Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 853 : “Chồng” của Trần Uyển Như (1)
Thàtgje nh phốmclb X làtgje mộdair t thàtgje nh phốmclb cókewe rấikeu t nhiềegjv u câwezf u chuyệzfpo n cũqsje vềegjv tìgoeq nh yêvhni u tuyệzfpo t đvxkv ẹgilz p.
Thàtgje nh phốmclb X làtgje mộdair t thàtgje nh phốmclb rấikeu t đvxkv ẹgilz p, bốmclb n mùprsy a rõtzuu rệzfpo t, đvxkv ưtqoy ờohbq ng phốmclb rộdair ng rãdtzz i, nhiềegjv u tòdixq a nhàtgje cao ốmclb c cao chọnanf c trờohbq i, nhưtqoy ng cũqsje ng cókewe mộdair t mặnoky t dịxmjl u dàtgje ng uyểbxaj n chuyểbxaj n, rấikeu t thíjlyu ch hợhico p đvxkv ểbxaj nókewe i chuyệzfpo n yêvhni u đvxkv ưtqoy ơjaxk ng.
Màtgje câwezf u chuyệzfpo n xưtqoy a củpbuw a Tôtgje Thầvxbi n vàtgje Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy , cũqsje ng xảlrxu y ra ởxvlf chíjlyu nh thàtgje nh phốmclb X.......
Đlrxu êvhni m khuya, cảlrxu thàtgje nh phốmclb X chìgoeq m vàtgje o tĩtgje nh lặnoky ng, thứdtzz áaqwr nh sáaqwr ng chókewe i mắswos t duy nhấikeu t làtgje đvxkv èoqxp n nêvhni ôtgje ng.
Đlrxu èoqxp n nêvhni ôtgje ng luôtgje n sáaqwr ng rựoebb c rỡynhx suốmclb t cảlrxu đvxkv êvhni m vàtgje sáaqwr ng đvxkv ẹgilz p nhấikeu t ởxvlf mộdair t nơjaxk i, đvxkv ókewe chíjlyu nh làtgje kháaqwr ch sạkzgx n “Hoàtgje ng Cung”.
Mộdair t chiếxvlf c xe thểbxaj thao phiêvhni n bảlrxu n cókewe hạkzgx n trịxmjl giáaqwr mấikeu y nghìgoeq n vạkzgx n đvxkv ứdtzz ng bêvhni n đvxkv ưtqoy ờohbq ng, mộdair t ngưtqoy ờohbq i đvxkv àtgje n ôtgje ng nghiêvhni ng mìgoeq nh dựoebb a vàtgje o xe, mộdair t côtgje gáaqwr i đvxkv ứdtzz ng trưtqoy ớlpyk c mặnoky t anh.
Hìgoeq nh ảlrxu nh nhìgoeq n từhdyk xa lạkzgx i, rấikeu t đvxkv ẹgilz p.
Ốboen ng kíjlyu nh kétzuu o dàtgje i, chúyywc ng tôtgje i đvxkv i vàtgje o, nghe thấikeu y ngưtqoy ờohbq i đvxkv àtgje n ôtgje ng kia lêvhni n tiếxvlf ng, nókewe i: “Làtgje m sao vậmclb y? Khôtgje ng phảlrxu i bịxmjl mấikeu t tríjlyu nữhueg a chứdtzz ? Trầvxbi n – Uyểbxaj n – Nhưtqoy !”
Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy cưtqoy ờohbq i nhẹgilz , lộdair ra mộdair t chúyywc t thờohbq ơjaxk : “Anh Tôtgje , xem ra ly càtgje phêvhni kia khôtgje ng đvxkv ủpbuw nókewe ng, vậmclb y màtgje khôtgje ng hủpbuw y dung!”
Quảlrxu thậmclb t làtgje tựoebb vạkzgx ch áaqwr o cho ngưtqoy ờohbq i xem lưtqoy ng.
Ngay lậmclb p tứdtzz c lòdixq ng Tôtgje Thầvxbi n xuấikeu t hiệzfpo n mộdair t tầvxbi ng lửmybx a giậmclb n, suýgoeq t nữhueg a pháaqwr t táaqwr c, nhưtqoy ng màtgje nhìgoeq n vẻhico bìgoeq nh tĩtgje nh củpbuw a Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy , anh lạkzgx i nắswos m chặnoky t tay, cốmclb gáaqwr ng áaqwr p chếxvlf cơjaxk n tứdtzz c giậmclb n, sau đvxkv ókewe nởxvlf nụmhnt cưtqoy ờohbq i, đvxkv ểbxaj lộdair hàtgje m răprsy ng trắswos ng toáaqwr t, giọnanf ng nókewe i cũqsje ng mang theo mộdair t chúyywc t âwezf m u vàtgje uy hiếxvlf p: “Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy , mốmclb i thùprsy ly càtgje phêvhni kia, tôtgje i sẽcvec ghi sâwezf u tậmclb n đvxkv áaqwr y lòdixq ng, nêvhni n biếxvlf t rằzwxf ng, ngưtqoy ờohbq i đvxkv ắswos c tộdair i tôtgje i đvxkv ềegjv u khôtgje ng cókewe kếxvlf t cụmhnt c tốmclb t gìgoeq , chắswos c hẳycjd n côtgje cũqsje ng biếxvlf t hảlrxu ?”
Tôtgje Thầvxbi n dừhdyk ng mộdair t chúyywc t, sau đvxkv ókewe lạkzgx i nókewe i tiếxvlf p: “Chẳycjd ng qua tôtgje i quyếxvlf t đvxkv ịxmjl nh khôtgje ng truy cứdtzz u.”
Ngưtqoy ợhico c lạkzgx i lầvxbi n nàtgje y đvxkv ếxvlf n phiêvhni n Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy giậmclb t mìgoeq nh, khôtgje ng phảlrxu i côtgje chưtqoy a từhdyk ng hốmclb i hậmclb n lúyywc c đvxkv ókewe bảlrxu n thâwezf n quáaqwr kíjlyu ch đvxkv ộdair ng, chọnanf c giậmclb n Tôtgje Thầvxbi n, chắswos c chắswos n sẽcvec dẫndui n tớlpyk i khôtgje ng íjlyu t phiềegjv n toáaqwr i, thậmclb t khôtgje ng ngờohbq vậmclb y màtgje anh ta nókewe i khôtgje ng truy cứdtzz u, Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy nhìgoeq n Tôtgje Thầvxbi n mộdair t hồcflb i, vừhdyk a cưtqoy ờohbq i cưtqoy ờohbq i khôtgje ng chúyywc t quan tâwezf m: “Anh Tôtgje , anh tốmclb t bụmhnt ng nhưtqoy vậmclb y sao?”
“Nhưtqoy ng màtgje tôtgje i muốmclb n đvxkv áaqwr nh cuộdair c vớlpyk i côtgje !” Tôtgje Thầvxbi n vuốmclb t ve chiếxvlf c chìgoeq a khókewe a xe trong tay, đvxkv ầvxbi u cúyywc i thấikeu p xuốmclb ng, suy nghĩtgje mộdair t láaqwr t, sau đvxkv ókewe mớlpyk i ngẩgilz ng đvxkv ầvxbi u, nhìgoeq n Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy , nókewe i: “Cókewe dáaqwr m hay khôtgje ng?”
Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy cưtqoy ờohbq i hờohbq hữhueg ng: “Cókewe cáaqwr i gìgoeq khôtgje ng dáaqwr m chứdtzz ?”
Cảlrxu cuộdair c đvxkv ờohbq i nàtgje y củpbuw a côtgje , nhiềegjv u lậmclb n đvxkv ậmclb n, nhiềegjv u khókewe ngạkzgx i, ranh giớlpyk i giữhueg a sựoebb sốmclb ng vàtgje cáaqwr i chếxvlf t cũqsje ng đvxkv ãdtzz bưtqoy ớlpyk c qua, cókewe cáaqwr i gìgoeq màtgje khôtgje ng dáaqwr m?
Tôtgje Thầvxbi n gậmclb t đvxkv ầvxbi u mộdair t cáaqwr i, nhìgoeq n con đvxkv ưtqoy ờohbq ng mộdair t phíjlyu a xa mộdair t chúyywc t, rồcflb i mớlpyk i lạkzgx i quay đvxkv ầvxbi u, nhìgoeq n Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy nókewe i: "Chúyywc ng ta chơjaxk i mộdair t tròdixq chơjaxk i… Ngưtqoy ờohbq i nàtgje o yêvhni u ngưtqoy ờohbq i kia trưtqoy ớlpyk c, ngưtqoy ờohbq i đvxkv ókewe liềegjv n thua!"
Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy nhàtgje n nhạkzgx t nhìgoeq n Tôtgje Thầvxbi n mộdair t cáaqwr i, ngay sau đvxkv ókewe cong khókewe e môtgje i đvxkv ỏxzzb mọnanf ng, cưtqoy ờohbq i mộdair t tiếxvlf ng, cókewe chúyywc t lưtqoy ờohbq i biếxvlf ng nhàtgje n nhãdtzz : "Tìgoeq nh cảlrxu m làtgje thứdtzz cókewe thểbxaj dùprsy ng đvxkv ểbxaj đvxkv áaqwr nh cưtqoy ợhico c sao?"
"Bởxvlf i vìgoeq tìgoeq nh cảlrxu m làtgje thứdtzz cókewe lựoebb c sáaqwr t thưtqoy ơjaxk ng lớlpyk n nhấikeu t." Tôtgje Thầvxbi n dừhdyk ng mộdair t chúyywc t, nhìgoeq n Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy , đvxkv áaqwr y mắswos t thoáaqwr ng hiệzfpo n ra sựoebb khiêvhni u khíjlyu ch: "Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy , tôtgje i đvxkv áaqwr nh cưtqoy ợhico c, côtgje thấikeu t bạkzgx i!"
Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy cưtqoy ờohbq i khẽcvec mộdair t tiếxvlf ng, hàtgje ng lôtgje ng mi thậmclb t dàtgje i khẽcvec chớlpyk p, che lạkzgx i mắswos t, chốmclb c láaqwr t, côtgje lạkzgx i giưtqoy ơjaxk ng mắswos t, nhìgoeq n Tôtgje Thầvxbi n, đvxkv áaqwr y mắswos t lộdair ra mộdair t vẻhico giễohbq u cợhico t, giọnanf ng đvxkv iệzfpo u cókewe chúyywc t hơjaxk i lạkzgx nh lùprsy ng: "Anh Tôtgje , anh thậmclb t làtgje tựoebb phụmhnt , anh cho rằzwxf ng mọnanf i ngưtqoy ờohbq i phụmhnt nữhueg trêvhni n thếxvlf giớlpyk i nàtgje y đvxkv ềegjv u sẽcvec yêvhni u anh sao?"
"Chỉmpxc cầvxbi n tôtgje i muốmclb n, họnanf tuyệzfpo t đvxkv ốmclb i sẽcvec yêvhni u tôtgje i." Tôtgje Thầvxbi n đvxkv ốmclb i mặnoky t vớlpyk i sựoebb giễohbq u cợhico t củpbuw a Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy , lạkzgx i khôtgje ng hềegjv cókewe chúyywc t tứdtzz c giậmclb n, giọnanf ng đvxkv iệzfpo u nókewe i ra vôtgje cùprsy ng chắswos c chắswos n.
"Rấikeu t đvxkv áaqwr ng tiếxvlf c, ‘họnanf ’ trong miệzfpo ng anh, tuyệzfpo t đvxkv ốmclb i sẽcvec khôtgje ng cókewe tôtgje i!" Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy cảlrxu m thấikeu y đvxkv âwezf y làtgje chuyệzfpo n buồcflb n cưtqoy ờohbq i nhàtgje m cháaqwr n nhấikeu t màtgje côtgje nghe đvxkv ưtqoy ợhico c suốmclb t hơjaxk n hai mưtqoy ơjaxk i năprsy m qua.
Tôtgje Thầvxbi n khôtgje ng nókewe i lờohbq i nàtgje o, chỉmpxc nhìgoeq n chằzwxf m chằzwxf m Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy , anh rấikeu t chắswos c chắswos n, chắswos n chắswos n rằzwxf ng Trầvxbi n Uyểbxaj n Nhưtqoy sẽcvec thua anh.
Nếxvlf u khôtgje ng, ban đvxkv ầvxbi u côtgje sẽcvec khôtgje ng nghêvhni nh ngang đvxkv i lêvhni n cưtqoy ớlpyk p thuốmclb c láaqwr trong tay anh, cũqsje ng sẽcvec khôtgje ng chủpbuw đvxkv ộdair ng cưtqoy ỡynhx ng hôtgje n anh đvxkv ếxvlf n hai lầvxbi n, càtgje ng sẽcvec khôtgje ng đvxkv ốmclb i chọnanf i gay gắswos t vớlpyk i anh mỗyywc i khi gặnoky p mặnoky t!
Thà
Mà
Đ
Đ
Mộ
Hì
Ố
Trầ
Quả
Ngay lậ
Tô
Ngư
“Như
Trầ
Cả
Tô
Trầ
"Bở
Trầ
"Chỉ
"Rấ
Tô
Nế
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.