Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 738 : Nhật ký cầu hôn của đại thần (8)

    trước sau   
Chồzvabng An Lộirui thấsqxzy sắqyrqc mặlllht củbxhta Lăfdktng Mạluypt Mạluypt khôiogung tốrmqdt, muốrmqdn lôiogui kémynto vợidacmuernh ra chỗwdsd kháfbdgc đozwfuokgiogusqxzy đozwfqjmvng hỏletoi chuyệbarsn lung tung nữfguva, thếfuhy nhưzvabng khôiogung ngờrhcx, An Lộirui thấsqxzy chồzvabng kémynto mìmuernh, liềmscun thuậjrstn thếfuhymyntp lêvnzfn bờrhcx vai củbxhta chồzvabng mìmuernh, ngọgzdgt ngàdmpxo nóubvui: “Nhưzvabng, tôiogui cũctmeng khôiogung họgzdgc hếfuhyt khóubvua, côiogu kiếfuhym bao nhiêvnzfu cũctmeng nhiềmscuu hơkhhzn tôiogui, tôiogui đozwfmscuu dựbyjea vàdmpxo chồzvabng tôiogui nuôiogui. Nhưzvabng màdmpxubvui đozwfi cũctmeng phảpbwii nóubvui lạluypi, đozwfiềmscuu quan trọgzdgng nhấsqxzt cảpbwi đozwfrhcxi củbxhta mộiruit ngưzvabrhcxi phụbars nữfguv đozwfóubvu chíoqbgnh làdmpx phảpbwii gảpbwi đozwfưzvabidacc cho mộiruit ngưzvabrhcxi đozwfàdmpxn ôiogung tốrmqdt, cho dùbsvu phụbars nữfguvubvu xinh đozwfoyivp đozwfếfuhyn đozwfâbarsu, gia thếfuhyubvu tốrmqdt đozwfếfuhyn đozwfâbarsu, cũctmeng khôiogung thểuokg khiếfuhyn cho ngưzvabrhcxi ta thậjrstt sựbyje phảpbwii hâbarsm mộirui, đozwfiềmscuu màdmpx mộiruit ngưzvabrhcxi phụbars nữfguv thậjrstt sựbyje khiếfuhyn cho ngưzvabrhcxi ta phảpbwii hâbarsm mộirui chíoqbgnh làdmpx: cóubvu mộiruit ngưzvabrhcxi đozwfàdmpxn ôiogung yêvnzfu thưzvabơkhhzng mìmuernh hếfuhyt mựbyjec!”

An Lộiruiubvui nhiềmscuu lờrhcxi nhưzvab vậjrsty, nhưzvabng chỉbxhtubvu nhữfguvng lờrhcxi nàdmpxy mớopqli chạluypm đozwfếfuhyn đozwfáfbdgy lòozwfng củbxhta Lăfdktng Mạluypt Mạluypt, côiogu gậjrstt gậjrstt đozwfuziou, nóubvui: “Đvqzlúkhhzng.”

An Lộirui nghĩxngtdmpxfdktng Mạluypt Mạluypt đozwfang hâbarsm mộiruimuernh, liềmscun tiếfuhyp tụbarsc líoqbgu lo nóubvui khôiogung ngừqjmvng: “Lăfdktng Mạluypt Mạluypt, côioguctmeng phảpbwii tranh thủbxht thờrhcxi gian lúkhhzc mìmuernh còozwfn đozwfang trẻspip tuổwnisi, mau chóubvung tìmuerm mộiruit ngưzvabrhcxi đozwfàdmpxn ôiogung đozwfuokgdmpx giao phóubvu cảpbwi đozwfrhcxi, nhưzvabng màdmpx đozwffbdgn chừqjmvng, ngưzvabrhcxi nhưzvabiogu muốrmqdn tìmuerm mộiruit ngưzvabrhcxi đozwfàdmpxn ôiogung tốrmqdt cũctmeng khóubvu, dùbsvu sao nhữfguvng scandal củbxhta côiogu…”

“Khụbars… khụbars!” Chồzvabng An Lộirui liêvnzfn tiếfuhyp ho khan hai tiếfuhyng, tâbarsm đozwfyruza vợidac anh vốrmqdn khôiogung xấsqxzu, chỉbxhtdmpx miệbarsng củbxhta côiogu khôiogung hẳuzion sẽfdkt nhưzvab vậjrsty, ngắqyrqt lờrhcxi vợidacmuernh, sau đozwfóubvu anh liềmscun trựbyjec tiếfuhyp nóubvui vớopqli Lăfdktng Mạluypt Mạluypt: “Lăfdktng tiểuokgu thưzvab mua nhiềmscuu đozwfzvab nhưzvab vậjrsty, cóubvu thểuokg trởbkfg vềmscu đozwfưzvabidacc khôiogung?”

“Chồzvabng, chúkhhzng ta đozwfưzvaba côiogusqxzy vềmscu đozwfi.” An Lộirui giốrmqdng nhưzvab muốrmqdn cốrmqd gắqyrqng hếfuhyt sứvqzlc khoe khoang xe củbxhta mìmuernh: “Lăfdktng Mạluypt Mạluypt, vừqjmva đozwfúkhhzng lúkhhzc, côiogu chờrhcx mộiruit chúkhhzt, láfbdgt nữfguva hãvqzly xem thửdwpr xem xe củbxhta chúkhhzng tôiogui vừqjmva mớopqli mua.”

fdktng Mạluypt Mạluypt mắqyrqt đozwfiếfuhyc tai ngơkhhzdmpx nghe An Lộiruiubvui, đozwfem toàdmpxn bộiruibarsm tưzvab đozwflllht ởbkfg chỗwdsd hoa quảpbwi, toàdmpxn tâbarsm toàdmpxn ýbsvu suy nghĩxngt xem tốrmqdi nay làdmpxm Salad thìmuervnzfn dùbsvung loạluypi hoa quảpbwidmpxo mớopqli tốrmqdt.


“Đvqzlúkhhzng rồzvabi, côioguctmeng mua xe sao? Tiềmscun lưzvabơkhhzng củbxhta bạluypn trai côiogudmpx bao nhiêvnzfu? Tiềmscun lưzvabơkhhzng củbxhta chồzvabng tôiogui mỗwdsdi tháfbdgng làdmpxfdktm vạluypn đozwfsqxzy.”

An Lộirui vừqjmva nóubvui xong, liềmscun cóubvu mộiruit giọgzdgng nóubvui thanh đozwfluypm chen vàdmpxo: “Mạluypt Mạluypt?”

fdktng Mạluypt Mạluypt ngẩwdsdng đozwfuziou thìmuer nhìmuern thấsqxzy mộiruit bóubvung dáfbdgng quen thuộiruic đozwfang mang theo báfbdgnh kem màdmpxiogu ưzvaba thíoqbgch cấsqxzt bưzvabopqlc đozwfi tớopqli.

bsvumuernh Thâbarsm cũctmeng khôiogung biếfuhyt nơkhhzi nàdmpxy đozwfang xảpbwiy ra chuyệbarsn gìmuer, chỉbxhtdmpxiogubsvung yêvnzfu thưzvabơkhhzng giơkhhz tay lêvnzfn, xoa xoa tóubvuc củbxhta Lăfdktng Mạluypt Mạluypt, sau đozwfóubvu đozwfưzvaba báfbdgnh kem vừqjmva mớopqli mua đozwfưzvaba cho Lăfdktng Mạluypt Mạluypt, rồzvabi thuậjrstn thếfuhy tiếfuhyp nhậjrstn lấsqxzy xe đozwfwdsdy đozwfzvab củbxhta côiogu, cưzvabrhcxi khẽfdkt hỏletoi: “Em mua xong rồzvabi sao?”

“Cũctmeng gầuzion nhưzvab vậjrsty ạluyp.” Lăfdktng Mạluypt Mạluypt nhìmuern thấsqxzy Lýbsvumuernh Thâbarsm, nhữfguvng tâbarsm trạluypng khôiogung tốrmqdt vừqjmva rồzvabi bịyruz An Lộirui mang đozwfếfuhyn cũctmeng theo đozwfóubvudmpx biếfuhyn mấsqxzt.

“Vậjrsty tíoqbgnh tiềmscun đozwfi.” Theo thóubvui quen, Lýbsvumuernh Thâbarsm dùbsvung giọgzdgng đozwfiệbarsu kiểuokgu mệbarsnh lệbarsnh, sau đozwfóubvuzvabrhcxng nhưzvab ýbsvu thứvqzlc đozwfưzvabidacc cáfbdgi gìmuer đozwfóubvu, anh lạluypi bổwnis sung: “Cóubvu đozwfưzvabidacc hay khôiogung?”

fdktng Mạluypt Mạluypt tựbyje nhiêvnzfn nghe đozwfưzvabidacc giọgzdgng đozwfiệbarsu mộiruit trưzvabopqlc mộiruit sau kháfbdgc nhau mộiruit trờrhcxi mộiruit vựbyjec củbxhta Lýbsvumuernh Thâbarsm màdmpx nghĩxngt, sợidacdmpx trêvnzfn thếfuhy giớopqli nàdmpxy, anh cũctmeng chỉbxht thêvnzfm mộiruit câbarsu nóubvui thưzvabơkhhzng lưzvabidacng đozwffmhvng sau câbarsu mệbarsnh lệbarsnh đozwfrmqdi vớopqli mộiruit mìmuernh côiogu.

Mặlllhc dùbsvu rấsqxzt kỳlrat quáfbdgi, thếfuhy nhưzvabng làdmpx thậjrstt rấsqxzt tốrmqdt.

Khóubvue môiogui Lăfdktng Mạluypt Mạluypt hơkhhzi hơkhhzi giưzvabơkhhzng lêvnzfn, gậjrstt gậjrstt đozwfuziou, nóubvui: “Đvqzlưzvabidacc.”

bsvumuernh Thâbarsm vàdmpxfdktng Mạluypt Mạluypt vốrmqdn dựbyje đozwfyruznh trựbyjec tiếfuhyp rờrhcxi đozwfi, thếfuhy nhưzvabng đozwfiruit nhiêvnzfn An Lộiruivqzly giờrhcx khôiogung lêvnzfn tiếfuhyng, lạluypi thấsqxzp giọgzdgng hôiogu mộiruit câbarsu: “Đvqzlâbarsy khôiogung phảpbwii làdmpxbsvu thiếfuhyu gia củbxhta tậjrstp đozwfdmpxn Bạluypc Đvqzlếfuhy hay sao?”

Lọgzdgt vàdmpxo trong mắqyrqt củbxhta Lýbsvumuernh Thâbarsm chỉbxhtubvu mộiruit mìmuernh Lăfdktng Mạluypt Mạluypt, căfdktn bảpbwin anh khôiogung hềmscu đozwfuokg ýbsvu thấsqxzy sau lưzvabng còozwfn cóubvu hai ngưzvabrhcxi kháfbdgc, nghe An Lộiruiubvui nhưzvab thếfuhy, liềmscun nhíoqbgu màdmpxy, quay đozwfuziou, anh còozwfn chưzvaba kịyruzp lêvnzfn tiếfuhyng, An Lộirui đozwfãvqzl tiếfuhyp tụbarsc mởbkfg miệbarsng, giọgzdgng nóubvui kíoqbgch đozwfiruing: “Lăfdktng Mạluypt Mạluypt, đozwfâbarsy làdmpx thiếfuhyu gia nhàdmpx họgzdgbsvu, đozwfúkhhzng hay khôiogung?”

fdktng Mạluypt Mạluypt chỉbxht đozwfơkhhzn giảpbwin lãvqzlnh nhạluypt gậjrstt gậjrstt đozwfuziou, khôiogung nóubvui gìmuer.

An Lộirui lạluypi vưzvabơkhhzn tay vớopqli Lýbsvumuernh Thâbarsm, vui vẻspip nhảpbwiy cẫlxtyng lêvnzfn: “Xin chàdmpxo, Lýbsvu thiếfuhyu gia, tôiogui làdmpx bạluypn họgzdgc thờrhcxi đozwfluypi họgzdgc củbxhta Lăfdktng Mạluypt Mạluypt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.