Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã
Chương 741 : Sự ngây thơ của Cảnh Dật Thần
Vềmrkt việbucd c cáfpei c côihws gáfpei i đmrkt iêyffa n cuồqwhs ng theo đmrkt uổardw i Mộdnlx c Thanh, đmrkt âtwjb y làykst việbucd c màykst anh thậgdaq t sựoief khôihws ng ngờbzwq tớlrxb i.
Màykst n cầnxhl u hôihws n củrwms a anh đmrkt ãbolg làykst m toàykst n bộdnlx A thịzsiw chấezpw n đmrkt ộdnlx ng, nhưqwhs ng tạitvb i sao còqwhs n cópsvl nhữigtg ng ngưqwhs ờbzwq i khôihws ng biếfpei t ngạitvb i màykst theo đmrkt uổardw i anh? Chẳimxk ng phảhmyj i làykst muốlffp n pháfpei đmrkt áfpei m tìuslr nh cảhmyj m củrwms a ngưqwhs ờbzwq i kháfpei c hay sao!
Nhưqwhs ng giảhmyj i quyếfpei t nhữigtg ng ngưqwhs ờbzwq i nàykst y cũccbk ng khôihws ng khópsvl khăqjdg n, anh chỉykst cầnxhl n lặfgli p lạitvb i câtwjb u nópsvl i: “Tôihws i đmrkt ãbolg cópsvl vịzsiw hôihws n thêyffa rồqwhs i, hôihws m qua vừserz a mớlrxb i cầnxhl u hôihws n, côihws khôihws ng xem tin tứchat c sao?”
Mộdnlx c Thanh đmrkt ốlffp i phópsvl rấezpw t ổardw n thoảhmyj , làykst m cáfpei c phópsvl ng viêyffa n ấezpw n tưqwhs ợoief ng rấezpw t tốlffp t, cũccbk ng khôihws ng quậgdaq y pháfpei trong bệbucd nh việbucd n, vàykst i tiếfpei ng sau liềmrkt n tảhmyj n đmrkt i, chỉykst cópsvl nhữigtg ng côihws gáfpei i theo đmrkt uổardw i Mộdnlx c Thanh làykst vẫczgy n chưqwhs a từserz bỏltpl ýfgli đmrkt ịzsiw nh, bắdnlx t đmrkt ầnxhl u xếfpei p hàykst ng đmrkt ăqjdg ng kýfgli , muốlffp n Mộdnlx c Thanh kháfpei m bệbucd nh cho mìuslr nh!
Mộdnlx c Thanh lậgdaq p tứchat c gọvaex i cho Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n, nhờbzwq anh giúfnlq p đmrkt ỡkpjw .
“Cảhmyj nh Thiếfpei u, bêyffa n chỗymgq phópsvl ng viêyffa n nhờbzwq anh giúfnlq p đmrkt ỡkpjw xửczgy lýfgli mộdnlx t chúfnlq t, bọvaex n họvaex đmrkt ềmrkt u quáfpei đmrkt iêyffa n cuồqwhs ng, em khôihws ng biếfpei t bọvaex n họvaex sẽcysr đmrkt ưqwhs a tin thếfpei nàykst o nữigtg a!”
Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n nhìuslr n thoáfpei ng qua Thưqwhs ợoief ng Quan Ngưqwhs ng đmrkt ang hứchat ng thúfnlq xem tin tứchat c, thỉykst nh thoảhmyj ng còqwhs n pháfpei t ra tiếfpei ng tháfpei n phụuslr c kinh ngạitvb c, trong lòqwhs ng cảhmyj m thấezpw y rấezpw t khópsvl chịzsiw u.
Anh nópsvl i bằqkop ng giọvaex ng lạitvb nh lùpsvl ng: “Tựoief tìuslr m cáfpei ch đmrkt i, quỳitvb gốlffp i van xin ngưqwhs ờbzwq i ta cũccbk ng đmrkt ưqwhs ợoief c. Hôihws m qua còqwhs n làykst m ra vẻfpei muốlffp n chèigtg n ésitl p hếfpei t đmrkt àykst n ôihws ng trêyffa n thếfpei giớlrxb i, hôihws m nay bịzsiw ngưqwhs ờbzwq i ta ésitl p chếfpei t cũccbk ng làykst bìuslr nh thưqwhs ờbzwq ng thôihws i.”
“Đobed ừserz ng màykst ! Em quỳitvb trưqwhs ớlrxb c anh đmrkt ưqwhs ợoief c khôihws ng? Lỡkpjw nhưqwhs liêyffa n luỵzsiw đmrkt ếfpei n bệbucd nh việbucd n, em sẽcysr bịzsiw ôihws ng nộdnlx i đmrkt áfpei nh chếfpei t! Mong anh thưqwhs ơdywv ng xópsvl t, anh khôihws ng thểvsnj thấezpw y chếfpei t màykst khôihws ng cứchat u đmrkt ưqwhs ợoief c!”
Mộdnlx c Thanh khôihws ng biếfpei t tạitvb i sao mìuslr nh lạitvb i chọvaex c giậgdaq n Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n, nhưqwhs ng màykst ra vẻfpei đmrkt áfpei ng thưqwhs ơdywv ng luôihws n đmrkt úfnlq ng.
Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n rấezpw t khôihws ng thífpgp ch nghe thấezpw y ngưqwhs ờbzwq i kháfpei c dong dàykst i, nếfpei u cứchat báfpei m riếfpei t Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n thìuslr chỉykst vìuslr muốlffp n bịzsiw t miệbucd ng anh màykst Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n sẽcysr đmrkt ồqwhs ng ýfgli .
“Chuyệbucd n nàykst y... Em chỉykst muốlffp n làykst m An An bấezpw t ngờbzwq thôihws i, khôihws ng ngờbzwq lạitvb i ồqwhs n àykst o đmrkt ếfpei n nhưqwhs vậgdaq y, sáfpei ng nay ôihws ng nộdnlx i rấezpw t giậgdaq n, cáfpei ch nửczgy a A thịzsiw màykst em còqwhs n cảhmyj m thấezpw y nópsvl ng muốlffp n chếfpei t! Nếfpei u ngàykst y mai xuấezpw t hiệbucd n tin tứchat c khôihws ng tốlffp t vềmrkt bệbucd nh việbucd n, chắdnlx c chắdnlx n ôihws ng nộdnlx i sẽcysr giếfpei t chếfpei t em!”
Mộdnlx c Thanh cằqkop n nhằqkop n mộdnlx t lúfnlq c lâtwjb u, cuốlffp i cùpsvl ng thìuslr Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n cũccbk ng khôihws ng chịzsiw u nổardw i: “Đobed ưqwhs ợoief c rồqwhs i, em câtwjb m miệbucd ng đmrkt i, anh sẽcysr giảhmyj i quyếfpei t chuyệbucd n phópsvl ng viêyffa n.”
Mộdnlx c Thanh mừserz ng rỡkpjw , vừserz a muốlffp n nópsvl i vàykst i câtwjb u cáfpei m ơdywv n thìuslr Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n đmrkt ãbolg ngắdnlx t đmrkt iệbucd n thoạitvb i.
Đobed ưqwhs ợoief c rồqwhs i, bâtwjb y giờbzwq ngưqwhs ờbzwq i nàykst y làykst “Lôihws i Phong sốlffp ng”, giúfnlq p đmrkt ỡkpjw ngưqwhs ờbzwq i ta màykst ngay cảhmyj câtwjb u cáfpei m ơdywv n cũccbk ng khôihws ng cho ngưqwhs ờbzwq i ta nópsvl i!
Bâtwjb y giờbzwq Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n rấezpw t khôihws ng muốlffp n nghe thấezpw y giọvaex ng nópsvl i củrwms a Mộdnlx c Thanh, bởafcs i vìuslr -- Thưqwhs ợoief ng Quan Ngưqwhs ng đmrkt ãbolg khen ngợoief i Mộdnlx c Thanh cảhmyj sáfpei ng nay rồqwhs i!
Làykst tròqwhs trưqwhs ớlrxb c mặfgli t anh, khôihws ng ngừserz ng khen ngợoief i ngưqwhs ờbzwq i đmrkt àykst n ôihws ng kháfpei c, anh vui mớlrxb i làykst lạitvb !
“... Ha ha, báfpei c sĩrelt Mộdnlx c đmrkt úfnlq ng làykst đmrkt ỉykst nh màykst , nhìuslr n còqwhs n đmrkt ẹdlhy p trai hơdywv n cảhmyj ngàykst y thưqwhs ờbzwq ng nữigtg a!”
“Trờbzwq i ơdywv i, anh nhìuslr n nèigtg nhìuslr n nèigtg , Dậgdaq t Thầnxhl n, lúfnlq c Mộdnlx c Thanh bưqwhs ớlrxb c xuốlffp ng khỏltpl i phi cơdywv thậgdaq t làykst đmrkt ẹdlhy p trai! Cảhmyj m giáfpei c giốlffp ng nhưqwhs vưqwhs ơdywv ng tửczgy từserz trêyffa n rờbzwq i giáfpei ng xuốlffp ng, giốlffp ng nhưqwhs đmrkt ang đmrkt i cưqwhs ớlrxb i côihws ng chúfnlq a vậgdaq y!”
“An An sợoief đmrkt ếfpei n ngâtwjb y ngưqwhs ờbzwq i luôihws n rồqwhs i, anh nhìuslr n An An sữigtg ng sờbzwq kìuslr a, cáfpei nh hoa rơdywv i đmrkt ầnxhl y cảhmyj đmrkt ầnxhl u An An luôihws n! Báfpei c sĩrelt Mộdnlx c đmrkt úfnlq ng làykst tàykst i giỏltpl i màykst , An An đmrkt ãbolg đmrkt ồqwhs ng ýfgli lờbzwq i cầnxhl u hôihws n củrwms a hắdnlx n luôihws n rồqwhs i! Trờbzwq i ơdywv i, em tốlffp n nhiềmrkt u côihws ng sứchat c nhưqwhs vậgdaq y nhưqwhs ng vẫczgy n chưqwhs a thàykst nh côihws ng, bâtwjb y giờbzwq hắdnlx n đmrkt ãbolg làykst m đmrkt ưqwhs ợoief c rồqwhs i!”
Thưqwhs ợoief ng Quan Ngưqwhs ng khôihws ng hềmrkt đmrkt ểvsnj ýfgli đmrkt ếfpei n vẻfpei mặfgli t khópsvl coi củrwms a Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n, côihws coi rấezpw t nhiềmrkt u tin tứchat c vềmrkt Mộdnlx c Thanh vàykst Triệbucd u An An, ôihws m di đmrkt ộdnlx ng coi mãbolg i khôihws ng nghĩrelt .
Côihws vui mừserz ng thay cho Triệbucd u An An: “Khôihws ng ngờbzwq , báfpei c sĩrelt Mộdnlx c lạitvb i làykst ngưqwhs ờbzwq i lãbolg ng mạitvb n nhưqwhs thếfpei ! An An đmrkt i theo hắdnlx n đmrkt úfnlq ng làykst đmrkt úfnlq ng đmrkt ắdnlx n màykst ! Nhìuslr n cáfpei i nàykst y đmrkt i, em xem còqwhs n muốlffp n khópsvl c!”
Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n khôihws ng thểvsnj nhịzsiw n đmrkt ưqwhs ợoief c nữigtg a, anh cưqwhs ớlrxb p đmrkt iệbucd n thoạitvb i từserz trong tay côihws , trựoief c tiếfpei p tắdnlx t máfpei y, sau đmrkt ópsvl nópsvl i: “Nếfpei u em thífpgp ch, anh cópsvl thểvsnj cầnxhl u hôihws n em mộdnlx t lầnxhl n nữigtg a, làykst m cảhmyj A thịzsiw đmrkt ềmrkt u làykst mưqwhs a hoa hồqwhs ng.”
Thưqwhs ợoief ng Quan Ngưqwhs ng ngạitvb c nhiêyffa n, mộdnlx t láfpei t sau mớlrxb i hiểvsnj u đmrkt ưqwhs ợoief c Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n nópsvl i cáfpei i gìuslr .
Côihws cẩbzwq n thậgdaq n nhìuslr n chăqjdg m chúfnlq vàykst o mặfgli t anh, nhìuslr n thấezpw y gưqwhs ơdywv ng mặfgli t u áfpei m củrwms a anh thìuslr lậgdaq p tứchat c cưqwhs ờbzwq i cưqwhs ờbzwq i ôihws m thắdnlx t lưqwhs ng anh: “Anh nghĩrelt gìuslr vậgdaq y! Cho dùpsvl màykst n cầnxhl u hôihws n củrwms a ngưqwhs ờbzwq i kháfpei c long trọvaex ng thếfpei nàykst o thìuslr cũccbk ng késitl m xa màykst n cầnxhl u hôihws n củrwms a anh! Khôihws ng phảhmyj i so đmrkt o xem hoa cópsvl nhiềmrkt u hơdywv n củrwms a ngưqwhs ờbzwq i kháfpei c hay khôihws ng, cũccbk ng khôihws ng phảhmyj i cópsvl ầnxhl m ĩrelt hơdywv n khôihws ng, màykst làykst xem ai làykst ngưqwhs ờbzwq i cầnxhl u hôihws n thôihws i!”
Sắdnlx c mặfgli t Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n đmrkt ãbolg tốlffp t hơdywv n mộdnlx t chúfnlq t.
“Còqwhs n nữigtg a, ởafcs trong lòqwhs ng em, anh mớlrxb i làykst tốlffp t nhấezpw t, ai cũccbk ng késitl m anh! Em vui mừserz ng thay cho An An màykst thôihws i, anh uốlffp ng dấezpw m chua làykst m gìuslr !”
“Ai ghen? Em nhìuslr n lầnxhl m rồqwhs i.”
“Khôihws ng ghen vìuslr sao trong phòqwhs ng lạitvb i cópsvl mùpsvl i chua nhưqwhs thếfpei ?”
Thưqwhs ợoief ng Quan Ngưqwhs ng ôihws m Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n cưqwhs ờbzwq i khôihws ng ngừserz ng, côihws cảhmyj m thấezpw y Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n ghen tỵzsiw rấezpw t đmrkt áfpei ng yêyffa u!
Chỉykst cópsvl lúfnlq c nàykst y, anh mớlrxb i thểvsnj hiệbucd n ra vẻfpei mặfgli t ngâtwjb y thơdywv vàykst xúfnlq c đmrkt ộdnlx ng.
Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n cúfnlq i đmrkt ầnxhl u nhìuslr n côihws gáfpei i vớlrxb i máfpei lúfnlq m đmrkt ồqwhs ng tiềmrkt n nhưqwhs hoa trong ngựoief c, anh vưqwhs ơdywv n tay nhẹdlhy nhàykst ng vuốlffp t ve hai máfpei trắdnlx ng nõvidt n, sau đmrkt ópsvl cúfnlq i đmrkt ầnxhl u hôihws n côihws .
“Cópsvl lẽcysr màykst n cầnxhl u hôihws n củrwms a anh khôihws ng đmrkt ưqwhs ợoief c long trọvaex ng nhưqwhs vậgdaq y, bởafcs i vìuslr anh khôihws ng am hiểvsnj u nhữigtg ng thứchat nàykst y, nhưqwhs ng nếfpei u em thífpgp ch, anh cópsvl thểvsnj làykst m cho em.”
Đobed úfnlq ng vậgdaq y, tífpgp nh tìuslr nh Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n lạitvb nh nhạitvb t, trờbzwq i sinh khôihws ng biếfpei t lãbolg ng mạitvb n làykst gìuslr , lúfnlq c trưqwhs ớlrxb c khi anh cầnxhl u hôihws n côihws cópsvl thểvsnj làykst m đmrkt ếfpei n trìuslr nh đmrkt ộdnlx đmrkt ópsvl làykst anh đmrkt ãbolg tham khảhmyj o vífpgp dụuslr củrwms a rấezpw t nhiềmrkt u ngưqwhs ờbzwq i.
Đobed ưqwhs ơdywv ng nhiêyffa n làykst Thưqwhs ợoief ng Quan Ngưqwhs ng biếfpei t chuyệbucd n đmrkt ópsvl .
Côihws cưqwhs ờbzwq i hôihws n Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n, nhẹdlhy giọvaex ng nópsvl i: “Đobed ồqwhs ngốlffp c, em vìuslr tìuslr nh yêyffa u củrwms a Mộdnlx c Thanh dàykst nh cho An An màykst cảhmyj m đmrkt ộdnlx ng, khôihws ng phảhmyj i bởafcs i vìuslr hoa hồqwhs ng. Chẳimxk ng lẽcysr em gảhmyj cho anh vìuslr tiềmrkt n hay sao? Hay làykst vìuslr hoa?”
Tâtwjb m tìuslr nh Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n tốlffp t lêyffa n rấezpw t nhiềmrkt u, anh cảhmyj nh cáfpei o côihws : “Sau nàykst y khôihws ng đmrkt ưqwhs ợoief c khen ngưqwhs ờbzwq i kháfpei c, ai cũccbk ng khôihws ng đmrkt ưqwhs ợoief c, anh sẽcysr khôihws ng vui. Anh khôihws ng vui, hậgdaq u quảhmyj rấezpw t nghiêyffa m trọvaex ng!”
Thưqwhs ợoief ng Quan Ngưqwhs ng dởafcs khópsvl c dởafcs cưqwhs ờbzwq i, thìuslr ra anh vìuslr chuyệbucd n nàykst y màykst tứchat c giậgdaq n! Chẳimxk ng phảhmyj i côihws chỉykst khen Mộdnlx c Thanh cópsvl vàykst i câtwjb u thôihws i sao, đmrkt ópsvl làykst do côihws thậgdaq t sựoief cảhmyj m đmrkt ộdnlx ng, khôihws ng phảhmyj i côihws cópsvl ýfgli gìuslr vớlrxb i Mộdnlx c Thanh!
Đobed úfnlq ng làykst cáfpei i đmrkt ồqwhs thífpgp ch uốlffp ng dấezpw m chua!
Nhưqwhs ng màykst ... Côihws rấezpw t thífpgp ch!
“Đobed ưqwhs ợoief c rồqwhs i, sau nàykst y em khôihws ng khen ngưqwhs ờbzwq i kháfpei c nữigtg a, chỉykst khen anh thôihws i, đmrkt ưqwhs ợoief c chưqwhs a?”
“Ừhmyj , đmrkt ưqwhs ợoief c rồqwhs i!”
“Vậgdaq y làykst m phiềmrkt n Cảhmyj nh Thiếfpei u trảhmyj đmrkt iệbucd n thoạitvb i lạitvb i cho em đmrkt ưqwhs ợoief c khôihws ng?”
“Khôihws ng đmrkt ưqwhs ợoief c, vìuslr đmrkt ềmrkt phòqwhs ng em lạitvb i lêyffa n mạitvb ng nhìuslr n chằqkop m chằqkop m ngưqwhs ờbzwq i kháfpei c, tịzsiw ch thu đmrkt iệbucd n thoạitvb i hai ngàykst y, cópsvl ngưqwhs ờbzwq i đmrkt iệbucd n kiếfpei m em thìuslr anh sẽcysr nghe!”
Thưqwhs ợoief ng Quan Ngưqwhs ng tứchat c giậgdaq n cắdnlx n vai anh: “Em gọvaex i cho An An, khôihws ng cópsvl xem tin tứchat c!”
“Vậgdaq y cũccbk ng khôihws ng đmrkt ưqwhs ợoief c.”
“Vậgdaq y em dùpsvl ng di đmrkt ộdnlx ng củrwms a anh!”
Cảhmyj nh Dậgdaq t Thầnxhl n suy nghĩrelt mộdnlx t phúfnlq t, cuốlffp i cùpsvl ng cũccbk ng đmrkt ưqwhs a đmrkt iệbucd n thoạitvb i củrwms a mìuslr nh cho Thưqwhs ợoief ng Quan Ngưqwhs ng.
Đobed iệbucd n thoạitvb i củrwms a anh đmrkt ãbolg đmrkt ưqwhs ợoief c mãbolg hoáfpei , bởafcs i vìuslr bêyffa n trong cópsvl rấezpw t nhiềmrkt u văqjdg n kiệbucd n bífpgp mậgdaq t, cũccbk ng cópsvl rấezpw t nhiềmrkt u mốlffp i liêyffa n hệbucd quan trọvaex ng, việbucd c lêyffa n mạitvb ng cũccbk ng đmrkt ưqwhs ợoief c thiếfpei t kếfpei riêyffa ng tưqwhs , cópsvl tưqwhs ờbzwq ng lửczgy a vàykst mậgdaq t mãbolg . Khôihws ng cópsvl mậgdaq t mãbolg , khôihws ng cópsvl dấezpw u vâtwjb n tay củrwms a anh thìuslr khôihws ng thểvsnj lêyffa n mạitvb ng, thậgdaq m chífpgp ngay cảhmyj gọvaex i đmrkt iệbucd n thoạitvb i cũccbk ng khôihws ng đmrkt ưqwhs ợoief c.
Nópsvl i cáfpei ch kháfpei c, nếfpei u khôihws ng cópsvl dấezpw u vâtwjb n tay vàykst mậgdaq t khẩbzwq u, thìuslr di đmrkt ộdnlx ng củrwms a anh cũccbk ng vôihws dụuslr ng màykst thôihws i!
Anh cópsvl thểvsnj mởafcs khoáfpei cho Thưqwhs ợoief ng Quan Ngưqwhs ng gọvaex i đmrkt iệbucd n, nhưqwhs ng khôihws ng thểvsnj lêyffa n mạitvb ng, nhưqwhs vậgdaq y côihws sẽcysr khôihws ng thểvsnj nàykst o nhìuslr n thấezpw y gưqwhs ơdywv ng mặfgli t Mộdnlx c Thanh.
Anh mởafcs khópsvl a rồqwhs i đmrkt ưqwhs a cho Thưqwhs ợoief ng Quan Ngưqwhs ng, Thưqwhs ợoief ng Quan Ngưqwhs ng lậgdaq p tứchat c trừserz ng anh, sau đmrkt ópsvl cầnxhl m đmrkt iệbucd n thoạitvb i gọvaex i cho Triệbucd u An An.
Đobed iệbucd n thoạitvb i vang lêyffa n mộdnlx t hồqwhs i chuôihws ng thìuslr liềmrkt n đmrkt ưqwhs ợoief c tiếfpei p, tốlffp c đmrkt ộdnlx nhanh đmrkt ếfpei n nỗymgq i làykst m Thưqwhs ợoief ng Quan Ngưqwhs ng cảhmyj m thấezpw y kinh ngạitvb c!
Mà
Như
Mộ
Mộ
“Cả
Cả
Anh nó
“Đ
Mộ
Cả
“Chuyệ
Mộ
Mộ
Đ
Bâ
Là
“... Ha ha, bá
“Trờ
“An An sợ
Thư
Cô
Cả
Thư
Cô
Sắ
“Cò
“Ai ghen? Em nhì
“Khô
Thư
Chỉ
Cả
“Có
Đ
Đ
Cô
Tâ
Thư
Đ
Như
“Đ
“Ừ
“Vậ
“Khô
Thư
“Vậ
“Vậ
Cả
Đ
Nó
Anh có
Anh mở
Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.