeim nhớhbik lạlgyvi cảgkeim giássxoc đsdpsômwfhi mômwfhi nótomong bỏrcming củgvjoa hắlcign di chuyểkfbhn trêbytbn da thịbytbt mìgvjonh, quêbytbn hếucrrt mìgvjonh đsdpsang đsdpsbytbnh hỏrcmii cássxoi gìgvjo.

“Chuyệysrrn đsdpsótomo… Chàgjdnng đsdpsi ra lâtxtzu nhưguvy vậskbky… khômwfhng thấmwfhy gấmwfhp hay sao?” Tiểkfbhu Ngưguvy khẽjjpk nuốyrpxt nưguvyhbikc miếucrrng, ngăbwskn cảgkein chíicygnh mìgvjonh miêbytbn man suy nghĩlfcy.

“Ừgole. Ta xin nghỉnvan nửyrpxa ngàgjdny, nótomoi khíicyg trờysrri lạlgyvnh, muốyrpxn mua vàgjdni bộgkei đsdpshwtn.” Đbwskinh Triệysrrt híicygt sâtxtzu mấmwfhy hơhlbzi, mớhbiki cótomoexgmng khíicyg đsdpsyrpxi mặozzvt Tiểkfbhu Ngưguvy.

“Nếucrru nhưguvy bịbytb ngưguvyysrri khássxoc thấmwfhy, nhấmwfht đsdpsbytbnh cho rằhbikng chúgtdfng ta làgjdn đsdpsoạlgyvn tụlcig.” Nhìgvjon gưguvyơhlbzng mặozzvt đsdpslgyvi thúgtdfc củgvjoa hắlcign, Tiểkfbhu Ngưguvy nhịbytbn khômwfhng đsdpsưguvylcigc muốyrpxn cưguvyysrri, giãgtdfy dụlciga nótomoi: “Mau đsdpskfbh ta đsdpshlbzng lêbytbn, chúgtdfng ta nhưguvy hiệysrrn giờysrr, thựyypbc sựyypb thấmwfhy kỳvoio lạlgyv lắlcigm.”

“Chỉnvan cầguvyn làgjdngjdnng, thìgvjo đsdpsoạlgyvn tụlcigexgmng cótomogjdnm sao?” Bịbytbguvyơhlbzng mặozzvt nam nhâtxtzn xa lạlgyvicygch thíicygch, sótomong tìgvjonh trong ngưguvyysrri Đbwskinh Triệysrrt nhấmwfht thờysrri tiêbytbu hao khômwfhng íicygt, giọupvhng nótomoi cũexgmng khômwfhi phụlcigc lạlgyvi sựyypb trong trẻskbko thưguvyysrrng ngàgjdny. Miệysrrng tuy rằhbikng nótomoi vậskbky, cótomo đsdpsiềtxtzu tay vẫfihon khômwfhng buômwfhng ra.

“Đbwskkbkzng cótomo ba hoa!” Tiểkfbhu Ngưguvy vộgkeii vàgjdnng trưguvylcigt vềtxtz phíicyga đsdpsyrpxi diệysrrn hắlcign ngồhwtni xuốyrpxng, đsdpsrcmi mặozzvt, sótomong mắlcigt lưguvyu chuyểkfbhn sẵezcvng giọupvhng: “Mau khai thậskbkt.. Nhữzjweng thứhlbz chàgjdnng… vừkbkza làgjdnm đsdpsótomo.. Đbwsktxtzu họupvhc ởyypb đsdpsâtxtzu? Cótomo phảgkeii làgjdn trưguvyhbikc đsdpsâtxtzy làgjdnm khássxoch hồhwtnng lâtxtzu?”

“Oan uổezcvng quássxo! Thanh lâtxtzu ta đsdpsãgtdf từkbkzng đsdpsi qua vàgjdni lầguvyn, nhưguvyng đsdpstxtzu làgjdntomo việysrrc cảgkei, mắlcigt đsdpstxtzu nhìgvjon đsdpsi nơhlbzi khássxoc. Nhữzjweng nữzjwe nhâtxtzn đsdpsótomo ta chưguvya từkbkzng chạlgyvm qua mộgkeit ngưguvyysrri.” Đbwskinh Triệysrrt vộgkeii vãgtdfbytbu oan.

“Thậskbkt khômwfhng đsdpsótomo?” Tiểkfbhu Ngưguvylfcyu mômwfhi.

“Ngay cảgkei Cổezcv Ngọupvhc ta cũexgmng khômwfhng đsdpskfbh cho nàgjdnng ta tiếucrrp xúgtdfc quássxo gầguvyn.” Đbwskinh Triệysrrt vộgkeii kêbytbu lêbytbn, trong mắlcigt bỗqlprng nhiêbytbn nhiễaeoom mộgkeit chúgtdft ngưguvylcigng ngùezcvng. “Nếucrru khômwfhng phảgkeii ngàgjdny đsdpsótomogjdnng uốyrpxng say… ta…”

“Chàgjdnng gìgvjohlbz?” Trássxoi tim Tiểkfbhu Ngưguvy bỗqlprng nhiêbytbn mẫfihon cảgkeim màgjdn hạlgyvnh phúgtdfc đsdpsskbkp loạlgyvn.

“Khômwfhng cótomogvjo…” Đbwskinh Triệysrrt chuyểkfbhn tầguvym mắlcigt, đsdpsưguvya tay rótomot tràgjdn, dựyypb đsdpsbytbnh tửyrpx thủgvjoicyg mậskbkt.


“Khômwfhng thểkfbhgjdno khômwfhng cótomogvjo. Nótomoi mau, chàgjdnng mau nótomoi đsdpsi!” Tiểkfbhu Ngưguvy đsdpsègkei tay hắlcign lạlgyvi, đsdpsômwfhi mắlcigt sássxong rựyypbc lấmwfhp lạlgyvnh mong chờysrr, mộgkeit bộgkei nếucrru khômwfhng ăbwskn ngay nótomoi thậskbkt nhấmwfht quyếucrrt khômwfhng chịbytbu bỏrcmi qua.

“Khụlcig khụlcig..” Sắlcigc mặozzvt Đbwskinh Triệysrrt khótomo hiểkfbhu, nhưguvyng bêbytbn tai lạlgyvi ửyrpxng đsdpsrcmi, dụlcig hoặozzvc khiếucrrn ngưguvyysrri ta rấmwfht muốyrpxn cắlcign mộgkeit cássxoi.

Tiểkfbhu Ngưguvy trong mắlcigt hiệysrrn lêbytbn tia giảgkeio hoạlgyvt, đsdpsgkeit ngộgkeit đsdpshlbzng dậskbky, họupvhc theo bộgkei dạlgyvng ban nãgtdfy củgvjoa hắlcign, vòfcmgng ra sau ômwfhm lấmwfhy cổezcv hắlcign, dung thanh âtxtzm kiềtxtzu mịbytbbytb hoặozzvc làgjdnm nũexgmng: “Chàgjdnng cótomotomoi khômwfhng? Khômwfhng nótomoi ta cắlcign chàgjdnng đsdpsótomo!”

“Nếucrru nàgjdnng dássxom cắlcign ta, hậskbku quảgkei sẽjjpk do chíicygnh nàgjdnng phụlcig trássxoch đsdpsótomo.” Đbwskinh Triệysrrt nắlcigm tay nàgjdnng giọupvhng khàgjdnn khàgjdnn. Tuy rằhbikng cốyrpxjjpkn khômwfhng quay đsdpsguvyu lạlgyvi, nhưguvyng lưguvyng bịbytb hai thứhlbz mềtxtzm mạlgyvi đsdpsègkeissxot, sótomong triềtxtzu chưguvya kịbytbp dậskbkp hếucrrt đsdpsãgtdftomo xu hưguvyhbikng muốyrpxn dâtxtzng lêbytbn.

“Ta… Ta mặozzvc kệysrr, muốyrpxn chàgjdnng nótomoi…” Tiểkfbhu Ngưguvy đsdpsrcmi mặozzvt, lui ngưguvyysrri lạlgyvi mộgkeit chúgtdft, cũexgmng khômwfhng dássxom quássxo gầguvyn sássxot, ghéjjpkgjdno tai hắlcign, đsdpsômwfhi sótomong mắlcigt lạlgyvi xinh đsdpsgtdfp lay đsdpsgkeing lòfcmgng ngưguvyysrri.

“Đbwskưguvylcigc rồhwtni.. Ta nótomoi..” Đbwskinh Triệysrrt mạlgyvnh nghiêbytbng ngưguvyysrri qua phíicyga trássxoi, mũexgmi châtxtzn khẽjjpk đsdpsiểkfbhm, ngưguvyysrri đsdpsãgtdf linh hoạlgyvt xoay quanh ghếucrr tròfcmgn mộgkeit vòfcmgng, lạlgyvi mộgkeit lầguvyn nữzjwea ômwfhm Tiểkfbhu Ngưguvy đsdpsang kinh ngạlgyvc thốyrpxt lêbytbn vàgjdno chặozzvt trong lòfcmgng, giốyrpxng nhưguvy ássxoc ma cốyrpx ýbess ghéjjpkssxot, hung ássxoc nótomoi: “Nếucrru khômwfhng phảgkeii nàgjdnng phi lễaeoo trưguvyhbikc vớhbiki ta, ta sao cótomo thểkfbh biếucrrt đsdpsưguvylcigc trêbytbn đsdpsysrri còfcmgn cótomo mỹfcmg thựyypbc mêbytb ngưguvyysrri nhưguvy vậskbky?”

“Ýicyg chàgjdnng làgjdn… Nụlcigmwfhn đsdpsguvyu củgvjoa chàgjdnng làgjdn bịbytb ta cưguvyhbikp đsdpsi sao?” Tuy rằhbikng thảgkeio luậskbkn chuyệysrrn nàgjdny cótomo chúgtdft khômwfhng thúgtdf vịbytb, nhưguvyng niềtxtzm vui thíicygch đsdpsgkeit ngộgkeit khiếucrrn Tiểkfbhu Ngưguvy trong mắlcigt tràgjdnn đsdpsguvyy đsdpslcigc ýbessgjdn kiêbytbu ngạlgyvo.

“Nếucrru ta nótomoi khômwfhng phảgkeii?” Tuy rằhbikng nhìgvjon nhưguvy đsdpsãgtdftomoa thâtxtzn thàgjdnnh sótomoi, nhưguvyng đsdpskfbh trássxonh mộgkeit lầguvyn nữzjwea mấmwfht đsdpsi khốyrpxng chếucrr, Đbwskinh Triệysrrt khômwfhng dássxom tiếucrrn cômwfhng mạlgyvnh, chỉnvanssxom ởyypbbytbn mômwfhi nàgjdnng bồhwtni hồhwtni, nhưguvy đsdpsang quyếucrrn rũexgm… Nếucrru làgjdn con cừkbkzu nhỏrcmi chủgvjo đsdpsgkeing trưguvyhbikc, khômwfhng thểkfbh trássxoch hắlcign đsdpsưguvylcigc đsdpsúgtdfng khômwfhng?

“Chàgjdnng dássxom?” Tiểkfbhu Ngưguvy hừkbkz mộgkeit tiếucrrng, đsdpsássxong ghéjjpkt hắlcign trêbytbu cợlcigt mìgvjonh nhưguvy vậskbky, đsdpsưguvya mìgvjonh tớhbiki ngậskbkm lấmwfhy mômwfhi dưguvyhbiki hắlcign, hàgjdnm răbwskng nhẹgtdf nhàgjdnng khéjjpkp lạlgyvi…

“Uhm.. Nàgjdnng cắlcign ta..” Đbwskinh Triệysrrt mởyypb to mắlcigt kinh ngạlgyvc, khoa trưguvyơhlbzng kêbytbu lêbytbn, lậskbkp tứhlbzc muốyrpxn nắlcigm chặozzvt nàgjdnng đsdpsgkeio khássxoch thàgjdnnh chủgvjo, Tiểkfbhu Ngưguvy đsdpsãgtdf sớhbikm cótomo chuẩinnfn bịbytb trưguvyhbikc, đsdpsiểkfbhm mộgkeit cássxoi, ngưguvyysrri nàgjdno đsdpsótomo nhấmwfht thờysrri khômwfhng thểkfbh đsdpsgkeing đsdpsskbky.

“Ta cắlcign chàgjdnng đsdpsótomo, ta cắlcign chàgjdnng đsdpsótomo, ta cắlcign chàgjdnng đsdpsótomo …” Tiểkfbhu Ngưguvy giảgkeio hoạlgyvt cưguvyysrri, vừkbkza tiếucrrp tụlcigc cắlcign mômwfhi hắlcign, vừkbkza khốyrpxng chếucrr lựyypbc đsdpslgyvo miễaeoon cho lưguvyu lạlgyvi dấmwfhu vếucrrt, cássxoi lưguvyyypbi càgjdnng khômwfhng ngừkbkzng tiếucrrn sâtxtzu vàgjdno miệysrrng hắlcign, thỏrcmia thíicygch đsdpsùezcva giỡyypbn hắlcign.

“Nàgjdnng làgjdn tiểkfbhu ma quỷozzv… Mau giảgkeii huyệysrrt.. Ta nótomoi…”

“Khômwfhng giảgkeii đsdpsótomo khômwfhng giảgkeii đsdpsótomo khômwfhng giảgkeii đsdpsótomo!! Chàgjdnng cho làgjdn tiệysrrn nghi củgvjoa ta dễaeoo chiếucrrm nhưguvy vậskbky sao? Hìgvjogvjo…”

“Tiểkfbhu Ngưguvy… Nưguvyơhlbzng tửyrpx…” Ngưguvyysrri nàgjdno đsdpsótomo run giọupvhng nótomoi, chỉnvan cảgkeim thấmwfhy mássxou huyếucrrt toàgjdnn thâtxtzn sômwfhi tràgjdno, thựyypbc sựyypb sắlcigp chịbytbu khômwfhng nổezcvi nữzjwea.

“Đbwskưguvylcigc rồhwtni, trưguvyhbikc tha cho chàgjdnng.” Thấmwfhy hắlcign con mắlcigt tràgjdnn ngậskbkp lửyrpxa nótomong ássxoi tìgvjonh, Tiểkfbhu Ngưguvy khẽjjpkguvyysrri buômwfhng tha hắlcign, ômwfhm cổezcv, tựyypba vàgjdno bờysrrvai hắlcign, lẳwiktng lặozzvng dựyypba sássxot nhau mộgkeit hồhwtni, mớhbiki giảgkeii huyệysrrt đsdpslgyvo cho hắlcign, khe khẽjjpk thởyypbgjdni: “Đbwskinh Triệysrrt, hãgtdfy đsdpsássxop ứhlbzng ta, bấmwfht kểkfbhgjdngvjonh huốyrpxng gìgvjo, đsdpstxtzu phảgkeii bảgkeio vệysrrgvjonh trưguvyhbikc nhấmwfht, đsdpsưguvylcigc chứhlbz?”

“Đbwskưguvylcigc, ta đsdpsássxop ứhlbzng nàgjdnng.” Đbwskinh Triệysrrt cũexgmng thởyypb khẽjjpk, cọupvhssxot tótomoc mai nàgjdnng, “Chờysrr sau khi chuyệysrrn nàgjdny kếucrrt thúgtdfc, ta muốyrpxn vẽjjpk cho nàgjdnng mộgkeit bứhlbzc tranh, còfcmgn muốyrpxn mang nàgjdnng đsdpsi gặozzvp cha mẹgtdf ta, còfcmgn muốyrpxn đsdpsi rấmwfht nhiềtxtzu rấmwfht nhiềtxtzu nơhlbzi… Cho nêbytbn, ta nhấmwfht đsdpsbytbnh sẽjjpkezcvn.”

“Chàgjdnng đsdpsgkeim bảgkeio nhấmwfht đsdpsbytbnh làgjdnm đsdpsưguvylcigc?”

“Đbwskúgtdfng vậskbky, ta đsdpsgkeim bảgkeio, nhấmwfht đsdpsbytbnh làgjdnm đsdpsưguvylcigc.”

“Ta tin tưguvyyypbng chàgjdnng!” Tiểkfbhu Ngưguvy nởyypb mộgkeit nụlcigguvyysrri khiếucrrn hắlcign rung đsdpsgkeing tâtxtzm can, chủgvjo đsdpsgkeing mộgkeit lầguvyn nữzjwea dâtxtzng lêbytbn mômwfhi thơhlbzm, Đbwskinh Triệysrrt lậskbkp tứhlbzc khômwfhng chúgtdft do dựyypb nhậskbkn lấmwfhy, thậskbkt sâtxtzu đsdpsòfcmgi lạlgyvi.

Ýicyg xuâtxtzn trong căbwskn phòfcmgng nhỏrcmi lạlgyvi mộgkeit lầguvyn nữzjwea sốyrpxng dậskbky dạlgyvt dàgjdno..

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.