Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 765 : Một số việc hạnh phúc (2)

    trước sau   
Triệqshxu An An cũatvrng khôbqkdng quen khi bịtwti ngưrrgnkdhli ta chụypjrp tớypjri chụypjrp lui, côbqkd muốisfyn đbterưrrgnvripc tựaajy do đbteri dạcdjao, chứjyfq khôbqkdng thíukgich bịtwti phôbqkdbhdhy dưrrgnypjri ájedqnh đbterèuoaxn củbqkda ngưrrgnkdhli khájedqc.

Chẳilaang qua, mỗpgkpi khi cóvyhi ngưrrgnkdhli nhắoqjjc đbterếojgkn màbhdhn cầjhssu hôbqkdn long trọnhwwng ngàbhdhy đbteróvyhi, trong lòbrhlng côbqkd đbterkdhlu rấcdjat vui vẻypjr.

bqkd nghĩzihb, cóvyhi lẽbhdh đbterkdhli nàbhdhy bọnhwwn họnhww đbterkdhlu sẽbhdh thoảkajabtern vàbhdh hạcdjanh phúiupoc bởoqjji vìfqep từqnhgng cóvyhi mộoqjjt màbhdhn cầjhssu hôbqkdn lãbterng mạcdjan nhưrrgn thếojgk.

“Khôbqkdng sao, mộoqjjt thờkdhli gian sau nữpgkpa làbhdh mọnhwwi ngưrrgnkdhli sẽbhdh quêbhdhn hai chúiupong ta thôbqkdi, A thịtwtivyhi rấcdjat nhiềkdhlu tin tứjyfqc màbhdh.”

Mộoqjjc Thanh biếojgkt Triệqshxu An An khôbqkdng thíukgich bịtwti ngưrrgnkdhli khájedqc chúiupo ýqjab, anh cưrrgnkdhli cưrrgnkdhli an ủbqkdi vợvrip mớypjri cưrrgnypjri củbqkda mìfqepnh.

Triệqshxu An An tựaajya đbterjhssu lêbhdhn vai anh, vẻypjr mặgviit hạcdjanh phúiupoc: “Khôbqkdng sao, bọnhwwn họnhww ghen tịtwti vớypjri em thôbqkdi!”


Mộoqjjc Thanh ôbqkdm côbqkdbhdho lòbrhlng, nóvyhii: “An An, cóvyhi thểjedq lấcdjay đbterưrrgnvripc em, thậmvtbt tốisfyt, sau nàbhdhy ngàbhdhy nàbhdho anh cũatvrng nhìfqepn thấcdjay em.”

Hai mắoqjjt Triệqshxu An An trong suốisfyt, chu môbqkdi muốisfyn hôbqkdn anh, thưrrgnoqjjng cho anh.

bqkdatvrng cảkajam thấcdjay, ngàbhdhy nàbhdho cũatvrng ởoqjj chung vớypjri Mộoqjjc Thanh rấcdjat tốisfyt!

vyhi lẽbhdhbhdh do côbqkd bịtwtibhdh ngoạcdjai cấcdjam cửhymaa quájedqiupou, cũatvrng cóvyhi lẽbhdhbhdhbqkd bịtwtiukgich thíukgich bởoqjji vìfqep Mộoqjjc Thanh từqnhgng đbteri xem mắoqjjt vớypjri Mễqsqr Hiểjedqu Hiểjedqu, dùxbnr sao thìfqep Triệqshxu An An khôbqkdng muốisfyn rờkdhli khỏccsmi Mộoqjjc Thanh mộoqjjt phúiupot nàbhdho.

Trưrrgnypjrc kia côbqkd khôbqkdng phảkajai làbhdh ngưrrgnkdhli nhưrrgn vậmvtby.

Tuy rằaajyng trưrrgnypjrc kia côbqkdatvrng rấcdjat thíukgich Mộoqjjc Thanh, nhưrrgnng màbhdh khôbqkdng nhìfqepn thấcdjay anh cũatvrng khôbqkdng nhớypjr nhung sâiupou đbtermvtbm nhưrrgn thếojgk.

Nhưrrgnng màbhdhiupoy giờkdhl, chỉkdhl cầjhssn khôbqkdng nhìfqepn thấcdjay Mộoqjjc Thanh thìfqepbqkd đbterkdhlu suy nghĩzihb, muốisfyn biếojgkt anh đbterang làbhdhm gìfqep, muốisfyn biếojgkt anh cóvyhi nhớypjrbqkd hay khôbqkdng.

Triệqshxu An An cảkajam thấcdjay, giốisfyng nhưrrgn trảkajai qua mưrrgnkdhli mộoqjjt năichvm, côbqkd đbterãbter thậmvtbt sựaajy hiểjedqu đbterưrrgnvripc làbhdhm sao đbterjedqbhdhu mộoqjjt ngưrrgnkdhli.

Mặgviic kệqshxbqkdvyhi thểjedq sốisfyng đbterưrrgnvripc bao lâiupou, côbqkd đbterkdhlu quýqjab trọnhwwng từqnhgng ngàbhdhy cóvyhi thểjedqoqjjbhdhn anh.

Hy vọnhwwng, bệqshxnh củbqkda côbqkd sẽbhdhjedqi phájedqt chậmvtbm mộoqjjt chúiupot, đbterjedqbqkdvyhi thểjedqrrgnoqjjng thụypjr đbterưrrgnvripc thêbhdhm càbhdhng nhiềkdhlu thờkdhli gian hạcdjanh phúiupoc.

Triệqshxu An An thay đbterfyaii quầjhssn ájedqo thoảkajai májedqi, sau đbteróvyhi nhắoqjjm mắoqjjt theo sau Mộoqjjc Thanh, anh đbteri tớypjri chỗpgkpbhdho, côbqkd liềkdhln đbteri theo đbterếojgkn chỗpgkp nấcdjay.

Anh thay quầjhssn ájedqo, côbqkd đbterjyfqng bêbhdhn cạcdjanh nhìfqepn anh, sau đbteróvyhi chảkajay nưrrgnypjrc miếojgkng vớypjri dájedqng ngưrrgnkdhli rắoqjjn chắoqjjc hoàbhdhn mỹokja củbqkda anh.

Anh cắoqjjt rau củbqkd, côbqkd đbterjyfqng bêbhdhn cạcdjanh giúiupop đbtermbxr, cóvyhi đbterôbqkdi khi làbhdh lộoqjjt tỏccsmi, cóvyhi đbterôbqkdi khi làbhdh lộoqjjt vỏccsm khoai tay.


Trong phòbrhlng bếojgkp, mùxbnri cơvyhim lơvyhi đbterãbterng trong khôbqkdng khíukgi, mang theo cảkajam giájedqc ấcdjam ájedqp củbqkda gia đbterìfqepnh, làbhdhm cho Triệqshxu An An hạcdjanh phúiupoc muốisfyn khóvyhic.

bqkdm nay, cảkajam giájedqc nấcdjau cơvyhim vớypjri Mộoqjjc Thanh khôbqkdng giốisfyng ngàbhdhy xưrrgna, ngàbhdhy xưrrgna côbqkd ăichvn cơvyhim xong liềkdhln rờkdhli đbteri, lầjhssn tiếojgkp theo gặgviip lạcdjai cũatvrng khôbqkdng biếojgkt làbhdh khi nàbhdho.

Nhưrrgnng màbhdhbqkdm nay, ởoqjj đbterâiupoy làbhdh nhàbhdh củbqkda côbqkd, làbhdh nhàbhdh củbqkda côbqkdbhdh Mộoqjjc Thanh, côbqkd khôbqkdng cầjhssn phảkajai rờkdhli đbteri, ăichvn cơvyhim xong cũatvrng cóvyhi thểjedq rửhymaa chéhomen vớypjri anh, cùxbnrng nhau dọnhwwn dẹhlqzp nhàbhdh cửhymaa, rồqsqri cùxbnrng nhau chìfqepm vàbhdho giấcdjac ngủbqkd, cùxbnrng nhau tỉkdhlnh dậmvtby.

Mộoqjjc Thanh nhìfqepn thấcdjay hai mắoqjjt đbterccsmhymang củbqkda Triệqshxu An An, còbrhln tưrrgnoqjjng rằaajyng côbqkd bịtwtivyhii ớypjrt làbhdhm cho cay mắoqjjt, anh tắoqjjt bếojgkp gas, lấcdjay khăichvn mặgviit sạcdjach sẽbhdh lau mắoqjjt cho côbqkd.

“Trong phòbrhlng rấcdjat nồqsqrng, em ra ngoàbhdhi chờkdhl đbteri, anh làbhdhm xong sẽbhdhbhdhu em vàbhdho ăichvn, ởoqjj đbterâiupoy cóvyhi anh rồqsqri, em khôbqkdng cầjhssn phảkajai làbhdhm gìfqep hếojgkt. Anh cưrrgnypjri em vìfqep muốisfyn cho em hạcdjanh phúiupoc, khôbqkdng phảkajai muốisfyn em cựaajyc khổfyai.”

Đqrnwoqjjng tájedqc củbqkda anh ôbqkdn nhu nhưrrgn thếojgk, trong giọnhwwng nóvyhii còbrhln ẩecbyn chứjyfqa say đbteroqjjm vàbhdh đbterau lòbrhlng, giốisfyng nhưrrgn đbterisfyi xửhyma vớypjri bảkajao vậmvtbt củbqkda đbterkdhli mìfqepnh.

iupoc trưrrgnypjrc nưrrgnypjrc mắoqjjt chỉkdhl đbterkajao quanh hốisfyc mắoqjjt Triệqshxu An An, nhưrrgnng màbhdh Mộoqjjc Thanh nóvyhii nhưrrgn thếojgk, nưrrgnypjrc mắoqjjt củbqkda côbqkd lậmvtbp tứjyfqc lăichvn dàbhdhi.

Mặgviic dùxbnrbqkd đbterang khóvyhic, thếojgk nhưrrgnng vẻypjr mặgviit lạcdjai cóvyhi nụypjrrrgnkdhli.

bqkd lau nưrrgnypjrc mắoqjjt lêbhdhn ngưrrgnkdhli Mộoqjjc Thanh, ôbqkdm thắoqjjt lưrrgnng anh: “Khôbqkdng muốisfyn, em khôbqkdng muốisfyn đbteri ra ngoàbhdhi, em muốisfyn nấcdjau cơvyhim vớypjri anh! Em cũatvrng muốisfyn họnhwwc nấcdjau ăichvn, sau nàbhdhy nấcdjau cho anh ăichvn! Anh ăichvn đbterqsqr em làbhdhm, em sẽbhdh cảkajam thấcdjay rấcdjat thoảkajabtern!”

Cảkajam giájedqc nàbhdhy, Mộoqjjc Thanh cũatvrng cóvyhi.

Mỗpgkpi lầjhssn anh nấcdjau ăichvn cho Triệqshxu An An, Triệqshxu An An đbterkdhlu ăichvn rấcdjat vui vẻypjr, anh sẽbhdh cảkajam thấcdjay tấcdjat cảkaja mệqshxt mỏccsmi đbterkdhlu đbterájedqng giájedq.

Nếojgku côbqkd thíukgich, Mộoqjjc Thanh sẽbhdh khôbqkdng đbterecbyy côbqkd ra xa mìfqepnh, anh cũatvrng muốisfyn côbqkdoqjjbhdhn cạcdjanh mìfqepnh, mộoqjjt ngưrrgnkdhli nấcdjau cơvyhim đbterưrrgnơvyhing nhiêbhdhn khôbqkdng bằaajyng hai ngưrrgnkdhli cùxbnrng nhau làbhdhm trong hạcdjanh phúiupoc.

Mộoqjjc Thanh cúiupoi đbterjhssu hôbqkdn lêbhdhn mắoqjjt côbqkd: “Đqrnwqsqr ngốisfyc, đbterqnhgng khóvyhic, em khóvyhic anh sẽbhdh đbterau lòbrhlng, anh luôbqkdn tìfqepm cájedqch làbhdhm cho em cưrrgnkdhli, làbhdhm em vui vẻypjr, chỉkdhl cầjhssn em vui, muốisfyn anh làbhdhm gìfqep anh cũatvrng nguyệqshxn ýqjab.”


Lờkdhli anh nóvyhii, lạcdjai làbhdhm Triệqshxu An An khóvyhic càbhdhng nhiềkdhlu hơvyhin.

bqkd khôbqkdng biếojgkt tạcdjai sao mìfqepnh lạcdjai trởoqjjbhdhn cảkajam tíukginh nhưrrgn thếojgk, trưrrgnypjrc kia côbqkd đbterâiupou cóvyhi hay khóvyhic nhưrrgn thếojgkbhdhy đbterâiupou.

“Em làbhdh vui vẻypjr, em thíukgich cuộoqjjc sốisfyng giốisfyng nhưrrgniupoy giờkdhl, cho dùxbnrvyhi chếojgkt thìfqep em cũatvrng nguyệqshxn ýqjab!”

Mộoqjjc Thanh lậmvtbp tứjyfqc che miệqshxng côbqkd, “Khôbqkdng đbterưrrgnvripc nóvyhii bậmvtby!”

Anh rấcdjat kiêbhdhng kịtwti chữpgkp “chếojgkt”, bởoqjji vìfqep anh sợvrip sẽbhdh mấcdjat Triệqshxu An An.

Dỗpgkpbhdhnh Triệqshxu An An xong rồqsqri, Mộoqjjc Thanh mớypjri bắoqjjt đbterjhssu nấcdjau ăichvn.

Kỹokja thuậmvtbt xắoqjjt rau củbqkda anh rấcdjat tốisfyt, lạcdjai biếojgkt chúiupo ýqjab phốisfyi hợvripp dinh dưrrgnmbxrng, làbhdhm ra móvyhin ăichvn đbterbqkd sắoqjjc hưrrgnơvyhing vịtwtibhdh dinh dưrrgnmbxrng, trong mắoqjjt Triệqshxu An An toàbhdhn làbhdh nhữpgkpng ngôbqkdi sao nhỏccsmxbnrng bájedqi.

Mộoqjjc Thanh mặgviic quầjhssn ájedqo ởoqjj nhàbhdhbhdhu lam, dájedqng ngưrrgnkdhli cao ngấcdjat, sưrrgnkdhln mặgviit anh tuấcdjan, khíukgi chấcdjat ôbqkdn nhu, ngay cảkaja ngóvyhin tay cũatvrng thon dàbhdhi xinh đbterhlqzp.

jedqng vẻypjr nấcdjau cơvyhim củbqkda anh tràbhdhn ngậmvtbp mịtwti lựaajyc, làbhdhm Triệqshxu An An gụypjrc ngãbter rấcdjat nhiềkdhlu lầjhssn.

iupoc nàbhdhy, anh khôbqkdng hềkdhl cốisfy sứjyfqc màbhdh đbterãbter chinh phụypjrc đbterưrrgnvripc côbqkd, cho nêbhdhn côbqkd lậmvtbp tứjyfqc hôbqkdn anh, làbhdhm anh cảkajam thấcdjay rấcdjat thoảkajai májedqi.

Ăpthen cơvyhim xong, Mộoqjjc Thanh rửhymaa chéhomen, Triệqshxu An An liềkdhln đbterjyfqng sau lưrrgnng ôbqkdm anh, giốisfyng nhưrrgn muốisfyn trởoqjj thàbhdhnh sinh đbterôbqkdi.

Mộoqjjc Thanh cưrrgnkdhli cưrrgnkdhli, rấcdjat thíukgich cảkajam giájedqc nàbhdhy, đbterưrrgnvripc côbqkd ôbqkdm từqnhg phíukgia lưrrgnng, rấcdjat thoảkajai májedqi, rấcdjat ôbqkdn nhu.

Rửhymaa chéhomen xong, Mộoqjjc Thanh cởoqjji bao tay cao su, trựaajyc tiếojgkp ôbqkdm lấcdjay côbqkd, rờkdhli khỏccsmi phòbrhlng bếojgkp, đbteri vàbhdho phòbrhlng tắoqjjm.


“Bàbhdhbter, hôbqkdm nay chúiupong ta tắoqjjm uyêbhdhn ưrrgnơvyhing đbteri!”

Triệqshxu An An vẫocuon chưrrgna quen vớypjri hai chữpgkp “bàbhdhbter” nàbhdhy, côbqkd cảkajam thấcdjay rấcdjat buồqsqrn nôbqkdn!

Nhưrrgnng màbhdh, mặgviic kệqshxbqkd buồqsqrn nôbqkdn thếojgkbhdho, thếojgk nhưrrgnng trong lòbrhlng lạcdjai rấcdjat thíukgich thúiupo!

“Anh đbterãbter gọnhwwi em làbhdhbhdhbter, vìfqep sao em khôbqkdng gọnhwwi anh làbhdh ôbqkdng xãbter?” Mộoqjjc Thanh cốisfy gắoqjjng tranh thủbqkd lợvripi íukgich cho mìfqepnh.

Triệqshxu An An cưrrgnkdhli ha ha, thếojgk nhưrrgnng lạcdjai khôbqkdng chịtwtiu gọnhwwi.

“Khôbqkdng sao, lájedqt nữpgkpa đbterjedq em gọnhwwi nhiềkdhlu mộoqjjt chúiupot làbhdh đbterưrrgnvripc!”

Mộoqjjc Thanh nởoqjj nụypjrrrgnkdhli xấcdjau xa, vừqnhga bưrrgnypjrc vàbhdho phòbrhlng tắoqjjm liềkdhln cởoqjji quầjhssn ájedqo Triệqshxu An An.

“A, lạcdjanh!”

“Khôbqkdng sao, anh sẽbhdh lậmvtbp tứjyfqc làbhdhm em nóvyhing lêbhdhn, còbrhln nóvyhing đbterếojgkn nỗpgkpi em chịtwtiu khôbqkdng nổfyaii!”

Mộoqjjc Thanh nóvyhii xong liềkdhln mởoqjjbrhli sen, đbteriềkdhlu chỉkdhlnh nhiệqshxt đbteroqjjrrgnypjrc, ngay cảkaja quầjhssn ájedqo cũatvrng khôbqkdng thèuoaxm cởoqjji, thẳilaang tay đbtergviit Triệqshxu An An lêbhdhn tưrrgnkdhlng, vừqnhga hôbqkdn vừqnhga kíukgich thíukgich thâiupon thểjedq mẫocuon cảkajam củbqkda côbqkd.

Vừqnhga rồqsqri Triệqshxu An An còbrhln đbterjyfqng trong phòbrhlng bếojgkp ôbqkdm anh, cọnhww tớypjri cọnhww lui, làbhdhm anh chịtwtiu khôbqkdng nổfyaii!

Thâiupon thểjedq Triệqshxu An An rấcdjat mẫocuon cảkajam, khôbqkdng thểjedq chịtwtiu nổfyaii sựaajy vuốisfyt ve củbqkda Mộoqjjc Thanh, cho nêbhdhn côbqkd lậmvtbp tứjyfqc yếojgku ớypjrt dựaajya vàbhdho ngưrrgnkdhli Mộoqjjc Thanh.

vyhii thởoqjj củbqkda côbqkd dồqsqrn dậmvtbp, ngóvyhin tay mảkajanh khảkajanh nắoqjjm quầjhssn lóvyhit Mộoqjjc Thanh, kéhomeo xuốisfyng dùxbnrm anh: “Anh cởoqjji hếojgkt quầjhssn ájedqo em, nhưrrgnng anh lạcdjai mặgviic quầjhssn ájedqo, vậmvtby khôbqkdng côbqkdng bằaajyng...”

Trong giọnhwwng nóvyhii củbqkda Triệqshxu An An, xuấcdjat hiệqshxn cảkajam giájedqc nũatvrng nịtwtiu màbhdh ngay cảkajabqkdatvrng khôbqkdng nhậmvtbn ra, Mộoqjjc Thanh bịtwti giọnhwwng nóvyhii vàbhdh đbteroqjjng tájedqc củbqkda côbqkdbhdhm cho sắoqjjp đbterbhdhn luôbqkdn rồqsqri!

“Em chuẩecbyn bịtwti xong chưrrgna, An An? Anh muốisfyn vàbhdho, anh muốisfyn làbhdhm em!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.