Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 697 : Trở thành người phụ nữ của anh em (27)

    trước sau   
mdke Thầyxtbn nhìkreln chằhfpsm chằhfpsm con đbzcaưfcgfhlvpng phídbqja trưfcgfrtesc, bìkrelnh tĩyxtbnh mởcqre miệhymfng, trong giọsaapng nówsgsi khômdkeng mang theo bấekvut kìkrel sắffmyc tháhzmgi nàohsao: “Lýnszqkrelnh Thâffmym làohsa mộufvvt ngưfcgfhlvpi đbzcaàohsan ômdkeng tốfhmgt, bâffmyy giờhlvp em bỏxzve lỡcllc, cówsgs lẻgqyn cảbzca đbzcahlvpi nàohsay cũdcqxng khômdkeng gặoohlp đbzcaưfcgfhlvpc mộufvvt ngưfcgfhlvpi nhưfcgf vậahbny.”

Đhzmgiềrphfu Tômdke Thầyxtbn nówsgsi dĩyxtb nhiêrxcjn cômdke biếahbnt, Lýnszqkrelnh Thâffmym quảbzca thậahbnt làohsa mộufvvt ngưfcgfhlvpi đbzcaàohsan ômdkeng tốfhmgt, chídbqjnh vìkrel anh quáhzmg tốfhmgt, cômdke mớrtesi khômdkeng đbzcaàohsanh lòljhrng ởcqrehzmgng anh, nhưfcgf vậahbny đbzcafhmgi vớrtesi anh làohsa mộufvvt sựcllc thua thiệhymft, cômdke khômdkeng thểuxxl chịluniu đbzcaưfcgfhlvpc sựcllc áhzmgy náhzmgy tộufvvt cùhzmgng đbzcaówsgs, Lăkwcfng Mạufvvt Mạufvvt mídbqjm mômdkei, nhàohsan nhạufvvt nówsgsi: “Cówsgs thểuxxl gặoohlp đbzcaưfcgfhlvpc hay khômdkeng, cũdcqxng khômdkeng còljhrn quan trọsaapng nữhymfa. A Thầyxtbn, em mặoohlc kệhymfkrel sao anh đbzcaếahbnn dòljhrjzdet em, nhưfcgfng em hi vọsaapng, đbzcaâffmyy sẽdbqjohsadbqj mậahbnt củnszqa chúyfesng ta, anh đbzcaulsfng cho anh ấekvuy biếahbnt em yêrxcju anh ấekvuy.”

Nhấekvut thờhlvpi Tômdke Thầyxtbn trởcqrerxcjn cứkkiing họsaapng.

rxcjn trong xe hoàohsan toàohsan yêrxcjn tĩyxtbnh.

kwcfng Mạufvvt Mạufvvt lẳyxtbng lặoohlng nhìkreln ra ngoàohsai cửhymfa sổruzoohsa thấekvut thầyxtbn, liềrphfn nghe thấekvuy giọsaapng củnszqa Tômdke Thầyxtbn truyềrphfn đbzcaếahbnn lầyxtbn nữhymfa, “Mạufvvt Mạufvvt, em chắffmyc chắffmyn sao?”

kwcfng Mạufvvt Mạufvvt rũdcqx mắffmyt, yêrxcjn lặoohlng khômdkeng tiếahbnng đbzcaufvvng gậahbnt đbzcayxtbu.


“Đhzmgãnszq nhưfcgf vậahbny thìkrel giúyfesp anh đbzcai.”

kwcfng Mạufvvt Mạufvvt kinh ngạufvvc nghiêrxcjng đbzcayxtbu, nhìkreln vềrphf phídbqja Tômdke Thầyxtbn, Tômdke Thầyxtbn trầyxtbm tưfcgf mộufvvt hồpsini, mởcqre miệhymfng nówsgsi: “Vừulsfa vặoohln thuậahbnn tiệhymfn đbzcauxxl cho Lýnszqkrelnh Thâffmym chếahbnt tâffmym vớrtesi em.”

kwcfng Mạufvvt Mạufvvt đbzcaưfcgfa mắffmyt nhìkreln Tômdke Thầyxtbn mộufvvt lúyfesc, ýnszq thứkkiic mớrtesi dầyxtbn dầyxtbn thứkkiic tỉnnftnh, “Cáhzmgi gìkrel?”

“Mạufvvt Mạufvvt, sứkkiic khỏxzvee mẹflnh anh khômdkeng tốfhmgt, bàohsa hi vọsaapng cówsgs thểuxxl nhìkreln thấekvuy anh kếahbnt hômdken, bàohsadcqxng rấekvut thídbqjch em. Đhzmgãnszq nhưfcgf vậahbny, cùhzmgng anh kếahbnt hômdken đbzcai.”

Giọsaapng nówsgsi Tômdke Thầyxtbn trầyxtbm thấekvup, ởcqre trong xe vang vọsaapng rõdbqjohsang, nghe khômdkeng ra cảbzcam xúyfesc gìkrel, giốfhmgng nhưfcgf đbzcaang tiếahbnn hàohsanh mộufvvt cuộufvvc đbzcaàohsam pháhzmgn.

“Anh khômdkeng thídbqjch trówsgsi buộufvvc, nówsgsi trắffmyng ra làohsa, anh muốfhmgn kếahbnt hômdken giảbzca, màohsa em cũdcqxng khômdkeng thídbqjch anh, nhưfcgf vậahbny tốfhmgt vômdkehzmgng, gảbzca cho anh, sẽdbqj khômdkeng cówsgs phiềrphfn toáhzmgi gìkrel, anh muốfhmgn làohsam gìkreldcqxng khômdkeng cówsgs ai quảbzcan, dĩyxtb nhiêrxcjn anh sẽdbqj cho em mộufvvt thâffmyn phậahbnn ởcqremdke gia, đbzcauxxl cảbzca đbzcahlvpi em đbzcarphfu đbzcaưfcgfhlvpc hưfcgfcqreng vinh hoa phúyfes quídbqj.”

“Đhzmgpsinng thờhlvpi, Lýnszqkrelnh Thâffmym thấekvuy em trởcqre thàohsanh vợhlvp củnszqa anh, tựcllc nhiêrxcjn sẽdbqj hoàohsan toàohsan tuyệhymfn vọsaapng. Cówsgs lẽdbqj đbzcafhmgi vớrtesi cậahbnu ấekvuy cówsgs chúyfest tàohsan nhẫkoqnn, nhưfcgfng chưfcgfa chắffmyc khômdkeng phảbzcai làohsa chuyệhymfn tốfhmgt, dùhzmg sao đbzcaau dàohsai khômdkeng bằhfpsng đbzcaau ngắffmyn.”

Trong đbzcaômdkei mắffmyt màohsau đbzcaen củnszqa Tômdke Thầyxtbn bìkrelnh tĩyxtbnh khômdkeng gợhlvpn sówsgsng, giọsaapng nówsgsi giốfhmgng nhưfcgf đbzcaang nówsgsi mộufvvt chuyệhymfn nhỏxzve khômdkeng quan trọsaapng: “Chỉnnftohsa, Mạufvvt Mạufvvt, em khômdkeng cầyxtbn gấekvup gáhzmgp đbzcapsinng ýnszq...anh chỉnnftkrel muốfhmgn trấekvun an mẹflnhrxcjn mớrtesi làohsam vậahbny, anh tìkrelm ngưfcgfhlvpi kháhzmgc cũdcqxng khômdkeng sao, chẳyxtbng qua anh cảbzcam thấekvuy em làohsa ngưfcgfhlvpi thídbqjch hợhlvpp nhấekvut, nhưfcgfng cówsgs mộufvvt chuyệhymfn em phảbzcai biếahbnt, mộufvvt khi em gảbzca cho anh...nếahbnu mẹflnh anh sốfhmgng ba mưfcgfrtesi năkwcfm, nhưfcgf vậahbny trong vòljhrng ba mưfcgfơxkusi năkwcfm nàohsay, em khômdkeng thểuxxlhzmgng anh li hômdken, nhưfcgf vậahbny rấekvut cówsgs thểuxxl sẽdbqj hao hếahbnt củnszqa em mộufvvt đbzcahlvpi hạufvvnh phúyfesc.”

kwcfng Mạufvvt Mạufvvt nghe đbzcaếahbnn đbzcaówsgs, thâffmyn thểuxxl nhẹflnh nhàohsang run rẩnnomy.

mdkewsgs thểuxxl đbzcapsinng ýnszq giảbzcaohsam bạufvvn gáhzmgi củnszqa anh, nhưfcgfng bâffmyy giờhlvp muốfhmgn cômdke đbzcapsinng ýnszqhzmgng anh kếahbnt hômdken, hơxkusn nữhymfa còljhrn cówsgs thểuxxlohsahzmgng nhau trảbzcai qua mộufvvt đbzcahlvpi.

Nhấekvut thờhlvpi Lăkwcfng Mạufvvt Mạufvvt cówsgs chúyfest do dựcllc, mộufvvt hồpsini lâffmyu, mớrtesi khe khẽdbqj phun mộufvvt câffmyu: “A Thầyxtbn, anh đbzcauxxl cho em suy nghĩyxtb mộufvvt chúyfest.”

mdke Thầyxtbn cũdcqxng khômdkeng miễkreln cưfcgfcllcng, gậahbnt đbzcayxtbu mộufvvt cáhzmgi, khẽdbqj mỉnnftm cưfcgfhlvpi, nówsgsi mộufvvt chữhymf: “Đhzmgưfcgfhlvpc.”

Sau đbzcaówsgsohsa mộufvvt đbzcaưfcgfhlvpng im lặoohlng, khi tớrtesi dưfcgfrtesi lầyxtbu củnszqa Lăkwcfng Mạufvvt Mạufvvt, Lăkwcfng Mạufvvt Mạufvvt cưfcgfhlvpi vớrtesi Tômdke Thầyxtbn, liềrphfn đbzcannomy cửhymfa xuốfhmgng xe.

mdke Thầyxtbn mớrtesi vừulsfa quay đbzcayxtbu xe, đbzcaiệhymfn thoạufvvi di đbzcaufvvng củnszqa cậahbnu vang lêrxcjn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.