Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 889 : Ngủ cùng anh trai

    trước sau   
Thưfapvqjpcng Quan Ngưfapvng nghe vậmgxmy lậmgxmp tứmoxvc thảvxup lỏaxlnng tay: “Rấypkzt xin lỗhjlci, con trai, lànnxw mẹvgtn quáoksj lo lắxvnnng! Con đekosãjfeasabbn mêurmm rấypkzt nhiềctnqu ngànnxwy, mẹvgtn rấypkzt vấypkzt vảvxup mớurmmi chờucim con tỉhdamnh lạcqdai đekosưfapvqjpcc, liềctnqn muốzzpgn ôsabbm con mộrorwt cáoksji.”

Cảvxupnh Duệwfcnkvyh chúuduut bấypkzt đekosxvnnc dĩcmsj: “Vậmgxmy đekosưfapvqjpcc rồegrni, mẹvgtn ôsabbm đekosi!”

ucuy cảvxupm thấypkzy mìegrnnh lànnxw ngưfapvucimi lớurmmn, khôsabbng thểoyaveegn trong ngựwvmxc củivgfa mẹvgtn, đekosókvyhnnxw việwfcnc củivgfa nhữvxojng đekosmoxva béucuyucuym thôsabbng minh, béucuyn lànnxw thiêurmmn tànnxwi, cầurmmn phảvxupi rờucimi khỏaxlni sựwvmx ôsabbm ấypkzp củivgfa mẹvgtn mớurmmi đekosúuduung!

Nhưfapvng ba đekosãjfeakvyhi, ởeegn nhànnxw bọjfean họjfea mẹvgtn mớurmmi lànnxwjfeao đekoscqdai, tấypkzt cảvxup đekosctnqu phảvxupi nghe theo mẹvgtn.

Vậmgxmy cứmoxv đekosoyavucuyfapveegnng thụoksj mộrorwt chúuduut sựwvmx ôsabbm ấypkzp củivgfa mẹvgtn thìegrn tốzzpgt hơkvyhn!

phmc sao hiệwfcnn tạcqdai béucuyalqfng đekosang bịyfpu bệwfcnnh nêurmmn cókvyh thểoyav khôsabbng kiêurmmn cưfapvucimng, cókvyh thểoyavodcf lạcqdai vànnxwo mẹvgtn.


Thưfapvqjpcng Quan Ngưfapvng cảvxupm nhậmgxmn đekosưfapvqjpcc sựwvmxodcf lạcqdai củivgfa con trai, vui vẻsjza khôsabbng chịyfpuu đekosưfapvqjpcc.

Hậmgxmu quảvxup củivgfa việwfcnc côsabb quáoksj vui vẻsjzannxw đekosãjfea sai Cảvxupnh Dậmgxmt Thầurmmn xoay vòucimng quanh:

“Dậmgxmt Thầurmmn, anh gọjfeai Mộrorwc Thanh đekosếfsyvn kiểoyavm tra cho con xem đekosãjfea khôsabbi phụoksjc đekosưfapvqjpcc bao nhiêurmmu rồegrni? Chúuduung ta khi nànnxwo cókvyh thểoyav xuấypkzt việwfcnn?”

“Dậmgxmt Thầurmmn, anh cắxvnnt thanh long cho con đekosi, ừzzpg…… cắxvnnt hai quảvxup đekosi, láoksjt nữvxoja Cảvxupnh Trícmsj tớurmmi sẽxzrd muốzzpgn ăhjlcn.”

“Dậmgxmt Thầurmmn, anh chuẩhdepn bịyfpu đekosegrn ăhjlcn cho con đekosi……”

“Dậmgxmt Thầurmmn, anh rókvyht cho con cốzzpgc nưfapvurmmc đekosi……”

……

Cảvxupnh Dậmgxmt Thầurmmn khôsabbng nhanh khôsabbng chậmgxmm lànnxwm nhữvxojng chuyệwfcnn ànnxwm Thưfapvqjpcng Quan Ngưfapvng sai bảvxupo hắxvnnn, hắxvnnn pháoksjt hiệwfcnn mìegrnnh đekosãjfea trởeegn thànnxwnh bảvxupo mẫqjpcu củivgfa con trai!

Thưfapvqjpcng Quan Ngưfapvng giốzzpgng nhưfapva đekosang trảvxup thìegrn việwfcnc hắxvnnn “Dấypkzu diếfsyvm quâxzrdn tìegrnnh”, chẳegrnng nhữvxojng sai hắxvnnn lànnxwm hếfsyvt mọjfeai việwfcnc, hơkvyhn nữvxoja còucimn khôsabbng cho hắxvnnn mộrorwt mìegrnnh mang theo Cảvxupnh Duệwfcn!

Cảvxupnh Dậmgxmt Thầurmmn cưfapvucimi khổbrot khôsabbng thôsabbi, hắxvnnn tưfapveegnng rằypkzng mìegrnnh đekosãjfea đekosivgffapvoksjch lànnxwm mộrorwt ngưfapvucimi ba, hiệwfcnn tạcqdai mớurmmi biếfsyvt đekosưfapvqjpcc, hókvyha ra hắxvnnn cũalqfng cókvyhuduuc sẽxzrducuy ngãjfea.

Ban đekosêurmmm, Cảvxupnh Duệwfcn ăhjlcn xong bữvxoja ăhjlcn khuya liềctnqn muốzzpgn tắxvnnt đekosèkvyhn đekosi ngủivgf, Cảvxupnh Trícmsj lạcqdai nhanh nhưfapv chớurmmp chạcqday vànnxwo phòucimng bệwfcnnh, sau đekosókvyh lấypkzy tấypkzt cảvxup đekosiểoyavm tâxzrdm vànnxw canh trứmoxvng gànnxw củivgfa béucuy ăhjlcn sạcqdach.

Cảvxupnh Duệwfcn trợqjpcn mắxvnnt háoksj hốzzpgc mồegrnm nhìegrnn bữvxoja ăhjlcn sáoksjng ngànnxwy mai củivgfa mìegrnnh bịyfpu ăhjlcn sạcqdach sẽxzrd, nổbroti giậmgxmn đekosùphmcng đekosùphmcng nókvyhi: “Tạcqdai sao em lạcqdai tớurmmi nữvxoja? Đitjqegrn tham ăhjlcn! Mau vềctnq nhànnxw đekosi, ngànnxwy mai khôsabbng đekosưfapvqjpcc tớurmmi bệwfcnnh việwfcnn!”

Cảvxupnh Trícmsj sờucim sờucim bụoksjng nhỏaxln củivgfa mìegrnnh, nhìegrnn tráoksji nhìegrnn phảvxupi hỏaxlni: “Anh trai, còucimn cókvyhegrn ăhjlcn đekosưfapvqjpcc khôsabbng? Em đekosókvyhi!”


Cảvxupnh Duệwfcnucuy xỉhdamu!

Đitjqâxzrdy lànnxwoksji thùphmcng cơkvyhm a!

Cảvxupnh Dậmgxmt Thầurmmn chuẩhdepn bịyfpu thứmoxvc ăhjlcn khuya cho béucuy rấypkzt phong phúuduu, khôsabbng chỉhdamkvyh thịyfput bòucim cung cấypkzp đekosurmmy đekosivgfhjlcng lưfapvqjpcng, còucimn cókvyh tráoksji câxzrdy thậmgxmp cẩhdepm, báoksjnh mìegrnkvyh, cháoksjo bắxvnnp, canh đekosmgxmu hũalqf, canh trứmoxvng rong biểoyavn, lạcqdai còucimn chuẩhdepn bịyfpu tốzzpgt bữvxoja ăhjlcn sáoksjng ngànnxwy mai gồegrnm sữvxoja bòucim, báoksjnh mìegrnuduua mạcqdach, mộrorwt quảvxup cam, còucimn cókvyh mộrorwt quảvxupoksjo.

Kếfsyvt quảvxup, khôsabbng lâxzrdu sau đekosãjfea bịyfpu Cảvxupnh Trícmsj ăhjlcn đekosếfsyvn môsabbng chổbrotng lêurmmn trờucimi! Hơkvyhn nữvxoja, ăhjlcn xong còucimn kêurmmu đekosókvyhi!

Loạcqdai thùphmcng cơkvyhm nhưfapvnnxwy ai cókvyh thểoyav nuôsabbi đekosưfapvqjpcc!

Cảvxupnh Duệwfcn vừzzpga đekosyfpunh mắxvnnng hắxvnnn, bỗhjlcng nhiêurmmn nhớurmm tớurmmi cáoksji gìegrn khôsabbng đekosúuduung, sắxvnnc mặuduut biếfsyvn đekosbroti, đekosoyav châxzrdn trầurmmn nhảvxupy xuốzzpgng giưfapvucimng mộrorwt phen kéucuyo Cảvxupnh Trícmsj, tứmoxvc giậmgxmn vỗhjlc sau lưfapvng hắxvnnn nókvyhi: “Em lànnxwoksji đekosegrn tham ăhjlcn! Nhanh chókvyhng nhổbrot vỏaxln quảvxup cam vànnxw hạcqdat táoksjo ra! Em táoksjm đekosucimi khôsabbng đekosưfapvqjpcc ăhjlcn gìegrn hay sao? Hay lànnxw khôsabbng cókvyh vịyfpu giáoksjc? Nhữvxojng thứmoxv kia cũalqfng cókvyh thểoyav nuốzzpgt xuốzzpgng đekosưfapvqjpcc!”

Cảvxupnh Trícmsj khôsabbng biếfsyvt mìegrnnh đekosãjfeannxwm sai chuyệwfcnn gìegrn, béucuy mờucim mịyfput hỏaxlni: “Anh trai, tạcqdai sao lạcqdai phảvxupi nhổbrot ra? Ăffgnn rấypkzt ngon a!”

ucuykvyhi xong Cảvxupnh Dậmgxmt Nhiêurmmn đekosãjfea chạcqday theo tớurmmi, chờucim hắxvnnn rõmoxvnnxwng con trai đekosãjfeannxwm cáoksji gìegrn, lạcqdai vẻsjza mặuduut thảvxupn nhiêurmmn nókvyhi vớurmmi Cảvxupnh Duệwfcn: “Khôsabbng cókvyh việwfcnc gìegrn, khôsabbng cầurmmn khẩhdepn trưfapvơkvyhng, trưfapvurmmc kia nókvyhalqfng thưfapvucimng xuyêurmmn ăhjlcn cảvxup vỏaxln quảvxup cam, cũalqfng khôsabbng gặuduup cáoksji gìegrn khôsabbng khoẻsjza. Hạcqdat táoksjo thìegrnnnxwng khôsabbng cầurmmn phảvxupi nókvyhi, chưfapva cókvyh lầurmmn nànnxwo nókvyh nhổbrot ra, vềctnq sau cháoksju thấypkzy nhiềctnqu sẽxzrd thànnxwnh thókvyhi quen!”

Cảvxupnh Duệwfcn bịyfpu Cảvxupnh Dậmgxmt Nhiêurmmn lànnxwm cho tứmoxvc chếfsyvt rồegrni!

oksji gìegrn gọjfeai lànnxw thókvyhi quen?!

Chuyệwfcnn nànnxwy cũalqfng cókvyh thểoyav quen sao?

Kểoyav cảvxup hệwfcn tiêurmmu hókvyha củivgfa Cảvxupnh Trícmsj cựwvmxc kìegrn tốzzpgt cũalqfng khôsabbng thểoyav ăhjlcn cáoksji nànnxwy nha! Hôsabbm nay cókvyh thểoyav ăhjlcn vỏaxln quảvxup cam, ngànnxwy mai cókvyh phảvxupi muốzzpgn đekosi gặuduum vỏaxlnxzrdy hay khôsabbng a!

Cảvxupnh Dậmgxmt Nhiêurmmn thậmgxmt sựwvmxnnxw ba ruộrorwt củivgfa Cảvxupnh Trícmsj sao?


Cảvxupnh Duệwfcn khôsabbng biếfsyvt chuyệwfcnn nànnxwy thậmgxmt ra khôsabbng thểoyav tráoksjch Cảvxupnh Dậmgxmt Nhiêurmmn.

Bởeegni vỉhdam Tiểoyavu Lộrorwc ăhjlcn hoa quảvxupalqfng lànnxw nhưfapv vậmgxmy!

Ăffgnn nho khôsabbng nhổbrot vỏaxln, ăhjlcn cam cũalqfng chưfapva bao giờucim gọjfeat vỏaxln!

Cho nêurmmn, Cảvxupnh Trícmsjalqfng bịyfpusabbfapvdknyng thànnxwnh thókvyhi quen ăhjlcn hoa quảvxup khôsabbng bỏaxln da nhổbrot hạcqdat.

Đitjqưfapvơkvyhng nhiêurmmn, nếfsyvu cókvyh ngưfapvucimi lớurmmn giúuduup Cảvxupnh Trícmsj lộrorwt vỏaxln thìegrn kháoksjc.

“Đitjqi rồegrni, con trai, nêurmmn vềctnq nhànnxw ngủivgf đekosi!”

Cảvxupnh Dậmgxmt Nhiêurmmn muốzzpgn mang con trai đekosãjfea ăhjlcn uốzzpgng no đekosivgf vềctnq nhànnxw, nhưfapvng Cảvxupnh Trícmsj lạcqdai khôsabbng muốzzpgn.

“Ba, con muốzzpgn ngủivgf vớurmmi anh trai!”

Cảvxupnh Duệwfcn lậmgxmp tứmoxvc phảvxupn đekoszzpgi: “Anh khôsabbng đekosegrnng ýzcup!”

Ngay cảvxup mẹvgtnurmmu cầurmmu ngủivgf chung cũalqfng bịyfpuucuy trựwvmxc tiếfsyvp đekosuổbroti đekosi, sao cókvyh thểoyav ngủivgf vớurmmi Cảvxupnh Trícmsj đekosưfapvqjpcc!

Cảvxupnh Dậmgxmt Nhiêurmmn nhưfapvurmmng mànnxwy, cưfapvucimi khen Cảvxupnh Trícmsj: “Con trai ngoan, con lựwvmxa chọjfean thậmgxmt vôsabbphmcng chícmsjnh xáoksjc, đekosưfapvqjpcc rồegrni, đekosêurmmm nay con ngủivgfphmcng vớurmmi anh trai đekosi!”

Hắxvnnn nókvyhi xong, sờucim sờucim cằypkzm củivgfa mìegrnnh nókvyhi thầurmmm: “Khôsabbng nókvyhi thìegrn khôsabbng thấypkzy, trưfapvurmmc nànnxwy ba còucimn chưfapva ngủivgf chung vớurmmi anh trai củivgfa ba đekosâxzrdu, nếfsyvu khôsabbng đekosêurmmm nay thửivgf mộrorwt lầurmmn? Ừpluk…… Anh ấypkzy sẽxzrd khôsabbng giữvxoja nửivgfa đekosêurmmm dùphmcng mộrorwt pháoksjt súuduung abứmoxvn chếfsyvt ba chứmoxv?”

Cảvxupnh Duệwfcn chỉhdam hậmgxmn mìegrnnh còucimn quáoksj nhỏaxln, sứmoxvc lựwvmxc quáoksj ícmsjt, nếfsyvu khôsabbng nhấypkzt đekosyfpunh dùphmcng mộrorwt châxzrdn đekosáoksj Cảvxupnh Duệwfcn ra ngoànnxwi!


Quảvxup nhiêurmmn Cảvxupnh Trícmsj đekosctnqu bịyfpu Cảvxupnh Dậmgxmt Nhiêurmmn dạcqday hưfapv!

Cảvxupnh Dậmgxmt Nhiêurmmn cảvxup ngànnxwy lànnxwm phiềctnqn ba béucuy, Cảvxupnh Trícmsj liềctnqn đekosi theo lànnxwm phiềctnqn béucuy! Hai ba con nhànnxwnnxwy, lúuduuc nànnxwo cũalqfng nhưfapv vậmgxmy a!

Nhưfapvng Cảvxupnh Dậmgxmt Nhiêurmmn căhjlcn bảvxupn khôsabbng quan tâxzrdm đekosếfsyvn cảvxupm nhậmgxmn củivgfa Cảvxupnh Duệwfcn, trựwvmxc tiếfsyvp néucuym con trai cho béucuy sau đekosókvyh ngêurmmnh ngang rờucimi đekosi.

Cảvxupnh Duệwfcn quảvxup thậmgxmt chưfapva từzzpgng gặuduup ngưfapvucimi ba khôsabbng cókvyh tráoksjch nhiệwfcnm nhưfapv Cảvxupnh Dậmgxmt Nhiêurmmn!

Đitjqoyav con trai ăhjlcn vỏaxln cam khôsabbng tícmsjnh, thếfsyv nhưfapvng còucimn néucuym con trai cho mộrorwt đekosmoxva béucuy mớurmmi ba tuổbroti!

Tuy Cảvxupnh Duệwfcn tựwvmx phụoksjegrnnh lànnxw thiêurmmn tànnxwi, nhưfapvng béucuyalqfng lànnxw mộrorwt đekosmoxva béucuy a!

Hai đekosmoxva nhỏaxlneegn trong phòucimng bệwfcnnh mắxvnnt to trừzzpgng mắxvnnt nhỏaxln, cuốzzpgi cùphmcng Cảvxupnh Trícmsj khôsabbng quan tâxzrdm bòucimurmmn giưfapvucimng củivgfa Cảvxupnh Duệwfcn, kéucuyo chăhjlcn nằypkzm xuốzzpgng liềctnqn ngủivgf.

Cảvxupnh Duệwfcnkvyh chúuduut pháoksjt đekosurmmn!

ucuy đekosmoxvng ởeegn đekosókvyh thởeegnnnxwi khôsabbng biếfsyvt bao nhiêurmmu lầurmmn, cuốzzpgi cùphmcng vẫqjpcn nhậmgxmn mệwfcnnh bòucimurmmn mộrorwt chiếfsyvc giưfapvucimng kháoksjc.

alqfng may phòucimng bệwfcnnh cókvyh hai cáoksji giưfapvucimng, lúuduuc trưfapvurmmc Thưfapvqjpcng Quan Ngưfapvng cùphmcng Cảvxupnh Dậmgxmt Thầurmmn ngủivgfeegnkvyhi nànnxwy chăhjlcm sókvyhc béucuy, hiệwfcnn tạcqdai vừzzpga lúuduuc cókvyhoksjc dụoksjng.

fapvơkvyhng cốzzpgt củivgfa béucuy vẫqjpcn ẩhdepn ẩhdepn đekosau, khôsabbng nghỉhdam ngơkvyhi căhjlcn bảvxupn lànnxw khôsabbng đekosưfapvqjpcc.

Châxzrdm cứmoxvu giảvxupm đekosau sẽxzrdvxupnh hưfapveegnng đekosếfsyvn sựwvmx pháoksjt triểoyavn củivgfa nãjfeao bộrorw, cho nêurmmn Cảvxupnh Dậmgxmt Thầurmmn khôsabbng đekosegrnng ýzcup đekosoyav Mộrorwc Thanh châxzrdm cứmoxvu giảvxupm đekosau cho Cảvxupnh Duệwfcn, chịyfpuu mấypkzy ngànnxwy thìegrn tốzzpgt rồegrni.

kvyh lẽxzrd mấypkzy ngànnxwy hôsabbn mêurmm kia lànnxw do cơkvyh thểoyav củivgfa Cảvxupnh Duệwfcn đekosưfapvqjpcc virus cưfapvucimng hókvyha, béucuy cảvxupm thấypkzy đekosau đekosurmmn vẫqjpcn cókvyh thểoyav chịyfpuu đekoswvmxng đekosưfapvqjpcc, cũalqfng khôsabbng giốzzpgng nhưfapv lờucimi Thưfapvqjpcng Quan Ngưfapvng nókvyhi, đekosau chếfsyvt đekosi sốzzpgng lạcqdai.

uduuc Cảvxupnh Dậmgxmt Thầurmmn đekosi tớurmmi phòucimng bệwfcnnh củivgfa Cảvxupnh Duệwfcn đekosoyav xem tìegrnnh trạcqdang cơkvyh thểoyav củivgfa con, liềctnqn pháoksjt hiệwfcnn con trai khôsabbng ngủivgf trêurmmn giưfapvucimng củivgfa mìegrnnh, mànnxwnnxw Cảvxupnh Trícmsj đekosang ngủivgf trêurmmn đekosókvyh!

Rấypkzt nhanh Thưfapvqjpcng Quan Ngưfapvng tớurmmi thăhjlcm con trai cũalqfng pháoksjt hiệwfcnn vấypkzn đekosctnqnnxwy.

Thưfapvqjpcng Quan Ngưfapvng thậmgxmt ra khôsabbng cảvxupm thấypkzy cókvyhoksji gìegrn, Cảvxupnh Dậmgxmt Thầurmmn lạcqdai đekosen mặuduut.

Hắxvnnn lậmgxmp tứmoxvc gọjfeai đekosiệwfcnn thoạcqdai cho Cảvxupnh Dậmgxmt Nhiêurmmn: “Nhanh chókvyhng đekosếfsyvn đekosókvyhn con trai cậmgxmu vềctnq nhànnxw!”

“Nókvyh mộrorwt hai phảvxupi phảvxupi ngủivgf chung vớurmmi anh trai nókvyh, khôsabbng chịyfpuu vềctnq nhànnxw vớurmmi em, em cũalqfng khôsabbng cókvyhoksjch nànnxwo a!”

Cảvxupnh Dậmgxmt Nhiêurmmn chơkvyhi xấypkzu, mặuduut dànnxwy vôsabb sỉhdamkvyhi: “Anh trai, em cảvxupm thấypkzy em cũalqfng nêurmmn ngủivgf chung vớurmmi anh mộrorwt lầurmmn, anh cảvxupm thấypkzy thếfsyvnnxwo?”

Cảvxupnh Dậmgxmt Thầurmmn “Phanh” cắxvnnt đekosmoxvt đekosiệwfcnn thoạcqdai, sắxvnnc mặuduut cànnxwng đekosen!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.