Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 770 : Đại thần kể chuyện xưa (20)

    trước sau   
Vừqfkya đvwmii ra ngoàiymji, Lăsnnpng Mạbgmbt Mạbgmbt liềbrymn hung hăsnnpng bỏdrwi tay Lýqirieygxnh Thâfexdm ra, khôlzlpng nónmfsi câfexdu nàiymjo che mặrvibt mộtnbat cádbgti, chạbgmby nhanh vềbrym phíqfkya trưhnabnqlfc.

qirieygxnh Thâfexdm ba bưhnabnqlfc hai bưhnabnqlfc liềbrymn đvwmiuổqlgmi theo Lăsnnpng Mạbgmbt Mạbgmbt, mộtnbat thanh kéaawqo lấdvvqy cổqlgm tay củcpjoa côlzlp, liềbrymn kéaawqo vàiymjo trong ngựbzykc củcpjoa mìeygxnh, “Trong bụgcoyng đvwmibrymu đvwmiãouspnmfs đvwmihnaba béaawq, còcujkn chạbgmby?”

snnpng Mạbgmbt Mạbgmbt vừqfkya nghe Lýqirieygxnh Thâfexdm khôlzlpng mởnqlfeygxnh thìeygx ai màiymj biếqlgmt trong bìeygxnh cónmfseygx giễnuxiu cợwhjct mìeygxnh, khôlzlpng nhịchaln đvwmiưhnabwhjcc tứhnabc giậdrwin dậdrwim châfexdn, nhăsnnpn nhónmfs muốzgpbn từqfky trong ngựbzykc củcpjoa anh ra ngoàiymji, Lýqirieygxnh Thâfexdm dùkophng sứhnabc ôlzlpm côlzlpiymjo trong ngựbzykc mìeygxnh, hoàiymjn toàiymjn éaawqp côlzlpiymjo trong, ởnqlfpavkn tai côlzlp, hảkophpavknmfsi: “Mạbgmbt Mạbgmbt, lúbefyc em ghen thậdrwit làiymj đvwmiqirip mắdbgtt!”

snnpng Mạbgmbt Mạbgmbt chưhnaba bao giờoedj biếqlgmt rằhnabng đvwmibgmbi thầyxqpn thanh cao nhặrvibn cũwkiqng vôlzlp lạbgmbi ghêpavk tởnqlfm nhưhnab thếqlgm, nhưhnabng 囧 chuyệcpjon làiymjeygxnh làiymjm, hiệcpjon tạbgmbi cãouspi cọqlgmwkiqng khôlzlpng đvwmiưhnabwhjcc gìeygx, nhấdvvqt thờoedji hốzgpbc mắdbgtt đvwmidrwipavkn, cũwkiqng khôlzlpng buôlzlpng tha quấdvvqy nhiễnuxiu kêpavku bậdrwiy bạbgmb: “Lýqirieygxnh Thâfexdm, anh khi dễnuxi em! Em cho làiymj anh đvwmiang cùkophng ngưhnaboedji ta xem mắdbgtt, trong lòcujkng em mớnqlfi sợwhjc, anh lạbgmbi vẫdrwin cưhnaboedji em, anh làiymjpavkn lưhnaboedjng gạbgmbt, anh còcujkn gạbgmbt em, chịchal Uyểhlvsn Nhưhnab đvwmibrymu thấdvvqy anh ởnqlf Khảkophi Duyệcpjot, em liềbrymn ăsnnpn cơtacvm ởnqlf đvwmizgpbi diệcpjon phòcujkng anh, lúbefyc gian phòcujkng kia mởnqlf cửeygxa ra, em thấdvvqy đvwmiưhnabwhjcc, em gọqlgmi đvwmiiệcpjon thoạbgmbi cho anh, anh còcujkn gạbgmbt em nónmfsi anh ởnqlf nhàiymj bạbgmbn ăsnnpn cơtacvm, đvwmibrymu làiymj anh làiymjm hạbgmbi! Anh biếqlgmn thádbgti, anh khi dễnuxi em! Khốzgpbn kiếqlgmp!”

snnpng Mạbgmbt Mạbgmbt mắdbgtng đvwmiếqlgmn cuốzgpbi cùkophng, ngưhnabwhjcc lạbgmbi ai oádbgtn, Lýqirieygxnh Thâfexdm chỉwzoaiymj ôlzlpm chặrvibt Lăsnnpng Mạbgmbt Mạbgmbt, cũwkiqng khôlzlpng quảkophn ngưhnaboedji tỏdrwing hàiymjnh lang “Khảkophi Duyệcpjot” đvwmii tớnqlfi, dẫdrwin tớnqlfi ádbgtnh mắdbgtt quádbgti dịchal, chỉwzoaiymj trêpavkn mặrvibt mang theo nụgcoyhnaboedji cưhnabng chiềbrymu, nhẹqiri giọqlgmng nónmfsi vớnqlfi côlzlp: “Đwzoaưhnabwhjcc đvwmiưhnabwhjcc đvwmiưhnabwhjcc, đvwmibrymu làiymj anh sai lầyxqpm rồgiuzi, đvwmiqfkyng khónmfsc, làiymj anh biếqlgmn thádbgti, anh làiymjpavkn lưhnaboedjng gạbgmbt, anh khôlzlpng đvwmiúbefyng”

qirieygxnh Thâfexdm míqfkym môlzlpi, vừqfkya mắdbgtng chíqfkynh mìeygxnh mộtnbat bêpavkn bấdvvqt đvwmidbgtc dĩtacvhnaboedji: “Anh lừqfkya em đvwmiúbefyng hay khôlzlpng đvwmiúbefyng chỉwzoaiymj muốzgpbn cho em vui mừqfkyng.”

snnpng Mạbgmbt Mạbgmbt kinh ngạbgmbc ngẩaaywng đvwmiyxqpu, mắdbgtt to long lanh nhìeygxn chằhnabm chằhnabm Lýqirieygxnh Thâfexdm, do dựbzyk hỏdrwii: “Vui mừqfkyng? Cádbgti gìeygx vui mừqfkyng?”

qirieygxnh Thâfexdm nhìeygxn Lăsnnpng Mạbgmbt Mạbgmbt mờoedj mịchalt, bấdvvqt đvwmidbgtc dĩtacv xoa đvwmiyxqpu củcpjoa côlzlp, nónmfsi: “Mạbgmbt Mạbgmbt, chẳbcjpng lẽqlgm em khôlzlpng biếqlgmt vợwhjc chồgiuzng Abbot cùkophng Carl tiêpavkn sinh làiymj ai chăsnnpng?”

snnpng Mạbgmbt Mạbgmbt nhíqfkyu màiymjy, côlzlppavkn biếqlgmt bọqlgmn họqlgmiymj ai sao?

Nhưhnabng đvwmiyxqpu ónmfsc củcpjoa côlzlpsnnpn bảkophn khôlzlpng cónmfs sựbzyk hiệcpjon hữdejsu củcpjoa bọqlgmn họqlgm.

snnpng Mạbgmbt Mạbgmbt lắdbgtc đvwmiyxqpu mộtnbat cádbgti, thậdrwit thậdrwit trảkoph lờoedji: “Khôlzlpng biếqlgmt.”

qirieygxnh Thâfexdm bấdvvqt đvwmidbgtc dĩtacv thởnqlfiymji mộtnbat cádbgti, nónmfsi mộtnbat câfexdu: “Thôlzlpi đvwmii, chúbefyng ta vềbrym nhàiymj trưhnabnqlfc, xem ra anh phảkophi suy nghĩtacv nhiềbrymu.”

Trong lòcujkng Lăsnnpng Mạbgmbt Mạbgmbt khôlzlpng hiểhlvsu hàiymjm nghĩtacva trong lờoedji nónmfsi củcpjoa Lýqirieygxnh Thâfexdm, chỉwzoaiymj mặrvibc cho anh lôlzlpi kéaawqo mìeygxnh, lêpavkn xe củcpjoa anh, vềbrym đvwmiếqlgmn nhàiymj, Lýqirieygxnh Thâfexdm đvwmii tắdbgtm trưhnabnqlfc, trong đvwmiyxqpu côlzlpcujkn hiệcpjon lêpavkn ba ngưhnaboedji kia rốzgpbt cuộtnbac làiymj ai, vìeygx vậdrwiy liềbrymn mởnqlfdbgty vi tíqfkynh ra, lêpavkn baidu tìeygxm mộtnbat chúbefyt, sau đvwmiónmfs liềbrymn kinh ngạbgmbc.

Vợwhjc chồgiuzng Abbot làiymj nhàiymj thiếqlgmt kếqlgm Cartier cao cấdvvqp, màiymj Carl tiêpavkn sinh làiymj nhàiymj thiếqlgmt kếqlgm lễnuxi phụgcoyc đvwmiwzoanh cao dưhnabnqlfi cơtacv tậdrwip đvwmiiymjn Bạbgmbc Đwzoaếqlgm, trêpavkn web đvwmibrymu cónmfseygxnh củcpjoa bọqlgmn họqlgm, hơtacvn nữdejsa, rấdvvqt nhiềbrymu minh tinh đvwmibrymu cũwkiqng đvwmibrymu từqfkyng chup ảkophnh vớnqlfi họqlgm, khónmfs trádbgtch Lýqirieygxnh Thâfexdm sẽqlgm nhưhnab vậdrwiy.

snnpng Mạbgmbt Mạbgmbt nghĩtacv tớnqlfi đvwmiâfexdy, trong lúbefyc bấdvvqt chợwhjct đvwmiádbgty lòcujkng ádbgty nádbgty, Lýqirieygxnh Thâfexdm nónmfsi chuyệcpjon vớnqlfi họqlgm, còcujkn nónmfsi cho côlzlp vui mừqfkyng, chẳbcjpng lẽqlgmiymj.

Phảkophi biếqlgmt Cartier làiymjiymjm nhẫdrwin kim cưhnabơtacvng, màiymj Carl cũwkiqng làiymjiymjm lễnuxi phụgcoyc

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.