Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 728 : Đại thần chính là Enson (8)

    trước sau   
Cho nêxnayn, bởvacsi vìrtvacqmfrtvanh yêxnayu, lúoplyc làwntvm chuyệcxodn đskhyócqmf, trong đskhyágfuoy lòimklng củepmxa Lăpvscng Mạhyptt Mạhyptt tràwntvn ngậnuoip mộyrart cảqginm giágfuoc ngọsujet ngàwntvo.

rtvanh yêxnayu, giàwntvy vòimkl mộyrart ngưkidomfyii nhưkido vậnuoiy đskhyyrary.

wntvo giờmfyi phúoplyt nàwntvy Lăpvscng Mạhyptt Mạhyptt hồhdzzi tưkidovacsng lạhypti mộyrart lầhynan nữnxeea, côgdqt cảqginm thấyrary đskhyi qua tấyrart cảqgin mọsujei chuyệcxodn, lạhypti mơlvci hồhdzz hoảqginng hốiyept giốiyepng nhưkidowntv mộyrart giấyrarc mộyrarng.

gdqtkidoơlvcin tay, ôgdqtm thậnuoit chặiyept lấyrary Lýyejdrtvanh Thâvacsm, chỉfyrycqmf nhưkido vậnuoiy, côgdqt mớhlcai cócqmf thểztyp cảqginm nhậnuoin đskhyưkidopvscc châvacsn thậnuoit đskhyágfuoy lòimklng mìrtvanh mộyrart chúoplyt.

Thậnuoit vấyrart vảqgin kếdwktt thúoplyc màwntvn âvacsn ágfuoi lầhynan nàwntvy, Lăpvscng Mạhyptt Mạhyptt mềgyuxm nhũlvcin vùfyuni ởvacs trong ngựbwbkc Lýyejdrtvanh Thâvacsm, khôgdqtng còimkln hơlvcii sứepmxc màwntv thởvacs gấyrarp.

wntvn tay củepmxa Lýyejdrtvanh Thâvacsm vẫrbxxn khôgdqtng ngừyrarng dao đskhyyrarng ởvacs phítzpwa sau lưkidong côgdqt, Lăpvscng Mạhyptt Mạhyptt nghe thấyrary tiếdwktng tim đskhynuoip mạhyptnh mẽuyjm củepmxa Lýyejdrtvanh Thâvacsm, cong cong mắqhnct cưkidomfyii, vưkidoơlvcin tay, ôgdqtm lấyrary eo ếdwktch củepmxa ngưkidomfyii đskhyàwntvn ôgdqtng thậnuoit chặiyept.


yejdrtvanh Thâvacsm thuậnuoin thếdwktoplyi đskhyhynau, hôgdqtn mộyrart cágfuoi vàwntvo mágfuoi tócqmfc dàwntvi củepmxa Lăpvscng Mạhyptt Mạhyptt, giong nócqmfi ôgdqtn hòimkla chậnuoim rãqgini dâvacsy dưkidoa triềgyuxn miêxnayn: “Mạhyptt Mạhyptt, làwntvm bạhyptn gágfuoi củepmxa anh đskhyưkidopvscc khôgdqtng?”

Nhấyrart thờmfyii, đskhyágfuoy mắqhnct củepmxa Lăpvscng Mạhyptt Mạhyptt ságfuong lêxnayn rựbwbkc rỡbajq, côgdqt hạhyptnh phúoplyc nàwntvo vềgyux phítzpwa anh, vùfyuni đskhyhynau vàwntvo trong ngựbwbkc anh, khôgdqtng tiếdwktng đskhyyrarng gậnuoit đskhyhynau mộyrart cágfuoi.

yejdrtvanh Thâvacsm cũlvcing ôgdqtm lấyrary thậnuoit chặiyept côgdqt, cúoplyi đskhyhynau, nằnynrm xuốiyepng, nócqmfi thậnuoit nhỏxnfqvacsxnayn tai củepmxa côgdqt: “Mạhyptt Mạhyptt, em thậnuoit đskhyfyryp!”

pvscng Mạhyptt Mạhyptt quen vớhlcai việcxodc Lýyejdrtvanh Thâvacsm đskhyiyepi xửmfyi vớhlcai mìrtvanh nghiêxnaym túoplyc vàwntv khắqhncc nghiệcxodt, hôgdqtm nay chuyểztypn biếdwktn lớhlcan nhưkido vậnuoiy, khiếdwktn cho côgdqt cảqgin ngưkidomfyii hơlvcii mấyrart tựbwbk nhiêxnayn, nhưkidong màwntv đskhyágfuoy lòimklng lạhypti rấyrart ngọsujet ngàwntvo, chui vềgyux phítzpwa ngựbwbkc anh, trong lúoplyc bấyrart chợpvsct, giốiyepng nhưkido nghĩmfyi tớhlcai đskhyiềgyuxu gìrtva đskhyócqmf, côgdqt hỏxnfqi: “ Tìrtvanh cảqginm củepmxa anh thay đskhyvsdvi từyrar bao giờmfyi vậnuoiy? (LMM luôgdqtn nghĩmfyi LTT đskhyãqginxnayu 1 côgdqtgfuoi khágfuoc)

yejdrtvanh Thâvacsm “Hảqgin?” mộyrart tiếdwktng, hơlvcii mấyrary phầhynan kinh ngạhyptc nócqmfi: “Cágfuoi gìrtva?”

“Chítzpwnh làwntv từyraroplyc nàwntvo thìrtvartvanh cảqginm củepmxa anh đskhyãqgin thay đskhyvsdvi ấyrary!” Lăpvscng Mạhyptt Mạhyptt lặiyepp lạhypti lờmfyii củepmxa mìrtvanh mộyrart lầhynan nữnxeea, côgdqt vẫrbxxn nhớhlcacqmf, Lýyejdrtvanh Thâvacsm từyrarng thầhynam mếdwktn côgdqtgfuoi rấyrart sâvacsu nặiyepng!

yejdrtvanh Thâvacsm đskhyhynau ócqmfc mơlvci hồhdzz nhìrtvan vềgyux phítzpwa Lăpvscng Mạhyptt Mạhyptt đskhyang mởvacs tròimkln hai mắqhnct, lắqhncc đskhyhynau mộyrart cágfuoi, nócqmfi: “Tìrtvanh cảqginm củepmxa anh chưkidoa từyrarng thay đskhyvsdvi lầhynan nàwntvo màwntv!”

pvscng Mạhyptt Mạhyptt bĩmfyiu môgdqti, nócqmfi: “Đpbzmhdzz lừyrara đskhyqgino! Em khôgdqtng muốiyepn làwntvm bạhyptn gágfuoi củepmxa anh!”

Sau đskhyócqmf “Hừyrar” mộyrart tiếdwktng, liềgyuxn xoay ngưkidomfyii, đskhyưkidoa lưkidong vềgyux phítzpwa Lýyejdrtvanh Thâvacsm.

yejdrtvanh Thâvacsm tiếdwktn lêxnayn phítzpwa trưkidohlcac, ôgdqtm lấyrary Lăpvscng Mạhyptt Mạhyptt từyrar phítzpwa sau, lạhypti gầhynan bêxnayn tai củepmxa côgdqt, khẽuyjm hỏxnfqi: “Vậnuoiy còimkln em thítzpwch anh từyraroplyc nàwntvo?”

lvcii thởvacscqmfng rựbwbkc củepmxa anh thổvsdvi vàwntvo bêxnayn tai củepmxa côgdqt, chọsujec cho thâvacsn thểztypgdqt khẽuyjm run lêxnayn, mặiyept củepmxa Lăpvscng Mạhyptt Mạhyptt khẽuyjm đskhyxnfqxnayn, chỉfyrywntvgdqt vẫrbxxn cắqhncn răpvscng, giảqgin bộyrar mộyrart dágfuong vẻdipi hung ágfuoc đskhyztyp che dấyraru sựbwbk xấyraru hổvsdv: “Chítzpwnh làwntv từyraroplyc em cùfyunng anh nhắqhncn tin nócqmfi chuyệcxodn phiếdwktm khôgdqtng lâvacsu!”

pvscng Mạhyptt Mạhyptt nghĩmfyi đskhyếdwktn việcxodc mìrtvanh thítzpwch anh từyrar sớhlcam nhưkido vậnuoiy, nhấyrart thờmfyii quệcxodt mồhdzzm, cựbwbkc kỳfyrycqmf cảqginm giágfuoc bịmysg nhụcbrnc màwntvcqmfi: “Em đskhyãqgin thítzpwch anh từyrar sớhlcam, khôgdqtng đskhyưkidopvscc, khôgdqtng đskhyưkidopvscc, em bịmysg thua thiệcxodt nhưkido vậnuoiy… em khôgdqtng muốiyepn làwntvm bạhyptn gágfuoi củepmxa anh.”

yejdrtvanh Thâvacsm cong khócqmfe môgdqti, hìrtvanh nhưkido rấyrart hàwntvi lòimklng vớhlcai lờmfyii nócqmfi củepmxa côgdqt, anh ôgdqtm côgdqt thậnuoit chặiyept, theo lờmfyii củepmxa côgdqt, nócqmfi: “Vậnuoiy em nócqmfi phảqgini làwntvm sao, em mớhlcai bằnynrng lòimklng làwntvm bạhyptn gágfuoi củepmxa anh?”

pvscng Mạhyptt Mạhyptt chu mỏxnfq mộyrart cágfuoi, nheo mắqhnct trầhynam tưkido mộyrart hồhdzzi, nhưkidong lạhypti cảqginm thấyrary căpvscn bảqginn mìrtvanh khôgdqtng nghĩmfyi ra đskhyưkidopvscc mộyrart biệcxodn phágfuop nàwntvo tốiyept đskhyfyryp cảqgin, dùfyun sao mìrtvanh cũlvcing đskhyãqgin từyrarng yêxnayu Lụcbrnc Niệcxodm Ca, thếdwkt nhưkidong lạhypti cũlvcing thay đskhyvsdvi, lờmfyii nócqmfi vừyrara rồhdzzi củepmxa mìrtvanh hìrtvanh nhưkidocqmf chúoplyt cốiyeprtvanh gâvacsy sựbwbk, nhấyrart thờmfyii liềgyuxn quay đskhyhynau, hơlvcii nâvacsng cằnynrm nhỏxnfq, hỏxnfqi: “Anh thậnuoit sựbwbk rấyrart muốiyepn em làwntvm bạhyptn gágfuoi củepmxa anh?”

yejdrtvanh Thâvacsm liềgyuxn vộyrari vàwntvng gậnuoit đskhyhynau, giốiyepng nhưkidowntv sợpvscgdqt khôgdqtng tin, liềgyuxn nặiyepng nềgyux gậnuoit đskhyhynau hẳmhwvn hai cágfuoi, nócqmfi: “Đpbzmúoplyng vậnuoiy, anh vẫrbxxn luôgdqtn muốiyepn em làwntvm bạhyptn gágfuoi củepmxa anh, nếdwktu nhưkido em khôgdqtng muốiyepn làwntvm bạhyptn gágfuoi củepmxa anh, muốiyepn trựbwbkc tiếdwktp kếdwktt hôgdqtn, làwntvm vợpvsc củepmxa anh, cũlvcing cócqmf thểztyp!”

pvscng Mạhyptt Mạhyptt bịmysg lờmfyii nócqmfi nhưkido vậnuoiy Lýyejdrtvanh Thâvacsm làwntvm cho “Phốiyepc” mộyrart tiếdwktng bậnuoit cưkidomfyii, nhẹfyry nhàwntvng giơlvci tay lêxnayn, đskhyágfuonh hờmfyi mộyrart cágfuoi vàwntvo bờmfyi vai củepmxa anh, nócqmfi: “Ai muốiyepn gảqgin cho anh!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.