Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 853 : “Chồng” của Trần Uyển Như (1)

    trước sau   
Thàzenqnh phốbiyd X làzenq mộbnabt thàzenqnh phốbiydgxlt rấniayt nhiềvbfbu cârzpau chuyệpkpin cũaqww vềvbfbigxqnh yêvuvtu tuyệpkpit đsfllokpqp.

Thàzenqnh phốbiyd X làzenq mộbnabt thàzenqnh phốbiyd rấniayt đsfllokpqp, bốbiydn mùftiba rõwyjz rệpkpit, đsfllưbiydmbgwng phốbiyd rộbnabng rãniayi, nhiềvbfbu tògurza nhàzenq cao ốbiydc cao chọygymc trờmbgwi, nhưbiydng cũaqwwng cógxlt mộbnabt mặbnabt dịwohou dàzenqng uyểcarsn chuyểcarsn, rấniayt thíshchch hợymmgp đsfllcarsgxlti chuyệpkpin yêvuvtu đsfllưbiydơrdyvng.

zenqrzpau chuyệpkpin xưbiyda củbuysa Tôvbfb Thầfhhnn vàzenq Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiyd, cũaqwwng xảzenqy ra ởlfpb chíshchnh thàzenqnh phốbiyd X.......

Đnbpoêvuvtm khuya, cảzenq thàzenqnh phốbiyd X chìigxqm vàzenqo tĩmbgwnh lặbnabng, thứfhhn ázfiinh sázfiing chógxlti mắrdyvt duy nhấniayt  làzenq đsfllèmbgwn nêvuvt ôvbfbng.

Đnbpoèmbgwn nêvuvt ôvbfbng luôvbfbn sázfiing rựpkpic rỡsnjf suốbiydt cảzenq đsfllêvuvtm vàzenqzfiing đsfllokpqp nhấniayt ởlfpb mộbnabt nơrdyvi, đsfllógxlt chíshchnh làzenq kházfiich sạlytpn “Hoàzenqng Cung”.

Mộbnabt chiếshchc xe thểcars thao phiêvuvtn bảzenqn cógxlt hạlytpn trịwoho giázfii mấniayy nghìigxqn vạlytpn đsfllfhhnng bêvuvtn đsfllưbiydmbgwng, mộbnabt ngưbiydmbgwi đsfllàzenqn ôvbfbng nghiêvuvtng mìigxqnh dựpkpia vàzenqo xe, mộbnabt côvbfbzfiii đsfllfhhnng trưbiydkuekc mặbnabt anh.


igxqnh ảzenqnh nhìigxqn từigxq xa lạlytpi, rấniayt đsfllokpqp.

cdceng kíshchnh kéymmgo dàzenqi, chúpujkng tôvbfbi đsflli vàzenqo, nghe thấniayy ngưbiydmbgwi đsfllàzenqn ôvbfbng kia lêvuvtn tiếshchng, nógxlti: “Làzenqm sao vậgxlty? Khôvbfbng phảzenqi bịwoho mấniayt tríshch nữzeeia chứfhhn? Trầfhhnn – Uyểcarsn – Nhưbiyd!”

Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiydbiydmbgwi nhẹokpq, lộbnab ra mộbnabt chúpujkt thờmbgw ơrdyv: “Anh Tôvbfb, xem ra ly càzenq phêvuvt kia khôvbfbng đsfllbuysgxltng, vậgxlty màzenq khôvbfbng hủbuysy dung!” 

Quảzenq thậgxltt làzenq tựpkpi vạlytpch ázfiio cho ngưbiydmbgwi xem lưbiydng.

Ngay lậgxltp tứfhhnc lògurzng Tôvbfb Thầfhhnn xuấniayt hiệpkpin mộbnabt tầfhhnng lửjilya giậgxltn, suýgxltt nữzeeia pházfiit tázfiic, nhưbiydng màzenq nhìigxqn vẻwmooigxqnh tĩmbgwnh củbuysa Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiyd, anh lạlytpi nắrdyvm chặbnabt tay, cốbiydzfiing ázfiip chếshchrdyvn tứfhhnc giậgxltn, sau đsfllógxlt nởlfpb nụohpxbiydmbgwi, đsfllcars lộbnabzenqm răwlcpng trắrdyvng toázfiit, giọygymng nógxlti cũaqwwng mang theo mộbnabt chúpujkt ârzpam u vàzenq uy hiếshchp: “Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiyd, mốbiydi thùftib ly càzenq phêvuvt kia, tôvbfbi sẽsnjf ghi sârzpau tậgxltn đsfllázfiiy lògurzng, nêvuvtn biếshcht rằejibng, ngưbiydmbgwi đsfllrdyvc tộbnabi tôvbfbi đsfllvbfbu khôvbfbng cógxlt kếshcht cụohpxc tốbiydt gìigxq, chắrdyvc hẳstcsn côvbfbaqwwng biếshcht hảzenq?”

vbfb Thầfhhnn dừigxqng mộbnabt chúpujkt, sau đsfllógxlt lạlytpi nógxlti tiếshchp: “Chẳstcsng qua tôvbfbi quyếshcht đsfllwohonh khôvbfbng truy cứfhhnu.”

Ngưbiydymmgc lạlytpi lầfhhnn nàzenqy đsfllếshchn phiêvuvtn Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiyd giậgxltt mìigxqnh, khôvbfbng phảzenqi côvbfb chưbiyda từigxqng hốbiydi hậgxltn lúpujkc đsfllógxlt bảzenqn thârzpan quázfiishchch đsfllbnabng, chọygymc giậgxltn Tôvbfb Thầfhhnn, chắrdyvc chắrdyvn sẽsnjf dẫnoohn tớkueki khôvbfbng íshcht phiềvbfbn toázfiii,  thậgxltt khôvbfbng ngờmbgw vậgxlty màzenq anh ta nógxlti khôvbfbng truy cứfhhnu, Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiyd nhìigxqn Tôvbfb Thầfhhnn mộbnabt hồvigwi, vừigxqa cưbiydmbgwi cưbiydmbgwi khôvbfbng chúpujkt quan târzpam: “Anh Tôvbfb, anh tốbiydt bụohpxng nhưbiyd vậgxlty sao?”

“Nhưbiydng màzenqvbfbi muốbiydn đsfllázfiinh cuộbnabc vớkueki côvbfb!” Tôvbfb Thầfhhnn vuốbiydt ve chiếshchc chìigxqa khógxlta xe trong tay, đsfllfhhnu cúpujki thấniayp xuốbiydng, suy nghĩmbgw mộbnabt lázfiit, sau đsfllógxlt mớkueki ngẩcdceng đsfllfhhnu, nhìigxqn Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiyd, nógxlti: “Cógxltzfiim hay khôvbfbng?”

Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiydbiydmbgwi hờmbgw hữzeeing: “Cógxltzfiii gìigxq khôvbfbng dázfiim chứfhhn?”

Cảzenq cuộbnabc đsfllmbgwi nàzenqy củbuysa côvbfb, nhiềvbfbu lậgxltn đsfllgxltn, nhiềvbfbu khógxlt ngạlytpi, ranh giớkueki giữzeeia sựpkpi sốbiydng vàzenqzfiii chếshcht cũaqwwng đsfllãniaybiydkuekc qua, cógxltzfiii gìigxqzenq khôvbfbng dázfiim?

vbfb Thầfhhnn gậgxltt đsfllfhhnu mộbnabt cázfiii, nhìigxqn con đsfllưbiydmbgwng mộbnabt phíshcha xa mộbnabt chúpujkt, rồvigwi mớkueki lạlytpi quay đsfllfhhnu, nhìigxqn Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiydgxlti: "Chúpujkng ta chơrdyvi mộbnabt trògurz chơrdyvi… Ngưbiydmbgwi nàzenqo yêvuvtu ngưbiydmbgwi kia trưbiydkuekc, ngưbiydmbgwi đsfllógxlt liềvbfbn thua!"

Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiyd nhàzenqn nhạlytpt nhìigxqn Tôvbfb Thầfhhnn mộbnabt cázfiii, ngay sau đsfllógxlt cong khógxlte môvbfbi đsfllaqww mọygymng, cưbiydmbgwi mộbnabt tiếshchng, cógxlt chúpujkt lưbiydmbgwi biếshchng nhàzenqn nhãniay: "Tìigxqnh cảzenqm làzenq thứfhhngxlt thểcarsftibng đsfllcars đsfllázfiinh cưbiydymmgc sao?"

"Bởlfpbi vìigxqigxqnh cảzenqm làzenq thứfhhngxlt lựpkpic sázfiit thưbiydơrdyvng lớkuekn nhấniayt." Tôvbfb Thầfhhnn dừigxqng mộbnabt chúpujkt, nhìigxqn Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiyd, đsfllázfiiy mắrdyvt thoázfiing hiệpkpin ra sựpkpi khiêvuvtu khíshchch: "Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiyd, tôvbfbi đsfllázfiinh cưbiydymmgc, côvbfb thấniayt bạlytpi!"

Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiydbiydmbgwi khẽsnjf mộbnabt tiếshchng, hàzenqng lôvbfbng mi thậgxltt dàzenqi khẽsnjf chớkuekp, che lạlytpi mắrdyvt, chốbiydc lázfiit, côvbfb lạlytpi giưbiydơrdyvng mắrdyvt, nhìigxqn Tôvbfb Thầfhhnn, đsfllázfiiy mắrdyvt lộbnab ra mộbnabt vẻwmoo giễpoleu cợymmgt, giọygymng đsflliệpkpiu cógxlt chúpujkt hơrdyvi lạlytpnh lùftibng: "Anh Tôvbfb, anh thậgxltt làzenq tựpkpi phụohpx, anh cho rằejibng mọygymi ngưbiydmbgwi phụohpx nữzeei trêvuvtn thếshch giớkueki nàzenqy đsfllvbfbu sẽsnjfvuvtu anh sao?"

"Chỉymmg cầfhhnn tôvbfbi muốbiydn, họygym tuyệpkpit đsfllbiydi sẽsnjfvuvtu tôvbfbi." Tôvbfb Thầfhhnn đsfllbiydi mặbnabt vớkueki sựpkpi giễpoleu cợymmgt củbuysa Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiyd, lạlytpi khôvbfbng hềvbfbgxlt chúpujkt tứfhhnc giậgxltn, giọygymng đsflliệpkpiu nógxlti ra vôvbfbftibng chắrdyvc chắrdyvn.

"Rấniayt đsfllázfiing tiếshchc, ‘họygym’ trong miệpkping anh, tuyệpkpit đsfllbiydi sẽsnjf khôvbfbng cógxltvbfbi!" Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiyd cảzenqm thấniayy đsfllârzpay làzenq chuyệpkpin buồvigwn cưbiydmbgwi nhàzenqm cházfiin nhấniayt màzenqvbfb nghe đsfllưbiydymmgc suốbiydt hơrdyvn hai mưbiydơrdyvi năwlcpm qua.

vbfb Thầfhhnn khôvbfbng nógxlti lờmbgwi nàzenqo, chỉymmg nhìigxqn chằejibm chằejibm Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiyd, anh rấniayt chắrdyvc chắrdyvn, chắrdyvn chắrdyvn rằejibng Trầfhhnn Uyểcarsn Nhưbiyd sẽsnjf thua anh.

Nếshchu khôvbfbng, ban đsfllfhhnu côvbfb sẽsnjf khôvbfbng nghêvuvtnh ngang đsflli lêvuvtn cưbiydkuekp thuốbiydc lázfii trong tay anh, cũaqwwng sẽsnjf khôvbfbng chủbuys đsfllbnabng cưbiydsnjfng hôvbfbn anh đsfllếshchn hai lầfhhnn, càzenqng sẽsnjf khôvbfbng đsfllbiydi chọygymi gay gắrdyvt vớkueki anh mỗbuysi khi gặbnabp mặbnabt!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.