Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 789 : Cưới đệ nhất sát thủ làm vợ (1)

    trước sau   
Cảoixanh Dậiotot Thầvronn khôhofung tốbngtn quáfsje nhiềutpgu sứtkkoc lựiotoc liềutpgn tìcyknm thấinhzy Tiểoqlku Lộvvetc, tuy Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn córhrmrhrmi sẽzycn đdnxfưsfaia côhofu đdnxfi sốbngtng ẩthjtn dậiotot, nhưsfaing Tiểoqlku Lộvvetc khôhofung đdnxfavxjng ýibvc đdnxfoqlk hắfbkvn giấinhzu mìcyknnh đdnxfi, cho nêphswn chíblrpnh côhofu chủrdpz đdnxfvvetng liêphswn hệkjvq vớdyhei Cảoixanh Dậiotot Thầvronn yêphswu cầvronu đdnxfưsfaizycnc hiếfuhan máfsjeu.

cykn biếfuhat máfsjeu củrdpza mìcyknnh córhrmfsjec dụtvffng nêphswn Tiểoqlku Lộvvetc rấinhzt cao hứtkkong.

hofu vẫdkann luôhofun cảoixam thấinhzy cảoixa ngưsfaibngti mìcyknnh đdnxfutpgu làegxg virus, chúblbdng nórhrm khiếfuhan côhofu trởgwim thàegxgnh mạqxmbnh mẽzycn, lạqxmbi biếfuhan côhofu khôhofung giốbngtng ngưsfaibngti thưsfaibngtng.

Nhữdycung virus nàegxgy, đdnxfqxmbi biểoqlku cho quáfsje khứtkko kinh khủrdpzng củrdpza côhofu, đdnxfqxmbi biểoqlku cho thờbngti thơetzkinhzu màegxghofu khôhofung thểoqlk lấinhzy lạqxmbi, làegxg do mộvvett tay ba mẹdvomhofu tạqxmbo thàegxgnh.

hofu cháfsjen ghéthjtt nhữdycung thứtkko virus trong cơetzk thểoqlkcyknnh.

Hiệkjvqn giờbngt, chúblbdng nórhrmrhrm thểoqlkrhrmfsjec dụtvffng, córhrm thểoqlk cứtkkou Thưsfaizycnng Quan Ngưsfaing cùzhbrng Triệkjvqu An An, côhofu cảoixam thấinhzy ngay cảoixa áfsjenh nắfbkvng cũavxjng trởgwimphswn ấinhzm áfsjep đdnxfáfsjeng yêphswu.


Mộvvetc Thanh chỉupecblbdt 200cc thìcykn khôhofung rúblbdt tiếfuhap nữdycua, Tiểoqlku Lộvvetc pháfsje lệkjvq hỏggugi hắfbkvn: “Từvvdzng nàegxgy máfsjeu đdnxfrdpz rồavxji sao? Nếfuhau khôhofung đdnxfrdpz thìcykn anh cứtkkoblbdt nhiềutpgu mộvvett chúblbdt đdnxfi!”

sfaiơetzkng mặpwqut Mộvvetc Thanh lạqxmbi run rẩthjty: “Đosqxvvdzng, láfsjet nữdycua đdnxfoqlk Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn biếfuhat hắfbkvn sẽzycn giếfuhat chếfuhat tôhofui mấinhzt!”

Hắfbkvn chỉupec vếfuhat thưsfaiơetzkng trêphswn mặpwqut vàegxg vếfuhat ráfsjech trêphswn áfsjeo sơetzkmi nórhrmi: “Côhofu xem, hắfbkvn xuốbngtng tay tàegxgn nhẫdkann nhưsfai vậiotoy! Thiếfuhau chúblbdt nữdycua tôhofui đdnxfãupec bịkadj hủrdpzy dung! An An vốbngtn dĩjleyrhrm khảoixafsjeng bịkadj mấinhzt tríblrp nhớdyhe, chẳsfqvng may tôhofui bịkadj hủrdpzy dung, côhofuinhzy tỉupecnh lạqxmbi nhìcyknn thấinhzy sẽzycn khôhofung nhớdyhehofui làegxg ai!”

Hiếfuham khi trêphswn mặpwqut Tiểoqlku Lộvvetc lộvvet ra tưsfaiơetzki cưsfaibngti, giọwcrpng nórhrmi cũavxjng córhrm chúblbdt dịkadju dàegxgng: “Tôhofui thay anh ấinhzy xin lỗzbfdi anh, anh ấinhzy vìcykn quáfsje lo lắfbkvng cho tôhofui nêphswn mớdyhei ra tay đdnxfáfsjenh anh.”

Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn vừvvdza nghe nórhrmi côhofu phảoixai rúblbdt máfsjeu đdnxfoqlk cứtkkou mấinhzy ngưsfaibngti Thưsfaiơetzkng Quan Ngưsfaing, liềutpgn lậiotop tứtkkoc trởgwim mặpwqut, sau đdnxfórhrm đdnxfem côhofu giấinhzu đdnxfi khôhofung cho côhofu hiếfuhan máfsjeu.

Chỉupecrhrm hắfbkvn ngu ngốbngtc đdnxfau lòtxdvng côhofu nhưsfai vậiotoy, khôhofung chịkadju đdnxfoqlkhofu mấinhzt mộvvett giọwcrpt máfsjeu nàegxgo.

Mộvvetc Thanh nhìcyknn nụtvffsfaibngti đdnxfpwquc biệkjvqt chỉupecrhrm nhữdycung côhofufsjei đdnxfang yêphswu mớdyhei córhrmgwim trêphswn mặpwqut Tiểoqlku Lộvvetc khôhofung khỏggugi córhrm chúblbdt líblrpu lưsfaipofti.

Ngưsfaibngti máfsjey Tiểoqlku Lộvvetc cũavxjng biếfuhat tỉupecnh ngộvvet, vìcykncyknnh yêphswu màegxg cảoixa ngưsfaibngti tràegxgn ngậiotop hơetzki thởgwim ngọwcrpt ngàegxgo, bảoixan lĩjleynh củrdpza Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn đdnxfúblbdng làegxg khôhofung nhỏggug a!

Hắfbkvn lắfbkvc đdnxfvronu, mang theo 200cc máfsjeu quýibvc giáfsjezhbrng Cảoixanh Dậiotot Thầvronn rờbngti đdnxfi.

Mộvvetc Thanh cùzhbrng Cảoixanh Dậiotot Thầvronn vừvvdza đdnxfi, Tiểoqlku Lộvvetc liềutpgn quay vềutpgfsjen biệkjvqt thựiotoegxghofuegxg Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn đdnxfang ởgwim.

hofu vừvvdza mớdyhei trởgwim vềutpg liềutpgn bắfbkvt gặpwqup La Hạqxmbo mặpwqut đdnxfggug bừvvdzng bừvvdzng lao ra ngoàegxgi.

La Hạqxmbo nhìcyknn thấinhzy côhofu trong lòtxdvng nao nao, sau đdnxfórhrm liềutpgn dùzhbrng tốbngtc đdnxfvvet nhanh nhấinhzt rờbngti đdnxfi, nhanh đdnxfếfuhan mứtkkoc giốbngtng nhưsfaihofuegxg thúblbd dữdycu vậiotoy.

Tiểoqlku Lộvvetc khôhofung hiểoqlku ra sao, thấinhzy Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn đdnxfang xáfsjech bìcyknnh rưsfaizycnu đdnxfi tớdyhei liềutpgn hỏggugi: “Hắfbkvn làegxgm sao vậiotoy? Uốbngtng say?”


Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn lắfbkvc đdnxfvronu, nhưsfaidyheng màegxgy nórhrmi: “Tiểoqlku La Tửvmdw chưsfaia uốbngtng mộvvett giọwcrpt rưsfaizycnu nàegxgo a, hắfbkvn khôhofung say rưsfaizycnu màegxgegxg sau ngưsfaibngti a!”

Vẻggug mặpwqut Tiểoqlku Lộvvetc mờbngt mịkadjt, côhofufsjen bảoixan khôhofung hiểoqlku Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn đdnxfang nórhrmi cáfsjei gìcykn.

Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn cũavxjng khôhofung quan tâbuwmm côhofurhrm hiểoqlku hay khôhofung, hắfbkvn tùzhbry tiệkjvqn néthjtm bìcyknnh rưsfaizycnu trong tay, sau đdnxfórhrm liềutpgn cầvronm hai tay củrdpza Tiểoqlku Lộvvetc nhìcyknn mạqxmbch máfsjeu củrdpza côhofu.

Trêphswn tay córhrm nhữdycung đdnxfiểoqlkm đdnxfggug khôhofung rõoqjbegxgng lắfbkvm —— đdnxfórhrmegxg lỗzbfd kim.

Hắfbkvn nhẹdvom nhàegxgng hôhofun cáfsjenh tay củrdpza Tiểoqlku Lộvvetc, sau đdnxfórhrm ôhofum cơetzk thểoqlk nhỏggug xinh củrdpza côhofuegxgo trong ngựiotoc: “Nha đdnxfvronu ngốbngtc, córhrm đdnxfau hay khôhofung?”

“Khôhofung đdnxfau.”

zhbrng kim đdnxfoqlkblbdt máfsjeu đdnxfbngti vớdyhei Tiểoqlku Lộvvetc màegxgrhrmi thậiotot sựioto khôhofung tíblrpnh làegxgcykn, viêphswn đdnxfqxmbn găfsjem ởgwim trong thịkadjt củrdpza côhofu, côhofu đdnxfutpgu córhrm thểoqlk khôhofung rêphswn mộvvett tiếfuhang.

“Nhưsfaing màegxg anh đdnxfau, đdnxfau lòtxdvng.”

Giọwcrpng củrdpza Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn córhrm chúblbdt thấinhzp, trong giọwcrpng nórhrmi lạqxmbi mang theo sựioto thưsfaiơetzkng tiếfuhac rõoqjbegxgng.

“Em khôhofung phảoixai vẫdkann luôhofun lanh nhạqxmbt sao? Tạqxmbi sao lạqxmbi nhâbuwmn nghĩjleya hiếfuhan máfsjeu cứtkkou ngưsfaibngti? Vềutpg sau em cứtkko tiếfuhap tụtvffc lạqxmbnh nhạqxmbt thìcykn tốbngtn hơetzkn nhiềutpgu, bằvvkrng khôhofung anh làegxgm sao córhrm thểoqlkphswn tâbuwmm.”

“Chỉupecblbdt mộvvett chúblbdt máfsjeu màegxg thôhofui, Thưsfaizycnng Quan Ngưsfaing…… Đosqxbngti vớdyhei em rấinhzt tốbngtt, côhofuinhzy làegxg ngưsfaibngti tốbngtt.”

Tiểoqlku Lộvvetc đdnxfưsfaiơetzkng nhiêphswn làegxg lạqxmbnh nhạqxmbt, sựioto sốbngtng chếfuhat củrdpza ngưsfaibngti kháfsjec khôhofung quan trọwcrpng vớdyhei côhofu, nhưsfaing Thưsfaizycnng Quan Ngưsfaing lạqxmbi rấinhzt quan trọwcrpng, côhofuinhzy khôhofung thểoqlk xảoixay ra chuyệkjvqn gìcykn.

“Ai da, em vẫdkann làegxg quáfsje non a, Tiểoqlku Lộvvetc củrdpza anh! Thưsfaizycnng Quan Ngưsfaing cũavxjng khôhofung phảoixai làegxg mộvvett ngưsfaibngti hiềutpgn làegxgnh, lúblbdc màegxghofuinhzy tứtkkoc giậioton sẽzycn rấinhzt dọwcrpa ngưsfaibngti, em nhìcyknn xem, vếfuhat sẹdvomo trêphswn tay anh chíblrpnh làegxg do côhofuinhzy cắfbkvn, côhofuinhzy giốbngtng nhưsfai chórhrm vậiotoy rấinhzt làegxg hung dữdycu!”


“Àoqjb, đdnxfqxmbi kháfsjei làegxg bởgwimi vìcykn trưsfaidyhec kia anh đdnxfãupec đdnxfùzhbra giỡpoftn côhofuinhzy nêphswn mớdyhei bịkadj cắfbkvn đdnxfi!”

Lờbngti nórhrmi củrdpza Tiểoqlku Lộvvetc rấinhzt bìcyknnh tìcyknnh giốbngtng nhưsfai khôhofung córhrmcykn khôhofung vui.

Nhưsfaing Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn lạqxmbi córhrm chúblbdt chộvvett dạqxmb, hắfbkvn đdnxfâbuwmu chỉupec đdnxfùzhbra giỡpoftn Thưsfaizycnng Quan Ngưsfaing, còtxdvn rấinhzt nhiềutpgu lầvronn khiếfuhan côhofuinhzy suýibvct mấinhzt mạqxmbng!

Hắfbkvn nhanh chórhrmng đdnxfibvci đdnxfavxjegxgi, mộvvett tay bếfuha Tiểoqlku Lộvvetc lêphswn đdnxfi vàegxgo trong biệkjvqt thựioto: “Giữdycua trưsfaia em muốbngtn ăfsjen cáfsjei gìcykn? Anh làegxgm cho em ăfsjen! Tàegxgi nấinhzu ăfsjen củrdpza anh khôhofung tệkjvq, ngàegxgy hôhofum qua còtxdvn họwcrpc đdnxfưsfaizycnc mộvvett mórhrmn mớdyhei, em córhrm muốbngtn nếfuham thửvmdw hay khôhofung?”

“Đosqxưsfaizycnc a!”

Đosqxbngti vớdyhei việkjvqc ăfsjen uốbngtng Tiểoqlku Lộvvetc khôhofung hềutpg bắfbkvt bẻggug, hiệkjvqn tạqxmbi Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn nấinhzu càegxgng ngàegxgy càegxgng ngon, hắfbkvn luôhofun córhrm thểoqlkegxgm cho côhofu ăfsjen no.

“Em muốbngtn ăfsjen thịkadjt, thịkadjt bòtxdv tốbngtt nhấinhzt cung cấinhzp rấinhzt nhiềutpgu năfsjeng lưsfaizycnng, em sẽzycn khôhofung cảoixam thấinhzy đdnxfórhrmi.”

“Đosqxưsfaizycnc a, hôhofum nay liềutpgn làegxgm tiệkjvqc thịkadjt bòtxdv! Khôhofung biếfuhat trong nhàegxgtxdvn đdnxfrdpz thịkadjt bòtxdv hay khôhofung, nếfuhau khôhofung đdnxfrdpz, anh sẽzycnrhrmi Tiểoqlku La Tửvmdw đdnxfi mua thêphswm! Tiểoqlku tửvmdwegxgy làegxgm việkjvqc rấinhzt nhanh nhẹdvomn lạqxmbi ổibvcn thỏgguga, anh trai dạqxmby dỗzbfd ra thuộvvetc hạqxmb rấinhzt tốbngtt, em nórhrmi xem anh córhrmphswn cưsfaidyhep thêphswm mấinhzy ngưsfaibngti củrdpza anh ấinhzy hay khôhofung?”

“Hắfbkvn nguyệkjvqn ýibvc đdnxfi theo anh?” Tiểoqlku Lộvvetc córhrm chúblbdt nghi ngờbngt, theo côhofu biếfuhat, cáfsjec thuộvvetc hạqxmb củrdpza Cảoixanh Dậiotot Thầvronn đdnxfutpgu cựiotoc kìcykn trung thàegxgnh sẽzycn khôhofung dễocsgegxgng phảoixan bộvveti hắfbkvn.

“Ha ha, cáfsjei nàegxgy em cứtkkophswn tâbuwmm! Khuôhofun mặpwqut củrdpza anh córhrmfsjec dụtvffng vớdyhei cảoixa nam vàegxg nữdycu, quyếfuhan rũavxj mộvvett Tiểoqlku La Tửvmdw đdnxfơetzkn thuầvronn vẫdkann khôhofung thàegxgnh vấinhzn đdnxfutpg! Nhưsfaing Cảoixanh Dậiotot Thầvronn biếfuhat anh cạqxmby górhrmc tưsfaibngtng củrdpza anh ấinhzy, córhrm thểoqlk tớdyhei tìcyknm anh tíblrpnh sổibvc hay khôhofung a!”

buwmm trạqxmbng củrdpza Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn khôhofung tệkjvq, vừvvdza cưsfaibngti vừvvdza ôhofum Tiểoqlku Lộvvetc vàegxgo nhàegxg, sau đdnxfórhrm liềutpgn bắfbkvt đdnxfvronu nấinhzu ăfsjen.

cyknrhrm thểoqlk đdnxfoqlk Tiểoqlku Lộvvetc đdnxfưsfaizycnc ăfsjen ngon, hắfbkvn mua cáfsjec loạqxmbi lòtxdvsfaidyheng cùzhbrng nồavxji áfsjep suấinhzt, hầvronm thịkadjt cựiotoc kìcykn tiệkjvqn.

etzkm trưsfaia cựiotoc kìcykn phong phúblbd, Tiểoqlku Lộvvetc ăfsjen rấinhzt vui vẻggug.


hofuetzkm nưsfaidyhec xong, ôhofum mộvvett quảoixafsjeo đdnxfggug rựiotoc gặpwqum, trêphswn khuôhofun mặpwqut nhỏggugblrpnh đdnxfvronu nưsfaidyhec táfsjeo.

Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn lấinhzy khăfsjen ưsfaidyhet lau mặpwqut cho côhofu, sau đdnxfórhrm hắfbkvn liềutpgn hôhofun lêphswn.

Thâbuwmn mậiotot xong rồavxji, hắfbkvn liềutpgn bếfuha Tiểoqlku Lộvvetc đdnxfi ra ngoàegxgi.

Tiểoqlku Lộvvetc ởgwim trong ngựiotoc hắfbkvn gặpwqum quảoixafsjeo, córhrm chúblbdt ngâbuwmy ngốbngtc hỏggugi: “Anh muốbngtn đdnxfưsfaia em đdnxf ra ngoiàegxg chơetzki sao?”

“Chơetzki? Khôhofung, cụtvffc cưsfaing, chúblbdng ta phảoixai đdnxfi ra ngoàegxgi làegxgm việkjvqc quan trọwcrpng a!”

“Giếfuhat ngưsfaibngti?”

Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn trừvvdzng mắfbkvt liếfuhac côhofu mộvvett cáfsjei: “Cáfsjei nàegxgy đdnxfâbuwmu đdnxfưsfaizycnc tíblrpnh làegxg việkjvqc quan trọwcrpng! Vềutpg sau em khôhofung đdnxfưsfaizycnc mạqxmbo hiểoqlkm giếfuhat ngưsfaibngti, córhrm nghe hay khôhofung? Dùzhbr hiệkjvqn tạqxmbi em làegxgfsjet thủrdpz xếfuhap thứtkko nhấinhzt toàegxgn thếfuha giớdyhei, khôhofung cầvronn tiếfuhap tụtvffc bòtxdvphswn trêphswn, vềutpg sau liềutpgn ngoan ngoãupecn làegxgm ngưsfaibngti phụtvff nữdycu củrdpza anh, sinh con cho anh!”

“Nhưsfaing em khôhofung córhrm khảoixafsjeng sinh con.”

“Ai nórhrmi! Em chưsfaia thửvmdw tạqxmbi sao lạqxmbi biếfuhat mìcyknnh khôhofung thểoqlk sinh con?”

Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn nórhrmi, bỗzbfdng nhiêphswn nghĩjley đdnxfếfuhan khảoixafsjeng nàegxgo đdnxfórhrm, hắfbkvn dùzhbrng áfsjenh mắfbkvt nguy hiểoqlkm nhìcyknn Tiểoqlku Lộvvetc: “Trưsfaidyhec kia córhrm phảoixai em đdnxfãupec muốbngtn sinh con vớdyhei ai đdnxfórhrm khôhofung?”

Tiểoqlku Lộvvetc trừvvdzng lớdyhen đdnxfôhofui mắfbkvt lắfbkvc đdnxfvronu: “Khôhofung córhrm a, khôhofung córhrm ai a!”

Vẻggug mặpwqut củrdpza Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn thảoixa lỏggugng lạqxmbi: “Ừzrjw, anh cũavxjng đdnxffsjen khôhofung córhrm!”

“Em mớdyhei chỉupecrhrmp náfsjet cáfsjei bộvvet phậioton đdnxfórhrm củrdpza mấinhzy ngưsfaibngti màegxg thôhofui, đdnxfâbuwmy làegxg nam chỗzbfd yếfuhau nhấinhzt củrdpza đdnxfàegxgn ôhofung, lúblbdc khôhofung córhrmavxj khíblrp chỉupec cầvronn côhofung kíblrpch vàegxgo chỗzbfdegxgy sẽzycnegxgnh đdnxfưsfaizycnc thắfbkvng lợzycni.”

Hạqxmb thâbuwmn củrdpza Cảoixanh Dậiotot Nhiêphswn bỗzbfdng thấinhzy máfsjet lạqxmbnh, rồavxji sau đdnxfórhrm giậiotot mìcyknnh mộvvett cáfsjei!

Hắfbkvn vềutpg sau…… Sẽzycn khôhofung bịkadj Tiểoqlku Lộvvetc bórhrmp náfsjet đdnxfi?

sfaidyhei mộvvett sáfsjet thủrdpz xếfuhap thứtkko nhấinhzt toàegxgn thếfuha giớdyhei làegxgm vợzycn, dũavxjng khíblrpegxgy củrdpza hắfbkvn córhrm phảoixai nêphswn đdnxfưsfaizycnc xem xéthjtt ghi vàegxgo kỉupec lụtvffc Guinness củrdpza thếfuha giớdyhei!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.