Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 729 : Dù sao tôi cũng nghĩ là thật

    trước sau   
Sắyhmzc mặcpwat Tầcpwan Phong cựwerjc kìqqku khózmlt coi, hắyhmzn ta làfiup trưvvavjfvbng phòmrkbng giáxlpro vụgoxb củdxiea trưvvavhbqkng họovgec, ngàfiupy thưvvavhbqkng thâfiupn phậcpwan đwvhgbnjxa vịbnjx rấsmdyt cao, bốaxfhi cảcwkdnh gia đwvhgìqqkunh cũalhbng khôqrcfng tồeffii, chưvvava từyvgqng cózmlt ngưvvavhbqki nàfiupo nózmlti chuyệsrrpn khôqrcfng kháxlprch sáxlpro vớipuqi hắyhmzn ta nhưvvav vậcpway!

Hắyhmzn hừyvgq lạvvavnh mộphjnt tiếpzhsng, lạvvavnh mặcpwat nózmlti: “Tôqrcfi vàfiup hiệsrrpu trưvvavjfvbng Triệsrrpu làfiup quan hệsrrp đwvhgeffing nghiệsrrpp bìqqkunh thưvvavhbqkng, anh khôqrcfng cầcpwan suy đwvhgxlprn ýwdhj nghĩiovz củdxiea ngưvvavhbqki kháxlprc! Hôqrcfm nay tôqrcfi chỉcqet tớipuqi đwvhgưvvava tàfiupi liệsrrpu cho côqrcfsmdyy, khôqrcfng cózmlt xấsmdyu xa giốaxfhng nhưvvav anh nghĩiovz! Hiệsrrpu trưvvavjfvbng Triệsrrpu, vịbnjxqrcfn phu củdxiea côqrcfalhbng quáxlpr khôqrcfng nózmlti đwvhgvvavo lýwdhj, nhưvvav vậcpway vềfsrz sau tôqrcfi cũalhbng khôqrcfng dáxlprm giúunbsp đwvhgwjzz!”

Hắyhmzn ta nózmlti xong, buôqrcfng tàfiupi liệsrrpu trong tay, xoay ngưvvavhbqki rờhbqki đwvhgi, nhưvvavng thậcpwat ra hắyhmzn cózmlt vẻflro quang minh lỗiyjai lạvvavc.

Nhưvvavng hắyhmzn tuyệsrrpt đwvhgaxfhi làfiup mộphjnt ngưvvavhbqki cózmltzmltfiupm cơtgyx, trưvvavipuqc khi đwvhgi còmrkbn hãqftnm hạvvavi Mộphjnc Thanh!

Quảcwkd nhiêiyjan, ngay sau đwvhgózmlt Triệsrrpu An An liềfsrzn khôqrcfng vui nózmlti: “Mộphjnc vôqrcf lạvvavi, hôqrcfm nay sao anh lạvvavi thếpzhsfiupy! Đacwbfsrzu đwvhguổoisdi tấsmdyt cảcwkd ngưvvavhbqki củdxiea em đwvhgi, đwvhgyhmzc tộphjni bọovgen họovge thìqqku vềfsrz sau còmrkbn ai giúunbsp đwvhgwjzz em? Tầcpwan Phong chỉcqet tớipuqi đwvhgưvvava tàfiupi liệsrrpu, khôqrcfng cózmlt chúunbst áxlpri muộphjni nàfiupo vớipuqi em, anh nózmlti chuyệsrrpn quáxlpr mứvfvzc!”

“Ngưvvavhbqki củdxiea em? Chêiyjavvavhbqki! Anh cũalhbng khôqrcfng tin khôqrcfng cózmlt mấsmdyy têiyjan háxlpro sắyhmzc nàfiupy thìqqku em khôqrcfng làfiupm đwvhgưvvavqtjhc hiệsrrpu trưvvavjfvbng! Ba ngưvvavhbqki bọovgen họovge khôqrcfng cózmlt ai tốaxfht đwvhgcqetp, mộphjnt ngưvvavhbqki so vớipuqi mộphjnt ngưvvavhbqki còmrkbn biếpzhst giảcwkd vờhbqktgyxn, vốaxfhn anh cựwerjc kìqqku cháxlprn ghéqfttt Văyotin Khang, hiệsrrpn tạvvavi xem ra, hắyhmzn ta làfiup ngưvvavhbqki lỗiyjai lạvvavc nhấsmdyt! Vềfsrz sau em cáxlprch bọovgen họovge xa mộphjnt chúunbst, nếpzhsu khôqrcfng cầcpwan thiếpzhst thìqqku đwvhgyvgqng nózmlti chuyệsrrpn vớipuqi bọovgen họovge! Đacwbcpwac biệsrrpt làfiup Tầcpwan Phong, tâfiupm cơtgyx nặcpwang nhưvvav vậcpway, ngưvvavhbqki cũalhbng áxlprc đwvhgphjnc, khẳavjung đwvhgbnjxnh làfiup tai họovgea!”


“Tầcpwan Phong làfiup trưvvavjfvbng phòmrkbng giáxlpro vụgoxb, ta em quen biếpzhst hắyhmzn từyvgqunbsc còmrkbn làfiupm giáxlpro viêiyjan, lịbnjxch sựwerjyotin nhãqftn, nàfiupo cózmlt xấsmdyu nhưvvav anh nózmlti!”

Triệsrrpu An An ngoàfiupi miệsrrpng khôqrcfng phụgoxbc, kỳjije thậcpwat trong lòmrkbng cũalhbng khôqrcfng thífiupch Tầcpwan Phong, côqrcf khôqrcfng cózmltfiupm cơtgyx khôqrcfng sai, nhưvvavng khôqrcfng cózmlt nghĩiovza làfiupqrcf ngốaxfhc.

Nhưvvavng Tầcpwan Phong cũalhbng chưvvava từyvgqng làfiupm chuyệsrrpn gìqqku kháxlprc thưvvavhbqkng, hắyhmzn ta trêiyjan cơtgyx bảcwkdn đwvhgfsrzu tớipuqi giúunbsp đwvhgwjzz, hơtgyxn nữqftna cũalhbng chưvvava bao giờhbqk đwvhgòmrkbi báxlpro đwvhgáxlprp, bởjfvbi vìqqku quen biếpzhst từyvgq trưvvavipuqc, cho nêiyjan hiệsrrpn tạvvavi quan hệsrrpalhbng khôqrcfng tệsrrp lắyhmzm.

“Hózmlta ra trưvvavipuqc đwvhgâfiupy hắyhmzn đwvhgãqftn nhìqqkun chằeffim chằeffim em!”

Trêiyjan khuôqrcfn mặcpwat anh tuấsmdyn củdxiea Mộphjnc Thanh khôqrcfng cózmlt vẻflrovvavơtgyxi cưvvavhbqki, nơtgyxi nàfiupy quảcwkd thậcpwat làfiupoisdzmlti!

Vốaxfhn dĩiovz hắyhmzn cảcwkdm thấsmdyy, Triệsrrpu An An làfiupm hiệsrrpu trưvvavjfvbng trưvvavhbqkng đwvhgvvavi họovgec X rấsmdyt an toàfiupn, nơtgyxi nàfiupy làfiup tháxlprp ngàfiup voi, so vớipuqi sựwerj lụgoxbc đwvhggoxbc cạvvavnh tranh bêiyjan ngoàfiupi thìqqku tốaxfht hơtgyxn nhiềfsrzu. Côqrcffiup hiệsrrpu trưvvavjfvbng, quyềfsrzn cao chứvfvzc trọovgeng, chỗiyja dựwerja cũalhbng cũalhbng đwvhgdxie lớipuqn, ngưvvavhbqki bìqqkunh thưvvavhbqkng cũalhbng khôqrcfng dáxlprm trêiyjau chọovgec côqrcf. Khôqrcfng nghĩiovz tớipuqi, lạvvavi cózmlt khôqrcfng ífiupt ngưvvavhbqki đwvhgàfiupn ôqrcfng trẻflro tuổoisdi đwvhgcqetp trai dùyhmzng cáxlprc loạvvavi thủdxie đwvhgoạvvavn đwvhgfsrz theo đwvhguổoisdi côqrcf!

Hắyhmzn mớipuqi ởjfvb chỗiyjafiupy mộphjnt ngàfiupy, liềfsrzn cózmlt ba ngưvvavhbqki đwvhgàfiupn ôqrcfng theo đwvhguổoisdi tớipuqi, khi kháxlprc còmrkbn khôqrcfng biếpzhst cózmlt bao nhiêiyjau ngưvvavhbqki đwvhgâfiupu!

Trêiyjan thựwerjc tếpzhs, khi kháxlprc thậcpwat đwvhgúunbsng làfiup khôqrcfng cózmlt nhiềfsrzu ngưvvavhbqki nhưvvav vậcpway tớipuqi lắyhmzc lưvvav trưvvavipuqc mặcpwat Triệsrrpu An An, ngẫdwrtu nhiêiyjan sẽykhtzmlt mộphjnt ngưvvavhbqki màfiup thôqrcfi, rốaxfht cuộphjnc cáxlprc giáxlpro viêiyjan nam muốaxfhn theo đwvhguổoisdi hiệsrrpu trưvvavjfvbng cũalhbng khôqrcfng nhiềfsrzu lắyhmzm!

Mộphjnc Thanh cùyhmzng Triệsrrpu An An khôqrcfng biếpzhst, Văyotin Khang hôqrcfm nay làfiup chífiupnh hắyhmzn chủdxie đwvhgphjnng tớipuqi, màfiup Ngôqrcffiupn cùyhmzng Tầcpwan Phong làfiup bịbnjxyotin Khang khuyếpzhsn khífiupch đwvhgếpzhsn đwvhgâfiupy.

Hai ngưvvavhbqki bọovgen họovge vốaxfhn dĩiovzzmlt hảcwkdo cảcwkdm vớipuqi Triệsrrpu An An, muốaxfhn theo đwvhguổoisdi côqrcf, nghe Văyotin Khang nózmlti côqrcfzmlt vịbnjxqrcfn phu tựwerj nhiêiyjan cũalhbng muốaxfhn chạvvavy đwvhgếpzhsn xem.

Bọovgen họovge cốaxfh ýwdhj tớipuqi thửacwb quan hệsrrp củdxiea Mộphjnc Thanh cùyhmzng Triệsrrpu An An.

Giờhbqk phúunbst nàfiupy ngọovgen lửacwba nhỏhbqk trong lòmrkbng Mộphjnc Thanh cũalhbng biếpzhsn thàfiupnh núunbsi lửacwba gầcpwan nhưvvav sắyhmzp phun tràfiupo.

“Vềfsrz sau em tuyệsrrpt đwvhgaxfhi phảcwkdi cáxlprch xa Tầcpwan Phong, ngưvvavhbqki nàfiupy khôqrcfng cózmltmrkbng tốaxfht, anh khôqrcfng yêiyjan tâfiupm đwvhgfsrz em tiếpzhsp xúunbsc vớipuqi hắyhmzn!”


Triệsrrpu An An bĩiovzu môqrcfi: “Còmrkbn nózmlti ngưvvavhbqki ta khôqrcfng cózmltmrkbng tốaxfht, em xem anh cũalhbng khôqrcfng cózmltmrkbng tốaxfht gìqqku! Ngưvvavhbqki kháxlprc đwvhgếpzhsn văyotin phòmrkbng củdxiea em đwvhgfsrzu quy củdxie, chưvvava từyvgqng cózmltfiupnh đwvhgphjnng kháxlprc thưvvavhbqkng gìqqku, đwvhgâfiupu giốaxfhng anh, đwvhgphjnng tay đwvhgphjnng châfiupn!”

Mộphjnc Thanh đwvhgi đwvhgếpzhsn bêiyjan cạvvavnh côqrcf, trựwerjc tiếpzhsp ôqrcfm côqrcffiupo trong ngựwerjc mìqqkunh, Triệsrrpu An An giãqftny giụgoxba suy nghĩiovz muốaxfhn chạvvavy trốaxfhn, Mộphjnc Thanh lạvvavi gắyhmzt gao ôqrcfm lấsmdyy côqrcf khôqrcfng thảcwkd.

“Anh cózmlt thểfsrz giốaxfhng nhưvvav bọovgen họovge sao? Em làfiup ngưvvavhbqki phụgoxb nữqftn củdxiea anh, anh đwvhgphjnng tay đwvhgphjnng châfiupn vớipuqi em rấsmdyt bìqqkunh thưvvavhbqkng, mấsmdyy ngưvvavhbqki kia khôqrcfng tốaxfht, áxlprnh mắyhmzt nhìqqkun em làfiupm anh khôqrcfng thoảcwkdi máxlpri!”

Trong lòmrkbng Triệsrrpu An An ngọovget ngàfiupo, ngoàfiupi miệsrrpng lạvvavi nózmlti: “Ai làfiup ngưvvavhbqki phụgoxb nữqftn củdxiea anh, khôqrcfng biếpzhst xấsmdyu hổoisd!”

“Em khôqrcfng chỉcqetfiup ngưvvavhbqki phụgoxb nữqftn củdxiea anh, còmrkbn làfiup vịbnjxqrcfn thêiyja củdxiea anh, anh làfiup vịbnjxqrcfn phu củdxiea em!”

Lạvvavi nghe hắyhmzn nózmlti ba chữqftnfiupy, Triệsrrpu An An khôqrcfng phụgoxbc ngẩambxng đwvhgcpwau, trừyvgqng lớipuqn đwvhgôqrcfi mắyhmzt nózmlti: “Khốaxfhn kiếpzhsp, anh nózmlti cho rõzgzbfiupng, ai làfiup vịbnjxqrcfn thêiyja củdxiea anh? Chúunbsng ta đwvhgãqftn chia tay, anh sẽykht khôqrcfng quêiyjan chứvfvz?”

Mộphjnc Thanh nhàfiupn nhạvvavt nózmlti: “Làfiup em đwvhgơtgyxn phưvvavơtgyxng chia tay, trưvvavipuqc nay anh đwvhgfsrzu khôqrcfng đwvhgeffing ýwdhj. Hơtgyxn nữqftna, trong lòmrkbng anh, chúunbsng ta đwvhgãqftn đwvhgífiupnh hôqrcfn, anh cũalhbng đwvhgãqftn cầcpwau hôqrcfn em, em cũalhbng đwvhgeffing ýwdhj rồeffii!”

“Khi nàfiupo, sao em khôqrcfng cózmlt chúunbst ấsmdyn tưvvavqtjhng nàfiupo! Anh lừyvgqa gạvvavt em, đwvhgcpwau ózmltc em ngu ngốaxfhc hơtgyxn anh khôqrcfng sai, nhưvvavng em khôqrcfng dễvfsq quêiyjan……”

“Mưvvavhbqki mộphjnt năyotim trưvvavipuqc, lúunbsc em mớipuqi làfiupm bạvvavn gáxlpri anh.”

Giốaxfhng nhưvvavtgyx hồeffizmlt mộphjnt chuyệsrrpn nhưvvav vậcpway, Triệsrrpu An An cózmltsmdyn tưvvavqtjhng, nhưvvavng nhớipuq khôqrcfng rõzgzb cụgoxb thểfsrzqqkunh hìqqkunh, lúunbsc ấsmdyy giốaxfhng nhưvvav Mộphjnc Thanh nózmlti mộphjnt câfiupu muốaxfhn cưvvavipuqi côqrcf, sau đwvhgózmltqrcf đwvhgeffing ýwdhj rồeffii!

“Chuyệsrrpn nàfiupy khôqrcfng tífiupnh, đwvhgózmltfiupzmlti chơtgyxi, làfiupm sao cózmlt thểfsrz coi làfiup thậcpwat!”

“Anh nózmlti thậcpwat, sao em nózmlti khôqrcfng phảcwkdi thậcpwat sựwerj? Cầcpwau hôqrcfn còmrkbn cózmltzmlti chơtgyxi sao?” Sắyhmzc mặcpwat Mộphjnc Thanh cózmlt chúunbst khózmlt coi.

“Vậcpway lúunbsc ấsmdyy anh cũalhbng khôqrcfng đwvhgưvvava nhẫdwrtn cho em a, cũalhbng khôqrcfng cózmlt hoa, cáxlpri kia khôqrcfng tífiupnh! Qua loa nhưvvav vậcpway, anh còmrkbn khôqrcfng biếpzhst xấsmdyu hổoisdzmlti vớipuqi em!”


“Ai quy đwvhgbnjxnh cầcpwau hôqrcfn cầcpwan phảcwkdi cózmlt nhẫdwrtn cózmlt hoa?”

“Ấvfvzy……” Triệsrrpu An An cózmlt chúunbst cứvfvzng họovgeng, côqrcf chơtgyxi xấsmdyu nózmlti: “Em mặcpwac kệsrrp, dùyhmz sao cũalhbng khôqrcfng tífiupnh! Cầcpwau hôqrcfn phảcwkdi cózmlt nhẫdwrtn cózmlt hoa mớipuqi đwvhgưvvavqtjhc!”

“Vậcpway đwvhgưvvavqtjhc, ngàfiupy mai anh liềfsrzn mang theo nhẫdwrtn cùyhmzng hoa cầcpwau hôqrcfn lạvvavi mộphjnt lầcpwan nữqftna, cầcpwau hôqrcfn trưvvavipuqc mặcpwat tấsmdyt cảcwkd giáxlpro viêiyjan vàfiup họovgec sinh trưvvavhbqkng đwvhgvvavi họovgec X. Đacwbflro tấsmdyt cảcwkd mọovgei ngưvvavhbqki biếpzhst, em làfiup ngưvvavhbqki phụgoxb nữqftn củdxiea anh, khiếpzhsn tấsmdyt cảcwkd nhừyvgqng ngưvvavhbqki đwvhgàfiupn ôqrcfng đwvhgózmlt đwvhgfsrzu hếpzhst hy vọovgeng!”

“A?” Nózmlti nhưvvavfiupo liềfsrzn biếpzhsn thàfiupnh nhưvvav vậcpway!

Triệsrrpu An An nózmltng nảcwkdy: “Đacwbyvgqng đwvhgyvgqng đwvhgyvgqng, em nózmlti chơtgyxi, anh đwvhgyvgqng coi làfiup thậcpwat a!”

“Em lạvvavi chơtgyxi? Anh mặcpwac kệsrrp, dùyhmz sao anh cũalhbng coi làfiup thậcpwat!” Mộphjnc Thanh bịbnjxqrcffiupm tứvfvzc chếpzhst rồeffii, nhưvvavng trong lòmrkbng lạvvavi cảcwkdm thấsmdyy, chífiupnh mìqqkunh thậcpwat sựwerj phảcwkdi cho Triệsrrpu An An mộphjnt nghi thứvfvzc cầcpwau hôqrcfn thậcpwat long trong —— chẳavjung sợqtjhqrcf khôqrcfng đwvhgáxlprp ứvfvzng.

Trêiyjan thựwerjc tếpzhs, hắyhmzn đwvhgãqftn cầcpwau hôqrcfn vớipuqi Triệsrrpu An An vôqrcf sốaxfh lầcpwan.

Nhưvvavng so vớipuqi đwvhgiềfsrzu màfiup Triệsrrpu An An muốaxfhn, đwvhgfsrzu khôqrcfng cózmlt hoa hồeffing đwvhghbqkvvavơtgyxi đwvhgcqetp ưvvavipuqt áxlprt, cũalhbng khôqrcfng cózmlt nhẫdwrtn kim cưvvavơtgyxng lộphjnng lẫdwrty bắyhmzt mắyhmzt, xáxlprc thậcpwat đwvhgfsrzu rấsmdyt đwvhgơtgyxn sơtgyx.

Đacwbaxfhi thoạvvavi giữqftna bọovgen họovge đwvhgfsrzu làfiup “Em gảcwkd hay khôqrcfng?” “Em khôqrcfng gảcwkd!” Loạvvavi hìqqkunh thứvfvzc nàfiupy, hắyhmzn còmrkbn chưvvava từyvgqng thửacwbxlprch chífiupnh thứvfvzc đwvhgfsrz cầcpwau hôqrcfn Triệsrrpu An An.

Chẳavjung sợqtjh Triệsrrpu An An ngoàfiupi miệsrrpng cựwerj tuyệsrrpt hắyhmzn, trong lòmrkbng khẳavjung đwvhgbnjxnh cũalhbng sẽykht rấsmdyt vui vẻflro.

zmltqrcfxlpri nàfiupo khôqrcfng thífiupch ngưvvavhbqki mìqqkunh yêiyjau dùyhmzng cáxlprch lãqftnng mạvvavn nhấsmdyt đwvhgfsrz cầcpwau hôqrcfn?

Mộphjnc Thanh càfiupng nghĩiovzfiupng cảcwkdm thấsmdyy hắyhmzn cầcpwan phảcwkdi cầcpwau hôqrcfn theo nghi thứvfvzc, Triệsrrpu An An càfiupng cầcpwan mộphjnt nghi thứvfvzc cầcpwau hôqrcfn lãqftnng mạvvavn.

Hắyhmzn ôqrcfm chặcpwat Triệsrrpu An An, nhẹcqet nhàfiupng hôqrcfn cáxlprnh môqrcfi no đwvhgdxie củdxiea côqrcf, thấsmdyp giọovgeng nózmlti: “Ngàfiupy mai khẳavjung đwvhgbnjxnh khôqrcfng đwvhgưvvavqtjhc, khôqrcfng kịbnjxp chuẩambxn bịbnjx, quáxlpr vộphjni cũalhbng khôqrcfng tốaxfht, khôqrcfng đwvhgdxie trịbnjxnh trọovgeng. Em chờhbqk ba ngàfiupy, ba ngàfiupy sau, anh tớipuqi trưvvavhbqkng họovgec cầcpwau hôqrcfn em.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.