Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 684 : Trở thành người phụ nữ của anh em (14)

    trước sau   
Edit: Lam Anh

Anh khôrbghng còhjsjn đmjzgưrbghpgrang lui cócgpw thểhtyk đmjzgi, côrbgh khôrbghng thíhpqach anh, bấhdrkt luậqpkhn anh thâcgpwm tìobmhnh thếoufcinnvo, cốwbgq gắhdrkng nhưrbgh thếoufcinnvo, côrbghgbwxng sẽgbwx khôrbghng yêmjzgu anh.

hdrkobmhnh Thâcgpwm nhớbvoz đmjzgi nhớbvoz lạbsnmi, cảreofm thấhdrky mìobmhnh đmjzguvswt nhiêmjzgn trởiiogmjzgn mùghri mờpgra, anh yêmjzgu côrbghcgpwu nhưrbgh vậqpkhy, anh yêmjzgu côrbghcgpwu nhưrbgh vậqpkhy, côrbgh khôrbghng tiếoufcp nhậqpkhn tìobmhnh yêmjzgu củmdeea anh, còhjsjn bảreofo anh quêmjzgn đmjzgi, nhưrbghng ai cócgpw thểhtykcgpwi cho anh, anh khôrbghng thíhpqach côrbgh, anh đmjzgi làinnvm cáuowmi gìobmh?

Đnxnmuvswt nhiêmjzgn, Lýhdrkobmhnh Thâcgpwm cũgbwxng hơinnvi bốwbgqi rốwbgqi vưrbghơinnvn tay, gắhdrkt gao bắhdrkt đmjzgưrbghqpkhc cổjdhw tay côrbgh.

Thâcgpwn thểhtykxpvmng Mạbsnmt Mạbsnmt miễxtbdn cưrbghxpvmng cứwdofng đmjzgpgra, khôrbghng néoufc tráuowmnh, cũgbwxng khôrbghng quay đmjzgdfitu.

hdrkobmhnh Thâcgpwm khôrbghng biếoufct mìobmhnh nêmjzgn nócgpwi cáuowmi gìobmh, giờpgra khắhdrkc nàinnvy, ngưrbghpgrai đmjzgàinnvn ôrbghng vàinnvo ngàinnvy thưrbghpgrang khôrbghng làinnvm gìobmh khôrbghng đmjzgưrbghqpkhc, vịbcin thầdfitn cao cao tạbsnmi thưrbghqpkhng, nhưrbghinnv mộuvswt đmjzgwdofa béoufc, khôrbghng từzbjq bỏwdofinnv lạbsnmi mờpgra mịbcint.


Áatyznh mắhdrkt anh chuyểhtykn tớbvozi chuyểhtykn lui, anh biếoufct bảreofn thâcgpwn tỉreofnh mộuvswng rồvxqri, khôrbghng thểhtyk tiếoufcp tụslqxc lừzbjqa mìobmhnh dốwbgqi ngưrbghpgrai nữnxkva, ngàinnvy trưrbghbvozc anh, còhjsjn cócgpw thểhtyk lừzbjqa gạbsnmt chíhpqanh mìobmhnh, côrbgh sẽgbwxmjzgu anh.

hdrkobmhnh Thâcgpwm suy nghĩeewg thậqpkht lâcgpwu thậqpkht lâcgpwu, cuốwbgqi cùghring mớbvozi mởiiog miệvlpbng giọuijlng khàinnvn khàinnvn: “Mạbsnmt Mạbsnmt, em cócgpw thểhtyk quêmjzgn đmjzgưrbghqpkhc sao? Mộuvswt năxpvmm tớbvozi nàinnvy, em quêmjzgn rồvxqri sao?”

Anh biếoufct, anh khôrbghng thểhtyk quêmjzgn đmjzgưrbghqpkhc, cùghring vớbvozi côrbgh từzbjqng chúbsxft từzbjqng chúbsxft, cho dùghri đmjzgau, anh cũgbwxng khôrbghng thểhtyk quêmjzgn đmjzgưrbghqpkhc, khôrbghng nỡxpvm quêmjzgn mấhdrkt, mỗbkhsi khi anh nhớbvoz đmjzgếoufcn côrbgh, anh nhớbvoz lạbsnmi từzbjqng chúbsxft từzbjqng chúbsxft, anh đmjzgxjvou cảreofm thấhdrky ngọuijlt ngàinnvo vạbsnmn lầdfitn.Truyệvlpbn đmjzgưrbghqpkhc đmjzgăxpvmng duy nhấhdrkt tạbsnmi Diễxtbdn đmjzgàinnvn .

xpvmng Mạbsnmt Mạbsnmt khôrbghng cócgpw can đmjzgreofm nhìobmhn anh mộuvswt cáuowmi, côrbgh cong môrbghi cưrbghpgrai cưrbghpgrai tựdymv giễxtbdu, đmjzgèvxqroufcn đmjzgau đmjzgbvozn ởiiog đmjzgáuowmy lòhjsjng, lờpgrai côrbghcgpwi khẩqxqmu thịbcincgpwm phi*: “Thầdfity, em đmjzgãobmh quêmjzgn hếoufct, nếoufcu khôrbghng phảreofi hôrbghm nay anh đmjzguvswt nhiêmjzgn xuấhdrkt hiệvlpbn trưrbghbvozc mặwtxkt em, cócgpw thểhtyk em sẽgbwx quêmjzgn em đmjzgãobmh từzbjqng làinnvm chuyệvlpbn bừzbjqa bãobmhi!”

(*) Khẩqxqmu thịbcincgpwm phi: nócgpwi thếoufcinnvy màinnv nghĩeewg thếoufc kháuowmc

Bừzbjqa bãobmhi?

hdrkobmhnh Thâcgpwm nhíhpqau màinnvy, sứwdofc lựdymvc nắhdrkm cổjdhw tay côrbgh lậqpkhp tứwdofc tiếoufcp tụslqxc tiêmjzgu tan.

Chuyệvlpbn anh vàinnvrbghiiogghring chỗbkhsinnvy, anh đmjzgxjvou cảreofm thấhdrky tràinnvn đmjzgdfity hạbsnmnh phúbsxfc, nhưrbghng ởiiog đmjzgáuowmy lòhjsjng côrbgh, lạbsnmi làinnv bừzbjqa bãobmhi.

Trong nháuowmy mắhdrkt đmjzgócgpwhdrkobmhnh Thâcgpwm lạbsnmi khôrbghng biếoufct kếoufc tiếoufcp nêmjzgn nócgpwi cáuowmi gìobmh, anh làinnv mộuvswt ngưrbghpgrai cựdymvc kỳijih kiêmjzgu ngạbsnmo, anh sẽgbwx khôrbghng quỳijih xuốwbgqng đmjzghdrkt cầdfitu xin, cũgbwxng sẽgbwx khôrbghng cưrbghpgrang thủmdeeinnvo đmjzgoạbsnmt (cưrbghbvozp lấhdrky bằxctbng quyềxjvon thếoufc hay cưrbghpgrang lựdymvc).

Khôrbghng phảreofi anh đmjzghtyk ýhdrkuowmi gọuijli làinnv tựdymvrbghn kia củmdeea anh, anh sợqpkhobmhnh quỳijih xuốwbgqng đmjzghdrkt cầdfitu xin sẽgbwx khiếoufcn côrbgh khócgpw xửvlpb.

Khôrbghng phảreofi anh khôrbghng cócgpw bảreofn lĩeewgnh cưrbghxpvmng éoufcp giữnxkvrbghiiogmjzgn ngưrbghpgrai, anh sợqpkh anh sẽgbwx bẻmjzgobmhy đmjzgôrbghi cáuowmnh củmdeea côrbghinnvm cho côrbgh trởiiogmjzgn khôrbghng vui vẻmjzg.

Nếoufcu anh yêmjzgu côrbgh, biếoufcn thàinnvnh trócgpwi buộuvswc côrbgh, nhưrbgh thếoufc anh thàinnv rằxctbng lựdymva chọuijln mấhdrkt đmjzgi côrbgh!

Huốwbgqng chi, anh lạbsnmi thanh cao kiêmjzgu ngạbsnmo nhưrbgh vậqpkhy, làinnvm sao cócgpw thểhtykinnvm việvlpbc nàinnvy?


hdrkobmhnh Thâcgpwm từzbjq từzbjq buôrbghng tay xuốwbgqng, cảreof ngưrbghpgrai anh yêmjzgn lặwtxkng bìobmhnh tĩeewgnh rấhdrkt nhiềxjvou, anh suy nghĩeewg mộuvswt hồvxqri, hỏwdofi lêmjzgn mộuvswt nghi hoặwtxkc duy nhấhdrkt trong lòhjsjng mìobmhnh: “Em từzbjq chốwbgqi anh nhưrbgh vậqpkhy, cócgpw phảreofi bởiiogi vìobmh A Thầdfitn hay khôrbghng? Nếoufcu làinnvobmh cậqpkhu ấhdrky, anh cócgpw thểhtyk tựdymvobmhnh mởiiog miệvlpbng nócgpwi chuyệvlpbn vớbvozi cậqpkhu ấhdrky, em khôrbghng cầdfitn bậqpkhn tâcgpwm nhữnxkvng thứwdofinnvy.”

xpvmng Mạbsnmt Mạbsnmt lắhdrkc đmjzgdfitu.

hdrkobmhnh Thâcgpwm hơinnvi nghiêmjzgng mặwtxkt, ngay cảreofcgpwng lưrbghng củmdeea côrbghgbwxng khôrbghng nỡxpvm nhìobmhn, hồvxqri lâcgpwu, anh cứwdofng nhắhdrkc mởiiog miệvlpbng, hỏwdofi: “Vậqpkhy làinnvobmhuowmi gìobmh?”

xpvmng Mạbsnmt Mạbsnmt cắhdrkn chặwtxkt răxpvmng, côrbgh mớbvozi mởiiog miệvlpbng nócgpwi: “Bởiiogi vìobmh em thíhpqach anh ấhdrky.”

rbgh khôrbghng nócgpwi gìobmh đmjzgếoufcn Tôrbgh Thầdfitn.

rbgh chỉreofghring anh ấhdrky.

Anh khôrbghng biếoufct, anh ấhdrky trong miệvlpbng côrbgh, chíhpqanh làinnv chỉreof anh.

rbgh biếoufct bảreofn thâcgpwn thếoufcinnvy cựdymvc kỳijihinnvn nhẫijihn, anh yêmjzgu côrbgh, côrbghgbwxng yêmjzgu anh, bọuijln họuijliiogghring mộuvswt chỗbkhs, thậqpkht tốwbgqt biếoufct bao, nhưrbghng màinnvrbgh khôrbghng thểhtyk íhpqach kỷnxkv nhưrbgh vậqpkhy, côrbgh khôrbghng thểhtyk cho mìobmhnh giữnxkv lạbsnmi đmjzgưrbghpgrang lui, giữnxkv lạbsnmi hi vọuijlng.

rbghinnv anh nêmjzgn kếoufct thúbsxfc sớbvozm.

hdrkobmhnh Thâcgpwm chậqpkhm rãobmhi buôrbghng cổjdhw tay Lăxpvmng Mạbsnmt Mạbsnmt ra, anh gậqpkht đmjzgdfitu, cảreof ngưrbghpgrai bìobmhnh tĩeewgnh dọuijla ngưrbghpgrai, anh nócgpwi: “Anh biếoufct rồvxqri.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.