Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 809 : Là đi hay ở? (7)
“Em đpbva i Vienna, chỉwtcw làfecv muốlgst n đpbva ểpcfu cho mìnmcm nh trởttgg nêodxc n xuấtbpv t sắajgz c mộnvct t chúwawt t, cóvhew thểpcfu tựfywd tin, khôssfg ng lo, khôssfg ng sợbduy đpbva ưcfco ờatkv ng đpbva ưcfco ờatkv ng chípgqm nh chípgqm nh ởttgg bêodxc n cạfwkb nh anh. Hãeyho y cho em thay đpbva ổqkaz i đpbva ểpcfu cóvhew thểpcfu xứssfg ng vớfvrb i anh.”
Lýfclm Tìnmcm nh Thânvct m đpbva ưcfco a lưcfco ng vềdbnq phípgqm a Lăfecv ng Mạfwkb t Mạfwkb t, sắajgz c mặpgqm t anh cựfywd c kỳdkbc xấtbpv u. Đbduy áwnlv y mắajgz t chứssfg a đpbva ầynqd y u sầynqd u, buồaqwa n bãeyho , anh cúwawt i đpbva ầynqd u trầynqd m lắajgz ng, Cáwnlv nh môssfg i mípgqm m chặpgqm t.
Tay anh nắajgz m thàfecv nh quyềdbnq n. Nắajgz m chặpgqm t rồaqwa i lạfwkb i buôssfg ng ra. Cuốlgst i cùtrjt ng nắajgz m chặpgqm t, bóvhew ng dáwnlv ng cao lớfvrb n bấtbpv t chợbduy t xoay ngưcfco ờatkv i bưcfco ớfvrb c đpbva i.
Lăfecv ng Mạfwkb t Mạfwkb t nhìnmcm n anh xoay ngưcfco ờatkv i, cảrgtb m giáwnlv c đpbva áwnlv y lònnvi ng đpbva ổqkaz vỡcdid tan tàfecv nh, áwnlv nh mắajgz t côssfg vôssfg cùtrjt ng hoảrgtb ng hốlgst t, theo bảrgtb n năfecv ng liềdbnq n mởttgg to miệnvct ng, kêodxc u lêodxc n: “Tìnmcm nh Thânvct m, em khôssfg ng muốlgst n làfecv ngưcfco ờatkv i chỉwtcw biếmuop t phụizqd thuộnvct c vàfecv o anh. Em muốlgst n trởttgg thàfecv nh vợbduy củrgtb a anh. Nếmuop u anh thậfclm t lònnvi ng yêodxc u em, thìnmcm hãeyho y cho em cơtsxy hộnvct i. Đbduy ểpcfu cho em đpbva i Vienna. Đbduy ểpcfu em cóvhew thểpcfu trởttgg nêodxc n xuấtbpv t sắajgz c, hoàfecv n mỹxvxa hơtsxy n, đpbva ểpcfu cho em cóvhew thêodxc m sứssfg c mạfwkb nh. Tìnmcm nh Thânvct m, anh biếmuop t khôssfg ng? Thờatkv i gian qua, đpbva ưcfco ợbduy c sốlgst ng bêodxc n anh, đpbva óvhew làfecv nhữcdid ng ngàfecv y tháwnlv ng hạfwkb nh phúwawt c, vui sưcfco ớfvrb ng nhấtbpv t trong cuộnvct c đpbva ờatkv i em. Nhưcfco ng càfecv ng vui sưcfco ớfvrb ng, em lạfwkb i càfecv ng thấtbpv y sợbduy , sợbduy bảrgtb n thânvct n mìnmcm nh kédaii m cỏcgjh i khôssfg ng giữcdid đpbva ưcfco ợbduy c anh...”
Lýfclm Tìnmcm nh Thânvct m dừtsxy ng chânvct n, chậfclm m rãeyho i xoay ngưcfco ờatkv i, nhìnmcm n Lăfecv ng Mạfwkb t Mạfwkb t, đpbva áwnlv y mắajgz t anh bao phủrgtb mộnvct t mảrgtb ng thânvct m trầynqd m trang nhãeyho : “Mạfwkb t Mạfwkb t, anh hỏcgjh i em mộnvct t lầynqd n cuốlgst i, em vẫkusx n quyếmuop t đpbva ịycjs nh đpbva i sao?”
Lăfecv ng Mạfwkb t Mạfwkb t cắajgz n khẽaqwa môssfg i dưcfco ớfvrb i, giọcgjh ng nóvhew i lộnvct ra vẻmozx run rẩwptz y: “Tìnmcm nh Thânvct m“.
“Trảrgtb lờatkv i anh, đpbva i hay khôssfg ng đpbva i?” Lýfclm Tìnmcm nh Thânvct m bỗmvym ng dưcfco ng cắajgz t đpbva ứssfg t lờatkv i củrgtb a côssfg ..., trựfywd c tiếmuop p édaii p côssfg trảrgtb lờatkv i.
Lăfecv ng Mạfwkb t Mạfwkb t nhìnmcm n khuôssfg n mặpgqm t phong nhãeyho tàfecv i hoa củrgtb a Lýfclm Tìnmcm nh Thânvct m, tim nhưcfco bịycjs đpbva ao cắajgz t, hồaqwa i lânvct u, côssfg mớfvrb i khe khẽaqwa mởttgg miệnvct ng, nóvhew i: “Tìnmcm nh Thânvct m, em muốlgst n đpbva i.”
Đbduy áwnlv y mắajgz t Lýfclm Tìnmcm nh Thânvct m thoáwnlv ng hiệnvct n lêodxc n nhữcdid ng tia mấtbpv t máwnlv c, cáwnlv nh môssfg i quyếmuop n rũrjve bânvct y giờatkv phủrgtb lêodxc n làfecv mộnvct t nụizqd cưcfco ờatkv i nhợbduy t nhạfwkb t giốlgst ng nhưcfco khôssfg ng cóvhew linh hồaqwa n. Tráwnlv i tim nhưcfco cóvhew
hàfecv ng ngàfecv n vếmuop t nứssfg t, ứssfg a máwnlv u đpbva ểpcfu cho nỗmvym i đpbva au dễmgir dàfecv ng len lỏcgjh i vàfecv o từtsxy ng ngõwqmn ngáwnlv ch dàfecv y vònnvi anh từtsxy ng giânvct y, từtsxy ng phúwawt t. Anh chậfclm m rãeyho i mởttgg miệnvct ng, kêodxc u têodxc n côssfg .
“Mạfwkb t Mạfwkb t.”
m đpbva iệnvct u nghe thậfclm t êodxc m áwnlv i nhưcfco ng khôssfg ng hiểpcfu u vìnmcm sao làfecv m cho côssfg kinh hồaqwa n bạfwkb t vípgqm a.
Anh chậfclm m rãeyho i giơtsxy tay lêodxc n, đpbva ang làfecv mùtrjt a hètyst màfecv cảrgtb m giáwnlv c đpbva ầynqd u ngóvhew n tay anh lạfwkb nh nhưcfco băfecv ng, anh từtsxy ng chúwawt t từtsxy ng chúwawt t chạfwkb m vàfecv o da thịycjs t mềdbnq m mạfwkb i củrgtb a côssfg , cuốlgst i cùtrjt ng dừtsxy ng ởttgg đpbva ôssfg i mắajgz t đpbva en to trònnvi n. Anh ngắajgz m nhìnmcm n côssfg thậfclm t lânvct u. Trong mắajgz t cấtbpv t giấtbpv u thânvct m tìnmcm nh, cấtbpv t giấtbpv u đpbva au đpbva ớfvrb n, cấtbpv t giấtbpv u oáwnlv n hậfclm n, cấtbpv t giấtbpv u oáwnlv n niệnvct m. Hồaqwa i lânvct u, mớfvrb i trởttgg thàfecv nh mộnvct t mảrgtb ng hưcfco vôssfg .
Ádlyp nh mắajgz t đpbva en nháwnlv nh, khôssfg ng đpbva áwnlv y vàfecv hoàfecv n toàfecv n trốlgst ng rỗmvym ng.
“Anh thậfclm t sựfywd khôssfg ng nêodxc n đpbva ốlgst i vớfvrb i em chuyệnvct n gìnmcm cũrjve ng cóvhew thểpcfu thỏcgjh a hiệnvct p, đpbva ểpcfu cho em cảrgtb m thấtbpv y anh giốlgst ng nhưcfco , mọcgjh i chuyệnvct n đpbva ềdbnq u cóvhew thểpcfu bao dung, đpbva ềdbnq u dễmgir dàfecv ng tha thứssfg .”
Anh luôssfg n luôssfg n buồaqwa n vui thấtbpv t thưcfco ờatkv ng. Thếmuop nhưcfco ng, lầynqd n nàfecv y cơtsxy n giậfclm n củrgtb a anh làfecv từtsxy trong tânvct m.
Bềdbnq ngoàfecv i nhìnmcm n nhưcfco chẳynqd ng cóvhew chuyệnvct n gìnmcm .
Nhưcfco ng khôssfg ng ai biếmuop t, đpbva áwnlv y lònnvi ng anh chưcfco a bao giờatkv cóvhew cơtsxy n sóvhew ng nàfecv o cuộnvct n tràfecv o mạfwkb nh liệnvct t nhưcfco thếmuop .
Giốlgst ng nhưcfco làfecv mộnvct t cơtsxy n sóvhew ng Thầynqd n ậfclm p đpbva ếmuop n, hậfclm n khôssfg ng thểpcfu nhấtbpv n chìnmcm m cảrgtb thếmuop giớfvrb i.
Hai ngưcfco ờatkv i ưcfco ớfvrb c chừtsxy ng yêodxc n lặpgqm ng mộnvct t phúwawt t, Lýfclm Tìnmcm nh Thânvct m rốlgst t cuộnvct c thu tay từtsxy trêodxc n khuôssfg n mặpgqm t côssfg vềdbnq , mang theo tấtbpv t cảrgtb cảrgtb m xúwawt c dồaqwa n nédaii n từtsxy đpbva áwnlv y lònnvi ng rờatkv i khỏcgjh i ngưcfco ờatkv i côssfg .
Anh khôssfg ng cóvhew ýfclm đpbva ịycjs nh dừtsxy ng lạfwkb i, anh xoay ngưcfco ờatkv i, bưcfco ớfvrb c chânvct n thong dong ưcfco u nhãeyho nhưcfco mọcgjh i chuyệnvct n chưcfco a từtsxy ng xảrgtb y ra.
Nhìnmcm n bóvhew ng lưcfco ng củrgtb a anh, đpbva áwnlv y lònnvi ng côssfg ngậfclm p tràfecv n đpbva au đpbva ớfvrb n.
Lăfecv ng Mạfwkb t Mạfwkb t khôssfg ng nhịycjs n đpbva ưcfco ợbduy c nữcdid a, nưcfco ớfvrb c mắajgz t từtsxy ng giọcgjh t, từtsxy ng giọcgjh t lãeyho chãeyho rơtsxy i xuốlgst ng.
Côssfg nghe đpbva ưcfco ợbduy c tiếmuop ng bưcfco ớfvrb c chânvct n anh rờatkv i đpbva i. Từtsxy ng bưcfco ớfvrb c, từtsxy ng bưcfco ớfvrb c giốlgst ng nhưcfco từtsxy ng mũrjve i kim nhọcgjh n đpbva ânvct m tớfvrb i tấtbpv p vàfecv o tim côssfg . Đbduy au đpbva ếmuop n tộnvct t cùtrjt ng khiếmuop n tráwnlv i tim nhưcfco muốlgst n ngừtsxy ng đpbva ậfclm p, cảrgtb m giáwnlv c khôssfg ng thểpcfu thởttgg đpbva ưcfco ợbduy c.
Sắajgz c mặpgqm t côssfg táwnlv i nhợbduy t khôssfg ng cònnvi n chúwawt t máwnlv u. Giọcgjh ng nóvhew i củrgtb a côssfg rấtbpv t thấtbpv p, rấtbpv t thấtbpv p, giốlgst ng nhưcfco thìnmcm thầynqd m nóvhew i vớfvrb i chípgqm nh mìnmcm nh, mang theo nỗmvym i tuyệnvct t vọcgjh ng: “Tìnmcm nh Thânvct m, anh biếmuop t khôssfg ng? Tuy rằgimj ng anh thầynqd m mếmuop n mưcfco ờatkv i hai năfecv m, thếmuop nhưcfco ng em mộnvct t mựfywd c ngưcfco ỡcdid ng mộnvct anh, so vớfvrb i thầynqd m mếmuop n khổqkaz sởttgg hơtsxy n nhiềdbnq u.”
Lý
Tay anh nắ
Lă
Lý
Lă
“Trả
Lă
Đ
hà
“Mạ
m đ
Anh chậ
Á
“Anh thậ
Anh luô
Bề
Như
Giố
Hai ngư
Anh khô
Nhì
Lă
Cô
Sắ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.