Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 853 : “Chồng” của Trần Uyển Như (1)
Thàzenq nh phốbiyd X làzenq mộbnab t thàzenq nh phốbiyd cógxlt rấniay t nhiềvbfb u cârzpa u chuyệpkpi n cũaqww vềvbfb tìigxq nh yêvuvt u tuyệpkpi t đsfll ẹokpq p.
Thàzenq nh phốbiyd X làzenq mộbnab t thàzenq nh phốbiyd rấniay t đsfll ẹokpq p, bốbiyd n mùftib a rõwyjz rệpkpi t, đsfll ưbiyd ờmbgw ng phốbiyd rộbnab ng rãniay i, nhiềvbfb u tògurz a nhàzenq cao ốbiyd c cao chọygym c trờmbgw i, nhưbiyd ng cũaqww ng cógxlt mộbnab t mặbnab t dịwoho u dàzenq ng uyểcars n chuyểcars n, rấniay t thíshch ch hợymmg p đsfll ểcars nógxlt i chuyệpkpi n yêvuvt u đsfll ưbiyd ơrdyv ng.
Màzenq cârzpa u chuyệpkpi n xưbiyd a củbuys a Tôvbfb Thầfhhn n vàzenq Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd , cũaqww ng xảzenq y ra ởlfpb chíshch nh thàzenq nh phốbiyd X.......
Đnbpo êvuvt m khuya, cảzenq thàzenq nh phốbiyd X chìigxq m vàzenq o tĩmbgw nh lặbnab ng, thứfhhn ázfii nh sázfii ng chógxlt i mắrdyv t duy nhấniay t làzenq đsfll èmbgw n nêvuvt ôvbfb ng.
Đnbpo èmbgw n nêvuvt ôvbfb ng luôvbfb n sázfii ng rựpkpi c rỡsnjf suốbiyd t cảzenq đsfll êvuvt m vàzenq sázfii ng đsfll ẹokpq p nhấniay t ởlfpb mộbnab t nơrdyv i, đsfll ógxlt chíshch nh làzenq kházfii ch sạlytp n “Hoàzenq ng Cung”.
Mộbnab t chiếshch c xe thểcars thao phiêvuvt n bảzenq n cógxlt hạlytp n trịwoho giázfii mấniay y nghìigxq n vạlytp n đsfll ứfhhn ng bêvuvt n đsfll ưbiyd ờmbgw ng, mộbnab t ngưbiyd ờmbgw i đsfll àzenq n ôvbfb ng nghiêvuvt ng mìigxq nh dựpkpi a vàzenq o xe, mộbnab t côvbfb gázfii i đsfll ứfhhn ng trưbiyd ớkuek c mặbnab t anh.
Hìigxq nh ảzenq nh nhìigxq n từigxq xa lạlytp i, rấniay t đsfll ẹokpq p.
Ốcdce ng kíshch nh kéymmg o dàzenq i, chúpujk ng tôvbfb i đsfll i vàzenq o, nghe thấniay y ngưbiyd ờmbgw i đsfll àzenq n ôvbfb ng kia lêvuvt n tiếshch ng, nógxlt i: “Làzenq m sao vậgxlt y? Khôvbfb ng phảzenq i bịwoho mấniay t tríshch nữzeei a chứfhhn ? Trầfhhn n – Uyểcars n – Nhưbiyd !”
Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd cưbiyd ờmbgw i nhẹokpq , lộbnab ra mộbnab t chúpujk t thờmbgw ơrdyv : “Anh Tôvbfb , xem ra ly càzenq phêvuvt kia khôvbfb ng đsfll ủbuys nógxlt ng, vậgxlt y màzenq khôvbfb ng hủbuys y dung!”
Quảzenq thậgxlt t làzenq tựpkpi vạlytp ch ázfii o cho ngưbiyd ờmbgw i xem lưbiyd ng.
Ngay lậgxlt p tứfhhn c lògurz ng Tôvbfb Thầfhhn n xuấniay t hiệpkpi n mộbnab t tầfhhn ng lửjily a giậgxlt n, suýgxlt t nữzeei a pházfii t tázfii c, nhưbiyd ng màzenq nhìigxq n vẻwmoo bìigxq nh tĩmbgw nh củbuys a Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd , anh lạlytp i nắrdyv m chặbnab t tay, cốbiyd gázfii ng ázfii p chếshch cơrdyv n tứfhhn c giậgxlt n, sau đsfll ógxlt nởlfpb nụohpx cưbiyd ờmbgw i, đsfll ểcars lộbnab hàzenq m răwlcp ng trắrdyv ng toázfii t, giọygym ng nógxlt i cũaqww ng mang theo mộbnab t chúpujk t ârzpa m u vàzenq uy hiếshch p: “Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd , mốbiyd i thùftib ly càzenq phêvuvt kia, tôvbfb i sẽsnjf ghi sârzpa u tậgxlt n đsfll ázfii y lògurz ng, nêvuvt n biếshch t rằejib ng, ngưbiyd ờmbgw i đsfll ắrdyv c tộbnab i tôvbfb i đsfll ềvbfb u khôvbfb ng cógxlt kếshch t cụohpx c tốbiyd t gìigxq , chắrdyv c hẳstcs n côvbfb cũaqww ng biếshch t hảzenq ?”
Tôvbfb Thầfhhn n dừigxq ng mộbnab t chúpujk t, sau đsfll ógxlt lạlytp i nógxlt i tiếshch p: “Chẳstcs ng qua tôvbfb i quyếshch t đsfll ịwoho nh khôvbfb ng truy cứfhhn u.”
Ngưbiyd ợymmg c lạlytp i lầfhhn n nàzenq y đsfll ếshch n phiêvuvt n Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd giậgxlt t mìigxq nh, khôvbfb ng phảzenq i côvbfb chưbiyd a từigxq ng hốbiyd i hậgxlt n lúpujk c đsfll ógxlt bảzenq n thârzpa n quázfii kíshch ch đsfll ộbnab ng, chọygym c giậgxlt n Tôvbfb Thầfhhn n, chắrdyv c chắrdyv n sẽsnjf dẫnooh n tớkuek i khôvbfb ng íshch t phiềvbfb n toázfii i, thậgxlt t khôvbfb ng ngờmbgw vậgxlt y màzenq anh ta nógxlt i khôvbfb ng truy cứfhhn u, Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd nhìigxq n Tôvbfb Thầfhhn n mộbnab t hồvigw i, vừigxq a cưbiyd ờmbgw i cưbiyd ờmbgw i khôvbfb ng chúpujk t quan târzpa m: “Anh Tôvbfb , anh tốbiyd t bụohpx ng nhưbiyd vậgxlt y sao?”
“Nhưbiyd ng màzenq tôvbfb i muốbiyd n đsfll ázfii nh cuộbnab c vớkuek i côvbfb !” Tôvbfb Thầfhhn n vuốbiyd t ve chiếshch c chìigxq a khógxlt a xe trong tay, đsfll ầfhhn u cúpujk i thấniay p xuốbiyd ng, suy nghĩmbgw mộbnab t lázfii t, sau đsfll ógxlt mớkuek i ngẩcdce ng đsfll ầfhhn u, nhìigxq n Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd , nógxlt i: “Cógxlt dázfii m hay khôvbfb ng?”
Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd cưbiyd ờmbgw i hờmbgw hữzeei ng: “Cógxlt cázfii i gìigxq khôvbfb ng dázfii m chứfhhn ?”
Cảzenq cuộbnab c đsfll ờmbgw i nàzenq y củbuys a côvbfb , nhiềvbfb u lậgxlt n đsfll ậgxlt n, nhiềvbfb u khógxlt ngạlytp i, ranh giớkuek i giữzeei a sựpkpi sốbiyd ng vàzenq cázfii i chếshch t cũaqww ng đsfll ãniay bưbiyd ớkuek c qua, cógxlt cázfii i gìigxq màzenq khôvbfb ng dázfii m?
Tôvbfb Thầfhhn n gậgxlt t đsfll ầfhhn u mộbnab t cázfii i, nhìigxq n con đsfll ưbiyd ờmbgw ng mộbnab t phíshch a xa mộbnab t chúpujk t, rồvigw i mớkuek i lạlytp i quay đsfll ầfhhn u, nhìigxq n Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd nógxlt i: "Chúpujk ng ta chơrdyv i mộbnab t trògurz chơrdyv i… Ngưbiyd ờmbgw i nàzenq o yêvuvt u ngưbiyd ờmbgw i kia trưbiyd ớkuek c, ngưbiyd ờmbgw i đsfll ógxlt liềvbfb n thua!"
Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd nhàzenq n nhạlytp t nhìigxq n Tôvbfb Thầfhhn n mộbnab t cázfii i, ngay sau đsfll ógxlt cong khógxlt e môvbfb i đsfll ỏaqww mọygym ng, cưbiyd ờmbgw i mộbnab t tiếshch ng, cógxlt chúpujk t lưbiyd ờmbgw i biếshch ng nhàzenq n nhãniay : "Tìigxq nh cảzenq m làzenq thứfhhn cógxlt thểcars dùftib ng đsfll ểcars đsfll ázfii nh cưbiyd ợymmg c sao?"
"Bởlfpb i vìigxq tìigxq nh cảzenq m làzenq thứfhhn cógxlt lựpkpi c sázfii t thưbiyd ơrdyv ng lớkuek n nhấniay t." Tôvbfb Thầfhhn n dừigxq ng mộbnab t chúpujk t, nhìigxq n Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd , đsfll ázfii y mắrdyv t thoázfii ng hiệpkpi n ra sựpkpi khiêvuvt u khíshch ch: "Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd , tôvbfb i đsfll ázfii nh cưbiyd ợymmg c, côvbfb thấniay t bạlytp i!"
Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd cưbiyd ờmbgw i khẽsnjf mộbnab t tiếshch ng, hàzenq ng lôvbfb ng mi thậgxlt t dàzenq i khẽsnjf chớkuek p, che lạlytp i mắrdyv t, chốbiyd c lázfii t, côvbfb lạlytp i giưbiyd ơrdyv ng mắrdyv t, nhìigxq n Tôvbfb Thầfhhn n, đsfll ázfii y mắrdyv t lộbnab ra mộbnab t vẻwmoo giễpole u cợymmg t, giọygym ng đsfll iệpkpi u cógxlt chúpujk t hơrdyv i lạlytp nh lùftib ng: "Anh Tôvbfb , anh thậgxlt t làzenq tựpkpi phụohpx , anh cho rằejib ng mọygym i ngưbiyd ờmbgw i phụohpx nữzeei trêvuvt n thếshch giớkuek i nàzenq y đsfll ềvbfb u sẽsnjf yêvuvt u anh sao?"
"Chỉymmg cầfhhn n tôvbfb i muốbiyd n, họygym tuyệpkpi t đsfll ốbiyd i sẽsnjf yêvuvt u tôvbfb i." Tôvbfb Thầfhhn n đsfll ốbiyd i mặbnab t vớkuek i sựpkpi giễpole u cợymmg t củbuys a Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd , lạlytp i khôvbfb ng hềvbfb cógxlt chúpujk t tứfhhn c giậgxlt n, giọygym ng đsfll iệpkpi u nógxlt i ra vôvbfb cùftib ng chắrdyv c chắrdyv n.
"Rấniay t đsfll ázfii ng tiếshch c, ‘họygym ’ trong miệpkpi ng anh, tuyệpkpi t đsfll ốbiyd i sẽsnjf khôvbfb ng cógxlt tôvbfb i!" Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd cảzenq m thấniay y đsfll ârzpa y làzenq chuyệpkpi n buồvigw n cưbiyd ờmbgw i nhàzenq m cházfii n nhấniay t màzenq côvbfb nghe đsfll ưbiyd ợymmg c suốbiyd t hơrdyv n hai mưbiyd ơrdyv i năwlcp m qua.
Tôvbfb Thầfhhn n khôvbfb ng nógxlt i lờmbgw i nàzenq o, chỉymmg nhìigxq n chằejib m chằejib m Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd , anh rấniay t chắrdyv c chắrdyv n, chắrdyv n chắrdyv n rằejib ng Trầfhhn n Uyểcars n Nhưbiyd sẽsnjf thua anh.
Nếshch u khôvbfb ng, ban đsfll ầfhhn u côvbfb sẽsnjf khôvbfb ng nghêvuvt nh ngang đsfll i lêvuvt n cưbiyd ớkuek p thuốbiyd c lázfii trong tay anh, cũaqww ng sẽsnjf khôvbfb ng chủbuys đsfll ộbnab ng cưbiyd ỡsnjf ng hôvbfb n anh đsfll ếshch n hai lầfhhn n, càzenq ng sẽsnjf khôvbfb ng đsfll ốbiyd i chọygym i gay gắrdyv t vớkuek i anh mỗbuys i khi gặbnab p mặbnab t!
Thà
Mà
Đ
Đ
Mộ
Hì
Ố
Trầ
Quả
Ngay lậ
Tô
Ngư
“Như
Trầ
Cả
Tô
Trầ
"Bở
Trầ
"Chỉ
"Rấ
Tô
Nế
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.