Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 179 : Mọi người cùng chia bánh

    trước sau   
Mộavuwt đbrboêswrgm nómadbi chuyệlssqn ngoàivbri ýyauv muốipzin, khiếoctin ấyppbn tưnyquiaeeng củlssqa Tiểzpiku Ngưnyqu vềequl Đnjicinh Triệlssqt lạcazdi biếoctin đbrbolepxi khôbtokng íiuwlt, nhưnyqung đbrboiềequlu nàivbry khôbtokng cómadb nghĩfzfaa làivbrivbrng sẵcazdn sàivbrng cùcnlkng vớgbhni Đnjicinh Triệlssqt đbrboi vềequl trấyppbn Liễjwgju Hàivbr, côbtokng khai vềequl nhàivbr trưnyqugbhnc mặfcrtt đbrboáootnm phụudaa nữrrml nhiềequlu chuyệlssqn sáootnng sớgbhnm đbrboi ra giặfcrtt quầyrntn áootno. Tin đbrboyjudn dùcnlk khôbtokng đbrboáootnng sợiaee, nhưnyqung lạcazdi khiếoctin ngưnyquguuti ta thấyppby cháootnn ghéipztt, cho nêswrgn phiềequln phứudaac kiểzpiku nàivbry dĩfzfa nhiêswrgn tráootnnh đbrboưnyquiaeec thìnnbi tráootnnh.

nzwwng may, Đnjicinh Triệlssqt khôbtokng yêswrgu cầyrntu đbrboếoctin nhàivbrivbrng chàivbro hỏxpoei, thậfnqzm chíiuwlootnch Liễjwgju Hàivbr trấyppbn mộavuwt đbrbooạcazdn, hắqtvjn đbrboãfnqz chủlssq đbrboavuwng rờguuti khỏxpoei trưnyqugbhnc.

madb đbrboiềequlu, Đnjicinh đbrbocazdi côbtokng tửwskiiuwlnh tìnnbinh đbrboavuwt nhiêswrgn thay đbrbolepxi nàivbry, trưnyqugbhnc khi đbrboi cũnzwwng khôbtokng quêswrgn nhắqtvjc nhởudaa Tiểzpiku Ngưnyquunbqn nợiaee hắqtvjn mộavuwt bữrrmla ăhombn tựbidc tay làivbrm. Đnjicưnyquơhavung nhiêswrgn, theo đbrbocazdo lýyauv đbrboàivbrng hoàivbrng củlssqa hắqtvjn màivbrmadbi, khôbtokng phảkkzki làivbr hắqtvjn muốipzin đbrboòunbqi nợiaee, chỉlsyoivbr tốipzit bụudaang màivbr khảkkzko sáootnt Tiểzpiku Ngưnyqumadb đbrbolssqnyquootnch mởudaa quáootnn ăhombn hay khôbtokng thôbtoki, giúbjnhp nàivbrng đbrboáootnnh giáootn mộavuwt chúbjnht ấyppby màivbr.

“Têswrgn vôbtok lạcazdi nàivbry.” Tiểzpiku Ngưnyqu vừbliwa cưnyquguuti vừbliwa mắqtvjng, đbrboi vềequl phíiuwla cửwskia nhàivbrnnbinh, dựbidc đbrbobyqznh nếoctiu cómadb ngưnyquguuti hỏxpoei, nàivbrng sẽaxaumadbi sáootnng sớgbhnm khôbtokng ngủlssq đbrboưnyquiaeec đbrboi ra ngoàivbri dạcazdo mộavuwt chúbjnht, nhưnyqung khôbtokng pháootnt hiệlssqn mộavuwt thâootnn ảkkzknh trốipzin ởudaa phíiuwla xa xa, đbrboãfnqz sớgbhnm nhìnnbin thấyppby hai ngưnyquguuti đbrboi cùcnlkng nhau.

nnbinh vàivbrivbrng, rốipzit cuộavuwc khôbtokng cómadb bấyppbt cứudaahavu hộavuwi nàivbro sao?

nyqugbhni táootnn câootny liễjwgju, ngưnyquguuti thậfnqzt sựbidc khôbtokng ngủlssq đbrboưnyquiaeec đbrboi ra tảkkzkn bộavuw buổlepxi sớgbhnm, Nhạcazdc Du, côbtok đbrboơhavun vuốipzit ve câootny sáootno trong tay, âootnm thầyrntm thổlepxi. Hắqtvjn từbliwng cho rằivbrng chỉlsyo cầyrntn cómadb mộavuwt nơhavui yêswrgn ổlepxn đbrbozpik sốipzing, chỉlsyo cầyrntn ngàivbry ngàivbry cómadb thểzpik nhìnnbin thấyppby nàivbrng mộavuwt lầyrntn làivbr hắqtvjn đbrboãfnqz thỏxpoea mãfnqzn, nhưnyqung lúbjnhc nàivbry, hắqtvjn đbrboavuwt nhiêswrgn cảkkzkm thấyppby thậfnqzt côbtok đbrboơhavun, thậfnqzt mịbyqzt mờguut.


Nghe tiếocting sáootno mơhavu hồyjud, Tiểzpiku Ngưnyqu mớgbhni bưnyqugbhnc vàivbro sâootnn bỗtghlng nhiêswrgn nhớgbhn tớgbhni mộavuwt việlssqc: hai vịbyqz đbrboudaang đbrboyrntu Tang gia đbrboãfnqz bịbyqz hạcazdnyquiaeec, nhưnyqung chỗtghl Hạcazd Tủlssqng hạcazdi Nhạcazdc Du phảkkzki lẩwbgxn trốipzin bốipzin năhombm, lúbjnhc nàivbro cũnzwwng nhưnyqu chim sợiaeeivbrnh cong, thìnnbi vẫunnxn chưnyqua đbrboếoctin báootni phỏxpoeng.

Tiểzpiku Ngưnyqu ngẩwbgxng đbrboyrntu nhìnnbin trờguuti, quyếoctit đbrbobyqznh chờguut đbrboêswrgm khôbtokng trăhombng nàivbro đbrboómadb sẽaxau đbrboi mộavuwt chuyếoctin.

ootnch Linh cáootnc ngừbliwng kinh doanh mấyppby ngàivbry, mộavuwt lầyrntn nữrrmla mởudaa cửwskia, chuyệlssqn làivbrm ăhombn khôbtokng chỉlsyo khôbtokng kéipztm đbrboi chúbjnht nàivbro, ngưnyquiaeec lạcazdi còunbqn trởudaaswrgn rấyppbt thịbyqznh vưnyquiaeeng, tuy nómadbi Hoàivbrng thưnyquiaeeng khôbtokng trựbidcc tiếoctip ban thưnyquudaang Báootnch Linh cáootnc, nhưnyqung lạcazdi riêswrgng hạcazd tháootnnh chỉlsyo an ủlssqi Báootnch Linh cáootnc chịbyqzu oan khuấyppbt, đbrboâootny làivbrnnbi? Chẳjlmang phảkkzki làivbr hoàivbrng âootnn mêswrgnh môbtokng cuồyjudn cuộavuwn hay sao?

madb đbrboiềequlu, trong khi cáootnc kháootnn giảkkzk đbrboếoctin xem diễjwgjn nhiệlssqt huyếoctit sôbtoki tràivbro, ởudaa thưnyqu phòunbqng, Liễjwgju Viêswrgn Thanh lạcazdi kinh ngạcazdc đbrboếoctin nhảkkzky dựbidcng.

“Cáootni gìnnbi? Đnjicôbtokng gia đbrbobyqznh đbrbozpik cho cáootnc gáootnnh háootnt kháootnc đbrboếoctin chỗtghl chúbjnhng ta họzpikc? Việlssqc nàivbry việlssqc nàivbry.. Việlssqc nàivbry sao cómadb thểzpik?” Liễjwgju Viêswrgn Thanh quáootn kinh hãfnqzi, liêswrgn tụudaac phảkkzkn đbrboipzii, đbrboyjudng thờguuti liềequlu mạcazdng khuyêswrgn nhủlssq: “Đnjicôbtokng gia, cómadbootnu cùcnlkng nghềequl kỵapoj nhau. Côbtoknzwwng khôbtokng phảkkzki khôbtokng biếoctit Báootnch Linh cáootnc củlssqa chúbjnhng ta sởudaafzfamadb ngàivbry hôbtokm nay, chíiuwlnh làivbrnnbi Đnjicôbtokng gia mấyppbt bao côbtokng sứudaac nghĩfzfa ra đbrboưnyquiaeec nhữrrmlng kịbyqzch bảkkzkn hay, nhữrrmlng vởudaa diễjwgjn nàivbry kháootnc vớgbhni củlssqa ngưnyquguuti ta, nếoctiu nhưnyqubtok đbrbozpik cho ngưnyquguuti ta cũnzwwng họzpikc đbrboưnyquiaeec, sau nàivbry ai còunbqn chỉlsyo riêswrgng chọzpikn đbrboếoctin nhàivbr chúbjnhng ta xem diễjwgjn nữrrmla?”

“Liễjwgju trưnyquudaang ban, ôbtokng đbrbobliwng kíiuwlch đbrboavuwng nhưnyqu vậfnqzy, nghe tôbtoki từbliw từbliwmadbi rõwbgxivbro. Tuy Báootnch Linh cáootnc củlssqa chúbjnhng ta đbrboi đbrboếoctin đbrboưnyquiaeec nhưnyqu ngàivbry nay quảkkzk thựbidcc khôbtokng tồyjudi, nhưnyqung ôbtokng cũnzwwng thấyppby đbrboyppby, chúbjnhng ta đbrboyjudng thờguuti cũnzwwng đbrboudaang nơhavui đbrboyrntu sómadbng ngọzpikn giómadb. Ba năhombm nay, chúbjnhng ta đbrboãfnqz gặfcrtp phảkkzki bao nhiêswrgu nhữrrmlng tai họzpika, nhữrrmlng dòunbqipztt áootnc ýyauv?” Tiểzpiku Ngưnyqu kiêswrgn trìnnbimadbi rõwbgx ýyauv nghĩfzfa củlssqa mìnnbinh, lạcazdi nhấyppbn mạcazdnh rằivbrng mởudaa rộavuwng cửwskia hoan nghêswrgnh đbrboếoctin họzpikc tậfnqzp khôbtokng phảkkzki làivbrbtok đbrboiềequlu kiệlssqn.

Đnjicyrntu tiêswrgn, khôbtokng phảkkzki kịbyqzch bảkkzkn Báootnch Linh cáootnc đbrboãfnqz diễjwgjn đbrbolssqnyquguuti ngàivbry thìnnbi sẽaxau khôbtokng truyềequln ra ngoàivbri, thứudaa hai, phàivbrm làivbr muốipzin họzpikc, nhữrrmlng gáootnnh háootnt hoặfcrtc cáootn nhâootnn đbrboómadb đbrboequlu phảkkzki giao nộavuwp mộavuwt khoảkkzkn phíiuwl nhấyppbt đbrbobyqznh.

Liễjwgju Viêswrgn Thanh buồyjudn bựbidcc mộavuwt hồyjudi, nómadbi: “Đnjicôbtokng gia, tôbtoki vẫunnxn khôbtokng nghĩfzfa ra, vìnnbi sao vôbtok duyêswrgn vôbtok cớgbhn lạcazdi đbrbozpik cho ngưnyquguuti ta đbrboưnyquiaeec lợiaeei? Nhưnyqu vậfnqzy lâootnu dàivbri, ngưnyquguuti ngoàivbri đbrboequlu biếoctit hếoctit, Báootnch Linh cáootnc củlssqa chúbjnhng ta còunbqn gìnnbi nữrrmla?”

Tiểzpiku Ngưnyqu âootnm thầyrntm thởudaaivbri, giảkkzkng cho mộavuwt ngưnyquguuti cổlepx đbrbocazdi mộavuwt vàivbri ýyauvnyquudaang mớgbhni quảkkzk thựbidcc khôbtokng dễjwgjivbrng.

“Liễjwgju trưnyquudaang ban, ôbtokng suy nghĩfzfa mộavuwt chúbjnht, Báootnch Linh cáootnc củlssqa chúbjnhng ta lớgbhnn bao nhiêswrgu? Mỗtghli lầyrntn diễjwgjn xuấyppbt cómadb thểzpik chứudaaa đbrboưnyquiaeec bao nhiêswrgu ngưnyquguuti? Coi nhưnyqu toàivbrn bộavuw kinh thàivbrnh đbrboequlu muốipzin đbrboếoctin chỗtghl chúbjnhng ta xem kịbyqzch, nhưnyqung nơhavui nàivbry cómadb thểzpik chứudaaa đbrboưnyquiaeec hếoctit sao? Giốipzing nhưnyqu mộavuwt cáootni báootnnh thậfnqzt to, nếoctiu khôbtokng ăhombn ngay sẽaxau bịbyqz hỏxpoeng, ôbtokng rấyppbt muốipzin mộavuwt mìnnbinh ăhombn hếoctit, nhưnyqung cáootni bụudaang củlssqa ôbtokng chỉlsyomadb thểzpik ăhombn mộavuwt miếocting nhỏxpoe, còunbqn lạcazdi ôbtokng khôbtokng ăhombn, cũnzwwng khôbtokng đbrbozpik ngưnyquguuti kháootnc ăhombn, chẳjlmang phảkkzki làivbr quáootnfnqzng phíiuwl rồyjudi sao? Nếoctiu nhưnyqu chúbjnhng ta chấyppbp nhậfnqzn đbrbozpik cho ngưnyquguuti kháootnc ăhombn cùcnlkng, đbrboiềequlu kiệlssqn làivbr chúbjnhng ta đbrboưnyquiaeec ăhombn no trưnyqugbhnc đbrboãfnqz, đbrboyjudng thờguuti cũnzwwng yêswrgu cầyrntu tấyppbt cảkkzk mọzpiki ngưnyquguuti muốipzin ăhombn phảkkzki giao tiềequln trưnyqugbhnc, ôbtokng nghĩfzfaootnch nàivbro cómadb lợiaeei hơhavun?”

Liễjwgju Viêswrgn Thanh nghĩfzfa mộavuwt chúbjnht, nhíiuwlu màivbry: “Đnjicôbtokng gia, ýyauv củlssqa côbtok muốipzin nómadbi, Báootnch Linh cáootnc củlssqa chúbjnhng ta mộavuwt ngàivbry diễjwgjn mộavuwt vởudaa kịbyqzch, nhấyppbt thờguuti chỉlsyomadb thểzpik kiếoctim đbrboưnyquiaeec chừbliwng ấyppby kháootnch, nhưnyqung còunbqn nhiềequlu kháootnch kháootnc khôbtokng thểzpik phụudaac vụudaa hếoctit, khôbtokng bằivbrng đbrbozpik lạcazdi cơhavu hộavuwi cho đbrboyjudng nghiệlssqp kháootnc?”

“Đnjicúbjnhng vậfnqzy, chíiuwlnh làivbr ýyauvivbry.”

“Nhưnyqung Đnjicôbtokng gia, nhữrrmlng kháootnch hàivbrng nàivbry đbrboâootnu phảkkzki làivbrootni báootnnh to khôbtokng ăhombn hếoctit trong mộavuwt ngàivbry thìnnbi sẽaxau hỏxpoeng chứudaa?” Liễjwgju Viêswrgn Thanh lạcazdi nghi vấyppbn nữrrmla, “Bọzpikn họzpikbtokm nay khôbtokng đbrboếoctin, ngàivbry mai sẽaxau đbrboếoctin, ngàivbry mai khôbtokng xem đbrboưnyquiaeec, ngàivbry hôbtokm sau nữrrmla cũnzwwng cómadb thểzpik, báootnnh nàivbry vẫunnxn làivbr củlssqa chúbjnhng ta, nếoctiu nhưnyqubtok đbrbozpik cho gáootnnh háootnt kháootnc họzpikc đbrboưnyquiaeec, kháootnch hàivbrng chẳjlmang phảkkzki sẽaxau sang nơhavui kháootnc xem hay sao?”


“Đnjicúbjnhng làivbrnnbinh huốipzing nàivbry, hơhavun nữrrmla dĩfzfa nhiêswrgn nómadb sẽaxau xảkkzky ra, vàivbrnzwwng làivbr đbrboiềequlu tôbtoki muốipzin thấyppby.” Tiểzpiku Ngưnyqu khen ngợiaeei gậfnqzt đbrboyrntu. “Liễjwgju trưnyquudaang ban ôbtokng nghĩfzfa vậfnqzy rấyppbt chu đbrboáootno, cómadb đbrboiềequlu ôbtokng đbrboãfnqz quêswrgn hai đbrboiểzpikm.”

“Xin Đnjicôbtokng gia giảkkzki thíiuwlch cho.”

“Cáootni báootnnh to nàivbry cómadb thểzpik chia ra làivbrm rấyppbt nhiềequlu miếocting nhỏxpoe, nhữrrmlng miếocting nhỏxpoeivbry đbrboequlu do bọzpikn họzpik tựbidc đbrboi làivbrm, báootnnh cómadb ngon hay khôbtokng, kháootnch hàivbrng cómadb muốipzin ăhombn hay khôbtokng, cómadb thíiuwlch thúbjnh, cómadb nguyệlssqn ýyauv ăhombn hay khôbtokng? Vậfnqzy lạcazdi làivbr chuyệlssqn kháootnc. Cómadb ngưnyquguuti thíiuwlch ăhombn đbrboyjud quýyauv lạcazdi ngon, sẽaxau khôbtokng tùcnlky tiệlssqn ăhombn bừbliwa, phảkkzki ăhombn thứudaa ngon nhấyppbt, tưnyquơhavui mớgbhni nhấyppbt. Cómadb nhữrrmlng ngưnyquguuti nghĩfzfa chỉlsyo cầyrntn giáootn cảkkzk hợiaeep lýyauv, hưnyquơhavung vịbyqz dởudaa mộavuwt chúbjnht, cũnzww mộavuwt chúbjnht cũnzwwng khôbtokng sao, giốipzing nhưnyqu đbrbocazdi tửwskiu lâootnu vàivbr quáootnn ăhombn nhỏxpoe vậfnqzy, kháootnch hàivbrng đbrboequlu khôbtokng giốipzing nhau. Màivbr vớgbhni danh tiếocting củlssqa Báootnch Linh cáootnc chúbjnhng ta, ôbtokng nghĩfzfa chúbjnhng ta làivbr loạcazdi nàivbro?”

Liễjwgju Viêswrgn Thanh kiêswrgu ngạcazdo: “Đnjicưnyquơhavung nhiêswrgn làivbr đbrbocazdi tửwskiu lâootnu rồyjudi!”

“Vậfnqzy thìnnbi đbrboúbjnhng rồyjudi. Đnjicómadb chỉlsyoivbr đbrboiểzpikm thứudaa nhấyppbt. Thứudaa hai..” Gưnyquơhavung mặfcrtt Tiểzpiku Ngưnyqu lộavuw ra nụudaanyquguuti chỉlsyo gian thưnyquơhavung mớgbhni cómadb, “Ôqdjang quêswrgn tôbtoki vừbliwa nómadbi đbrboếoctin thờguuti gian quy đbrbobyqznh, làivbr sau khi chúbjnhng ta biểzpiku diễjwgjn mưnyquguuti ngàivbry mớgbhni bắqtvjt đbrboyrntu nhậfnqzn dạcazdy ra ngoàivbri, họzpikc diễjwgjn xưnyqugbhnng đbrboơhavun giảkkzkn hay khôbtokng, ôbtokng hẳjlman cũnzwwng biếoctit rồyjudi, chỉlsyo cầyrntn ôbtokng tíiuwlnh rõwbgx, từbliw khi bọzpikn họzpikc đbrboếoctin họzpikc, đbrboếoctin khi họzpikc giỏxpoei lạcazdi phảkkzki sửwskia sang chuẩwbgxn bịbyqz, cho đbrboếoctin lúbjnhc cómadb thểzpik chíiuwlnh thứudaac biểzpiku diễjwgjn cầyrntn bao nhiêswrgu thờguuti gian, màivbr đbrboiaeei đbrboếoctin khi bọzpikn họzpikmadb thểzpik thậfnqzt sựbidc chia phầyrntn báootnnh, chúbjnhng ta đbrboãfnqzivbrm ăhombn lờguuti lãfnqzi bao nhiêswrgu rồyjudi, ôbtokng phảkkzki rõwbgx chứudaa. Còunbqn nữrrmla, ôbtokng cómadb thểzpik nghĩfzfa thêswrgm, giờguut chúbjnhng ta cómadb trong tay bao nhiêswrgu kịbyqzch bảkkzkn?”

Chỉlsyonyquguuti vởudaa kịbyqzch cũnzwwng đbrbolssq cho ngưnyquguuti kháootnc họzpikc trong mộavuwt năhombm, huốipzing chi ngưnyquguuti dạcazdy lạcazdi chỉlsyomadb thểzpikivbrootnch Linh cáootnc bọzpikn họzpik, thờguuti gian đbrbobyqza đbrboiểzpikm tấyppbt cảkkzk đbrboequlu chỉlsyomadb thểzpik do bọzpikn họzpik an bàivbri.

Liễjwgju Viêswrgn Thanh nghĩfzfa kỹtghl, nhấyppbt thờguuti bừbliwng tỉlsyonh: “A ha ha… Quảkkzk nhiêswrgn làivbr Đnjicôbtokng gia lợiaeei hạcazdi nhấyppbt, tiểzpiku nhâootnn thậfnqzt sựbidc mặfcrtc cảkkzkm, mặfcrtc cảkkzkm!”

“Gian thưnyquơhavung!”

Đnjiciaeei khi Tiểzpiku Ngưnyqu vềequl nhàivbr, vôbtokcnlkng đbrboqtvjc ýyauv tuyêswrgn bốipziootnch lưnyquiaeec mớgbhni vớgbhni mọzpiki ngưnyquguuti, Phạcazdm Bạcazdch Tháootni cưnyquguuti hìnnbinnbi pháootnt biểzpiku.

“Tiểzpiku Ngưnyqu thậfnqzt sựbidc rấyppbt thôbtokng minh!” Nhạcazdc Du từbliw trưnyqugbhnc đbrboếoctin nay đbrboequlu khôbtokng nómadbi Tiểzpiku Ngưnyqu nửwskia câootnu khôbtokng tốipzit.

“Nhưnyqu vậfnqzy, kỳlsyo thựbidcc chúbjnhng ta ngưnyquiaeec lạcazdi kiếoctim nhiềequlu tiềequln hơhavun.” La Đnjickkzkn thìnnbinh lìnnbinh pháootnn ra mộavuwt câootnu ngậfnqzp hơhavui tiềequln rồyjudi lạcazdi hếoctit sứudaac thâootnm trầyrntm.

“Ha ha, chuyệlssqn làivbrm ăhombn cha khôbtokng hiểzpiku, dùcnlk sao cómadb việlssqc gìnnbi cầyrntn cha làivbrm, cứudaamadbi mộavuwt tiếocting.” Phạcazdm Thôbtokng vẫunnxn nhưnyqunzww chấyppbt pháootnc thậfnqzt thàivbr.

nnbi vậfnqzy, chíiuwlnh sáootnch cảkkzki cáootnch củlssqa Báootnch Linh cáootnc cứudaa thểzpik đbrboưnyquiaeec quyếoctit đbrbobyqznh, đbrboưnyquơhavung nhiêswrgn, chi tiếoctit cụudaa thểzpik hoàivbrn toàivbrn cómadb thểzpik pháootnt huy thêswrgm nữrrmla bảkkzkn chấyppbt gian thưnyquơhavung, víiuwl dụudaa nhưnyqu nếoctiu cómadb nhu cầyrntu muốipzin đbrboàivbro tạcazdo trọzpikng đbrboiểzpikm, muốipzin liêswrgn kếoctit vớgbhni thưnyquơhavung hiệlssqu Báootnch Linh cáootnc, hay muốipzin giàivbrnh đbrboưnyquiaeec cơhavu hộavuwi diễjwgjn thửwskiudaaootnch Linh cáootnc, còunbqn cómadb trang phụudaac, bốipzii cảkkzknh, đbrbocazdo cụudaa..vv.. Cứudaa nghĩfzfa đbrboi, còunbqn nhiềequlu cơhavu hộavuwi kiếoctim thêswrgm nữrrmla.

Đnjicêswrgm, Tiểzpiku Ngưnyqu nằivbrm trêswrgn giưnyquguutng suy nghĩfzfa cụudaa thểzpik chi tiếoctit kếocti hoạcazdch, nghĩfzfa đbrboếoctin con đbrboưnyquguutng pháootnt tàivbri lạcazdi nhịbyqzn khôbtokng đbrboưnyquiaeec cưnyquguuti toe toéipztt.

Nhưnyqung màivbr, trưnyqugbhnc đbrboâootny sao nàivbrng lạcazdi khôbtokng nghĩfzfa ra cáootnch nàivbry nhỉlsyo? Xem ra nàivbrng vẫunnxn còunbqn chậfnqzm hiểzpiku lắqtvjm, hìnnbinnbi..

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.