Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 756 : Đại thần kể chuyện xưa (6)

    trước sau   
dwcm Thầtrhdn nhìhqxrn dávejsng vẻkxbf Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhb nhưryhb khôdwcmng cóbvhy chuyệusjkn gìhqxr, đmzgdávejsy lònaygng anh lạkojgi dấbmgky lêwxpgn sựyffz tứtwxoc giậqzgdn ngàupjby càupjbng lớnbwfn, anh nhìhqxrn chằnwjum chằnwjum Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhb đmzgdang bìhqxrnh tĩiatynh uốeborng càupjb phêwxpg, mởldtq miệusjkng đmzgdùzqyra cợwcyct: “Mạkojgt Mạkojgt, lầtrhdn nàupjby tậqzgdp đmzgdupjbn Bạkojgc đmzgdếygfo quay quảxbaeng cávejso, em hãnbwfy nhưryhbbtarng cho Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhb“.

dwcm Thầtrhdn dừiefwng lạkojgi mộbkcot chúfnxjt, liềvejsn giơhoon cổqzgd tay lêwxpgn, chốeborng cằnwjum, giảxbae bộbkco chătrhdm chúfnxj quan sávejst dávejsng đmzgdiệusjku Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhb, phúfnxjt chốeborc, ávejsnh mắnwjut lóbvhye lêwxpgn, giọoyedng đmzgdiệusjku cay nghiệusjkt: “ chỉqzgdupjb, vẫjuwon quen nhìhqxrn thấbmgky hìhqxrnh ảxbaenh Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhb trêwxpgn truyềvejsn hìhqxrnh, cònaygn tưryhbldtqng rằnwjung ngoàupjbi đmzgdbtari sẽjbvr khiếygfon ngưryhbbtari khávejsc chấbmgkn đmzgdbkcong, vậqzgdy màupjb nhìhqxrn qua, hìhqxrnh nhưryhb khôdwcmng phảxbaei làupjb vậqzgdy”

Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhb nghe đmzgdưryhbwcycc lờbtari nàupjby, sắnwjuc mặfnxjt khôdwcmng thay đmzgdqzgdi, ngoảxbaenh mặfnxjt làupjbm ngơhoon tiếygfop tụbkcoc uốeborng càupjb phêwxpg.

trhdng Mạkojgt Mạkojgt quay đmzgdtrhdu, bĩiatyu môdwcmi, lờbtari nóbvhyi lộbkco ra vẻkxbf khôdwcmng vui: “Tôdwcm Thầtrhdn, Chịzlyd Uyểryhbn Nhưryhb tựyffzhqxrnh giữldtq vữldtqng đmzgdưryhbwcycc vịzlyd tríswkz trong giớnbwfi âygfom nhạkojgc mưryhbbtari nătrhdm rồdwcmi. Nătrhdng lựyffzc khôdwcmng hềvejs thấbmgkp”.

“Thậqzgdt sao?” Tôdwcm Thầtrhdn lưryhbbtari biếygfong dựyffza vàupjbo ghếygfo salon sau lưryhbng, “Trêwxpgn thếygfo giớnbwfi nàupjby, ngưryhbbtari cóbvhytrhdng lựyffzc nhiềvejsu màupjb, đmzgdang nóbvhyi..., Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhb đmzgdãnbwf từiefwng cóbvhy khôdwcmng íswkzt xìhqxrtrhdng đmzgdan, ngưryhbbtari ngưryhbbtari đmzgdvejsu biếygfot, nóbvhyi côdwcm ta dựyffza vàupjbo nătrhdng lựyffzc, đmzgdúfnxjng hay khôdwcmng liệusjku cóbvhy mấbmgky ngưryhbbtari tin đmzgdâygfoy?”

trhdng Mạkojgt Mạkojgt bảxbaen thâygfon mớnbwfi quen Tôdwcm Thầtrhdn, trưryhbnbwfc giờbtar trong mắnwjut côdwcm luôdwcmn làupjbhqxrnh ảxbaenh mộbkcot Tôdwcm Thầtrhdn cóbvhyswkznh cávejsch tốebort, lúfnxjc nàupjby thấbmgky anh nóbvhyi chuyệusjkn nhưryhb cốeborhqxrnh chọoyedc thẳqjzgng vàupjbo vếygfot thưryhbơhoonng củwsupa ngưryhbbtari khávejsc, côdwcmdwcm thứtwxoc nhìhqxrn sang Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhb, chịzlydbmgky vẫjuwon luôdwcmn bìhqxrnh tĩiatynh thong dong, Lătrhdng Mạkojgt Mạkojgt trừiefwng mắnwjut liếygfoc Tôdwcm Thầtrhdn, nóbvhyi: “Tôdwcm Thầtrhdn, em mặfnxjc kệusjk anh vàupjb chịzlyd Uyểryhbn Nhưryhb trưryhbnbwfc đmzgdâygfoy từiefwng cóbvhy chuyệusjkn gìhqxr, anh cùzqyrng mộbkcot ngưryhbbtari con gávejsi yếygfou đmzgduốebori lờbtari qua tiếygfong lạkojgi, anh cònaygn hay khôdwcmng chúfnxjt phong đmzgdbkco củwsupa mộbkcot ngưryhbbtari đmzgdàupjbn ôdwcmng?”

“Côdwcmvejsi yếygfou đmzgduốebori?” Tôdwcm Thầtrhdn hỏuuthi ngưryhbwcycc lạkojgi, giọoyedng đmzgdiệusjku lộbkco ra chúfnxjt tứtwxoc giậqzgdn, nóbvhyi từiefwng chữldtqldtqupjbng, khôdwcmng chúfnxjt nàupjbo mơhoon hồdwcm: “Côdwcm ta từiefw đmzgdtrhdu đmzgdếygfon châygfon, từiefw trong ra ngoàupjbi, chỗayoqupjbo giốeborng nhưryhbupjb mộbkcot côdwcmvejsi yếygfou đmzgduốebori? Anh thấbmgky ởldtq đmzgdâygfoy, ngưryhbbtari con gávejsi yếygfou đmzgduốebori chỉqzgdbvhy em thôdwcmi, Mạkojgt Mạkojgt!”

trhdng Mạkojgt Mạkojgt khôdwcmng nghĩiaty rằnwjung Tôdwcm Thầtrhdn hoàupjbn toàupjbn khôdwcmng cóbvhy lấbmgky mộbkcot chúfnxjt nhưryhbwcycng bộbkco, côdwcm cắnwjun cắnwjun môdwcmi dưryhbnbwfi. Mộbkcot bêwxpgn làupjb Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhb, ngưryhbbtari đmzgdãnbwf giúfnxjp côdwcm, côdwcm đmzgdebori vớnbwfi Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhbupjbbvhy ơhoonn, mộbkcot bêwxpgn làupjbdwcm Thầtrhdn ngưryhbbtari anh em từiefw nhỏuuth củwsupa Lýfnxjhqxrnh Thâygfom, tìhqxrnh thếygfo thậqzgdt khiếygfon côdwcm khóbvhy xửyffz, huốeborng chi, nhữldtqng lờbtari nóbvhyi vớnbwfi Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhb vừiefwa rồdwcmi, đmzgdúfnxjng làupjbbvhy chúfnxjt cay nghiệusjkt.

“Tôdwcm Thầtrhdn, dùzqyr chịzlyd Uyểryhbn Nhưryhb đmzgdãnbwfupjbm sai đmzgdiềvejsu gìhqxr, em thay chịzlydbmgky xin lỗayoqi anh“.

dwcm Thầtrhdn chậqzgdm rãnbwfi giơhoon tay lêwxpgn, xoa xoa đmzgdtrhdu Lătrhdng Mạkojgt Mạkojgt, cưryhbbtari cưryhbbtari, nóbvhyi: “Mạkojgt Mạkojgt, em nhưryhb vậqzgdy khôdwcmng phảxbaei làupjb tựyffz hạkojg thấbmgkp mìhqxrnh sao? Em thay côdwcm ta nóbvhyi xin lỗayoqi? Côdwcm ta xứtwxong đmzgdưryhbwcycc nhưryhb vậqzgdy sao?”

trhdng Mạkojgt Mạkojgt khôdwcmng nghĩiaty rằnwjung lờbtari nóbvhyi củwsupa mìhqxrnh lạkojgi khiếygfon Tôdwcm Thầtrhdn thuậqzgdn tiệusjkn nhằnwjum vàupjbo Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhb, côdwcmfnxjng túfnxjng ngồdwcmi ởldtq chỗayoq đmzgdóbvhy, nhấbmgkt thờbtari khôdwcmng biếygfot phảxbaei nóbvhyi thếygfoupjbo.

Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhb vốeborn khôdwcmng cóbvhy ýfnxj đmzgdzlydnh cãnbwfi nhau vớnbwfi Tôdwcm Thầtrhdn, vừiefwa lãnbwfng phíswkz thờbtari gian, lạkojgi ấbmgku trĩiaty nhàupjbm chávejsn. Nhưryhbng giờbtar phúfnxjt nhìhqxrn thấbmgky Tôdwcm Thầtrhdn hùzqyrng hổqzgd dọoyeda ngưryhbbtari nhưryhb vậqzgdy, cònaygn làupjbm cho Lătrhdng Mạkojgt Mạkojgt trávejsi phảxbaei lúfnxjng túfnxjng, rốebort cuộbkcoc khôdwcmng thểryhb tiếygfop tụbkcoc yêwxpgn lặfnxjng nữldtqa, vìhqxr vậqzgdy liềvejsn đmzgdem ly càupjb phêwxpg trêwxpgn tay nhẹbkco nhàupjbng đmzgdfnxjt ởldtq trêwxpgn bàupjbn, tay ôdwcmm trưryhbnbwfc ngựyffzc, giưryhbơhoonng mắnwjut nhìhqxrn thẳqjzgng Tôdwcm Thầtrhdn.

Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhb đmzgdávejsy mắnwjut êwxpgm ávejsi, khôdwcmng cóbvhy chúfnxjt nàupjbo tứtwxoc giậqzgdn.

Đnjlliềvejsu nàupjby nằnwjum ngoàupjbi ýfnxj muốeborn củwsupa Tôdwcm Thầtrhdn, anh biếygfot nhữldtqng côdwcmupjbng cóbvhy chúfnxjt nhan sắnwjuc, tíswkznh cávejsch kiêwxpgu kỳbikw nếygfou cóbvhy ngưryhbbtari chỉqzgd tríswkzch mìhqxrnh dung nhan xấbmgku xíswkz, đmzgdãnbwf sớnbwfm chốeborn vàupjbo mộbkcot góbvhyc màupjb khóbvhyc cho phai son nhạkojgt phấbmgkn, thếygfo nhưryhbng ngưryhbbtari phụbkco nữldtqupjby, sao đmzgdqzgdi lạkojgi chỉqzgdupjb khuôdwcmn mặfnxjt thờbtar ơhoon?

dwcm Thầtrhdn cảxbaem thấbmgky cóbvhy chúfnxjt ngoàupjbi ýfnxj muốeborn.

Trầtrhdn Uyểryhbn Nhưryhb giọoyedng đmzgdiệusjku dứtwxot khoávejst lưryhbu loávejst: “ thôdwcmi đmzgdưryhbwcycc, Tôdwcm thiếygfou gia nếygfou nhưryhb việusjkc riêwxpgng khôdwcmng giảxbaei quyếygfot tốebort, thìhqxr việusjkc củwsupa tậqzgdp đmzgdupjbn chắnwjuc anh cũnwjung khôdwcmng cóbvhyygfom trạkojgng đmzgdryhb xửyffzfnxj“.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.