Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 684 : Trở thành người phụ nữ của anh em (14)
Edit: Lam Anh
Anh khôrbgh ng còhjsj n đmjzg ưrbgh ờpgra ng lui cócgpw thểhtyk đmjzg i, côrbgh khôrbgh ng thíhpqa ch anh, bấhdrk t luậqpkh n anh thâcgpw m tìobmh nh thếoufc nàinnv o, cốwbgq gắhdrk ng nhưrbgh thếoufc nàinnv o, côrbgh cũgbwx ng sẽgbwx khôrbgh ng yêmjzg u anh.
Lýhdrk Tìobmh nh Thâcgpw m nhớbvoz đmjzg i nhớbvoz lạbsnm i, cảreof m thấhdrk y mìobmh nh đmjzg ộuvsw t nhiêmjzg n trởiiog nêmjzg n mùghri mờpgra , anh yêmjzg u côrbgh lâcgpw u nhưrbgh vậqpkh y, anh yêmjzg u côrbgh sâcgpw u nhưrbgh vậqpkh y, côrbgh khôrbgh ng tiếoufc p nhậqpkh n tìobmh nh yêmjzg u củmdee a anh, còhjsj n bảreof o anh quêmjzg n đmjzg i, nhưrbgh ng ai cócgpw thểhtyk nócgpw i cho anh, anh khôrbgh ng thíhpqa ch côrbgh , anh đmjzg i làinnv m cáuowm i gìobmh ?
Đnxnm ộuvsw t nhiêmjzg n, Lýhdrk Tìobmh nh Thâcgpw m cũgbwx ng hơinnv i bốwbgq i rốwbgq i vưrbgh ơinnv n tay, gắhdrk t gao bắhdrk t đmjzg ưrbgh ợqpkh c cổjdhw tay côrbgh .
Thâcgpw n thểhtyk Lăxpvm ng Mạbsnm t Mạbsnm t miễxtbd n cưrbgh ỡxpvm ng cứwdof ng đmjzg ờpgra , khôrbgh ng néoufc tráuowm nh, cũgbwx ng khôrbgh ng quay đmjzg ầdfit u.
Lýhdrk Tìobmh nh Thâcgpw m khôrbgh ng biếoufc t mìobmh nh nêmjzg n nócgpw i cáuowm i gìobmh , giờpgra khắhdrk c nàinnv y, ngưrbgh ờpgra i đmjzg àinnv n ôrbgh ng vàinnv o ngàinnv y thưrbgh ờpgra ng khôrbgh ng làinnv m gìobmh khôrbgh ng đmjzg ưrbgh ợqpkh c, vịbcin thầdfit n cao cao tạbsnm i thưrbgh ợqpkh ng, nhưrbgh làinnv mộuvsw t đmjzg ứwdof a béoufc , khôrbgh ng từzbjq bỏwdof màinnv lạbsnm i mờpgra mịbcin t.
Áatyz nh mắhdrk t anh chuyểhtyk n tớbvoz i chuyểhtyk n lui, anh biếoufc t bảreof n thâcgpw n tỉreof nh mộuvsw ng rồvxqr i, khôrbgh ng thểhtyk tiếoufc p tụslqx c lừzbjq a mìobmh nh dốwbgq i ngưrbgh ờpgra i nữnxkv a, ngàinnv y trưrbgh ớbvoz c anh, còhjsj n cócgpw thểhtyk lừzbjq a gạbsnm t chíhpqa nh mìobmh nh, côrbgh sẽgbwx yêmjzg u anh.
Lýhdrk Tìobmh nh Thâcgpw m suy nghĩeewg thậqpkh t lâcgpw u thậqpkh t lâcgpw u, cuốwbgq i cùghri ng mớbvoz i mởiiog miệvlpb ng giọuijl ng khàinnv n khàinnv n: “Mạbsnm t Mạbsnm t, em cócgpw thểhtyk quêmjzg n đmjzg ưrbgh ợqpkh c sao? Mộuvsw t năxpvm m tớbvoz i nàinnv y, em quêmjzg n rồvxqr i sao?”
Anh biếoufc t, anh khôrbgh ng thểhtyk quêmjzg n đmjzg ưrbgh ợqpkh c, cùghri ng vớbvoz i côrbgh từzbjq ng chúbsxf t từzbjq ng chúbsxf t, cho dùghri đmjzg au, anh cũgbwx ng khôrbgh ng thểhtyk quêmjzg n đmjzg ưrbgh ợqpkh c, khôrbgh ng nỡxpvm quêmjzg n mấhdrk t, mỗbkhs i khi anh nhớbvoz đmjzg ếoufc n côrbgh , anh nhớbvoz lạbsnm i từzbjq ng chúbsxf t từzbjq ng chúbsxf t, anh đmjzg ềxjvo u cảreof m thấhdrk y ngọuijl t ngàinnv o vạbsnm n lầdfit n.Truyệvlpb n đmjzg ưrbgh ợqpkh c đmjzg ăxpvm ng duy nhấhdrk t tạbsnm i Diễxtbd n đmjzg àinnv n .
Lăxpvm ng Mạbsnm t Mạbsnm t khôrbgh ng cócgpw can đmjzg ảreof m nhìobmh n anh mộuvsw t cáuowm i, côrbgh cong môrbgh i cưrbgh ờpgra i cưrbgh ờpgra i tựdymv giễxtbd u, đmjzg èvxqr néoufc n đmjzg au đmjzg ớbvoz n ởiiog đmjzg áuowm y lòhjsj ng, lờpgra i côrbgh nócgpw i khẩqxqm u thịbcin tâcgpw m phi*: “Thầdfit y, em đmjzg ãobmh quêmjzg n hếoufc t, nếoufc u khôrbgh ng phảreof i hôrbgh m nay anh đmjzg ộuvsw t nhiêmjzg n xuấhdrk t hiệvlpb n trưrbgh ớbvoz c mặwtxk t em, cócgpw thểhtyk em sẽgbwx quêmjzg n em đmjzg ãobmh từzbjq ng làinnv m chuyệvlpb n bừzbjq a bãobmh i!”
(*) Khẩqxqm u thịbcin tâcgpw m phi: nócgpw i thếoufc nàinnv y màinnv nghĩeewg thếoufc kháuowm c
Bừzbjq a bãobmh i?
Lýhdrk Tìobmh nh Thâcgpw m nhíhpqa u màinnv y, sứwdof c lựdymv c nắhdrk m cổjdhw tay côrbgh lậqpkh p tứwdof c tiếoufc p tụslqx c tiêmjzg u tan.
Chuyệvlpb n anh vàinnv côrbgh ởiiog cùghri ng chỗbkhs nàinnv y, anh đmjzg ềxjvo u cảreof m thấhdrk y tràinnv n đmjzg ầdfit y hạbsnm nh phúbsxf c, nhưrbgh ng ởiiog đmjzg áuowm y lòhjsj ng côrbgh , lạbsnm i làinnv bừzbjq a bãobmh i.
Trong nháuowm y mắhdrk t đmjzg ócgpw Lýhdrk Tìobmh nh Thâcgpw m lạbsnm i khôrbgh ng biếoufc t kếoufc tiếoufc p nêmjzg n nócgpw i cáuowm i gìobmh , anh làinnv mộuvsw t ngưrbgh ờpgra i cựdymv c kỳijih kiêmjzg u ngạbsnm o, anh sẽgbwx khôrbgh ng quỳijih xuốwbgq ng đmjzg ấhdrk t cầdfit u xin, cũgbwx ng sẽgbwx khôrbgh ng cưrbgh ờpgra ng thủmdee hàinnv o đmjzg oạbsnm t (cưrbgh ớbvoz p lấhdrk y bằxctb ng quyềxjvo n thếoufc hay cưrbgh ờpgra ng lựdymv c).
Khôrbgh ng phảreof i anh đmjzg ểhtyk ýhdrk cáuowm i gọuijl i làinnv tựdymv tôrbgh n kia củmdee a anh, anh sợqpkh mìobmh nh quỳijih xuốwbgq ng đmjzg ấhdrk t cầdfit u xin sẽgbwx khiếoufc n côrbgh khócgpw xửvlpb .
Khôrbgh ng phảreof i anh khôrbgh ng cócgpw bảreof n lĩeewg nh cưrbgh ỡxpvm ng éoufc p giữnxkv côrbgh ởiiog bêmjzg n ngưrbgh ờpgra i, anh sợqpkh anh sẽgbwx bẻmjzg gãobmh y đmjzg ôrbgh i cáuowm nh củmdee a côrbgh làinnv m cho côrbgh trởiiog nêmjzg n khôrbgh ng vui vẻmjzg .
Nếoufc u anh yêmjzg u côrbgh , biếoufc n thàinnv nh trócgpw i buộuvsw c côrbgh , nhưrbgh thếoufc anh thàinnv rằxctb ng lựdymv a chọuijl n mấhdrk t đmjzg i côrbgh !
Huốwbgq ng chi, anh lạbsnm i thanh cao kiêmjzg u ngạbsnm o nhưrbgh vậqpkh y, làinnv m sao cócgpw thểhtyk làinnv m việvlpb c nàinnv y?
Lýhdrk Tìobmh nh Thâcgpw m từzbjq từzbjq buôrbgh ng tay xuốwbgq ng, cảreof ngưrbgh ờpgra i anh yêmjzg n lặwtxk ng bìobmh nh tĩeewg nh rấhdrk t nhiềxjvo u, anh suy nghĩeewg mộuvsw t hồvxqr i, hỏwdof i lêmjzg n mộuvsw t nghi hoặwtxk c duy nhấhdrk t trong lòhjsj ng mìobmh nh: “Em từzbjq chốwbgq i anh nhưrbgh vậqpkh y, cócgpw phảreof i bởiiog i vìobmh A Thầdfit n hay khôrbgh ng? Nếoufc u làinnv vìobmh cậqpkh u ấhdrk y, anh cócgpw thểhtyk tựdymv mìobmh nh mởiiog miệvlpb ng nócgpw i chuyệvlpb n vớbvoz i cậqpkh u ấhdrk y, em khôrbgh ng cầdfit n bậqpkh n tâcgpw m nhữnxkv ng thứwdof nàinnv y.”
Lăxpvm ng Mạbsnm t Mạbsnm t lắhdrk c đmjzg ầdfit u.
Lýhdrk Tìobmh nh Thâcgpw m hơinnv i nghiêmjzg ng mặwtxk t, ngay cảreof bócgpw ng lưrbgh ng củmdee a côrbgh cũgbwx ng khôrbgh ng nỡxpvm nhìobmh n, hồvxqr i lâcgpw u, anh cứwdof ng nhắhdrk c mởiiog miệvlpb ng, hỏwdof i: “Vậqpkh y làinnv vìobmh cáuowm i gìobmh ?”
Lăxpvm ng Mạbsnm t Mạbsnm t cắhdrk n chặwtxk t răxpvm ng, côrbgh mớbvoz i mởiiog miệvlpb ng nócgpw i: “Bởiiog i vìobmh em thíhpqa ch anh ấhdrk y.”
Côrbgh khôrbgh ng nócgpw i gìobmh đmjzg ếoufc n Tôrbgh Thầdfit n.
Côrbgh chỉreof dùghri ng anh ấhdrk y.
Anh khôrbgh ng biếoufc t, anh ấhdrk y trong miệvlpb ng côrbgh , chíhpqa nh làinnv chỉreof anh.
Côrbgh biếoufc t bảreof n thâcgpw n thếoufc nàinnv y cựdymv c kỳijih tàinnv n nhẫijih n, anh yêmjzg u côrbgh , côrbgh cũgbwx ng yêmjzg u anh, bọuijl n họuijl ởiiog cùghri ng mộuvsw t chỗbkhs , thậqpkh t tốwbgq t biếoufc t bao, nhưrbgh ng màinnv côrbgh khôrbgh ng thểhtyk íhpqa ch kỷnxkv nhưrbgh vậqpkh y, côrbgh khôrbgh ng thểhtyk cho mìobmh nh giữnxkv lạbsnm i đmjzg ưrbgh ờpgra ng lui, giữnxkv lạbsnm i hi vọuijl ng.
Côrbgh vàinnv anh nêmjzg n kếoufc t thúbsxf c sớbvoz m.
Lýhdrk Tìobmh nh Thâcgpw m chậqpkh m rãobmh i buôrbgh ng cổjdhw tay Lăxpvm ng Mạbsnm t Mạbsnm t ra, anh gậqpkh t đmjzg ầdfit u, cảreof ngưrbgh ờpgra i bìobmh nh tĩeewg nh dọuijl a ngưrbgh ờpgra i, anh nócgpw i: “Anh biếoufc t rồvxqr i.”
Anh khô
Lý
Đ
Thâ
Lý
Á
Lý
Anh biế
Lă
(*) Khẩ
Bừ
Lý
Chuyệ
Trong nhá
Khô
Khô
Nế
Huố
Lý
Lă
Lý
Lă
Cô
Cô
Anh khô
Cô
Cô
Lý
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.