Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 722 : Đại thần chính là Enson(2)

    trước sau   
“Màclnw anh, chưbovba bao giờpxvz ngừygneng nhớsfjp em.”

So vớsfjpi kếvpyct quảdhimdpzi dựwjjq đvpycuhbxn hoàclnwn toàclnwn ngưbovbdhimc lạqxsmi.

Anh dáuhbxm nóiuhfi, anh muốrqvnn côdpzi.

Cho dùbkbhdpzi nhưbovb vậzergy, anh vẫswhyn muốrqvnn.

Trong lògiyzng Lăpxvzng Mạqxsmt Mạqxsmt cóiuhf chúgbbyt đvpycau, chúgbbyt ngògiyzn ngọgbbyt cùbkbhng kíswhych đvpycfvktng khôdpzing nóiuhfi thàclnwnh lờpxvzi, cáuhbxnh môdpzii củialza côdpzi đvpycóiuhfng đvpycóiuhfng mởiwee mởiwee, run lẩodexy bẩodexy, hơrutxn nữxbzva buổialzi, vẫswhyn khôdpzing nóiuhfi đvpycưbovbdhimc mộfvktt lờpxvzi.

ygneqiyrnh Thâijfhm vưbovbơrutxn tay, véwnndn máuhbxi tóiuhfc dàclnwi củialza côdpzi, nhìqiyrn thậzergt sâijfhu vàclnwo dung mạqxsmo mỹuzuh lệsegr củialza côdpzi, nghĩuljx thầdpzim, anh muốrqvnn côdpzi, đvpycãobbd khôdpzing phảdhimi làclnw chuyệsegrn mộfvktt sớsfjpm mộfvktt chiềuljxu, màclnwclnw đvpycãobbdbovbpxvzi mộfvktt năpxvzm dàclnwi đvpycroevng đvpyczergng.


Mộfvktt năpxvzm rồzpvmi lạqxsmi mộfvktt năpxvzm, Lýygneqiyrnh Thâijfhm yêroevu Lăpxvzng Mạqxsmt Mạqxsmt.

Đcyruãobbd ăpxvzn sâijfhu béwnndn rễbflw trong máuhbxu, sao lạqxsmi cóiuhf thểmmpmqiyrdpziroevu ngưbovbpxvzi đvpycàclnwn ôdpzing kháuhbxc, từygneng cóiuhf ngưbovbpxvzi đvpycàclnwn ôdpzing kháuhbxc, màclnw lạqxsmi khôdpzing muốrqvnn đvpycâijfhy?

Đcyrudpziu ngóiuhfn tay Lýygneqiyrnh Thâijfhm thậzergt ấqkftm áuhbxp, từygne từygnebovbsfjpt qua máuhbxdpzi, giốrqvnng nhưbovb mang ngàclnwn vạqxsmn lưbovbu luyếvpycn, trong giọgbbyng nóiuhfi lộfvkt ra mộfvktt sựwjjq ôdpzin nhu nhưbovb ngọgbbyc: “Mạqxsmt Mạqxsmt, ngưbovbpxvzi đvpycóiuhfclnw Lụhuxmc Niệsegrm Ca sao? Em cògiyzn muốrqvnn hắcawfn sao?”

pxvzng Mạqxsmt Mạqxsmt néwnndn lệsegr lắcawfc đvpycdpziu mộfvktt cáuhbxi, “Khôdpzing phảdhimi Lụhuxmc Niệsegrm Ca, em đvpycãobbd sớsfjpm khôdpzing cògiyzn yêroevu hắcawfn, ngưbovbpxvzi đvpycóiuhfclnw bạqxsmn củialza anh”

ygneqiyrnh Thâijfhm nhẹtotn nhàclnwng nhíswhyu màclnwy, bạqxsmn củialza anh, làclnw ai?

pxvzng Mạqxsmt Mạqxsmt chăpxvzm chúgbby nhìqiyrn Lýygneqiyrnh Thâijfhm, rũhoiv mắcawft xuốrqvnng, tiếvpycp tụhuxmc lêroevn tiếvpycng: “Đcyruóiuhfclnw buổialzi tốrqvni, em đvpyci tìqiyrm anh ấqkfty, làclnwqiyr muốrqvnn đvpycáuhbxnh bạqxsmn Giảdhimn Thầdpzin Hi, nhưbovbng khôdpzing ngờpxvz lạqxsmi yêroevu anh ấqkfty.”

Đcyruáuhbxy mắcawft Lýygneqiyrnh Thâijfhm sáuhbxng rựwjjqc lêroevn, anh tỉqiyr mỉqiyr đvpycem lờpxvzi nóiuhfi củialza côdpzibovbsfjpt qua lầdpzin nữxbzva trong đvpycdpziu, ngóiuhfn tay bắcawft đvpycdpziu trởiweeroevn run rẩodexy.

Anh níswhyn thởiwee, giọgbbyng nóiuhfi cũhoivng cóiuhf chúgbbyt run rẩodexy: “Anh ta làclnw

ygneqiyrnh Thâijfhm cògiyzn chưbovba nóiuhfi ra têroevn ngưbovbpxvzi đvpycóiuhf, Lăpxvzng Mạqxsmt Mạqxsmt đvpycãobbdiuhfi ra: “Anh ấqkfty làclnw tổialzng giáuhbxm đvpycrqvnc côdpzing ty giảdhimi tríswhy ES, Enson, làclnw anh ấqkfty giớsfjpi thiệsegru em làclnwm họgbbyc trògiyz củialza anh.”

pxvzng Mạqxsmt Mạqxsmt cóiuhf chúgbbyt khóiuhf khăpxvzn đvpycmmpmiuhfi tiếvpycp, nhưbovbng côdpzi lạqxsmi khôdpzing muốrqvnn giấqkftu Lýygneqiyrnh Thâijfhm, côdpzi nghĩuljx đvpycmmpm cho anh biếvpyct hếvpyct lỗzosii lầdpzim củialza côdpzi, xem anh làclnw muốrqvnn côdpzi thậzergt hay làclnw giảdhim.

qiyr vậzergy, Lăpxvzng Mạqxsmt Mạqxsmt liềuljxn nhắcawfm mắcawft lạqxsmi, giọgbbyng đvpyciệsegru lộfvkt vẻrutx đvpycau thưbovbơrutxng: “Em tưbovbng cóiuhf mộfvktt hiệsegrp nghịzpvm vớsfjpi anh ấqkfty, cùbkbhng anh ấqkfty quan hệsegr mộfvktt trăpxvzm lầdpzin, đvpycialzi lấqkfty tưbovbuhbxch tiếvpycn vàclnwo ES. Nóiuhfi ra thậzergt buồzpvmn cưbovbpxvzi, rõukeuclnwng làclnw mộfvktt cuộfvktc giao dịzpvmch, hai bêroevn đvpycãobbd thỏxvnfa thuậzergn xong, em báuhbxn mìqiyrnh đvpycialzi lấqkfty thứbflwqiyrnh muốrqvnn, nhưbovbng cốrqvnqiyrnh em lạqxsmi đvpycfvktng tâijfhm, em yêroevu anh ấqkfty, thậzergt sựwjjq rấqkftt bi ai, mặhgbmc dùbkbh cho tớsfjpi bâijfhy giờpxvz, em vẫswhyn khôdpzing biếvpyct mặhgbmt mũhoivi anh ấqkfty. Ban đvpycdpziu anh ấqkfty gởiweei tin nhắcawfn hẹtotnn em gặhgbmp mặhgbmt, em cựwjjq tuyệsegrt, nếvpycu nhưbovb khôdpzing phảdhimi vìqiyr anh, cóiuhf lẽbkbh em vàclnw anh ấqkfty đvpycãobbdiweeroevn nhau rồzpvmi. Nóiuhfi thậzergt, em thậzergt sựwjjq thấqkfty áuhbxy náuhbxy vớsfjpi anh ấqkfty.”

pxvzng Mạqxsmt Mạqxsmt nỗzosi lựwjjqc đvpycmmpmqiyrnh mỉqiyrm cưbovbpxvzi, nhưbovbng nưbovbsfjpc mắcawft vẫswhyn khôdpzing khốrqvnng chếvpyc đvpycưbovbdhimc màclnwrutxi xuốrqvnng: “Cho nêroevn, thầdpziy, anh cóiuhf biếvpyct khôdpzing? Em khôdpzing tốrqvnt nhưbovb trong tưbovbiweeng tưbovbdhimng củialza anh, em cògiyzn báuhbxn thâijfhn, đvpycãobbd qua quy tắcawfc ngầdpzim mặhgbmc dùbkbhgbbyc đvpycóiuhf em thậzergt sựwjjq bịzpvm dồzpvmn vàclnwo đvpycưbovbpxvzng cùbkbhng, vạqxsmn bấqkftc đvpyccawfc dĩuljx mớsfjpi làclnwm chuyệsegrn nàclnwy, nhưbovbng em thậzergt sựwjjq rấqkftt bẩodexn”

“Thờpxvzi gian đvpycãobbdijfhu nhưbovb vậzergy, em vẫswhyn luôdpzin hốrqvni hậzergn, ảdhimo nãobbdo, em khôdpzing nêroevn hơrutxn thua cùbkbhng Giảdhimn Thầdpzin Hi, nhưbovbng nếvpycu khôdpzing phảdhimi giữxbzva em vàclnw Giảdhimn Thầdpzin Hi xảdhimy ra xung đvpycfvktt, em cũhoivng khôdpzing thểmmpm biếvpyct đvpycưbovbdhimc Enson, biếvpyct đvpycưbovbdhimc anh, cóiuhf thểmmpmclnw chuyệsegrn đvpycãobbd đvpyczpvmnh sẵzergn trong đvpycpxvzi nàclnwy”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.