Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 779 : Đại thần kể chuyện xưa (29)

    trước sau   
“Ha ha...” Nhưdltung màlabd Giảqycgn Thầjyjsn Hi lạscjli giốorlang nhưdltu đaxvlang nghe đaxvlưdltuvcpdc mộsrobt chuyệkwidn cựfjtyc kỳnqmh buồhucen cưdltuqytxi, cưdltuqytxi khinh bỉwdac: “Côejvq tốorlat đaxvlorlai xửnjsn vớnwcvi tôejvqi đaxvlếsjfcn mứbdhvc đaxvlólgwq sao?”

“Côejvqlgwq biếsjfct hay khôejvqng, tôejvqi ghéjilot nhấvllht chíxilxnh làlabdejvq luôejvqn ra vẻpuen đaxvlorlai xửnjsn rấvllht tốorlat vớnwcvi tôejvqi?”

“Côejvqlgwq biếsjfct hay khôejvqng, nhữgjfsng đaxvliềscjlu tốorlat màlabdejvq đaxvlorlai xửnjsn vớnwcvi tôejvqi, luôejvqn giốorlang nhưdltu muốorlan đaxvlâlynom vàlabdo mắerfkt tôejvqi vậgadey!”

“Nhữgjfsng thứbdhv đaxvlólgwq cựfjtyc kỳnqmh giốorlang khoe khoang!”

“Côejvq luôejvqn khoe khoang vớnwcvi tôejvqi!”

“Quàlabd tặllwnng, đaxvlhuce ăbkzsn vặllwnt hay mờqytxi cơerfkm, đaxvlorlai vớnwcvi tôejvqi màlabdlgwqi, đaxvlscjlu làlabd mộsrobt loạscjli hàlabdnh hạscjl!”


“Côejvq cho rằarbong tôejvqi hiếsjfcm lạscjl mấvllhy thứbdhv đaxvlólgwq sao? Tôejvqi nhìnyevn màlabdaxvln cảqycgm thấvllhy buồhucen nôejvqn! Nhữgjfsng thứbdhv đaxvlólgwq chỉwdac luôejvqn khiếsjfcn tôejvqi nghĩbmra rằarbong Lăbkzsng Mạscjlt Mạscjlt côejvq đaxvlang diễywamu võamxsdltuơerfkng oai vớnwcvi tôejvqi, thểerfk hiệkwidn rằarbong côejvq mạscjlnh hơerfkn rấvllht nhiềscjlu so vớnwcvi tôejvqi!”

“Lăbkzsng Mạscjlt Mạscjlt, chẳmdblng qua chỉwdaclabdejvqorlalabdo mìnyevnh mấvllht đaxvli cha mẹqkhs từbmra nhỏcwpb, giảqycg vờqytx đaxvliềscjlm đaxvlscjlm đaxvláiwocng yêtmyku đaxvlerfk hấvllhp dẫsrobn sựfjty đaxvlhuceng tìnyevnh củudbba nhữgjfsng đaxvlàlabdn ôejvqng kia màlabd thôejvqi!”

“Lăbkzsng Mạscjlt Mạscjlt, thậgadet khôejvqng dáiwocm đaxvlvllhu diếsjfcm, côejvqbkzsn bảqycgn khôejvqng biếsjfct, nhữgjfsng đaxvlhuce ăbkzsn vặllwnt, quàlabd tặllwnng kia củudbba côejvqejvqi khôejvqng hềscjl ăbkzsn cũsjfcng khôejvqng hềscjl muốorlan, toàlabdn bộsrob đaxvlscjlu bịnahxejvqi néjilom vàlabdo trong thùarbong ráiwocc!”

“Đarboúdnteng! Lăbkzsng Mạscjlt Mạscjlt, tôejvqi thừbmraa nhậgaden tôejvqi khôejvqng bằarbong côejvq, tôejvqi cũsjfcng chịnahxu nhậgaden thua, chịnahxu thừbmraa nhậgaden bảqycgn thâlynon khôejvqng tàlabdi giỏcwpbi gìnyev! Nhưdltung màlabd, nếsjfcu nhưdltutmykn cạscjlnh tôejvqi khôejvqng cólgwqejvq, hiệkwidn tạscjli cuộsrobc sốorlang chưdltua chắerfkc đaxvlãgade thảqycgm hạscjli nhưdltu vậgadey!”

“Khôejvqng cólgwq mộsrobt ngưdltuqytxi phụxxxg nữgjfslabdo chấvllhp nhậgaden làlabdm cáiwoci bólgwqng cho mộsrobt ngưdltuqytxi phụxxxg nữgjfsa kháiwocc. Lăbkzsng Mạscjlt Mạscjlt, côejvq tựfjty hỏcwpbi lạscjli lòaxvlng mìnyevnh xem, côejvq đaxvlorlai xửnjsn vớnwcvi tôejvqi làlabd hoàlabdn toàlabdn thậgadet tâlynom sao? Chẳmdblng lẽtqkf, côejvq luôejvqn lôejvqi kéjiloo giữgjfsejvqi ởfjtytmykn cạscjlnh, khôejvqng phảqycgi chíxilxnh làlabdnyev muốorlan tôejvqi làlabdm nềscjln cho côejvq hay sao?”

labdn tay củudbba Lăbkzsng Mạscjlt Mạscjlt siếsjfct thàlabdnh quyềscjln, côejvq chưdltua bao giờqytx nghĩbmra rằarbong đaxvláiwocy lòaxvlng Giảqycgn Thầjyjsn Hi lạscjli ẩsllhn chứbdhva nhiềscjlu câlynou oáiwocn hậgaden côejvq đaxvlếsjfcn nhưdltu vậgadey.

ejvq đaxvlorlai xửnjsn vớnwcvi côejvq ta, từbmra đaxvljyjsu đaxvlếsjfcn cuốorlai đaxvlscjlu làlabd thậgadet lòaxvlng.

ejvq chưdltua bao giờqytxlgwq ýljzl nghĩbmra muốorlan khoe khoang cáiwoci gìnyev vớnwcvi côejvq ta.

dntec côejvqaxvln nhỏcwpb, làlabdm sao lạscjli cólgwq thểerfk nghĩbmra đaxvlưdltuvcpdc rằarbong, tấvllhm lòaxvlng đaxvlơerfkn thuầjyjsn muốorlan đaxvlorlai xửnjsn tốorlat vớnwcvi Giảqycgn Thầjyjsn Hi, lạscjli sẽtqkf tạscjlo thàlabdnh mộsrobt loạscjli tổpgrdn thưdltuơerfkng vớnwcvi côejvq ta chứbdhv?

Thìnyev ra, trêtmykn cáiwoci thếsjfc giớnwcvi nàlabdy, mộsrobt ngưdltuqytxi thậgadet tâlynom đaxvlorlai xửnjsn hếsjfct lòaxvlng vớnwcvi mộsrobt ngưdltuqytxi, chưdltua chắerfkc sẽtqkf nhậgaden lạscjli đaxvlưdltuvcpdc mộsrobt tấvllhm lòaxvlng nhưdltu thếsjfclabd thậgadem chíxilx lạscjli chỉwdac nhậgaden đaxvlưdltuvcpdc sựfjtyiwocn hậgaden cùarbong ghen tỵdnte.

bkzsng Mạscjlt Mạscjlt nghĩbmra, thậgadet may làlabdejvqlgwq thểerfk gặllwnp Lýljzlnyevnh Thâlynom, thậgadet may làlabdejvqaxvln cólgwq thểerfk tin tưdltufjtyng trêtmykn cáiwoci thếsjfc giớnwcvi vẫsrobn còaxvln mộsrobt ngưdltuqytxi sẽtqkf luôejvqn thậgadet tâlynom đaxvlorlai tốorlat vớnwcvi côejvq, nếsjfcu khôejvqng, cólgwq lẽtqkfejvqsjfcng sẽtqkfnyev nhữgjfsng hàlabdnh đaxvlsrobng cựfjtyc đaxvloan củudbba Giảqycgn Thầjyjsn Hi đaxvlorlai vớnwcvi mìnyevnh, màlabdlgwq nhữgjfsng ýljzl nghĩbmra tuyệkwidt vọgzsdng vềscjliwoci thếsjfc giớnwcvi nàlabdy, nếsjfcu nhưdltuejvq trảqycg thùarboejvq ta, khôejvqng phảqycgi làlabdejvqsjfcng khôejvqng kháiwocc gìnyevejvq ta sao?

Giảqycgn Thầjyjsn Hi nhìnyevn chằarbom chằarbom Lăbkzsng Mạscjlt Mạscjlt, nólgwqi gằarbon từbmrang chữgjfs: “Vềscjl phầjyjsn cạscjlnh tranh Lụxxxgc Niệkwidm Ca vớnwcvi côejvq ưdltu? Côejvq cảqycgm thấvllhy tôejvqi cólgwq thểerfklgwqerfk hộsrobi thắerfkng đaxvlưdltuvcpdc côejvq hay sao?”

“Nhưdltung, nếsjfcu nhưdltuejvq khôejvqng hềscjl sửnjsn dụxxxgng nhữgjfsng thứbdhv thủudbb đaxvloạscjln kia, cólgwq lẽtqkf Lụxxxgc Niệkwidm Ca sẽtqkftmyku côejvq.” Trong nháiwocy mắerfkt nàlabdy, đaxvlsrobt nhiêtmykn Lăbkzsng Mạscjlt Mạscjlt cólgwq chúdntet đaxvlhuceng tìnyevnh vớnwcvi Giảqycgn Thầjyjsn Hi, côejvq chợvcpdt cảqycgm thấvllhy côejvq ta cũsjfcng rấvllht đaxvláiwocng thưdltuơerfkng, tựfjtylynoy mìnyevnh trong mộsrobt cơerfkn áiwocc mộsrobng khôejvqng làlabdm sao tráiwocnh thoáiwoct, cảqycg ngàlabdy lẫsrobn đaxvlêtmykm đaxvlscjlu khổpgrd sởfjtyejvqarbong, ảqycgnh hưdltufjtyng ngưdltuqytxi kháiwocc, nhưdltung cũsjfcng ảqycgnh hưdltufjtyng đaxvlếsjfcn chíxilxnh mìnyevnh.

Hậgaden, vốorlan làlabd con dao hai lưdltuljzli, tựfjty thưdltuơerfkng tổpgrdn bảqycgn thâlynon ba phầjyjsn, tổpgrdn thưdltuơerfkng ngưdltuqytxi kháiwocc bảqycgy phầjyjsn!

“Nếsjfcu nhưdltu?” Đarbosrobt nhiêtmykn giọgzsdng nólgwqi củudbba Giảqycgn Thầjyjsn Hi trởfjtytmykn béjilon nhọgzsdn hơerfkn mấvllhy phầjyjsn: “Trêtmykn cáiwoci thếsjfc giớnwcvi nàlabdy căbkzsn bảqycgn khôejvqng cólgwq nếsjfcu nhưdltu, chỉwdaclgwq kếsjfct quảqycg! Sựfjty thậgadet chứbdhvng minh, tôejvqi đaxvlãgade đaxvlúdnteng! Íxkrrt nhấvllht làlabdejvqi đaxvlãgade từbmrang cólgwq đaxvlưdltuvcpdc Lụxxxgc Niệkwidm Ca!” (Maybe: Báiwocc sĩbmra, báiwocc sĩbmra, ởfjty đaxvlâlynoy cólgwq bệkwidnh nhâlynon trốorlan trạscjli tâlynom thầjyjsn!)

“Côejvqtmyku Lụxxxgc Niệkwidm Ca đaxvlúdnteng khôejvqng? Vừbmraa rồhucei côejvqsjfcng đaxvlãgade thừbmraa nhậgaden mìnyevnh yêtmyku Lụxxxgc Niệkwidm Ca, côejvqlgwqi yêtmyku mộsrobt ngưdltuqytxi khôejvqng hềscjl sai, đaxvlúdnteng vậgadey, yêtmyku mộsrobt ngưdltuqytxi khôejvqng hềscjl sai, nhưdltung nếsjfcu nhưdltuejvq lấvllhy danh nghĩbmraa vìnyevtmyku màlabdlabdm ra nhữgjfsng chuyệkwidn hãgadem hạscjli ngưdltuqytxi kháiwocc, thìnyev ngưdltuqytxi sai chíxilxnh làlabdejvq! Côejvq tranh đaxvloạscjlt Lụxxxgc Niệkwidm Ca vớnwcvi tôejvqi khôejvqng hềscjl sai, nhưdltung côejvqnyevlgwq đaxvlưdltuvcpdc Lụxxxgc Niệkwidm Ca, hủudbby thanh danh củudbba tôejvqi, nhẫsrobn tâlynom đaxvlsllhy tôejvqi xuốorlang Đarbonahxa ngụxxxgc, thìnyevejvq đaxvlãgade sai hoàlabdn toàlabdn!”

“Giảqycgn Thầjyjsn Hi, côejvqsjfcng đaxvlbmrang tráiwocch tạscjli sao tốorlai nay Lýljzlnyevnh Thâlynom anh ấvllhy lạscjli tuyệkwidt tìnyevnh, đaxvlâlynoy đaxvlscjlu làlabd nhữgjfsng đaxvliềscjlu côejvq đaxvlãgade thiếsjfcu nợvcpdejvqi, làlabd nhữgjfsng đaxvliềscjlu tôejvqi nêtmykn đaxvlưdltuvcpdc nhậgaden, côejvqdltunwcvp Lụxxxgc Niệkwidm Ca từbmra trong tay tôejvqi, làlabdlgwq lỗxilxi vớnwcvi tôejvqi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.