Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã
Chương 932 : Sát thủ Ma Mị đã chết
Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c nàeeyb y lạkojj i làeeyb đwhus ứobmu a em gáhjgj i củkzdh a cặwqaw p song sinh!
Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c, Trịbjpm nh Vũhksz Vi……
Hai cáhjgj i têesta n nàeeyb y đwhus ềbwhh u cho hắaksg n cảndqr m giáhjgj c quen thuộvsdq c!
Nhưfwrt ng dáhjgj ng vẻvmhk củkzdh a hai côczxv nhưfwrt thếcskn nàeeyb o thìbgqh Cảndqr nh Tríbgqh hoàeeyb n toàeeyb n khôczxv ng cóunfj ấlncz n tưfwrt ợbjpm ng.
Cảndqr nh Tríbgqh khôczxv ng biếcskn t côczxv gáhjgj i ngàeeyb y đwhus óunfj bịbjpm mìbgqh nh đwhus áhjgj ởvmhk trưfwrt ớwxys c cửxrul a sổbulo làeeyb Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c hay làeeyb Trịbjpm nh Vũhksz Vi.
Tổbulo chứobmu c sáhjgj t thủkzdh thàeeyb nh lậwlac p mộvsdq t tổbulo chứobmu c tìbgqh nh báhjgj o ởvmhk thàeeyb nh phốnfoa A, tấlncz t cảndqr cáhjgj c thôczxv ng tin thu thậwlac p đwhus ưfwrt ợbjpm c đwhus ềbwhh u nóunfj i hai chịbjpm em còkjwd n sốnfoa ng!
Thếcskn nhưfwrt ng khôczxv ng chếcskn t!
Mạkojj ng thậwlac t lớwxys n a!
Vậwlac y màeeyb khôczxv ng chếcskn t, khôczxv ng sao hắaksg n cóunfj thểhnfe ra tay mộvsdq t lầjirv n nữfyaf a!
Giếcskn t ngưfwrt ờvldc i màeeyb thôczxv i rấlncz t đwhus ơnkys n giảndqr n!
Đbjpm áhjgj ng tiếcskn c, Cảndqr nh Tríbgqh muốnfoa n giếcskn t ngưfwrt ờvldc i nhưfwrt ng hai chịbjpm em Trịbjpm nh gia lạkojj i khôczxv ng ởvmhk nhàeeyb .
Tin tìbgqh nh báhjgj o đwhus ềbwhh u nóunfj i hai ngưfwrt ờvldc i đwhus ang ởvmhk thàeeyb nh phốnfoa A, hiệkfvq n tạkojj i khôczxv ng ởvmhk nhàeeyb vậwlac y sẽfxth ởvmhk chỗhksz nàeeyb o?
Cảndqr nh Tríbgqh khôczxv ng chờvldc lâvldc u lắaksg m, rấlncz t nhanh liềbwhh n thu đwhus ưfwrt ợbjpm c tin tứobmu c mớwxys i nhấlncz t củkzdh a tổbulo chứobmu c tìbgqh nh báhjgj o: Đbjpm ôczxv i song bàeeyb o thai đwhus ang ởvmhk bệkfvq nh việkfvq n thărnap m Cảndqr nh Duệkfvq đwhus ang bịbjpm bệkfvq nh!
Cảndqr nh Tríbgqh khẽfxth nhíbgqh u màeeyb y, hai chịbjpm em nàeeyb y cóunfj quan hệkfvq rấlncz t tốnfoa t vớwxys i Cảndqr nh Duệkfvq ?
Bảndqr y nărnap m trưfwrt ớwxys c, rốnfoa t cuộvsdq c đwhus ãolga xảndqr y ra chuyệkfvq n gìbgqh ?!
Hắaksg n nhìbgqh n ảndqr nh chụhjgj p từcftg lớwxys n đwhus ếcskn n nhỏkbxc củkzdh a chịbjpm em Trịbjpm nh gia treo đwhus ầjirv y phòkjwd ng kháhjgj ch, chỉvsdq cảndqr m thấlncz y cháhjgj n ghélncz t.
Hai khuôczxv n mặwqaw t xinh đwhus ẹalwx p giốnfoa ng nhau nhưfwrt đwhus úrypt c, nhưfwrt ng hắaksg n lạkojj i khôczxv ng hềbwhh cảndqr m thấlncz y tốnfoa t đwhus ẹalwx p!
Hắaksg n tùobmu y tay xélncz xuốnfoa ng mộvsdq t tấlncz m ảndqr nh chụhjgj p chung củkzdh a hai chịbjpm em lúrypt c còkjwd n nhỏkbxc cấlncz t vàeeyb o túrypt i tiềbwhh n, cảndqr ngưfwrt ờvldc i lạkojj nh bărnap ng trởvmhk vềbwhh bệkfvq nh việkfvq n.
Cảndqr nh Tríbgqh đwhus ứobmu ng ởvmhk ngoàeeyb i phòkjwd ng bệkfvq nh, cóunfj thểhnfe nghe rõhjxa ràeeyb ng đwhus ưfwrt ợbjpm c tiếcskn ng nóunfj i chuyệkfvq n ởvmhk bêesta n trong.
“…… Anh Duệkfvq , khi nàeeyb o thìbgqh anh cóunfj thểhnfe xuấlncz t việkfvq n?”
“Mộvsdq t tháhjgj ng sau.”
“Em vàeeyb chịbjpm sẽfxth thưfwrt ờvldc ng xuyêesta n đwhus ếcskn n nóunfj i chuyệkfvq n vớwxys i anh, anh sẽfxth khôczxv ng chêesta bọwwrl n em phiềbwhh n chứobmu ?”
“Khôczxv ng cầjirv n tớwxys i.”
“Anh Duệkfvq , anh…… Cóunfj phảndqr i anh còkjwd n tứobmu c giậwlac n bọwwrl n em đwhus úrypt ng khôczxv ng? Chịbjpm đwhus ãolga tựalwx tra tấlncz n mìbgqh nh bảndqr y nărnap m, chẳdftj ng lẽfxth còkjwd n chưfwrt a đwhus ủkzdh sao? Chịbjpm vẫrmtt n luôczxv n tìbgqh m kiếcskn m……”
“Vi Vi, đwhus ừcftg ng nóunfj i nữfyaf a!”
“Chịbjpm ! Em……”
“Đbjpm ưfwrt ợbjpm c rồwqaw i, đwhus ừcftg ng quấlncz y rầjirv y Cảndqr nh côczxv ng tửxrul nghỉvsdq ngơnkys i, chúrypt ng ta vềbwhh nhàeeyb .”
Rấlncz t nhanh hai côczxv gáhjgj i cóunfj khuôczxv n mặwqaw t giốnfoa ng nhau nhưfwrt đwhus úrypt c đwhus i ra khỏkbxc i phòkjwd ng bệkfvq nh liềbwhh n đwhus ụhjgj ng phảndqr i Cảndqr nh Tríbgqh .
Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c cùobmu ng Trịbjpm nh Vũhksz Vi đwhus ồwqaw ng thờvldc i ngẩrypt n ra.
Cảndqr nh Tríbgqh liếcskn c mắaksg t nhìbgqh n côczxv gáhjgj i tóunfj c dàeeyb i đwhus ừcftg ng bêesta n tráhjgj i, mởvmhk miệkfvq ng hỏkbxc i: “Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c?”
Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c còkjwd n chưfwrt a trảndqr lờvldc i, Trịbjpm nh Vũhksz Vi tóunfj c ngắaksg n đwhus ãolga kélncz o chịbjpm gáhjgj i ra phíbgqh a sau, vẻvmhk mặwqaw t đwhus ềbwhh phòkjwd ng nhìbgqh n Cảndqr nh Tríbgqh : “Anh làeeyb ai a?”
Cảndqr nh Tríbgqh tớwxys i thàeeyb nh phốnfoa A chấlncz p hàeeyb nh nhiệkfvq m vụhjgj , hắaksg n khôczxv ng dùobmu ng chiếcskn c mặwqaw t nạkojj lúrypt c trưfwrt ớwxys c màeeyb thay mộvsdq t chiếcskn c hoàeeyb n toàeeyb n mờvldc i, cho nêesta n Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c khôczxv ng nhậwlac n ra hắaksg n.
Nhưfwrt ng giọwwrl ng nóunfj i, thâvldc n hìbgqh nh, khíbgqh chấlncz t củkzdh a Cảndqr nh Tríbgqh đwhus ềbwhh u khiếcskn n côczxv cảndqr m thấlncz y quen thuộvsdq c.
Côczxv xáhjgj c đwhus ịbjpm nh chưfwrt a gặwqaw p qua ngưfwrt ờvldc i đwhus àeeyb n ôczxv ng xa lạkojj trưfwrt ớwxys c mắaksg t, nhưfwrt ng trờvldc i sinh cảndqr m giáhjgj c củkzdh a côczxv khi đwhus ốnfoa i diệkfvq n vớwxys i sựalwx nguy hiểhnfe m rấlncz t nhạkojj y bélncz n, giờvldc phúrypt t nàeeyb y đwhus ãolga cảndqr m nhậwlac n đwhus ưfwrt ợbjpm c sáhjgj t khíbgqh trêesta n ngưfwrt ờvldc i Cảndqr nh Tríbgqh .
Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c nhanh chóunfj ng kélncz o em gáhjgj i trởvmhk vềbwhh , ngẩrypt ng đwhus ầjirv u nhìbgqh n Cảndqr nh Tríbgqh , lẳdftj ng lặwqaw ng nóunfj i: “Làeeyb tôczxv i.”
Cảndqr nh Tríbgqh cẩrypt n thậwlac n nhìbgqh n chằgfkq m chằgfkq m côczxv trong chốnfoa c láhjgj t.
Màeeyb i tóunfj c dàeeyb i màeeyb u đwhus en mềbwhh m mạkojj i mưfwrt ợbjpm t màeeyb , lôczxv ng mi nhỏkbxc dàeeyb i đwhus en nháhjgj nh, đwhus ôczxv i mắaksg t long lanh nhưfwrt hồwqaw nưfwrt ớwxys c, cáhjgj i mũhksz i nhỏkbxc vểhnfe nh cao, cáhjgj nh môczxv i màeeyb u anh đwhus àeeyb o no đwhus ủkzdh , làeeyb mộvsdq t ngưfwrt ờvldc i đwhus ẹalwx p cổbulo đwhus iểhnfe n mưfwrt ờvldc i phầjirv n.
Hơnkys n nữfyaf a, sựalwx kháhjgj c biệkfvq t củkzdh a côczxv vớwxys i em gáhjgj i đwhus ang đwhus ứobmu ng bêesta n cạkojj nh đwhus óunfj làeeyb trêesta n ngưfwrt ờvldc i côczxv mang theo mộvsdq t loạkojj i dịbjpm u dàeeyb ng mềbwhh m mạkojj i màeeyb đwhus au thưfwrt ơnkys ng, khíbgqh chấlncz t cựalwx c kìbgqh đwhus ộvsdq c đwhus áhjgj o buồwqaw n bãolga lạkojj i kiêesta n cưfwrt ờvldc ng.
Cảndqr nh Tríbgqh duỗhksz i tay dùobmu ng sứobmu c nắaksg m chiếcskn c cằgfkq m tinh xảndqr o củkzdh a Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c.
Xúrypt c cảndqr m tinh tếcskn mềbwhh m mạkojj i làeeyb m đwhus áhjgj y lòkjwd ng hắaksg n khẽfxth run lêesta n, khôczxv ng đwhus ợbjpm i hắaksg n cẩrypt n thậwlac n nhìbgqh n côczxv gáhjgj i tốnfoa t đwhus ẹalwx p trưfwrt ớwxys c mărnap t, bêesta n tai liềbwhh n truyềbwhh n đwhus ếcskn n tiếcskn ng thélncz t chóunfj i tai củkzdh a Trịbjpm nh Vũhksz Vi: “Khốnfoa n kiếcskn p! Buôczxv ng chịbjpm tôczxv i ra! Tôczxv i……”
Côczxv còkjwd n chưfwrt a nóunfj i xong, Cảndqr nh Tríbgqh liềbwhh n khôczxv ng chúrypt t kháhjgj ch khíbgqh mộvsdq t châvldc n đwhus ạkojj p côczxv ra ngoàeeyb i!
Nếcskn u hắaksg n khôczxv ng đwhus oáhjgj n sai, bảndqr y nărnap m trưfwrt ớwxys c chíbgqh nh hai chịbjpm em nàeeyb y đwhus ãolga đwhus ẩrypt y hắaksg n vàeeyb o đwhus ịbjpm a ngụhjgj c!
Kểhnfe cảndqr hai côczxv đwhus ẹalwx p bao nhiêesta u, kểhnfe cảndqr cáhjgj c côczxv cóunfj phảndqr i trẻvmhk ngưfwrt ờvldc i non dạkojj hay khôczxv ng, hắaksg n sẽfxth khôczxv ng mềbwhh m lòkjwd ng.
Trong từcftg đwhus iểhnfe n củkzdh a sáhjgj t thủkzdh khôczxv ng cóunfj hai chữfyaf “Mềbwhh m lòkjwd ng”!
Trịbjpm nh Vũhksz Vi ởvmhk trưfwrt ờvldc ng quâvldc n đwhus ộvsdq i họwwrl c tậwlac p mộvsdq t nărnap m, chịbjpm u đwhus au khổbulo vôczxv sốnfoa kểhnfe , thàeeyb nh tíbgqh ch cũhksz ng cựalwx c kìbgqh ưfwrt u túrypt , cărnap n bảndqr n chưfwrt a từcftg ng nghĩeeyb đwhus ếcskn n, mìbgqh nh lạkojj i bịbjpm ngưfwrt ờvldc i kháhjgj c dùobmu ng mộvsdq t châvldc n đwhus áhjgj bay, màeeyb côczxv ngay cảndqr sứobmu c lựalwx c phảndqr n kháhjgj ng cũhksz ng khôczxv ng cóunfj !
Nàeeyb y chứobmu ng minh, sựalwx chêesta nh lệkfvq ch củkzdh a côczxv vớwxys i hắaksg n làeeyb mộvsdq t trờvldc i mộvsdq t vựalwx c!
Côczxv kêesta u thảndqr m thiếcskn t mộvsdq t tiếcskn ng, đwhus au khổbulo ngãolga ởvmhk trêesta n mặwqaw t đwhus ấlncz t cứobmu ng rắaksg n, khóunfj e môczxv i chảndqr y ra máhjgj u tưfwrt ơnkys i, khôczxv ng cam lòkjwd ng ngấlncz t đwhus i.
Lúrypt c Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c bịbjpm Cảndqr nh Tríbgqh nắaksg m cằgfkq m, khôczxv ng hoảndqr ng loạkojj n cũhksz ng khôczxv ng giãolga y giụhjgj a, nhưfwrt ng khi nhìbgqh n thấlncz y em gáhjgj i hôczxv n mêesta , côczxv lậwlac p tứobmu c đwhus ỏkbxc mắaksg t đwhus au lòkjwd ng kêesta u: “Vi Vi!”
Côczxv giãolga y giụhjgj a muốnfoa n tráhjgj nh khỏkbxc i cáhjgj nh tay củkzdh a Cảndqr nh Tríbgqh đwhus ểhnfe đwhus i nhìbgqh n em gáhjgj i.
Nhưfwrt ng Cảndqr nh Tríbgqh khôczxv ng nhữfyaf ng khôczxv ng buôczxv ng côczxv ra, ngưfwrt ợbjpm c lạkojj i trựalwx c tiếcskn p đwhus èlncz côczxv lêesta n tưfwrt ờvldc ng.
Hai ngưfwrt ờvldc i chặwqaw t chẽfxth dáhjgj n vàeeyb o nhau, tưfwrt thếcskn áhjgj i muộvsdq i, khôczxv ng chúrypt t khe hởvmhk .
“Buôczxv ng tôczxv i ra!”
Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c duỗhksz i tay muốnfoa n đwhus áhjgj nh ngưfwrt ờvldc i, nhưfwrt ng sứobmu c lựalwx c củkzdh a côczxv khi so vớwxys i Cảndqr nh Tríbgqh thìbgqh kélncz m quáhjgj nhiềbwhh u, mớwxys i vừcftg a vưfwrt ơnkys n tay đwhus ãolga bịbjpm Cảndqr nh Tríbgqh bắaksg t đwhus ưfwrt ợbjpm c hai tay.
Nưfwrt ớwxys c mắaksg t côczxv rơnkys i nhưfwrt mưfwrt a, thốnfoa ng hậwlac n nhìbgqh n chằgfkq m chằgfkq m Cảndqr nh Tríbgqh : “Anh làeeyb ai? Vìbgqh sao lạkojj i theo dõhjxa i tôczxv i vàeeyb em gáhjgj i!”
Em gáhjgj i khôczxv ng biếcskn t sốnfoa ng chếcskn t ra sao, Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c đwhus ãolga hoàeeyb n toàeeyb n hoảndqr ng loạkojj n, côczxv theo bảndqr n nărnap ng hôczxv to “Cứobmu u mạkojj ng”, nhưfwrt ng nhữfyaf ng ngưfwrt ờvldc i vệkfvq sĩeeyb trong phòkjwd ng Cảndqr nh Duệkfvq giốnfoa ng nhưfwrt khôczxv ng nghe thấlncz y khôczxv ng ai ra ngoàeeyb i xem xélncz t!
Sao lạkojj i thếcskn nàeeyb y?!
Cảndqr nh Duệkfvq chẳdftj ng lẽfxth hậwlac n côczxv nhưfwrt vậwlac y sao? Hậwlac n đwhus ếcskn n mứobmu c cóunfj thểhnfe mặwqaw c kệkfvq sựalwx sốnfoa ng chếcskn t củkzdh a côczxv vàeeyb em gáhjgj i?
Côczxv g tuyệkfvq t vọwwrl ng giãolga y giụhjgj a, nhưfwrt ng tấlncz t cảndqr đwhus ềbwhh u phíbgqh côczxv ng!
Vẻvmhk mặwqaw t Cảndqr nh Tríbgqh hung áhjgj c nham hiểhnfe m, cưfwrt ờvldc i lạkojj nh lớwxys n tiếcskn ng nóunfj i: “Ha ha ha, hỏkbxc i thậwlac t hay! Tôczxv i làeeyb ai! Nhờvldc phúrypt c củkzdh a côczxv , ngay cảndqr tôczxv i cũhksz ng khôczxv ng biếcskn t chíbgqh nh mìbgqh nh làeeyb ai!”
Hắaksg n lôczxv i Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c cáhjgj ch tưfwrt ờvldc ng mộvsdq t khoảndqr ng, sau đwhus óunfj hung hărnap ng đwhus ậwlac p lêesta n gáhjgj y côczxv mộvsdq t cáhjgj i.
Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c còkjwd n khôczxv ng kịbjpm p cẩrypt n thậwlac n suy nghĩeeyb ýpsmj tứobmu củkzdh a Cảndqr nh Tríbgqh , liềbwhh n mềbwhh m mạkojj i ngãolga vàeeyb o trong ngựalwx c Cảndqr nh Tríbgqh .
Cảndqr nh Tríbgqh lạkojj i khôczxv ng chúrypt t thưfwrt ơnkys ng tiếcskn c nélncz m côczxv lêesta n trêesta n mặwqaw t đwhus ấlncz t, sau đwhus óunfj nắaksg m cổbulo áhjgj o côczxv kélncz o vềbwhh phíbgqh a Trịbjpm nh Vũhksz Vi, hắaksg n muốnfoa n mang hai chịbjpm em nàeeyb y đwhus ếcskn n mộvsdq t chỗhksz an toàeeyb n, hỏkbxc i mọwwrl i việkfvq c nărnap m đwhus óunfj !
Di đwhus ộvsdq ng trong túrypt i tiềbwhh n rung rấlncz t khẽfxth , nhắaksg c nhởvmhk Cảndqr nh Tríbgqh tổbulo chứobmu c sáhjgj t thủkzdh đwhus ãolga cung cấlncz p tin tứobmu c mớwxys i nhấlncz t.
Trong quáhjgj trìbgqh nh sáhjgj t thủkzdh chấlncz p hàeeyb nh nhiệkfvq m vụhjgj , thôczxv ng thưfwrt ờvldc ng tổbulo chứobmu c sáhjgj t thủkzdh sẽfxth khôczxv ng liêesta n lạkojj c vớwxys i sáhjgj t thủkzdh , nhưfwrt ng chỉvsdq cóunfj mộvsdq t tìbgqh nh huốnfoa ng ngoạkojj i lệkfvq —— cóunfj sáhjgj t thủkzdh đwhus ãolga chếcskn t.
Lạkojj i cóunfj ngưfwrt ờvldc i chếcskn t sao?
Cảndqr nh Tríbgqh nélncz m Trịbjpm nh Vũhksz Lạkojj c lêesta n mặwqaw t đwhus ấlncz t, lấlncz y đwhus iệkfvq n thoạkojj i ra, sau khi dùobmu ng vâvldc n tay mởvmhk khóunfj a trêesta n màeeyb n hìbgqh nh đwhus iệkfvq n thoạkojj i liềbwhh n hiệkfvq n ra mộvsdq t dãolga y sốnfoa .
Ýfxth nghĩeeyb a củkzdh a dãolga y sốnfoa đwhus óunfj làeeyb : Nhiệkfvq m vụhjgj thấlncz t bạkojj i, sáhjgj t thủkzdh Ma Mịbjpm đwhus ãolga chếcskn t!
Chuyệkfvq n nàeeyb y khôczxv ng cóunfj khảndqr nărnap ng!
Cảndqr nh Tríbgqh khiếcskn p sợbjpm trừcftg ng lớwxys n đwhus ôczxv i mắaksg t, hắaksg n rõhjxa ràeeyb ng còkjwd n sốnfoa ng!
Cùobmu ng lúrypt c đwhus óunfj , cửxrul a sổbulo ngoàeeyb i hàeeyb nh lang hiệkfvq n lêesta n mộvsdq t tia sáhjgj ng kháhjgj c thưfwrt ờvldc ng.
Loạkojj i áhjgj nh sáhjgj ng nàeeyb y, Cảndqr nh Tríbgqh làeeyb m sáhjgj t thủkzdh rấlncz t quen thuộvsdq c, lúrypt c súrypt ng ngắaksg m đwhus ang ngắaksg m mụhjgj c tiêesta u thỉvsdq nh thoảndqr ng ốnfoa ng ngắaksg m sẽfxth bịbjpm phảndqr n quang!
Mộvsdq t giâvldc y đwhus ồwqaw ng hồwqaw sau, hắaksg n tậwlac n mắaksg t nhìbgqh n thấlncz y mộvsdq t viêesta n đwhus ạkojj n xélncz ráhjgj ch khôczxv ng khíbgqh , mang theo áhjgj nh lửxrul a bắaksg n vàeeyb o gian phòkjwd ng bệkfvq nh củkzdh a Cảndqr nh Duệkfvq .
Phòkjwd ng bệkfvq nh pháhjgj t ra mộvsdq t tiếcskn ng kêesta u thêesta lưfwrt ơnkys ng thảndqr m thiếcskn t!
Trong lòkjwd ng Cảndqr nh Tríbgqh run lêesta n, xoay ngưfwrt ờvldc i chạkojj y vàeeyb o phòkjwd ng bêesta nh: “Anh trai!”
Sau lưfwrt ng hắaksg n bỗhksz ng nhiêesta n vang lêesta n mộvsdq t giọwwrl ng nóunfj i nhàeeyb n nhạkojj t quen thuộvsdq c: “A Tríbgqh , em gọwwrl i anh sao?”
Trị
Hai cá
Như
Cả
Tổ
Thế
Mạ
Vậ
Giế
Đ
Tin tì
Cả
Cả
Bả
Hắ
Hai khuô
Hắ
Cả
“…… Anh Duệ
“Mộ
“Em và
“Khô
“Anh Duệ
“Vi Vi, đ
“Chị
“Đ
Rấ
Trị
Cả
Trị
Cả
Như
Cô
Trị
Cả
Mà
Hơ
Cả
Xú
Cô
Nế
Kể
Trong từ
Trị
Nà
Cô
Lú
Cô
Như
Hai ngư
“Buô
Trị
Nư
Em gá
Sao lạ
Cả
Cô
Vẻ
Hắ
Trị
Cả
Di đ
Trong quá
Lạ
Cả
Ý
Chuyệ
Cả
Cù
Loạ
Mộ
Phò
Trong lò
Sau lư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.