Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 836 : Đêm động phòng hoa chúc của đại thần (16)

    trước sau   
mzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt khẽzwnpglqqng sứshytc lấmudoy tay bắlbiht lấmudoy eo củgxbva anh, sau đcsuiómibb hung hămzgbng nhédqfjo mộsvitt cálghki, Lýzgazsxqfnh Thâktjfm bịmjay đcsuiau, vôjkaiglqqng bấmudot đcsuilbihc dĩboxs ngẩchxyng đcsuizubvu lêkfhgn, cómibb chútifot bấmudot mãfkcan nhìsxqfn Lămzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt: “Đvejhưgbauvejhc rồyrhai, em nómibbi đcsuii, anh nghe.”

tifoc nàkjsyy, đcsuiôjkaii tay nhỏplyvdqfj củgxbva Lămzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt mớsviti chịmjayu buôjkaing lỏplyvng eo củgxbva Lýzgazsxqfnh Thâktjfm mộsvitt chútifot. Lýzgazsxqfnh Thâktjfm khôjkaing còfkcan bịmjay đcsuiau, liềkfhgn khôjkaing sợvejh chếyczlt cútifoi đcsuizubvu, tiếyczlp tụoiwic gặljjhm cắlbihn da thịmjayt củgxbva côjkai, thâktjfn thểwxya cứshytng rắlbihn chen vàkjsyo bêkfhgn trong cơuund thểwxyajkai.

Đvejhálghky lòfkcang Lămzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt nghĩboxs, hiệgbaun tạjlkri em đcsuiwxya cho anh thỏplyva mãfkcan mộsvitt lálghkt, sau đcsuiómibb xem anh cómibb khómibbc hay khôjkaing.

sxqf vậwfjiy, côjkai liềkfhgn ngẩchxyng đcsuizubvu lêkfhgn, tiếyczln sálghkt tớsviti bêkfhgn tai củgxbva Lýzgazsxqfnh Thâktjfm, nhẹtzfg giọnrfvng thìsxqf thầzubvm triềkfhgn miêkfhgn: “Tìsxqfnh Thâktjfm, anh cómibb biếyczlt khôjkaing? Sau khi anh nómibbi chia tay vớsviti em, đcsuisvitt nhiêkfhgn em bịmjay ngấmudot xỉzubvu trong đcsuijlkri họnrfvc X!”

zgazsxqfnh Thâktjfm nghe thấmudoy côjkai bịmjay ngấmudot xỉzubvu, liềkfhgn cho rằrnoang đcsuiómibbkjsy bởhxbsi vìsxqfjkai quálghk mứshytc thưgbauơuundng tâktjfm khổdqfj sởhxbs, anh ngẩchxyng đcsuizubvu lêkfhgn, thâktjfm tìsxqfnh khẩchxyn thiếyczlt hôjkain mộsvitt cálghki lêkfhgn trálghkn củgxbva côjkai: “Mạjlkrt Mạjlkrt... lútifoc ấmudoy làkjsy do anh sai, sau nàkjsyy anh tuyệgbaut đcsuitanvi sẽzwnp khôjkaing... ừzvcam”, đcsuiyrhang thờfkcai rêkfhgn rỉzubv mộsvitt tiếyczlng, anh liềkfhgn lạjlkri tiếyczln thêkfhgm mộsvitt chútifot vàkjsyo trong cơuund thểwxya củgxbva côjkai.

“Sau đcsuiómibb em đcsuiưgbauvejhc ngưgbaufkcai đcsuiưgbaua đcsuiếyczln bệgbaunh việgbaun, hôjkain mêkfhg thậwfjit lâktjfu, mớsviti tỉzubvnh lạjlkri, bálghkc sĩboxs đcsuiãfkcamibbi vớsviti em...” Lămzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt cốtanv ýzgazmibbi tớsviti chỗkgqmkjsyy thìsxqf đcsuisvitt nhiêkfhgn ngừzvcang lạjlkri.

zgazsxqfnh Thâktjfm chôjkain ởhxbs trong cơuund thểwxyajkai, cảkiiam thấmudoy bêkfhgn trong rấmudot mềkfhgm mạjlkri thoảkiiai málghki, nhịmjayn khôjkaing đcsuiưgbauvejhc màkjsy mấmudot hồyrhan, anh chỉzubv hậwfjin cảkiia đcsuifkcai cứshytfkcai nhưgbau thếyczlkjsyy.

zgazsxqfnh Thâktjfm đcsuiang chămzgbm chútifokjsym việgbauc mìsxqfnh thíozqach làkjsym, lạjlkri đcsuisvitt nhiêkfhgn nghe côjkaimibbi nhưgbaung chỉzubvmibbi mộsvitt nửzwnpa thìsxqf dừzvcang lạjlkri, anh liềkfhgn khôjkaing chútifot đcsuiwxya ýzgaz, hỏplyvi ngưgbauvejhc mộsvitt câktjfu: “Hửzwnpm? Nómibbi cálghki gìsxqf?”

Sau đcsuiómibb anh nhẹtzfg nhàkjsyng lưgbausvitt qua bầzubvu ngựnstac trắlbihng nhưgbau tuyếyczlt củgxbva côjkai, khiếyczln cho giọnrfvng nómibbi củgxbva Lămzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt trởhxbskfhgn run rẩchxyy hơuundn rấmudot nhiềkfhgu, côjkai thoảkiiai málghki khẽzwnpkfhgn mộsvitt tiếyczlng, rồyrhai mớsviti nómibbi: “Bálghkc sĩboxsmibbi em đcsuiãfkca mang thai...”

zgazsxqfnh Thâktjfm nghe đcsuiưgbauvejhc lờfkcai nàkjsyy, liềkfhgn rấmudot bìsxqfnh tĩboxsnh “Ừvush” mộsvitt tiếyczlng, sau đcsuiómibb lạjlkri đcsuichxyy thâktjfn thểwxya củgxbva mìsxqfnh tiếyczln thêkfhgm mộsvitt chútifot, chỉzubv cầzubvn anh dùglqqng thêkfhgm mộsvitt chútifot lựnstac, liềkfhgn cómibb thểwxya chôjkain toàkjsyn bộsvithxbs trong cơuund thểwxya củgxbva côjkai rồyrhai.

Nghĩboxs nhưgbau vậwfjiy, Lýzgazsxqfnh Thâktjfm liềkfhgn càkjsyng thẳmzgbng lưgbaung.

mzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt biếyczlt anh đcsuiang mộsvitt lòfkcang chuyêkfhgn tâktjfm làkjsym chuyệgbaun âktjfn álghki, vốtanvn khôjkaing hềkfhg thậwfjit sựnsta đcsuiwxya ýzgaz đcsuiếyczln lờfkcai nómibbi củgxbva côjkai, đcsuivejhi đcsuiếyczln lútifoc anh sắlbihp hoàkjsyn toàkjsyn tiếyczln vàkjsyo bêkfhgn trong cơuund thểwxya củgxbva côjkai, Lămzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt mớsviti khôjkaing nómibbng khôjkaing lạjlkrnh, nhẹtzfg nhàkjsyng nómibbi: “Tìsxqfnh Thâktjfm, bálghkc sĩboxsmibbi trong lútifoc mang thai khôjkaing thểwxyakjsym nhữnrfvng chuyệgbaun nàkjsyy, sẽzwnp nguy hiểwxyam đcsuiếyczln thai nhi!”

“Ừvush.” Lýzgazsxqfnh Thâktjfm vừzvcaa qua loa lấmudoy lệgbau trảkiia lờfkcai mộsvitt câktjfu, liềkfhgn kíozqach đcsuisvitng muốtanvn xôjkaing vàkjsyo cơuund thểwxya củgxbva côjkai, ai ngờfkcafkcan chưgbaua kịmjayp dùglqqng sứshytc, anh liềkfhgn nhậwfjin ra hìsxqfnh nhưgbaumibblghki gìsxqf đcsuiómibb khôjkaing đcsuiútifong, vộsviti ngẩchxyng đcsuizubvu lêkfhgn, nhìsxqfn đcsuiôjkaii mắlbiht to tròfkcan trắlbihng đcsuien rõchxykjsyng củgxbva Lămzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt, mởhxbs miệgbaung nómibbi: “Em vừzvcaa nómibbi cálghki gìsxqf?”

Khuôjkain mặljjht tưgbauơuundi cưgbaufkcai củgxbva Lămzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt hơuundi đcsuiplyvkfhgn, vôjkaiglqqng bìsxqfnh tĩboxsnh, nhẹtzfg nhàkjsyng nómibbi: “Tìsxqfnh Thâktjfm, em đcsuiãfkca mang thai, đcsuiưgbauvejhc bốtanvn tuầzubvn, bálghkc sĩboxsmibbi, chútifong ta khôjkaing thểwxyakjsym nhữnrfvng chuyệgbaun nàkjsyy.”

mzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt nómibbi xong, liềkfhgn nhìsxqfn chằrnoam chằrnoam vàkjsyo Lýzgazsxqfnh Thâktjfm.

Đvejhzubvu tiêkfhgn nédqfjt mặljjht củgxbva Lýzgazsxqfnh Thâktjfm còfkcan cómibb chútifot ngẩchxyn ngơuund, sau đcsuiómibb lẩchxym bẩchxym lặljjhp lạjlkri mộsvitt câktjfu: “Mang thai?” Lămzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt gậwfjit gậwfjit đcsuizubvu. Anh lạjlkri lặljjhp lạjlkri: “Bốtanvn tuầzubvn?” Lămzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt tiếyczlp tụoiwic gậwfjit đcsuizubvu, vôjkaiglqqng vôjkai tộsviti.

tifoc nàkjsyy Lýzgazsxqfnh Thâktjfm mớsviti giốtanvng nhưgbau đcsuisvitt nhiêkfhgn bịmjay dọnrfva cho sợvejhfkcai, nhìsxqfn chằrnoam chằrnoam Lămzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt, kêkfhgu mộsvitt câktjfu: “Tạjlkri sao em khôjkaing nómibbi sớsvitm mộsvitt chútifot!” Sau đcsuiómibb anh liềkfhgn vộsviti vàkjsyng rútifot ra khỏplyvi cơuund thểwxya củgxbva Lămzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt, nhanh chómibbng đcsuiếyczln mứshytc khôjkaing thểwxyagbauhxbsng tưgbauvejhng nổdqfji, giốtanvng nhưgbau chỉzubv cầzubvn chậwfjim trễqtsm mộsvitt chútifot sẽzwnp khiếyczln đcsuishyta bédqfj bịmjay thưgbauơuundng vậwfjiy!

zgazsxqfnh Thâktjfm lămzgbn xuốtanvng từzvca trêkfhgn ngưgbaufkcai Lămzgbng Mạjlkrt Mạjlkrt, sau đcsuiómibb liềkfhgn vộsviti vãfkca chạjlkry vềkfhg phíozqaa cửzwnpa nhàkjsy tắlbihm, chạjlkry đcsuiưgbauvejhc hai bưgbausvitc, mớsviti ýzgaz thứshytc đcsuiưgbauvejhc mìsxqfnh đcsuiang toàkjsyn thâktjfn lỏplyva thểwxya, lạjlkri quay lạjlkri tùglqqy tiệgbaun kédqfjo álghko choàkjsyng tắlbihm đcsuilbihp lêkfhgn ngưgbaufkcai, sau đcsuiómibb liềkfhgn nhưgbau mộsvitt cơuundn giómibbkjsy biếyczln mấmudot phíozqaa sau cửzwnpa nhàkjsy tắlbihm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.