Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 890 : “Món quà” của Tô thiếu gia (18)

    trước sau   
Edit: Ngọuoevc Hâgxmnn

ywhh Thầdusrn khôywhhng nónrzpi gìztco chỉnhxi nhìztcon chằunttm chằunttm Trầdusrn Uyểypfgn Nhưovuh, côywhh ly hôywhhn…. Từuopm trêdeusn giấebzyy ly hôywhhn cónrzp thểypfg nhìztcon ra đtkihưovuharjqc, chíjldmnh làzgbf hai ngàzgbfy trưovuhnhxic…. Hàzgbfn Kỳvsla muốmjqon kếfpjct hôywhhn, thờkrdgi gian trưovuhnhxic đtkihêdeusm khuya còrslen đtkihưovuha côywhhebzyy vềewel nhàzgbf… Đttsaiềewelu nàzgbfy đtkihmmzfi biểypfgu cho chuyệgdmwn gìztco? Đttsammzfi biểypfgu cho trong thờkrdgi gian ngắktmtn ngủuklli côywhh mấebzyt chồktmtng cũsiupng mấebzyt luôywhhn Hàzgbfn Kỳvsla….

ywhh Thầdusrn nghĩoyjfztconh hẳarjqn làzgbf vui vẻkrdg, phụgurl nữnkvjovuhnhxim hoa giốmjqong nhưovuh Trầdusrn Uyểypfgn Nhưovuh cuốmjqoi cùmmzfng bịehih tấebzyt cảbsrx đtkihàzgbfn ôywhhng vứikyct bỏebzyzgbf chuyệgdmwn đtkihưovuhơgdmwng nhiêdeusn.

Nhưovuhng khôywhhng biếfpjct tạmmzfi sao anh ta thấebzyy vẻkrdg mặtkiht Trầdusrn Uyểypfgn Nhưovuhztconh tĩoyjfnh tựzgbf nhiêdeusn nhưovuh vậqujgy khi đtkihmjqoi mặtkiht vớnhxii vấebzyn đtkihewel củuklla mìztconh, trong lòrsleng thoáyrbxng hiệgdmwn lêdeusn tưovuh vịehih khôywhhng nónrzpi nêdeusn lờkrdgi.

ywhh Thầdusrn cầdusrm tấebzym thiệgdmwp mờkrdgi nécoxom lêdeusn trêdeusn bàzgbfn cầdusrm mộywhht lon bia lêdeusn mởhkpu ra uốmjqong mộywhht hớnhxip, khónrzpe mắktmtt lạmmzfi liếfpjcc qua tấebzym thiệgdmwp hồktmtng chónrzpi mắktmtt kia. Nhìztcon tấebzym hìztconh côywhhgxmnu chúhgzc rểypfg mớnhxii trêdeusn tấebzym thiệgdmwp thìztco cảbsrxm thấebzyy côywhhgxmnu mớnhxii nàzgbfy càzgbfng nhìztcon càzgbfng quen thuộywhhc, dưovuhkrdgng nhưovuhztconh đtkihãiehw từuopmng gặtkihp đtkihâgxmnu đtkihónrzp rồktmti.

ywhh Thầdusrn cau màzgbfy cốmjqo gắktmtng nhớnhxi lạmmzfi ngưovuhkrdgi kia làzgbf ai nhưovuhng lạmmzfi chẳarjqng nhớnhxi ra đtkihưovuharjqc, anh ta dùmmzfng sứikycc cau màzgbfy quay đtkihdusru nhìztcon ngoàzgbfi cửbljja sổmpus thìztco thấebzyy mộywhht khung ảbsrxnh đtkihtkiht trêdeusn bàzgbfn tròrslen trong gónrzpc ban côywhhng, bêdeusn trong khung hìztconh làzgbf Trầdusrn Uyểypfgn Nhưovuhzgbf mộywhht ngưovuhkrdgi đtkihàzgbfn ôywhhng, giâgxmny phúhgzct thấebzyy ngưovuhkrdgi đtkihàzgbfn ôywhhng kia, Tôywhh thầdusrn lậqujgp tứikycc nhớnhxi tớnhxii đtkihónrzpzgbf ngưovuhkrdgi nàzgbfo…. An Nam! Chồktmtng Trầdusrn Uyểypfgn Nhưovuh!


Trong đtkihdusru Tôywhh Thầdusrn thoáyrbxng hiệgdmwn luồktmtng sáyrbxng, anh ta nghiêdeusng đtkihdusru nhìztcon lạmmzfi tấebzym hìztconh côywhhgxmnu mớnhxii trêdeusn tấebzym thiệgdmwp cưovuhnhxii, đtkihywhht nhiêdeusn mởhkpu to hai mắktmtt…..

Chẳarjqng tráyrbxch mìztconh cảbsrxm thấebzyy giốmjqong, thìztco ra làzgbf…. Côywhhgxmnu mớnhxii nàzgbfy cónrzp bộywhh dạmmzfng cựzgbfc kỳvsla giốmjqong An Nam! Chỉnhxinrzp đtkihiềewelu mộywhht làzgbf mặtkihc đtkihktmt đtkihàzgbfn ôywhhng, mộywhht làzgbf mặtkihc đtkihktmt phụgurl nữnkvj!

ywhh Thầdusrn tỉnhxi mỉnhxi đtkihmjqoi chiếfpjcu hai tấebzym hìztconh mộywhht lầdusrn nữnkvja, càzgbfng thêdeusm khẳarjqng đtkihehihnh đtkihâgxmny chíjldmnh làzgbfmmzfng mộywhht ngưovuhkrdgi, vìztco vậqujgy liềeweln thốmjqot lêdeusn: “An Nam làzgbf con gáyrbxi?”

Trầdusrn Uyểypfgn Nhưovuh thấebzyy Tôywhh Thầdusrn rấebzyt bìztconh tĩoyjfnh, côywhhsiupng rấebzyt bìztconh tĩoyjfnh, đtkihywhht nhiêdeusn nghe thấebzyy Tôywhh Thầdusrn phun ra mộywhht câgxmnu nhưovuh vậqujgy đtkiháyrbxy mắktmtt thoáyrbxng hiệgdmwn vẻkrdg kinh ngạmmzfc, sau đtkihónrzp nhìztcon hìztconh mìztconh vàzgbf An Nam đtkihtkiht trêdeusn bàzgbfn bêdeusn cạmmzfnh liềeweln gậqujgt đtkihdusru, “Ừbbpk.”

Trầdusrn Uyểypfgn Nhưovuh đtkihơgdmwn giảbsrxn “Ừbbpk” mộywhht tiếfpjcng khiếfpjcn đtkiháyrbxy lòrsleng Tôywhh Thầdusrn bịehih chấebzyn đtkihywhhng mãiehwnh liệgdmwt, anh ta ngạmmzfc nhiêdeusn nhìztcon Trầdusrn Uyểypfgn Nhưovuh, nónrzpi tiếfpjcp: “Hàzgbfn Kỳvslazgbf An An… Trưovuhnhxic giờkrdg vẫgmgun ởhkpu chung mộywhht chỗmpus?”

ywhh Thầdusrn khôywhhng chắktmtc chắktmtn lắktmtm đtkihyrbxn.

Nhưovuhng Trầdusrn Uyểypfgn Nhưovuh lạmmzfi khôywhhng nécoxo tráyrbxnh tiếfpjcp tụgurlc gậqujgt đtkihdusru, uốmjqong mộywhht ngụgurlm bia mởhkpu miệgdmwng nónrzpi: “Ừbbpk, Tiểypfgu Nam vẫgmgun luôywhhn thíjldmch Hàzgbfn Kỳvsla.”

ywhh Thầdusrn sửbljjng sốmjqot vàzgbf ngâgxmny ngẩkjbxn, nónrzpi: “Vậqujgy côywhhzgbfzgbfn Kỳvsla vốmjqon khôywhhng cónrzp nửbljja đtkihiểypfgm quan hệgdmw, vậqujgy tạmmzfi sao côywhh khôywhhng nónrzpi cho tôywhhi?”

Trầdusrn Uyểypfgn Nhưovuhoyjfu môywhhi, thoạmmzft nhìztcon cónrzp chúhgzct khôywhhng đtkihypfg ýnkhh: “Từuopm trưovuhnhxic tớnhxii nàzgbfy tôywhhi chưovuha từuopmng nónrzpi tôywhhi vàzgbfzgbfn Kỳvslanrzp quan hệgdmw!”

ywhh Thầdusrn cứikycng họuoevng.

ywhh quảbsrx thựzgbfc chưovuha từuopmng nónrzpi, từuopm đtkihdusru tớnhxii cuốmjqoi cũsiupng làzgbf do chíjldmnh bảbsrxn thâgxmnn anh ta hiểypfgu nhầdusrm.

“Lầdusrn đtkihónrzp…. Vìztco sao côywhhzgbfzgbfn Kỳvsla ăwohgn cơgdmwm cùmmzfng nhau?” Tôywhh Thầdusrn chợarjqt dừuopmng lạmmzfi, giọuoevng nónrzpi cónrzp phầdusrn do dựzgbf: “Vìztco An Nam sao?”

“Ừbbpk.” Trầdusrn Uyểypfgn Nhưovuh gậqujgt đtkihdusru trảbsrx lờkrdgi dứikyct khoáyrbxt.

ywhh Thầdusrn khôywhhng nónrzpi gìztco nữnkvja, khôywhhng biếfpjct tạmmzfi sao nhưovuhng anh ta lạmmzfi cảbsrxm thấebzyy tâgxmnm tìztconh rõakbhzgbfng rấebzyt bựzgbfc bộywhhi tốmjqoi nay dưovuhkrdgng nhưovuh đtkihang tốmjqot dầdusrn lêdeusn.

Mọuoevi ngưovuhkrdgi đtkihewelu biếfpjct Trầdusrn Uyểypfgn Nhưovuh đtkihãiehw kếfpjct hôywhhn, nhưovuhng ai cũsiupng khôywhhng thểypfg nghĩoyjf tớnhxii Trầdusrn Uyểypfgn Nhưovuh thếfpjczgbf lạmmzfi gảbsrx cho mộywhht ngưovuhkrdgi phụgurl nữnkvj!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.