Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 722 : Đại thần chính là Enson(2)

    trước sau   
“Màknyj anh, chưqyava bao giờtvbe ngừmjghng nhớycvz em.”

So vớycvzi kếidjxt quảzmkkohzo dựlddo đikepkxiwn hoàknyjn toàknyjn ngưqyavgixzc lạixuwi.

Anh dákxiwm nóqyavi, anh muốyzfvn côohzo.

Cho dùvdaeohzo nhưqyav vậcnavy, anh vẫhadyn muốyzfvn.

Trong lòbrnnng Lăupnkng Mạixuwt Mạixuwt cóqyav chúbrnnt đikepau, chúbrnnt ngòbrnnn ngọoeigt cùvdaeng kímjghch đikepikepng khôohzong nóqyavi thàknyjnh lờtvbei, cákxiwnh môohzoi củumsra côohzo đikepóqyavng đikepóqyavng mởkxiw mởkxiw, run lẩqyavy bẩqyavy, hơcnavn nữqsgya buổlcubi, vẫhadyn khôohzong nóqyavi đikepưqyavgixzc mộikept lờtvbei.

ijdlesadnh Thâsabsm vưqyavơcnavn tay, véhqmdn mákxiwi tóqyavc dàknyji củumsra côohzo, nhìesadn thậcnavt sâsabsu vàknyjo dung mạixuwo mỹcjiz lệqeop củumsra côohzo, nghĩidii thầqeopm, anh muốyzfvn côohzo, đikepãvyml khôohzong phảzmkki làknyj chuyệqeopn mộikept sớycvzm mộikept chiềfajau, màknyjknyj đikepãvymlqyavtvbei mộikept năupnkm dàknyji đikepyfilng đikeprryrng.


Mộikept năupnkm rồgypyi lạixuwi mộikept năupnkm, Lýijdlesadnh Thâsabsm yêlcubu Lăupnkng Mạixuwt Mạixuwt.

Đytuqãvyml ăupnkn sâsabsu béhqmdn rễoeig trong mákxiwu, sao lạixuwi cóqyav thểhqmdesadohzolcubu ngưqyavtvbei đikepàknyjn ôohzong khákxiwc, từmjghng cóqyav ngưqyavtvbei đikepàknyjn ôohzong khákxiwc, màknyj lạixuwi khôohzong muốyzfvn đikepâsabsy?

Đytuqqeopu ngóqyavn tay Lýijdlesadnh Thâsabsm thậcnavt ấdkigm ákxiwp, từmjgh từmjghqyavycvzt qua mákxiwohzo, giốyzfvng nhưqyav mang ngàknyjn vạixuwn lưqyavu luyếidjxn, trong giọoeigng nóqyavi lộikep ra mộikept sựlddo ôohzon nhu nhưqyav ngọoeigc: “Mạixuwt Mạixuwt, ngưqyavtvbei đikepóqyavknyj Lụupnkc Niệqeopm Ca sao? Em còbrnnn muốyzfvn hắlddon sao?”

upnkng Mạixuwt Mạixuwt néhqmdn lệqeop lắlddoc đikepqeopu mộikept cákxiwi, “Khôohzong phảzmkki Lụupnkc Niệqeopm Ca, em đikepãvyml sớycvzm khôohzong còbrnnn yêlcubu hắlddon, ngưqyavtvbei đikepóqyavknyj bạixuwn củumsra anh”

ijdlesadnh Thâsabsm nhẹidii nhàknyjng nhímjghu màknyjy, bạixuwn củumsra anh, làknyj ai?

upnkng Mạixuwt Mạixuwt chăupnkm chúbrnn nhìesadn Lýijdlesadnh Thâsabsm, rũubll mắlddot xuốyzfvng, tiếidjxp tụupnkc lêlcubn tiếidjxng: “Đytuqóqyavknyj buổlcubi tốyzfvi, em đikepi tìesadm anh ấdkigy, làknyjesad muốyzfvn đikepákxiwnh bạixuwn Giảzmkkn Thầqeopn Hi, nhưqyavng khôohzong ngờtvbe lạixuwi yêlcubu anh ấdkigy.”

Đytuqákxiwy mắlddot Lýijdlesadnh Thâsabsm sákxiwng rựlddoc lêlcubn, anh tỉijdl mỉijdl đikepem lờtvbei nóqyavi củumsra côohzoqyavycvzt qua lầqeopn nữqsgya trong đikepqeopu, ngóqyavn tay bắlddot đikepqeopu trởkxiwlcubn run rẩqyavy.

Anh nímjghn thởkxiw, giọoeigng nóqyavi cũubllng cóqyav chúbrnnt run rẩqyavy: “Anh ta làknyj

ijdlesadnh Thâsabsm còbrnnn chưqyava nóqyavi ra têlcubn ngưqyavtvbei đikepóqyav, Lăupnkng Mạixuwt Mạixuwt đikepãvymlqyavi ra: “Anh ấdkigy làknyj tổlcubng giákxiwm đikepyzfvc côohzong ty giảzmkki trímjgh ES, Enson, làknyj anh ấdkigy giớycvzi thiệqeopu em làknyjm họoeigc tròbrnn củumsra anh.”

upnkng Mạixuwt Mạixuwt cóqyav chúbrnnt khóqyav khăupnkn đikephqmdqyavi tiếidjxp, nhưqyavng côohzo lạixuwi khôohzong muốyzfvn giấdkigu Lýijdlesadnh Thâsabsm, côohzo nghĩidii đikephqmd cho anh biếidjxt hếidjxt lỗyfili lầqeopm củumsra côohzo, xem anh làknyj muốyzfvn côohzo thậcnavt hay làknyj giảzmkk.

esad vậcnavy, Lăupnkng Mạixuwt Mạixuwt liềfajan nhắlddom mắlddot lạixuwi, giọoeigng đikepiệqeopu lộikep vẻbrnn đikepau thưqyavơcnavng: “Em tưqyavng cóqyav mộikept hiệqeopp nghịgglo vớycvzi anh ấdkigy, cùvdaeng anh ấdkigy quan hệqeop mộikept trăupnkm lầqeopn, đikeplcubi lấdkigy tưqyavkxiwch tiếidjxn vàknyjo ES. Nóqyavi ra thậcnavt buồgypyn cưqyavtvbei, rõtvbeknyjng làknyj mộikept cuộikepc giao dịggloch, hai bêlcubn đikepãvyml thỏxrcra thuậcnavn xong, em bákxiwn mìesadnh đikeplcubi lấdkigy thứlwojesadnh muốyzfvn, nhưqyavng cốyzfvesadnh em lạixuwi đikepikepng tâsabsm, em yêlcubu anh ấdkigy, thậcnavt sựlddo rấdkigt bi ai, mặkxiwc dùvdae cho tớycvzi bâsabsy giờtvbe, em vẫhadyn khôohzong biếidjxt mặkxiwt mũublli anh ấdkigy. Ban đikepqeopu anh ấdkigy gởkxiwi tin nhắlddon hẹidiin em gặkxiwp mặkxiwt, em cựlddo tuyệqeopt, nếidjxu nhưqyav khôohzong phảzmkki vìesad anh, cóqyav lẽtgat em vàknyj anh ấdkigy đikepãvymlkxiwlcubn nhau rồgypyi. Nóqyavi thậcnavt, em thậcnavt sựlddo thấdkigy ákxiwy nákxiwy vớycvzi anh ấdkigy.”

upnkng Mạixuwt Mạixuwt nỗyfil lựlddoc đikephqmdesadnh mỉijdlm cưqyavtvbei, nhưqyavng nưqyavycvzc mắlddot vẫhadyn khôohzong khốyzfvng chếidjx đikepưqyavgixzc màknyjcnavi xuốyzfvng: “Cho nêlcubn, thầqeopy, anh cóqyav biếidjxt khôohzong? Em khôohzong tốyzfvt nhưqyav trong tưqyavkxiwng tưqyavgixzng củumsra anh, em còbrnnn bákxiwn thâsabsn, đikepãvyml qua quy tắlddoc ngầqeopm mặkxiwc dùvdaebrnnc đikepóqyav em thậcnavt sựlddo bịgglo dồgypyn vàknyjo đikepưqyavtvbeng cùvdaeng, vạixuwn bấdkigc đikeplddoc dĩidii mớycvzi làknyjm chuyệqeopn nàknyjy, nhưqyavng em thậcnavt sựlddo rấdkigt bẩqyavn”

“Thờtvbei gian đikepãvymlsabsu nhưqyav vậcnavy, em vẫhadyn luôohzon hốyzfvi hậcnavn, ảzmkko nãvymlo, em khôohzong nêlcubn hơcnavn thua cùvdaeng Giảzmkkn Thầqeopn Hi, nhưqyavng nếidjxu khôohzong phảzmkki giữqsgya em vàknyj Giảzmkkn Thầqeopn Hi xảzmkky ra xung đikepikept, em cũubllng khôohzong thểhqmd biếidjxt đikepưqyavgixzc Enson, biếidjxt đikepưqyavgixzc anh, cóqyav thểhqmdknyj chuyệqeopn đikepãvyml đikepgglonh sẵrryrn trong đikeptvbei nàknyjy”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.