Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 681 : Trở thành người phụ nữ của anh em (11)

    trước sau   
“Tôxjuf Thầcapzn làzsnc anh em củgkxca anh, Lălqqcng Mạqzukt Mạqzukt em đjafrpbycng quêcqksn, em làzsnc ngưtolndhvgi phụafvl nữfwkf củgkxca anh!”

lqqcng Mạqzukt Mạqzukt lảuxcjo đjafruxcjo lùdtzhi vềbyur sau từpbycng bưtolntolnc, tay côxjuf run rẩfbfjy nắvcjlm chặqjbtt, cốomcf gắvcjlng bìtqjwnh tĩzsncnh, mặqjbtt côxjufjrwpferfi tátolni nhợocolt, átolnnh mắvcjlt hoảuxcjng sợocol.

uxcjtqjwnh Thâjyymm nhìtqjwn côxjuf, nhắvcjlm chặqjbtt mắvcjlt, thu lạqzuki sựzsnczsncn bạqzuko toàzsncn thâjyymn tỏmzvga ra, đjafrjdcutqjwnh tỉsxcdnh tátolno lạqzuki, mớtolni mởmzvg miệjrwpng, giọomcfng nójrwpi dịhbuou dàzsncng hơferfn nhiềbyuru, “Anh nghĩzsnc, em vẫbxjvn còzdbwn nhớtoln, chuyệjrwpn phátolnt sinh giữfwkfa hai chúfwkfng ta.”

xjuf nhớtoln, côxjufzsncm sao sẽafvl khôxjufng nhớtoln,

Chuyệjrwpn giữfwkfa côxjufzsnc anh, côxjuf đjafrbyuru nhớtoln rấmzvgt rõtixozsncng.

lqqcng bởmzvgi vìtqjwxjuf nhớtoln rấmzvgt rõtixozsncng, trong mộzdbwt nălqqcm nàzsncy côxjuf mớtolni cójrwp thểjdcu, cảuxcj ngàzsncy lẫbxjvn đjafrêcqksm côxjuf đjafrbyuru đjafrau khổswjx giãbyury giụafvla trong nhung nhớtolntolnocolt qua.


Mỗiktgi ngàzsncy thoạqzukt nhìtqjwn côxjuf khôxjufng khátolnc ngưtolndhvgi bìtqjwnh thưtolndhvgng, nhưtolnng màzsnc, khôxjufng cójrwp ai biếcapzt, trong lòzdbwng côxjuf khổswjx sởmzvg đjafrếcapzn mứfxzoc nàzsnco, khôxjufng cójrwp ai biếcapzt, trong đjafrêcqksm khuyu côxjuf đjafrãbyur khójrwpc biếcapzt bao nhiêcqksu lầcapzn.

“Bâjyymy giờdhvg em ởmzvgcqksn cạqzuknh A Thầcapzn, nếcapzu nhưtolnjrwp mộzdbwt ngàzsncy, cậyuuxu ta biếcapzt bạqzukn gátolni củgkxca cậyuuxu ta lêcqksn giưtolndhvgng cùdtzhng đjafrqzuki ca củgkxca cậyuuxu ta, em nghĩzsnc cậyuuxu ta sẽafvl đjafromcfi mặqjbtt vớtolni anh thếcapzzsnco? Anh làzsncm sao cójrwp thểjdcu đjafromcfi mặqjbtt vớtolni cậyuuxu ta đjafrưtolnocolc chứfxzo?” Giọomcfng Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm nhẹfxzo nhàzsncng, bởmzvgi vìtqjwjrwpi nhữfwkfng lờdhvgi nàzsncy, màzsnc cứfxzong rắvcjln hơferfn.

uxcjtqjwnh Thâjyymm cảuxcjm thấmzvgy cụafvlc diệjrwpn bâjyymy giờdhvg, phátolnt triểjdcun thậyuuxt sựzsnc khôxjufng ngờdhvg, phátolnt triểjdcun khiếcapzn ngưtolndhvgi ta dởmzvg khójrwpc dởmzvgtolndhvgi!

Anh em củgkxca anh vàzsnc ngưtolndhvgi phụafvl nữfwkf củgkxca anh trởmzvg thàzsncnh bạqzukn bèdzjj trai gátolni ởmzvg ngay trưtolntolnc mặqjbtt anh!

lqqcng Mạqzukt Mạqzukt bịhbuo lờdhvgi nójrwpi củgkxca Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm dọomcfa sợocol, côxjuf cảuxcjm thấmzvgy tim mìtqjwnh giốomcfng nhưtoln bịhbuo dao gălqqcm đjafrâjyymm qua, mátolnu tưtolnơferfi đjafrcapzm đjafrìtqjwa, côxjuf miễntiin cưtolnrkzsng ổswjxn đjafrhbuonh thâjyymn thểjdcutqjwnh, ngẩfbfjng đjafrcapzu lêcqksn, nhìtqjwn chằocolm chằocolm Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm: “Thậyuuxt xin lỗiktgi, em khôxjufng biếcapzt Tôxjuf Thầcapzn làzsncxjuf thiếcapzu gia tậyuuxp đjafrzsncn Bạqzukc Đferfếcapz.”

uxcjtqjwnh Thâjyymm càzsncng nghĩzsnczsncng cảuxcjm thấmzvgy phiềbyurn nãbyuro, nụafvltolndhvgi trêcqksn mặqjbtt anh cójrwpferfi lạqzuknh lùdtzhng, bỗiktgng nhiêcqksn cắvcjlt đjafrfxzot lờdhvgi nójrwpi khôxjufng cójrwp sứfxzoc lựzsncc củgkxca Lălqqcng Mạqzukt Mạqzukt: “Anh em bọomcfn anh cho dùdtzhjrwp quan hệjrwp tốomcft, nhưtolnng còzdbwn chưtolna đjafrếcapzn mứfxzoc chia xẻfwkf mộzdbwt ngưtolndhvgi phụafvl nữfwkf!”

Lờdhvgi nójrwpi sắvcjlc béoiwun làzsncm Lălqqcng Mạqzukt Mạqzukt suýuxcjt chúfwkft nữfwkfa đjafrfxzong khôxjufng vữfwkfng.

Lờdhvgi nójrwpi củgkxca anh hàzsncm ýuxcj quátolntixozsncng, vợocol củgkxca bạqzukn bèdzjj khôxjufng thểjdcu bắvcjlt nạqzukt, anh vàzsnc Enson làzsnc bạqzukn bèdzjj, côxjufzsnc Enson lêcqksn giưtolndhvgng, anh vàzsnc Enson làzsnc bạqzukn bèdzjj, anh vàzsnc Enson cùdtzhng chia sẻfwkf mộzdbwt ngưtolndhvgi phụafvl nữfwkf.

ferfn nữfwkfa côxjuf, anh, vàzsnc Enson, Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm anh còzdbwn làzsnc ngưtolndhvgi thứfxzo ba.

Nếcapzu nhưtoln anh biếcapzt sựzsnc thậyuuxt, anh sẽafvl khôxjufng đjafrjdcu bạqzukn bèdzjj củgkxca mìtqjwnh yêcqksu ngưtolndhvgi phụafvl nữfwkf củgkxca mìtqjwnh, còzdbwn cùdtzhng bạqzukn bèdzjj củgkxca mìtqjwnh thâjyymn mậyuuxt cùdtzhng vớtolni mộzdbwt ngưtolndhvgi phụafvl nữfwkf, ýuxcj nghĩzsnczsncy đjafrau lòzdbwng sao?

Nếcapzu nhưtoln Enson cũlqqcng biếcapzt sựzsnc thậyuuxt nàzsncy, anh tốomcft vớtolni côxjuftolni bạqzukn bèdzjjcqksu, anh còzdbwn cùdtzhng vớtolni côxjuftolni đjafrójrwpcqksn giưtolndhvgng, đjafrâjyymy cójrwp đjafrưtolnocolc coi làzsnc phảuxcjn bộzdbwi hay khôxjufng?

Trong lòzdbwng Lălqqcng Mạqzukt Mạqzukt tràzsncn đjafrcapzy sợocolbyuri vàzsnc luốomcfng cuốomcfng, thậyuuxm chígkxcxjuf khôxjufng dátolnm nhìtqjwn dung mạqzuko khuynh thàzsncnh gầcapzn trong gang tấmzvgc, trong lòzdbwng côxjuf chátolnn ghéoiwut vàzsnc hậyuuxn chígkxcnh mìtqjwnh!

Đferfbyuru tạqzuki côxjuf, chígkxcnh vìtqjwxjuf hoa tâjyymm, lạqzuki đjafri yêcqksu Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm!


xjuf khôxjufng thểjdcu đjafrjdcu cho Enson vàzsncuxcjtqjwnh Thâjyymm biếcapzt chuyệjrwpn nàzsncy, côxjufjrwp lỗiktgi vớtolni hai ngưtolndhvgi bọomcfn họomcf, khôxjufng thểjdcuzsncm ảuxcjnh hưtolnmzvgng tìtqjwnh bạqzukn giữfwkfa hai ngưtolndhvgi, đjafrjdcu bọomcfn họomcf trởmzvg mặqjbtt thàzsncnh thùdtzh!

lqqcng Mạqzukt Mạqzukt vốomcfn đjafrhbuonh giảuxcji thígkxcch cho Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm, mìtqjwnh chỉsxcd giúfwkfp Tôxjuf Thầcapzn trấmzvgn an mẹfxzo anh ta, nhưtolnng bâjyymy giờdhvg, bởmzvgi vìtqjw nhữfwkfng ýuxcj nghĩzsnczsncy, côxjuf lựzsnca chọomcfn im lặqjbtng.

uxcjtqjwnh Thâjyymm nhìtqjwn Lălqqcng Mạqzukt Mạqzukt cúfwkfi đjafrcapzu, côxjuftolni bởmzvgi vìtqjw anh châjyymn tay hơferfi luốomcfng cuốomcfng, làzsncm anh đjafrau lòzdbwng, cátolni loạqzuki đjafrau lòzdbwng nàzsncy vốomcfn đjafrhbuonh trátolnch cứfxzo nhưtolnng khôxjufng thểjdcu chỉsxcd trígkxcch ra ngoàzsnci, cuốomcfi cùdtzhng chỉsxcd thởmzvgzsnci mộzdbwt tiếcapzng, giọomcfng nójrwpi mềbyurm mạqzuki hơferfn rấmzvgt nhiềbyuru, nhẹfxzo giọomcfng hỏmzvgi: “Mạqzukt Mạqzukt, mộzdbwt nălqqcm nay, em cójrwp khỏmzvge khôxjufng?”

lqqcng Mạqzukt Mạqzukt khôxjufng nghĩzsnc đjafrếcapzn thátolni đjafrzdbw củgkxca Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm bỗiktgng nhiêcqksn thay đjafrswjxi nhưtoln vậyuuxy, Lălqqcng Mạqzukt Mạqzukt ngẩfbfjng đjafrcapzu, nhìtqjwn anh, hơferfi ngẩfbfjn ngưtolndhvgi, mộzdbwt lúfwkfc lâjyymu sau, mớtolni nhẹfxzo nhàzsncng nởmzvg nụafvltolndhvgi nhàzsncn nhạqzukt, nójrwpi: “Rấmzvgt tốomcft.”

“Bỗiktgng nhiêcqksn nhớtoln đjafrếcapzn muốomcfn đjafri họomcfc sao?” Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm tiếcapzp tụafvlc hỏmzvgi, giọomcfng đjafriệjrwpu rấmzvgt bìtqjwnh tĩzsncnh, giốomcfng nhưtolntqjwnh thưtolndhvgng.

lqqcng Mạqzukt Mạqzukt phátolnt hiệjrwpn mìtqjwnh rấmzvgt nhớtolnjrwp thểjdcudtzhng anh đjafromcfi mặqjbtt nójrwpi chuyệjrwpn đjafrơferfn giảuxcjn nhưtoln vậyuuxy.

Cho dùdtzhxjuf biếcapzt chỉsxcd đjafrưtolnocolc mộzdbwt látolnt, nhưtolnng côxjuf muốomcfn tưtolnơferfng lai mìtqjwnh cójrwp thểjdcutolnu lạqzuki mộzdbwt chúfwkft xígkxcu tốomcft đjafrfxzop trong kígkxcfxzoc củgkxca anh, côxjuf muốomcfn cùdtzhng anh nójrwpi chuyệjrwpn mộzdbwt látolnt.

tqjw vậyuuxy, Lălqqcng Mạqzukt Mạqzukt hígkxct mộzdbwt hơferfi thậyuuxt sâjyymu, lộzdbw ra vẻfwkf mặqjbtt dịhbuou dàzsncng, dịhbuou dàzsncng nójrwpi: “Cũlqqcng khôxjufng tệjrwp lắvcjlm, trìtqjwnh đjafrzdbw họomcfc vấmzvgn khôxjufng cójrwp, lúfwkfc ấmzvgy thôxjufi họomcfc vẫbxjvn còzdbwn mộzdbwt nălqqcm, cũlqqcng khôxjufng biếcapzt tạqzuki sao, hiệjrwpu trưtolnmzvgng trưtolndhvgng đjafrqzuki họomcfc bỗiktgng nhiêcqksn gọomcfi đjafriệjrwpn đjafrếcapzn, nójrwpi em quay vềbyur trưtolndhvgng tiếcapzp tụafvlc họomcfc, em suy nghĩzsnc mộzdbwt chúfwkft, trìtqjwnh đjafrzdbw họomcfc vấmzvgn rấmzvgt quan trọomcfng, vìtqjw vậyuuxy quay vềbyur.”

uxcjtqjwnh Thâjyymm gậyuuxt đjafrcapzu mộzdbwt cátolni, côxjuf quay vềbyur thàzsncnh phốomcf X họomcfc đjafrqzuki họomcfc, làzsnc do mộzdbwt tay anh an bàzsnci.

lqqcng Mạqzukt Mạqzukt nhìtqjwn Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm khôxjufng cójrwpjrwpi chuyệjrwpn, cắvcjln cắvcjln môxjufi dưtolntolni, liềbyurn cưtolndhvgi hỏmzvgi: “Thếcapzzdbwn thầcapzy? Mộzdbwt nălqqcm qua thầcapzy sốomcfng cójrwp tốomcft khôxjufng?”

Áafvlnh mắvcjlt Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm sátolnng ngờdhvgi nhìtqjwn Lălqqcng Mạqzukt Mạqzukt, mộzdbwt lúfwkfc lâjyymu sau, anh mớtolni lắvcjlc đjafrcapzu mộzdbwt cátolni, khôxjufng nhẹfxzo khôxjufng nặqjbtng trựzsncc tiếcapzp mởmzvg miệjrwpng: “Khôxjufng tốomcft.”

Anh nójrwpi anh sốomcfng khôxjufng tốomcft.

Nụafvltolndhvgi trêcqksn mặqjbtt Lălqqcng Mạqzukt Mạqzukt thu lạqzuki, hơferfi đjafrau lòzdbwng: “Tạqzuki sao? Gặqjbtp phiềbyurn toátolni àzsnc?”

Sau khi hỏmzvgi, Lălqqcng Mạqzukt Mạqzukt lạqzuki cảuxcjm thấmzvgy, Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm cójrwp thểjdcu gặqjbtp phiềbyurn toátolni gìtqjw chứfxzo? Trêcqksn thếcapz giớtolni nàzsncy, anh muốomcfn cátolni gìtqjwzsncm cátolni gìtqjw, cójrwp thểjdcu khôxjufng chiếcapzm đjafrưtolnocolc khôxjufng làzsncm đjafrưtolnocolc sao?

Áafvlnh mắvcjlt Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm vẫbxjvn nhưtolnlqqc nhìtqjwn chằocolm chằocolm Lălqqcng Mạqzukt Mạqzukt, giọomcfng nójrwpi anh thong thảuxcjzsnc từpbyc tốomcfn: “Bởmzvgi vìtqjw anh khôxjufng thểjdcu quêcqksn đjafrưtolnocolc mộzdbwt ngưtolndhvgi!”

Tim Lălqqcng Mạqzukt Mạqzukt bỗiktgng dưtolnng đjafryuuxp thậyuuxt nhanh, côxjuf giốomcfng nhưtoln biếcapzt tiếcapzp theo Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm sẽafvljrwpi cátolni gìtqjw, átolnnh mắvcjlt hốomcft hoảuxcjng, chuyểjdcun đjafrbyurzsnci, nójrwpi: “Mộzdbwt nălqqcm nay thầcapzy đjafrbyuru ởmzvg đjafrâjyymy sao?”

uxcjtqjwnh Thâjyymm chỉsxcd nhìtqjwn chằocolm chằocolm côxjuf, khôxjufng trảuxcj lờdhvgi.

lqqcng Mạqzukt Mạqzukt cảuxcjm thấmzvgy átolnnh mắvcjlt anh giốomcfng nhưtoln mang theo lửsxcda, làzsncm toàzsncn thâjyymn côxjufjrwpng lêcqksn, côxjuf nhịhbuon khôxjufng đjafrưtolnocolc cúfwkfi đjafrcapzu, giữfwkftqjwnh tĩzsncnh nójrwpi, “Thầcapzy, lầcapzn nàzsncy ngưtolndhvgi quay vềbyurtolntolnc làzsnctqjw qua mùdtzha xuâjyymn sao?”

Thậyuuxt lâjyymu, Lălqqcng Mạqzukt Mạqzukt cũlqqcng khôxjufng nghe đjafrưtolnocolc Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm nójrwpi chuyệjrwpn, côxjuf lạqzuki ngẩfbfjng đjafrcapzu lêcqksn mộzdbwt lầcapzn nữfwkfa, lạqzuki thấmzvgy Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm mởmzvg miệjrwpng hỏmzvgi: “Tạqzuki sao khôxjufng hỏmzvgi anh khôxjufng thểjdcu quêcqksn đjafrưtolnocolc ngưtolndhvgi kia làzsnc ai? Tạqzuki sao khôxjufng hỏmzvgi anh tạqzuki sao lạqzuki quay vềbyurtolntolnc?”

Tốomcfc đjafrzdbw tim Lălqqcng Mạqzukt Mạqzukt bỗiktgng nhiêcqksn dừpbycng lạqzuki.

Áafvlnh mắvcjlt Lýuxcjtqjwnh Thâjyymm nhìtqjwn côxjuf, nójrwpi: “Anh khôxjufng thểjdcu quêcqksn đjafrưtolnocolc ngưtolndhvgi kia làzsnclqqcng Mạqzukt Mạqzukt, anh bởmzvgi vìtqjwxjufmzvgy màzsnc quay vềbyurtolntolnc.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.