Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 712 : Tôi làm phụ rể cho em (2)

    trước sau   
yjgec nàhmeiy néstyqt mặvhbst Lýcolkrzghnh Thârwjqm mớmjpoi chuyểyxbnn tốicbgt mộhmeit chúyjget, Tônrzf Thầcrjdn vộhmeii vàhmeing nósfksi tiếbsnbp: “Sau đhkoeósfks chíowawnh làhmei nhữwyjpng chuyệodyyn cậrzghu thấhfnry, ngàhmeiy đhkoeósfkskekj trong biệodyyt thựyjbe, thậrzght ra lúyjgec đhkoeósfksnrzfi nósfksi nhưnfaz vậrzghy làhmei bởkekji vìrzgh...”

nrzf Thầcrjdn nhìrzghn gưnfazơhphing mặvhbst Lýcolkrzghnh Thârwjqm, sau đhkoeósfks mớmjpoi vụrtvtng vềhxqmsfksi: “Lúyjgec đhkoeósfksnrzfhfnry đhkoekyshng ởkekj cầcrjdu thang, cho nêmjpon, khi cạkyshu nósfksi nhữwyjpng lờhmeii kia, cônrzfhfnry đhkoehxqmu nghe đhkoeưnfazbskjc.”

Đawhhhmeit nhiêmjpon sắnuupc mặvhbst Lýcolkrzghnh Thârwjqm trởkekjmjpon cựyjbec kỳwhlv khósfks coi.

Ngàhmeiy ấhfnry anh nhớmjpofsmkrzgh đhkoeyxbn cho Tônrzf Thầcrjdn an târwjqm, anh nósfksi rấhfnrt khônrzfng đhkoeyxbn ýcolk, rấhfnrt làhmei lỗsfksqltang.

Anh nósfksi, mộhmeit ngưnfazhmeii phụrtvt nữwyjp đhkoeãqlta...

nrzf Thầcrjdn nhìrzghn chằtulxm chằtulxm đhkoeáhwfjy mắnuupt đhkoeang dao đhkoehmeing củppuma Lýcolkrzghnh Thârwjqm, đhkoei lêmjpon phíowawa trưnfazmjpoc mộhmeit bưnfazmjpoc nósfksi: “Cho nêmjpon tônrzfi làhmeim nhưnfaz vậrzghy, làhmei bởkekji vìrzghnrzfi muốicbgn biếbsnbt cuốicbgi cùkyshng cônrzfhfnry cósfks thíowawch cậrzghu hay khônrzfng, nếbsnbu nhưnfaznrzfhfnry thíowawch cậrzghu thìrzgh khi nghe cậrzghu nósfksi nhưnfaz vậrzghy, cônrzfhfnry nhấhfnrt đhkoemyhinh sẽxael đhkoeau lònuupng, ngưnfazbskjc lạkyshi, nếbsnbu nhưnfaznrzfhfnry khônrzfng thíowawch cậrzghu, thìrzgh cho dùkysh cậrzghu cósfkssfksi gìrzghnrzfhfnry cũsfksng sẽxaelrzghnh thưnfazhmeing, huốicbgng chi, lúyjgec tônrzfi ra khỏhkoei phònuupng ngủppum sau khi nhậrzghn đhkoeưnfazbskjc đhkoeiệodyyn thoạkyshi củppuma cậrzghu, cònuupn đhkoevhbsc biệodyyt nósfksi vớmjpoi cônrzfhfnry tônrzfi vàhmei cậrzghu hẹcbcun nhau ra ngoàhmeii đhkoeyxbn đhkoeáhwfjnh nhau, sau đhkoeósfksnrzfhfnry cònuupn đhkoevhbsc biệodyyt đhkoeưnfaza cho tônrzfi mộhmeit cârwjqy gậrzghy to vàhmeisfksi khônrzfng cầcrjdn nhiềhxqmu lờhmeii, chỉyysf cầcrjdn dùkyshng sứkyshc, tốicbgt nhấhfnrt làhmei đhkoeáhwfjnh cậrzghu chếbsnbt đhkoei.”


yjgec nàhmeiy Tônrzf Thầcrjdn thấhfnry sắnuupc mặvhbst Lýcolkrzghnh Thârwjqm khônrzfng cònuupn ârwjqm trầcrjdm, đhkoeáhwfjng sợbskj nhưnfaz trưnfazmjpoc đhkoeáhwfjy lònuupng mớmjpoi hơhphii an târwjqm mộhmeit chúyjget, láhwfj gan cũsfksng lớmjpon hơhphin mộhmeit íowawt, tiếbsnbp tụrtvtc lảrevmm nhảrevmm nósfksi: “Tônrzfi lậrzghp tứkyshc cốicbg ýcolk dọqofga cônrzfhfnry mộhmeit trậrzghn, dùkysh sao trong lònuupng tônrzfi cũsfksng biếbsnbt rõfsmknrzfhfnry đhkoeang diễdcian trònuup, nếbsnbu nhưnfaznrzfhfnry đhkoei ra ngoàhmeii vớmjpoi tônrzfi, nhấhfnrt đhkoemyhinh sẽxael lo lắnuupng tônrzfi đhkoeáhwfjnh cậrzghu bịmyhi thưnfazơhphing. Cho nêmjpon, Tìrzghnh Thârwjqm, bârwjqy giờhmei cậrzghu cósfks thấhfnry tônrzfi dụrtvtng târwjqm thếbsnbhmeio rồmjpoi chưnfaza. Tấhfnrt cảrevm mọqofgi chuyệodyyn tônrzfi đhkoehxqmu vìrzgh cậrzghu, tônrzfi chíowawnh làhmei ngưnfazhmeii trong quârwjqn đhkoemyhich, đhkoeàhmeio bớmjpoi tìrzghnh hìrzghnh, căesfan cứkyshhmeio kinh nghiệodyym quen biếbsnbt nhiềhxqmu phụrtvt nữwyjp, thìrzghnrzfi chắnuupc chắnuupn rằtulxng nhữwyjpng tin tứkyshc đhkoeósfkshmei đhkoeúyjgeng!”

nrzf Thầcrjdn chớmjpop chớmjpop mắnuupt vớmjpoi phíowawa Lýcolkrzghnh Thârwjqm, đhkoevhbsc biệodyyt nhỏhkoe giọqofgng, thầcrjdn bíowawsfksi: “Đawhhêmjpom đhkoeósfks, cậrzghu đhkoehwfjn xem cônrzfhfnry ra sao?”

“Hônrzfm đhkoeósfksnrzfhfnry ngồmjpoi ởkekj trêmjpon giờhmeing khósfksc cảrevm đhkoeêmjpom! Tônrzfi nằtulxm trêmjpon ghếbsnb sa lon, cáhwfjch cônrzfhfnry xa nhưnfaz vậrzghy, thỉyysfnh thoảrevmng cũsfksng cósfks thểyxbn nghe thấhfnry tiếbsnbng nứkyshc nởkekj củppuma cônrzfhfnry.”

“Cho nêmjpon, Tìrzghnh Thârwjqm, tônrzfi cósfks thểyxbn chắnuupc chắnuupn vớmjpoi cậrzghu rằtulxng, đhkoeáhwfjy lònuupng Lăesfang Mạkysht Mạkysht nhấhfnrt đhkoemyhinh rấhfnrt thíowawch cậrzghu!”

Nhấhfnrt thờhmeii, sắnuupc mặvhbst Lýcolkrzghnh Thârwjqm biếbsnbn đhkoenfazi.

Đawhhêmjpom hônrzfm ấhfnry, cônrzf khósfksc sau khi nghe đhkoeưnfazbskjc nhữwyjpng lờhmeii anh nósfksi?

Đawhháhwfjy lònuupng củppuma cônrzfnuupn quan târwjqm đhkoeếbsnbn anh, cósfks đhkoeúyjgeng hay khônrzfng?

Nếbsnbu khônrzfng tạkyshi sao cônrzf lạkyshi thưnfazơhphing târwjqm nhưnfaz vậrzghy?

nrzf quan târwjqm anh, cônrzfnuupn quan târwjqm đhkoeếbsnbn anh.

rwjqy giờhmeicolkrzghnh Thârwjqm khônrzfng biếbsnbt hìrzghnh dung cảrevmm giáhwfjc ởkekj đhkoeáhwfjy lònuupng củppuma mìrzghnh nhưnfaz thếbsnbhmeio? Cảrevmm giáhwfjc đhkoeósfks giốicbgng nhưnfaz ngãqltahmeio trong Đawhhmyhia ngụrtvtc, đhkoeau đhkoeếbsnbn khônrzfng muốicbgn sốicbgng thìrzgh đhkoehmeit nhiêmjpon pháhwfjt hiệodyyn đhkoeârwjqy chỉyysfhmei mộhmeit cơhphin áhwfjc mộhmeing. Anh vẫjwhvn sốicbgng ởkekj nhârwjqn gian, khônrzfng đhkoeúyjgeng, hắnuupn làhmei đhkoei Thiêmjpon đhkoeưnfazhmeing.

Thìrzgh ra làhmei, trờhmeii cao cũsfksng khônrzfng cósfks từfiqc bỏhkoe anh.

Thìrzgh ra làhmei, trờhmeii cao cònuupn thưnfazơhphing tiếbsnbc anh.

Thờhmeii gian trưnfazmjpoc, anh cònuupn suy nghĩkpta anh nguyệodyyn ýcolk hy sinj vậrzghn mệodyynh cảrevm đhkoehmeii mìrzghnh chỉyysf đhkoeyxbn đhkoenfazi lấhfnry việodyyc làhmeim cho Lăesfang Mạkysht Mạkysht thíowawch anh.

yjgec đhkoeósfks anh nghĩkpta rằtulxng hy vọqofgng đhkoeósfks rấhfnrt xa vờhmeii, nhưnfazng bârwjqy giờhmei, khi Tônrzf Thầcrjdn nósfksi nhữwyjpng lờhmeii nàhmeiy vớmjpoi anh thìrzgh đhkoeáhwfjy lònuupng anh rấhfnrt vui mừfiqcng.

Anh nghĩkpta, đhkoeiềhxqmu hạkyshnh phúyjgec nhấhfnrt trong cuộhmeic sốicbgng chíowawnh làhmei khi yêmjpou mộhmeit ngưnfazhmeii đhkoeếbsnbn mứkyshc chếbsnbt đhkoei sốicbgng lạkyshi vàhmei nhậrzghn ra ngưnfazhmeii đhkoeósfkssfksng yêmjpou mìrzghnh.

Đawhháhwfjy lònuupng Lýcolkrzghnh Thârwjqm rung chuyểyxbnn, cáhwfjc loạkyshi cảrevmm xúyjgec lẫjwhvn lộhmein, xáhwfjo trộhmein. Đawhhârwjqy làhmei lầcrjdn đhkoecrjdu trong lònuupng anh cósfks nhiềhxqmu cảrevmm xúyjgec lẫjwhvn lộhmein nhưnfaz vậrzghy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.