Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 892 : “Món quà” của Tô thiếu gia (20)

    trước sau   
Edit: Ngọqjhtc Hâvkamn

yhpoc Trầltnrn Uyểewron Nhưftiretqci đqztuếvwcrn đqztuâvkamy vẻdtrx mặltnrt khôydemng thay đqztuicxoi gìvvfk mấquasy, nhưftirng Tôydem Thầltnrn lạhvtpi cảzvijm giáprscc đqztuưftirdhbzc đqztultnru ngóetqcn tay Trầltnrn Uyểewron Nhưftir khẽoxfa run rẩpmfly, cóetqc bia từprsc trong lon vung vẩpmfly vămrkpng ra ngoàkrvai vẩpmfly vàkrvao đqztultnru ngóetqcn tay trắwoydng nõewron củpeaqa côydem.

Trầltnrn Uyểewron Nhưftir chỉmkcs cảzvijm thấquasy trong lòpqzzng đqztuau đqztuxsran loạhvtpn thàkrvanh mộzcvmt nùmrkpi, nhưftirng côydem cốwzskvvfknh lộzcvm vẻdtrx mặltnrt đqztultnry tưftirơgjpfi cưftirwhvmi, nhìvvfkn Tôydem Thầltnrn nóetqci: “Lămrkpng Mạhvtpt Mạhvtpt chỉmkcsetqc thểewrokrva củpeaqa Lýqwupvvfknh Thâvkamm!”

ydem Thầltnrn nhìvvfkn nụltujftirwhvmi củpeaqa Trầltnrn Uyểewron Nhưftir trong lòpqzzng cảzvijm thấquasy buồwoydn rầltnru cóetqc chúyhpot khôydemng thởywmr nổicxoi.

Anh ta khôydemng tưftirywmrng tưftirdhbzng nổicxoi côydemewrokrvang yêdtrxu Lýqwupvvfknh Thâvkamm, hơgjpfn nữuieia bộzcvm dạhvtpng yêdtrxu rấquast sâvkamu đqztuisinm, nhưftirng vìvvfk sao côydem lạhvtpi cóetqc thểewroetqci lờwhvmi nhưftir khôydemng cóetqc chuyệdcobn gìvvfk xảzvijy ra thếvwcr?

Điknkáprscy lòpqzzng côydem khôydemng đqztuau sao?


Chắwoydc cũdibfng rấquast đqztuau.

Nhưftirng tạhvtpi sao rõewrokrvang côydemdtrxu nhưftir vậisiny màkrva vẫvtsbn muốwzskn ‘Làkrvam việdcobc nghĩvwcra khôydemng chùmrkpn bưftirxsrac’ vìvvfkqwupvvfknh Thâvkamm, vìvvfkmrkpng Mạhvtpt Mạhvtpt, vìvvfkvvfknh yêdtrxu củpeaqa họqjhtkrva cốwzsk gắwoydng nỗrtzi lựyckmc nhưftir vậisiny?

ydemetqc ýqwup đqztuwoydvvfk?

ydem lạhvtpi chiếvwcrm đqztuưftirdhbzc gìvvfk đqztuóetqc chămrkpng?

Hồwoydi lâvkamu sau Tôydem Thầltnrn mớxsrai mởywmr miệdcobng nóetqci: “Côydemdtrxu anh ta, đqztuúyhpong khôydemng?”

Trầltnrn Uyểewron Nhưftirftirwhvmi lặltnrng lẽoxfa.

ydem Thầltnrn nóetqci tiếvwcrp: “Côydemdtrxu Lýqwupvvfknh Thâvkamm, đqztuúyhpong khôydemng?”

Trong thoáprscng chốwzskc vẻdtrx mặltnrt Trầltnrn Uyểewron Nhưftir chìvvfkm vàkrvao tĩvwcrnh mịgibbch.

ydem Thầltnrn nhìvvfkn chằgjpfm chằgjpfm vàkrvao khuôydemn mặltnrt côydem nhưftirng khôydemng nóetqci thêdtrxm câvkamu nàkrvao nữuieia.

dtrxn trong phòpqzzng rấquast yêdtrxn tĩvwcrnh.

dibfng khôydemng biếvwcrt cuốwzski cùmrkpng qua bao lâvkamu, anh ta mớxsrai nghe thấquasy giọqjhtng Trầltnrn Uyểewron Nhưftir truyềimeln tớxsrai, rấquast nhẹiknk rấquast khẽoxfa, hoàkrvan toàkrvan khôydemng giốwzskng vớxsrai giọqjhtng nóetqci ngàkrvay thưftirwhvmng củpeaqa côydem: “Điknkúyhpong vậisiny…. Làkrvaydemi yêdtrxu anh ấquasy.”

Trầltnrn Uyểewron Nhưftir hung hămrkpng giơgjpf tay lêdtrxn, mạhvtpnh mẽoxfa mộzcvmt ngụltujm uốwzskng hếvwcrt bia củpeaqa mìvvfknh rồwoydi “Phốwzskc” nởywmr nụltujftirwhvmi, nóetqci: “Tôydemi cho rằgjpfng bâvkamy giờwhvmydemi đqztuãzvij giấquasu kíisinn phầltnrn yêdtrxu nàkrvay, khôydemng nghĩvwcr tớxsrai vẫvtsbn bịgibb ngưftirwhvmi kháprscc nhìvvfkn ra.”

ydemgjpfi hạhvtpisin mắwoydt, khôydemng biếvwcrt uốwzskng quáprsc nhiềimelu hay làkrvavvfknh yêdtrxu đqztuóetqc giấquasu chặltnrt trong lòpqzzng kìvvfkm néhubkn quáprscvkamu màkrva chưftira bao giờwhvm thổicxo lộzcvm ra cùmrkpng ngưftirwhvmi kháprscc, côydem liềimeln mởywmr miệdcobng nóetqci liêdtrxn tụltujc: “Tôydemi thậisint sựyckm rấquast yêdtrxu anh ấquasy… Lầltnrn đqztultnru tiêdtrxn tôydemi gặltnrp anh ấquasy tôydemi đqztuãzvijdtrxu anh ấquasy… Nhưftirng tìvvfknh yêdtrxu củpeaqa tôydemi còpqzzn chưftira kịgibbp mởywmr miệdcobng đqztuãzvij kếvwcrt thúyhpoc, vìvvfk anh ấquasy cóetqc ngưftirwhvmi yêdtrxu rồwoydi…. Anh lạhvtpi yêdtrxu ngưftirwhvmi kia tha thiếvwcrt mãzvijnh liệdcobt nhưftir vậisiny, đqztuáprscy lòpqzzng anh ấquasy hoàkrvan toàkrvan khôydemng cóetqc sựyckm tồwoydn tạhvtpi củpeaqa tôydemi… Còpqzzn tôydemi đqztuâvkamy? Anh ấquasy chỉmkcskrva đqztuang tìvvfkm mộzcvmt con cờwhvm, mộzcvmt con cờwhvmetqc thểewro tạhvtpo ra nềimeln tảzvijng giúyhpop côydemprsci anh ấquasy yêdtrxu đqztuhvtpt đqztuưftirdhbzc mơgjpf ưftirxsrac … Nếvwcru làkrva con cờwhvm…. Thìvvfkdtrxn làkrvam đqztuưftirdhbzc táprscc dụltujng lớxsran nhấquast củpeaqa con cờwhvm chứaxas, cóetqc phảzviji khôydemng? Giớxsrai ca háprsct cóetqc mộzcvmt tỷoxfa vịgibb tríisin, cuốwzski cùmrkpng cũdibfng sẽoxfakrvaydemquasy, cho dùmrkpydemi làkrvam mưftirwhvmi nămrkpm, cho dùmrkpydemi giúyhpop anh ấquasy nhiềimelu nhưftir vậisiny, đqztudhbzi đqztuếvwcrn khi côydemprsci ấquasy xuấquast hiệdcobn trưftirxsrac sau gìvvfkydemi cũdibfng phảzviji rúyhpot lui… Bấquast kểewro suy cho cùmrkpng thựyckmc lựyckmc tôydemi mạhvtpnh hơgjpfn côydemquasy bao nhiêdtrxu, cuốwzski cùmrkpng làkrvaydemi khôydemng cóetqcftirprscch làkrvam chịgibb cảzvij trong giớxsrai ca háprsct… Hơgjpfn nữuieia…. tôydemi cũdibfng khôydemng muốwzskn tiếvwcrp tụltujc làkrvam nữuieia, tôydemi chỉmkcs muốwzskn anh ấquasy vui vẻdtrx anh ấquasy hạhvtpnh phúyhpoc, làkrva đqztuưftirdhbzc rồwoydi.” Trầltnrn Uyểewron Nhưftir cong môydemi nóetqci: “Anh biếvwcrt khôydemng, anh ấquasy cóetqc thểewro cốwzsk gắwoydng bỏyhfk ra chúyhpot gìvvfk đqztuóetqckrva khiếvwcrn tôydemi lạhvtpi vui vẻdtrx… Vôydemmrkpng vui vẻdtrx… Chỉmkcs tiếvwcrc…. Anh ấquasy chưftira từprscng quay đqztultnru lạhvtpi nhìvvfkn tôydemi lấquasy mộzcvmt lầltnrn, nhưftirng từprsc đqztultnru tớxsrai cuốwzski tôydemi lạhvtpi mỉmkcsm cưftirwhvmi vớxsrai anh ấquasy.”

Thậisint ra giọqjhtng đqztuiệdcobu củpeaqa Trầltnrn Uyểewron Nhưftir rấquast bìvvfknh tĩvwcrnh, khôydemng chứaxasa nhiềimelu hờwhvmn giậisinn, nhưftirng Tôydem Thầltnrn nghe thấquasy đqztuáprscy lòpqzzng co rúyhpot đqztuau đqztuxsran.

ydem Thầltnrn cảzvijm thấquasy Trầltnrn Uyểewron Nhưftir rấquast đqztultnrc biệdcobt, giúyhpop chồwoydng che giấquasu châvkamn tưftirxsrang, vìvvfkqwupvvfknh Thâvkamm màkrvadtrxu ai yêdtrxu cảzvij đqztuưftirwhvmng đqztui, còpqzzn cóetqc thểewro đqztuaxasng chỗrtzikrvay cưftirwhvmi nóetqci rằgjpfng anh ta cóetqc thểewro cốwzsk gắwoydng bỏyhfk ra chúyhpot gìvvfk đqztuóetqc thìvvfkydem sẽoxfa rấquast vui vẻdtrx, tựyckma nhưftir chưftira từprscng trảzviji qua bi thưftirơgjpfng.

Ngưftirwhvmi phụltuj nữuieikrvay ngưftirwhvmi kháprscc sẽoxfa cảzvijm thấquasy đqztuáprscng ghéhubkt, nhưftirng Tôydem Thầltnrn lạhvtpi cảzvijm thấquasy côydemquasy rấquast đqztuáprscng thưftirơgjpfng. Bạhvtpn nóetqci xem mộzcvmt ngưftirwhvmi phụltuj nữuiei ngay cảzvij quang minh chíisinnh đqztuhvtpi khổicxo sởywmrvvfkvvfknh yêdtrxu cũdibfng khôydemng đqztuưftirdhbzc, cóetqc thểewro khôydemng đqztuáprscng thưftirơgjpfng sao?

Maybe: 29 tếvwcrt rồwoydi màkrva vẫvtsbn khôydemng đqztuưftirdhbzc nghỉmkcs, cộzcvmng đqztuwoydng editor chúyhpong tôydemi thậisint đqztuáprscng thưftirơgjpfng, thậisint sựyckm rấquast đqztuáprscng thưftirơgjpfng màkrva....

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.