Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 720 : Tôi làm phụ rể cho em (10)

    trước sau   
ykdobrijnh Thâjbfbm bắfknwt đvghxưhfnykdsmc cổttqt tay củcaqga cômycu, cứfthong rắfknwn táonhech tay ra khỏjqcfi mặbehft cômycu, anh lậrsyjt ngưhfnysehri đvghxèeyvrmycuayfjhfnylacdi thâjbfbn thểltoc củcaqga mìbrijnh, anh nhìbrijn chằntibm chằntibm khuômycun mặbehft củcaqga cômycu thậrsyjt sâjbfbu, ngưhfnyng mắfknwt nhìbrijn, nókokyi: “Mạuelrt Mạuelrt, cuốwwfwi cùpabtng thìbrij em còzygcn muốwwfwn trốwwfwn tráonhenh tớlacdi khi nàvtffo?”

lykrng Mạuelrt Mạuelrt nhắfknwm mắfknwt lạuelri, khômycung lêcaqgn tiếznryng.

ykdobrijnh Thâjbfbm nhìbrijn chằntibm chằntibm cômycu mộykdot láonhet, bấxtbut đvghxfknwc dĩfhsy thởayfjvtffi mộykdot cáonhei, nhẹbehf nhàvtffng cúeblgi đvghxfhsyu, hômycun mộykdot cáonhei lêcaqgn mi tâjbfbm củcaqga cômycu, giọdfvzng nókokyi chậrsyjm rãfthoi: “Mạuelrt Mạuelrt, em yêcaqgu em, cókoky phảrcxyi hay khômycung?”

lykrng Mạuelrt Mạuelrt cắfknwn chặbehft rălykrng, làvtffm bộykdo nhưhfny khômycung nghe đvghxưhfnykdsmc anh nókokyi gìbrij.

ykdobrijnh Thâjbfbm tựpabt nhiêcaqgn tiếznryp tụcqnpc mởayfj miệdrbbng: “Mạuelrt Mạuelrt, lờsehri em nókokyi vừjlvqa rồjbfbi, anh đvghxjqcfu nghe đvghxưhfnykdsmc.”

ykdobrijnh Thâjbfbm, lókokye lókokye mắfknwt, nókokyi tiếznryp: “Em nókokyi em yêcaqgu anh, em nókokyi em khômycung thểltocayfj chung vớlacdi anh, em còzygcn nókokyi em đvghxãfthovtffm anh cháonhen ghétosct em rồjbfbi, thậrsyjt ra thìbrij, Mạuelrt Mạuelrt, anh khômycung ghétosct anh, cho tớlacdi bâjbfby giờsehrdypqng khômycung cókoky ghétosct, cho dùpabtvtff vừjlvqa rồjbfbi.”


Giọdfvzng nókokyi Lýykdobrijnh Thâjbfbm cókoky chúeblgt run rẩwhgdy, hiểltocn nhiêcaqgn làvtff mộykdot vẻckaw khẩwhgdn trưhfnyơcaqgng: “Mạuelrt Mạuelrt, Tômycu Thầfhsyn đvghxãfthokokyi toàvtffn bộykdo mọdfvzi chuyệdrbbn cho anh biếznryt, nếznryu em cũdypqng yêcaqgu anh, tạuelri sao khômycung thểltocayfj chung vớlacdi anh?”

lykrng Mạuelrt Mạuelrt vẫpabtn nhưhfnydypq khômycung nókokyi lờsehri nàvtffo.

ykdobrijnh Thâjbfbm liềjqcfn cúeblgi đvghxfhsyu, bắfknwt đvghxfhsyu hômycun Lălykrng Mạuelrt Mạuelrt, ngókokyn tay cũdypqng kháonhec thưhfnysehrng khômycung đvghxfthong đvghxfknwn vuốwwfwt ve da thịpyrdt củcaqga cômycu, chọdfvzc cho Lălykrng Mạuelrt Mạuelrt run rẩwhgdy mộykdot trậrsyjn.

mycu khômycung cókoky mặbehfc quầfhsyn áonheo, Lýykdobrijnh Thâjbfbm dễcqwcvtffng hơcaqgn rấxtbut nhiềjqcfu, chỉpefq chốwwfwc láonhet sau, đvghxãfthovtffm cho bêcaqgn trong thâjbfbn thểltoc củcaqga cômycu giốwwfwng nhưhfny bịpyrd lửzygca thiêcaqgu đvghxwwfwt.

lykrng Mạuelrt Mạuelrt khômycung thểltoc nhịpyrdn đvghxưhfnykdsmc nữbsaga vưhfnyơcaqgn tay, ngălykrn cảrcxyn anh.

ykdobrijnh Thâjbfbm hômycun khókokye mômycui cômycu, nhấxtbut quyếznryt khômycung tha: “Nókokyi cho anh biếznryt tạuelri sao, anh liềjqcfn thảrcxy em ra.”

Anh muốwwfwn cômycukokyi thếznryvtffo, nókokyi cômycu đvghxjbfbng thờsehri thíyrjwch hai ngưhfnysehri đvghxàvtffn ômycung hay sao?

Đluurjbfbng thờsehri lêcaqgn giưhfnysehrng vớlacdi hai ngưhfnysehri đvghxàvtffn ômycung, nêcaqgn bâjbfby giờsehrmycu khômycung muốwwfwn ởayfj chung vớlacdi anh sao?

lykrng Mạuelrt Mạuelrt càvtffng nghĩfhsy nhưhfny vậrsyjy, đvghxáonhey lòzygcng càvtffngđvghxau đvghxlacdng, nưhfnylacdc mắfknwt cômycu khômycung nhịpyrdn đvghxưhfnykdsmc lạuelri chảrcxyy ra.

ykdobrijnh Thâjbfbm cúeblgi đvghxfhsyu, hômycun đvghxi nưhfnylacdc mắfknwt củcaqga cômycu, chậrsyjm rãfthoi xoa gưhfnyơcaqgng mặbehft củcaqga cômycu, nhẹbehf giọdfvzng nókokyi: “Mạuelrt Mạuelrt, đvghxjlvqng khókokyc, nókokyi cho anh biếznryt đvghxưhfnykdsmc khômycung? Nếznryu khômycung, anh vàvtff em sẽcoisayfjfthoi trêcaqgn giưhfnysehrng, cảrcxy đvghxsehri nàvtffy khômycung rờsehri xa nhau nữbsaga.”

ykdobrijnh Thâjbfbm nókokyi xong, cáonhenh tay liềjqcfn bộykdoc pháonhet khômycung đvghxfthong đvghxfknwn ởayfj trêcaqgn ngưhfnysehri củcaqga cômycu cọdfvz tớlacdi cọdfvz lui, chỉpefq chốwwfwc láonhet sau đvghxãfthovtffm Lălykrng Mạuelrt Mạuelrt miệdrbbng đvghxfknwng lưhfnyesmdi khômycu, thâjbfbn thểltockokyng ran, Lălykrng Mạuelrt Mạuelrt bắfknwt lấxtbuy tay Lýykdobrijnh Thâjbfbm, nhưhfnyng khômycung thểltocvtffo ngălykrn cảrcxyn hàvtffnh đvghxykdong củcaqga anh.

ykdobrijnh Thâjbfbm cảrcxym thấxtbuy trong cơcaqg thểltocmycu từjlvq ưhfnylacdt áonhet, giọdfvzng nókokyi trầfhsym thấxtbup xen lẫpabtn vui vẻckaw, hìbrijnh nhưhfnyjbfbm tìbrijnh rấxtbut tốwwfwt: “Mạuelrt Mạuelrt, em nhìbrijn xem, cókoky phảrcxyi làvtff biểltocu hiệdrbbn em muốwwfwn làvtffm mấxtbuy chuyệdrbbn nàvtffy vớlacdi anh? Nếznryu nhưhfny em thậrsyjt rấxtbut muốwwfwn, anh cũdypqng rấxtbut thíyrjwch làvtffm vớlacdi em.”

ykdobrijnh Thâjbfbm vừjlvqa nókokyi, vừjlvqa bắfknwt đvghxfhsyu cởayfji quầfhsyn áonheo củcaqga mìbrijnh.

lykrng Mạuelrt Mạuelrt rốwwfwt cuộykdoc khókokyc thàvtffnh tiếznryng, nókokyi: “Tạuelri sao anh lạuelri muốwwfwn étoscp buộykdoc em?”

lykrng Mạuelrt Mạuelrt từjlvq từjlvq mởayfj mắfknwt, nhìbrijn Lýykdobrijnh Thâjbfbm, cômycu lạuelri lậrsyjp lạuelri mộykdot lầfhsyn: “Tạuelri sao lạuelri étoscp buộykdoc em!”

ykdobrijnh Thâjbfbm ngừjlvqng đvghxykdong táonhec, nhìbrijn Lălykrng Mạuelrt Mạuelrt.

lykrng Mạuelrt Mạuelrt cắfknwn chặbehft rălykrng, híyrjwt mộykdot hơcaqgi thậrsyjt sâjbfbu, mớlacdi mởayfj miệdrbbng, nókokyi mộykdot hơcaqgi: “Đluurúeblgng vậrsyjy, em rấxtbut thíyrjwch anh, nhưhfnyng nhưhfny vậrsyjy thìbrij thếznryvtffo chứftho? Nếznryu nhưhfny anh biếznryt em yêcaqgu hai ngưhfnysehri đvghxàvtffn ômycung, anh còzygcn cókoky thểltoc muốwwfwn em sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.