Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 770 : Đại thần kể chuyện xưa (20)

    trước sau   
Vừnzqma đcrwsi ra ngoàtuhpi, Lăszghng Mạjlwlt Mạjlwlt liềgvzzn hung hăszghng bỏtbeo tay Lýxeegbcmrnh Thâeiqim ra, khôuqqsng nóxnqfi câeiqiu nàtuhpo che mặinnjt mộkazzt cáciswi, chạjlwly nhanh vềgvzz phícxhla trưljbekazzc.

xeegbcmrnh Thâeiqim ba bưljbekazzc hai bưljbekazzc liềgvzzn đcrwsuổelbyi theo Lăszghng Mạjlwlt Mạjlwlt, mộkazzt thanh kédtuwo lấfszky cổelby tay củkazza côuqqs, liềgvzzn kédtuwo vàtuhpo trong ngựjlwlc củkazza mìbcmrnh, “Trong bụiujyng đcrwsgvzzu đcrwsãnidkxnqf đcrwsiujya bédtuw, còalqrn chạjlwly?”

szghng Mạjlwlt Mạjlwlt vừnzqma nghe Lýxeegbcmrnh Thâeiqim khôuqqsng mởudqtbcmrnh thìbcmr ai màtuhp biếvadpt trong bìbcmrnh cóxnqfbcmr giễvdoyu cợzoiwt mìbcmrnh, khôuqqsng nhịgtjbn đcrwsưljbezoiwc tứiujyc giậeanvn dậeanvm châeiqin, nhăszghn nhóxnqf muốnzqmn từnzqm trong ngựjlwlc củkazza anh ra ngoàtuhpi, Lýxeegbcmrnh Thâeiqim dùurqdng sứiujyc ôuqqsm côuqqstuhpo trong ngựjlwlc mìbcmrnh, hoàtuhpn toàtuhpn édtuwp côuqqstuhpo trong, ởudqtpuoln tai côuqqs, hảnzqmpuolxnqfi: “Mạjlwlt Mạjlwlt, lúqklrc em ghen thậeanvt làtuhp đcrwsizcap mắncsyt!”

szghng Mạjlwlt Mạjlwlt chưljbea bao giờznuz biếvadpt rằtuhpng đcrwsjlwli thầbkpgn thanh cao nhặinnjn cũnageng vôuqqs lạjlwli ghêpuol tởudqtm nhưljbe thếvadp, nhưljbeng 囧 chuyệizxyn làtuhpbcmrnh làtuhpm, hiệizxyn tạjlwli cãnidki cọcxhlnageng khôuqqsng đcrwsưljbezoiwc gìbcmr, nhấfszkt thờznuzi hốnzqmc mắncsyt đcrwstbeopuoln, cũnageng khôuqqsng buôuqqsng tha quấfszky nhiễvdoyu kêpuolu bậeanvy bạjlwl: “Lýxeegbcmrnh Thâeiqim, anh khi dễvdoy em! Em cho làtuhp anh đcrwsang cùurqdng ngưljbeznuzi ta xem mắncsyt, trong lòalqrng em mớkazzi sợzoiw, anh lạjlwli vẫuqrwn cưljbeznuzi em, anh làtuhppuoln lưljbeznuzng gạjlwlt, anh còalqrn gạjlwlt em, chịgtjb Uyểcntmn Nhưljbe đcrwsgvzzu thấfszky anh ởudqt Khảnzqmi Duyệizxyt, em liềgvzzn ăszghn cơbwbrm ởudqt đcrwsnzqmi diệizxyn phòalqrng anh, lúqklrc gian phòalqrng kia mởudqt cửvdoya ra, em thấfszky đcrwsưljbezoiwc, em gọcxhli đcrwsiệizxyn thoạjlwli cho anh, anh còalqrn gạjlwlt em nóxnqfi anh ởudqt nhàtuhp bạjlwln ăszghn cơbwbrm, đcrwsgvzzu làtuhp anh làtuhpm hạjlwli! Anh biếvadpn tháciswi, anh khi dễvdoy em! Khốnzqmn kiếvadpp!”

szghng Mạjlwlt Mạjlwlt mắncsyng đcrwsếvadpn cuốnzqmi cùurqdng, ngưljbezoiwc lạjlwli ai oáciswn, Lýxeegbcmrnh Thâeiqim chỉdtuwtuhp ôuqqsm chặinnjt Lăszghng Mạjlwlt Mạjlwlt, cũnageng khôuqqsng quảnzqmn ngưljbeznuzi tỏtbeong hàtuhpnh lang “Khảnzqmi Duyệizxyt” đcrwsi tớkazzi, dẫuqrwn tớkazzi áciswnh mắncsyt quáciswi dịgtjb, chỉdtuwtuhp trêpuoln mặinnjt mang theo nụiujyljbeznuzi cưljbeng chiềgvzzu, nhẹizca giọcxhlng nóxnqfi vớkazzi côuqqs: “Đkqkjưljbezoiwc đcrwsưljbezoiwc đcrwsưljbezoiwc, đcrwsgvzzu làtuhp anh sai lầbkpgm rồdssei, đcrwsnzqmng khóxnqfc, làtuhp anh biếvadpn tháciswi, anh làtuhppuoln lưljbeznuzng gạjlwlt, anh khôuqqsng đcrwsúqklrng”

xeegbcmrnh Thâeiqim mícxhlm môuqqsi, vừnzqma mắncsyng chícxhlnh mìbcmrnh mộkazzt bêpuoln bấfszkt đcrwsncsyc dĩjamjljbeznuzi: “Anh lừnzqma em đcrwsúqklrng hay khôuqqsng đcrwsúqklrng chỉdtuwtuhp muốnzqmn cho em vui mừnzqmng.”

szghng Mạjlwlt Mạjlwlt kinh ngạjlwlc ngẩcrwsng đcrwsbkpgu, mắncsyt to long lanh nhìbcmrn chằtuhpm chằtuhpm Lýxeegbcmrnh Thâeiqim, do dựjlwl hỏtbeoi: “Vui mừnzqmng? Cáciswi gìbcmr vui mừnzqmng?”

xeegbcmrnh Thâeiqim nhìbcmrn Lăszghng Mạjlwlt Mạjlwlt mờznuz mịgtjbt, bấfszkt đcrwsncsyc dĩjamj xoa đcrwsbkpgu củkazza côuqqs, nóxnqfi: “Mạjlwlt Mạjlwlt, chẳlhdsng lẽizca em khôuqqsng biếvadpt vợzoiw chồdsseng Abbot cùurqdng Carl tiêpuoln sinh làtuhp ai chăszghng?”

szghng Mạjlwlt Mạjlwlt nhícxhlu màtuhpy, côuqqspuoln biếvadpt bọcxhln họcxhltuhp ai sao?

Nhưljbeng đcrwsbkpgu óxnqfc củkazza côuqqsszghn bảnzqmn khôuqqsng cóxnqf sựjlwl hiệizxyn hữamxlu củkazza bọcxhln họcxhl.

szghng Mạjlwlt Mạjlwlt lắncsyc đcrwsbkpgu mộkazzt cáciswi, thậeanvt thậeanvt trảnzqm lờznuzi: “Khôuqqsng biếvadpt.”

xeegbcmrnh Thâeiqim bấfszkt đcrwsncsyc dĩjamj thởudqttuhpi mộkazzt cáciswi, nóxnqfi mộkazzt câeiqiu: “Thôuqqsi đcrwsi, chúqklrng ta vềgvzz nhàtuhp trưljbekazzc, xem ra anh phảnzqmi suy nghĩjamj nhiềgvzzu.”

Trong lòalqrng Lăszghng Mạjlwlt Mạjlwlt khôuqqsng hiểcntmu hàtuhpm nghĩjamja trong lờznuzi nóxnqfi củkazza Lýxeegbcmrnh Thâeiqim, chỉdtuwtuhp mặinnjc cho anh lôuqqsi kédtuwo mìbcmrnh, lêpuoln xe củkazza anh, vềgvzz đcrwsếvadpn nhàtuhp, Lýxeegbcmrnh Thâeiqim đcrwsi tắncsym trưljbekazzc, trong đcrwsbkpgu côuqqsalqrn hiệizxyn lêpuoln ba ngưljbeznuzi kia rốnzqmt cuộkazzc làtuhp ai, vìbcmr vậeanvy liềgvzzn mởudqtciswy vi tícxhlnh ra, lêpuoln baidu tìbcmrm mộkazzt chúqklrt, sau đcrwsóxnqf liềgvzzn kinh ngạjlwlc.

Vợzoiw chồdsseng Abbot làtuhp nhàtuhp thiếvadpt kếvadp Cartier cao cấfszkp, màtuhp Carl tiêpuoln sinh làtuhp nhàtuhp thiếvadpt kếvadp lễvdoy phụiujyc đcrwsdtuwnh cao dưljbekazzi cơbwbr tậeanvp đcrwstuhpn Bạjlwlc Đkqkjếvadp, trêpuoln web đcrwsgvzzu cóxnqfbcmrnh củkazza bọcxhln họcxhl, hơbwbrn nữamxla, rấfszkt nhiềgvzzu minh tinh đcrwsgvzzu cũnageng đcrwsgvzzu từnzqmng chup ảnzqmnh vớkazzi họcxhl, khóxnqf tráciswch Lýxeegbcmrnh Thâeiqim sẽizca nhưljbe vậeanvy.

szghng Mạjlwlt Mạjlwlt nghĩjamj tớkazzi đcrwsâeiqiy, trong lúqklrc bấfszkt chợzoiwt đcrwsáciswy lòalqrng áciswy náciswy, Lýxeegbcmrnh Thâeiqim nóxnqfi chuyệizxyn vớkazzi họcxhl, còalqrn nóxnqfi cho côuqqs vui mừnzqmng, chẳlhdsng lẽizcatuhp.

Phảnzqmi biếvadpt Cartier làtuhptuhpm nhẫuqrwn kim cưljbeơbwbrng, màtuhp Carl cũnageng làtuhptuhpm lễvdoy phụiujyc

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.