Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 866 : “Chồng” của Trần Uyển Như (14)
Tônmii Thầjvlg n hừkhwi lạause nh mộuxej t tiếaktj ng, cópdci chúdelb t gưrssf ợkhwi ng gạause o ho khan mộuxej t tiếaktj ng, áause nh mắulxf t cópdci chúdelb t bốxgzy i rốxgzy i xoay mặnipd t, anh sẽtpzo khônmii ng nópdci i cho cônmii biếaktj t, trưrssf ớtpcu c đgmzr ópdci ởfwxt kháause ch sạause n Khảkqmh i Việxbgo t anh đgmzr ãactv nhìfwxt n têrlyd n ngưrssf ờuajy i đgmzr ặnipd t thứkhhp c ănann n củjdxs a cănann n phòopci ng riêrlyd ng đgmzr ópdci .
“Đdtpm ưrssf ờuajy ng Kỳpdci cópdci biếaktj t hơopci n nửpdci a tháause ng trưrssf ớtpcu c kia, cônmii ởfwxt Mỹkhwi đgmzr ãactv ănann n cơopci m vớtpcu i bốxgzy anh ta làrssf Đdtpm ưrssf ờuajy ng Quốxgzy c An hay khônmii ng?”
Trầjvlg n Uyểkhwi n Nhưrssf biếaktj t Tônmii Thầjvlg n hiểkhwi u lầjvlg m, đgmzr áause y lòopci ng ngưrssf ợkhwi c lạause i khônmii ng cópdci cảkqmh m giáause c gìfwxt quáause lớtpcu n, cũezel ng lưrssf ờuajy i mởfwxt miệxbgo ng giảkqmh i thíqbcc ch, đgmzr ưrssf a ra mộuxej t đgmzr áause p áause n lậmllr p lờuajy nưrssf ớtpcu c trônmii i, nópdci i: “Hìfwxt nh nhưrssf làrssf khônmii ng biếaktj t.”
Tônmii Thầjvlg n nghe đgmzr ưrssf ợkhwi c lờuajy i nàrssf y, cho rằjvlg ng nhữipio ng đgmzr iềzxam u mìfwxt nh nghĩuajy làrssf sựztsh thậmllr t, liềzxam n nhìfwxt n lưrssf ớtpcu t qua Trầjvlg n Uyểkhwi n Nhưrssf , ýgjaw khinh miệxbgo t trong mắulxf t ngàrssf y càrssf ng đgmzr ậmllr m, châztsh m chọfwxt c nópdci i: “Trầjvlg n tiểkhwi u thưrssf quảkqmh thậmllr t làrssf danh bấkqmh t hưrssf truyềzxam n, xem ra nhữipio ng lờuajy i đgmzr ồkwqf n đgmzr ãactv i kia so vớtpcu i sựztsh thậmllr t còopci n képdue m nhiềzxam u lắulxf m!”
Trầjvlg n Uyểkhwi n Nhưrssf biếaktj t Tônmii Thầjvlg n đgmzr ang châztsh m chọfwxt c mìfwxt nh đgmzr i theo Đdtpm ưrssf ờuajy ng Quốxgzy c An, giờuajy lạause i cùxtlh ng Đdtpm ưrssf ờuajy ng Kỳpdci .
Nếaktj u đgmzr ổjvlg i lạause i làrssf mưrssf ờuajy i nănann m trưrssf ớtpcu c, khi cônmii vừkhwi a mớtpcu i xuấkqmh t hiệxbgo n, sợkhwi rằjvlg ng trong lòopci ng sẽtpzo cảkqmh m thấkqmh y khópdci chịvtfn u, đgmzr ểkhwi ýgjaw áause nh mắulxf t củjdxs a ngưrssf ờuajy i kháause c.
Nhưrssf ng Trầjvlg n Uyểkhwi n Nhưrssf củjdxs a mưrssf ờuajy i nănann m sau, đgmzr ãactv sớtpcu m khônmii ng còopci n làrssf con cáause nằjvlg m trêrlyd n thớtpcu t mặnipd c ngưrssf ờuajy i kháause c ứkhhp c hiếaktj p, mặnipd c ngưrssf ờuajy i chépdue m giếaktj t, cônmii gáause i nhỏdtpm uấkqmh t ứkhhp c chỉfmru biếaktj t len lépdue n trốxgzy n ởfwxt mộuxej t gópdci c khópdci c thầjvlg m.
Cônmii bâztsh y giờuajy , đgmzr ãactv sớtpcu m nhậmllr n ra lòopci ng ngưrssf ờuajy i dễhfzp thay đgmzr ổjvlg i, hiểkhwi u đgmzr ưrssf ợkhwi c lòopci ng ngưrssf ờuajy i lạause nh bạause c, luyệxbgo n thàrssf nh mộuxej t tấkqmh m áause o giáause p Kim Cưrssf ơopci ng, nhữipio ng ngưrssf ờuajy i đgmzr ópdci châztsh m chọfwxt c cũezel ng tốxgzy t, cưrssf ờuajy i nhạause o cũezel ng đgmzr ưrssf ợkhwi c, cũezel ng đgmzr ãactv khônmii ng thểkhwi gâztsh y tổjvlg n thưrssf ơopci ng cho cônmii nữipio a rồkwqf i.
Cho nêrlyd n Trầjvlg n Uyểkhwi n Nhưrssf nghe đgmzr ưrssf ợkhwi c lờuajy i Tônmii Thầjvlg n nópdci i, khônmii ng cópdci mộuxej t chúdelb t khổjvlg sởfwxt hay đgmzr au đgmzr ớtpcu n nàrssf o, ngưrssf ợkhwi c lạause i khẽtpzo nâztsh ng mônmii i, thoảkqmh i máause i nởfwxt nụgxto cưrssf ờuajy i, cônmii vừkhwi a vặnipd n đgmzr ưrssf ợkhwi c đgmzr èpkoc n đgmzr ưrssf ờuajy ng chiếaktj u xuốxgzy ng, tưrssf ơopci i cưrssf ờuajy i quảkqmh nhiêrlyd n làrssf mắulxf t ngọfwxt c màrssf y ngàrssf i, xinh đgmzr ẹuull p khônmii ng gìfwxt sáause nh đgmzr ưrssf ợkhwi c, tròopci ng mắulxf t cônmii xoay chuyểkhwi n lòopci ng vòopci ng, trong lúdelb c bấkqmh t chợkhwi t liềzxam n tiếaktj n vềzxam phíqbcc a trưrssf ớtpcu c mộuxej t bưrssf ớtpcu c, khoảkqmh ng cáause ch vớtpcu i Tônmii Thầjvlg n ngàrssf y càrssf ng gầjvlg n.
Tônmii Thầjvlg n sữipio ng sờuajy , quêrlyd n mấkqmh t lui vềzxam phíqbcc a sau.
Trầjvlg n Uyểkhwi n Nhưrssf đgmzr ộuxej t nhiêrlyd n giơopci tay, tốxgzy c đgmzr ộuxej rấkqmh t nhanh đgmzr ãactv nâztsh ng cằjvlg m Tônmii Thầjvlg n lêrlyd n.
Cônmii đgmzr i giàrssf y cao gópdci t, nhưrssf ng so vớtpcu i anh vẫzgag n thấkqmh p hơopci n mộuxej t khoảkqmh ng lớtpcu n, cho nêrlyd n cônmii cốxgzy gắulxf ng kiễhfzp ng châztsh n lêrlyd n, nhìfwxt n thẳlewo ng vàrssf o cằjvlg m củjdxs a anh, ngópdci n tay nhỏdtpm nhắulxf n cọfwxt tớtpcu i cọfwxt lui, chàrssf xáause t hai cáause i trêrlyd n cằjvlg m củjdxs a anh, con ngưrssf ơopci i quan sáause t tỉfmru mỉfmru từkhwi trêrlyd n xuốxgzy ng dưrssf ớtpcu i, chậmllr c chậmllr c hai tiếaktj ng,: “Tônmii thiếaktj u gia quảkqmh thậmllr t lớtpcu n lêrlyd n rấkqmh t đgmzr ẹuull p trai, đgmzr ưrssf ợkhwi c ngưrssf ờuajy i đgmzr àrssf n ônmii ng nhưrssf vậmllr y, yêrlyd u, thậmllr t sựztsh làrssf mộuxej t loạause i kiêrlyd u ngạause o!”
Mặnipd t Tônmii Thầjvlg n tốxgzy i đgmzr en, anh giơopci tay lêrlyd n, đgmzr ẩgilf y tay Trầjvlg n Uyểkhwi n Nhưrssf ra, lui vềzxam phíqbcc a sau hai bưrssf ớtpcu c, giơopci tay lêrlyd n, hung hănann ng xoa xoa cằjvlg m củjdxs a mìfwxt nh, nhìfwxt n chằjvlg m chằjvlg m Trầjvlg n Uyểkhwi n Nhưrssf , nópdci i: “Cônmii nópdci i nhănann ng nópdci i cuộuxej i cáause i gìfwxt đgmzr ópdci ! Tônmii i yêrlyd u cônmii ? Nằjvlg m mơopci !”
Trầjvlg n Uyểkhwi n nhưrssf nhìfwxt n chằjvlg m chằjvlg m áause nh mắulxf t củjdxs a Tônmii Thầjvlg n,: “Bằjvlg ng khônmii ng....... Tônmii thiếaktj u gia cầjvlg n gìfwxt đgmzr ểkhwi ýgjaw tônmii i theo ngưrssf ờuajy i đgmzr àrssf n ônmii ng nàrssf o rồkwqf i lạause i đgmzr i cùxtlh ng ngưrssf ờuajy i đgmzr àrssf n ônmii ng nàrssf o? Nhữipio ng thứkhhp nàrssf y cùxtlh ng Tônmii thiếaktj u gia cópdci quan hệxbgo gìfwxt sao? Tônmii thiếaktj u gia, anh biếaktj t hay khônmii ng, bộuxej dạause ng nàrssf y củjdxs a anh, rấkqmh t giốxgzy ng....... Ừulxf , ngưrssf ờuajy i đgmzr àrssf n ônmii ng đgmzr ang ghen!”
Đdtpm áause y mắulxf t Tônmii Thầjvlg n hoàrssf n toàrssf n lạause nh.
Trầjvlg n Uyểkhwi n Nhưrssf cũezel ng khônmii ng sợkhwi hãactv i, lờuajy i củjdxs a cônmii còopci n chưrssf a nópdci i hếaktj t đgmzr âztsh u, giọfwxt ng đgmzr iệxbgo u bìfwxt nh thảkqmh n giốxgzy ng nhưrssf cănann n bảkqmh n khônmii ng biếaktj t ngưrssf ờuajy i đgmzr ứkhhp ng trưrssf ớtpcu c mặnipd t mìfwxt nh tứkhhp c giậmllr n đgmzr ếaktj n nhưrssf ờuajy ng nàrssf o: “Huốxgzy ng chi, Tônmii thiếaktj u gia, anh cầjvlg n gìfwxt phảkqmh i đgmzr ứkhhp ng dưrssf ớtpcu i lầjvlg u đgmzr ợkhwi i tônmii i chứkhhp ?”
Lầjvlg n nàrssf y rốxgzy t cuộuxej c Tônmii Thầjvlg n cũezel ng bắulxf t đgmzr ưrssf ợkhwi c sơopci hởfwxt trong lờuajy i nópdci i củjdxs a Trầjvlg n Uyểkhwi n Nhưrssf , lậmllr p tứkhhp c khônmii ng chúdelb t do dựztsh đgmzr áause p trảkqmh : “Ai nópdci i tônmii i ởfwxt đgmzr âztsh y chờuajy cônmii ?”
Trầjvlg n Uyểkhwi n Nhưrssf gậmllr t đgmzr ầjvlg u mộuxej t cáause i, trêrlyd n mặnipd t khônmii ng cópdci nửpdci a đgmzr iểkhwi m lúdelb ng túdelb ng, mỉfmru m cưrssf ờuajy i “Àvknd ” mộuxej t tiếaktj ng thậmllr t dàrssf i, sau đgmzr ópdci nópdci i: “Thìfwxt ra Tônmii thiếaktj u gia khônmii ng phảkqmh i tớtpcu i chờuajy tônmii i....... Vậmllr y, tônmii i cũezel ng khônmii ng quấkqmh y rầjvlg y nhãactv hứkhhp ng củjdxs a Tônmii thiếaktj u gia nữipio a, gặnipd p lạause i!”
“Đ
Trầ
Tô
Trầ
Nế
Như
Cô
Cho nê
Tô
Trầ
Cô
Mặ
Trầ
Đ
Trầ
Lầ
Trầ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.