Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã
Chương 789 : Cưới đệ nhất sát thủ làm vợ (1)
Cảoixa nh Dậioto t Thầvron n khôhofu ng tốbngt n quáfsje nhiềutpg u sứtkko c lựioto c liềutpg n tìcykn m thấinhz y Tiểoqlk u Lộvvet c, tuy Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n córhrm nórhrm i sẽzycn đdnxf ưsfai a côhofu đdnxf i sốbngt ng ẩthjt n dậioto t, nhưsfai ng Tiểoqlk u Lộvvet c khôhofu ng đdnxf ồavxj ng ýibvc đdnxf ểoqlk hắfbkv n giấinhz u mìcykn nh đdnxf i, cho nêphsw n chíblrp nh côhofu chủrdpz đdnxf ộvvet ng liêphsw n hệkjvq vớdyhe i Cảoixa nh Dậioto t Thầvron n yêphsw u cầvron u đdnxf ưsfai ợzycn c hiếfuha n máfsje u.
Vìcykn biếfuha t máfsje u củrdpz a mìcykn nh córhrm táfsje c dụtvff ng nêphsw n Tiểoqlk u Lộvvet c rấinhz t cao hứtkko ng.
Côhofu vẫdkan n luôhofu n cảoixa m thấinhz y cảoixa ngưsfai ờbngt i mìcykn nh đdnxf ềutpg u làegxg virus, chúblbd ng nórhrm khiếfuha n côhofu trởgwim thàegxg nh mạqxmb nh mẽzycn , lạqxmb i biếfuha n côhofu khôhofu ng giốbngt ng ngưsfai ờbngt i thưsfai ờbngt ng.
Nhữdycu ng virus nàegxg y, đdnxf ạqxmb i biểoqlk u cho quáfsje khứtkko kinh khủrdpz ng củrdpz a côhofu , đdnxf ạqxmb i biểoqlk u cho thờbngt i thơetzk ấinhz u màegxg côhofu khôhofu ng thểoqlk lấinhz y lạqxmb i, làegxg do mộvvet t tay ba mẹdvom côhofu tạqxmb o thàegxg nh.
Côhofu cháfsje n ghéthjt t nhữdycu ng thứtkko virus trong cơetzk thểoqlk mìcykn nh.
Hiệkjvq n giờbngt , chúblbd ng nórhrm córhrm thểoqlk córhrm táfsje c dụtvff ng, córhrm thểoqlk cứtkko u Thưsfai ợzycn ng Quan Ngưsfai ng cùzhbr ng Triệkjvq u An An, côhofu cảoixa m thấinhz y ngay cảoixa áfsje nh nắfbkv ng cũavxj ng trởgwim nêphsw n ấinhz m áfsje p đdnxf áfsje ng yêphsw u.
Mộvvet c Thanh chỉupec rúblbd t 200cc thìcykn khôhofu ng rúblbd t tiếfuha p nữdycu a, Tiểoqlk u Lộvvet c pháfsje lệkjvq hỏggug i hắfbkv n: “Từvvdz ng nàegxg y máfsje u đdnxf ủrdpz rồavxj i sao? Nếfuha u khôhofu ng đdnxf ủrdpz thìcykn anh cứtkko rúblbd t nhiềutpg u mộvvet t chúblbd t đdnxf i!”
Gưsfai ơetzk ng mặpwqu t Mộvvet c Thanh lạqxmb i run rẩthjt y: “Đosqx ừvvdz ng, láfsje t nữdycu a đdnxf ểoqlk Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n biếfuha t hắfbkv n sẽzycn giếfuha t chếfuha t tôhofu i mấinhz t!”
Hắfbkv n chỉupec vếfuha t thưsfai ơetzk ng trêphsw n mặpwqu t vàegxg vếfuha t ráfsje ch trêphsw n áfsje o sơetzk mi nórhrm i: “Côhofu xem, hắfbkv n xuốbngt ng tay tàegxg n nhẫdkan n nhưsfai vậioto y! Thiếfuha u chúblbd t nữdycu a tôhofu i đdnxf ãupec bịkadj hủrdpz y dung! An An vốbngt n dĩjley córhrm khảoixa năfsje ng bịkadj mấinhz t tríblrp nhớdyhe , chẳsfqv ng may tôhofu i bịkadj hủrdpz y dung, côhofu ấinhz y tỉupec nh lạqxmb i nhìcykn n thấinhz y sẽzycn khôhofu ng nhớdyhe tôhofu i làegxg ai!”
Hiếfuha m khi trêphsw n mặpwqu t Tiểoqlk u Lộvvet c lộvvet ra tưsfai ơetzk i cưsfai ờbngt i, giọwcrp ng nórhrm i cũavxj ng córhrm chúblbd t dịkadj u dàegxg ng: “Tôhofu i thay anh ấinhz y xin lỗzbfd i anh, anh ấinhz y vìcykn quáfsje lo lắfbkv ng cho tôhofu i nêphsw n mớdyhe i ra tay đdnxf áfsje nh anh.”
Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n vừvvdz a nghe nórhrm i côhofu phảoixa i rúblbd t máfsje u đdnxf ểoqlk cứtkko u mấinhz y ngưsfai ờbngt i Thưsfai ơetzk ng Quan Ngưsfai ng, liềutpg n lậioto p tứtkko c trởgwim mặpwqu t, sau đdnxf órhrm đdnxf em côhofu giấinhz u đdnxf i khôhofu ng cho côhofu hiếfuha n máfsje u.
Chỉupec córhrm hắfbkv n ngu ngốbngt c đdnxf au lòtxdv ng côhofu nhưsfai vậioto y, khôhofu ng chịkadj u đdnxf ểoqlk côhofu mấinhz t mộvvet t giọwcrp t máfsje u nàegxg o.
Mộvvet c Thanh nhìcykn n nụtvff cưsfai ờbngt i đdnxf ặpwqu c biệkjvq t chỉupec córhrm nhữdycu ng côhofu gáfsje i đdnxf ang yêphsw u mớdyhe i córhrm ởgwim trêphsw n mặpwqu t Tiểoqlk u Lộvvet c khôhofu ng khỏggug i córhrm chúblbd t líblrp u lưsfai ỡpoft i.
Ngưsfai ờbngt i máfsje y Tiểoqlk u Lộvvet c cũavxj ng biếfuha t tỉupec nh ngộvvet , vìcykn tìcykn nh yêphsw u màegxg cảoixa ngưsfai ờbngt i tràegxg n ngậioto p hơetzk i thởgwim ngọwcrp t ngàegxg o, bảoixa n lĩjley nh củrdpz a Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n đdnxf úblbd ng làegxg khôhofu ng nhỏggug a!
Hắfbkv n lắfbkv c đdnxf ầvron u, mang theo 200cc máfsje u quýibvc giáfsje cùzhbr ng Cảoixa nh Dậioto t Thầvron n rờbngt i đdnxf i.
Mộvvet c Thanh cùzhbr ng Cảoixa nh Dậioto t Thầvron n vừvvdz a đdnxf i, Tiểoqlk u Lộvvet c liềutpg n quay vềutpg căfsje n biệkjvq t thựioto màegxg côhofu vàegxg Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n đdnxf ang ởgwim .
Côhofu vừvvdz a mớdyhe i trởgwim vềutpg liềutpg n bắfbkv t gặpwqu p La Hạqxmb o mặpwqu t đdnxf ỏggug bừvvdz ng bừvvdz ng lao ra ngoàegxg i.
La Hạqxmb o nhìcykn n thấinhz y côhofu trong lòtxdv ng nao nao, sau đdnxf órhrm liềutpg n dùzhbr ng tốbngt c đdnxf ộvvet nhanh nhấinhz t rờbngt i đdnxf i, nhanh đdnxf ếfuha n mứtkko c giốbngt ng nhưsfai côhofu làegxg thúblbd dữdycu vậioto y.
Tiểoqlk u Lộvvet c khôhofu ng hiểoqlk u ra sao, thấinhz y Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n đdnxf ang xáfsje ch bìcykn nh rưsfai ợzycn u đdnxf i tớdyhe i liềutpg n hỏggug i: “Hắfbkv n làegxg m sao vậioto y? Uốbngt ng say?”
Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n lắfbkv c đdnxf ầvron u, nhưsfai ớdyhe ng màegxg y nórhrm i: “Tiểoqlk u La Tửvmdw chưsfai a uốbngt ng mộvvet t giọwcrp t rưsfai ợzycn u nàegxg o a, hắfbkv n khôhofu ng say rưsfai ợzycn u màegxg làegxg sau ngưsfai ờbngt i a!”
Vẻggug mặpwqu t Tiểoqlk u Lộvvet c mờbngt mịkadj t, côhofu căfsje n bảoixa n khôhofu ng hiểoqlk u Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n đdnxf ang nórhrm i cáfsje i gìcykn .
Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n cũavxj ng khôhofu ng quan tâbuwm m côhofu córhrm hiểoqlk u hay khôhofu ng, hắfbkv n tùzhbr y tiệkjvq n néthjt m bìcykn nh rưsfai ợzycn u trong tay, sau đdnxf órhrm liềutpg n cầvron m hai tay củrdpz a Tiểoqlk u Lộvvet c nhìcykn n mạqxmb ch máfsje u củrdpz a côhofu .
Trêphsw n tay córhrm nhữdycu ng đdnxf iểoqlk m đdnxf ỏggug khôhofu ng rõoqjb ràegxg ng lắfbkv m —— đdnxf órhrm làegxg lỗzbfd kim.
Hắfbkv n nhẹdvom nhàegxg ng hôhofu n cáfsje nh tay củrdpz a Tiểoqlk u Lộvvet c, sau đdnxf órhrm ôhofu m cơetzk thểoqlk nhỏggug xinh củrdpz a côhofu vàegxg o trong ngựioto c: “Nha đdnxf ầvron u ngốbngt c, córhrm đdnxf au hay khôhofu ng?”
“Khôhofu ng đdnxf au.”
Dùzhbr ng kim đdnxf ểoqlk rúblbd t máfsje u đdnxf ốbngt i vớdyhe i Tiểoqlk u Lộvvet c màegxg nórhrm i thậioto t sựioto khôhofu ng tíblrp nh làegxg gìcykn , viêphsw n đdnxf ạqxmb n găfsje m ởgwim trong thịkadj t củrdpz a côhofu , côhofu đdnxf ềutpg u córhrm thểoqlk khôhofu ng rêphsw n mộvvet t tiếfuha ng.
“Nhưsfai ng màegxg anh đdnxf au, đdnxf au lòtxdv ng.”
Giọwcrp ng củrdpz a Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n córhrm chúblbd t thấinhz p, trong giọwcrp ng nórhrm i lạqxmb i mang theo sựioto thưsfai ơetzk ng tiếfuha c rõoqjb ràegxg ng.
“Em khôhofu ng phảoixa i vẫdkan n luôhofu n lanh nhạqxmb t sao? Tạqxmb i sao lạqxmb i nhâbuwm n nghĩjley a hiếfuha n máfsje u cứtkko u ngưsfai ờbngt i? Vềutpg sau em cứtkko tiếfuha p tụtvff c lạqxmb nh nhạqxmb t thìcykn tốbngt n hơetzk n nhiềutpg u, bằvvkr ng khôhofu ng anh làegxg m sao córhrm thểoqlk yêphsw n tâbuwm m.”
“Chỉupec rúblbd t mộvvet t chúblbd t máfsje u màegxg thôhofu i, Thưsfai ợzycn ng Quan Ngưsfai ng…… Đosqx ốbngt i vớdyhe i em rấinhz t tốbngt t, côhofu ấinhz y làegxg ngưsfai ờbngt i tốbngt t.”
Tiểoqlk u Lộvvet c đdnxf ưsfai ơetzk ng nhiêphsw n làegxg lạqxmb nh nhạqxmb t, sựioto sốbngt ng chếfuha t củrdpz a ngưsfai ờbngt i kháfsje c khôhofu ng quan trọwcrp ng vớdyhe i côhofu , nhưsfai ng Thưsfai ợzycn ng Quan Ngưsfai ng lạqxmb i rấinhz t quan trọwcrp ng, côhofu ấinhz y khôhofu ng thểoqlk xảoixa y ra chuyệkjvq n gìcykn .
“Ai da, em vẫdkan n làegxg quáfsje non a, Tiểoqlk u Lộvvet c củrdpz a anh! Thưsfai ợzycn ng Quan Ngưsfai ng cũavxj ng khôhofu ng phảoixa i làegxg mộvvet t ngưsfai ờbngt i hiềutpg n làegxg nh, lúblbd c màegxg côhofu ấinhz y tứtkko c giậioto n sẽzycn rấinhz t dọwcrp a ngưsfai ờbngt i, em nhìcykn n xem, vếfuha t sẹdvom o trêphsw n tay anh chíblrp nh làegxg do côhofu ấinhz y cắfbkv n, côhofu ấinhz y giốbngt ng nhưsfai chórhrm vậioto y rấinhz t làegxg hung dữdycu !”
“Àoqjb , đdnxf ạqxmb i kháfsje i làegxg bởgwim i vìcykn trưsfai ớdyhe c kia anh đdnxf ãupec đdnxf ùzhbr a giỡpoft n côhofu ấinhz y nêphsw n mớdyhe i bịkadj cắfbkv n đdnxf i!”
Lờbngt i nórhrm i củrdpz a Tiểoqlk u Lộvvet c rấinhz t bìcykn nh tìcykn nh giốbngt ng nhưsfai khôhofu ng córhrm gìcykn khôhofu ng vui.
Nhưsfai ng Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n lạqxmb i córhrm chúblbd t chộvvet t dạqxmb , hắfbkv n đdnxf âbuwm u chỉupec đdnxf ùzhbr a giỡpoft n Thưsfai ợzycn ng Quan Ngưsfai ng, còtxdv n rấinhz t nhiềutpg u lầvron n khiếfuha n côhofu ấinhz y suýibvc t mấinhz t mạqxmb ng!
Hắfbkv n nhanh chórhrm ng đdnxf ổibvc i đdnxf ồavxj tàegxg i, mộvvet t tay bếfuha Tiểoqlk u Lộvvet c lêphsw n đdnxf i vàegxg o trong biệkjvq t thựioto : “Giữdycu a trưsfai a em muốbngt n ăfsje n cáfsje i gìcykn ? Anh làegxg m cho em ăfsje n! Tàegxg i nấinhz u ăfsje n củrdpz a anh khôhofu ng tệkjvq , ngàegxg y hôhofu m qua còtxdv n họwcrp c đdnxf ưsfai ợzycn c mộvvet t mórhrm n mớdyhe i, em córhrm muốbngt n nếfuha m thửvmdw hay khôhofu ng?”
“Đosqx ưsfai ợzycn c a!”
Đosqx ốbngt i vớdyhe i việkjvq c ăfsje n uốbngt ng Tiểoqlk u Lộvvet c khôhofu ng hềutpg bắfbkv t bẻggug , hiệkjvq n tạqxmb i Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n nấinhz u càegxg ng ngàegxg y càegxg ng ngon, hắfbkv n luôhofu n córhrm thểoqlk làegxg m cho côhofu ăfsje n no.
“Em muốbngt n ăfsje n thịkadj t, thịkadj t bòtxdv tốbngt t nhấinhz t cung cấinhz p rấinhz t nhiềutpg u năfsje ng lưsfai ợzycn ng, em sẽzycn khôhofu ng cảoixa m thấinhz y đdnxf órhrm i.”
“Đosqx ưsfai ợzycn c a, hôhofu m nay liềutpg n làegxg m tiệkjvq c thịkadj t bòtxdv ! Khôhofu ng biếfuha t trong nhàegxg còtxdv n đdnxf ủrdpz thịkadj t bòtxdv hay khôhofu ng, nếfuha u khôhofu ng đdnxf ủrdpz , anh sẽzycn nórhrm i Tiểoqlk u La Tửvmdw đdnxf i mua thêphsw m! Tiểoqlk u tửvmdw nàegxg y làegxg m việkjvq c rấinhz t nhanh nhẹdvom n lạqxmb i ổibvc n thỏggug a, anh trai dạqxmb y dỗzbfd ra thuộvvet c hạqxmb rấinhz t tốbngt t, em nórhrm i xem anh córhrm nêphsw n cưsfai ớdyhe p thêphsw m mấinhz y ngưsfai ờbngt i củrdpz a anh ấinhz y hay khôhofu ng?”
“Hắfbkv n nguyệkjvq n ýibvc đdnxf i theo anh?” Tiểoqlk u Lộvvet c córhrm chúblbd t nghi ngờbngt , theo côhofu biếfuha t, cáfsje c thuộvvet c hạqxmb củrdpz a Cảoixa nh Dậioto t Thầvron n đdnxf ềutpg u cựioto c kìcykn trung thàegxg nh sẽzycn khôhofu ng dễocsg dàegxg ng phảoixa n bộvvet i hắfbkv n.
“Ha ha, cáfsje i nàegxg y em cứtkko yêphsw n tâbuwm m! Khuôhofu n mặpwqu t củrdpz a anh córhrm táfsje c dụtvff ng vớdyhe i cảoixa nam vàegxg nữdycu , quyếfuha n rũavxj mộvvet t Tiểoqlk u La Tửvmdw đdnxf ơetzk n thuầvron n vẫdkan n khôhofu ng thàegxg nh vấinhz n đdnxf ềutpg ! Nhưsfai ng Cảoixa nh Dậioto t Thầvron n biếfuha t anh cạqxmb y górhrm c tưsfai ờbngt ng củrdpz a anh ấinhz y, córhrm thểoqlk tớdyhe i tìcykn m anh tíblrp nh sổibvc hay khôhofu ng a!”
Tâbuwm m trạqxmb ng củrdpz a Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n khôhofu ng tệkjvq , vừvvdz a cưsfai ờbngt i vừvvdz a ôhofu m Tiểoqlk u Lộvvet c vàegxg o nhàegxg , sau đdnxf órhrm liềutpg n bắfbkv t đdnxf ầvron u nấinhz u ăfsje n.
Vìcykn córhrm thểoqlk đdnxf ểoqlk Tiểoqlk u Lộvvet c đdnxf ưsfai ợzycn c ăfsje n ngon, hắfbkv n mua cáfsje c loạqxmb i lòtxdv nưsfai ớdyhe ng cùzhbr ng nồavxj i áfsje p suấinhz t, hầvron m thịkadj t cựioto c kìcykn tiệkjvq n.
Cơetzk m trưsfai a cựioto c kìcykn phong phúblbd , Tiểoqlk u Lộvvet c ăfsje n rấinhz t vui vẻggug .
Côhofu cơetzk m nưsfai ớdyhe c xong, ôhofu m mộvvet t quảoixa táfsje o đdnxf ỏggug rựioto c gặpwqu m, trêphsw n khuôhofu n mặpwqu t nhỏggug díblrp nh đdnxf ầvron u nưsfai ớdyhe c táfsje o.
Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n lấinhz y khăfsje n ưsfai ớdyhe t lau mặpwqu t cho côhofu , sau đdnxf órhrm hắfbkv n liềutpg n hôhofu n lêphsw n.
Thâbuwm n mậioto t xong rồavxj i, hắfbkv n liềutpg n bếfuha Tiểoqlk u Lộvvet c đdnxf i ra ngoàegxg i.
Tiểoqlk u Lộvvet c ởgwim trong ngựioto c hắfbkv n gặpwqu m quảoixa táfsje o, córhrm chúblbd t ngâbuwm y ngốbngt c hỏggug i: “Anh muốbngt n đdnxf ưsfai a em đdnxf ra ngoiàegxg chơetzk i sao?”
“Chơetzk i? Khôhofu ng, cụtvff c cưsfai ng, chúblbd ng ta phảoixa i đdnxf i ra ngoàegxg i làegxg m việkjvq c quan trọwcrp ng a!”
“Giếfuha t ngưsfai ờbngt i?”
Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n trừvvdz ng mắfbkv t liếfuha c côhofu mộvvet t cáfsje i: “Cáfsje i nàegxg y đdnxf âbuwm u đdnxf ưsfai ợzycn c tíblrp nh làegxg việkjvq c quan trọwcrp ng! Vềutpg sau em khôhofu ng đdnxf ưsfai ợzycn c mạqxmb o hiểoqlk m giếfuha t ngưsfai ờbngt i, córhrm nghe hay khôhofu ng? Dùzhbr hiệkjvq n tạqxmb i em làegxg sáfsje t thủrdpz xếfuha p thứtkko nhấinhz t toàegxg n thếfuha giớdyhe i, khôhofu ng cầvron n tiếfuha p tụtvff c bòtxdv lêphsw n trêphsw n, vềutpg sau liềutpg n ngoan ngoãupec n làegxg m ngưsfai ờbngt i phụtvff nữdycu củrdpz a anh, sinh con cho anh!”
“Nhưsfai ng em khôhofu ng córhrm khảoixa năfsje ng sinh con.”
“Ai nórhrm i! Em chưsfai a thửvmdw tạqxmb i sao lạqxmb i biếfuha t mìcykn nh khôhofu ng thểoqlk sinh con?”
Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n nórhrm i, bỗzbfd ng nhiêphsw n nghĩjley đdnxf ếfuha n khảoixa năfsje ng nàegxg o đdnxf órhrm , hắfbkv n dùzhbr ng áfsje nh mắfbkv t nguy hiểoqlk m nhìcykn n Tiểoqlk u Lộvvet c: “Trưsfai ớdyhe c kia córhrm phảoixa i em đdnxf ãupec muốbngt n sinh con vớdyhe i ai đdnxf órhrm khôhofu ng?”
Tiểoqlk u Lộvvet c trừvvdz ng lớdyhe n đdnxf ôhofu i mắfbkv t lắfbkv c đdnxf ầvron u: “Khôhofu ng córhrm a, khôhofu ng córhrm ai a!”
Vẻggug mặpwqu t củrdpz a Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n thảoixa lỏggug ng lạqxmb i: “Ừzrjw , anh cũavxj ng đdnxf oáfsje n khôhofu ng córhrm !”
“Em mớdyhe i chỉupec bórhrm p náfsje t cáfsje i bộvvet phậioto n đdnxf órhrm củrdpz a mấinhz y ngưsfai ờbngt i màegxg thôhofu i, đdnxf âbuwm y làegxg nam chỗzbfd yếfuha u nhấinhz t củrdpz a đdnxf àegxg n ôhofu ng, lúblbd c khôhofu ng córhrm vũavxj khíblrp chỉupec cầvron n côhofu ng kíblrp ch vàegxg o chỗzbfd nàegxg y sẽzycn dàegxg nh đdnxf ưsfai ợzycn c thắfbkv ng lợzycn i.”
Hạqxmb thâbuwm n củrdpz a Cảoixa nh Dậioto t Nhiêphsw n bỗzbfd ng thấinhz y máfsje t lạqxmb nh, rồavxj i sau đdnxf órhrm giậioto t mìcykn nh mộvvet t cáfsje i!
Hắfbkv n vềutpg sau…… Sẽzycn khôhofu ng bịkadj Tiểoqlk u Lộvvet c bórhrm p náfsje t đdnxf i?
Cưsfai ớdyhe i mộvvet t sáfsje t thủrdpz xếfuha p thứtkko nhấinhz t toàegxg n thếfuha giớdyhe i làegxg m vợzycn , dũavxj ng khíblrp nàegxg y củrdpz a hắfbkv n córhrm phảoixa i nêphsw n đdnxf ưsfai ợzycn c xem xéthjt t ghi vàegxg o kỉupec lụtvff c Guinness củrdpz a thếfuha giớdyhe i!
Vì
Cô
Nhữ
Cô
Hiệ
Mộ
Gư
Hắ
Hiế
Cả
Chỉ
Mộ
Ngư
Hắ
Mộ
Cô
La Hạ
Tiể
Cả
Vẻ
Cả
Trê
Hắ
“Khô
Dù
“Như
Giọ
“Em khô
“Chỉ
Tiể
“Ai da, em vẫ
“À
Lờ
Như
Hắ
“Đ
Đ
“Em muố
“Đ
“Hắ
“Ha ha, cá
Tâ
Vì
Cơ
Cô
Cả
Thâ
Tiể
“Chơ
“Giế
Cả
“Như
“Ai nó
Cả
Tiể
Vẻ
“Em mớ
Hạ
Hắ
Cư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.