Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 738 : Nhật ký cầu hôn của đại thần (8)

    trước sau   
Chồvatong An Lộmvjw thấqjxyy sắhztmc mặitsxt củgbxya Lănyeeng Mạrcstt Mạrcstt khôamlgng tốcawnt, muốcawnn lôamlgi kénotdo vợmfmyywohnh ra chỗsffh kháhrpvc đnyeezyosamlgqjxyy đnyeeobheng hỏpseti chuyệxabbn lung tung nữbqrba, thếwems nhưdgrpng khôamlgng ngờsffh, An Lộmvjw thấqjxyy chồvatong kénotdo mìywohnh, liềvlzzn thuậwxjkn thếwemsnotdp lêvlzzn bờsffh vai củgbxya chồvatong mìywohnh, ngọnlzst ngàulnuo nólvwxi: “Nhưdgrpng, tôamlgi cũgqbrng khôamlgng họnlzsc hếwemst khólvwxa, côamlg kiếwemsm bao nhiêvlzzu cũgqbrng nhiềvlzzu hơohbnn tôamlgi, tôamlgi đnyeevlzzu dựovyca vàulnuo chồvatong tôamlgi nuôamlgi. Nhưdgrpng màulnulvwxi đnyeei cũgqbrng phảfpfai nólvwxi lạrcsti, đnyeeiềvlzzu quan trọnlzsng nhấqjxyt cảfpfa đnyeesffhi củgbxya mộmvjwt ngưdgrpsffhi phụhwjz nữbqrb đnyeeólvwx chíjsuwnh làulnu phảfpfai gảfpfa đnyeeưdgrpmfmyc cho mộmvjwt ngưdgrpsffhi đnyeeàulnun ôamlgng tốcawnt, cho dùnlzs phụhwjz nữbqrblvwx xinh đnyeewxjkp đnyeeếwemsn đnyeeâcawnu, gia thếwemslvwx tốcawnt đnyeeếwemsn đnyeeâcawnu, cũgqbrng khôamlgng thểzyos khiếwemsn cho ngưdgrpsffhi ta thậwxjkt sựovyc phảfpfai hâcawnm mộmvjw, đnyeeiềvlzzu màulnu mộmvjwt ngưdgrpsffhi phụhwjz nữbqrb thậwxjkt sựovyc khiếwemsn cho ngưdgrpsffhi ta phảfpfai hâcawnm mộmvjw chíjsuwnh làulnu: cólvwx mộmvjwt ngưdgrpsffhi đnyeeàulnun ôamlgng yêvlzzu thưdgrpơohbnng mìywohnh hếwemst mựovycc!”

An Lộmvjwlvwxi nhiềvlzzu lờsffhi nhưdgrp vậwxjky, nhưdgrpng chỉitsxlvwx nhữbqrbng lờsffhi nàulnuy mớmodri chạrcstm đnyeeếwemsn đnyeeáhrpvy lòninhng củgbxya Lănyeeng Mạrcstt Mạrcstt, côamlg gậwxjkt gậwxjkt đnyeetrgdu, nólvwxi: “Đamlgútyumng.”

An Lộmvjw nghĩpsvqulnunyeeng Mạrcstt Mạrcstt đnyeeang hâcawnm mộmvjwywohnh, liềvlzzn tiếwemsp tụhwjzc líjsuwu lo nólvwxi khôamlgng ngừobheng: “Lănyeeng Mạrcstt Mạrcstt, côamlggqbrng phảfpfai tranh thủgbxy thờsffhi gian lútyumc mìywohnh còninhn đnyeeang trẻqcwi tuổfocbi, mau chólvwxng tìywohm mộmvjwt ngưdgrpsffhi đnyeeàulnun ôamlgng đnyeezyosulnu giao phólvwx cảfpfa đnyeesffhi, nhưdgrpng màulnu đnyeehrpvn chừobheng, ngưdgrpsffhi nhưdgrpamlg muốcawnn tìywohm mộmvjwt ngưdgrpsffhi đnyeeàulnun ôamlgng tốcawnt cũgqbrng khólvwx, dùnlzs sao nhữbqrbng scandal củgbxya côamlg…”

“Khụhwjz… khụhwjz!” Chồvatong An Lộmvjw liêvlzzn tiếwemsp ho khan hai tiếwemsng, tâcawnm đnyeeysica vợmfmy anh vốcawnn khôamlgng xấqjxyu, chỉitsxulnu miệxabbng củgbxya côamlg khôamlgng hẳninhn sẽzxwa nhưdgrp vậwxjky, ngắhztmt lờsffhi vợmfmyywohnh, sau đnyeeólvwx anh liềvlzzn trựovycc tiếwemsp nólvwxi vớmodri Lănyeeng Mạrcstt Mạrcstt: “Lănyeeng tiểzyosu thưdgrp mua nhiềvlzzu đnyeevato nhưdgrp vậwxjky, cólvwx thểzyos trởyuaw vềvlzz đnyeeưdgrpmfmyc khôamlgng?”

“Chồvatong, chútyumng ta đnyeeưdgrpa côamlgqjxyy vềvlzz đnyeei.” An Lộmvjw giốcawnng nhưdgrp muốcawnn cốcawn gắhztmng hếwemst sứnebpc khoe khoang xe củgbxya mìywohnh: “Lănyeeng Mạrcstt Mạrcstt, vừobhea đnyeeútyumng lútyumc, côamlg chờsffh mộmvjwt chútyumt, láhrpvt nữbqrba hãjtcay xem thửluoi xem xe củgbxya chútyumng tôamlgi vừobhea mớmodri mua.”

nyeeng Mạrcstt Mạrcstt mắhztmt đnyeeiếwemsc tai ngơohbnulnu nghe An Lộmvjwlvwxi, đnyeeem toàulnun bộmvjwcawnm tưdgrp đnyeeitsxt ởyuaw chỗsffh hoa quảfpfa, toàulnun tâcawnm toàulnun ýtyum suy nghĩpsvq xem tốcawni nay làulnum Salad thìywohvlzzn dùnlzsng loạrcsti hoa quảfpfaulnuo mớmodri tốcawnt.


“Đamlgútyumng rồvatoi, côamlggqbrng mua xe sao? Tiềvlzzn lưdgrpơohbnng củgbxya bạrcstn trai côamlgulnu bao nhiêvlzzu? Tiềvlzzn lưdgrpơohbnng củgbxya chồvatong tôamlgi mỗsffhi tháhrpvng làulnunyeem vạrcstn đnyeeqjxyy.”

An Lộmvjw vừobhea nólvwxi xong, liềvlzzn cólvwx mộmvjwt giọnlzsng nólvwxi thanh đnyeercstm chen vàulnuo: “Mạrcstt Mạrcstt?”

nyeeng Mạrcstt Mạrcstt ngẩvlzzng đnyeetrgdu thìywoh nhìywohn thấqjxyy mộmvjwt bólvwxng dáhrpvng quen thuộmvjwc đnyeeang mang theo báhrpvnh kem màulnuamlg ưdgrpa thíjsuwch cấqjxyt bưdgrpmodrc đnyeei tớmodri.

tyumywohnh Thâcawnm cũgqbrng khôamlgng biếwemst nơohbni nàulnuy đnyeeang xảfpfay ra chuyệxabbn gìywoh, chỉitsxulnuamlgnlzsng yêvlzzu thưdgrpơohbnng giơohbn tay lêvlzzn, xoa xoa tólvwxc củgbxya Lănyeeng Mạrcstt Mạrcstt, sau đnyeeólvwx đnyeeưdgrpa báhrpvnh kem vừobhea mớmodri mua đnyeeưdgrpa cho Lănyeeng Mạrcstt Mạrcstt, rồvatoi thuậwxjkn thếwems tiếwemsp nhậwxjkn lấqjxyy xe đnyeevlzzy đnyeevato củgbxya côamlg, cưdgrpsffhi khẽzxwa hỏpseti: “Em mua xong rồvatoi sao?”

“Cũgqbrng gầtrgdn nhưdgrp vậwxjky ạrcst.” Lănyeeng Mạrcstt Mạrcstt nhìywohn thấqjxyy Lýtyumywohnh Thâcawnm, nhữbqrbng tâcawnm trạrcstng khôamlgng tốcawnt vừobhea rồvatoi bịysic An Lộmvjw mang đnyeeếwemsn cũgqbrng theo đnyeeólvwxulnu biếwemsn mấqjxyt.

“Vậwxjky tíjsuwnh tiềvlzzn đnyeei.” Theo thólvwxi quen, Lýtyumywohnh Thâcawnm dùnlzsng giọnlzsng đnyeeiệxabbu kiểzyosu mệxabbnh lệxabbnh, sau đnyeeólvwxdgrpsffhng nhưdgrp ýtyum thứnebpc đnyeeưdgrpmfmyc cáhrpvi gìywoh đnyeeólvwx, anh lạrcsti bổfocb sung: “Cólvwx đnyeeưdgrpmfmyc hay khôamlgng?”

nyeeng Mạrcstt Mạrcstt tựovyc nhiêvlzzn nghe đnyeeưdgrpmfmyc giọnlzsng đnyeeiệxabbu mộmvjwt trưdgrpmodrc mộmvjwt sau kháhrpvc nhau mộmvjwt trờsffhi mộmvjwt vựovycc củgbxya Lýtyumywohnh Thâcawnm màulnu nghĩpsvq, sợmfmyulnu trêvlzzn thếwems giớmodri nàulnuy, anh cũgqbrng chỉitsx thêvlzzm mộmvjwt câcawnu nólvwxi thưdgrpơohbnng lưdgrpmfmyng đnyeecqgfng sau câcawnu mệxabbnh lệxabbnh đnyeecawni vớmodri mộmvjwt mìywohnh côamlg.

Mặitsxc dùnlzs rấqjxyt kỳvlzz quáhrpvi, thếwems nhưdgrpng làulnu thậwxjkt rấqjxyt tốcawnt.

Khólvwxe môamlgi Lănyeeng Mạrcstt Mạrcstt hơohbni hơohbni giưdgrpơohbnng lêvlzzn, gậwxjkt gậwxjkt đnyeetrgdu, nólvwxi: “Đamlgưdgrpmfmyc.”

tyumywohnh Thâcawnm vàulnunyeeng Mạrcstt Mạrcstt vốcawnn dựovyc đnyeeysicnh trựovycc tiếwemsp rờsffhi đnyeei, thếwems nhưdgrpng đnyeemvjwt nhiêvlzzn An Lộmvjwjtcay giờsffh khôamlgng lêvlzzn tiếwemsng, lạrcsti thấqjxyp giọnlzsng hôamlg mộmvjwt câcawnu: “Đamlgâcawny khôamlgng phảfpfai làulnutyum thiếwemsu gia củgbxya tậwxjkp đnyeeulnun Bạrcstc Đamlgếwems hay sao?”

Lọnlzst vàulnuo trong mắhztmt củgbxya Lýtyumywohnh Thâcawnm chỉitsxlvwx mộmvjwt mìywohnh Lănyeeng Mạrcstt Mạrcstt, cănyeen bảfpfan anh khôamlgng hềvlzz đnyeezyos ýtyum thấqjxyy sau lưdgrpng còninhn cólvwx hai ngưdgrpsffhi kháhrpvc, nghe An Lộmvjwlvwxi nhưdgrp thếwems, liềvlzzn nhíjsuwu màulnuy, quay đnyeetrgdu, anh còninhn chưdgrpa kịysicp lêvlzzn tiếwemsng, An Lộmvjw đnyeeãjtca tiếwemsp tụhwjzc mởyuaw miệxabbng, giọnlzsng nólvwxi kíjsuwch đnyeemvjwng: “Lănyeeng Mạrcstt Mạrcstt, đnyeeâcawny làulnu thiếwemsu gia nhàulnu họnlzstyum, đnyeeútyumng hay khôamlgng?”

nyeeng Mạrcstt Mạrcstt chỉitsx đnyeeơohbnn giảfpfan lãjtcanh nhạrcstt gậwxjkt gậwxjkt đnyeetrgdu, khôamlgng nólvwxi gìywoh.

An Lộmvjw lạrcsti vưdgrpơohbnn tay vớmodri Lýtyumywohnh Thâcawnm, vui vẻqcwi nhảfpfay cẫrrsong lêvlzzn: “Xin chàulnuo, Lýtyum thiếwemsu gia, tôamlgi làulnu bạrcstn họnlzsc thờsffhi đnyeercsti họnlzsc củgbxya Lănyeeng Mạrcstt Mạrcstt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.