Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 720 : Tôi làm phụ rể cho em (10)
Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m bắfknw t đvghx ưhfny ợkdsm c cổttqt tay củcaqg a cômycu , cứftho ng rắfknw n táonhe ch tay ra khỏjqcf i mặbehf t cômycu , anh lậrsyj t ngưhfny ờsehr i đvghx èeyvr cômycu ởayfj dưhfny ớlacd i thâjbfb n thểltoc củcaqg a mìbrij nh, anh nhìbrij n chằntib m chằntib m khuômycu n mặbehf t củcaqg a cômycu thậrsyj t sâjbfb u, ngưhfny ng mắfknw t nhìbrij n, nókoky i: “Mạuelr t Mạuelr t, cuốwwfw i cùpabt ng thìbrij em còzygc n muốwwfw n trốwwfw n tráonhe nh tớlacd i khi nàvtff o?”
Lălykr ng Mạuelr t Mạuelr t nhắfknw m mắfknw t lạuelr i, khômycu ng lêcaqg n tiếznry ng.
Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m nhìbrij n chằntib m chằntib m cômycu mộykdo t láonhe t, bấxtbu t đvghx ắfknw c dĩfhsy thởayfj dàvtff i mộykdo t cáonhe i, nhẹbehf nhàvtff ng cúeblg i đvghx ầfhsy u, hômycu n mộykdo t cáonhe i lêcaqg n mi tâjbfb m củcaqg a cômycu , giọdfvz ng nókoky i chậrsyj m rãftho i: “Mạuelr t Mạuelr t, em yêcaqg u em, cókoky phảrcxy i hay khômycu ng?”
Lălykr ng Mạuelr t Mạuelr t cắfknw n chặbehf t rălykr ng, làvtff m bộykdo nhưhfny khômycu ng nghe đvghx ưhfny ợkdsm c anh nókoky i gìbrij .
Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m tựpabt nhiêcaqg n tiếznry p tụcqnp c mởayfj miệdrbb ng: “Mạuelr t Mạuelr t, lờsehr i em nókoky i vừjlvq a rồjbfb i, anh đvghx ềjqcf u nghe đvghx ưhfny ợkdsm c.”
Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m, lókoky e lókoky e mắfknw t, nókoky i tiếznry p: “Em nókoky i em yêcaqg u anh, em nókoky i em khômycu ng thểltoc ởayfj chung vớlacd i anh, em còzygc n nókoky i em đvghx ãftho làvtff m anh cháonhe n ghétosc t em rồjbfb i, thậrsyj t ra thìbrij , Mạuelr t Mạuelr t, anh khômycu ng ghétosc t anh, cho tớlacd i bâjbfb y giờsehr cũdypq ng khômycu ng cókoky ghétosc t, cho dùpabt làvtff vừjlvq a rồjbfb i.”
Giọdfvz ng nókoky i Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m cókoky chúeblg t run rẩwhgd y, hiểltoc n nhiêcaqg n làvtff mộykdo t vẻckaw khẩwhgd n trưhfny ơcaqg ng: “Mạuelr t Mạuelr t, Tômycu Thầfhsy n đvghx ãftho nókoky i toàvtff n bộykdo mọdfvz i chuyệdrbb n cho anh biếznry t, nếznry u em cũdypq ng yêcaqg u anh, tạuelr i sao khômycu ng thểltoc ởayfj chung vớlacd i anh?”
Lălykr ng Mạuelr t Mạuelr t vẫpabt n nhưhfny cũdypq khômycu ng nókoky i lờsehr i nàvtff o.
Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m liềjqcf n cúeblg i đvghx ầfhsy u, bắfknw t đvghx ầfhsy u hômycu n Lălykr ng Mạuelr t Mạuelr t, ngókoky n tay cũdypq ng kháonhe c thưhfny ờsehr ng khômycu ng đvghx ứftho ng đvghx ắfknw n vuốwwfw t ve da thịpyrd t củcaqg a cômycu , chọdfvz c cho Lălykr ng Mạuelr t Mạuelr t run rẩwhgd y mộykdo t trậrsyj n.
Cômycu khômycu ng cókoky mặbehf c quầfhsy n áonhe o, Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m dễcqwc dàvtff ng hơcaqg n rấxtbu t nhiềjqcf u, chỉpefq chốwwfw c láonhe t sau, đvghx ãftho làvtff m cho bêcaqg n trong thâjbfb n thểltoc củcaqg a cômycu giốwwfw ng nhưhfny bịpyrd lửzygc a thiêcaqg u đvghx ốwwfw t.
Lălykr ng Mạuelr t Mạuelr t khômycu ng thểltoc nhịpyrd n đvghx ưhfny ợkdsm c nữbsag a vưhfny ơcaqg n tay, ngălykr n cảrcxy n anh.
Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m hômycu n khókoky e mômycu i cômycu , nhấxtbu t quyếznry t khômycu ng tha: “Nókoky i cho anh biếznry t tạuelr i sao, anh liềjqcf n thảrcxy em ra.”
Anh muốwwfw n cômycu nókoky i thếznry nàvtff o, nókoky i cômycu đvghx ồjbfb ng thờsehr i thíyrjw ch hai ngưhfny ờsehr i đvghx àvtff n ômycu ng hay sao?
Đluur ồjbfb ng thờsehr i lêcaqg n giưhfny ờsehr ng vớlacd i hai ngưhfny ờsehr i đvghx àvtff n ômycu ng, nêcaqg n bâjbfb y giờsehr cômycu khômycu ng muốwwfw n ởayfj chung vớlacd i anh sao?
Lălykr ng Mạuelr t Mạuelr t càvtff ng nghĩfhsy nhưhfny vậrsyj y, đvghx áonhe y lòzygc ng càvtff ngđvghx au đvghx ớlacd ng, nưhfny ớlacd c mắfknw t cômycu khômycu ng nhịpyrd n đvghx ưhfny ợkdsm c lạuelr i chảrcxy y ra.
Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m cúeblg i đvghx ầfhsy u, hômycu n đvghx i nưhfny ớlacd c mắfknw t củcaqg a cômycu , chậrsyj m rãftho i xoa gưhfny ơcaqg ng mặbehf t củcaqg a cômycu , nhẹbehf giọdfvz ng nókoky i: “Mạuelr t Mạuelr t, đvghx ừjlvq ng khókoky c, nókoky i cho anh biếznry t đvghx ưhfny ợkdsm c khômycu ng? Nếznry u khômycu ng, anh vàvtff em sẽcois ởayfj mãftho i trêcaqg n giưhfny ờsehr ng, cảrcxy đvghx ờsehr i nàvtff y khômycu ng rờsehr i xa nhau nữbsag a.”
Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m nókoky i xong, cáonhe nh tay liềjqcf n bộykdo c pháonhe t khômycu ng đvghx ứftho ng đvghx ắfknw n ởayfj trêcaqg n ngưhfny ờsehr i củcaqg a cômycu cọdfvz tớlacd i cọdfvz lui, chỉpefq chốwwfw c láonhe t sau đvghx ãftho làvtff m Lălykr ng Mạuelr t Mạuelr t miệdrbb ng đvghx ắfknw ng lưhfny ỡesmd i khômycu , thâjbfb n thểltoc nókoky ng ran, Lălykr ng Mạuelr t Mạuelr t bắfknw t lấxtbu y tay Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m, nhưhfny ng khômycu ng thểltoc nàvtff o ngălykr n cảrcxy n hàvtff nh đvghx ộykdo ng củcaqg a anh.
Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m cảrcxy m thấxtbu y trong cơcaqg thểltoc cômycu từjlvq ưhfny ớlacd t áonhe t, giọdfvz ng nókoky i trầfhsy m thấxtbu p xen lẫpabt n vui vẻckaw , hìbrij nh nhưhfny tâjbfb m tìbrij nh rấxtbu t tốwwfw t: “Mạuelr t Mạuelr t, em nhìbrij n xem, cókoky phảrcxy i làvtff biểltoc u hiệdrbb n em muốwwfw n làvtff m mấxtbu y chuyệdrbb n nàvtff y vớlacd i anh? Nếznry u nhưhfny em thậrsyj t rấxtbu t muốwwfw n, anh cũdypq ng rấxtbu t thíyrjw ch làvtff m vớlacd i em.”
Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m vừjlvq a nókoky i, vừjlvq a bắfknw t đvghx ầfhsy u cởayfj i quầfhsy n áonhe o củcaqg a mìbrij nh.
Lălykr ng Mạuelr t Mạuelr t rốwwfw t cuộykdo c khókoky c thàvtff nh tiếznry ng, nókoky i: “Tạuelr i sao anh lạuelr i muốwwfw n étosc p buộykdo c em?”
Lălykr ng Mạuelr t Mạuelr t từjlvq từjlvq mởayfj mắfknw t, nhìbrij n Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m, cômycu lạuelr i lậrsyj p lạuelr i mộykdo t lầfhsy n: “Tạuelr i sao lạuelr i étosc p buộykdo c em!”
Lýykdo Tìbrij nh Thâjbfb m ngừjlvq ng đvghx ộykdo ng táonhe c, nhìbrij n Lălykr ng Mạuelr t Mạuelr t.
Lălykr ng Mạuelr t Mạuelr t cắfknw n chặbehf t rălykr ng, híyrjw t mộykdo t hơcaqg i thậrsyj t sâjbfb u, mớlacd i mởayfj miệdrbb ng, nókoky i mộykdo t hơcaqg i: “Đluur úeblg ng vậrsyj y, em rấxtbu t thíyrjw ch anh, nhưhfny ng nhưhfny vậrsyj y thìbrij thếznry nàvtff o chứftho ? Nếznry u nhưhfny anh biếznry t em yêcaqg u hai ngưhfny ờsehr i đvghx àvtff n ômycu ng, anh còzygc n cókoky thểltoc muốwwfw n em sao?”
Lă
Lý
Lă
Lý
Lý
Giọ
Lă
Lý
Cô
Lă
Lý
Anh muố
Đ
Lă
Lý
Lý
Lý
Lý
Lă
Lă
Lý
Lă
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.