Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 740 : Nhật kí cầu hôn của đại thần (10)

    trước sau   
Đoowgáehioy lòfxfkng Lăkiqxng Mạmgezt Mạmgezt ấzzwrm áehiop, mặgryfc cho Lýpuipqaaonh Thâfxfkm xửjftupuip, trong lúcrzvc đjhdoóouavwksc ýpuip quay đjhdorrxxu mộmvxit cáehioi, thấzzwry An Lộmvxi đjhdobinnng ởnzih đjhdoóouav nhìqaaon mìqaaonh chằsywkm chằsywkm, sắnzihc mặgryft chợxnott táehioi nhợxnott, côwksc nhìqaaon Lýpuipqaaonh Thâfxfkm, thấzzwry sắnzihc mặgryft anh tựzepr nhiêrkmdn, giốuzvfng nhưnzihigmrm chuyệouavn gìqaao bấzzwrt thưnzihotzung.

Trong lúcrzvc bấzzwrt chợxnott tâfxfkm tìqaaonh Mạmgezt Mạmgezt xoay chuyểyvpon rấzzwrt nhiềzskyu, uốuzvfn khóouave môwksci lêrkmdn, mặgryfc cho Lýpuipqaaonh Thâfxfkm dẫrkmdn mìqaaonh đjhdoi ra khỏpbimi siêrkmdu thịehio.

kiqxng Mạmgezt Mạmgezt càigmrng nghĩsywk, đjhdoáehioy lòfxfkng càigmrng thấzzwry hảkiqx dạmgez, đjhdomgezi thầrrxxn thậrzsxt khôwkscng hỗydmpigmr đjhdomgezi thầrrxxn, khôwkscng cầrrxxn nóouavi mộmvxit lờotzui nàigmro, chỉuoeg cầrrxxn làigmrm mấzzwry đjhdomvxing táehioc đjhdoơkzbdn giảkiqxn, lậrzsxp tứbinnc giếuzvft ngưnzihotzui trong nháehioy mắnziht.

puipqaaonh Thâfxfkm nhìqaaon Lăkiqxng Mạmgezt Mạmgezt cong khóouave môwksci lêrkmdn, ngắnziht ngóouavn tay mềzskym mạmgezi nhưnzih khôwkscng xưnzihơkzbdng củyefba côwksc, biếuzvft rõjftufxfkn hỏpbimi: “Cưnzihotzui cáehioi gìqaao vậrzsxy?”

kiqxng Mạmgezt Mạmgezt mỉuoegm cưnzihotzui, nóouavi: “Anh thậrzsxt ngâfxfky thơkzbd, lạmgezi cốuzvf ýpuipigmrm nhưnzih vậrzsxy ởnzih ngay trưnzihyvpoc mặgryft An Lộmvxi!”

puipqaaonh Thâfxfkm nhíqaaou màigmry, rấzzwrt khinh bỉuoeg khẽfkkh hừjhdo mộmvxit tiếuzvfng, vẻkzbd mặgryft coi thưnzihotzung nóouavi: “Anh mớyvpoi khôwkscng làigmrm cho côwksc ta coi, anh làigmrm cho em coi!”


kiqxng Mạmgezt Mạmgezt sữkiqxng sờotzu, ngay sau đjhdoóouav đjhdoãnvan hiểyvpou đjhdoưnzihxnotc ýpuip nghĩsywka trong lờotzui nóouavi củyefba Lýpuipqaaonh Thâfxfkm, tâfxfkm tìqaaonh cóouav chúcrzvt trởnzihrkmdn rốuzvfi loạmgezn.

kiqxng Mạmgezt Mạmgezt suy nghĩsywk trong chốuzvfc láehiot, lạmgezi bậrzsxt cưnzihotzui, nhìqaaon vẻkzbd mặgryft kinh ngạmgezc củyefba Lýpuipqaaonh Thâfxfkm, côwksc mớyvpoi mởnzih miệouavng nóouavi: “Tìqaaonh thâfxfkm, bâfxfky giờotzu nhớyvpo lạmgezi, em cảkiqxm thấzzwry thờotzui gian họoarpc đjhdomgezi họoarpc củyefba em thậrzsxt quáehio thấzzwrt bạmgezi.”

“Hảkiqx?” Lýpuipqaaonh Thâfxfkm nghe cẩkkgqn thậrzsxn, khôwkscng chúcrzvt đjhdoyvpo ýpuipouavi: “Tạmgezi sao?”

“Giốuzvfng nhưnzih mộmvxit sốuzvf ngưnzihotzui bạmgezn củyefba em ngoàigmri mặgryft thìqaaoouavi ghépuipt việouavc Lụoowgc Niệouavm Ca kếuzvft hôwkscn vớyvpoi Giảkiqxn Thầrrxxn Hi, nhưnzihng cóouav trờotzui mớyvpoi biếuzvft đjhdoáehioy lòfxfkng họoarp âfxfkm thầrrxxm cưnzihotzui nhạmgezo em nhiềzskyu thếuzvfigmro.” Lăkiqxng Mạmgezt Mạmgezt nóouavi sựzepr thậrzsxt.

Ngưnzihotzui nàigmro đjhdoóouav hừjhdo lạmgeznh mộmvxit tiếuzvfng, lậrzsxp tứbinnc quay đjhdorrxxu.

fxfkm trạmgezng Lăkiqxng Mạmgezt Mạmgezt vui vẻkzbd, cưnzihotzui to, côwkscfxfkn nóouavi mìqaaonh khôwkscng ngâfxfky thơkzbd, thậrzsxt ra làigmr cựzeprc kìqaao ngâfxfky thơkzbd!

puipqaaonh Thâfxfkm nghe đjhdoưnzihxnotc tiếuzvfng cưnzihotzui củyefba Lăkiqxng Mạmgezt Mạmgezt, hung hăkiqxng nắnzihm tay côwksc.

crzvc nàigmry Lăkiqxng Mạmgezt Mạmgezt mớyvpoi ngưnzihng cưnzihotzui, bộmvxi mặgryft nghiêrkmdm chỉuoegnh nóouavi tiếuzvfp: “Nhưnzihng màigmrfxfky giờotzu bọoarpn họoarp nhìqaaon em ởnzihrkmdn cạmgeznh anh, chắnzihc làigmr bọoarpn họoarp tứbinnc đjhdoếuzvfn muốuzvfn giếuzvft chếuzvft em! Nhữkiqxng ngưnzihotzui đjhdoóouav sẽfkkh khôwkscng chỉuoeg nhìqaaon em bằsywkng népuipt mặgryft kinh ngạmgezc, thùleph hậrzsxn nhưnzih An Lộmvxi đjhdoâfxfku.”

Ngưnzihotzui kia hừjhdo lạmgeznh mộmvxit tiếuzvfng: “Anh vớyvpoi Lụoowgc Niệouavm Ca khôwkscng giốuzvfng nhau, ngưnzihotzui phụoowg nữkiqx củyefba anh ta bịehio ngưnzihotzui kháehioc hậrzsxn khôwkscng thểyvpo giẫrkmdm lêrkmdn, ngưnzihotzui phụoowg nữkiqx củyefba anh, ngưnzihotzui kháehioc muốuzvfn giẫrkmdm cũijqong khôwkscng dáehiom giẫrkmdm!”

Rắnzihm thúcrzvi!

Đoowgáehioy lòfxfkng Lăkiqxng Mạmgezt Mạmgezt lặgryfng lẽfkkh tặgryfng thêrkmdm mộmvxit câfxfku, nhưnzihng màigmrwksc lạmgezi cảkiqxm thấzzwry đjhdomgezi thầrrxxn rắnzihm thúcrzvi nàigmry cựzeprc kỳnzihigmrm côwkscigmri lòfxfkng, côwksc lắnzihc lắnzihc cáehionh tay Lýpuipqaaonh Thâfxfkm, ngẹjhdoo đjhdorrxxu nghĩsywk đjhdoếuzvfn việouavc mìqaaonh đjhdoãnvan từjhdong nóouavi vớyvpoi Giảkiqxn Thầrrxxn Hi rằsywkng---- thếuzvf giớyvpoi nàigmry chíqaaonh làigmr khôwkscng côwkscng bằsywkng nhưnzih vậrzsxy đjhdoóouav, ngưnzihotzui vớyvpoi ngưnzihotzui, cóouav sốuzvf phậrzsxn giốuzvfng nhau nhưnzihng rồabnki cũijqong sẽfkkhouav thứbinn kháehioc nhau!

Ngay sau đjhdoóouavkiqxng Mạmgezt Mạmgezt lậrzsxp tứbinnc âfxfkm thầrrxxm thởnzihigmri mộmvxit cáehioi, nóouavi: “Ngưnzihotzui so vớyvpoi ngưnzihotzui, sẽfkkh tứbinnc chếuzvft ngưnzihotzui, nhưnzihng nếuzvfu nhưnzih khôwkscng cóouav anh, em cụoowgng chẳyhqing làigmrqaao cảkiqx.”

Trong nháehioy mắnziht, đjhdoáehioy lòfxfkng Lăkiqxng Mạmgezt Mạmgezt cảkiqxm thấzzwry sợxnotnvani, nhưnzihng thậrzsxt ra thìqaao chỉuoeg trong nháehioy mắnziht. Côwksc sợxnotqaaonh giốuzvfng nhưnzihrkmdn Hoa, cóouav quãnvanng thờotzui gian sáehiong lạmgezng, cũijqong rấzzwrt mau sẽfkkh bịehio đjhdomgezp xuốuzvfng!


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.