Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 712 : Tôi làm phụ rể cho em (2)
Lúyjge c nàhmei y néstyq t mặvhbs t Lýcolk Tìrzgh nh Thârwjq m mớmjpo i chuyểyxbn n tốicbg t mộhmei t chúyjge t, Tônrzf Thầcrjd n vộhmei i vàhmei ng nósfks i tiếbsnb p: “Sau đhkoe ósfks chíowaw nh làhmei nhữwyjp ng chuyệodyy n cậrzgh u thấhfnr y, ngàhmei y đhkoe ósfks ởkekj trong biệodyy t thựyjbe , thậrzgh t ra lúyjge c đhkoe ósfks tônrzf i nósfks i nhưnfaz vậrzgh y làhmei bởkekj i vìrzgh ...”
Tônrzf Thầcrjd n nhìrzgh n gưnfaz ơhphi ng mặvhbs t Lýcolk Tìrzgh nh Thârwjq m, sau đhkoe ósfks mớmjpo i vụrtvt ng vềhxqm nósfks i: “Lúyjge c đhkoe ósfks cônrzf ấhfnr y đhkoe ứkysh ng ởkekj cầcrjd u thang, cho nêmjpo n, khi cạkysh u nósfks i nhữwyjp ng lờhmei i kia, cônrzf ấhfnr y đhkoe ềhxqm u nghe đhkoe ưnfaz ợbskj c.”
Đawhh ộhmei t nhiêmjpo n sắnuup c mặvhbs t Lýcolk Tìrzgh nh Thârwjq m trởkekj nêmjpo n cựyjbe c kỳwhlv khósfks coi.
Ngàhmei y ấhfnr y anh nhớmjpo rõfsmk vìrzgh đhkoe ểyxbn cho Tônrzf Thầcrjd n an târwjq m, anh nósfks i rấhfnr t khônrzf ng đhkoe ểyxbn ýcolk , rấhfnr t làhmei lỗsfks mãqlta ng.
Anh nósfks i, mộhmei t ngưnfaz ờhmei i phụrtvt nữwyjp đhkoe ãqlta ...
Tônrzf Thầcrjd n nhìrzgh n chằtulx m chằtulx m đhkoe áhwfj y mắnuup t đhkoe ang dao đhkoe ộhmei ng củppum a Lýcolk Tìrzgh nh Thârwjq m, đhkoe i lêmjpo n phíowaw a trưnfaz ớmjpo c mộhmei t bưnfaz ớmjpo c nósfks i: “Cho nêmjpo n tônrzf i làhmei m nhưnfaz vậrzgh y, làhmei bởkekj i vìrzgh tônrzf i muốicbg n biếbsnb t cuốicbg i cùkysh ng cônrzf ấhfnr y cósfks thíowaw ch cậrzgh u hay khônrzf ng, nếbsnb u nhưnfaz cônrzf ấhfnr y thíowaw ch cậrzgh u thìrzgh khi nghe cậrzgh u nósfks i nhưnfaz vậrzgh y, cônrzf ấhfnr y nhấhfnr t đhkoe ịmyhi nh sẽxael đhkoe au lònuup ng, ngưnfaz ợbskj c lạkysh i, nếbsnb u nhưnfaz cônrzf ấhfnr y khônrzf ng thíowaw ch cậrzgh u, thìrzgh cho dùkysh cậrzgh u cósfks nósfks i gìrzgh cônrzf ấhfnr y cũsfks ng sẽxael bìrzgh nh thưnfaz ờhmei ng, huốicbg ng chi, lúyjge c tônrzf i ra khỏhkoe i phònuup ng ngủppum sau khi nhậrzgh n đhkoe ưnfaz ợbskj c đhkoe iệodyy n thoạkysh i củppum a cậrzgh u, cònuup n đhkoe ặvhbs c biệodyy t nósfks i vớmjpo i cônrzf ấhfnr y tônrzf i vàhmei cậrzgh u hẹcbcu n nhau ra ngoàhmei i đhkoe ểyxbn đhkoe áhwfj nh nhau, sau đhkoe ósfks cônrzf ấhfnr y cònuup n đhkoe ặvhbs c biệodyy t đhkoe ưnfaz a cho tônrzf i mộhmei t cârwjq y gậrzgh y to vàhmei nósfks i khônrzf ng cầcrjd n nhiềhxqm u lờhmei i, chỉyysf cầcrjd n dùkysh ng sứkysh c, tốicbg t nhấhfnr t làhmei đhkoe áhwfj nh cậrzgh u chếbsnb t đhkoe i.”
Lúyjge c nàhmei y Tônrzf Thầcrjd n thấhfnr y sắnuup c mặvhbs t Lýcolk Tìrzgh nh Thârwjq m khônrzf ng cònuup n ârwjq m trầcrjd m, đhkoe áhwfj ng sợbskj nhưnfaz trưnfaz ớmjpo c đhkoe áhwfj y lònuup ng mớmjpo i hơhphi i an târwjq m mộhmei t chúyjge t, láhwfj gan cũsfks ng lớmjpo n hơhphi n mộhmei t íowaw t, tiếbsnb p tụrtvt c lảrevm m nhảrevm m nósfks i: “Tônrzf i lậrzgh p tứkysh c cốicbg ýcolk dọqofg a cônrzf ấhfnr y mộhmei t trậrzgh n, dùkysh sao trong lònuup ng tônrzf i cũsfks ng biếbsnb t rõfsmk cônrzf ấhfnr y đhkoe ang diễdcia n trònuup , nếbsnb u nhưnfaz cônrzf ấhfnr y đhkoe i ra ngoàhmei i vớmjpo i tônrzf i, nhấhfnr t đhkoe ịmyhi nh sẽxael lo lắnuup ng tônrzf i đhkoe áhwfj nh cậrzgh u bịmyhi thưnfaz ơhphi ng. Cho nêmjpo n, Tìrzgh nh Thârwjq m, bârwjq y giờhmei cậrzgh u cósfks thấhfnr y tônrzf i dụrtvt ng târwjq m thếbsnb nàhmei o rồmjpo i chưnfaz a. Tấhfnr t cảrevm mọqofg i chuyệodyy n tônrzf i đhkoe ềhxqm u vìrzgh cậrzgh u, tônrzf i chíowaw nh làhmei ngưnfaz ờhmei i trong quârwjq n đhkoe ịmyhi ch, đhkoe àhmei o bớmjpo i tìrzgh nh hìrzgh nh, căesfa n cứkysh vàhmei o kinh nghiệodyy m quen biếbsnb t nhiềhxqm u phụrtvt nữwyjp , thìrzgh tônrzf i chắnuup c chắnuup n rằtulx ng nhữwyjp ng tin tứkysh c đhkoe ósfks làhmei đhkoe úyjge ng!”
Tônrzf Thầcrjd n chớmjpo p chớmjpo p mắnuup t vớmjpo i phíowaw a Lýcolk Tìrzgh nh Thârwjq m, đhkoe ặvhbs c biệodyy t nhỏhkoe giọqofg ng, thầcrjd n bíowaw nósfks i: “Đawhh êmjpo m đhkoe ósfks , cậrzgh u đhkoe oáhwfj n xem cônrzf ấhfnr y ra sao?”
“Hônrzf m đhkoe ósfks cônrzf ấhfnr y ngồmjpo i ởkekj trêmjpo n giờhmei ng khósfks c cảrevm đhkoe êmjpo m! Tônrzf i nằtulx m trêmjpo n ghếbsnb sa lon, cáhwfj ch cônrzf ấhfnr y xa nhưnfaz vậrzgh y, thỉyysf nh thoảrevm ng cũsfks ng cósfks thểyxbn nghe thấhfnr y tiếbsnb ng nứkysh c nởkekj củppum a cônrzf ấhfnr y.”
“Cho nêmjpo n, Tìrzgh nh Thârwjq m, tônrzf i cósfks thểyxbn chắnuup c chắnuup n vớmjpo i cậrzgh u rằtulx ng, đhkoe áhwfj y lònuup ng Lăesfa ng Mạkysh t Mạkysh t nhấhfnr t đhkoe ịmyhi nh rấhfnr t thíowaw ch cậrzgh u!”
Nhấhfnr t thờhmei i, sắnuup c mặvhbs t Lýcolk Tìrzgh nh Thârwjq m biếbsnb n đhkoe ổnfaz i.
Đawhh êmjpo m hônrzf m ấhfnr y, cônrzf khósfks c sau khi nghe đhkoe ưnfaz ợbskj c nhữwyjp ng lờhmei i anh nósfks i?
Đawhh áhwfj y lònuup ng củppum a cônrzf cònuup n quan târwjq m đhkoe ếbsnb n anh, cósfks đhkoe úyjge ng hay khônrzf ng?
Nếbsnb u khônrzf ng tạkysh i sao cônrzf lạkysh i thưnfaz ơhphi ng târwjq m nhưnfaz vậrzgh y?
Cônrzf quan târwjq m anh, cônrzf cònuup n quan târwjq m đhkoe ếbsnb n anh.
Bârwjq y giờhmei Lýcolk Tìrzgh nh Thârwjq m khônrzf ng biếbsnb t hìrzgh nh dung cảrevm m giáhwfj c ởkekj đhkoe áhwfj y lònuup ng củppum a mìrzgh nh nhưnfaz thếbsnb nàhmei o? Cảrevm m giáhwfj c đhkoe ósfks giốicbg ng nhưnfaz ngãqlta vàhmei o trong Đawhh ịmyhi a ngụrtvt c, đhkoe au đhkoe ếbsnb n khônrzf ng muốicbg n sốicbg ng thìrzgh đhkoe ộhmei t nhiêmjpo n pháhwfj t hiệodyy n đhkoe ârwjq y chỉyysf làhmei mộhmei t cơhphi n áhwfj c mộhmei ng. Anh vẫjwhv n sốicbg ng ởkekj nhârwjq n gian, khônrzf ng đhkoe úyjge ng, hắnuup n làhmei đhkoe i Thiêmjpo n đhkoe ưnfaz ờhmei ng.
Thìrzgh ra làhmei , trờhmei i cao cũsfks ng khônrzf ng cósfks từfiqc bỏhkoe anh.
Thìrzgh ra làhmei , trờhmei i cao cònuup n thưnfaz ơhphi ng tiếbsnb c anh.
Thờhmei i gian trưnfaz ớmjpo c, anh cònuup n suy nghĩkpta anh nguyệodyy n ýcolk hy sinj vậrzgh n mệodyy nh cảrevm đhkoe ờhmei i mìrzgh nh chỉyysf đhkoe ểyxbn đhkoe ổnfaz i lấhfnr y việodyy c làhmei m cho Lăesfa ng Mạkysh t Mạkysh t thíowaw ch anh.
Lúyjge c đhkoe ósfks anh nghĩkpta rằtulx ng hy vọqofg ng đhkoe ósfks rấhfnr t xa vờhmei i, nhưnfaz ng bârwjq y giờhmei , khi Tônrzf Thầcrjd n nósfks i nhữwyjp ng lờhmei i nàhmei y vớmjpo i anh thìrzgh đhkoe áhwfj y lònuup ng anh rấhfnr t vui mừfiqc ng.
Anh nghĩkpta , đhkoe iềhxqm u hạkysh nh phúyjge c nhấhfnr t trong cuộhmei c sốicbg ng chíowaw nh làhmei khi yêmjpo u mộhmei t ngưnfaz ờhmei i đhkoe ếbsnb n mứkysh c chếbsnb t đhkoe i sốicbg ng lạkysh i vàhmei nhậrzgh n ra ngưnfaz ờhmei i đhkoe ósfks cũsfks ng yêmjpo u mìrzgh nh.
Đawhh áhwfj y lònuup ng Lýcolk Tìrzgh nh Thârwjq m rung chuyểyxbn n, cáhwfj c loạkysh i cảrevm m xúyjge c lẫjwhv n lộhmei n, xáhwfj o trộhmei n. Đawhh ârwjq y làhmei lầcrjd n đhkoe ầcrjd u trong lònuup ng anh cósfks nhiềhxqm u cảrevm m xúyjge c lẫjwhv n lộhmei n nhưnfaz vậrzgh y.
Tô
Đ
Ngà
Anh nó
Tô
Lú
Tô
“Hô
“Cho nê
Nhấ
Đ
Đ
Nế
Cô
Bâ
Thì
Thì
Thờ
Lú
Anh nghĩ
Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.