Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 743 : Nhật kí cầu hôn của đại thần (13)

    trước sau   
hytjng Mạoxipt Mạoxipt cảgwpmm thấckfvy choágmthng vágmthng, côartm cảgwpmm thấckfvy trong đgiqrwdmqu ong ong đgiqrnuceu làartm nhữwiqzng lờkwhvi củgwpma Lýqauftpkanh Thâjercm, côartm cảgwpmm thấckfvy khôartmng châjercn thậdbavt.

Hồujuxi lâjercu sau, côartm mớpnvqi giậdbavt giậdbavt môartmi, con ngưgiqrơxdqvi xoay chuyểyowjn, sau đgiqróqpnsqpnsi: “Tìtpkanh Thâjercm, chútnaong ta mau vềnuce nhàartm đgiqri, đgiqrujuxnwha siêckfvu thịxeizdjcmng đgiqrãqdig đgiqrưgiqra vềnuce nhàartm.”

artm nghĩdagg, côartm nhấckfvt đgiqrxeiznh làartm nghe lầwdmqm.

Tuyệsvryt đgiqrbqaei làartm nghe lầwdmqm.

qauftpkanh Thâjercm nhìtpkan Lăhytjng Mạoxipt Mạoxipt xoay ngưgiqrkwhvi, liềnucen vưgiqrơxdqvn tay ra, ôartmm lấckfvy côartmartmo trong ngựgkgfc mìtpkanh, tiếlszgp tụnntsc lặjoqqp lạoxipi mộecqdt lầwdmqn, “Lăhytjng Mạoxipt Mạoxipt, anh nghiêckfvm tútnaoc, chútnaong ta kếlszgt hôartmn đgiqri.”

hytjng Mạoxipt Mạoxipt hoàartmn toàartmn trợhsbjn tròpnvqn mắqwnlt.


Đnuceâjercy cóqpns đgiqrưgiqrhsbjc coi làartm cầwdmqu hôartmn hay khôartmng?

Nhưgiqrng cầwdmqu hôartmn côartmxdqv ưgiqrpnvqc hoàartmn toàartmn khágmthc, khôartmng cóqpns hoa tưgiqrơxdqvi, khôartmng cóqpns nhẫyowjn kim cưgiqrơxdqvng, khôartmng cóqpns ngưgiqrkwhvi nhìtpkan, khôartmng quỳfefr xuốbqaeng, khôartmng cóqpns ágmthnh đgiqrèqwpbn.

Khôartmng cóqpns chútnaot lãqdigng mạoxipn nàartmo, chỉunadqpns sợhsbjqdigi.

artm mớpnvqi làartmm bạoxipn gágmthi củgwpma Lýqauftpkanh Thâjercm ngàartmy thứolii hai, liềnucen bịxeiz cầwdmqu hôartmn.

Cho dùzbiu nhưgiqr thếlszg, Lăhytjng Mạoxipt Mạoxipt vẫyowjn cảgwpmm thấckfvy trong lòpnvqng kífefrch đgiqrecqdng vàartm nhảgwpmy nhóqpnst.

qauftpkanh Thâjercm nhìtpkan bộecqdgmthng ngâjercy ngôartm củgwpma Lăhytjng Mạoxipt Mạoxipt, khôartmng nhịxeizn đgiqrưgiqrhsbjc mỉunadm cưgiqrkwhvi mộecqdt tiếlszgng, bâjercy giờkwhv anh cảgwpmm thấckfvy côartm rấckfvt đgiqrágmthng yêckfvu, giơxdqv tay lêckfvn, vuốbqaet vuốbqaet mágmthi tóqpnsc dàartmi củgwpma côartm, nóqpnsi: “Ngu ngốbqaec sao?”

Mắqwnlt Lăhytjng Mạoxipt Mạoxipt chớpnvqp chớpnvqp mắqwnlt, mộecqdt lútnaoc lâjercu sau, côartm mớpnvqi cóqpns thểyowjartm hấckfvp nhưgiqrtpkanh thưgiqrkwhvng, bágmthnh ngọsvryt thơxdqvm mágmtht vẫyowjn còpnvqn ởnwha trong tay côartm, tấckfvt cảgwpm đgiqrnuceu làartm sựgkgf thậdbavt, Lýqauftpkanh Thâjercm đgiqrang cầwdmqu hôartmn vớpnvqi côartm.

A, khôartmng, đgiqrãqdig cầwdmqu hôartmn xong rồujuxi, bâjercy giờkwhv đgiqrang đgiqrhsbji côartm trảgwpm lờkwhvi.

hytjng Mạoxipt Mạoxipt hífefrt thởnwhajercu hai cágmthi, sau đgiqróqpns mởnwha miệsvryng, nóqpnsi: “Qútnaoa đgiqrecqdt ngộecqdt, hôartmm qua em mớpnvqi làartmm bạoxipn gágmthi củgwpma anh.”

“Khôartmng, khôartmng nhanh.” Lýqauftpkanh Thâjercm kiêckfvn quyếlszgt lắqwnlc đgiqrwdmqu mộecqdt cágmthi: “Anh đgiqrãqdig sớpnvqm nghĩdagg đgiqrếlszgn kếlszgt hôartmn vớpnvqi em.”

hytjng Mạoxipt Mạoxipt đgiqrjoqq mặjoqqt, côartm cảgwpmm thấckfvy nhữwiqzng lờkwhvi từtnao miệsvryng ngưgiqrkwhvi đgiqràartmn ôartmng nóqpnsi ra, khôartmng cóqpns qua loa, nhưgiqrng nghe cóqpns cảgwpmm giágmthc thếlszgartmo đgiqrâjercy?

Cho dùzbiu nhưgiqr thếlszg, Lăhytjng Mạoxipt Mạoxipt nóqpnsi: “Anh đgiqryowj em suy nghĩdagg mộecqdt chútnaot!”

“Suy nghĩdagg trong bao lâjercu?” Lýqauftpkanh Thâjercm cạoxipn tàartmo rágmtho mágmthng.


hytjng Mạoxipt Mạoxipt lắqwnlc đgiqrwdmqu mộecqdt cágmthi, thàartmnh thậdbavt trảgwpm lờkwhvi: “Em cảgwpmm thấckfvy quágmth nhanh, anh cho em mộecqdt chútnaot thờkwhvi gian.”

qauftpkanh Thâjercm khôartmng lêckfvn tiếlszgng, nhìtpkan chằgmthm chằgmthm Lăhytjng Mạoxipt Mạoxipt hồujuxi lâjercu, nóqpnsi mộecqdt câjercu: “Lăhytjng Mạoxipt Mạoxipt, em ởnwha đgiqrâjercy đgiqrùzbiua giỡekuxn lưgiqru manh!”

hytjng Mạoxipt Mạoxipt ngạoxipc nhiêckfvn, nhìtpkan Lýqauftpkanh Thâjercm, cảgwpmm thấckfvy khôartmng thểyowj giảgwpmi thífefrch đgiqrưgiqrhsbjc!

“Trífefrch lờkwhvi Mao gia gia chưgiqrơxdqvng thứolii ba mưgiqrơxdqvi tágmthm nóqpnsi, khôartmng kếlszgt hôartmn vìtpkackfvu gọsvryi làartm đgiqrùzbiua giỡekuxn lưgiqru manh!” Lýqauftpkanh Thâjercm đgiqrqwnlc ýqaufqpnsi.

hytjng Mạoxipt Mạoxipt dởnwha khóqpnsc dởnwhagiqrkwhvi, làartmm gìtpkaqpns ngưgiqrkwhvi cầwdmqu hôartmn nhưgiqr vậdbavy!

Sau đgiqróqpns, nóqpnsi vớpnvqi anh: “Tìtpkanh Thâjercm, khôartmng còpnvqn sớpnvqm nữwiqza, em đgiqróqpnsi bụnntsng!”

qauftpkanh Thâjercm biếlszgt côartm khôartmng ngừtnaong nóqpnsi sang chuyệsvryn khágmthc, bỗfxning nhiêckfvn anh cắqwnlt ngang lờkwhvi côartm, ôartmm côartmckfvn, Lăhytjng Mạoxipt Mạoxipt héoxipt lêckfvn mộecqdt tiếlszgng, cảgwpmm giágmthc đgiqrưgiqrhsbjc ngưgiqrkwhvi đgiqràartmn ôartmng ôartmm mìtpkanh, bưgiqrpnvqc nhanh vàartmo trong thang mágmthy, sau khi đgiqri vàartmo, thang mágmthy đgiqróqpnsng lạoxipi, Lýqauftpkanh Thâjercm mang côartm dựgkgfa vàartmo vágmthch tưgiqrkwhvng thang mágmthy, cútnaoi đgiqrwdmqu hôartmn côartmqdignh liệsvryt, hôartmn đgiqrếlszgn khi hai ngưgiqrkwhvi đgiqrnuceu thởnwha hổcrrxn hểyowjn, Lýqauftpkanh Thâjercm lạoxipi mởnwha miệsvryng nóqpnsi: “Gảgwpm cho anh đgiqri.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.