Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 738 : Nhật ký cầu hôn của đại thần (8)

    trước sau   
Chồjjksng An Lộvgly thấtmfdy sắdccyc mặghbct củoboda Lăplxpng Mạvnzjt Mạvnzjt khôrlhxng tốrlhxt, muốrlhxn lôrlhxi kérxlfo vợobodongonh ra chỗgfyv khácrowc đvnzjppshrlhxtmfdy đvnzjylrkng hỏfbspi chuyệhannn lung tung nữhuxpa, thếcnnr nhưvyjing khôrlhxng ngờsmny, An Lộvgly thấtmfdy chồjjksng kérxlfo mìongonh, liềjyvqn thuậylrkn thếcnnrrxlfp lêhetwn bờsmny vai củoboda chồjjksng mìongonh, ngọkzngt ngàeptao nóigrti: “Nhưvyjing, tôrlhxi cũnzexng khôrlhxng họkzngc hếcnnrt khóigrta, côrlhx kiếcnnrm bao nhiêhetwu cũnzexng nhiềjyvqu hơgqtzn tôrlhxi, tôrlhxi đvnzjjyvqu dựyscsa vàeptao chồjjksng tôrlhxi nuôrlhxi. Nhưvyjing màeptaigrti đvnzji cũnzexng phảqukui nóigrti lạvnzji, đvnzjiềjyvqu quan trọkzngng nhấtmfdt cảquku đvnzjsmnyi củoboda mộvglyt ngưvyjismnyi phụdltd nữhuxp đvnzjóigrt chídovsnh làepta phảqukui gảquku đvnzjưvyjiobodc cho mộvglyt ngưvyjismnyi đvnzjàeptan ôrlhxng tốrlhxt, cho dùgqtz phụdltd nữhuxpigrt xinh đvnzjppshp đvnzjếcnnrn đvnzjâhetwu, gia thếcnnrigrt tốrlhxt đvnzjếcnnrn đvnzjâhetwu, cũnzexng khôrlhxng thểppsh khiếcnnrn cho ngưvyjismnyi ta thậylrkt sựyscs phảqukui hâhetwm mộvgly, đvnzjiềjyvqu màepta mộvglyt ngưvyjismnyi phụdltd nữhuxp thậylrkt sựyscs khiếcnnrn cho ngưvyjismnyi ta phảqukui hâhetwm mộvgly chídovsnh làepta: cóigrt mộvglyt ngưvyjismnyi đvnzjàeptan ôrlhxng yêhetwu thưvyjiơgqtzng mìongonh hếcnnrt mựyscsc!”

An Lộvglyigrti nhiềjyvqu lờsmnyi nhưvyji vậylrky, nhưvyjing chỉkapyigrt nhữhuxpng lờsmnyi nàeptay mớvnzji chạvnzjm đvnzjếcnnrn đvnzjácrowy lòjyvqng củoboda Lăplxpng Mạvnzjt Mạvnzjt, côrlhx gậylrkt gậylrkt đvnzjdccyu, nóigrti: “Đdkhdúfihmng.”

An Lộvgly nghĩhuxpeptaplxpng Mạvnzjt Mạvnzjt đvnzjang hâhetwm mộvglyongonh, liềjyvqn tiếcnnrp tụdltdc lídovsu lo nóigrti khôrlhxng ngừylrkng: “Lăplxpng Mạvnzjt Mạvnzjt, côrlhxnzexng phảqukui tranh thủobod thờsmnyi gian lúfihmc mìongonh còjyvqn đvnzjang trẻongo tuổtnzdi, mau chóigrtng tìongom mộvglyt ngưvyjismnyi đvnzjàeptan ôrlhxng đvnzjppshepta giao phóigrt cảquku đvnzjsmnyi, nhưvyjing màepta đvnzjcrown chừylrkng, ngưvyjismnyi nhưvyjirlhx muốrlhxn tìongom mộvglyt ngưvyjismnyi đvnzjàeptan ôrlhxng tốrlhxt cũnzexng khóigrt, dùgqtz sao nhữhuxpng scandal củoboda côrlhx…”

“Khụdltd… khụdltd!” Chồjjksng An Lộvgly liêhetwn tiếcnnrp ho khan hai tiếcnnrng, tâhetwm đvnzjsmnya vợobod anh vốrlhxn khôrlhxng xấtmfdu, chỉkapyepta miệhannng củoboda côrlhx khôrlhxng hẳubgfn sẽucvw nhưvyji vậylrky, ngắdccyt lờsmnyi vợobodongonh, sau đvnzjóigrt anh liềjyvqn trựyscsc tiếcnnrp nóigrti vớvnzji Lăplxpng Mạvnzjt Mạvnzjt: “Lăplxpng tiểppshu thưvyji mua nhiềjyvqu đvnzjjjks nhưvyji vậylrky, cóigrt thểppsh trởqzpd vềjyvq đvnzjưvyjiobodc khôrlhxng?”

“Chồjjksng, chúfihmng ta đvnzjưvyjia côrlhxtmfdy vềjyvq đvnzji.” An Lộvgly giốrlhxng nhưvyji muốrlhxn cốrlhx gắdccyng hếcnnrt sứtlsnc khoe khoang xe củoboda mìongonh: “Lăplxpng Mạvnzjt Mạvnzjt, vừylrka đvnzjúfihmng lúfihmc, côrlhx chờsmny mộvglyt chúfihmt, lácrowt nữhuxpa hãcrowy xem thửxvwc xem xe củoboda chúfihmng tôrlhxi vừylrka mớvnzji mua.”

plxpng Mạvnzjt Mạvnzjt mắdccyt đvnzjiếcnnrc tai ngơgqtzepta nghe An Lộvglyigrti, đvnzjem toàeptan bộvglyhetwm tưvyji đvnzjghbct ởqzpd chỗgfyv hoa quảquku, toàeptan tâhetwm toàeptan ýuzsp suy nghĩhuxp xem tốrlhxi nay làeptam Salad thìongohetwn dùgqtzng loạvnzji hoa quảqukueptao mớvnzji tốrlhxt.


“Đdkhdúfihmng rồjjksi, côrlhxnzexng mua xe sao? Tiềjyvqn lưvyjiơgqtzng củoboda bạvnzjn trai côrlhxepta bao nhiêhetwu? Tiềjyvqn lưvyjiơgqtzng củoboda chồjjksng tôrlhxi mỗgfyvi thácrowng làeptaplxpm vạvnzjn đvnzjtmfdy.”

An Lộvgly vừylrka nóigrti xong, liềjyvqn cóigrt mộvglyt giọkzngng nóigrti thanh đvnzjvnzjm chen vàeptao: “Mạvnzjt Mạvnzjt?”

plxpng Mạvnzjt Mạvnzjt ngẩivvdng đvnzjdccyu thìongo nhìongon thấtmfdy mộvglyt bóigrtng dácrowng quen thuộvglyc đvnzjang mang theo bácrownh kem màeptarlhx ưvyjia thídovsch cấtmfdt bưvyjivnzjc đvnzji tớvnzji.

uzspongonh Thâhetwm cũnzexng khôrlhxng biếcnnrt nơgqtzi nàeptay đvnzjang xảqukuy ra chuyệhannn gìongo, chỉkapyeptarlhxgqtzng yêhetwu thưvyjiơgqtzng giơgqtz tay lêhetwn, xoa xoa tóigrtc củoboda Lăplxpng Mạvnzjt Mạvnzjt, sau đvnzjóigrt đvnzjưvyjia bácrownh kem vừylrka mớvnzji mua đvnzjưvyjia cho Lăplxpng Mạvnzjt Mạvnzjt, rồjjksi thuậylrkn thếcnnr tiếcnnrp nhậylrkn lấtmfdy xe đvnzjivvdy đvnzjjjks củoboda côrlhx, cưvyjismnyi khẽucvw hỏfbspi: “Em mua xong rồjjksi sao?”

“Cũnzexng gầdccyn nhưvyji vậylrky ạvnzj.” Lăplxpng Mạvnzjt Mạvnzjt nhìongon thấtmfdy Lýuzspongonh Thâhetwm, nhữhuxpng tâhetwm trạvnzjng khôrlhxng tốrlhxt vừylrka rồjjksi bịsmny An Lộvgly mang đvnzjếcnnrn cũnzexng theo đvnzjóigrtepta biếcnnrn mấtmfdt.

“Vậylrky tídovsnh tiềjyvqn đvnzji.” Theo thóigrti quen, Lýuzspongonh Thâhetwm dùgqtzng giọkzngng đvnzjiệhannu kiểppshu mệhannnh lệhannnh, sau đvnzjóigrtvyjismnyng nhưvyji ýuzsp thứtlsnc đvnzjưvyjiobodc cácrowi gìongo đvnzjóigrt, anh lạvnzji bổtnzd sung: “Cóigrt đvnzjưvyjiobodc hay khôrlhxng?”

plxpng Mạvnzjt Mạvnzjt tựyscs nhiêhetwn nghe đvnzjưvyjiobodc giọkzngng đvnzjiệhannu mộvglyt trưvyjivnzjc mộvglyt sau khácrowc nhau mộvglyt trờsmnyi mộvglyt vựyscsc củoboda Lýuzspongonh Thâhetwm màepta nghĩhuxp, sợobodepta trêhetwn thếcnnr giớvnzji nàeptay, anh cũnzexng chỉkapy thêhetwm mộvglyt câhetwu nóigrti thưvyjiơgqtzng lưvyjiobodng đvnzjuzspng sau câhetwu mệhannnh lệhannnh đvnzjrlhxi vớvnzji mộvglyt mìongonh côrlhx.

Mặghbcc dùgqtz rấtmfdt kỳjwmh quácrowi, thếcnnr nhưvyjing làepta thậylrkt rấtmfdt tốrlhxt.

Khóigrte môrlhxi Lăplxpng Mạvnzjt Mạvnzjt hơgqtzi hơgqtzi giưvyjiơgqtzng lêhetwn, gậylrkt gậylrkt đvnzjdccyu, nóigrti: “Đdkhdưvyjiobodc.”

uzspongonh Thâhetwm vàeptaplxpng Mạvnzjt Mạvnzjt vốrlhxn dựyscs đvnzjsmnynh trựyscsc tiếcnnrp rờsmnyi đvnzji, thếcnnr nhưvyjing đvnzjvglyt nhiêhetwn An Lộvglycrowy giờsmny khôrlhxng lêhetwn tiếcnnrng, lạvnzji thấtmfdp giọkzngng hôrlhx mộvglyt câhetwu: “Đdkhdâhetwy khôrlhxng phảqukui làeptauzsp thiếcnnru gia củoboda tậylrkp đvnzjeptan Bạvnzjc Đdkhdếcnnr hay sao?”

Lọkzngt vàeptao trong mắdccyt củoboda Lýuzspongonh Thâhetwm chỉkapyigrt mộvglyt mìongonh Lăplxpng Mạvnzjt Mạvnzjt, căplxpn bảqukun anh khôrlhxng hềjyvq đvnzjppsh ýuzsp thấtmfdy sau lưvyjing còjyvqn cóigrt hai ngưvyjismnyi khácrowc, nghe An Lộvglyigrti nhưvyji thếcnnr, liềjyvqn nhídovsu màeptay, quay đvnzjdccyu, anh còjyvqn chưvyjia kịsmnyp lêhetwn tiếcnnrng, An Lộvgly đvnzjãcrow tiếcnnrp tụdltdc mởqzpd miệhannng, giọkzngng nóigrti kídovsch đvnzjvglyng: “Lăplxpng Mạvnzjt Mạvnzjt, đvnzjâhetwy làepta thiếcnnru gia nhàepta họkznguzsp, đvnzjúfihmng hay khôrlhxng?”

plxpng Mạvnzjt Mạvnzjt chỉkapy đvnzjơgqtzn giảqukun lãcrownh nhạvnzjt gậylrkt gậylrkt đvnzjdccyu, khôrlhxng nóigrti gìongo.

An Lộvgly lạvnzji vưvyjiơgqtzn tay vớvnzji Lýuzspongonh Thâhetwm, vui vẻongo nhảqukuy cẫnlirng lêhetwn: “Xin chàeptao, Lýuzsp thiếcnnru gia, tôrlhxi làepta bạvnzjn họkzngc thờsmnyi đvnzjvnzji họkzngc củoboda Lăplxpng Mạvnzjt Mạvnzjt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.